Nguyên Tú

Nguyên Tú Cung Cấp Văn Hóa Phẩm Phật Giáo Uy Tín Chất Lượng Giá Cả Phải Chăng

30/03/2022

Tâm SÁNG, Lòng THIỆN là PHƯỚC BÁU muôn đời

30/03/2022
30/03/2022

KHI SẮP LÂM CHUNG .
Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.
Nếu khi sắp lâm chung mà khởi tâm thiện thì sẽ được điều lành, điều tốt.
Tâm thiện là tâm gì?
*** Điều thứ nhất, khi sắp lâm chung phát tâm bố thí, giúp đỡ người nghèo kẻ bệnh. Mình có phương tiện tới đâu phát tâm tới đó.
*** Điều thứ hai đối với người quy y rồi thì phát tâm cúng dường Tam Bảo; còn chưa quy y thì phát tâm quy y Tam Bảo để tâm thiện tăng trưởng. Làm như vậy là đã hướng về điều thiện và sẽ đi theo con đường thiện.
*** Ba là phát tâm phóng sanh, nghĩa là cứu những con vật bị người ta bắt và sẽ bị giết. Mình cứu nó bằng cách mua lại đem thả, hoặc tìm cách nào cứu cho con vật không bị chết. Đó là phát tâm phóng sanh.
Bố thí, cúng dường, phát tâm phóng sanh là tâm lành.
Nhờ phát tâm lành, tự nhiên lần lần chúng ta sẽ đi theo con đường lành.
Đó là những điều tâm nên khởi khi sắp lâm chung.
Người Phật tử biết tu, khi sắp lâm chung, cần biết ứng dụng pháp Phật dạy, gìn giữ tâm mình luôn luôn đi đúng đường, không bị lệch lạc.
* Đối với người tu Tịnh độ, lâu nay chuyên niệm Phật, khi bệnh nhiều phải ráng nhớ niệm Phật, không quên.
Lúc nào tâm mình cũng hướng về Phật không lơi lỏng, không nghĩ tới con, không nghĩ tới cháu, cũng không nghĩ tới tài sản gì hết. Được như vậy thì nhất định sẽ đi theo Phật không nghi ngờ. Đó là điều thứ nhất.
* Thứ hai, đối với người không chuyên niệm Phật mà thường hay xem kinh sách thì phải nhớ một bài kệ.
Chẳng hạn, nếu quý vị thường tụng kinh Kim Cang, thì phải nhớ một bài kệ, tức là nhớ tới Pháp giống như nhớ tới Phật, niệm Phật vậy.
Chúng ta nghiên cứu kinh điển, học pháp của Phật thì phải nhớ pháp, như tụng bài kệ sau đây trong kinh Kim Cang:
Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ diệc như điện
Ưng tác như thị quán.
Nghĩa là tất cả pháp hữu vi như mộng, như huyễn, như bọt, như bóng, như sương mai, như điện chớp, phải luôn quán như thế.
Chúng ta tụng mãi bài kệ này thì tâm chúng ta được trong sáng, không kinh hoàng khi sắp lâm chung. Đó là trường hợp thứ hai.
* Trường hợp thứ ba, nếu người biết tu thiền, tâm được yên tĩnh phần nào thì nhớ lúc sắp lâm chung, mình hằng sống với tâm thanh tịnh, đừng chạy theo tâm vọng tưởng điên đảo.
Nghĩa là nhớ ngay trong thân người bại hoại này có cái không bại hoại.
Nhờ vậy chúng ta không kinh hoàng, không sợ sệt mà hằng sống với tâm bất sinh bất diệt của mình.
Thân này chẳng qua là tướng hư ảo, có đó rồi mất đó, chớ không bền. Chỉ cái thể chân thật của mình là thanh tịnh, không sanh, không diệt muôn đời. Đó là chúng ta biết tu.
Trong ba trường hợp tôi kể ở trên,
