Chùa Minh Hiệp - Buddhist temple

Chùa Minh Hiệp - Buddhist temple Chùa Minh Hiệp, ngôi chùa tọa lạc tại ấp Bình Minh, xã Suối Cát, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai

Chùa Minh Hiệp tổ chức Khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 148Sáng ngày 16/8/2026 (nhằm ngày 04/7/Bính Ngọ), gần 100 Phật tử...
16/08/2026

Chùa Minh Hiệp tổ chức Khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 148

Sáng ngày 16/8/2026 (nhằm ngày 04/7/Bính Ngọ), gần 100 Phật tử đã vân tập về Chùa Minh Hiệp (KP. Suối Cát, P. Xuân Lộc) tham dự Khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 148.

Từ sáng sớm, quý Phật tử gần xa đã trở về bổn tự. Sau khi dùng điểm tâm, toàn thể đại chúng vân tập tại Chánh điện, cung đón chư Tăng quang lâm niêm hương, đảnh lễ Tam bảo và chính thức khai khóa tu học. Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu – PL. 2570, đại chúng trì tụng thời kinh Vu Lan Báo Hiếu, kinh hành niệm Phật, lễ sám hối Hồng danh. Sau đó, đại chúng kinh hành về Linh đường tác lễ cung tiến chư hương linh bách gia bá tánh đã ghi danh cầu siêu trong tháng Bảy tại bổn tự. Tiếp đó, toàn thể hội chúng trở về Trai đường cử hành nghi thức quá đường và thọ trai trong chánh niệm.

Thời khóa buổi chiều, sau khi đạo tràng ổn định, đại chúng trang nghiêm thành kính cung đón ĐĐ. Thích Thiện Quán - Ủy viên Ban Hoằng pháp và Hướng dẫn Phật tử GHPGVN TP. Đồng Nai, Ủy viên Ban Đại diện Phật giáo Khu vực VI, Trụ trì Tu viện Lăng Nghiêm, xã Xuân Thành quang lâm thuyết giảng. Với đề tài “Báo Hiếu Mùa Vu Lan”, Đại đức Giảng sư đã giúp quý Phật tử thấm nhuần hơn công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, qua đó hiểu rõ ý nghĩa sâu sắc của đạo Hiếu và trách nhiệm của người con trong việc đền đáp thâm ân sinh thành.

Đại đức nhấn mạnh, công ơn cha mẹ không thể chỉ đền đáp bằng vật chất, mà cần được thể hiện bằng tình thương, sự kính trọng và lối sống chân thành, thiện lành. Báo hiếu thiết thực nhất chính là biết tu dưỡng bản thân, giữ gìn đạo đức, tránh làm các điều ác, siêng làm các việc lành, biết nhẫn nhịn, yêu thương và sống có trách nhiệm với gia đình. Khi cha mẹ còn hiện tiền, người con cần biết trân quý từng phút giây được phụng dưỡng, quan tâm và sẻ chia; khi cha mẹ đã quá vãng, cần thành tâm tu tập, làm phước, tụng kinh, niệm Phật và hồi hướng công đức cho cha mẹ cùng Cửu huyền Thất tổ.

Qua thời pháp thoại, Đại đức khuyến tấn mỗi người con hãy biết biến lòng biết ơn thành những hành động cụ thể, không để đến khi cha mẹ không còn mới nuối tiếc những điều chưa kịp làm. Bởi Vu Lan không chỉ là mùa lễ hội của lòng hiếu thảo, mà còn là lời nhắc nhở mỗi người biết sống tốt đẹp hơn trong từng ngày. Mỗi ngày đều là một ngày Vu Lan, mỗi việc thiện là một lời tri ân, và mỗi phút giây sống an lành chính là một đóa hoa hiếu hạnh dâng lên cha mẹ.

Sau thời pháp thoại, toàn thể đạo tràng cùng kinh hành niệm Phật về Chánh điện và hồi hướng, kết thúc thời khóa tu học trong không khí trang nghiêm và hoan hỷ. Khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 148 khép lại trong niềm pháp hỷ của toàn thể đại chúng, để lại nhiều cảm xúc và những giá trị thiết thực về đời sống tu học, đặc biệt là tinh thần hiếu đạo trong mùa Vu Lan.

Tin và ảnh: Vạn Đức - Vạn Hạnh

NỖI ĐAU CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ VÀ TRÁCH NHIỆM KHÔNG THỂ LẨN TRÁNH       Tôi là một tu sĩ Phật giáo, cũng là người từng trực t...
16/08/2026

NỖI ĐAU CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ VÀ TRÁCH NHIỆM KHÔNG THỂ LẨN TRÁNH
Tôi là một tu sĩ Phật giáo, cũng là người từng trực tiếp chăm sóc, nuôi dưỡng và dạy dỗ nhiều trẻ em. Bởi vậy, khi nghe tin những chú tiểu bị đánh đập, lòng tôi vô cùng đau xót.
Đối với tôi, đây không chỉ là một vụ việc gây phẫn nộ trong xã hội, mà còn là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc đối với những người đang mang trách nhiệm chăm sóc trẻ em trong các cơ sở tôn giáo. Đồng thời, vụ việc cũng đặt ra nhiều câu hỏi về trách nhiệm của người đứng đầu, tâm thức của người ra tay bạo hành, thái độ của người chứng kiến và sự nguy hiểm của một bộ phận truyền thông bất chấp sự thật.

