Giáo Xứ Thuận An - GP Xuân Lộc

Giáo Xứ Thuận An - GP Xuân Lộc Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Giáo Xứ Thuận An - GP Xuân Lộc, Religious organisation, ĐT767, TT. Vĩnh An, Vĩnh Cửu, Đồng Nai, Vinh Cuu.

GIỜ LỄ
+ NGÀY THƯỜNG: 04H30
+ CHIỀU THỨ 7: 17H30
+ CHÚA NHẬT LỄ 1: 05H00
+ CHÚA NHẬT LỄ 2: 07H00
+ CHÚA NHẬT LỄ 3: 17H30
+ NGÀY 13 HÀNG THÁNG: LỄ TẠI ĐÀI ĐỨC MẸ LÚC 18H00
LH THỦ TỤC HÔN PHỐI: 08H00 SÁNG THỨ 2

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ BẢY TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNMt 23, 1-12“Họ nói mà không làm”.Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu...
21/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ BẢY TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Mt 23, 1-12

“Họ nói mà không làm”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: “Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên toà Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ: vì họ nói mà không làm. Họ buộc những bó nặng và chất lên vai người ta: còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy: vì thế họ nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là “Thầy”. Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là “Thầy”, vì các ngươi chỉ có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng gọi ai dưới đất là “cha”, vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là “người chỉ đạo”: vì các ngươi có một người chỉ đạo, đó là Ðức Kitô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.

Ðó là lời Chúa.



Suy niệm:

Nửa sau của bài Tin Mừng hôm nay

có thể làm chúng ta bị sốc.

Ðức Giêsu bảo ta đừng để ai gọi mình là thầy,

vì chỉ có một Thầy, một vị lãnh đạo là chính Ngài;

cũng đừng gọi ai là cha,

vì chỉ có một Cha là Thiên Chúa trên trời.

Vậy mà chúng ta vẫn gọi nhiều vị trong Hội Thánh

là cha, là Ðức Thánh Cha,

là giáo phụ, thượng phụ, viện phụ...

Chúng ta có làm sai lời Chúa dạy không?

Ta có phải hiểu theo nghĩa đen lời của Ðức Giêsu không?



Hội Thánh sơ khai đã không hề hiểu theo nghĩa đen.

Thánh Phaolô đã coi mình là cha sinh ra các tín hữu,

đã gọi họ là con (1Cr 4,14-17; Gl 4,19).

Hội Thánh cũng có những thầy dạy (Cv 13,1; 1Cr 12,28),

và những vị lãnh đạo (Cv 15,22; Rm 12,8)

Vậy đâu là điều Ðức Giêsu muốn nhắn nhủ chúng ta?

Chắc chắn Ngài không hề muốn phá bỏ

những cơ cấu cần thiết cho thân thể Hội Thánh,

Ngài cũng không loại bỏ phẩm trật và quyền hành.

Ngài chỉ muốn chúng ta đừng quên:

mọi quyền bính trong Hội Thánh

đều bắt nguồn từ Thiên Chúa và phải quy về Thiên Chúa.

Nếu có ai làm thầy, làm người lãnh đạo,

thì vì họ được chia sẻ quyền làm Thầy của Ðức Giêsu.

Nếu họ được gọi là cha,

thì vì họ được chia sẻ quyền làm Cha của Thiên Chúa.

Dù có chức vụ hay chức vị gì trong Hội Thánh,

tôi cũng không được quên chân lý này:

còn tất cả anh em đều là anh em với nhau,

con một Cha trên trời.

Chỉ có một vị Thầy là Ðức Giêsu.

Nhưng Thầy Giêsu lại sống như bạn của các môn đệ,

như anh em với họ (Ga 15,14; Mt 12,49-50),

và nhất là như tôi tớ phục vụ họ (Mt 20,28).

Ðức Giêsu mãi mãi là gương cho các nhà lãnh đạo.

Quyền lãnh đạo chính là để phục vụ con người.



Phần đầu của bài Tin Mừng cho thấy sự giả hình

của một số người pharisêu, có quyền giảng dạy Lề Luật.

Giả hình là không làm điều mình dạy người khác,

là dễ dãi với chính mình,

nhưng khắt khe với tha nhân.

Giả hình là biến việc thờ phượng Chúa thành thờ mình,

làm việc tốt để người ta thấy và thán phục.

Khi nhìn khuôn mặt của người pharisêu giả hình,

tôi thấy tôi: háo danh, khoa trương, ích kỷ,

dám “đốc” chứ không dám làm...



