Thầy Tệu Hải - Chùa Long Hương Chia Sẻ

Thầy Tệu Hải - Chùa Long Hương Chia Sẻ Sư Thầy Thích Tuệ Hải
Trụ Trì Chùa Long Hương

CON ĐƯỜNG VƯỢT THOÁT       “ Còn mảy tình tam  đồ báo ứng             Tơ hào niệm lục đạo tiếp nhân “Mình vừa khởi nghĩ ...
02/08/2022

CON ĐƯỜNG VƯỢT THOÁT
“ Còn mảy tình tam đồ báo ứng
Tơ hào niệm lục đạo tiếp nhân “
Mình vừa khởi nghĩ phiền người khác mà chưa nói thành lời là chúng ta đã bắt đầu tạo nghiệp. Mình nghĩ khởi niệm là bình thường lắm, xưa giờ quen rồi, nhưng khi ở trong định chúng ta mới thấy động niệm rõ ràng là nghiệp tập. Một mảy tình khởi lên là sanh tử trỗi dậy, chỉ trừ những người ở trong định mới thấy đầu mối sanh tử. Khi chúng ta ở trong định một manh nha mống khởi nơi tâm thức chúng ta liền rõ biết thì nó tự hoá tán. Nhưng chúng ta không thấy rõ biết rõ thì nó sẽ tiếp tục dẫn khởi với mình.
Ví dụ, vừa nhớ tới chuyện bực mình ngày hôm qua, nếu mình là người ở trong định sẽ thấy cái này đang khởi thì ngay đó nó tự tắt mất. Nhưng mình không thấy kịp cứ nghĩ người ta muốn hơn thua với mình, nó dẫn hoài một đoạn, rồi mình bực lên thì mầm mống bực đó mình thấy đơn giản nhưng nó đã gieo chủng tử sanh tử tiếp nối cho mình. Càng mống khởi về chuyện đó nhiều chừng nào thì chủng từ sanh tử nhiều chừng đó nơi tâm mà mình không biết. Một tiếng đồng hồ mình đã nghĩ hết 80 chuyện thì có 80 hướng sanh tử mới cho mình. Nếu chúng ta tu tốt thì một mảy tình mống khởi sẽ hoá tán được. Hóa tán không có nghĩa là mình dứt trừ mà mình không hơn thua, không chặn nó, không bình phẩm chê bai nó, không muốn cho nó hết, chỉ thấy rõ mà không tập trung chú ý.
Khi ngồi thiền, mình chú tâm xoay lại nhìn tâm mình xem nó khởi cái gì, nhưng chuyện đó sẽ làm mình mất năng lượng của chính mình và không khéo chúng ta sẽ trở thành đối thủ với vọng niệm nơi tự tâm. Bây giờ mình không làm điều đó vì nó rất nặng nề. Mình thả lỏng , buông thư rồi chúng ta sẽ thấy một sự rỗng lặng trãi bày nơi tâm thức của mình. Thiền không nên tập trung, càng tập trung chừng nào càng động mạnh chừng đó. Từ xưa giờ người ta định nghĩa: “Thiền là tập trung vào một đề mục và chúng ta quán chiếu vào đề mục đó “ là một sự sai lầm .
Nếu chúng ta thả lỏng thân tâm của mình thì tự động thân tâm nhẹ nhàng rỗng lặng và chúng ta cứ ở chỗ rỗng lặng đó mà rõ biết mọi chuyện, rõ biết mà không phải là tập trung. Ví dụ, như mình đang mở mắt thì những gì hiện ra trước mắt chúng ta rõ chứ chúng ta không chú ý cái đang hiện ra. Hoặc âm thanh chúng ta đang nghe, đừng tập trung chú ý Thầy giảng cái gì, cứ thả lỏng nhưng âm thanh hiện ra tự chúng ta rõ biết. Không tập trung mà có cái rõ biết tự nhiên. Cái rõ biết tự nhiên đó không phải chỉ rõ biết âm thanh mà rõ biết khắp. Ở đằng trước cũng rõ, sau lưng nó cũng rõ, xung quanh có bao nhiêu tiếng động chúng ta liền rõ và chỉ ở chỗ rõ đó thôi.
Không phải là mình cố tình trụ ở chỗ rõ này. Chúng ta cố gắng đừng bao giờ trụ vào hay bám vào bất kỳ cái gì. Cái rõ này không phải là pháp, phải làm sao để cái rõ này hết sức tự nhiên. Nó càng tự nhiên chừng nào tâm chúng ta càng rỗng lặng chừng đó, nếu mình bắt đầu có chỗ để trụ lại là nó hết rỗng lặng liền. Đây là chỗ hết sức khéo léo trong công phu. Nếu chúng ta không khéo thì tu cực lắm.
Thông thường chúng ta tu là tập trung vào một pháp. Ví dụ , tu pháp biết vọng, mình cố gắng làm sao giữ được cái biết để mỗi vọng khởi lên mình thấy. Mình là người biết và có vọng bị mình biết để mình không theo vọng. Xưa nay chúng ta quen làm như vậy nên rất cực. Cái biết không phải là tập trung thì cái biết đó mới nhẹ, còn cái biết tập trung là người khác trao cho mình. Mình cố gắng tẩy xoá cái của người khác để mình biết bằng cái biết riêng của mình. Cái biết riêng của mình không ai dạy cho gọi là vô sư trí. Nó luôn hiển hiện, không cần kinh nghiệm mà cái biết luôn luôn mới, không phải là cái cũ mặc dù nó không khác với cái cũ.
Có vị Thiền sư nói “ Hồ đến hiện hồ, Hán đến hiện hán “, rất rõ ràng nhưng không phải là sự tập trung. Nếu mình cố ý tập trung để biết vọng thì cực lắm và chuyện đó làm cho mình có thái độ hơn thua. Từ hơn thua trong nội lòng chúng ta mang hơn thua đó ra đời sống. Ngay khi chúng ta nhận biết công phu này mình có thể bình an cho chính bản thân mình thì cuộc đời này mới có thể hoà bình với nhau được. Từ trong nội lòng chúng ta không hơn thua nữa thì ra đời sống chúng ta rất an lành. Nếu trong nội lòng của chúng ta còn tiếp tục hơn thua thì ra đời sống mình không có đời sống bình an. Làm sao chúng ta rõ biết từng mảy tình để nó không thành tam đồ báo ứng, mỗi cái hiện ra chúng ta rõ như vậy là đủ.
Điều quan trọng là chúng ta rõ biết một cách hồn nhiên thì nó sẽ tiêu mất, nhưng khi chúng ta tập trung thì sự việc đó còn hoài. Ví dụ, mình cố tình ngồi lắng tâm chờ vọng khởi lên mình biết, mình nhớ kỹ lắm nên kỳ sau nó nổi lên nữa. Nhưng khi mình thả tâm hồn nhiên để tất cả những ý niệm nó hiện ra nó tự mất là nó sẽ đi luôn. Giống như chúng ta ngồi trong nhà chờ khách tới tiếp, vì quá niềm nở nên khách quay trở lại. Vọng niệm của mình cũng giống như vậy. Nếu chúng ta thả lỏng một cách bình thường thì bao nhiêu ý niệm buồn thương giận ghét nó khởi ra là mất và nó sẽ không tái lại nữa. Chúng ta khéo nhận ra để mình có đời sống công phu tốt hơn.
Kính ghi lại lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải
( Trích trong Tuệ Trung Thượng sĩ giảng giải)
Đăng bởi Ban Biên Tập