Những đứa trẻ không đáng phải chịu bất kỳ sự bạo hành nào
Trước hết, cần khẳng định một nguyên tắc không thể nhân nhượng: trẻ em phải được bảo vệ.
Dù các cháu sống trong gia đình, trường học, cơ sở bảo trợ hay tự viện, không một ai có quyền đánh đập, hành hạ hoặc dùng bạo lực để “dạy dỗ”. Đặc biệt, những trẻ em được gửi vào chùa thường mang theo những hoàn cảnh riêng, có em thiếu tình thương của cha mẹ, có em cần một mái nhà bình yên để nương tựa. Các em càng cần được yêu thương, chở che và hướng dẫn bằng lòng kiên nhẫn.
Một chú tiểu khoác lên mình chiếc áo nâu không có nghĩa là em đã trở thành người trưởng thành. Các em vẫn là trẻ nhỏ, vẫn có thể nghịch ngợm, vụng về, sợ hãi và mắc lỗi. Nếu người lớn lấy danh nghĩa kỷ luật để đánh đập, làm tổn thương thân thể và tinh thần của các em, đó không còn là giáo dục mà là bạo hành.
Đạo Phật lấy từ bi làm gốc. Bất cứ hành vi nào gây đau đớn cho trẻ em đều đi ngược lại tinh thần ấy, bất kể người thực hiện là ai, đang ở đâu và khoác trên người hình thức như thế nào.

Trách nhiệm của vị trụ trì
Nếu người trực tiếp đánh các cháu không phải là tu sĩ mà chỉ là người mới đến tập sự, thì cần phải xác định đúng tư cách của người đó. Không thể vì người ấy đang ở trong chùa hoặc mặc trang phục gần giống người tu mà vội vàng gọi là “nhà sư”, rồi quy kết hành vi cá nhân ấy cho toàn thể Tăng đoàn và Phật giáo.
Tuy nhiên, việc xác định đúng người thực hiện hành vi không đồng nghĩa với việc người đứng đầu tự viện hoàn toàn không có trách nhiệm.
Trụ trì là người chịu trách nhiệm điều hành, quản lý nhân sự và bảo đảm sự an toàn trong phạm vi tự viện. Khi tiếp nhận một người vào tập sự, đặc biệt là khi cho phép người ấy tiếp xúc, sinh hoạt hoặc tham gia chăm sóc trẻ em, vị trụ trì phải tìm hiểu nhân thân, theo dõi phẩm hạnh và quy định rõ giới hạn trách nhiệm.
Một người mới đến chùa vài tháng không thể mặc nhiên được trao quyền quản thúc, giáo dục hay xử phạt trẻ nhỏ. Nếu sự việc diễn ra nhiều lần mà người đứng đầu không biết, đó là dấu hiệu cho thấy cơ chế quản lý và giám sát có vấn đề. Nếu có người đã biết nhưng không ngăn chặn, trách nhiệm càng nghiêm trọng hơn.
Trách nhiệm của vị trụ trì cần được xem xét trên nhiều phương diện:
- Đã quản lý người tập sự như thế nào?
- Ai giao cho người ấy quyền tiếp xúc và quản lý các chú tiểu?
- Việc bạo hành diễn ra lần đầu hay đã từng xảy ra?
- Các cháu có từng cầu cứu hoặc biểu hiện sợ hãi hay không?
- Sau khi phát hiện, tự viện đã bảo vệ, chăm sóc và hỗ trợ tâm lý cho các cháu như thế nào?
- Người đứng đầu có chủ động báo cơ quan chức năng và hợp tác làm rõ sự việc hay không?
Trách nhiệm ở đây trước hết là trách nhiệm quản lý và bảo vệ, không nên đánh đồng một cách tùy tiện với hành vi trực tiếp bạo hành. Nhưng cũng không thể dùng lý do “không biết” để phủi bỏ tất cả. Là người đứng đầu, trụ trì phải dũng cảm nhìn nhận thiếu sót, công khai xin lỗi nếu có sơ suất, khắc phục hậu quả và xây dựng cơ chế để sự việc tương tự không bao giờ tái diễn.
Một lời xin lỗi chân thành không làm giảm uy tín của người tu. Ngược lại, thái độ né tránh, quanh co hoặc đẩy hết trách nhiệm cho người khác mới khiến niềm tin của xã hội bị tổn thương.

Tâm của người đánh các cháu đã bị điều gì chi phối?
Nhìn cảnh một người trưởng thành đánh đập những đứa trẻ không có khả năng tự vệ, chúng ta không thể không tự hỏi: trong giây phút ấy, tâm của người đó đang ở đâu?
Có thể đó là sân hận, thói côn đồ, sự mất kiểm soát hoặc một quan niệm lệch lạc rằng bạo lực là cách giáo dục. Nhưng dù xuất phát từ nguyên nhân nào, hành vi ấy cũng không thể được biện minh.
Theo giáo lý nhà Phật, thân hành động theo sự dẫn dắt của tâm. Khi tâm bị sân hận che phủ, con người có thể gây ra những việc rất tàn nhẫn. Người mạnh hơn trút cơn giận lên người yếu hơn, người lớn dùng quyền lực để làm tổn thương trẻ nhỏ – đó là biểu hiện của một tâm thức thiếu sự tỉnh giác, thiếu lòng trắc ẩn và không còn khả năng tự chế.
Nếu người ra tay chỉ là người đến tập sự, thì càng phải nói rõ rằng ở chùa không có nghĩa là đã trở thành người tu. Cạo tóc hay mặc một chiếc áo giống người xuất gia cũng không thể biến một người thành tu sĩ. Người xuất gia phải trải qua quá trình phát nguyện, được Tăng đoàn tiếp nhận, giáo dục, truyền giới và sống trong giới luật.
Phải phân biệt rõ cá nhân gây ra hành vi với Phật giáo. Nhưng sự phân biệt ấy không nhằm che giấu hay giảm nhẹ tội lỗi. Ai làm sai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật và trước lương tâm của chính mình.

