Chùa Phước Lộc

Chùa Phước Lộc Chùa nằm ở Thị Trấn ven biên giới tỉnh Tây Ninh

NHẤT TÂM CẦU NGUYỆNPHỤNG VÌ KHAI SƠN PHƯỚC LỘC ĐƯỜNG THƯỢNG TỪ LÂM TỨ GIA PHỔ TỨ THẬP THẾ HÚY THƯỢNG HỒNG HẠ TÂM TỰ DIỆU...
12/03/2026

NHẤT TÂM CẦU NGUYỆN
PHỤNG VÌ KHAI SƠN PHƯỚC LỘC ĐƯỜNG THƯỢNG
TỪ LÂM TỨ GIA PHỔ TỨ THẬP THẾ
HÚY THƯỢNG HỒNG HẠ TÂM TỰ DIỆU GIÁC HUỲNH CÔNG HÒA THƯƠNG GIÁC LINH.
XUẤT THẾ GIÁP THÂN NIÊN (1944)
VIÊN TỊCH BÍNH NGỌ NIÊN, CHÁNH NGOẠT, SƠ THẬP NHỰT, HỢI THỜI THUẬN TỊCH TÂY QUI.
TRỤ THẾ 83 NĂM - HẠ LẠP 55 NĂM.
KÍNH NGUYỆN GIÁC LINH HOÀ THƯỢNG CAO ĐĂNG PHẬT QUỐC 🙏🏻🙏🏻🙏🏻

Người thông minh: 3 không quản, 4 không nói. Con người sống trên đời dựa vào hai chữ “tôn trọng” để đứng vững trong xã h...
29/11/2023

Người thông minh: 3 không quản, 4 không nói.

Con người sống trên đời dựa vào hai chữ “tôn trọng” để đứng vững trong xã hội. Con người sống ai cũng có thể diện, ai cũng có tôn nghiêm, ai chẳng ưa sĩ diện, vì vậy, đừng chọc vào điểm yếu của người khác hay nói xấu sau lưng người ta.

✅ 3 không quản

1. Không quản chuyện bao đồng

Làm người, quý ở chỗ biết nên dừng ở đâu và lúc nào. Không quản chuyện không đâu, không phải là lạnh lùng, mà là một kiểu chừng mực.

Bớt quản chuyện của bạn bè, tôn trọng lựa chọn của họ, là đang cho tình bạn không gian để bền lâu.

Bớt quản chuyện của người khác, tránh xa cuộc sống của người khác, có như vậy mỗi người mới có thể thể hiện được cá tính bản thân.

Bớt quản chuyện của người thân, chỉ khi có những không gian nhất định giữa những người thân thì gia đình mới thực sự hòa hợp.

Dành cho nhau một khoảng không nhất định, mới có thể giữ được trạng thái quan hệ thoải mái nhất. Quan tâm trăm chuyện bao đồng nhà người khác, chi bằng làm tốt một chuyện của mình.

Đọc nhiều sách mở mang kiến thức, bớt quản chuyện bao đồng dưỡng tinh thần

Đây mới là trí tuệ trong đối nhân xử thế.

2. Không quản chuyện tình cảm người ta

Không làm bà mai mối, không làm người bảo lãnh, cả đời không phiền não.

Làm người ở giữa cho chuyện tình cảm của người khác là chuyện không dễ dàng nhất

Hôm nay hai người chia tay, hôm sau lại làm hòa

Khuyên hòa khuyên chia, đều là bạn không phải

Vì vậy, gặp chuyện tình cảm của người khác, tốt nhất là không nên tham dự.

3. Không quản việc nhà người khác

Cổ ngữ nói: "thanh quan bán đoạn gia vụ sư", ý muốn nói, chuyện gia đình là chuyện vô cùng phức tạp, đến cả quan thanh liêm cũng khó lòng phân định

Lưỡi với răng còn có lúc đánh nhau, người một nhà ở với nhau, thìa không tránh đụng phải mép nồi

Những chuyện tế nhị như vậy, ngay cả người nhà còn chưa chắc đã nói rõ được với nhau, một người ngoài thì liệu biết được cái gì?