Mời cả nhà nghe Sư Phụ giảng "Năng Lượng THIÊN ĐỊA NHƠN HỢP NHẤT"  TT. Thích Tuệ Hải (07/3/2021) - Quá tuyệt vời, đây là...
02/08/2022

Mời cả nhà nghe Sư Phụ giảng "Năng Lượng THIÊN ĐỊA NHƠN HỢP NHẤT" TT. Thích Tuệ Hải (07/3/2021) - Quá tuyệt vời, đây là hành trang quý báo cho tất cả chúng ta.
https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.youtube.com%2Fwatch%3Fv%3D-ecWBpnAI1M%26t%3D2s%26fbclid%3DIwAR17npMu3qJA9AI03i5XZu66Cxlyt0gc8WCkFuNnIk5r1HcKBt_rEFEbWJc&h=AT1vEepHGEn_VzKA4iUYX2nd91_mwRbSdN0wATagfol9Iq4bMEsWoJjOe7SCQT6uGYqCNxgyJo1wmIae_mwxk1_60kEY38got3NI5maOd_glWdv9CZkfMu_N24QhsBQBYfUy6k85Ow&__tn__=H-R&c[0]=AT2gieZDuCdOA5k1qudNyV9EzoddJp-xswEWti_z2xhYoQvmJixF2KNE0bEIpaXuGu315hz-Pi_I3vVZpIa0Ef3_eA92-VQmhyLZI6SS0k4aCw1yFqmk-zODLWur4kFmaJdFV4YgHaBWmQQg3HtScoXGYQes6xDiH7YiwSxgjgtWfikofTyCMU48vyc6egOZMOkQfMYL

Kênh Youtube chính thức của CHÙA LONG HƯƠNGSư Phụ trụ trì: Thượng Tọa THÍCH TUỆ HẢI"Hít vào Phước Huệ Viên Mãn Thở ra Tròn Đầy Yêu Thương”✔️ Địa chỉ: Chùa L...