Người quay phim: chứng kiến để cứu người hay đứng nhìn để ghi hình?
Một trong những điều khiến tôi day dứt nhất là thái độ của người đứng quay.
Quay phim có thể là một cách lưu lại chứng cứ để tố giác hành vi bạo hành. Trong nhiều trường hợp, hình ảnh ghi lại chính là căn cứ quan trọng giúp cơ quan chức năng xác minh sự việc. Vì vậy, không thể vội vàng kết luận rằng cứ quay phim là vô cảm.
Nhưng nếu người quay có đủ khả năng can thiệp an toàn, có thể kêu gọi người khác hỗ trợ hoặc báo ngay cho người có trách nhiệm mà vẫn bình thản đứng nhìn các cháu bị đánh kéo dài chỉ để có được một đoạn video gây chấn động, thì đó là điều đáng lên án.
Mục đích đầu tiên khi chứng kiến một đứa trẻ bị bạo hành phải là chấm dứt nguy hiểm và bảo vệ đứa trẻ, không phải lựa chọn góc quay đẹp hay chờ cho sự việc trở nên nghiêm trọng hơn.
Một đoạn phim có thể giúp phơi bày cái ác, nhưng người cầm máy cũng cần tự hỏi: mình ghi lại để cứu các cháu, hay đang biến nỗi đau của các cháu thành một thứ nội dung phục vụ cho mục đích khác?
Sự thờ ơ trước nỗi đau cũng là một dạng tổn thương. Khi một đứa trẻ bị đánh mà những người xung quanh chỉ đứng nhìn, điều ám ảnh các em không chỉ là những trận đòn, mà còn là cảm giác không có ai đứng ra bảo vệ mình.

Sự đáng sợ của truyền thông thiếu trách nhiệm
Sau hành vi bạo lực là một dạng bạo lực khác: bạo lực bằng thông tin.
Nếu một số trang mạng đã lấy hình ảnh của một vị tu sĩ không liên quan để gán cho người thực hiện hành vi, thì đó không còn là sơ suất nhỏ. Đó là hành vi làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự, nhân phẩm và đời sống của một con người.
Một bức ảnh ghép sai, một dòng tiêu đề mập mờ hay cách gọi người tập sự là “sư thầy” có thể khiến hàng triệu người hiểu rằng người gây án là tu sĩ. Từ đó, sự phẫn nộ đối với một cá nhân nhanh chóng bị đẩy thành sự công kích đối với toàn thể Phật giáo.
Người bị gán ghép có thể phải đối diện với hàng nghìn lời chửi rủa, đe dọa và kết án, trong khi họ không phải là người thực hiện hành vi. Đến khi thông tin được cải chính, danh dự đã bị tổn thương, hình ảnh đã bị phát tán và định kiến đã hình thành.
Đó là mặt đáng sợ của truyền thông thiếu đạo đức: bản án của dư luận được tuyên trước khi sự thật được xác minh.
Tự do thông tin không có nghĩa là tự do vu khống. Quyền lực truyền thông càng lớn thì trách nhiệm kiểm chứng càng cao. Các trang mạng có hàng triệu người theo dõi không thể viện lý do “đăng lại”, “chưa kiểm chứng” hoặc “nhầm hình” để trốn tránh hậu quả.
Cơ quan chức năng cần xác minh những trang đã đăng sai hình ảnh, yêu cầu gỡ bỏ, cải chính công khai và xử lý theo quy định nếu có dấu hiệu xuyên tạc, vu khống hoặc xúc phạm danh dự người khác.

Có hay không âm mưu phá hoại Phật giáo?
Trước cách đưa tin đồng loạt, sử dụng sai hình ảnh và cố tình nhấn mạnh những từ như “nhà sư”, “sư thầy”, nhiều người có quyền đặt câu hỏi: đây chỉ là sự cẩu thả, là thủ đoạn câu lượt xem, hay có sự chủ ý nhằm bôi nhọ Phật giáo?
Sự nghi ngờ ấy không phải hoàn toàn vô lý. Bởi trong môi trường truyền thông hiện nay, một số người sẵn sàng khai thác sai phạm của một cá nhân rồi quy chụp cho cả một tôn giáo. Họ không chỉ lên án hành vi bạo lực mà còn lợi dụng sự việc để gieo rắc ác cảm, chế giễu Tăng Ni và kích động sự thù ghét đối với Phật giáo.
Tuy nhiên, với tinh thần tôn trọng sự thật, chúng ta không nên khẳng định có một “âm mưu” nếu chưa có chứng cứ rõ ràng. Cần phân biệt giữa ba khả năng: tác nghiệp cẩu thả, cố tình giật gân để kiếm lợi và hoạt động có tổ chức nhằm bôi nhọ Phật giáo. Mỗi khả năng có bản chất và mức độ trách nhiệm khác nhau, cần được cơ quan có thẩm quyền xác minh.
Bảo vệ Phật giáo không có nghĩa là che giấu sai phạm xảy ra trong chùa. Ngược lại, Phật giáo càng phải chủ động lên án cái sai, bảo vệ trẻ em, nhìn nhận trách nhiệm quản lý và hợp tác với pháp luật.
Nhưng bảo vệ công lý cũng có nghĩa là không cho phép người ta mượn một hành vi cá nhân để vu khống một vị tu sĩ vô tội hoặc kết tội cả một tôn giáo.
Chúng ta không thể chống lại sự quy chụp bằng một sự quy chụp khác. Không thể lên án tin giả nhưng lại sử dụng những kết luận chưa được chứng minh. Muốn bảo vệ Chánh pháp, trước hết chính chúng ta phải đứng vững trên sự thật, lòng từ bi và thái độ có trách nhiệm.