Huống hồ, người thân với nhau, không chỉ nói lý mà còn nói cả tình. Đây không phải là chuyện một người ngoài nên nhúng tay vào

Vì vậy, đừng quản chuyện nhà người khác, chúng ta không có cái quyền hạn này, cũng chẳng có đủ năng lực.

✅ 4 không nói

1. Không nói điều xấu

Miệng là cái rìu, lời nói là con dao, không nên cái gì cũng nói toẹt ra hết, giữ lại cho mình chút khẩu đức

Đừng công kích điểm yếu của người khác, sát muối vào vết thương của người ta. Người thích sát muối vào vết thương người khác, chỉ khiến người khác ghét mình hơn, hại người hại mình.

Con người sống trên đời dựa vào hai chữ "tôn trọng" để đứng vững trong xã hội. Con người sống ai cũng có thể diện, ai cũng có tôn nghiêm, ai chẳng ưa sĩ diện, vì vậy, đừng chọc vào điểm yếu của người khác hay nói xấu sau lưng người ta.

2. Không nói lời ngông cuồng

Người tài còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn

Bạn vĩnh viễn không bao giờ biết được người khác tài giỏi, mạnh mẽ ra sao

Bạn có thể tự hào về mình, nhưng tuyệt đối không được ngạo mạn

Phần lớn thất bại đời người đều tới từ hai chữ: một là "lười", hai là "ngạo".

Người thích nói lời ngông cuồng, ngạo mạn, tầm nhìn sẽ trở nên hẹp hơn, không biết thế nào là trời cao đất dày

Trông thì tưởng đang nhe nanh duỗi móng, nhưng thực ra chỉ là một con hổ giấy

Khiêm tốn một chút, không bao giờ là có hại cả.

3. Không nói lời oán than, ca thán

Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng, mỗi người đều mang trên vai những gánh nặng khác nhau để tiến về phía trước

Ca thán không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, chỉ truyền đi năng lượng tiêu cực

Phàn nàn nhiều, bạn bè tự dưng sẽ ít lại

Đừng trở thành người truyền đi năng lượng tiêu cực, chẳng ai thích cả ngày phải đối mặt với một người suốt ngày ủ rũ, khó ở

Gặp vấn đề, trước tiên hãy tìm lý do từ bản thân mình

Sống ở đời, thay vì ca thán một ngày, chi bằng nỗ lực một ngày

Có sức ngồi đó ca thán, chi bằng để dành sức đi nỗ lực, cố gắng.

4. Không nói lời vô nghĩa

Tử Cầm hỏi thầy mình là Mặc Tử, nói nhiều liệu có gì tốt

Mặc Tử nói: "Ếch, muỗi kêu suốt ngày suốt đêm, kêu đến cháy cổ khát họng, rồi ai sẽ nghe chúng?

Nhưng nhìn con gà xem, đúng bình minh kêu gáy, đánh thức mọi người dậy."

"Phu nhân bất ngôn, ngôn bất hữu trung", câu nói này của Khổng Tử ý muốn nói, kẻ sĩ hoặc là không nói, hoặc là mở miệng ra nói câu nào đúng câu ấy.

Đừng nói những lời vô ích không có giá trị, nói nhiều cũng vô ích, quan trọng là nói đúng trọng tâm.

Lời ít ý nhiều, đây là cảnh giới

Nói, hãy nói sao cho đúng thời điểm, đúng hoàn cảnh, đúng người và nói những lời thích hợp.

St.

- Thứ cần "trang điểm" nhất không phải là cơ thể, mà đó là Trái Tim.- Thứ đắng nhất không phải là thuốc,...
15/10/2023

- Thứ cần "trang điểm" nhất không phải là cơ thể, mà đó là Trái Tim.

- Thứ đắng nhất không phải là thuốc, mà đó là lúc hoạn nạn không có ai chìa tay giúp đỡ.

- Thứ đẹp nhất không phải là dung mạo, mà đó là đức hạnh phía tâm hồn.

- Thứ khiến ta say không phải là rượu, mà đó là tình người.

- Điều khó làm nhất không phải là đại sự, mà đó là sự kiên trì.

- Cái khó vượt qua nhất không phải là kẻ khác, mà đó là Dục Vọng trong chính ta…!!!