QUYẾT TÂM PHÁ VỠ SANH TỬKhi chúng ta hết lòng, nhiệt tâm, nhiệt huyết với "Chánh Pháp" thì tất cả "nghiệp tập" sẽ bị đốt...
02/08/2022

QUYẾT TÂM PHÁ VỠ SANH TỬ
Khi chúng ta hết lòng, nhiệt tâm, nhiệt huyết với "Chánh Pháp" thì tất cả "nghiệp tập" sẽ bị đốt cháy. Tâm mình luôn khắng khít, thiết tha để "ngộ chân lý" thì mình bị cuốn hút vào trong đó không còn có chuyện thứ hai để làm. Lúc chúng ta rớt vào dòng chảy của Chánh Pháp thì mình tự động sẽ được cuốn trôi về nguồn. Tới đây chúng ta chỉ còn chuyện duy nhất để "phá vỡ sanh tử" mà thôi. Chúng ta thiết tha đến nỗi không có thứ gì chen vào được tâm mình, chỉ có việc "sáng đạo" là chuyện chính, tất cả các chuyện còn lại đều là zero. Sẵn sàng chết cho "đạo", sẵn sàng nhập vào "Chánh Pháp" thì chúng ta sẽ đi đúng đường và chắc chắn rằng chúng ta sẽ "Ngộ" ngay trong đời này.
Khi chúng ta gom tâm, thiết tha với Chánh Pháp, mãnh liệt, quyết liệt, quyết tâm, gom hết sức bình sinh của mình, tập trung tất cả những năng lực vào "phá vỡ sanh tử, nhận chân được chân lý, dồn hết "tâm lực" vào một hướng để "vướt thoát lầm mê sanh tử" thì mọi chuyện chung quanh đều vô vị đối với mình., cứ cuốn hút vào đó, cứ tiếp nối, tiến bước .... cho đến một ngày mình thấy được "Chân lý".
Nếu như mình không có "tâm thiết tha cầu đạo" đó thì xem như đời này chúng ta sẽ không "phá vỡ được sanh tử".
Kính ghi lại lời dạy của Tôn Sư TT. Thich Tuệ Hài
Đăng bởi Ban Biên Tập

Lại một ngày nữa trôi qua, cầu chúc cho chúng sinh được An Lạc! A Di Đà Phật
02/08/2022

Lại một ngày nữa trôi qua, cầu chúc cho chúng sinh được An Lạc! A Di Đà Phật

ĐẠO CAToàn Tri hiện hữu Như hiện hữu Pháp giới tỏ thông không khứ lai Hư không vũ trụ trong tay nắm Niết bàn sanh tử mãi...
02/08/2022

ĐẠO CA
Toàn Tri hiện hữu Như hiện hữu
Pháp giới tỏ thông không khứ lai
Hư không vũ trụ trong tay nắm
Niết bàn sanh tử mãi rong chơi....
*****
Hiển Hiện Như Nhiên
Tôn sư Thích Tuệ Hải

THẦY TRÒ ( Tâm Người Học Đạo)    Ngay khi học đạo, chúng ta phải thấy giá trị thật của đạo Phật là đạo giải thoát, cho n...
02/08/2022