Có những đoạn Tin Mừng làm chúng ta nhức nhối,

vì mở cho chúng ta những chân trời xa,

cho chúng ta thấy những điều cần làm, phải làm,

nhưng chưa làm.



Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

khi đến với nhau,

chúng con thường mang những mặt nạ.

Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình.

Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt

dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối.



Khi đến với Chúa,

chúng con cũng thường mang mặt nạ.

Có những hành vi đạo đức bên ngoài

để che giấu cái trống rỗng bên trong.

Có những lời kinh đọc trên môi,

nhưng không có chỗ trong tâm hồn,

và ngược hẳn với cuộc sống thực tế.



Lạy Chúa Giêsu,

chúng con cũng thường ngắm mình trong gương,

tự ru ngủ và đánh lừa mình,

mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn.

Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt nạ,

đã ăn sâu vào da thịt chúng con,

để chúng con thôi đánh lừa nhau,

đánh lừa Chúa và chính mình.

Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành,

để chúng con được lớn lên trong bình an. Amen.

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ SÁU TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNMt 22, 34-40“Xin yêu mến Chúa là Thiên Chúa trâu, và yêu thương kẻ khác như ...
20/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ SÁU TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Mt 22, 34-40

“Xin yêu mến Chúa là Thiên Chúa trâu, và yêu thương kẻ khác như chính mình”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Chết theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, những người khác biệt nghe tiếng Chúa Giêsu đã làm cho những người Sađốc miệng thì sẽ xem lại. Doạn một người thông luật trong nhóm họ hỏi thử Người rằng: “Thưa Thầy, trong lề luật, giới răn bất cứ điều gì quan trọng nhất?” Chúa Jesus cùng người phán xét rằng: "Yêu mến Chúa là Thiên chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn.

Ðó là lời Chúa.



Suy ni ù:

Theo truyền thống đường Do Thái, Luật gồm có 613 điều răn.

365 điều cấm làm và 248 điều phải làm.

Giữa một rừng điều đột như thế, người thông luật đã hỏi Đức Giêsu:

“Điều khiển cái nào quan trọng nhất trong Luật Môsê?” (khoảng 36).

Đức Giêsu đã trả lời bằng một câu trong kinh Shema,

kinh mà người làm phải đọc mỗi ngày.

“ Tôn phải kính mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi,

với tất cả trái tim, tất cả linh hồn trượt, tất cả các vị trí không trượt” (Tl 6, 5).

Và Ngài còn thêm một điều ngọc thứ hai nữa (c. 39).

“Phải yêu mến người thân cận như chính mình” (Lv 19, 18).

Tất cả Luật Môsê đều nằm trong hai điều kiện đó.

Hai điều chống lại gói trong một động từ yêu cầu.

Mọi điều cấm làm và mọi điều buộc phải làm đều bắt nguồn từ và qui về tình yêu.



Các bạn trẻ thường nghĩ yêu là chuyện dễ dàng.

Nhưng yêu tất cả trái tim, tất cả linh hồn, tất cả trí không, tất cả sức lực,

nghĩa là yêu cả con người mình thì điều đó không dễ dàng.

Đối với người Do thái, trái tim là nơi phát sinh toàn bộ đời sống tinh thần.

Yêu mến Thiên Chúa bằng tất cả trái tim của mình

là để cho Ngài chi phối mọi tư tưởng, mọi ý muốn, mọi tình cảm.

Tất cả đều phấn đấu cho Ngài được mọi người biết đến và tôn vinh.



Yêu người thân cận như chính mình cũng là điều rất khó.

Có bao người làm họ đau đớn và căng thẳng.

Yêu thương và tôn trọng họ Đòi một sự từ bỏ mình không nhỏ.

Nhưng chúng ta cũng dễ coi mình là trung tâm và qui tất cả về mình.

Chúng ta lạnh lùng trước nỗi đau, thiếu chia sẻ và độc đoán,

đôi khi dùng tha nhân như phương tiện lót đường để ta tiến thân.

Nói chung, dù yêu Chúa hay yêu người, chúng ta cũng phải ra khỏi mình,

trao đi chính mình và chấp nhận mọi hy sinh mà tình yêu Đòi hỏi.



Đức Giêsu đã tóm tắt Luật Môsê trong động từ yêu quý.

Và Ngài đã hoàn thiện Luật này bằng cách nói yêu mến đến cùng.

Giết hữu những yêu mến Thiên Chúa với con người mình,

mà còn được chào đón yêu mến Đức Giêsu trên mọi thụ tạo khác,

trên mọi cải cách, trên những người nhung thịt, và trên cả mạng sống.