Đừng để nỗi đau của trẻ em trở thành công cụ
Trung tâm của câu chuyện này phải là những đứa trẻ bị tổn thương.
Đừng biến các cháu thành công cụ để câu lượt xem. Đừng dùng nỗi đau của các cháu để thanh toán mâu thuẫn cá nhân. Đừng lợi dụng sự việc để công kích toàn thể Phật giáo. Và cũng đừng nhân danh bảo vệ Phật giáo mà xem nhẹ trách nhiệm của những người có liên quan.
Các cháu cần được kiểm tra sức khỏe, hỗ trợ tâm lý, bảo đảm môi trường sống an toàn và được lắng nghe bằng sự tôn trọng. Danh tính, hình ảnh và đời tư của các cháu cũng phải được bảo vệ. Việc phát tán quá mức hình ảnh trẻ bị đánh có thể khiến các em phải chịu thêm một lần tổn thương.
Từ vụ việc này, các tự viện đang nuôi dưỡng trẻ em cần nghiêm túc rà soát lại toàn bộ quy trình quản lý:
- Không giao trẻ cho người chưa được xác minh và đào tạo.
- Không cho phép bất kỳ ai sử dụng bạo lực dưới danh nghĩa kỷ luật.
- Thiết lập cơ chế để trẻ có thể phản ánh và cầu cứu.
- Phân công người giám sát rõ ràng.
- Chủ động phối hợp với gia đình, nhà trường và cơ quan bảo vệ trẻ em.
- Xử lý ngay khi phát hiện dấu hiệu bất thường, không bao che vì danh dự hình thức.
Danh dự của Phật giáo không được bảo vệ bằng sự im lặng. Danh dự ấy được bảo vệ bằng cách sống đúng Chánh pháp, dũng cảm nhận trách nhiệm và kiên quyết không dung túng cái ác.

Một lời gửi đến cộng đồng
Xin mọi người hãy phẫn nộ trước hành vi bạo hành, nhưng đừng để sự phẫn nộ làm mất đi khả năng phân biệt đúng sai.
Hãy lên án đúng người, đúng hành vi và dựa trên những thông tin đã được xác minh. Đừng vì một tiêu đề giật gân mà chửi rủa một người chưa rõ liên quan. Đừng chia sẻ hình ảnh gán ghép. Đừng biến mình thành mắt xích tiếp theo trong quá trình lan truyền sự vu khống.
Một cú nhấp vào nút “chia sẻ” có thể chỉ mất vài giây, nhưng hậu quả đối với danh dự và cuộc đời của một người có thể kéo dài nhiều năm.
Là một người tu sĩ từng nuôi dạy nhiều trẻ em, tôi đau trước những vết thương mà các chú tiểu phải chịu. Tôi mong người trực tiếp gây ra hành vi phải bị xử lý nghiêm minh; người đứng đầu phải nhìn nhận đúng trách nhiệm; người chứng kiến phải tự vấn lương tâm; và những đơn vị truyền thông đưa sai thông tin phải công khai cải chính, chịu trách nhiệm.
Tôi cũng mong mọi người đừng vì sai phạm của một cá nhân mà phủ nhận những giá trị từ bi, trí tuệ và phụng sự mà biết bao thế hệ Tăng Ni chân chính đã gìn giữ.
Hãy trả sự thật về đúng vị trí của nó.
Hãy trả trách nhiệm về đúng người phải chịu trách nhiệm.
Và trên hết, hãy trả lại cho những đứa trẻ một môi trường sống an toàn, một vòng tay yêu thương và niềm tin rằng khi các em bị tổn thương, người lớn sẽ không đứng nhìn.
THÍCH AN QUANG

🌸 KÍNH MỜI THAM DỰ KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 148 🌸Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật     Chùa Minh Hiệp trân trọng...
14/08/2026

🌸 KÍNH MỜI THAM DỰ KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 148 🌸
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Chùa Minh Hiệp trân trọng kính mời quý Thiện nam, Tín nữ Phật tử gần xa hoan hỷ thân lâm tham dự Khóa tu Một ngày An lạc lần thứ 148.
🗓 Thời gian:
Chủ nhật, ngày 04 tháng 7 năm Bính Ngọ
(Nhằm ngày 16 tháng 8 năm 2026)
📍 Địa điểm:
Chùa Minh Hiệp
388 Tỉnh lộ 765, Khu phố Suối Cát, phường Xuân Lộc, TP. Đồng Nai.
🎙 Pháp thoại:
14 giờ 00 phút
Do Đại đức THÍCH THIỆN QUÁN thuyết giảng.
Khóa tu là cơ hội để đại chúng cùng trở về nương tựa Tam bảo, lễ Phật, tụng kinh, nghe pháp, thực tập chánh niệm và nuôi dưỡng đời sống an lạc giữa cuộc sống hiện đại.
Kính mong quý Phật tử hoan hỷ sắp xếp thời gian, trở về đạo tràng để cùng nhau tu học và lắng nghe Chánh pháp.
Nguyện cầu hồng ân Tam bảo gia hộ quý Phật tử thân tâm thường an lạc, đạo tâm kiên cố, phước huệ tăng trưởng.
🙏 Trân trọng kính mời!