THẦY TRÒ ( Tâm Người Học Đạo)
Ngay khi học đạo, chúng ta phải thấy giá trị thật của đạo Phật là đạo giải thoát, cho nên những lời lẽ lý luận của Đức Phật đều mang tính giải thoát. Đạo Phật không phải là hình thức khuôn sáo, không phải là những quy củ giới điều đặt định để bắt người khác tuân thủ làm theo. Khi thấy Đức Phật thành đạo, người xưa biết được giá trị Phật đạo cao tột nên họ cầu học. Bây giờ chúng ta chưa ý thức nổi điều đó nên tâm mình đối với đạo Phật vẫn còn xa lạ, khách quan.
Đức Phật là người giải thoát nên Ngài không nói bất kỳ lời nào mang tính ràng buộc chúng ta. Những lời Đức Phật nói với thính chúng đểu là sự khai thị cho đương cơ thấy đúng như thật mà được giác ngộ. Cho nên khi tiếp nhận giáo lý Đức Phật là chúng ta phải tiếp nhận được tinh thần giải thoát.
Đức Phật còn có hiệu là Điều Ngự Trượng Phu, nghĩa là người đó dù là vua cõi trời hay cõi người, dù là tướng sĩ hay kẻ cướp, dù giàu sang hay kẻ bần hàn...cũng được Đức Phật độ. Đức Phật là Thầy của Tam giới có khả năng điều phục tất cả các bậc trượng phu ; chỉ cần gặp Đức Phật thì đức của Đức Phật đủ sức nhiếp phục họ. Cho nên thính chúng khi gặp Đức Phật là phước lành rất lớn. Thời này không gặp Phật nhưng khi chúng ta có duyên gặp được bậc Chân sư mình vẫn thấy thường, nhận không ra hoặc vì nhân ngã khiến chúng ta không coi đó là bậc Chân sư thì đạo lý chúng ta coi như bị đóng bít.
Nếu chúng ta biết đó là bậc Chân sư thì sẳn sàng giao mạng, tuyệt đối không có bất kỳ một ý niệm nào khác. Lỡ mình nhận lầm thầy mình chết xuống địa ngục cũng phải chấp nhận. Đây là tâm của người học đạo. Những vị Thầy chân chính không chỉ có trách nhiệm với chúng ta trong một đời. Khi Thầy chấp nhận mình vào trong dòng Pháp đó rồi, nếu trong đời này mình không giác ngộ thì đời sau Thầy tiếp tục đi tìm mình. Tới khi nào mình thành Phật thì Thầy mới xong trách nhiệm sứ mệnh và bổn phận đối với trần gian này.
Nếu vị Thầy rất nổi tiếng, chúng ta tìm tới cảm nghe những lời dạy không vô nổi với mình thì biết dòng Pháp đó mình chưa có duyên. Khi chúng ta nghe mà hiểu được, thực hành được, sống thực sự có lợi ích cho bản thân, thăng tiến trong công phu là mình đã theo dòng nước đó ít nhất cũng đã vài chục đời, thậm chí cả trăm đời. Đó là dòng Pháp chuyên môn và cứ đời đời kiếp kiếp đi tìm nhau để học. Đây là điều rất lạ.
Nếu chúng ta thật sự là người tầm đạo giác ngộ giải thoát thì đầu tiên phải trừ được ngã chấp của mình. Thầy bẻ cong mình phải cong, Thầy bẻ thẳng mình phải thẳng, bảo đứng phải đứng, bảo ngồi phải ngồi. Như vậy chúng ta sẽ rất gần gũi với đạo, còn không thì khó lắm.
Khi chúng ta nghe Pháp, đánh đúng điểm rồi thì phải buông những thấy biết sai lầm của mình từ trước đến giờ. Như vậy buổi nghe Pháp của chúng ta rất lợi ích, vừa nghe vừa giải quyết được nghiệp tập phiền não, vừa rơi rụng những chấp trước của mình. Có nghĩa chúng ta vừa nghe vừa thực hành ( văn , tư, tu) không có nghe rồi về nhà tu. Đối với đạo Đại Thửa thì văn, tư, tu ngay tức thời, ngay tại chỗ. Chúng ta sẵn sàng với tâm ý đó mới phá vỡ được sanh tử khi tiếp nhận đạo lý.
Có một mẫu chuyện Thiền. Vị Thiền sư rất nghiêm khắc nên đệ tử không đông chỉ có năm người. Một hôm Thầy nói: “ Các con hãy xuống sông để thực hành pháp của Ta. Hãy đứng dưới sông chừng nào ngộ đạo mới được lên, không ngộ đạo thì không được leo lên “. Lúc đầu nước cạn, một hồi nước lớn dâng từ từ tới bụng, năm người vẫn đứng bất động hành thiền. Nhưng khi nước lên tới ngực thì một ông bò lên bờ, nước lên cổ thêm một ông leo lên, nước lên tới miệng một ông leo lên, nước lên tới mũi thêm một ông leo lên. Còn một ông đứng nguyên bất động. Vị Thầy theo dõi người đệ tử này, nước bắt đầu ngập lỗ mũi, tới đầu, ông vẫn đứng yên bất động. Thầy sợ đệ tử chết phóng xuống kéo lên và đệ tử ngộ đạo.
Việc học đạo mà Thầy kêu chết chúng ta không dám chết thì không cách nào vượt qua sanh tử này. Đã bắt đầu chấp nhận dòng pháp đó thì thân mạng này chấp nhận bỏ, như vậy khả năng học đạo của chúng ta mới tiến xa. Đây là điều đầu tiên căn bản để Thầy tìm trò.
*****
Kính ghi lại lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải
Đăng bởi Ban Biên Tập

CON ĐƯỜNG VƯỢT THOÁT       “ Còn mày tình tam  đồ báo ứng             Tơ hào niệm lục đạo tiếp nhân “Mình vừa khởi nghĩ ...
02/08/2022