** Người tu niệm Phật thì chuyên niệm Phật, không nhớ chuyện đời.
** Người chuyên nghiên cứu Pháp thì nhớ một bài kệ.
** Người tu Thiền thì nhớ ngay nơi mình có cái chẳng sanh diệt, hằng thanh tịnh, không có gì đáng sợ, không có gì đáng lo.
Người biết tu nhớ được những điều này thì không bị mê muội, không có gì sợ hãi, ra đi êm ái nhẹ nhàng.
Đó là những điều tôi nhắc cho quý vị khi sắp lâm chung.
Bây giờ tôi nói tới hậu sự, tức là việc sau khi mình chết.
Nhiều vị nghĩ rằng khi mình chết phải trối trăn lại với con cháu làm thế này, làm thế kia cho mình. Điều đó dư. Tại sao? Bởi vì thân này do tứ đại hòa hợp mà thành, chúng ta sống cũng mượn tứ đại mà sống: uống nước giúp cho thủy đại, ăn giúp cho địa đại, thở giúp cho phong đại, v. v…
Như vậy bốn đại đó nhờ vay mượn bên ngoài mới tồn tại.
Đến khi chết là không vay mượn nữa thì trả về cho tứ đại. Tứ đại trả về tứ đại thì chỗ nào cũng là tứ đại hết.
Tại xứ người, tứ đại cũng là tứ đại; ở quê hương mình thì tứ đại cũng là tứ đại.
Đừng nghĩ bỏ thân ở xứ người là thiệt thòi. Thiệt thòi nhất là cái tâm, tinh thần của mình ra đi mà không sáng suốt, đó mới thật thiệt thòi.
Còn thân tứ đại này bỏ ở đâu cũng được hết.
Người ta hay nói thân này là thân cát bụi cho nên khi chết trả về cho cát bụi, chứ không phải trả về xứ mình, thành vàng thành ngọc gì, cho nên đừng quan trọng nó.
Thân này để cho con cháu giải quyết bằng cách nào thuận lợi nhất thì tốt, mình khỏi cần dặn dò gì hết, khỏi cần bắt buộc gì hết.
Dặn dò bắt buộc nhiều khi làm cho con cháu càng thêm lúng túng.
Thí dụ nơi đó không có lò thiêu mà bảo phải thiêu, trong khi có đất chôn mà không chịu chôn.
Hay ngược lại, chỗ đó không có đất chôn mà có lò thiêu, mình lại không chịu, nói thiêu nóng lắm, phải tìm đất chôn.
Như vậy con cháu lo sợ không biết tìm đất đâu mà chôn, càng làm cực khổ cho người sống chớ không có ích lợi gì.
Đã là thân tứ đại hoại rồi thì còn biết gì nữa mà sợ nóng, còn biết gì nữa mà đòi đem về quê hương.
Biết chăng là cái tinh thần, cái tâm của mình.
Do đó quý vị đừng có lầm lẫn thân này phải trở về quê mình mới tốt. Nghĩ như vậy là sai lầm.
Chính cái tâm của chúng ta, tâm sáng thì đi tới chỗ tốt, điều đó mới quan trọng.
Đó là những lời nhắc nhở để quý vị biết sau khi chúng ta có trăm tuổi, không làm phiền hà cho con cháu.
Tôi chỉ nói một phần ngắn cho quý vị biết khi đau, bệnh và già sắp lâm chung.
Theo đó, quý vị có hướng chọn lựa, đừng bị tâm phàm tục làm cho mình đau khổ ngay hiện tại và kéo dài sau khi lâm chung.
Đó là những điều thiết yếu.
Mong rằng tất cả quí Phật tử nghe rồi, khéo ứng dụng để tự cứu mình, đó cũng là lời Phật dạy cho chúng ta thoát khổ.
Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.
Trích trong : Cho Người Già Bệnh .