THÁNG BẢY VỀ – MÙA HIẾU HẠNH, MÙA TRI ÂN VÀ BÁO ÂNKhi những cơn mưa đầu mùa nhẹ nhàng tưới mát đất trời cũng là lúc thán...
02/08/2026

THÁNG BẢY VỀ – MÙA HIẾU HẠNH, MÙA TRI ÂN VÀ BÁO ÂN
Khi những cơn mưa đầu mùa nhẹ nhàng tưới mát đất trời cũng là lúc tháng Bảy âm lịch đang dần trở về – mùa của đạo hiếu, mùa của những tấm lòng hướng về cội nguồn. Đối với người con Phật, đây không chỉ là mùa Vu Lan Báo Hiếu mà còn là dịp để mỗi người lắng lòng tưởng nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ hiện tiền cũng như ông bà, tổ tiên nhiều đời đã khuất.
Từ bao đời nay, truyền thống tri ân và báo ân đã trở thành nét đẹp văn hóa tâm linh của dân tộc Việt Nam nói riêng và các nước Á Đông nói chung. Trong tinh thần ấy, việc phát tâm ghi danh cầu siêu cho Cửu huyền Thất tổ, cha mẹ nhiều đời, thân bằng quyến thuộc quá vãng mỗi độ tháng Bảy về đã trở thành một việc làm đầy ý nghĩa. Những lời kinh cầu nguyện, những nén hương thơm thành kính và những thiện hạnh được vun bồi chính là nhịp cầu nối kết tình thân, gửi gắm lòng hiếu kính đến người còn cũng như người mất.
Đức Phật từng dạy rằng: "Hiếu thuận với cha mẹ là một trong những công đức lớn lao của đời người". Vì vậy, mùa Vu Lan không chỉ là dịp để tưởng nhớ mà còn là cơ hội để mỗi người thực hành hiếu đạo bằng những việc làm thiết thực: chăm sóc song thân khi còn hiện tiền, làm các việc thiện lành, hộ trì Tam bảo và hồi hướng công đức đến ông bà, cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp.
Tháng Bảy trở gió Vu Lan,
Lòng con chợt nhớ muôn vàn mẹ cha.
Nén hương kính dâng ông bà,
Nguyện cho Tiên Tổ an hòa Tây phương.
Trong không khí trang nghiêm hướng về mùa Vu Lan Báo Hiếu Phật lịch 2570, với tâm nguyện tri ân và báo ân, chư Tăng cùng chư Phật tử tại Chùa Minh Hiệp đã thành kính thiết trí đàn tràng cầu siêu Cửu huyền Thất tổ, cha mẹ nhiều đời quá vãng, cùng hương linh thân bằng quyến thuộc của quý thiện nam tín nức Phật tử gần xa.
Tối ngày 22/6/Bính Ngọ bổn tự sẽ khai và trì tụng Kinh Vu Lan Báo Hiếu cho đến hết tháng Bảy âm lịch. Mỗi đêm, trong thời khóa Tịnh độ, đại chúng đồng thanh trì tụng kinh, niệm Phật và hồi hướng công đức, nguyện cầu quá cố chư hương linh, cửu huyền thất tổ và nội ngoại quá cố chư hương linh ghi danh cầu siêu tại bổn tự được nương nhờ oai lực Tam bảo, sức gia trì của chư Phật, cùng công đức tu tập của đại chúng mà sớm tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng phước duyên, siêu sinh về cảnh giới an lành.
Nguyện cầu cho ngọn đèn hiếu đạo luôn được thắp sáng trong mỗi mái ấm gia đình, góp phần làm đẹp thêm truyền thống văn hóa và đạo đức của người con Phật cũng như của dân tộc Việt Nam.

KHÓA   TU   MỘT   NGÀY   AN   LẠC   LẦN   THỨ   147     Sáng nay ngày 06/06/Bính Ngọ (nhằm 19/07/2026) Chùa Minh Hiệp tr...
20/07/2026

KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 147
Sáng nay ngày 06/06/Bính Ngọ (nhằm 19/07/2026) Chùa Minh Hiệp trang nghiêm tổ chức Khóa tu Một ngày An lạc lần thứ 147.
Sau khi khai khóa tu học, đại chúng cùng đảnh lễ Ngũ Bách Danh nhân dịp vía Đức Bồ-tát Quan Thế Âm.
Sau thời Quá đường buổi trưa, đầu giờ chiều là buổi Pháp thoại của Đại đức Trụ trì Chùa Minh Hiệp với chủ đề “AN CƯ KIẾT HẠ”, để quý Phật tử hiểu rõ về ý nghĩa của mùa An cư. Sau đó, khóa tu kết thúc viên mãn vào lúc 4h00’.

Ý NGHĨA MÙA AN CƯ KIẾT HẠ – CƠ HỘI TRỞ VỀ NUÔI LỚN ĐẠO TÂM     Chiều nay, ngày 05/7/2026 (nhằm ngày 21/5/Bính Ngọ), tại...
05/07/2026

Ý NGHĨA MÙA AN CƯ KIẾT HẠ – CƠ HỘI TRỞ VỀ NUÔI LỚN ĐẠO TÂM

Chiều nay, ngày 05/7/2026 (nhằm ngày 21/5/Bính Ngọ), tại Chùa An Lộc (phường Xuân Lập, Tp. Đồng Nai), Đại đức Thích An Quang đã có thời chia sẻ pháp thoại với chủ đề “Ý nghĩa mùa An cư Kiết hạ”, giúp hàng Phật tử hiểu sâu hơn về giá trị của một truyền thống đã được Đức Phật chế định và duy trì hơn 25 thế kỷ.

