25/08/2013
xin gởi đến quý HTĐM tận tường sự thật về những điều bịa đặt không chính xác của những bài viết trên báo XLPL vừa qua
GIẢI TRÌNH NHỮNG VIỆC ĐĂNG TRÊN BÁO XA LỘ PHÁP LUẬT
Kính thưa quý anh chị em đồng đạo, đáng lý ra tôi không nói để làm gì những việc đã qua nhưng vì báo đã đăng vừa qua, có người đến hỏi tôi việc đó có hay không? Tôi xin trả lời:
Việc này tôi đã biết từ lâu vì tôi được tiếp nhận thông tin từ các cô bác lớn tuổi trong Phạm Môn kể lại, trong thời nào cũng có kẻ mãi quốc cầu vinh, trong tổ chức nào cũng có người tâm phúc và phản phúc. Có một số người được theo đạo làm công quả nhưng do sự cài đặt của quan chức bên ngoài nên họ chỉ là người theo dõi việc làm của ĐHP chứ không phải tu hành chi hết, tôi xin giải trình những khoản cần thiết để nói lên sau đây:
1- Nói về quân đội Cao Đài:
Quân đội Cao Đài không phải do ĐHP thành lập, mà do ông Trần Quang Vinh thành lập khi ĐHP vắng mặt ở Tòa Thánh. Chủ yếu của ông Trần Quang Vinh là muốn bảo vệ Đạo theo kiểu hợp tác quân sự bên ngoài gọi là nắng bề nào che bề nấy, khi ĐHP trở về Tòa thánh đáng lẻ ĐHP giải tán quân đội vì Ngài không hài lòng nhưng Ngài không cho giải tán cũng có lý do, Ngài đã biết trước thủ đoạn của Ngô Đình Diệm không để tính mạng của Ngài tồn sinh nên Ngài giữ quân đội lại để mượn cớ lánh nạn sang Nam Vang.(mời anh em xem khoản nói về ông Trung tướng Nguyễn Thành Phương)
2- Nói về 2 cô đồng nhi Trương Kim Hóa và Nguyễn Thị Lạc,
Cô 9 Hóa là 1 người bệnh tâm thần, người nhà trị không hết mới đem đến nhờ ĐHP làm phép giải oan cho cô ấy, sau khi cô 9 Hóa hết bệnh và xin đi đồng nhi; còn cô 5 Lạc là 1 người phụ nữ chơn chất thật thà ai nói sao nghe vậy nên cô bị những người phản phúc ĐHP gạt; những người phản phúc nói rằng: “chúng tôi có tổ chức một cuộc nói chuyện với ĐHP nhờ 2 cô đến hầu ĐHP để chúng tôi trình bày”, khi 2 cô đến Hộ Pháp đường tưởng ĐHP đồng ý với những số người này nên 2 cô bước gần ĐHP đứng khoanh tay, khi nghe họ đọc án trạng nói xấu ĐHP thì 2 cô ngỡ ngàng và tức lên lúc này mới biết mình đã bị lừa nên 2 cô khóc, cô 9 Hóa bị loạn tâm thần trở lại cho đến khi chết, lúc nào cô cũng đi vất vưỡng ngoài đường miệng luôn nói: “ai đụng đến Thầy tao, tao không tha thứ đứa đó”; còn cô 5 Lạc thì cạo đầu vô sở Sơn Đình trong núi Bà ở rồi ngả 1 trận đau, anh em trong sở nuôi cô, cô nói với anh em rằng: “tôi không còn mặt mũi nào gặp Thầy vì tôi bị kẻ phản phúc gạt tôi để làm nhục Thầy, chắc tôi tự vận tôi chết quá!” Anh em trong sở về thưa lại với ĐHP, Ngài mới dạy rằng: “các con an ủi và bảo bọc nó, nó không có tội chi với Thầy, xem như đây là đại nạn của Thầy với những kẻ phản phúc, mình phải tận độ với những đứa thật tình và ngoan đạo đừng bỏ nó nghe các con.”
