06/08/2026
Trong triết lý Phật giáo, giải thoát (Vimutti) không phải là sự tống khứ hay chạy trốn khỏi cuộc đời thực tại, mà là sự giải phóng tâm thức khỏi xiềng xích của Khổ (Dukkha). Nguồn gốc của sự ràng buộc vốn nằm ở "Tam độc": Tham, Sân, Si. Khi con người còn mê lầm chấp thủ vào cái "tôi" (Ngã) và coi mọi vật là vĩnh hằng, tâm trí sẽ mãi quẩn quanh trong vòng lặp sinh tử bất tận.
Để đạt tới sự giải thoát, Phật giáo chỉ ra con đường Bát Chánh Đạo, bắt đầu bằng việc thấu suốt bản chất vô thường, vô ngã của vạn pháp. Giải thoát xảy ra ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại khi ta biết buông bỏ dính mắc, nhìn vạn vật bằng sự tỉnh thức và lòng từ bi. Khi ngọn lửa ham muốn và giận dữ bị dập tắt, tâm trí dừng lại sự dao động, mở ra trạng thái Niết Bàn (Nibbāna)—nơi thanh tĩnh, tự do và an lạc tuyệt đối.
Giải thoát chính là trở về với bản tính thanh tịnh vốn có, sống trọn vẹn mà không bị vướng bận bởi thế gian.
Người đọc : Kiều Hạnh
NGười dịch : Diệu Liên Lý Thu Linh
Xuất gia được hai năm, tôi được mời nói Pháp cho một phụ nữ - người mà tôi chỉ biết gọi là "Dì"- người đã nuôi nấng người phụ nữ hỗ trợ cho tôi xuất gia. Dì đột nhiên ngã bệnh, và người thân của dì đoan chắc rằng dì khôn...