04/05/2026
“DỐT NHƯ CON… SAO ĐI TU ĐƯỢC?”
Bạn trẻ: Thầy ơi… con nói thật, con thấy mình dốt lắm. Như con thì sao đi tu được?
Thầy: Ai nói với con là phải giỏi mới được đi tu?
Bạn trẻ: Thì con thấy mấy người đi tu học nhiều lắm. Còn con… học hành bình thường, nhiều khi còn chậm nữa.
Thầy: Ừ… cảm giác đó nhiều người cũng có. Nhưng con nhớ một điều: Chúa thường không chọn người “đã đủ khả năng”, mà ban khả năng cho những người Chúa chọn.
Bạn trẻ: Ý thầy là… Chúa sẽ ban khả năng cho con?
Thầy: Đúng rồi, nhưng phải hiểu cho đúng. Không phải cứ vào dòng là tự nhiên giỏi lên đâu. Không có chuyện ngồi đó rồi Chúa “đổ kiến thức” vào đầu. Không phải cứ vào dòng là tự dưng giỏi được.
Bạn trẻ: Vậy là… vẫn phải học thật hả thầy?
Thầy: Tất nhiên! Phải học, phải cố gắng. Năng lực là ân ban của Chúa, nhưng cũng cần sự cộng tác của con. Nếu chỉ ngồi chờ ơn, thì không phát triển được gì hết.
Bạn trẻ: Con sợ mình học không nổi…
Thầy: Không ai bắt con phải giỏi ngay. Điều quan trọng là có chí tiến thủ không, có siêng năng không, có biết khiêm tốn học hỏi không. Người chịu học thì sẽ tiến. Người bỏ cuộc sớm mới đáng lo.
Bạn trẻ: Thầy ơi… còn một điều này nữa… con thấy tự ti về ngoại hình của con lắm. Nhìn các thầy ai cũng cao ráo, sáng sủa. Còn con thì thấp, lại đen nữa… con thấy mình không hợp.
Thầy: Con nghĩ Chúa chọn người dựa trên chiều cao hay nước da à?
Bạn trẻ: Dạ… không hẳn… nhưng con vẫn thấy mặc cảm.
Thầy: Cảm giác đó cũng dễ hiểu. Nhưng con nhớ câu chuyện vua Đavít không?
Bạn trẻ: Dạ… hình như là người đánh bại Gôliát?
Thầy: Đúng rồi. Nhưng trước đó, khi ngôn sứ Samuel đi chọn vua, giữa bao nhiêu người anh cao lớn, mạnh mẽ, Chúa lại chọn Đavít – một cậu bé nhỏ, làm nghề chăn chiên, chẳng ai để ý. Người ta nhìn bề ngoài, còn Chúa nhìn tấm lòng.
Bạn trẻ: Vậy… ngoại hình không quan trọng hả thầy?
Thầy: Không phải là không quan trọng hoàn toàn, nhưng không phải là điều quyết định. Trong đời tu, Chúa cần một con tim biết yêu, một con người biết dấn thân, chứ không cần một “hình mẫu” cho đẹp mắt.
Bạn trẻ: Nhưng con vẫn thấy thiếu tự tin…
Thầy: Con hiểu tự tin là gì không?
Bạn trẻ: Dạ… là tin vào bản thân?
Thầy: Đúng, nhưng sâu hơn một chút: tự tin là khi không ai tin mình, mình vẫn dám tin vào chính mình – và biết rằng Chúa luôn tin mình trước. Không phải vì mình giỏi, mà vì Chúa đặt điều gì đó nơi mình.
Bạn trẻ: Còn tự ti là sao thầy?
Thầy: Tự ti là cứ nhìn vào cái mình thiếu, rồi quên mất cái mình có. Tệ hơn nữa là quên luôn việc Chúa vẫn đang làm việc nơi mình.
Bạn trẻ: Con hay so sánh mình với người khác… vì con thấy mình kém cỏi.
Thầy: So sánh là điều rất dễ rơi vào. Nhưng mỗi người là một câu chuyện khác. Con không cần giống ai cả. Con chỉ cần trở thành con người mà Chúa muốn con trở thành.
Bạn trẻ: Vậy còn khiêm tốn thì sao thầy?