Với những bước chân khoan thai chánh niệm, Phật đi khất thực mỗi ngày, từ nhà này sang nhà khác, từ la...
14/10/2023

Với những bước chân khoan thai chánh niệm, Phật đi khất thực mỗi ngày, từ nhà này sang nhà khác, từ làng này sang làng khác, từ thị trấn này sang thị trấn khác, từ kinh đô này sang kinh đô khác, từ quốc độ này sang quốc độ khác. Bước chân khất thực của Phật không biên giới, vì tâm của Phật rộng lớn, không phân biệt. Không ai ngăn bước chân của Phật, vì Phật đi khất thực khiến cho mọi người được ấm lòng. Giữa cuộc đời không mấy bình yên, ai cũng mong có chỗ nương tựa ấm lòng. Phật đi đến đâu thì người người được hân hoan, nhà nhà được đầm ấm, xứ xứ được thanh bình.Ngày xưa, các vị vua Ấn Độ rất tôn quý Đức Phật; ai cũng muốn Phật sống trên đất nước của mình. Các vị ấy mong muốn có Phật vì Phật mang lại thái bình cho xứ sở của họ. Phật không có quyền lực nhưng Phật dạy cho lòng tin hướng thiện. Phật không có tiền của nhưng Phật dạy cho trí tuệ sáng suốt. Phật không làm ra của cải vật chất nhưng Phật dạy cho giới đức an lạc. Gương sáng giác ngộ và những lời dạy hiền thiện của Phật tỏa ánh từ quang sưởi ấm cho mọi người, mọi nhà, mọi xứ sở.

- Truyền thống khất thực tại các nước Phật Giáo nam truyền-

20/07/2023

Tất cả đều là sự an bài tốt nhất

Có một vị quốc vương kia rất thích săn bắn, thường cùng thừa tướng cải trang thành thường dân vào rừng đi săn.

Một hôm hai người cùng nhau đi săn, vị quốc vương bắn được một con báo hoa. Sau khi con báo hoa trúng tên bị thương sắp chết, vị quốc vương xuống ngựa định chạy đến thu chiến lợi phẩm của mình. Ngờ đâu, con báo hoa dùng chút sức lực cuối cùng bật dậy vồ lấy quốc vương.

Vị quốc vương nhanh nhẹn né sang một bên nhưng vẫn bị báo hoa cắn vào đầu ngón tay mất một miếng. Quốc vương gọi thừa tướng đến dùng rượu rửa vết thương cho mình; ai ngờ, vị thừa tướng lại nói:

“Đại vương hãy nghĩ thoáng đi một chút; tất cả đều là sự an bài tốt nhất.”

Quốc vương thấy thừa tướng không những không giúp mình trị thương lại còn nói vậy, nên nổi giận nói:

“Nếu như quả nhân đem thừa tướng nhốt vào đại lao, đây cũng là an bài tốt nhất sao?”

Vị thừa tướng cười nói: “Nếu là vậy, thần vẫn tin rằng đó là an bài tốt nhất.”

Quốc vương nghe vậy lại càng giận hơn, bèn cho người nhốt thừa tướng vào đại lao.

Một tháng sau, quốc vương dưỡng thương xong, lại một mình vào rừng săn bắn. Khi đến một nơi thâm sâu cùng cốc trong núi cao rừng già, đột nhiên xuất hiện một đám người thổ dân; đám thổ dân nhanh chóng bắt lấy quốc vương đem về bộ lạc. Bộ lạc này có tập tục là vào mỗi ngày trăng tròn trong tháng thì đều xuống núi tìm lễ vật để tế nữ Thần của mình.

Khi đám thổ dân chuẩn bị đem quốc vương đi hỏa thiêu trên dàn tế, trong lúc quốc vương tuyệt vọng đợi chết thì họ phát hiện tay quốc vương bị thiếu mất nửa đốt ngón tay. Đây là một lễ vật không hoàn mỹ, sẽ làm nữ thần họ phẫn nộ. Vậy nên đám thổ dân tha cho quốc vương trở về.

