Vinh Thanh Confessions

Vinh Thanh Confessions " Anh em hãy hoàn thiện như cha anh em trên trời là đấng hoàn thiện" ( mt 5,48)
https

09/08/2018


\


Lời Tựa Từ Trái Tim
Chào các anh chị ạ! Ơ! Em đi lạc tới dãy trọ của các anh chị rồi sao? Không! Không phải đâu, đây là một sự may mắn, là một cơ duyên đấy!
Quả là may mắn khi em được bạn giới thiệu đến với dãy trọ tràn ngập niềm vui( khi nào cũng cười toét hết mỏ với những người bạn bất bình thường ))
Hì hì....). Dù chỉ làm quen với anh chị trong hơn một ngày ngắn ngủi nhưng em đã cảm nhận được vị ngon của cơm các chị nấu, niềm vui và động lực từ những lời chúc, lời động viên chân thành mà giản dị nhất “Thi Tốt Nhé”. Mặc dù em không phải là 1 học sinh công giáo như: Xuyên, Nhàn, Xuân, Hiệp...
(còn ai nữa không biết) Nhưng em cảm nhận được sự quan tâm chân thành của các anh, các chi. Cảm ơn vì đã tiếp sức cho các sĩ tử chúng em tự tin khi bước vào phòng thi, và vơi đi những nỗi buồn trong những ngày không làm được bài. Anh chị và các bạn đã cho em hiểu và cảm nhận được tấm lòng thánh thiện, sự nhiệt tình, chu đáo của Sinh Viên và Học Sinh Công Giáo.
Cho dù kết quả kì thi có thể là không được như em mong muốn nhung bọn em đã được sống, sinh hoạt cùng với anh chị có lẽ đó là điều may mắn. Đây sẽ là kì thi quan trọng và có ý nghĩa nhất cuộc đời học sinh .
Thôi em biết chữ em xấu sợ có người dịch không ra lại dở. Em chúc cho các anh chị Sinh Viên Công Giáo ở trên đất nước mình nói chung và đặc biệt hơn là các anh chị trong dãy trọ thân yêu này nói riêng luôn có được những niềm vui và đạt được thành công trong cuộc sống, chúc các anh chị học tập tốt trong ngôi ttruowfng DH thân yêu của mình nhé!
THANK YOU! Vinamiu các anh chị ju!
Tác Giả: Trần Hoài Thu

  Em Đã Cho Tôi Biết Thế Nào Là Tình Yêu Đây chắc hẵn là lần đầu tiên tôi viết lên những dòng nhật ký này, để dành cho m...
04/06/2018


