12/02/2023
_“𝐓ụ𝐢 𝐜𝐨𝐧 𝐜ó 𝐭𝐡ể 𝐛ỏ 𝐭𝐡ầ𝐲, 𝐧𝐡ư𝐧𝐠 𝐭𝐡ầ𝐲 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐛𝐚𝐨 𝐠𝐢ờ 𝐛ỏ 𝐭ụ𝐢 𝐜𝐨𝐧.
Đ𝐢 đủ 𝐫ồ𝐢, 𝐯ề 𝐜𝐡ù𝐚 𝐭𝐡ô𝐢 𝐜𝐨𝐧!”_
“….🌿Năm đó, thầy đã nghĩ sẽ đi mãi không về.
Năm chục năm rồi con ạ. Năm chục năm trôi qua, khi mà bây giờ thầy ngồi vào cái vị trí của Sư ông, thầy đã làm thầy, thầy có tụi con, rồi nhìn đứa đệ tử thương yêu rời xa mình đi theo từng nhịp đập thổn thức vô chừng của tuổi trẻ, thầy ngồi đây, hiểu tận tường từng suy nghĩ của Sư ông hồi năm đó.
Con có thể rời thầy mà đi. Con đi đâu cũng được. Bao lâu cũng được. Cứ đến những nơi nào con thấy bình yên hơn là ở bên thầy. Cứ đến những nơi con thấy lòng nhẹ lại. Hãy cứ bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia. Trải nghiệm đi con. Rồi trên từng đoạn đường quanh co con tập bước, có lúc con mỏi gối, lúc chùn chân, cũng có lúc con té ngã, tự mình học cách đứng dậy nghe con. Sẽ có những bài học mà thầy chưa kịp dạy. Sẽ có những trải nghiệm mà khi ở bên thầy con chưa từng thử qua. Rồi cuộc đời ngoài kia sẽ dạy con tất cả. Từng bài học một. Nhỏ nhặt đến lớn lao. Đến một lúc nào đó chân con dần vững hơn trên đoạn đường mình bước, trưởng thành hơn trong từng điều suy nghĩ, con sẽ nghĩ về thầy.
Thầy sẽ không đi tìm con, nhưng thầy chưa từng để lạc con. Con ở trong từng hơi thở của thầy. Dù xa cách bao nhiêu, mỗi bước chân của con đều có thầy bên cạnh. Thầy mong con tự học lấy bài học của mình. Con sẽ học được những thứ con cần phải học. Học xong thì về với thầy nghe con.
Khi đi đủ mệt, học cũng đủ rồi, con tự tìm về ngôi chùa cũ, thấy thầy vẫn ngồi đó đợi con như ngày con cất bước, vẫn mỉm cười khi được nhìn thấy con.
Lá rụng rồi cũng về cội, nước chảy rồi cũng về nguồn. Khi đó, con sẽ hiểu vì sao thầy không tìm nhưng vẫn đợi. Sự trở về của con sẽ ý nghĩa hơn khi trải nghiệm của con mách bảo rằng, bên thầy mới thật sự bình yên. Thầy không thể nào kéo con về khi đôi chân con không chịu quay gót. Thầy có thể giữ con bên mình nhưng không giữ được nỗi khát thèm tung cánh của con.
Như một đứa trẻ đi chơi lêu lổng cả ngày dài, người mẹ có thể kéo con về nhà để nó không còn đi đâu nữa. Nhưng không, người mẹ chọn cách dõi theo, vẫn ở nhà, bên cánh cửa, đợi đứa trẻ tung tăng sau cuộc vui chớp nhoáng giật mình chạy về nhà với mẹ. Lúc đó, có đuổi chúng cũng chẳng chịu đi.
Con cứ đi theo những khoảng trời vô định, bước chân lạc loài của người cùng tử cô đơn. Cứ đi tiếp đi con. Trước hiên chùa, lúc nào thầy cũng vẫn đợi con.
Năm mươi năm trôi qua, chưa bao giờ thầy quên được ngày hôm đó.
Ngày thầy trở về, quỳ khóc cho những tháng ngày đã rời bỏ Sư ông.
Câu nói của Sư ông thầy vẫn còn nhớ mãi.
“𝐓ụ𝐢 𝐜𝐨𝐧 𝐜ó 𝐭𝐡ể 𝐛ỏ 𝐭𝐡ầ𝐲, 𝐧𝐡ư𝐧𝐠 𝐭𝐡ầ𝐲 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐛𝐚𝐨 𝐠𝐢ờ 𝐛ỏ 𝐭ụ𝐢 𝐜𝐨𝐧.
Đ𝐢 đủ 𝐫ồ𝐢, 𝐯ề 𝐜𝐡ù𝐚 𝐭𝐡ô𝐢 𝐜𝐨𝐧!”
—————
| Trích: Về chùa đi con - Mộc Trầm |🌿