28/03/2022

KHIÊM NHƯỜNG
Người biết cúi đầu, sẽ là người hiểu biết thật sâu.
Người biết lắng nghe, mới là người có trí tuệ.
Đẽo cày giữa đường chưa bao giờ là việc tốt.
Nhưng không còn khả năng lắng nghe điều hay lẽ phải và tự mình nhìn lại cũng thật đáng thương.
Vì chúng ta vô hình chung đã từ chối cơ hội trưởng thành của chính mình.
Lắng nghe nhiều, còn hơn là nói nhiều.
Tĩnh lặng nhiều, còn hơn náo nhiệt nhiều.
Khiêm hạ nhiều, còn hơn thể hiện nhiều.
Cuộc đời có bình an hay không, tất thảy đều bởi lựa chọn của chúng ta mà thôi.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 🙏

28/03/2022

TAI NẠN TIÊU TRỪ
Lại vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ tát. Về trong đời sau, như có những người nào ăn mặc không đủ, cầu chi cũng không toại nguyện, hoặc thân nhiều tật bịnh, hoặc nhiều sự hung suy, nhà cửa không yên ổn, quyến thuộc chia lìa, hoặc các sự tai vạ cứ đến khuấy nhiễu nơi thân luôn, trong giấc mộng thường phải kinh sợ.
Những người như thế đó, khi nghe danh hiệu của Ngài Ðịa Tạng Bồ tát, thấy hình tượng của Ðịa Tạng Bồ tát nên chí tâm cung kính niệm đủ một muôn biến, thời những sự không toại ý trên đó sẽ tiêu sạch lần lần, liền đặng an vui, đồ ăn mặc dư dật, cho đến trong giấc mộng thảy đều an ổn vui vẻ.
Trích Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện
Quyển Hạ - Phẩm 12
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát 🙏

28/03/2022
27/03/2022
Phật Tử nên tránh xa 5 điều này:
27/03/2022

Phật Tử nên tránh xa 5 điều này:

27/03/2022

MA OAN NGHIỆT NHIỀU ĐỜI .
Hòa Thượng Thích Nhật Quang.
Loại thứ nhất là ma oan nghiệt.
Ta thường nghe nói “oan oan tương trái”, tức những nợ nần với nhau nhiều đời.
Chữ nghiệt là nghiệt ngã, làm cho mình đau khổ.
Ma oan nghiệt nhiều đời chính là nghiệp chướng nhiều đời của ta.
Nghiệp chướng thì ai cũng có.
Nhưng nghiệp là gì?
Là năng lực do thân khẩu ý của mình tác động, khi đối duyên xúc cảnh nó bị bó buộc lại thành năng lực gọi là nghiệp.
Từ đó, nó hướng dẫn mình đi trong luân hồi sanh tử.
Nói nghiệp chướng nhiều đời của ta tức là loại ma oan nghiệt này.
Chúng sanh bị lẩn quẩn trong luân hồi là do loại ma oan nghiệt này dẫn.
Lầm tạo những nghiệp chẳng trung, chẳng hiếu, chẳng nhân, chẳng nghĩa, sát, đạo, dâm, vọng, tham, sân, si, ái mà kết thành những oan gia.
Loại ma oan nghiệt này tất cả chỉ do hành động tạo tác của chúng ta. Cũng từ tâm không sáng suốt, cho nên khi tiếp duyên xúc cảnh khởi những niệm lăng xăng điên đảo, rồi tạo nghiệp tiếp nối, nhân quả trả vay.
Từ thân, miệng, ý không làm chủ được, nên bị nó tác động gây thành nghiệp, dẫn đi mãi trong luân hồi.
Nguyên nhân chính là do mình cố chấp.
Trong cuộc sống hàng ngày khi đối duyên tiếp cảnh, gặp những chuyện bực bội, nóng nảy khởi lên, ngay lúc đó ta cần phải tỉnh táo, buông bỏ đừng lao theo thì sẽ làm chủ được loại ma này.
Nếu lúc ấy mình giữ được tâm bình lặng như như, thì những tác động từ bên ngoài sẽ không làm gì được.
Nếu tâm đã yên thì cảnh bên ngoài không làm gì được.
Đó là mình đã làm chủ. Nếu mình làm chủ được tức là đang tu thiền.
Bởi vì thiền căn cứ từ tâm, nên nói thiền là nói tâm.
Tâm vốn thanh tịnh, lặng lẽ như như.
Khi chúng ta sống được với tâm, thì dù thiên ma, vạn quỷ cũng chẳng làm gì được mình.
Một niệm khởi lên mà buông được thì tỉnh táo, sáng suốt.
Một trăm, một ngàn hình ảnh bên ngoài khởi lên thì bên trong mình có cả trăm ngàn lực để buông, mà những lực đó cũng không có hình thức gì cả.
Đó là năng lực từ sức tỉnh do sống được với tâm.
Tóm lại ma này cũng từ tâm mình chưa sáng, là loại oan nghiệt của chính mình chứ không từ bên ngoài.
Từ chỗ chính mình không thật sự nhận ra, chưa sáng thì nói ma là một cách nói, vì nó làm trở ngại việc tu của mình nên nói nó là ma.
Từ đây mà biết rằng, nếu mình bất trung thì đó chính là loại ma oan nghiệt của mình.
Do chưa làm chủ được mà gây nên.
Nó không phải là cái gì của mình, không phải là cái gì của ai.
Khi hiểu rồi thì không còn đổ thừa nữa, lúc ấy có cơ hội nhắm thẳng vào gốc của nó mà bổ.
Ví dụ như mình lờ mờ, chưa nhận ra được vọng tưởng cho nên mình tạo khẩu nghiệp.
Bây giờ tỉnh táo sáng suốt, không chạy theo vọng tưởng cho nên mình muốn nói gì là đã làm chủ được khẩu nghiệp, do đó ma về khẩu nghiệp không có.
Đây là cách tu trực chỉ, rất giản dị.
Ví dụ lâu nay chúng ta nóng nảy nhưng xem kỹ thì đâu có gì là nóng đối với mình.
Chúng ta nghiệm đối với loại ma này, quay về pháp tu thiền tông theo sự chỉ dạy của Hòa thượng, một niệm dấy khởi mình phải buông cho được.
Tức là tập trung làm sao để mình không bị dẫn dắt ngược xuôi bên ngoài và cũng không có những tăm tối, lầm lẫn bên trong.
Không có những cái đó thì tuệ giác hiện tiền.
Tuệ giác hiện tiền thì định lực sung mãn. Đây là pháp tu định tuệ hiện tiền.
Chúng ta nói và làm trong sự tỉnh giác thì những gì chung quanh không tác động đến chúng ta được. Cho nên nói và làm không bị vướng, những suy nghĩ, tính toán, sắp đặt cũng không bị trở ngại.
Hằng ngày chúng ta sống được với tâm trong lặng ấy thì cảnh duyên bên ngoài cũng bình lặng nên thơ.
Ví như khi nhìn thấy cái hộp, cây bút… mọi vật đều yên theo bản vị của nó, mình nói sao nó cũng không cải. Bởi vì mỗi cái đã ở trong phần vị, chức năng, khuôn thước mà người đời sắp đặt cho nó rồi. Tự mỗi thứ không có cái nào chống trái với cái nào và cũng không có cái nào cãi lại mình cả.
Bây giờ chúng ta muốn truy nguyên, cái hộp này có từ vọng tưởng hay từ sự tỉnh táo của mình.
Nếu không tỉnh thì sẽ phân tích cái hộp của Nhật làm tốt hơn của Mỹ hay của Việt Nam v.v…
Cái hộp này mình thảy ngoài kia hay bỏ trong tủ vàng nó cũng không nói gì.