Em Đã Cho Tôi Biết Thế Nào Là Tình Yêu
Đây chắc hẵn là lần đầu tiên tôi viết lên những dòng nhật ký này, để dành cho một người con gái mà tôi thương . cô gái mạnh mẽ và kiên cường . cô gái mà dám bước chân vào trái tim của tôi. và đây cũng là cô gái mà tôi dám mở cửa trá tim dành cho cô.
Tôi gặp cô trong một dịp lễ lớn tại nhà thờ ,khi đó tôi đi cùng một người bạn và cô cũng di cùng với một nhóm bạn thân của cô . tôi và cô ấy không biết đến nhau , và rồi từ đây câu truyện của tôi bắt đầu từ đây . NOEL 2015
khi ấy tôi đang rất bỡ ngỡ khi mới bước chân vào con đường đại học ,tôi đang còn e dè và ngại ngùng , chúng tôi không tiếp xúc với nhau nhiều . và rồi vào một dịp sinh nhật cô tôi cũng chẳng quan tâm gì câ vì toi cũng đang xem cô như một người bạn xa lạ , chưa biết nhiều về nhau , nhưng cũng chính cái sinh nhật đó tôi và cô ấy bắt đầu trò chuyện với nhau .và rồi tôi đã mên cô ấy từ cách nói chuyện của cô . sau một thời gian tôi và cô cùng nhau trò chuyện và cùng nhau vui đùa trong khoảng thời gian này tôi đãy yêu cô ấy từ khi nào . khi đó tôi chi dám yêu đơn phương chẳng dám ngỏ lời tới cô . chúng tôi snh hoạt cùng trong một nhóm sinh viên và từ nhóm sinh viên chúng tôi gần nhau hơn và hiều nhau nhiều hơn . cô ấy và tôi không cùng chung một hoàn cảnh . nhưng có lẽ cái duyên đã đưa chúng tôi tới với nhau . vào một buổi chiều tôi và cô đi dạo trên chiếc xe đạp , khi đó nhóm bạn của tôi dủ tôi đi đá bóng nhưng tôi đã từ chối nhóm bạn tôi và đi dạo với cô . tôi cũng chẳng hiểu được tôi khi đó đang nghỉ gì, vì với tôi đám mê bóng đá nhưng tôi đã từ chối để cùng cô đi chơi và trò chuyện với cô , chúng tôi chở nhau trên chiếc xe đạp và rồi tôi đã thổ lộ tình cảm của tôi với cô .
Chúng tôi yêu nhau từ khi đó , nhưng mới yêu được vài ngày thì chúng tôi bắt đầu có xung đột . vào một dị chầu lượt tôi tham gia thánh lễ cô bị ôm ở nhà và không được tôi quan tâm và tôi đã thấy có lỗi và xin lỗi cô . nhưng cô vẫn không chịu chấp nhận lời xin lỗi của tôi , cô đã khóc và nghỉ tới việc rời xa tôi . khi đó chúng tôi mới nhận lời yêu chưa được một tuần lễ . đó là lần đầu tiên cô ấy nói lời chia tay và cũng là lần đầu tiên cố ấy chạm vào trái tim tôi . cô ấy khóc tôi đã không muốn xa cô tôi ôm cô vào lòng và nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt và tôi xin lỗi cô . từ khi đó con tim của tôi đã mở rộng ra và yêu thương cô nhiều hơn . tôi yêu thương cô trong nỗi mù quáng mặc kệ thiên hạ nói gì đến chúng tôi ,tôi tôn trọng cô và không muốn để cô phải buồn vì tôi thêm lần nữa . tôi đã hứa với cô và cô cũng đã hứa với tôi không ai được phép nói lời chia tay . chúng tôi yêu nhau rất đơn sơ và chân thật , cô ây giản dị không giống bao cô gái khác . và thời gian cũng trôi qua dần năm tháng , biết bao vui buồn và lo lắng . nhiều lần tôi nói dối cô nhưng cô vẫn chấp nhận và tha thứ cho tôi . cô ấy hi sinh vì tôi rất nhiều cô ấy chẳng quan tâm ai nói gì tới tôi và cô ây . chúng tôi luôn vun đắp tình cảm cho nhau san sẽ vui buồn , chúng tôi chẳng giấu nhau diều gì . cô ấy hi sinh vì tôi nhiều lắm tình cảm đó tôi thiết nghỉ sẽ chẳng bao giờ xa được nữa . chúng tôi luôn tôn trọng những gì chúng tôi có . tôi sai cô ấy sữa cô ấy sai cô ấy tự sữa . nhiều lần tôi giận cô ấy . có lần tôi đi chơi về khuya cô ấy đợi tôi về nói chuyện với cô ấy , tôi về và nhắn tn thì cô ấy đã ngủ rồi cô ấy giận tôi giận nhiều lắm , tôi đã xin lỗi cô rất nhiều và rồi hôm sau cô đã tha thứ cho tôi . Tôi yêu cô nhưng tôi cô yêu nhiều hơn nữa tôi muốn được cô tôn trọng hơn những người khác ,tôi muốn cô trải qua một tình yêu trong sáng giữa bạn bè chốn đông người . tôi xem cô như một người con của bố mẹ tôi vậy . nhưng đây chỉ là ước muốn của tôi và rồi tôi cố gắng bao nhiêu thì tôi lại nhận được thất bại . có những lần tôi buồn , cô hi sinh vì tôi nhưng cô sống nghĩ cho người khác có những lần tôi tự hỏi dây có phải là một tình yêu chăng .vì hi đứng với bạn bè đứng với anh chị em tôi như một người bạn xa lạ của cô vậy,cô chẵng còn xem tôi như một người thương yêu cô . những lúc đó tôi như đang khóc trong lòng vậy cô ấy ngại khi có tôi bên cạnh . và một hôm tôi hẹn được gặp cô nhưng tôi lại hụt hẫn và không nhận được lời đáp từ cô . tôi thực sự buồn buồn rát nhiều và rồi tôi cũng thốt lên từ dừng lại . tôi đã nói lên lời này từ khi chúng tôi yêu nhau đến giờ .
Khi thiếu cô tôi buồn lắm tôi đã rơi nước mắt cùng cô rất nhiều tôi thực sự không muốn điều đó sảy ra , nhưng tôi không thể để tình cảm của tôi luôn hụt hẫng đến xa lạ vậy được . tôi muốn cô hiểu cho tôi và biết được lúc tôi cần như thế nào , tôi yêu cô từ khi đó đến giờ khi cô cần tôi chưa một lần từ chối cô . nhưng lúc tôi cần thì chẵng nhận được lời đáp từ cô , lúc tôi cần cô là những lúc thực sự tôi mệt mõi và cô đơn . tôi chi muốn gặp và được san sẽ cùng cô / tôi không trách cô nhưng đã nhiều lần . tôi không muốn tình yêu này trở nên như một người dưng được . tôi không muốn cuộc tình này xa rời được . tình yêu của chúng tôi đang còn đoạn phía trước rất dài có những lần tôi buồn tôi muốn cho thời gian quyết định và chờ đợi cô . cuộc sống của tôi như chết lặng gặp rất nhiều khó khăn trong đó , tôi phải tư kiên cường và đứng lên để tôi giữ tình yêu này . tôi hi vọng mọi điều tốt đệp đến với cô và với ình yêu . tôi luôn trân trọng sự hi sinh của cô . tôi yêu cô mong răng mọi thứ tốt đẹp đến với cô .
người con gái tôi thương

01/06/2018

k biết doanh nhân trể tổ ta là ai nữa

TẠI SAO GIỚI TRẺ THẤT NGHIỆP NHIỀU ?

