05/09/2026
CÙNG QUÂY QUẦN BÊN BÀN THỜ CHÚA KHI THAM DỰ THÁNH LỄ
Một thực hành nhỏ, nhưng mang ý nghĩa phụng vụ và thiêng liêng. Trong nhiều Thánh lễ, nhất là những ngày thường hoặc những lễ ít người tham dự, chúng ta dễ bắt gặp một hình ảnh khá quen thuộc: những hàng ghế phía trên còn trống, trong khi giáo dân lại ngồi rải rác ở phía cuối nhà thờ. Đây có thể chỉ là một thói quen: người ta muốn chọn chỗ quen thuộc, ngại bước lên phía trên, sợ bị chú ý hoặc muốn thuận tiện ra về.
Tuy nhiên, việc lựa chọn chỗ ngồi trong nhà thờ không hoàn toàn là một chuyện riêng tư. Bởi khi tham dự Thánh lễ, chúng ta không còn là những cá nhân đứng riêng lẻ, nhưng được quy tụ thành một cộng đoàn để cùng lắng nghe Lời Chúa và cử hành Hy tế Thánh Thể.
1. Thiên Chúa quy tụ dân Người thành một cộng đoàn
Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa không chỉ kêu gọi từng cá nhân đến với Người, nhưng còn quy tụ họ thành một dân. Tác giả thư Do Thái mời gọi: “Chúng ta hãy tiến lại gần với một lòng chân thành và một đức tin trọn vẹn” (Dt 10,22), đồng thời nhắc nhở các tín hữu “đừng bỏ các buổi hội họp” (Dt 10,25).
Hành động “tiến lại gần” trước hết mang ý nghĩa thiêng liêng: con người đến gần Thiên Chúa bằng đức tin, lòng thống hối và tình yêu. Tuy nhiên, thái độ bên ngoài cũng có thể diễn tả tâm tình bên trong. Việc chủ động tiến lên, ngồi gần cung thánh và gần cộng đoàn là một dấu chỉ đẹp của lòng khao khát đến gần Chúa và hiệp thông với anh chị em.
Chúa Giêsu cũng đã phán: “Ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ” (Mt 18,20). Cộng đoàn phụng vụ vì thế không phải là một đám đông tình cờ cùng có mặt, nhưng là dân Chúa được quy tụ nhân danh Đức Kitô.
2. Giáo Hội mong muốn mọi người tham dự cách trọn vẹn và tích cực
Hiến chế Sacrosanctum Concilium về Phụng vụ Thánh của Công đồng Vaticanô II dạy rằng Giáo Hội tha thiết mong muốn mọi tín hữu được hướng dẫn để tham dự phụng vụ “cách trọn vẹn, ý thức và tích cực” (số 14). Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma cũng khẳng định rằng trong Thánh lễ, các tín hữu hợp thành “một dân thánh, một dân được Thiên Chúa tuyển chọn và một hàng tư tế vương giả” để tạ ơn Thiên Chúa và dâng lễ vật tinh tuyền (số 95). Văn kiện còn dạy rằng việc sắp xếp chỗ ngồi phải giúp các tín hữu có thể tham dự các nghi thức một cách thích hợp, nhìn thấy những gì diễn ra và dễ dàng lắng nghe Lời Chúa (số 311).
Như vậy, Giáo Hội không quy định rằng mọi giáo dân bắt buộc phải ngồi ở những hàng ghế đầu. Tuy nhiên, Giáo Hội dạy rõ rằng không gian và chỗ ngồi trong nhà thờ phải phục vụ sự hiệp nhất của cộng đoàn cũng như việc tham dự phụng vụ cách ý thức và tích cực.
Vì thế, khi số người tham dự chưa lấp đầy nhà thờ, việc mọi người tiến lên phía trên và ngồi gần nhau phù hợp hơn với tinh thần phụng vụ so với việc mỗi người ngồi cách xa nhau ở những góc khác nhau.