Quốc vương vui mừng trở về cung, bày yến tiệc rồi mời thừa tướng đến uống rượu. Trong lúc cao hứng, quốc vương nói: “Thừa tướng nói quả là không sai chút nào; tất cả đều là an bài tốt nhất. Nếu như hôm đó tay quả nhân không bị báo hoa cắn một miếng, e rằng mạng này của quả nhân đã không còn rồi.”

Nói xong quốc vương nhìn thừa tướng rồi đột nhiên nghĩ ra: “Nhưng mà, thừa tướng vô duyên vô cớ bị quả nhân đem nhốt vào ngục hơn một tháng; điều này giải thích sao đây?”

Thừa tướng đáp: “Nếu như thần không bị nhốt vào ngục, vậy chẳng phải thần sẽ cùng đại vương đi săn sao? Khi đám thổ dân phát hiện đại vương không thích hợp làm lễ vật, chẳng phải họ sẽ bắt thần thay thế sao?”

Quốc vương nghe vậy cười lớn mà rằng: “Quả không sai, tất cả đều là an bài tốt nhất.”

Tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách - dù những cuốn sách này đã cũ kỹ...
15/07/2023

Tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách - dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Tiểu hòa thượng bên cạnh sư phụ thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước sư phụ mình đọc sách.

Một ngày cậu hỏi sư phụ: " Thưa sư phụ, con đã cố gắng đọc những quyển sách như sư phụ nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn con hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?".

Vị sư phụ liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: "Con hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ta nhé!".

Vị tiểu hòa thượng làm theo lời dặn, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Sư phụ liền cười và nói: "Lần sau con cần đi nhanh hơn nữa". Rồi ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.

Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với sư phụ: "Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được", và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước.

Vị sư phụ liền nói: "Ta không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Con có thể làm được điều này, do con chưa cố gắng hết sức đấy thôi". Vị sư phụ lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.

Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời sư phụ, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Tiểu sư phụ nói: “Sư phụ nhìn này, thật là vô ích!".

"Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!", vị sư phụ nói.

Tiểu sư phụ liền nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.

"Đó là tất cả những gì xảy ra khi con đọc sách. Có thể con không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của con, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy".

Một hôm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử của mình đi đến một vùng quê nhỏ. Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng chan hòa, chi...
11/07/2023

Một hôm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử của mình đi đến một vùng quê nhỏ.
Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng chan hòa, chim muông hót vang, hương thơm dìu dịu. Đức Phật cùng các đệ tử ngồi lại trên thảm cỏ bên bờ sông, cùng ngắm vạn vật đua chen sức sống.
Bỗng có một đệ tử cất tiếng hỏi Đức Phật: “Thưa Đức Thế Tôn, ngài có đầy thần thông và từ bi, cớ sao trên đời vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”.
Đức Phật nói rằng: “Ta tuy có sức thần thông rất lớn ; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là:

1. Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay.

2. Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, học.

3. Diệu pháp không thể diễn tả được. Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi.

4. Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ.

Mưa trời tuy lớn,
Cây không rễ khó mà thấm nước ; Cửa Phật tuy rộng mở,
Khó độ người không duyên.

26/04/2023

– Khi bạn gặp nghịch cảnh thì đừng oán trách ai cả mà hãy nghĩ đến nhân quả.
– Khi bạn được thuận cảnh đừng vội vui mừng mà nghĩ đến vô thường.
– Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng.
– Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
– Khi nhận ra lòng người, bạn đừng vội buồn khổ. Coi như cơ duyên giúp bạn lĩnh ngộ, thấu hiểu thêm về nhân sinh và về chính mình.
– Khi bạn có đức hạnh, người đức hạnh sẽ gặp bạn. Khi bạn có lòng từ bi, người từ bi sẽ nhận ra bạn.
– Khi bạn có sự chân thành, người chân thành sẽ nhận ra và ở lại với bạn. Chỉ những người đủ duyên, đủ nợ mới có thể cùng bạn đi qua những trầm luân của kiếp người.
Đừng đi tìm sự hoàn hảo và hạnh phúc từ bên ngoài mà hãy tự mình hoàn thiện bản thân. Khi đó phước đức, thiện lành, hạnh phúc sẽ đổ về với bạn như những cơn mưa tự tìm về sông suối.
Còn người không đủ chân thành, đủ yêu thương thì cứ để gió cuốn đi. Mai này, vấp ngã họ sẽ nhận ra…