Mở đầu thời pháp, Đại đức nhấn mạnh rằng An cư Kiết hạ không chỉ là ba tháng chư Tăng Ni tập trung tu học, mà còn là một pháp chế quan trọng nhằm nuôi dưỡng đời sống Giới – Định – Tuệ, xây dựng Tăng đoàn thanh tịnh, hòa hợp và trang nghiêm. Từ nguồn gốc Đức Phật chế định An cư trong mùa mưa để tránh tổn hại các loài hữu tình, pháp chế này dần trở thành khoảng thời gian để người xuất gia thúc liễm thân tâm, trau dồi giới đức, học tập giáo pháp và tăng trưởng đạo nghiệp.

Giải thích ý nghĩa của bốn chữ An – Cư – Kiết – Hạ, Đại đức cho biết: “An” là sự an ổn của thân và tâm; “Cư” là dừng lại để quay về với chính mình; “Kiết” là kết giới thanh tịnh để cùng tu học; “Hạ” là mùa mưa – cũng là dấu mốc trưởng thành trong đời sống phạm hạnh của người xuất gia qua mỗi tuổi hạ.

Thời pháp thoại khẳng định An cư chính là mùa nuôi dưỡng giới đức, phát triển định lực, khai mở trí tuệ và thực hành tinh thần Lục hòa cộng trụ. Đây là nền tảng để Tăng đoàn giữ gìn sự thanh tịnh, đoàn kết và tiếp nối mạng mạch Chánh pháp. Đồng thời, tinh thần An cư cũng gửi gắm thông điệp đến người cư sĩ: giữa nhịp sống bận rộn, mỗi người đều cần có những khoảng lặng để nhìn lại chính mình, chuyển hóa thân tâm và vun bồi đời sống đạo đức.

Đối với hàng Phật tử, mùa An cư là cơ hội gieo trồng phước báu thông qua việc hộ trì Tam bảo, cúng dường trường hạ, nghe pháp, tham gia công quả và tinh tấn tu học. Tuy nhiên, giá trị của sự cúng dường không nằm ở nhiều hay ít, mà ở tâm cung kính, tâm hoan hỷ và tinh thần buông xả. Mỗi việc làm thiện lành, dù nhỏ bé như quét sân chùa, chuẩn bị bữa cơm hay góp một phần tịnh tài, nếu xuất phát từ tâm chân thành đều là những hạnh cúng dường cao quý.

Đại đức cũng khuyến tấn Phật tử xem ba tháng An cư là ba tháng tự tu của chính mình bằng những việc làm thiết thực như: tụng kinh, niệm Phật mỗi ngày, giữ gìn năm giới, ăn chay, giảm bớt nóng giận, tăng thêm ái ngữ, siêng làm việc thiện, dành nhiều thời gian chăm sóc cha mẹ và xây dựng hạnh phúc gia đình. Theo Đại đức, nếu sau mùa An cư mỗi người chuyển hóa được một thói quen xấu, biết nhẫn nhịn hơn, biết yêu thương và tha thứ nhiều hơn thì mùa An cư ấy đã thật sự có ý nghĩa.

Khép lại thời pháp, Đại đức nhấn mạnh rằng An cư không chỉ là ba tháng tu học của chư Tăng Ni, mà còn là lời mời gọi tất cả người con Phật biết dừng lại giữa cuộc sống nhiều tất bật để trở về nuôi lớn lòng từ bi, giữ gìn đạo đức và xây dựng đời sống an vui. Mỗi mùa An cư đi qua không chỉ đánh dấu thêm một tuổi hạ của người xuất gia, mà còn là cơ hội để tất cả chúng ta trưởng thành hơn trong niềm tin Tam bảo, trong trí tuệ và tình thương, góp phần làm cho Chánh pháp mãi được lưu truyền và lợi lạc nhân sinh.

Tin và ảnh: Vạn Đức

KHÓA   TU   MỘT   NGÀY   AN   LẠC   LẦN   THỨ   146      Sáng nay ngày 07/05/Bính Ngọ (nhằm 21/06/2026) Chùa Minh Hiệp t...
21/06/2026

KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 146
Sáng nay ngày 07/05/Bính Ngọ (nhằm 21/06/2026) Chùa Minh Hiệp trang nghiêm tổ chức Khóa tu Một ngày An lạc lần thứ 146.
Sau khi khai khóa tu học Bổn tự cung thỉnh Đại đức Thích Tâm Đức - Trú xứ Huê Nghiêm Giảng Tự, Tp. Hồ Chí Minh thuyết giảng. Đại đức Giảng sư chia sẻ thời pháp thoại với đề tài “TỰ TẠI TRONG CUỘC SỐNG”. Giúp cho quý Phật tử tìm được an lạc trong cuộc sống hằng ngày. “Tâm tự tại thì ở đâu cũng An Lạc”.
Sau thời Quá đường buổi trưa, đầu giờ chiều chính là thời vấn - đáp Phật pháp của Đại đức Trụ trì Chùa Minh Hiệp, giải đáp những thắc mắc trong quá trình tu tập của quý Phật tử. Sau đó, khóa tu kết thúc viên mãn vào lúc 4h00’.