3- Nói về ông Trung Tướng Nguyễn Thành Phương:
Bác Phương mất vào lúc 14g30 chiều ngày 26/03/Đinh Mão (23/4/1987 DL), lễ tang của Bác do Ban Bộ nhạc - lễ - đồng nhi của thánh thất Chợ Lớn thực hiện, trước ngày Bác Phương mất, trong thời gian cầu giải bệnh, Bác tâm sự hết những việc làm của Bác đối với ĐHP cho Bác Ba họa đồ nghe vì Bác Ba họa đồ hiện thời điểm đó là tạm cai quản TT Chợ Lớn (Lễ Sanh Ngọc Ba Thanh),
Bác Phương nói: “tôi biết nguyện vọng của tôi anh sẽ làm được để sau con cháu của tôi còn tiếp nối trên con đường Đạo tu hành. Anh Ba! chắc anh cũng hiểu những gì tôi muốn nói, hôm nay tôi kể lại cho anh nghe lần cuối cùng của cuộc đời tôi; Chiều ngày 20/8/Bính Thân (24/9/1956) tôi được lịnh của Ngô Đình Diệm về bắt Thầy trong khẩn cấp, trước đó tôi đã khóc với Thầy và trình bày mọi sự việc, Thầy hỏi tôi: ‘con có quý công danh sự nghiệp và mạng sống của con không?’, tôi trả lời rằng: ‘công danh, sự nghiệp của con do Thầy tạo, mạng sống của con do Thầy bảo bọc, Thầy bảo sao con làm vậy nhưng con không thể phản Thầy để làm theo ý của Ngô Đình Diệm được’, Thầy nói rằng: ‘vậy con nỡ bỏ Thầy sao Phương?’ - tôi ngỡ ngàng nhìn Thầy. Thầy kề tai tôi nói nhỏ: ‘nếu con không vì mạng sống của con thì Thầy cho phép con phản Thầy; vì con phản Thầy, Thầy mới có cách đi ra khỏi nơi đây để lên Nam Vang lánh nạn, nếu con không phản Thầy, Thầy không có cách nào để lên Nam Vang được, không phải Thầy sợ chết mà Thầy muốn cho Đạo không bị mang tiếng do sự sát thủ của tay Ngô Đình Diệm đối với Thầy’.
Tôi tức tốc trở về SG nhận lịnh đi bắt Thầy. Khi tôi nhận lịnh đi bắt Thầy, Ngô Đình Diệm nhìn tôi với dáng vẻ nghi ngờ và cấp cho tôi một số quân lính và thêm 1 người phụ chỉ huy nhưng cũng nhờ sự nghi ngờ đó mà tôi có dịp may để làm tròn trách nhiệm đối với Thầy. Khi tôi về Hộ Pháp đường, tôi bao vây và đặt mìn rất nhiệt tình cho tên phụ chỉ huy của Ngô Đình Diệm thấy; sau đó vào 3 giờ chiều ngày 24/8/Bính Thân tôi cho người đến nhà xe quân đội gỡ bản số xe mượn cớ là đi làm lại, rồi mang về gắn vào xe của tôi; vì ban đêm đi xe quân đội lính mới không xét, còn nếu đi bằng chiếc xe riêng của tôi sẽ bị lính xét, nếu lấy xe quân đội đi sẽ bị vỡ kế hoạch, nên tôi làm như vậy là chở Thầy đi bằng xe riêng của tôi mà mang bản số của quân đội thì mới an toàn khi qua các chốt gác. Vào lúc 12 giờ khuya lợi dụng mọi người đến Đền Thánh cúng thời tý để cầu nguyện cho Thầy được tai qua nạn khỏi, lúc này số người đi cúng rất đông và lộn xộn lắm nhân cơ hội này tôi mới lấy bộ đồ quân phục cho Thầy mặc, còn đồ đạc của Thầy đã chuẩn bị sẵn trong balô bắt đầu Thầy ra vào tự do, nhờ lính của Ngô Đình Diệm không biết mặt Thầy, còn người gác cửa tôi đã có sắp xếp, Thầy đi ra khỏi Hộ Pháp đường và đi đến cửa số 7 nội ô tòa thánh, xe tôi đã bố trí sẵn sàng ở đó, trong chuyến đi có ngài Hồ Bảo Đạo hộ tống, ông thầy giáo Văn xin chui vào cabin để được đi chung nhưng Thầy không cho buộc thầy giáo Văn phải trở lại.
Trước khi đó Thầy có đánh dây thép qua cho vua cha của thái tử Sihanouk để báo rõ sự tình và xin tạm nghỉ nơi Nam Vang để lánh nạn.