Tuyển nhân viên cho mình, tuyển nhân viên cho bạn, tuyển nhân viên cho đối tác và nói chuyện với không dưới 500 sếp, lớn có nhỏ có trong gần 5 năm; cuối cùng cũng có cái báo cáo khá đầy đủ. Báo cáo này sẽ rất khác với những báo cáo chung chung; sẽ tập trung vào những điểm cốt lõi nhất để sấp nhỏ có giải pháp cho riêng mình.

Tôi viết báo cáo này không nhằm mục đích được cám ơn, tôi viết để giúp cho các bạn trẻ CÓ CÁI TÂM TỐT nhưng đang bị kẹt lại. Nếu thấy có giá trị, hãy share lên tường, share cho người khác để giúp họ. Điều này tốt hơn lời cám ơn hay cái Like gấp nhiều lần vì nó thể hiện bạn cũng là người biết quan tâm người khác. Gieo gì gặt nấy, bạn giúp người khác, thì người khác sẽ giúp bạn.

Chúng ta sẽ bắt đầu từ nguyên nhân đầu tiên:

1. KHÔNG THỰC SỰ BIẾT MÌNH MUỐN GÌ.

Khi đặt câu hỏi "Em muốn gì bây giờ và 2 năm tới ?", rất nhiều em ú ớ không trả lời được hoặc bắt chước câu trả lời rập khuôn từ mấy tài liệu hay khoá học "Vượt qua phỏng vấn" . Thường thì "Em muốn trở thành nhân viên giỏi, sau đó là Manager". Câu trả lời này rất chung chung, chẳng thể hiện được gì và đã được các anh/chị xài cách đây chục năm rồi nên gần như không có tác dụng như cây đũa thần nữa. Thế là bị out mà không hiểu tại sao. Việc ú ớ không trả lời được hoặc trả lời theo sách vở chứng minh rằng các em bị mất định hướng trầm trọng và đi đang xin việc để chống thất nghiệp; thế là bị mất lợi thế khi phỏng vấn và đàm phán lương ngay. Các em bị nhà tuyển dụng bắt thóp rồi, các em có biết không. Ai có tâm và thương thì nhiệt tình chỉ dẫn để các em hình dung rõ hơn các em cần làm gì tiếp theo; nhưng đa phần chả ai nói vì quá bận.

Khi hỏi sâu hơn, tôi phát hiện ra phần lớn các em bị mất định hướng là do cha mẹ chứ bản thân các em có lỗi rất ít trong chuyện này. Cha mẹ VN bắt các em sống với đam mê của họ chứ không phải của các em. Những gì họ làm không được, họ bắt các em thực hiện thay. Dang dở giấc mơ làm bác sĩ, các bậc phụ huynh bắt con mình phải học ngành Y và dập tắt ước mơ làm hoạ sĩ từ trứng nước; vì kiếm không được nhiều tiền nên họ bắt con phải theo học Kinh Tế thay vì để đứa nhỏ theo ngành Thú Y như nó muốn,.... Một số bậc phụ huynh không rơi vào trường hợp này thì rớt vô chuyện Sỉ Diện. Vừa nghe đứa con nói thích làm Đầu Bếp thì bóp cổ chặn họng ngay "Nghĩ cái gì mà chọn nghề đó, ăn học 12 năm rồi phải làm Kỹ Sư, Bác Sĩ mới được chứ". Thế là xong, các em phải học cái mình không thích tí nào, đâm ra chán ghét bất mãn. Với thái độ như vậy, các em học cho xong để ra trường, hoàn toàn không có mục tiêu thì lấy gì làm được việc. Chưa kể vì lỡ học ngành đó rồi nên rơi vô cái bẫy tư duy là "Học gì phải làm đó" nếu không uổng công mấy năm trời.

Khi không có định hướng, hàng loạt hệ luỵ sẽ theo phía sau. Hoặc là các em sẽ không học gì hết, làm loạn khi được sổ lồng, ăn chơi xả láng nên ra trường không được hoặc ra trường mà không biết gì, thế là thất nghiệp. Hoặc là các em cố học, học một cách không có định hướng chỉ để lấy điểm thay vì học một cách tập trung vào những môn có thể ứng dụng được. Các em thuộc nhóm này bị mị "Có bằng đỏ sẽ có việc làm lương cao" thế là ra trường với tư duy là mình ngon lắm, sao làm mấy việc bèo bèo được, phải là ông này bà kia, kết quả là éo ai nhận. Tỉnh lại các em, nhà tuyển dụng không quan tâm cái bằng, họ trả lương cho người làm được việc.