L𝕂Íℕℍ 𝕄Ờ𝕀 𝕋ℍ𝔸𝕄 𝔻Ự 𝕂ℍÓ𝔸 𝕋𝕌 𝕄Ộ𝕋 ℕ𝔾À𝕐 𝔸ℕ 𝕃Ạℂ 𝟙𝟜6     𝕋𝕣â𝕟 𝕥𝕣ọ𝕟𝕘 𝕜í𝕟𝕙 𝕞ờ𝕚 𝕢𝕦ý ℙ𝕙ậ𝕥 𝕥ử 𝕧ề 𝕥𝕙𝕒𝕞 𝕕ự 𝕜𝕙ó𝕒 𝕥𝕦 𝕄ộ𝕥 𝕟𝕘à𝕪 𝔸𝕟 𝕝ạ𝕔 𝕝ầ𝕟...
14/06/2026

L𝕂Íℕℍ 𝕄Ờ𝕀 𝕋ℍ𝔸𝕄 𝔻Ự 𝕂ℍÓ𝔸 𝕋𝕌 𝕄Ộ𝕋 ℕ𝔾À𝕐 𝔸ℕ 𝕃Ạℂ 𝟙𝟜6
𝕋𝕣â𝕟 𝕥𝕣ọ𝕟𝕘 𝕜í𝕟𝕙 𝕞ờ𝕚 𝕢𝕦ý ℙ𝕙ậ𝕥 𝕥ử 𝕧ề 𝕥𝕙𝕒𝕞 𝕕ự 𝕜𝕙ó𝕒 𝕥𝕦 𝕄ộ𝕥 𝕟𝕘à𝕪 𝔸𝕟 𝕝ạ𝕔 𝕝ầ𝕟 𝕥𝕙ứ 𝟙𝟜6.
ℂ𝕙ủ ℕ𝕙ậ𝕥, 𝕟𝕘à𝕪 21/6/𝟚𝟘𝟚𝟞 (𝕟𝕙ằ𝕞 𝕟𝕘à𝕪 07/5/𝔹í𝕟𝕙 ℕ𝕘ọ).
ℂ𝕙ù𝕒 𝕄𝕚𝕟𝕙 ℍ𝕚ệ𝕡, 𝕤ố 𝟛𝟠𝟠 𝕥ỉ𝕟𝕙 𝕝ộ 𝟟𝟞𝟝, Khu phố 𝔹ì𝕟𝕙 𝕄𝕚𝕟𝕙 𝟙, phường 𝕏𝕦â𝕟 𝕃ộ𝕔, TP. Đồ𝕟𝕘 ℕ𝕒𝕚.
ℙ𝕙á𝕡 𝕥𝕙𝕠ạ𝕚: 𝟘𝟠𝕙𝟛𝟘’ 𝕕𝕠 ĐĐ. 𝕋ℍÍℂℍ TÂM ĐỨC 𝕥𝕙𝕦𝕪ế𝕥 𝕘𝕚ả𝕟𝕘
𝕋𝕣â𝕟 𝕥𝕣ọ𝕟𝕘 𝕜í𝕟𝕙 𝕞ờ𝕚 𝕢𝕦ý ℙ𝕙ậ𝕥 𝕥ử 𝕘ầ𝕟 𝕩𝕒 đồ𝕟𝕘 𝕧ề 𝕥𝕙𝕒𝕞 𝕕ự 𝕜𝕙ó𝕒 𝕥𝕦 𝕧à 𝕥𝕙í𝕟𝕙 𝕡𝕙á𝕡.

10/06/2026

THƯƠNG GỞI CÁC SĨ TỬ "THIÊN THẦN QUÉT LÁ"!

Gửi tất cả các con, các em – những chú tiểu, những vị Sa-di sinh năm Mậu Tý 2008 thương quý tại các tự viện trên khắp mọi miền đất nước!

Mấy hôm nay nhìn lịch, lòng tôi lại bồi hồi một niềm xúc cảm khó tả. Thấm thoắt mà những chủ tiểu nơi chốn thiền môn được gọi là "thiên thần quét lá" nay đã tròn mười mười tám, năm nay các con, các em đang đứng trước một bước ngoặt lớn của cuộc đời. Mới ngày nào nào đó thôi các con, các em còn là những chú bé đầu để chỏm với những nụ cười tinh khôi và thuần khiết biết bao. Rồi giờ chấp tác mặt mũi lấm lem cười đùa vui nhộn với nhau, tay cầm cây chổi chà cao hơn cả người để quét từng chiếc lá bồ đề rơi trước sân chùa mỗi buổi sáng khi bình minh vừa ló dạng hay mỗi buổi chiều tà tĩnh mịch trong tiếng chuông ngân vang. Vậy mà giờ đây, những "thiên thần quét lá" ngày ấy đã trưởng thành, trên vai các con, các em bắt đầu mang hai trọng trách: Vừa nuôi dưỡng huệ mạng trong chốn thiền môn, vừa miệt mài đèn sách để bước vào kỳ thi tốt nghiệp Trung học Phổ thông và tiến về giảng đường Đại học.

Tôi viết những dòng tâm tình này với tư cách của một người thầy, một người pháp huynh đi trước – người đã từng đi qua những cung bậc cảm xúc của một người tu sĩ, người đã đi con đường các con đang đi, từng trải qua những cảm xúc các con đang có. Với lòng chân thành, sự đồng cảm đồng điệu cùng tình thương đối thế hệ xuất gia trẻ, được trưởng thành nơi chốn thiền môn, tôi viết để gửi các con, các em để tâm tình như một cái ôm thật chặt, một lời thương sâu sắc và cả một trời hy vọng gửi đến các con, các em.