Khi tôi đưa Thầy đến cửa khẩu Mộc Bài, lính gác cửa khẩu mở cửa và có xe trực tiếp đón Thầy đi Nam Vang, khi lên xe Thầy thay đồ trả lại bộ quân phục cho tôi. Khi tôi trở về cất xe và đến Hộ Pháp đường là 5 giờ sáng tôi ra lịnh tất cả quân lính tràn vào Hộ Pháp đường bắt ĐHP, khi đến nơi không thấy ĐHP đâu cả bèn cho lính lục xét nhưng vẫn không thấy, cùng với sự chứng kiến của tên phụ chỉ huy mà tôi được an toàn rút quân trở về SG để báo lại với Ngô Đình Diệm. Ngô Đình Diệm không nói gì để làm phiền tôi mà lại cho người chích cho tôi một mũi thuốc, tôi không biết là loại thuốc gì, khi trên đường về tôi bị giựt người đôi ba lần rồi bất động nữa thân người, chính vì mũi thuốc đó đã hành hạ tôi mấy chục năm nay. Ngày giờ này tôi không còn đủ khả năng để chịu đựng nỗi nữa vậy tôi xin anh thương tôi, lo cho tôi lễ tang được đăng điện cúng tế cầu siêu để cho con của tôi thấy sự đối đãi của Đạo đối với tôi mà tụi nó không bỏ Đạo mà ráng lo tu hành lập công bồi đức - đó là nguyện vọng của tôi cuối đời”. (đây là lời kể của Bác Phương cho bác Ba họa đồ nghe trước khi mất, tôi được may duyên chở Bác Ba họa đồ đến thăm bác Phương vào lúc 4 giờ chiều ngày 24/3/Đinh Mão nên tôi được nghe tường tận sự việc kể trên cũng như được thấy mặt Bác Phương lần cuối, tôi liền ghi lại làm nhật ký và lưu lại đến ngày nay để sau này những anh em muốn tìm hiểu sự thật của sự việc sắp xếp của ĐHP đối với bác Phương)
Khi đưa linh cửu bác Phương về Tòa Thánh để bái lễ, khi vô Đền Thánh, bảo thể nhìn thấy hình và linh vị của bác Phương thì cản lại không cho vào Đền Thánh bái lễ, chị Mai con của bác Phương đành bưng linh vị bác Phương đứng trước Đền Thánh xá 3 xá rồi trở về xe đi ra cửa Hòa Viện hướng thẳng về cầu Vườn Điều, khi đến đường quẹo vô chợ Cư Trú, xe quẹo vô và đi ngang chợ Cư Trú thẳng vào bìa cực lạc thái bình để an táng bác Phương nơi đó.
4- Nói về ĐHP với Phạm Môn:
ĐHP nói theo thường tình của xã hội thì Đức Ngài giống như một nhân vật Khổng Minh, việc chi Ngài cũng biết trước, nên ngày 25/2/Kỷ Tỵ Đức Lý Giáo Tông giao Minh Thiện Đàn cho Ngài để thành lập Phạm Môn là mầm móng tương lai của Hội Thánh, nhân tài được xuất phát từ đó mà ra nhưng lúc này chưa được gọi là Phạm Môn chính thức, sau khi ĐHP thành lập đủ 3 Cung thì Phạm Môn mới được chính thức có tên từ đây. Nói về Hội Thánh Phước Thiện cũng từ Phạm Môn mà ra nhưng Phạm Môn vẫn là Phạm Môn, HT Phước Thiện là HT Phước Thiện chứ không phải HT Phước Thiện là Phạm Môn, hay Phạm Môn là HT Phước Thiện, nhưng nền tảng của Đạo tồn tại đến ngày nay để cho mọi người tiếp nối vào hàng chức sắc của Hội Thánh là công ấy ở Phạm Môn vì ĐHP đã biết trước sự loạn lạc của đạo nên thay đổi hoàn toàn những người Hội Thánh phải do ĐHP điều hành để bảo vệ cho nền Đạo, nếu ĐHP không làm như vậy thì nền Đạo sẽ bị thất chơn truyền ngay từ lúc bị tán loạn nếu phục nghiệp trở lại mà ĐHP không thay đổi cũng có thể trở thành một quyền chức cá nhân, thì chắc chắn không bao giờ tồn tại đến ngày nay.
Lời giải trình này tôi biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu, còn tìm hiểu thêm là nhờ ở nơi anh em.
Đăng Sơn