Thầy: Khiêm tốn không phải là nghĩ mình ít nhưng là ít nghĩ về mình, để dành chỗ cho Chúa và cho người khác.
Bạn trẻ: Nghe vậy… con thấy nhẹ hơn. Trước giờ con cứ nghĩ mình không đủ “điều kiện”.
Thầy: Chúa không cần một con người “hoàn hảo bên ngoài”. Chúa cần một con người thật bên trong.
Bạn trẻ: Con còn một cái nữa… tính con trầm lắm. Con sợ không sống nổi đời cộng đoàn.
Thầy: Trầm không phải là vấn đề. Cộng đoàn không chỉ cần người hoạt náo. Cũng cần những người sống sâu, biết lắng nghe, biết cầu nguyện. Mỗi người một tính, miễn là biết mở lòng và sống với nhau chân thành.
Bạn trẻ: Nhưng con chậm lắm thầy… làm gì cũng chậm hơn người khác.
Thầy: Chậm cũng có cái hay của chậm. Chậm mà chắc còn hơn nhanh mà đoảng. Trong đời tu, có những việc cần sự kiên nhẫn, tỉ mỉ, bền bỉ. Người chậm mà vững lại rất quý.
Bạn trẻ: Con cứ thấy mình không đủ tiêu chuẩn…
Thầy: Để thầy kể con nghe: có một vị thánh, lúc nhỏ học rất kém, người ta gọi là “dốt đặc cán mai”. Dốt đến nỗi mà giáo sư ví ngài giống như con lừa vậy. Đi học thần học cũng không theo kịp bạn bè, suýt không được làm linh mục.
Bạn trẻ: Rồi sao thầy?
Thầy: Sau này, ngài trở thành một linh mục rất thánh thiện, được nhiều người tìm đến. Và còn được chọn làm bổn mạng của các linh mục nữa.
Bạn trẻ: Ai vậy thầy?
Thầy: Thánh Gioan Vianney. Người ta nhớ đến ngài không phải vì học giỏi, mà vì đời sống thánh thiện, lòng yêu Chúa và sự trung thành.
Bạn trẻ: Nghe vậy… con thấy hy vọng hơn chút.
Thầy: Đúng rồi. Học vấn quan trọng, nhưng không phải là điều quyết định đầu tiên của đời tu. Điều Chúa tìm là một tấm lòng chân thành, một ý chí theo đuổi, một sự trung thành với ơn gọi.
Bạn trẻ: Vậy con cần làm gì bây giờ ạ?
Thầy: Cứ thành thật nhìn nhận khả năng của mình, nhưng đừng dừng lại ở đó.
Siêng năng học hỏi mỗi ngày; Khiêm tốn học từ người khác; Tập kỷ luật bản thân; Và cầu nguyện xin ơn. Đi từng bước nhỏ thôi.
Bạn trẻ: Con vẫn sợ… mình không theo nổi.
Thầy: Ai bước vào cũng có nỗi sợ. Nhưng nếu Ápraham không vượt qua nỗi sợ thì làm sao có một dân tộc đông đảo như sao trên bầu trời, như cát ngoài bãi biển. Nếu Giêrêmia không vượt qua nỗi sợ thì làm sao có một ngôn sứ dám cất tiếng giữa một dân cứng đầu, dám nói Lời Chúa dù bị chống đối, bách hại và cô đơn. Và nếu Mẹ Maria vượt qua nỗi sợ, thì làm sao có tiếng “xin vâng”, làm sao có một hành trình cứu độ bắt đầu trong âm thầm mà lan tỏa đến muôn thế hệ.
Bạn trẻ: Dạ… con hiểu rồi. Không phải giỏi mới đi tu, mà là đi tu rồi phải cố gắng nên tốt hơn.
Thầy: Đúng vậy. Ơn gọi không cần người hoàn hảo, mà cần người dám bước và dám cố gắng. Chúa không đòi con phải sẵn sàng hết, nhưng chờ con sẵn lòng.
Bạn trẻ: Con cảm ơn thầy… chắc con sẽ không tự loại mình sớm nữa.
Thầy: Umh. Đừng vội kết luận về bản thân. Nhiều khi điều con nghĩ là “không thể”, lại là nơi Chúa bắt đầu công việc của Ngài.
_Tìm Về_