CON ĐƯỜNG VƯỢT THOÁT
“ Còn mày tình tam đồ báo ứng
Tơ hào niệm lục đạo tiếp nhân “
Mình vừa khởi nghĩ phiền người khác mà chưa nói thành lời là chúng ta đã bắt đầu tạo nghiệp. Mình nghĩ khởi niệm là bình thường lắm, xưa giờ quen rồi, nhưng khi ở trong định chúng ta mới thấy động niệm rõ ràng là nghiệp tập. Một mảy tình khởi lên là sanh tử trỗi dậy, chỉ trừ những người ở trong định mới thấy đầu mối sanh tử. Khi chúng ta ở trong định một manh nha mống khởi nơi tâm thức chúng ta liền rõ biết thì nó tự hoá tán. Nhưng chúng ta không thấy rõ biết rõ thì nó sẽ tiếp tục dẫn khởi với mình.
Ví dụ, vừa nhớ tới chuyện bực mình ngày hôm qua, nếu mình là người ở trong định sẽ thấy cái này đang khởi thì ngay đó nó tự tắt mất. Nhưng mình không thấy kịp cứ nghĩ người ta muốn hơn thua với mình, nó dẫn hoài một đoạn, rồi mình bực lên thì mầm mống bực đó mình thấy đơn giản nhưng nó đã gieo chủng tử sanh tử tiếp nối cho mình. Càng mống khởi về chuyện đó nhiều chừng nào thì chủng từ sanh tử nhiều chừng đó nơi tâm mà mình không biết. Một tiếng đồng hồ mình đã nghĩ hết 80 chuyện thì có 80 hướng sanh tử mới cho mình. Nếu chúng ta tu tốt thì một mảy tình mống khởi sẽ hoá tán được. Hóa tán không có nghĩa là mình dứt trừ mà mình không hơn thua, không chặn nó, không bình phẩm chê bai nó, không muốn cho nó hết, chỉ thấy rõ mà không tập trung chú ý.
Khi ngồi thiền, mình chú tâm xoay lại nhìn tâm mình xem nó khởi cái gì, nhưng chuyện đó sẽ làm mình mất năng lượng của chính mình và không khéo chúng ta sẽ trở thành đối thủ với vọng niệm nơi tự tâm. Bây giờ mình không làm điều đó vì nó rất nặng nề. Mình thả lỏng , buông thư rồi chúng ta sẽ thấy một sự rỗng lặng trãi bày nơi tâm thức của mình. Thiền không nên tập trung, càng tập trung chừng nào càng động mạnh chừng đó. Từ xưa giờ người ta định nghĩa: “Thiền là tập trung vào một đề mục và chúng ta quán chiếu vào đề mục đó “ là một sự sai lầm .
Nếu chúng ta thả lỏng thân tâm của mình thì tự động thân tâm nhẹ nhàng rỗng lặng và chúng ta cứ ở chỗ rỗng lặng đó mà rõ biết mọi chuyện, rõ biết mà không phải là tập trung. Ví dụ, như mình đang mở mắt thì những gì hiện ra trước mắt chúng ta rõ chứ chúng ta không chú ý cái đang hiện ra. Hoặc âm thanh chúng ta đang nghe, đừng tập trung chú ý Thầy giảng cái gì, cứ thả lỏng nhưng âm thanh hiện ra tự chúng ta rõ biết. Không tập trung mà có cái rõ biết tự nhiên. Cái rõ biết tự nhiên đó không phải chỉ rõ biết âm thanh mà rõ biết khắp. Ở đằng trước cũng rõ, sau lưng nó cũng rõ, xung quanh có bao nhiêu tiếng động chúng ta liền rõ và chỉ ở chỗ rõ đó thôi.
Không phải là mình cố tình trụ ở chỗ rõ này. Chúng ta cố gắng đừng bao giờ trụ vào hay bám vào bất kỳ cái gì. Cái rõ này không phải là pháp, phải làm sao để cái rõ này hết sức tự nhiên. Nó càng tự nhiên chừng nào tâm chúng ta càng rỗng lặng chừng đó, nếu mình bắt đầu có chỗ để trụ lại là nó hết rỗng lặng liền. Đây là chỗ hết sức khéo léo trong công phu. Nếu chúng ta không khéo thì tu cực lắm.
Thông thường chúng ta tu là tập trung vào một pháp. Ví dụ , tu pháp biết vọng, mình cố gắng làm sao giữ được cái biết để mỗi vọng khởi lên mình thấy. Mình là người biết và có vọng bị mình biết để mình không theo vọng. Xưa nay chúng ta quen làm như vậy nên rất cực. Cái biết không phải là tập trung thì cái biết đó mới nhẹ, còn cái biết tập trung là người khác trao cho mình. Mình cố gắng tẩy xoá cái của người khác để mình biết bằng cái biết riêng của mình. Cái biết riêng của mình không ai dạy cho gọi là vô sư trí. Nó luôn hiển hiện, không cần kinh nghiệm mà cái biết luôn luôn mới, không phải là cái cũ mặc dù nó không khác với cái cũ.
Có vị Thiền sư nói “ Hồ đến hiện hồ, Hán đến hiện hán “, rất rõ ràng nhưng không phải là sự tập trung. Nếu mình cố ý tập trung để biết vọng thì cực lắm và chuyện đó làm cho mình có thái độ hơn thua. Từ hơn thua trong nội lòng chúng ta mang hơn thua đó ra đời sống. Ngay khi chúng ta nhận biết công phu này mình có thể bình an cho chính bản thân mình thì cuộc đời này mới có thể hoà bình với nhau được. Từ trong nội lòng chúng ta không hơn thua nữa thì ra đời sống chúng ta rất an lành. Nếu trong nội lòng của chúng ta còn tiếp tục hơn thua thì ra đời sống mình không có đời sống bình an. Làm sao chúng ta rõ biết từng mảy tình để nó không thành tam đồ báo ứng, mỗi cái hiện ra chúng ta rõ như vậy là đủ.
Điều quan trọng là chúng ta rõ biết một cách hồn nhiên thì nó sẽ tiêu mất, nhưng khi chúng ta tập trung thì sự việc đó còn hoài. Ví dụ, mình cố tình ngồi lắng tâm chờ vọng khởi lên mình biết, mình nhớ kỹ lắm nên kỳ sau nó nổi lên nữa. Nhưng khi mình thả tâm hồn nhiên để tất cả những ý niệm nó hiện ra nó tự mất là nó sẽ đi luôn. Giống như chúng ta ngồi trong nhà chờ khách tới tiếp, vì quá niềm nở nên khách quay trở lại. Vọng niệm của mình cũng giống như vậy. Nếu chúng ta thả lỏng một cách bình thường thì bao nhiêu ý niệm buồn thương giận ghét nó khởi ra là mất và nó sẽ không tái lại nữa. Chúng ta khéo nhận ra để mình có đời sống công phu tốt hơn.
Kính ghi lại lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải
( Trích trong Tuệ Trung Thượng sĩ giảng giải)
Đăng bởi Ban Biên Tập