Các em thuộc nhóm này thường bị ru ngủ và bị dụ học mấy môn vớ vẩn bằng cái triết lý cũ rích sau "Học đi, không bổ dọc cũng bổ ngang", "Không ứng dụng được nhưng giúp nâng cao khả năng phân tích". Trong khi đó thực tế không phải vậy. Kiến thức không xài được thì vứt đi để dành cái đầu cho kiến thức xài được. Các em hình dung thế này, cái đầu các em chỉ chứa được 10 kg kiến thức; điều gì sẽ xảy ra nếu 1 cái đầu chứa 9 kg kiến thức không xài được + 1 kg kiến thức xài được, còn 1 cái đầu chứa 10 kiến thức xài được ngay. Đừng bị mị bởi các triết lý cũ kỹ đó nữa. Hoạ sĩ mà dành thời gian cho Đạo Hàm và Tích Phân thì sẽ không còn thời gian đầu tư cho Hội Hoạ và trở thành ông thợ vẽ làng nhàng; Ca sĩ mà dành nhiều thời gian để nghiên cứu Con Lắc Lò Xo đu qua đu lại thì sẽ trở thành Lệ Rơi phiên bản 2 ngay. Còn cái vụ "Học để nâng cao khả năng phân tích thì không có đâu. Để qua môn, các em phải sao y bản chính những gì thầy cô truyền đạt chớ có cho phân tích chỗ nào. Nguỵ biện cả thôi. 9/10 các em nhân viên mới ra trường không có khả năng phân tích, cái gì không biết là chạy vô hỏi sếp ngay "Cái này làm sao anh ?", "Em chờ ý kiến của chị mới dám làm" thay vì động não cho ra giải pháp trước là một bằng chứng rất rõ ràng.

Vậy nên hãy xác định mình thật sự muốn cái gì, các em sẽ biết mình nên học cái gì một cách tập trung để bổ sung kiến thức. Đảm bảo khi tập trung học đúng kiến thức thực tiễn sau 3 tháng các em sẽ rất khác và không thất nghiệp nữa vì đã hoàn toàn đủ năng lực cơ bản để tìm việc. Ví dụ: Nếu muốn làm Sales thì học kỹ năng giao tiếp và trình bày, học cách xây dựng mang lưới mối quan hệ, học quy trình bán hàng, học cách lập kế hoạch, học viết lách, học cách ăn mặc cho đẹp và chuyên nghiệp. Muốn làm Kế Toán thì phải giỏi Excel, phân tích tài chính, học cách quan hệ với cơ quan thuế,...Giỏi các môn xài được ngay trong nghề nghiệp mình muốn làm thì ai mà không tuyển. Ba cái môn chính trị vớ vẩn, hay Toán cao cấp,... học làm cái gì cho mệt xác, không có xài được đâu, ráng qua môn là được.

EM VẪN CHƯA BIẾT MÌNH MUỐN CÁI GÌ ?

Vậy thì đừng nằm nhà nữa, lăn ra ngoài làm tùm lum tùm la đi, không lương cũng được. Làm cỡ chục món là biết ngay bản thân mình thật sự thích cái gì. Đằng nào cũng đang thất nghiệp, đằng nào cũng không có lương thì cớ gì ngồi đó trả treo "Không lương thì không làm, bị bóc lột". Các em làm để khám phá coi mình thật sự thích cái gì, làm một cách có kế hoạch và làm cho các em chớ có phải làm cho ai đâu mà Bóc với chả Lột. Nếu vẫn còn tư duy đó thì thất nghiệp dài dài. Hãy xem những ngày làm không công là đầu tư cho tương lai chứ không phải chi phí thì mới đúng. Nếu muốn làm kỹ sư xây dựng, hãy thử đi phụ hồ ; nếu muốn làm kinh doanh thì thử đi làm nhân viên bán hàng (Bất Động Sản đang thiếu người kìa, do các em có tư duy sai, chê này chê kia mới thất nghiệp thôi, mấy công ty này gần như không cần bằng cấp, ai làm cũng được); nếu muốn làm Đầu Bếp hãy xin một chân phục vụ. Đừng coi công việc nào là thấp kém, đừng sỉ diện nữa, lớn đầu mà thất nghiệp và ăn bám thì mới đáng trách.

2. KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI.

Biết mình muốn cái gì là một chuyện, nhưng bản thân có tố chất phù hợp hay không lại là câu chuyện khác. Các em muốn làm Ca Sĩ nhưng lại không có khả năng cảm âm, luôn cất giọng với nốt nhạc thứ 8 (Nhạc lý chỉ có 7 nốt nhạc), hát không bao giờ đúng tông thì thôi đừng cố chấp với cái Sở Thích của mình nữa; không ai lăng xê nổi đâu.Các em là người không dám mạo hiểm, rất cẩn thận và cầu toàn vượt mong đợi thì đừng chọn nghề bán hàng; các em sẽ thất bại rồi lại tự ti hơn; nghề của các em là Kế Toán, Tài Chính, Kỹ Sư Đo Lường Chất Lượng,...và những nghề đòi hỏi đúng những tố chất các em đang có. Khi các em làm những công việc này, các em trở thành siêu sao ngay. Đừng cố chấp và miễn cưỡng ép mình làm cái không có khả năng vì con khỉ không thể bơi nhanh như con cá và con cá sẽ không thể leo trèo như con khỉ. Đặt bản thân sai vị trí và sở trường thì chính các em đang phí phạm tài năng của mình rồi. Và cũng chẳn có nhà tuyển dụng nào mạo hiểm tuyển người không có năng lực dù thái độ có tốt mấy.

NHƯNG EM THÍCH ÂM NHẠC VÀ THỂ THAO , KHÔNG LẼ BẮT EM BỎ, SAO MÂU THUẪN VỚI NGUYÊN NHÂN MỘT VẬY ?