3. Ngồi gần nhau diễn tả Hội Thánh đang hiệp nhất
Thánh Phaolô ví Hội Thánh như một thân thể: “Anh em là thân thể Đức Kitô, và mỗi người là một bộ phận” (1 Cr 12,27). Trong Thánh lễ, sự hiệp nhất ấy không chỉ được tuyên xưng bằng lời, nhưng còn được biểu lộ qua những cử chỉ chung: cùng đứng, cùng ngồi, cùng quỳ, cùng thưa đáp, cùng hát và cùng hướng về bàn thờ.
Nếu cộng đoàn ngồi quá phân tán, hình ảnh hữu hình của sự hiệp nhất phần nào bị suy giảm. Ngược lại, khi mọi người tự nguyện tiến lên và ngồi gần nhau, cộng đoàn trở nên ấm cúng, sống động và dễ hiệp thông hơn. Người chủ tế cũng cảm nhận rõ hơn mình đang cử hành Thánh lễ cùng với một cộng đoàn, chứ không phải trước những cá nhân rời rạc.
Đây không đơn thuần là vấn đề làm cho nhà thờ “đẹp mắt”, nhưng là làm cho hình ảnh bên ngoài phản ánh đúng thực tại bên trong: chúng ta là một gia đình đang quây quần quanh bàn tiệc của Chúa.
4. Người tiến lên phía trên cũng nhận được nhiều ích lợi
Việc ngồi gần cung thánh thường giúp người tham dự dễ nghe Lời Chúa, nhìn rõ các nghi thức, bớt bị phân tâm bởi người ra vào và dễ hòa mình vào lời ca, lời đáp của cộng đoàn. Khi ngồi quá xa hoặc tách biệt, người ta dễ trở thành người “theo dõi” Thánh lễ hơn là người thực sự tham dự.
Bước lên phía trên còn là một cách vượt thắng tâm lý ngại ngùng, thụ động hoặc muốn ẩn mình. Một bước chân nhỏ có thể giúp chúng ta tập một thái độ thiêng liêng quan trọng: không đứng xa Chúa, không đứng ngoài cộng đoàn và không tham dự Thánh lễ như một người xa lạ. Dĩ nhiên, những người cao tuổi, đau yếu, khuyết tật, gia đình có trẻ nhỏ hoặc người có lý do chính đáng vẫn có thể chọn chỗ ngồi thuận tiện. Lời mời gọi này không nhằm xét đoán hay gây khó khăn cho bất cứ ai, nhưng muốn khơi dậy ý thức tự nguyện nơi những người có điều kiện tiến lên phía trên.
5. Một thay đổi nhỏ để cộng đoàn tham dự Thánh lễ tốt hơn
Vì những lý do trên, các giáo xứ nên tha thiết mời gọi cộng đoàn: khi đến tham dự Thánh lễ, xin vui lòng tiến lên những hàng ghế phía trên, ngồi gần cung thánh và gần nhau hơn; đồng thời dành những hàng ghế cuối cho người cao tuổi, người đau yếu, các gia đình có con nhỏ và những người đến sau.
Đây không chỉ là ước muốn riêng của các Cha xứ hay HĐMV giáo xứ, càng không phải là việc phân chia chỗ ngồi trong nhà Chúa. Đây là một thực hành phù hợp với tinh thần Kinh Thánh và giáo huấn phụng vụ của Giáo Hội: dân Chúa được quy tụ thành một cộng đoàn, cùng tiến đến gần Chúa và cùng tham dự bàn tiệc Thánh Thể.
Mỗi khi bước vào nhà thờ, chúng ta hãy tự nhắc mình:
Đến sớm hơn một chút,
tiến lên phía trên một chút,
ngồi gần nhau hơn một chút,
để cộng đoàn hiệp nhất hơn
và tâm hồn cũng đến gần Chúa hơn.
Một chỗ ngồi không quyết định lòng đạo đức của một người. Nhưng việc tự nguyện tiến lên, ngồi gần cộng đoàn và tích cực tham dự có thể trở thành một cử chỉ cụ thể diễn tả đức tin, lòng yêu mến phụng vụ và ý thức mình thuộc về Hội Thánh. (Sưu tầm)