THƯƠNG YÊU và TÔN TRỌNG         Trong thế giới thiêng liêng này mỗi chúng sanh được tái sanh đều mang sứ mệnh thiêng liê...
02/08/2022

THƯƠNG YÊU và TÔN TRỌNG
Trong thế giới thiêng liêng này mỗi chúng sanh được tái sanh đều mang sứ mệnh thiêng liêng của nó. Một chúng sanh dù nhỏ vẫn có sinh mạng và nó rất quý trọng sinh mạng của nó, nó muốn sống chứ nó không muốn chết. Cũng như loài người chúng ta giàu nghèo, sang hèn... nhưng ai cũng yêu quý sinh mạng của mình và đều mong muốn mình có cuộc sống ấm no hạnh phúc. Theo cái nhìn của chư Phật và chư vị Thánh Hiền, các Ngài thấy tất cả chúng sanh đều bình đẳng. Mình thấy con kiến so với mình là nhỏ nhưng với cái nhìn của các Ngài thì mạng con kiến bò dưới đất và mạng sống của mình cũng như tất cả chúng sanh muôn loài không có gì khác nhau. Nên các Ngài thương yêu như con đỏ và phát nguyện lăn xả vào các cõi dùng vô số phương tiện để cứu độ.
Nếu mình có tu tập hiểu biết mình sẽ tôn trọng sanh mạng con kiến dù là rất nhỏ. Đây là lẽ công bằng, đây là trật tự của vũ trụ... các loài được sanh ra và được quyền để sống, bất kể là loài nào.
Thứ nhất là quyền tự do
Thứ hai là quyền để sống
Và nếu loài người thì còn có thêm quyền thứ ba là được mưu cầu hạnh phúc cho mình.
Đây là 3 quyền mà không có chế độ xã hội nào có quyền bát bỏ 3 điều này. Đây là quyền tối thượng không ai được động phạm tới.
Quyền mưu cầu hạnh phúc
Quyền tự do và quyền để sống.
Một người hiểu biết họ tôn trọng quyền để sống mà bây giờ vì việc nuôi sống mình mà giết hại chúng sanh khác là mình không tôn trọng sự sống của muôn loài. Mỗi loài được sinh ra trên trái đất này ở mỗi vùng nó đều có sứ mạng riêng của nó là gìn giữ và giúp ích cho qủa địa cầu này mà mình không nhận ra. Một loài động vật được sanh ra trên qủa đất hay một hành tinh là nó đều mang sứ mệnh đề cân bằng sinh thái. Nếu mình xâm phạm tới mạng sống của loài khác là mình không tôn trọng mạng sống của họ và mình đã gây một sự bất công tước đoạt trên cuộc đời này.
Dù một sinh vật nhỏ nhít nó vẫn có tâm linh. Chúng ta thử tới gần một con kiến, một con dế hay một con vật bé nhỏ dẫm chân lên nó, nó sẽ sợ hãi bỏ chạy. Nó bỏ chạy là vì nó sợ hãi sự giết chóc, nó mưu cầu sự sống. Nó muốn giữ gìn mạng sống của nó nên nó chạy! Vậy mà chúng ta cố tình rượt đuổi để giết nó thì rõ ràng ác tâm nơi lòng mình quá lớn. Ác tâm nơi lòng mình còn mà đòi hỏi sự hạnh phúc bình an thì điều này không thể có được.
Muốn nuôi lớn sự thông cảm thương yêu tôn trọng chúng sanh thì chúng ta hãy lắng lòng quan sát những con vật sống chung quanh mình. Tất cả loài vật cũng như chúng ta ai cũng máu đỏ ruột mềm, nó cũng biết thấy biết nghe. Nó cũng biết vui biết buồn, biết ham sống sợ chết và nó cũng có tình thương yêu bảo vệ con cái của nó như mình. Nhưng vì Phước nó ít nên nó phải chịu những thân hình bé nhỏ và không đồng tiếng nói như mình, nhưng trong đồng loại của nó sẽ có sự nhận hiểu thương yêu và nó có tiếng nói của nó .
Vì vậy người có trí tuệ thì càng tôn trọng sự sống của loài khác mặc dù một sự sống rất nhỏ. Cho nên Đức Phật dạy không được sát sinh là vì ảnh hưởng đến từ tâm của người con Phật. Đức Phật dạy mình phải lợi ích chúng sanh muôn loài mà mình làm tổn hại muôn loài là trái nghịch với lời dạy của Đức Phật. Người tổn hại muôn loài thì từ tâm không thể có, từ tâm không có thì trí tuệ không có.
Cho nên khi chúng ta phát tâm vì lợi ích chúng sanh muôn loài một cách kiên định thì mình sẽ không bao giờ giết hại chúng sanh dù là một chúng sanh nhỏ nhít. Đức Phật cũng thấy rất rõ về nhân quả của nghiệp sát. Tuỳ mức độ sát sanh chừng nào thì mình sẽ trả nhân quả chừng đó. Đối với chúng sanh nhỏ nhít tuy rằng Phước nó không thể so với loài người được, nhưng không phải vì thế mà mình coi thường sinh mạng của nó. Đây là tính bình đẳng và lòng từ bi của Đức Phật.
Tất cả muôn loài chúng sanh dù chưa tiến hoá tầng bậc cao nhưng Đức Phật vẫn thương vẫn quý, vẫn tôn trọng sinh mạng của nó mà dạy chúng ta không được đụng chạm, không được sát hại. Khi nào chúng ta được như vậy thì những cấu nhiễm nơi tâm mình hy vọng sẽ hết. Lòng từ đối với chúng sanh bắt đầu nảy nở thì trí tuệ và công phu thiền định chúng ta sẽ thăng tiến dễ dàng. Khi đó cuộc sống chúng ta mới có những giây phút gọi là an vui phúc lạc thật sự.
**********
Kính ghi lại lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải
Đăng bởi Ban Biên Tập