Hữu là người mang mối tình sâu đậm với Đức Giêsu,

“Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20),

đến nỗi họ có thể chiến thắng như chống: “Thầy biết con hùng Thầy.”

Đức Giêsu cũng không chỉ yêu tha nhân như chính mình.

Ngài còn đòi ta phải yêu như Ngài đã yêu (Ga 13, 34-35).

Một tình yêu tha thứ đến vô cùng, một tình yêu đối với cả kẻ thù,

một tình yêu phục vụ như người tôi tớ, một tình yêu tranh hiến mạng.

Giết hữu tự bản chất là người biết yêu và cuộc đời chỉ là tình yêu.

Tình yêu đích thực với Thiên Chúa thì đưa tôi về với anh em.

Tình yêu đối với anh em lại Đòi tôi phải trở về với Thiên Chúa.

Chỉ mong đời tôi đồng đưa ra giữa hai tình yêu đó, để họ nên một tình yêu.



Cầu nguy :

Con đã yêu Chúa quá muộn!

Ôi Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính,

vừa luôn mới mẻ,

con đã yêu Chúa quá muộn!

Nhận được Chúa ở trong con

mà con thì ở ngoài,

con cứ chạy tìm Chúa ở bên ngoài.



Con thật thối,

khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp.

By thế, lân giờ Chúa ở với con

mà con lại không ở với Chúa.

Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ con giữ ở xa Chúa,

trong khi chúng tôi hiện hữu nhờ Chúa.



Chúa đã gọi con, đã gọi tới

và phát triển lợi ích của con.

Chúa đã soi sáng

và xui xẻo của con.

Chúa đã tỏa hương thơm ngát

để nhận được biểu thức,

và giờ đây Hưởng thú về với Chúa.

Con đã thử Chúa

và giờ đây đang khát khát Người.

Chúa đã chạm tới con,

nên hãy cập nhật ngay tại đây

chạy đi tìm bình nơi Chúa.

(Thánh Âu-Tinh)

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ NĂM TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNNúi 22, 1-14“Các em bất cứ ai thì được mời vào dự tiệc cưới”.Tin Mừng Chúa G...
19/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ NĂM TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Núi 22, 1-14

“Các em bất cứ ai thì được mời vào dự tiệc cưới”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Chết theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những ngôn ngữ này rằng: "Nước trời giống như vua kia làm tiệc cho hoàng tử. Vua sai sai đi mời những người đã được dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đuôi khác mà: Hãy nói cùng những người được mời: Ta đã sẵn sàng rồi, bò và béo tốt rồi, xin các người đã đến dự tiệc." không đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn, những người khác thì bắt đầy vua mà mạ và giết đi Khi vua nghe biết, nguy hiểm mạnh nội bộ, sai binh đi tru diệt bọn sát nhân, và diệt thành phố của chúng. Vì vậy, hãy tận dụng những con đường thoải mái, gặp bất cứ ai, thì được mời vào dự tiệc cưới”. Các đầy đủ tiếp đi ra đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật hẹp khách dự tiệc.

Doạn vua đi quan sát những người dự tiệc, và tìm thấy ở đó một người không mặc lễ cưới. Bạn có thể nói ngay với người đó rằng: “ Bạn ơi, sao bạn vào đây mà lại không mặc lễ cưới?” Người ấy hãy tĩnh lặng. Lấy giờ vua truyền cho những con đầy tớ rằng: “Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và vẩy răng!” Vì kẻ được gọi thì nhiều, còn kẻ được chọn thì ít”.

Ðó là lời Chúa.



Suy nghĩ:

Dụ ngôn hôm nay nói về một tình yêu bị từ chối.

Có gì đó quan trọng và tưng bừng cho bữa tiệc cưới của Hoàng tử.

Bữa tiệc cưới này chính là nhà vua phục vụ với sự chuẩn bị chu đáo.

Vua đã mời quan khách từ trước và còn mời nhiều lần sau đó.

Trước những lời mời trân trọng của nhà vua, họ đã từ chối.

Thái độ thực sự của khách hàng không thể hiểu nổi.

Họ lo lắng sợ hãi phạm đến nhà vua khi coi chuyện đi buôn và chăn nuôi

quan trọng hơn chuyện dự tiệc cưới hoàng tử (c. 5).

Thuần chí có kẻ còn bắt đầy tớ, hành hạ và giết đi (c. 6).

Những khách hàng hiện đang trở thành thành viên sát nhân.