Anh chỉ khuyên các em không làm ca sĩ hát Solo nếu có chất giọng Vịt Đực chứ đâu bảo các em bỏ nghề hoàn toàn. Các em có thể vô nhóm bè Acapella hoặc chuyển sang chơi nhạc cụ được mà. Âm nhạc rất rộng, chứ không bó hẹp vô làm ca sĩ Solo. Nếu các em không khéo léo mà đam mê thể thao thì đừng chơi mấy môn quá cần sự khéo léo, chọn tập Gym và trở thành vận động viên thẻ hình, há chẳng tốt hơn sao. Khi cái các em muốn khớp với những tố chất các em có, các em sẽ trở nên vụt sáng.

3. BIẾT BẢN THÂN MUỐN GÌ, BIẾT MÌNH LÀ AI NHƯNG KHÔNG DÁM HÀNH ĐỘNG VÌ TIẾC VÀ SỢ.

Các em tiếc cái bằng, các em tiếc công sức học và đi làm mấy năm cộng lại cũng gần được một chục năm, các em tiếc tiền học phí, nhưng các em không biết quý tiếc tương lai. Cái các em mất trong mấy chục năm sắp tới sẽ lớn gấp nhiều lần so với các em đang tiếc hiện tại. Để quy ra tiền cho dễ hình dung. Các em làm không đúng sở trường, các em làm cái mình không thích nên hiệu suất thấp và các em làm nhân viên lẹt đẹt sau khi ra trường 6 năm với mức lương tối đa là 10 triệu (Không ai trả cho đứa làm việc lẹt đẹt hơn 10 triệu đâu), mỗi năm tăng lương 10%, 5 năm sau lương các em chưa tới 15 triệu. Các em chấp nhận bỏ và làm lại từ đầu với mức lương 6 triệu, làm đúng đam mê và sở trường, 5 năm sau vị trí tối thiểu là quản lý cấp trung với mức lương ít nhất là 20 củ và sẽ tăng theo cấp số nhân. Giờ thì cái nào mới đáng tiếc hơn. Nhìn xa hơn đi, các em sẽ lựa chọn đúng.

Các em sợ thay đổi ư ? Ai cũng sợ. Có những quyết định sợ đến vãi tè là khác. Không sao, cứ vãi tè đi nhưng hãy can đảm bước đi sau đó để gặt được trái ngọt. Thế giới thuộc về những người can đảm. Anh có một người bạn đã 35 tuổi nhưng thu nhập mỗi tháng không đến 5 triệu chỉ vì SỢ. Sợ người này nói, sợ người kia nói, sợ không làm nổi và phải trả giá bằng cuộc sống chật vật. Các em mà cứ sợ, cứ không dám vượt qua dư luận thì bức tranh tương lai u ám đang chờ các em đó. Đọc bài này rồi mà vẫn không hành động rồi bị như vậy thì thật uổng công đọc.

********************************
Hãy share cho nhiều người tĩnh dậy sớm sau cơn ngủ ngàn thu
Nguồn : internet

20/05/2018

.
Tôi bây giờ
Một người sống nội tâm.Những lúc buồn trở thành một người trầm lặng,chỉ chọn cách im lặng.Luôn động viên an ủi người khác,nhưng với bản thân thì hoàn toàn ngược lại.Tôi thích và ước được quay lại với tôi của lúc trước,lúc mà nụ cười tôi vô tư lắm,lúc mà tôi còn nhiệt huyết,hồn nhiên lắm.Nhưng dần dần nụ cười tôi nhạt dần,nhiệt huyết tuổi trẻ của tôi vơi dần đi,mỗi ngày một buồn hơn,những dòng tâm sự không tìm được một người thật sự đủ để chia sẻ.Ngày vui đêm buồn dường như là chuyện rất đỗi bình thường đối với tôi bây giờ.Do tôi thay đổi nên luôn cảm thấy lạc lõng giữa dòng người.Sợ đám đông và lọt thỏm giữa những cuộc vui.ngày càng thấy mình không thể hòa nhập,như thành người dư thừa trong các cuộc trò chuyện.Có những người tôi cảm tưởng như đã rất thân,thật sự rất thân nhưng đôi lúc tôi cũng cảm thấy trở nên xa lạ đối với họ.Chỉ khi về với gia đình tôi mới thật sự cảm thấy an toàn,cảm thấy được yêu thương,cảm thấy tôi được sống thật với con người mình.
Nghĩ đến gia đình tôi lại thấy thất vọng về bản thân mình,thấy mình quá vô dụng,quá lười nhác.Thất vọng ,cảm thấy bế tắc,chênh vênh về mọi thứ,từ cuộc sống đến học tập.Đã bao nhiêu lần tự hứa,tự dặn với lòng mình là sẽ thật cố gắng,cố gắng hết sức mình, nhưng rồi bản thân lại không thật sự cố gắng, chỉ mới bắt đầu đã cảm thấy chán nản rồi bỏ cuộc để đến khi nhận được kết quả,lại hối hận,lại tiếc nuối,lại thốt lên 2 từ "Giá như"......
Tôi muốn thay đổi,thật sự muốn thay đổi,nhưng dường như điều đó là quá khó.