Bồ tát Địa Tạng là vị bồ tát gắn liền với địa ngục, Ngài thường xuất hiện trong văn hóa Phật Giáo phương Đông, Ngài được...
17/12/2022

Bồ tát Địa Tạng là vị bồ tát gắn liền với địa ngục, Ngài thường xuất hiện trong văn hóa Phật Giáo phương Đông, Ngài được miêu tả giống với một vị hòa thượng mặc áo cà sa oai nghiêm thanh tú. Ngài đã phát nguyện, kể từ lúc Đức Phật Thích Ca Mâu Ni diệt độ cho đến khi Đức Phật Di Lặc Tôn Vương đản sanh, Ngài sẽ ở trong địa ngục hóa độ chúng sinh, nếu địa ngục chưa trống sẽ không thành Phật. Trong văn hóa Nhật Bản, Địa Tạng là vị Phật bảo hộ cho trẻ nhỏ, cũng như hóa độ vong nhi và các thai nhi chết trong bụng mẹ. Địa Tạng Bồ tát được mô tả có vẻ ngoài giống một nhà sư, có một nhúm lông trắng mọc ở trán giữa hai mắt, mặc áo cà sa đỏ, đội mũ tỳ lô quán đảnh, một tay cầm tích trượng 6 vòng biểu hiện cho cứu độ hết 6 đạo luân hồi, một tay cầm linh châu như ý tượng trưng cho trí tuệ sáng suốt, chân đạp hoa sen hoặc cưỡi Đế Thính. Ngài chính là một trong Lục Đại Bồ tát, Địa Tạng, Quan Âm và Thích Ca Mâu Ni được xưng tụng là Ta Bà Tam Thánh. Ngày vía của Bồ tát Địa Tạng là 30 tháng 7 âm lịch.

Vế ý nghĩa cái tên Địa Tạng, “Địa” có nghĩa dày dặn chắc chắn, “Tạng” là chứa đựng, hai chữ nói lên tấm lòng dung chứa hết mọi khổ ải cho chúng sinh. Nếu Quan Âm Bồ tát cứu độ những con người lâm cảnh khổ nạn thì Địa Tạng Bồ tát hóa độ và cứu rỗi chính những người đã tạo ra nhiều ác nghiệp sâu dày. Trong Mật tông của Phật giáo Tây Tạng, Ngài còn có tên là Dữ Nguyện Kim Cương.

Theo Phật giáo Nhật Bản, những linh hồn sau khi nghe Diêm La phán tội phước sẽ đi đầu thai chuyển kiếp ở cầu Sai (Nại Hà). Ở đây, những vong nhi còn lưu luyến vì kiếp đời mình sống chẳng được bao lâu đã tận mạng, chúng cùng nhau nhặt đá xây nên những cổng thành nhỏ mà không chịu đi, Địa Tạng Bồ tát thường đến vỗ về an ủi khuyên chúng từ bỏ tiền kiếp mà đầu thai, sẽ có thể làm lại kiếp người. Ở một phiên bản khác ghê rợn hơn, quanh cầu Nại Hà có mụ phù thủy Datsuba độc ác, mụ cho rằng những vong nhi chết yểu đã không hoàn thành hiếu đạo với cha mẹ nên mụ lột hết áo quần của chúng, bắt chúng mỗi ngày trần truồng lạnh giá mà nhặt đá xây tháp cho mụ. Cứ xây xong tháp thì bọn quỷ dữ lại xô ngã rồi muốn ăn tươi nuốt sống bọn trẻ, lúc này Địa Tạng Bồ tát sẽ đến, ngài cho chúng chui vào áo cà sa mà trú, những đứa chạy chậm thì bám lên tay áo hay tòa sen. Bồ tát ôm lấy bọn trẻ: “Thôi nào đừng sợ, từ bây giờ ta sẽ là cha, là mẹ của các con”. Khi bọn quỷ kéo đến, ngài sẽ dùng minh châu chiếu ánh linh quang xua đuổi bọn chúng.