Họ sẽ phải chịu đựng cơn thịnh nộ của nhà vua về sự căng thẳng đó.



Như thế tiệc cưới cho hoàng tử sẽ đi về đâu?

Ai là người sẽ được mời tiếp theo, khi những người trước tỏ ra bất xứng?

Nhà vua đã đưa ra một quyết định rất bất ngờ.

“Xin hãy đi ra những con đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới” (c. 9).

Như thế phòng tiệc hiện tại vẫn được mời đầy đủ, có cả những thứ xấu.



Dụ ngôn ngữ ở đây lại được kết nối với một ngôn ngữ khác.

Chúng tôi ngạc nhiên khi thấy nhà vua đi vào phòng tiệc

để giám sát cách ăn mặc của những khách hàng đến từ đường phố (c. 11).

Có người không mặc lễ cưới và bị trừng phạt nghiêm trọng (c. 13).

Tại sao lại phạt anh, khi anh bất ngờ được đưa vào ăn cưới?

Nhưng đừng quên những người khác đều mang y phục cưới đầy đủ,

nên anh nói được gì để tự biện minh (c. 12).



Lịch sự với Thiên Chúa là điều ta dễ quên.

Ngài vẫn trân trọng mời dự tiệc chung vui với Ngài, với Con của Ngài.

“Mọi thứ đã có sẵn, lời mời quý đến dự tiệc cưới” (c. 4).

Đối với Ngài, sự hiện diện của chúng tôi mang lại niềm vui lớn.

Khi đa số dân Do thái, những khách quý được mời trước, thừa nhận Ngài,

Ngài đã không muốn phòng tiệc trống, tiệc cưới bị đình trệ.

Thiên Chúa chấp nhận mở cửa phòng tiệc cho mọi người.

Họ đến từ muôn phương, có người tốt, người xấu, để làm nên Giáo hội.

Giáo hội bao gồm những người được mời và được gọi một cách nhưng không.

Tuy nhiên, họ vẫn cần lịch sự với Thiên Chúa, người chủ bữa tiệc,

cần phải mặc lễ cưới một cách hoàng gia.

Y phục chính là một đời sống túc túc theo giáo huấn của Đức Giêsu.



Chúng tôi đã được ngồi trong phòng tiệc của Thiên Chúa.

Chúng tôi đã được mời và được gọi để sống trong Giáo hội,

Nhưng chúng tôi chưa chắc chắn nằm trong số những người được tuyển chọn.

Số người được chọn bao giờ cũng ít hơn số người được gọi.

Để nhiều người được lựa chọn, chúng ta phải biết đến sự trân trọng.

Có khi chúng ta cũng chung chuyện buôn bán làm ăn của mình

quan trọng hơn những lời mời khẩn thiết đến từ Thiên Chúa.

Làm thế nào để chúng ta được ơn Chúa đang cấm hôm nay?



Cầu.:

Chúa ơi,

xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa.

Xin ban cho Hội Hiệp Hiệp nhất và yêu thương,

để làm bằng chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ.



Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa.

Xin đừng để khó khăn khi chúng tôi thư giãn bước,

đừng để dễ dàng làm cho chúng ngủ quên.



Ước gì Hội Thánh trở thành nam giới

được đào sâu vào block user

để bột dậy lên và trở thành tấm bánh.

Ước gì Hội Thánh thành cây đến bóng yên bình

để chim trời sắp chào nhau đến làm tổ.



Xin cho Hội Thánh trở thành bàn tiệc của mọi dân nước,

nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự làm.



Cuối cùng xin cho chúng con

biết xây dựng một Hội thánh tuyệt vời,

Nhưng vẫn chấp nhận bỏ rơi trong Hội Thánh.

Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,

nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ TƯ TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNMt 20, 1-16a“Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng”.Tin Mừng Chúa Giêsu...
18/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ TƯ TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Mt 20, 1-16a

“Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông.

“Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng”. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.

“Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: “Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?” Họ thưa rằng: “Vì không có ai thuê chúng tôi”. Ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta”.

“Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: “Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết”. Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: “Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?” Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: “Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?”

“Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết”.

Ðó là lời Chúa.



Suy niệm:

Sau khi anh thanh niên giàu có từ chối lời mời của Đức Giêsu

ông Phêrô đã đại diện anh em hỏi Thầy:

“Chúng con đã bỏ mọi sự và theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”

Thầy Giêsu đã đáp lại bằng một câu trả lời khá dài.