02/03/2018


T3013
Lần đầu tiên đến với vinh thanh confession....đây chắc hẳn là bầu trời tâm sự của nhiều bạn trẻ trong vinh thanh.!!!
Và tôi cũng là 1 thành viên trong tổ vinh thanh cũng muốn viết đôi chút tâm sự của mình vào đây...
Mãi lướt facebook mà đã 22h30 rồi. Thành vinh đêm nay k lạnh, màn đêm bao phủ cả căn phòng, kéo theo nỗi buồn và sự cô đơn, bên trong sự tĩnh lặng của căn phòng nơi tôi ở, thì bên ngoài toàn tiếng xe cộ chạy đi chạy lại, tôi chỉ muốn trở về nhà, ở nhà đông vui biết bao,khác vs ở thành phố tấp nập nhưng luôn thấy trống trải, cô đơn nơi tâm hồn 1 ng luôn tỏ ra mạnh mẽ như tôi, với vẻ bề ngoài hơi tinh nghich.vui vẻ.nhưg ẩn sâu bên trong tâm hồn đó lại mang nhiều phiền muộn đến thế....???
Tôi còn nhớ cái ngày tôi vào tổ vinh thanh cũng là ngày lễ bổn mạng của tổ.lần đầu được quen nhiều người lạ đến thế, có phần hơi ngại, hơi rụt rè, nhưg tôi cố hoà đồng vs tất cả mọi người, tôi thầm nghĩ và an ủi bản thân 1 chút, trước lạ sau quen mà....
Đúng như lời an ủi bản thân lúc đó mà giờ đã được 1 khoảng thời gian khá dài tôi vào tổ rui, nhanh thật, giống như 1 cơn gió vậy,những ngày hoạt đông cùng tổ tôi học hỏi đk n điều mới.Tôi cảm thấy mình cởi mở hơn, quen được nhiều bạn hơn, học hỏi được nhiều điều, cảm thấy mình trưởng thành hơn. Tôi tham gia các hoạt đông bán hương gây quỹ, đến việc bác ái. Ngoài ra còn hk đk cách gói bánh chưg mk trước giờ tôi chưa từg làm. Tôi thầm cảm ơn mn trong tổ đã giúp tôi hk hỏi đk n điều trong cs.và đặc biệt tôi biết quan tâm.chia sẻ và biết y thương mn...!!
Còn nữa!!!.không những thế nhờ tổ Vinh Thanh mà tôi còn tìm được 1 ng hiểu tôi.1 ng từ trước giờ chưa có ai làm cho tôi có giảm giác như vậy...cái cảm giác mà người ta cứ bảo là cảm nắng ấy😋...chả hiểu lí do vì sao.cle do 1 chữ duyên mà ra!!!!
Tôi tự hỏi bản thân:”k biết có ai giống mình k nhỉ” .1 cái suy nghĩ giống của mấy đứa con nít quá !!.may mắn cho tôi trong thời gian dài ở tổ tôi chợt nhận ra cái tc mk người ta gọi là cảm nắng ấy của tôi đã được đáp trả...tôi cảm nhận đk thứ tc nhẹ nhàng.trong sáng .ánh mắt đầy trìu mến và vs trái tim y thương quan tâm ấy.nó mới đáng y làm sao!!!
Tôi k lầm khi những cử chỉ ánh mắt nhẹ nhàg ấy dành cho tôi.tôi cảm thấy m thật may mắn...🤗
Bây giờ tôi chỉ hy vọng tc ấy được bền chặt và đi đến hồi kết!!!vậy nên tôi luôn cố gắng từng ngày.cố gắng trong cv và trong ch tc 😋.và để còn cố gắng là thành viên tích cực của tổ nữa chứ....!!!!
Thôi cũng muộn rui cho tôi xin phép được đóng dòg tâm sự lại...
Cuối dòng tâm sự của tôi .tôi chúc tổ Vinh thanh luôn đoàn kết và cùng nhau hoàn thành tốt các nhiệm vụ của tổ...!!!!chúc các thành viên của tổ luôn hoà đồng y mến nhau!!!
Mong sao sẽ có n đôi trong tổ hơn nữa nhé😂
Chúc cho ai đó luôn biết cố gắng.luôn thành công và bớt nghịch đi nhé😊

15/02/2018
12/02/2018

: i think it's amazing :3 !

Decisions as I go, to anywhere I flow
Sometimes I believe, at times where I should know
I can fly high, I can go long
Today I got a million, tomorrow, I don't know
Decisions as I go, to anywhere I flow
Sometimes I believe, at times where I should know
I can fly high, I can go long
Today I got a million, tomorrow, I don't know

Stop crying like you're home and think about the show
We're all playing the same game, laying down alone
We're unknown and wrong, special when I come.
Hate will make you cautious, love will make you glow.
Make me feel the warm, make me feel the cold.
It's written in our story, it's written on the walls.
This is our call, we rise and we fall.
Dancin' in the moonlight, don't we have it all?

Decisions as I go, to anywhere I flow.
Sometimes I believe, a time where we should know.
I can fly high, I can go long.
Today I got a million, tomorrow, I don't know.
Make me feel the warm, make me feel the cold.
It's written in our story, it's written on the walls.
This is our call, we rise and we fall.
Dancin' in the moonlight, don't we have it all?