Các con thương quý! Làm một người tu sĩ đi học chương trình thế gian, tôi thấu cảm hết những nỗi niềm, những thiệt thòi và cả sự can trường của các con. Ở cái tuổi mười tám đẹp nhất của đời người, khi học sinh ở đời được tự do thể hiện cá tính, xúng xính trong những bộ quần áo thời thượng, thì các con lại bình dị trong chiếc áo nâu sồng, bộ nhật bình phẳng lặng. Khi bạn bè có thể tụ tập vui chơi, xem phim, trà sữa sau những giờ học căng thẳng, thì các con lại tất tả ngược xuôi, vội vã đạp xe, bắt xe buýt cho kịp giờ chấp tác, giờ cúng ngọ, giờ chỉ tịnh của thiền môn. Tôi biết, chiếc ba lô trên vai các con nặng lắm, bởi nó không chỉ chứa sách vở, bút mực của thế gian, mà còn chở che cả một chí nguyện của kẻ xuất trần thượng sĩ.

Có đôi lúc, dưới mái trường thế tục, những ánh mắt tò mò của người đời, những lời trêu đùa vô tình của bạn bè hay sự khác biệt về lối sống chắc chắn đã từng làm trái tim non nớt của các con chạnh lòng. Nhưng các con ơi, xin hãy tự hào và vững tin! Chính chiếc áo nâu giản dị và mái đầu cạo sạch bụi trần ấy lại là đóa sen thanh khiết nhất giữa dòng đời vạn biến. Sự khác biệt ấy không phải là khoảng cách, mà là một phước báu, một bệ phóng tâm linh vững chãi mà không phải ai ở đời cũng may mắn có được. Các con đang đi giữa nhân gian nhưng tâm hướng về cõi tịnh, đó là một vẻ đẹp vô ngần.

Giảng đường Đại học sắp tới sẽ là một thế giới hoàn toàn khác – rộng lớn hơn, màu sắc hơn nhưng cũng đầy sóng gió. Đó là nơi không có tiếng chuông chùa trầm ấm nhắc nhở chánh niệm mỗi sớm chiều, không có vòng tay bảo bọc chở che trực tiếp của Thầy Tổ, huynh đệ. Nơi đó có thanh âm của danh lợi, của những cạm bẫy và cám dỗ đầy mật ngọt. Người tu đi học đại học, chính là đang dấn thân vào "đời" để thấu hiểu nhân sinh, tích lũy tri thức. Các con học chữ của thế gian không phải để mưu cầu vinh hoa phú quý cho bản thân, mà là để dùng chính tri thức ấy làm phương tiện hoằng dương chánh pháp. Hãy biến mỗi bài giảng, mỗi trang sách thành một nấc thang giúp các con thấu hiểu nỗi khổ niềm đau của nhân sinh, từ đó mở rộng lòng từ bi, dùng nét mực cuộc đời để vẽ nên bức tranh cứu khổ của đạo Phật.

Tôi mong các con, các em hãy xem kỳ thi vượt vũ môn này và cả giảng đường bao la trước mắt như một "giới đàn trang nghiêm" để thử thách bản lĩnh tu học. Áp lực thi cử, những đêm thức trắng ôn bài là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hãy đối diện với chúng bằng sự định tĩnh đã được rèn luyện qua những giờ ngồi thiền, bằng lòng nhẫn nhục đã thấm đượm qua từng lời kinh tiếng kệ. Đừng tự tạo áp lực, đừng quá lo lắng về điểm số. Hãy bước vào phòng thi với tâm thế của một người làm Phật sự: Sáng suốt, chân thành và trọn vẹn trong từng phút giây hiện tại.

Các con sinh năm 2008 – tuổi Mậu Tý, mang dáng dấp của sự thông minh, nhanh nhẹn nhưng cũng đầy sâu sắc. Dù ngoài kia sóng gió cuộc đời có xô bồ ra sao, dù giảng đường Đại học có bao la thế nào, hãy luôn giữ vẹn nguyên nét thánh thiện, trong sáng của người quét lá sân chùa. Hãy nhớ rằng, phía sau các con luôn có ánh mắt dõi theo đầy kỳ vọng của Thầy Tổ, có tình thương ấm áp của huynh đệ và mái chùa bình yên luôn rộng mở lối về. Dù có bay cao bay xa đến đâu, cội rễ tâm linh vẫn là nơi che chở cho tâm hồn các con vững chãi.

Thương chúc tất cả các thiên thần quét lá 2008 bước vào kỳ thi với thân tâm an lạc, trí tuệ hanh thông, đạt được kết quả viên mãn nhất. Chúc các con sẽ là những đóa sen trong ngần, tỏa hương thơm của giới đức và trí tuệ, rạng danh người con Phật trên khắp các giảng đường Đại học!

Thương gửi các con, các em thật nhiều bằng tất cả niềm tin yêu!
THÍCH AN QUANG

Chùa Minh Hiệp, ngôi chùa tọa lạc tại ấp Bình Minh, xã Suối Cát, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai

Khóa tu một ngày an lạc lần thứ 144
04/05/2026

Khóa tu một ngày an lạc lần thứ 144

Address

388 ấp Bình Minh, Xã Suối Cát, Huyện Xuân Lộc, Tỉnh Đồng Nai
Xuan Loc

Opening Hours

Monday 04:00 - 20:30
Tuesday 04:00 - 20:30
Wednesday 04:00 - 20:30
Thursday 04:00 - 20:30
Friday 04:00 - 20:30
Saturday 04:00 - 20:30
Sunday 04:00 - 21:00

Telephone

+84919774333

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Minh Hiệp - Buddhist temple posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Chùa Minh Hiệp - Buddhist temple:

Shortcuts

Share