Họ sẽ được xét xử các chi tộc Ítraen, được gấp trăm về mọi sự,

và nhất là được hưởng sự sống đời đời (Mt 19, 27-30).

Như thế ở đây Nước Trời được coi như một phần thưởng,

một sự trả công Chúa dành cho những ai dám từ bỏ hy sinh.

Các môn đệ cho đi, và rồi họ sẽ được lại.



Bài Tin Mừng hôm nay nằm ngay sau câu chuyện trên.

Dưới một góc độ nào đó thì cả hai có nội dung rất khác nhau,

nhưng bổ túc cho nhau, để ta có một cái nhìn quân bình về Thiên Chúa.

Thiên Chúa không phải chỉ là Đấng công bằng,

thưởng công cho những gì chúng ta đã vất vả cố gắng.

Người còn là Đấng quảng đại, tốt lành và giàu lòng xót thương.

Dụ ngôn về “người thợ giờ thứ mười một” cho thấy điều đó.

Thật ra phải gọi dụ ngôn này là dụ ngôn về “Ông chủ độ lượng”.



Trong thế giới thời Đức Giêsu, người ta mướn thợ buổi sáng

và trả công cho thợ buổi chiều theo lề luật (Lv 19,13; Đnl 24, 14-15).

Lương công nhật là một quan tiền (denarius),

tiền này tạm đủ để nuôi gia đình ở mức căn bản.

Dụ ngôn hôm nay có nhiều nét khác thường mà không có lời giải thích.

Ông chủ vườn nho tự mình ra chợ mướn người, thay vì viên quản lý.

Những người thợ đứng suốt ngày ngoài chợ (c.6)

lại không được ông chủ thấy và mướn từ đầu, dù ông ra chợ nhiều lần.

Chỉ nhóm thợ đầu tiên mới được thuê với tiền công rõ ràng,

còn ba nhóm sau chỉ được hứa sẽ trả “hợp lẽ công bằng” (c.4).

Cuối cùng ba nhóm giữa bị bỏ rơi, để chỉ tập trung vào nhóm đầu và cuối.

Dụ ngôn này trở nên hết sức khác thường

với việc ông chủ ra lệnh trả công cho người làm cuối trước.

Những người thợ giờ thứ mười một (5 giờ chiều)

cả ngày làm có một tiếng, được trả một quan tiền.

Điều này hẳn tạo ra niềm hy vọng cho những ai đã làm từ sáng sớm,

“đã làm việc nặng nhọc cả ngày, lại bị nắng nôi thiêu đốt” (c.12).

Nhưng rốt cuộc những người thợ đầu tiên cũng chỉ được một quan tiền.

Chúng ta cần phải đứng trong hoàn cảnh của họ

để xem họ sẽ sửng sốt, thất vọng, buồn bực, tức giận và cằn nhằn ra sao.

Có lẽ chúng ta cũng phản ứng tương tự khi gặp chuyện như vậy.

Phản ứng này cũng là phản ứng giận dữ của người anh cả

khi biết cha mình đã tiếp đón linh đình sự trở về của đứa con hư hỏng.

Đối với những người thợ, đây rõ ràng là một sự bất công.

Bất công nằm ở chỗ làm nhiều, làm ít, nhận lương như nhau.

Nhưng ông chủ không cho đây là một sự bất công,

vì ông đã trả cho nhóm thợ làm sớm nhất đúng như đã thỏa thuận.



Những câu cuối của dụ ngôn là những câu đẹp nhất,

những câu nói lên bản chất sâu xa của tấm lòng Thiên Chúa.

“Tôi muốn cho người làm cuối này như tôi cho anh” (c. 14).

Tôi muốn cho họ nhiều như tôi đã cho anh, tôi muốn họ bằng anh:

đó là ước muốn, là chọn lựa của Thiên Chúa.

Tình thương của Người phá vỡ sự phân biệt người đầu, người cuối,

người làm nhiều, làm ít, công nhiều, công ít.

“Chẳng lẽ tôi không được phép làm điều tôi muốn

với tài sản của tôi sao?” (c. 15).

Thiên Chúa giàu sang nên có quyền rộng rãi thi ân cho kẻ Người muốn.

Chẳng ai có thể bắt Người phải đối xử công bình theo kiểu con người.

Chẳng ai có quyền hạch hỏi Người vì Người quá sức độ lượng (c.12).

“Hay mắt của anh xấu xa vì tôi tốt lành” (c. 15).

Con mắt xấu xa là con mắt khó chịu vì kẻ khác bằng mình, dù không đáng,

ghen tỵ với may mắn và hạnh phúc bất ngờ của người khác.