Sở dĩ có vấn đề là do tâm mình, không phải tâm thật mà những nghĩ ngợi tính toán phân biệt của tâm vọng.
Nếu chúng ta sử dụng được thật tâm thì rỗng rang sáng suốt, không hề nghĩ ngợi tính toán. Biết nó là duyên hợp, mọi vật từ sự chế tạo của con người mà có hình thức và tác dụng như thế.
Mỗi pháp mỗi pháp hãy để nguyên bản vị của nó, đừng phân tích chia chẻ, thấy chỉ biết thấy, chớ động đến, cả hai không dính nhau thì được an lạc.
Ma oan nghiệt cũng có từ sự ăn mặc, ngủ nghỉ, quan hệ bà con quyến thuộc, sống chết, danh vị, tiền tài…
Nếu không làm chủ được thì nợ nần chồng chất.
Làm chủ được thì tức thời ngay đó an lạc.
Còn cứ d**g ruổi ngược xuôi, vướng mắc rồi oan nghiệt.
Như trong kinh Phật nói tám thứ khổ trong đời: sanh, lão, bệnh, tử, oán tắng hội khổ, ái biệt ly khổ, cầu bất đắc, ngũ ấm xí thạnh cũng từ oan nghiệt này mà ra.
Phật dạy, tất cả chúng sanh đều có đức tướng Như Lai, tất cả chúng sanh đều là Phật sẽ thành thì dù người thân hay sơ, nếu nhìn về mặt bản thể thì đều là Phật sẽ thành.
Nhìn thông suốt, sống được như vậy thì sẽ không có vấn đề gì.
Trong giới Bồ-tát có dạy người đã giết cha giết mẹ mình mà mình vẫn không báo thù.
Bởi vì lấy ân báo oán thì oán ấy tiêu tan, lấy oán báo oán thì cừu hận chất đầy.
Báo thù là không đúng với tinh thần Bồ-tát đạo.
Đến đây e có nhiều người hiểu lầm, nếu như vậy là bất hiếu.
Nhưng suy cho cùng, lấy oán báo oán được lợi ích gì, bao nhiêu oan trái sẽ kéo theo mãi không dừng.
Vì vậy, nói đến chỗ chí đạo thì phải buông bỏ như vậy.
Tâm mà không oan nghiệt thì tất cả mọi người đều là Phật.
Đã là Phật thì không có oan nghiệt gì với nhau cả. Sung sướng biết bao nhiêu.
Người tu Phật hiểu được điều đó rồi thì rất sợ nhân quả.
Sợ từng nhân nhỏ, từng ý niệm.
Người biết sợ, biết chuẩn bị như thế thì cuộc đời sẽ có nhiều tốt đẹp.
Nếu nhân quả được dàn dựng rõ ràng thì dù không có ông thánh nào hiện diện tuyên dương chánh giáo nhưng thực sự đó là thời chánh pháp, thời đại sáng suốt, tốt đẹp.
Cuộc đời này cứ quay qua quay lại, rồi thêm thắc những dây mơ rễ má để thành nợ nần, oan nghiệt với nhau.
Nếu gở ra được thì an ổn, chứ không nói là chứng đạo, sáng đạo hay gì gì cả.
Một ngày sống một ngày tu, sự hiện diện của mình đều là an ổn.
Trong điều một nói về ma oan nghiệt, chúng ta thấy quanh quẩn trong phạm vi lầm tạo những nghiệp như chẳng trung, chẳng hiếu, chẳng nhân, chẳng nghĩa, sát, đạo, dâm, vọng.
Tức là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.
Nhân bất sát sanh, nghĩa bất thâu đạo, lễ bất tà dâm, trí bất ẩm tửu, tín bất vọng ngữ.
Người ta thường nói mẫu mực cho đời sống là nhân nghĩa. Người tu thiền dù tu lâu, hay mới tu mà tránh được loại ma oan nghiệt này là người nhân nghĩa bậc nhất.
Giả dụ ngoài thế gian có những người không hề học Phật, không hề tu hành, không hề đi chùa, nhưng nhân nghĩa sáng ngời thì đó là bậc Bồ-tát, một con người mẫu.
Tóm lại để trị loại ma này thì phải tu tâm, mà tu tâm là tu thiền, tu thiền là sống lại với đạo.
Nói thiền cũng là nói tâm, nói tâm cũng là nói đạo.
Nói đạo tức là đạo lý mà chúng ta đang học, đang tu hành.
Đối với loại ma này, thiền sinh chúng ta cần phải biết mặt mày nó rõ ràng. Trong sinh hoạt hằng ngày chúng ta không kết nghiệp với bất cứ loại nào.
Đã không kết nghiệp với chúng thì ta là người đầy đủ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.
Trừ được loại ma này thì chúng ta là người đầy đủ nhân nghĩa.
Xã hội rất cần những con người này.
Đạo Phật xây dựng con người từ hạ tầng. Học được tâm quay về, nhận và sống được với tâm.
Tâm là đạo, đạo tức là thiền, thiền là giải thoát.
Mình không cần nói mình là thiền sinh, không nói mình tu thiền nhưng đời sống của mình không vướng mắc gì cả, một cuộc sống tỏa khắp tức là thiền rồi.
Làm công tác mà không bị vướng mắc tức là thiền, thụ trai mà không vướng mắc tức là thiền.
Người được như vậy là sống trọn vẹn được với thiền, người đó là Thiền sư.
Hòa Thượng Thích Nhật Quang.
Trích trong : Mười Điều Biện Ma.

Address

Hồ Tùng Mậu
Phường Ngọc Hà
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nguyên Tú posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share