Một truyền thuyết khác của Nhật Bản vào hàng ngàn năm trước ở một ngôi làng tên Anwa, có người phụ nữ có tấm lòng kính Phật, bà luôn ước ao có được một pho tượng Phật để thờ phụng tại nhà nhưng hoàn cảnh quá nghèo khó. Một hôm giặt giũ bên sông thì có pho tượng Địa Tạng Bồ tát bằng gỗ trôi dạt vào bờ và bà đem về thờ cúng trang nghiêm, do chưa có con nên bà luôn mong Bồ tát gia hộ mình sẽ sinh được một đứa con. Về sau bà sinh ra một cậu con trai đáng yêu, không may khi con lên bốn thì bà mắc bệnh qua đời và người cha lấy thêm một người vợ lẻ. Đứa trẻ lớn lên trong sự nhu nhược của cha và bản tính tàn ác của kế mẫu, được mẹ dạy dỗ kính trọng Phật pháp nên nó vẫn lén mẹ ghẻ mà phụng thờ bức tượng Địa Tạng. Một hôm khi người cha đi lên tỉnh, bà mẹ kế đang ngủ trưa, đứa trẻ lén mang một ít cơm nguội dâng cúng lên Địa Tạng Bồ tát và người mẹ của mình. Lòng nhớ mẹ của đứa trẻ mồ côi nên nó bật khóc và bị mẹ ghẻ phát hiện, bà ta quyết lần này nhổ cỏ tận gốc phải giết chết thằng nhãi ranh phiền phức kia. Nghĩ đến đó, bà ta quăng ngay đứa bé vào chảo nước đang sôi. Người cha đi đường mà tâm trạng vô cùng bất an phải quay về, đến đầu làng ông gặp một nhà sư cõng đứa trẻ đang khóc, nhận ra tiếng của con mình ông chạy đến xin lại con trai, nhà sư giải bày: “Ta đã đổi mạng của ta cho đứa trẻ này khi người mẹ kế của nó đang tìm cách giết nó. Ngươi hãy tìm kẻ nào đáng tin cậy để nuôi dưỡng và giáo dục đứa bé này”. Rất mang ơn vị sư, người cha hỏi ngay: “Thưa thầy, thầy đang trụ trì ở đâu vậy ạ?”. Vị sư cười nói: “Ta ở gần đền thờ vua Thập Điện” sau đó biến mất trong không trung. Sau khi mang con gửi ở nhà ông bà nội, người cha về tra hỏi bà mẹ kế: “Con trai tôi đâu? Nó đang ở đâu?”, người đàn bà gian xảo diễn trò mèo khóc chuột: “Tôi rất tiếc nhưng do nó dại dột ham chơi đã ngã xuống sông chết đuối, nước cuốn trôi xác rồi!” Người cha mở nắp chảo nước đang sôi thì thấy pho tượng Địa Tạng Bồ tát của vợ ông ngày xưa đang nằm trong đó, giờ thì người cha đã hiểu tại sao nhà sư lại nói rằng ông ấy “lấy mạng đổi mạng” cho con mình và lại tu ở gần Thập điện diêm vương. Chán nản tình đời dối trá, ông quyết xuất gia kề cận phụng thờ Địa Tạng Bồ tát. Ngày nay ở Nhật, Địa Tạng Bồ tát chính là vị thần bảo hộ cho trẻ con.

Đừng vì người khác đi trước mình mà vội vàng.Đừng vì người khác hạnh phúc hơn mình mà ghen tị.Đừng vì người khác có nhiề...
25/08/2022

Đừng vì người khác đi trước mình mà vội vàng.
Đừng vì người khác hạnh phúc hơn mình mà ghen tị.
Đừng vì người khác có nhiều hơn mình mà tự ti.
Đừng loanh quanh, mắc kẹt giữa những so bì...
Hãy nhìn thẳng phía trước và bước đi.
Cuộc đời của mình, tự mình định đoạt.
Vận mệnh của mình, tự mình gánh vác.
Không cần đặt lên bàn cân với những người khác.

Address

Https://share. Google/7fLavAWYr4M0yKasM
Tây Ninh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Phước Lộc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share