09/02/2018


hôm trước bị thiếu khúc sau xl tác giả
Gửi em : Người con gái từng làm tôi cảm nắng trong ngôi nhà Vinh Thanh.
Vinh , Ngày 31/01/2018
Hôm nay 1h 30 sáng, âm thanh cũng như không gian xung quanh căn phòng tôi khá tĩnh lặng, lâu lâu tôi lại nghe tiếng mưa phùn, rì rào xa xa ngoài cánh cửa sỗ, thời tiết khá là rét, còn tôi đang cặm cụi bên cái bàn củ rích quen thuộc và cùng với cô bạn thân tên đơn :D. Đây cũng là ngày cuối cùng dư âm của mối tình cảm nắng này … tôi dành chút thời gian, thỗ lộ tình cảm , nỗi lòng bao lâu nay qua tâm thư này gửi đến em qua Vinh Thanh Confessions, Thân gửi lời cảm ơn đến Vinh Thanh Confessions nhé !
Mới đó thôi cũng đã hơn 6 tháng trôi qua rồi em nhỉ, tôi giờ lại nhớ đến khoảng thời gian đầu gặp em, cái nơi mà ngày đầu tiên ta gặp nhau. Tôi vẫn còn nhớ như in về buổi tối sinh hoạt đó :D. Cảm nhận đầu tiên của tôi về em là một người con gái dịu hiền, có khuôn mặt khá xinh xắn,và đặc biệt là em có nụ cười nồng hậu, duyên dáng đến mức hớp hồn :D.Nó đã làm tôi xao xuyến đứng tim khi bắt gặp nụ cười đó vào buổi tối hôm đó,chắc với tôi nụ cười đó khó mà nhạt phai theo năm tháng được ( tôi từng nghĩ thế ). Nhưng thời gian đâu ngừng lại , rồi cũng phai nhạt cả thôi, dù có sâu đậm đến mấy .Hơi kỳ qoặc nhưng ngay cả người mẹ khi mất đi người con dù đau khổ lắm thương lắm, nhưng rồi cũng phải tiếp tục sống, vượt qua những ngày đen tối đó thôi. Nhiều khi tôi thấy cuộc sống này quá đỗi bất hạnh cho nhiều người và quá hạnh phúc với rất nhiều người.Tôi nhiều lần tự hỏi cuộc sống này có thật sự công bằng không ? và có phải là ý Chúa không. nhưng làm sao để biết được câu trả lời này chứ. Chỉ có Chúa biết mà thôi !
Sâu trong trái tim tôi, một thằng con trai gà mờ, chả biết cái qoái gì về tình yêu. Cuộc sống xung quanh là những thứ bộn bề, Cũng giống như bao người khác thôi, mỗi khác là môi trường sống và ý chí, mục tiêu sống là khác thôi...Những lúc lạc đường là lúc đâm đầu vào game vào rượu..nó giúp tôi xóa tan đi những cực nhọc mà cuộc sống mang lại. Khi có chút men tôi cảm thấy thoải mái,khi quẳng gánh được gánh nặng trên vai, những cái mà tôi đang còn dang dỡ...và rồi không thể thiếu cái vị nhớ nhung,trằn trọc khi nhớ em. Tôi nghĩ lại những ngày mang tên nỗi nhớ : tuy thích em, có chút tình cảm với em ,nhưng để thể hiện cảm xúc khi tiếp cận em là có bức tường vô hình gì đó trong tôi ngăn lại, và xa vời dần đi ! Chắc cái cách thể hiện tình cảm với người mình thích của một thằng con trai lần đầu thích, lần đầu yêu nó thế ? cái cảm giác thiếu tự tin lại tự ti ,mặc cảm. Khi xa thì nhớ khi gần thì ngại ngùng, e thẹn, đúng cái kiểu yêu đương của thế hệ các anh các chị 7x, 8x ngày xưa :D …khoảng thời gian đầu lúc xa em ngày nào tôi cũng nhớ hình ảnh mường tượng về em. Vì sao ư ? lỡ yêu, mến em rồi , bị em chiếm giữ mất tâm hồn rồi còn đâu! Tôi khá băn khoăn ,thắc mắc về em, không biết em có ấn tượng gì về tôi không? mặc dù là video hay tâm thư gửi qua mail, nhưng tất thảy đều im hơi lặng tiếng. Khoảng thời gian đó tôi buồn lắm sau chẳng biết làm sao nữa tôi đành chặn facebook em.Thay đỗi pass facebook mình đi để không phải lúc đêm thâu, lúc chán nản ,lúc buồn, lúc cô đơn lại vào wall face em theo dõi dòng trạng thái của em, cập nhật tin tức về em.Khoảng thời gian đầu rất khó khăn nhưng sau này tôi quyết định ngoại giao nhiều hơn, quen nhiều bạn nữ hơn , và còn cố gắng tán tĩnh ai đó để quên em đi...và rồi tôi cũng làm được , nó không quá khó như tôi từng nghĩ như lúc trước . Nhưng sâu trong lòng tôi, tôi biết tôi đang lừa dối bản thân mình...và rồi tôi quyết tâm quên đi cái mối cảm nắng ấy đi để sống một cuộc sống mới, với nhiều mục tiêu mới, và kế hoạch còn đang dang dỡ…
Ở nơi xa đó không biết em thế nào ? khoảng từ đầu tháng 8 tôi mất liên lạc với em, cũng chả biết em sống sao,em thi đậu dh không? và học trường gì hay đi ( … ) rồi? Tôi cũng cố gắng dò hỏi về em nhưng chả biết ai phần vì ngại nên tôi không dám bắt chuyện về những người mà em từng chơi từng quen.Cũng vì thế mà tôi cảm ơn điều đấy đã giúp tôi xóa nhòa hình ảnh thân thương của em trong tôi .Hôm 28/12/2017 tôi khá bất ngờ khi gặp em ở buổi sinh hoạt. Em vẫn nỡ nụ cười như ngày nào. Gặp em tôi vui lắm, tôi và em ns chuyện cười đùa khá vui vẻ.Thông tin về em trong khoảng thời gian mất liên lạc đó được em thỗ lộ nên tôi khá yên tâm. Bao suy tư, muộn phiền trong tôi nhẹ hẵn,nhưng nhìn sâu vào ánh mắt em tôi thấy em có gì đó buồn lắm. Tuy bề ngoài vậy nhưng tôi biết sâu thẳm trong em đang có chuyện gì đó mà không giải bày được, dù sao thì cũng chỉ là con người mà thôi,chỉ có một giới hạn nào đó...cái ánh mắt ấy, đôi mi ấy làm sao mà qua ánh mắt tôi được ! Nhưng biết làm sao khi em chỉ lặng im ...và tôi chẳng là gì với em cả!
Cuối thư tôi chúc em luôn mạnh khỏe, cười nhiều hơn và tươi hơn và bớt đi cái nỗi sầu luôn dấu kín trong lòng. Chúc em luôn thành công , luôn đạt được những mục tiêu mới, gặt hái nhiều thành quả mà bản thân em đã đặt ra , nhất là cái dự định em đang mong ước :3 !Thầm cảm ơn em...cô gái mối tình đầu đơn phương của tôi, đã cho tôi biết cái vị nhớ nhung, trằn trọc , sụt giảm tinh thần là thế nào để tôi biết được tôi cần phải làm gì để vượt qua !
Qua Vinh Thanh Confessions thân gữi em,và các thành viên đang follow và chân thành cảm ơn ban quản trị đã giúp tôi đăng thư này… Không ngờ 9x gần qua rồi , chuẩn bị 10x rồi còn có những mẫu người như tôi phải không :D .Xã hội giờ thế kỹ 21 rồi, chắc không còn ai rãnh ngồi viết thư như hồi những năm đầu 90 đâu em nhỉ ? Đỗi gió tí thay vì bình thường mọi người sẻ gọi điện hay nhắn tin quan tâm chia sẻ, bộc lộ cảm xúc. Còn anh viết thư vậy. Anh chữ xấu dã man, viết tay sợ em và mọi người không đọc được, đành gõ máy tính vậy. Cũng không biết viết thế nào để diển đạt được tâm ý,nhưng như trên anh nghĩ đã đủ nói ra được thứ anh cần nói...
Tạ ơn Chúa đã cho anh được gặp em. và cảm ơn em đã cộng tác như ý Chúa muốn :3