Đức Giêsu khẳng định mình là người tốt lành,

đặc biệt trong cách cư xử của Người đối với những tội nhân.

Anh trộm lành trên thập giá cũng là người thợ giờ thứ mười một.

Anh được hưởng những gì mà người khác phải nỗ lực cả đời.



Nói cho cùng, vấn đề không phải là đáng hay không đáng.

Chẳng ai xứng đáng để vào thiên đàng, kể cả các thánh.

Hạnh phúc Nước Trời là một ơn ban

hơn là một sự trả công hay phần thưởng.

Thiên Chúa vượt lên trên sự sòng phẳng có tính mua bán của con người.

Người không phải là nhà buôn, nhưng là người cha tốt lành.

Cha thương cả hai con, cả đứa ở nhà phục vụ lẫn đứa bỏ đi bụi đời.

Thậm chí đứa hư hỏng hay tật nguyền lại được quan tâm hơn.

Ông chủ vườn nho thương cả những người

đứng ngoài chợ suốt ngày mà không được ai mướn.

Có thể vì họ kém khả năng, kém may mắn hơn những người khác chăng?



Người thợ giờ thứ mười một đã làm được gì cho vườn nho của ông chủ?

Chắc chẳng được bao nhiêu.

Nhưng anh ấy đã đứng chờ suốt ngày.

Thế giới này lúc nào cũng có những người thợ giờ thứ mười một,

“những người không được ai mướn” (c.7),

những người cứ đứng chờ vậy thôi, suốt ngày, suốt đời,

những người được nhận trễ, chẳng biết mình sẽ được trả lương ra sao.

chỉ biết phó thác cho lòng tốt của ông chủ.

Những người này khác với những người làm từ sáng,

biết chắc mình sẽ được trả công một quan tiền.



Dụ ngôn không nói đến việc người làm cuối reo lên vì được trả công hậu hĩ.

Nhưng chắc là đã có những tiếng reo.

Thiên đàng đầy ắp những tiếng reo như thế,

kinh ngạc, ngỡ ngàng, thán phục, tri ân…

Chẳng có ai vào thiên đàng mà lại không reo lên

vì thấy những gì gọi là công đức của mình chỉ là chuyện nhỏ,

quá nhỏ để có thể mua được một vé vào thiên đàng.

Người ta cũng sẽ reo lên vì thấy sự có mặt của những người

mà ta tưởng chẳng bao giờ có thể lên thiên đàng được.

Thiên Chúa không chỉ thấy thời gian làm việc trong vườn nho.

Người còn thấy cả thời gian chờ.

Nhiều khi chờ còn mệt hơn làm việc.



Đừng cằn nhằn! hãy vui với niềm vui của Thiên Chúa,

Đấng hạnh phúc khi thấy người ta ngỡ ngàng vì những ơn bất ngờ,

vì lòng tốt của Ngài không sao hiểu được.

Hãy vui với những người được Chúa yêu, bất chấp quá khứ của họ.

Chúng ta không có quyền buồn như người con cả, khi cha đang vui.

Hãy đổi cái nhìn của mình về Thiên Chúa.

Như thế chúng ta cũng sẽ thay đổi cách cư xử với anh em.



Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,

nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,

dễ thấy Chúa hiện diện

và hoạt động trong đời con.



Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,

xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,

khép kín và nghi ngờ.



Xin dạy con sự hiền hậu

để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.



Xin dạy con sự khiêm nhu

để con dám buông đời con cho Chúa.



Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,

vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,

hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ BA TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNMt 19, 23-30“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trờ...
17/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ BA TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Mt 19, 23-30

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”. Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: “Vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: “Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết”.

Ðó là lời Chúa.



Suy niệm:

Người thanh niên giàu có đã bỏ đi

khi Thầy Giêsu mời anh bán tài sản và cho người nghèo.

Của cải đã trói buộc anh, dù anh là người có thiện chí.

Anh tìm sự sống đời sau, nhưng lại bị vướng bởi vật chất đời này.

“Người giàu có thật khó vào Nước Trời” (c. 23).

Câu nói này của Thầy Giêsu khiến các môn đệ rất đỗi ngạc nhiên (c. 25),

vì vào thời đó, giàu sang thường được coi là dấu hiệu Chúa chúc lành.

Thầy Giêsu dùng một hình ảnh ngoa dụ, cường điệu,

để diễn tả việc người giàu khó vào Nước Trời,

khó hơn con lạc đà rất to chui qua lỗ kim rất nhỏ.