KHAI SÁNG TRÍ TUỆ Ở CHÍNH NƠI TÂM MÌNHKính thưa đại chúng! Ngu si là cội gốc của luân hồi sinh tử. Muốn diệt ngu si, chú...
02/08/2022

KHAI SÁNG TRÍ TUỆ Ở CHÍNH NƠI TÂM MÌNH
Kính thưa đại chúng! Ngu si là cội gốc của luân hồi sinh tử. Muốn diệt ngu si, chúng ta phải tu tập và học rộng nghe nhiều để tăng trưởng trí tuệ.
Học Phật Pháp chính là quá trình chúng ta tích lũy, làm tăng trưởng trí tuệ cho mình. Người nào đến với Phật Pháp thì tâm và trí càng ngày càng được sáng tỏ, chứ Phật Pháp không phải là thứ u mê, chỉ dành cho người già, người thất tình, chán đời,... như bao năm trước đây người đời vẫn nghĩ. Đất nước chúng ta đã có vị minh quân là vua Trần Nhân Tông bỏ ngai vàng để tu học Phật, và hầu như các vị vua, vị quan trong thời Trần cũng đều tu học Phật, họ không phải là người u mê, mà đều là người có trí.
Phật Pháp là trí tuệ, tu học Phật Pháp chúng ta sẽ khai mở trí tuệ - một trí tuệ thấy đúng sự thật, gọi là chân trí tuệ ở ngay nơi tâm mình. Vì vậy, hàng Bồ tát cũng như tất cả những ai tu học Phật đều phải chăm học, chăm tu, chăm nghe Pháp để mở sáng trí tuệ. Khi chúng ta có trí tuệ thì lòng tin được kiên cố, giúp cho việc thực hành Pháp cũng được kiên cố, từ đó chứng đạt pháp kiên cố, đi đến chỗ giác ngộ. Có như vậy chúng ta mới là người vững vàng, tự làm lợi ích cho mình, rồi lợi tha - giáo hóa, giúp cho mọi người được an lạc. Đó chính là nội dung chính trong điều giác ngộ thứ 5, kinh Bát Đại Nhân Giác.
Sư Phụ mong đại chúng cố gắng tu học Phật Pháp. Các con trong CLB Tuổi Trẻ Ba Vàng tu học, ứng dụng Phật Pháp sớm thì sẽ mở trí tuệ nhanh. Còn quý Phật tử, ai đó tuổi cao rồi cũng cố gắng học và thực hành Phật Pháp để chuyển nghiệp mình đã lỡ tạo trong cuộc đời này để cho cuộc đời tốt đẹp, tươi sáng hơn.
Sư Phụ chúc đại chúng luôn tinh tấn, văn - tư - tu đầy đủ, để chúng ta làm giàu trí tuệ, đạo đức cho bản thân.
(Trích lời Sư Phụ Thích Trúc Thái Minh trong Pháp thoại: "Kinh Bát Đại Nhân Giác - Bài số 6 | Khám phá vườn tâm".) !!