07/02/2018


I don’t want to change who I am.

I finally like who I am. I don’t want to change any of it to please anyone. I don’t want to stop being nice so people can leave me alone. I don’t want to start playing games so I can be more attractive.

I don’t want to wear a mask that doesn’t fit me. I don’t want to play a role that isn’t mine.

Because I can be that person people want me to be. I can be distant, aloof, manipulative and disingenuous but I’m choosing not to. I’m choosing to be me. I’m choosing to let my thoughts flow freely and my words come out unfiltered. I’m choosing to let my heart guide me and my intuition to lead the way.

I’d rather be myself and lose than lose myself to win.

I’d rather show the world who I am and people could either take it or leave it. I refuse to change the parts I love about myself. I refuse to let people destroy what took me years to build. I refuse to let people make me hate what took me years to love and accept. I refuse to mold myself into what someone wants me to be or who my father wanted me to be or who my boss thinks I should be.

I don’t want to change myself. It’s not a crime to stay true to yourself. It’s not a crime to be a little stubborn with your character when people attack it. It’s not a crime to be the bigger person or the kinder person or the person who cares more. It’s not a crime to embrace who you are.

Sometimes I feel like it’s going to be my saving grace. I feel like it’s going to bring me closer to the right people. I feel like it’s going to set me apart from everyone when it comes to the things that are meant for me.

I don’t want to change myself just because someone disagrees or someone thinks I’d be more attractive if I cared a little less. I want to fight for who I am until the day I die. I want to fight for my heart. My beliefs. My feelings. My passion. My ideas. My words. My habits. My faith.

I don’t want to change myself right now. I want to fall in love with it the way I want someone to fall in love with me. I want to hold each part of it so tightly and never let go the way I want to be held. I want to be, for myself, everything people can’t be for me.

Address

Vinh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vinh Thanh Confessions posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Vinh Thanh Confessions:

Share