Dĩ nhiên lạc đà thì chẳng thể nào chui qua lỗ kim được,

nhưng người giàu thì vẫn có thể được vào Nước Trời, dù rất khó khăn,

“vì đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được” (c. 26).



Đã có những người giàu tốt bụng đi theo Thầy Giêsu.

Họ là Giuse Arimathia, Nicôđêmô, Dakêu, là các phụ nữ.

Giuse và Nicôđêmô đã lo mộ phần và việc tẩm liệm Thầy Giêsu.

Dakêu đã tự nguyện chia nửa phần tài sản mình cho người nghèo khó.

Các phụ nữ theo Thầy từ Galilê đã giúp đỡ vật chất cho Thầy (Lc 8, 3).

Có vẻ họ được tự do với của cải trần thế.

Của cải không ngăn cản họ trở thành người môn đệ Thầy Giêsu.



Nhưng cũng phải nhìn nhận của cải vật chất có sức mạnh của nó.

Như người ta hay nói: có tiền mua tiên cũng được.

Tiền bạc của cải có vẻ đem lại chỗ dựa vững chắc cho chủ nhân,

chính vì thế người ta thích thu tích của cải một cách vô độ (Lc 12, 21).

Của cải làm chúng ta phải bận tâm:

“Kho tàng anh em ở đâu, trái tim anh em ở đó” (Mt 6, 21),

kho tàng dưới đất sẽ giữ tim ta dưới đất.

Ham mê của cải có thể bóp nghẹt hạt giống lời Chúa trong tim ta (Mt 13, 22).

Nó làm chúng ta dễ trở nên nô lệ:

“Anh em không thể làm tôi hai chủ, vì sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia…

Anh em không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền tài” (Mt 6, 24).

Như thế nó có khả năng đẩy Thiên Chúa xuống hàng thứ yếu.

Quả thực của cải dễ làm ta khép lòng lại trước Thiên Chúa và tha nhân,

và làm cái tôi của ta trở nên cứng cỏi, tự mãn.



Khác với anh thanh niên giàu có, nhóm Mười Hai đã bỏ mọi sự mà theo Thầy.

“Vậy chúng con sẽ được gì?”, họ đã hỏi Thầy Giêsu như vậy.

Thầy hứa sẽ cho họ được cùng Thầy xét xử Israel trong ngày tận thế.

Hơn nữa, Thầy còn hứa bất cứ ai chịu mất mát về gia đình, cơ nghiệp,

đều được đền bù gấp trăm, và nhất là được sự sống đời đời (c. 29).

Hôm nay chúng ta cũng hỏi Ngài như vậy, về cái được, cái mất.

Chúng ta có thể bỏ mất nhiều điều mà thiên hạ coi là giá trị,

như một đời sống tiện nghi, một chỗ làm ổn định, hay một chút tiếng tăm.

Chỉ mong được tấm lòng luôn an vui, hạnh phúc,

vì biết mình được Đức Kitô và ở lại trong Ngài (Pl 3, 8-9).



Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

sống cho Chúa thật là điều khó.

Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.

Chúa đòi con cho Chúa tất cả

để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.



Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa

để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.

Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà

để cây đời con sinh thêm hoa trái.

Chúa cương quyết chinh phục con

cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.



Xin cho con dám ra khỏi mình,

ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan

để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,

dù phải chịu mất mát và thua thiệt.



Ước gì con cảm nghiệm được rằng

trước khi con tập sống cho Chúa

và thuộc về Chúa

thì Chúa đã sống cho con

và thuộc về con từ lâu. Amen.

Lời Chúa Mỗi NgàyTHỨ HAI TUẦN 20 THƯỜNG NIÊNMt 19, 16-22“Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có, ...
16/08/2026

Lời Chúa Mỗi Ngày
THỨ HAI TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN

Mt 19, 16-22

“Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có một người đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc lành gì để được sống đời đời?” Người bảo kẻ ấy rằng: “Sao ngươi hỏi Ta về việc lành? Chỉ có một Ðấng nhân lành là Thiên Chúa. Nếu ngươi muốn vào nơi hằng sống, ngươi hãy tuân giữ các giới răn”. Người ấy hỏi rằng: “Những giới răn nào?” Chúa Giêsu đáp: “Ngươi chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối. Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác như chính mình”. Người thanh niên thưa lại rằng: “Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ khi còn niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa chăng? Chúa Giêsu bảo anh: “Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta”. Khi người thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp.

Ðó là lời Chúa.



Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay gồm sáu câu đối thoại qua lại

giữa Đức Giêsu với một anh thanh niên giàu có.

Hẳn anh ấy là một người có thiện chí, khi anh đến gặp Đức Giêsu

để hỏi về chuyện phải làm điều tốt nào để có sự sống đời đời (c. 16).



Như thế sự sống đời đời là điều anh quan tâm,

và anh thực sự muốn biết cách hành động để đạt đến sự sống ấy.

Thầy Giêsu đã cho anh một câu trả lời đơn giản: hãy giữ các điều răn.

Thầy đã kể cho anh sáu điều răn (cc. 18-19),

bốn điều cấm làm và hai điều phải làm, tất cả đều liên quan đến tha nhân.

Anh cho biết mình đã sống mọi điều răn đó.

Dù vậy, anh vẫn mang trong mình một thao thức.

Chính thao thức ấy đã đưa anh đến với Thầy Giêsu để hỏi:

“Tôi còn thiếu điều gì?” (c. 20).



Anh chờ mong một câu trả lời từ vị Thầy mà anh quý mến.

Anh muốn làm một cái gì đó, muốn biết điều mình còn thiếu.

Câu trả lời của Thầy làm anh chưng hửng.

“Nếu anh muốn nên hoàn thiện, hãy đi, bán tài sản của anh,

cho người nghèo, anh sẽ có một kho tàng trên trời, và đến, theo tôi.”

Như thế khi anh xin có sự sống đời đời, xin được kho tàng trên trời,

thì Thầy Giêsu đòi anh bán kho tàng dưới đất anh đang có.

Bán xong, hãy tặng cho người nghèo để chẳng mong lấy lại.

Thầy mời anh trở nên tay trắng, rồi đến và theo Thầy.



Nhưng Thầy Giêsu không đòi mọi người phải làm y như anh thanh niên,

bán hết tài sản và cho người nghèo.

Ngài cũng không đòi mọi người phải bỏ vợ con để theo Ngài y như Phêrô.

Nhưng Ngài muốn mọi người nên hoàn thiện và có sự sống đời đời.

Ngài kêu gọi mọi người làm môn đệ, theo Ngài trong hoàn cảnh của mình.

Như thế ai cũng có cái phải bỏ, phải bán, phải cho không…

Ai cũng có thể hỏi Ngài như anh thanh niên: Tôi còn thiếu điều gì nữa?



Anh thanh niên giàu có đã phấn khởi đến với Thầy Giêsu (c. 22).

bây giờ anh lại buồn rầu bỏ đi.

Anh buồn vì không muốn mất một chỗ dựa vững chắc là của cải.

Thực ra anh buồn vì không đủ tự do để đáp lại một tiếng gọi đẹp quá.

Anh muốn sự sống đời đời, nhưng không dám chọn con đường tốt nhất.

Anh muốn làm môn đệ Thầy Giêsu, nhưng tình yêu của cải lại mạnh hơn.

Nếu anh chịu tự giải phóng mình khỏi trói buộc của vật chất,

khi trở lại gặp Thầy, anh sẽ thấy mình nhẹ hơn và giàu có hơn nhiều.



Nếu hôm nay, Thầy Giêsu gặp tôi, Thầy sẽ bảo tôi còn thiếu điều gì.

Điều gì đang ràng buộc tôi khiến tôi muốn quay lưng bỏ đi?

Xin cho tôi dám chọn Giêsu, dám mất những điều quý giá vì Giêsu,

vì có Giêsu là có tất cả.



Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại

chọn những cầu thủ bóng đá,

những tài tử điện ảnh

làm thần tượng cho đời mình.



Hôm nay

Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai,

và chúng con thật sự đắn đo

trước khi chọn Chúa.



Bởi chúng con biết rằng

chọn Chúa là lội ngược dòng,

theo Chúa là bước vào con đường hẹp:

con đường nghèo khó và khiêm nhu,

con đường từ bỏ và phục vụ.



Hôm nay, chúng con chọn Chúa

không phải vì Chúa giàu có,

tài năng hay nổi tiếng,

nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.

Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.

Chẳng ai hoàn hảo như Chúa.



Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa

nhiều lần trong ngày,

qua những chọn lựa nhỏ bé,

để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con,

và để chúng con

thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.

Address

ĐT767, TT. Vĩnh An, Vĩnh Cửu, Đồng Nai
Vinh Cuu
810000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giáo Xứ Thuận An - GP Xuân Lộc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Giáo Xứ Thuận An - GP Xuân Lộc:

Shortcuts

Share