TÌNH THƯƠNG YÊU LÀ SỰ SỐNG SIÊU VIỆTMuốn kích động mình đạt đến tầng năng lượng cao phải thương yêu bản thân mình, thươn...
02/08/2022

TÌNH THƯƠNG YÊU LÀ SỰ SỐNG SIÊU VIỆT
Muốn kích động mình đạt đến tầng năng lượng cao phải thương yêu bản thân mình, thương yêu dòng họ tổ tông, thương yêu người thân, người không thân, thương yêu được cả những kẻ thù, thương yêu pháp giới chúng sanh muôn loài. Do có tình thương yêu nên cuộc sống của mình đầy trách nhiệm với những gì xảy ra chung quanh, phụng sự giúp đỡ mọi người, làm tất cả các công hạnh lợi ích cho người là vì tình thương chứ không phải lý do khác, như vậy là mình đang nâng tầng tâm của mình. Nếu mình không kích hoạt năng lượng yêu thương và thể hiện cuộc sống có trách nhiệm thì mình đã rớt xuống tầng dưới.
Nếu muốn giữ được năng lượng mình ở tầng cao thì cả ngày lẫn đêm mình phải luôn giữ mình sống bằng tình thương yêu, luôn tử tế với mọi người và sống với lòng tri ân thật sự thì mình đang giữ mình ở tầng cao, đó là tầng rung động năng lượng ánh nắng và tình thương thì thân tâm lúc nào cũng phơi phới vui tươi, nhẹ nhàng, phúc lạc.
Tất cả tế bào trong cơ thể cũng được mình nâng tầm, tất cả tâm tư cũng được mình nâng tầm nên những tâm hơn thua phiền muộn tự nó rơi rụng. Tất cả những tâm ích kỷ, hơn thua, ghanh tỵ, buồn phiền ... được rơi rụng thì mình mới có thể nâng mình lên tầng ánh sáng và tình thương.
Mình không thể dấu được những tế bào trong cơ thể mình, mình không thể dấu được vũ trụ này. Càng rơi rụng sự vướng mắc bao nhiêu thì tâm thức mình được nâng lên tầng cao, tâm thức mình cao chừng nào thì trách nhiệm đối với cuộc sống mình lớn chừng đó, trách nhiệm đối với cuộc sống càng cao thì lợi ích cho nhiều người chừng đó, lợi ích cho mọi người lớn chừng nào thì tình thương của mình lớn chừng đó.
Tình thương yêu chính là Đức, huân được Đức là huân được tình thương đối với mọi người, mọi loài, mọi cõi. Như vậy chúng ta mới tiến hoá được, còn không thì mình sẽ tự thụt lùi.
Nếu chọn tầng rung động thấp là mình dính mắc ghanh tỵ, hận thù....
Nếu chọn tầng rung động cao thì mình sống bằng tình thương yêu, bao dung, lợi ích.
Giá trị siêu việt này chỉ dành cho loài người.
Con đường tiến hoá của mình mỗi người hãy tự chọn.
( Lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải )
Ban Biên Tập Chùa Long Hương kính ghi !

LỜI KHAI THị CỦA TÔN SƯ GỬI CÁC ĐỆ TỬLúc thiền thả lỏng thân tâm, rõ biết mọi sự mọi việc xảy ra hong hề có bất kỳ thái ...
02/08/2022

LỜI KHAI THị CỦA TÔN SƯ GỬI CÁC ĐỆ TỬ
Lúc thiền thả lỏng thân tâm, rõ biết mọi sự mọi việc xảy ra hong hề có bất kỳ thái độ gì hết. Có bất kỳ chuyện gì xảy ra thì nó cũng là cái bị mình biết, mình chính thực là hay biết còn tất cả đều là cái bị mình biết. Cho nên mình mới đích thực là chủ , hong nên hoang mang, lo lắng, sợ hãi...mà chỉ rõ biết thuần khiết không hề tác động và cũng không gì có thể tác động được cái rõ biết hiện tiền. Rõ biết hiện tiền là tối quan trọng và chỉ rõ biết thuần khiết hiện tiền mà thôi.
( Lời dạy của Tôn Sư Thích Tuệ Hải gửi các đệ tử)
Ban Biên Tập Chùa Long Hương !

Address

1141 Lý Thái Tổ, Long Tân, Nhơn Trạch, Đồng Nai
Tỉnh Đồng Nai
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thầy Tệu Hải - Chùa Long Hương Chia Sẻ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share