Ca Đoàn giáo xứ Hào Phú . GP Phát Diệm

Ca Đoàn giáo xứ Hào Phú . GP Phát Diệm Trang do Hằng Anna quản lý, với mong muốn chia sẻ những hiểu biết cá nhân về Thánh nhạc trong đời sống đức tin. Không đại diện cho tổ chức hay hội đoàn nào .

Nội dung đăng tải là những gì Hằng Anna đã và đang học hỏi, nhằm phục vụ cộng đoàn . “ Bis orat qui bene cantat ” - câu nói bất hủ nổi tiếng của Thánh Augustinô (dịch sát: ai hát tốt, người ấy cầu nguyện gấp hai lần)

14/06/2026

KHI MỤC TỬ KHÓC...

Những ngày gần đây, nhiều người Công giáo chia sẻ lại một khoảnh khắc đáng suy nghĩ trong Thánh lễ Truyền chức Linh mục tại Tổng Giáo phận Sài Gòn: Đức TGM Giuse Nguyễn Năng đã nghẹn ngào khi nói về đời sống linh mục, về những giới hạn của con người linh mục, và về việc có những linh mục bị đưa lên mạng xã hội để công kích, đấu đá.

Một vị mục tử khóc giữa Thánh lễ không phải là chuyện bình thường.

Giọt nước mắt ấy có thể là nỗi đau của người cha khi nhìn thấy đoàn chiên bị tổn thương. Cũng có thể là nỗi lòng của một người mang trách nhiệm mục tử, khi thấy ơn gọi linh mục hôm nay đứng giữa quá nhiều áp lực, hiểu lầm, phê phán và cả những vết thương chưa được chữa lành.

Nhưng chính từ giọt nước mắt ấy, chúng ta cũng cần bình tâm nhìn lại.

Linh mục là con người. Các ngài có giới hạn, có yếu đuối, có những lúc cần được nâng đỡ, cầu nguyện và cảm thông. Không ai nên thánh một mình. Linh mục càng không thể chu toàn sứ vụ nếu thiếu lời cầu nguyện âm thầm của giáo dân.

Nhưng giáo dân cũng là Dân Chúa. Họ không phải là những người đứng ngoài Hội Thánh. Họ có quyền được lắng nghe Lời Chúa, được lãnh nhận các Bí tích, được chăm sóc mục vụ, và cũng có quyền góp ý khi thấy những điều chưa đúng, chưa đẹp, hoặc gây tổn thương cho cộng đoàn.

Vì thế, điều cần phân biệt là: góp ý không phải lúc nào cũng là công kích. Và im lặng không phải lúc nào cũng là hiệp thông.

Công kích là khi người ta dùng lời nói để hạ nhục, bêu riếu, kết án và làm tổn thương người khác. Nhưng góp ý trong tinh thần xây dựng, với sự thật, với lòng kính trọng và tình yêu Hội Thánh, lại là điều cần thiết để cộng đoàn được lớn lên.

Một Hội Thánh trưởng thành không thể được xây dựng bằng những cuộc đấu đá trên mạng xã hội. Nhưng Hội Thánh ấy cũng không thể lớn lên nếu mọi tiếng nói đau lòng của giáo dân đều bị xem là chống đối.

Khi mục tử khóc, giáo dân được mời gọi cầu nguyện nhiều hơn cho các linh mục.

Khi giáo dân đau, các mục tử cũng được mời gọi lắng nghe nhiều hơn những thao thức của đoàn chiên.

Có lẽ điều Hội Thánh cần hôm nay không phải là thêm những lời kết án nhau, nhưng là thêm những cuộc đối thoại trong sự thật và đức ái.

Xin cho các linh mục biết sống thánh thiện, khiêm nhường và trung tín với ơn gọi của mình.

Xin cho giáo dân biết góp ý trong tinh thần xây dựng, tránh biến mạng xã hội thành nơi làm tổn thương Hội Thánh.

Và xin cho tất cả chúng ta, dù là mục tử hay đoàn chiên, biết cùng nhau trở về với Thánh Tâm Chúa Giêsu, Đấng duy nhất có thể chữa lành những vết thương trong lòng Hội Thánh.

Khi mục tử khóc, xin đừng chỉ nhìn giọt nước mắt.

Hãy nhìn cả những vết thương đang cần được chữa lành .

KHI MỤC TỬ KHÓC...Những ngày gần đây, nhiều người Công giáo chia sẻ lại một khoảnh khắc đáng suy nghĩ trong Thánh lễ Tru...
14/06/2026

KHI MỤC TỬ KHÓC...

Những ngày gần đây, nhiều người Công giáo chia sẻ lại một khoảnh khắc đáng suy nghĩ trong Thánh lễ Truyền chức Linh mục tại Tổng Giáo phận Sài Gòn: Đức TGM Giuse Nguyễn Năng đã nghẹn ngào khi nói về đời sống linh mục, về những giới hạn của con người linh mục, và về việc có những linh mục bị đưa lên mạng xã hội để công kích, đấu đá.

Một vị mục tử khóc giữa Thánh lễ không phải là chuyện bình thường.

Giọt nước mắt ấy có thể là nỗi đau của người cha khi nhìn thấy đoàn chiên bị tổn thương. Cũng có thể là nỗi lòng của một người mang trách nhiệm mục tử, khi thấy ơn gọi linh mục hôm nay đứng giữa quá nhiều áp lực, hiểu lầm, phê phán và cả những vết thương chưa được chữa lành.

Nhưng chính từ giọt nước mắt ấy, chúng ta cũng cần bình tâm nhìn lại.

Linh mục là con người. Các ngài có giới hạn, có yếu đuối, có những lúc cần được nâng đỡ, cầu nguyện và cảm thông. Không ai nên thánh một mình. Linh mục càng không thể chu toàn sứ vụ nếu thiếu lời cầu nguyện âm thầm của giáo dân.

Nhưng giáo dân cũng là Dân Chúa. Họ không phải là những người đứng ngoài Hội Thánh. Họ có quyền được lắng nghe Lời Chúa, được lãnh nhận các Bí tích, được chăm sóc mục vụ, và cũng có quyền góp ý khi thấy những điều chưa đúng, chưa đẹp, hoặc gây tổn thương cho cộng đoàn.

Vì thế, điều cần phân biệt là: góp ý không phải lúc nào cũng là công kích. Và im lặng không phải lúc nào cũng là hiệp thông.

Công kích là khi người ta dùng lời nói để hạ nhục, bêu riếu, kết án và làm tổn thương người khác. Nhưng góp ý trong tinh thần xây dựng, với sự thật, với lòng kính trọng và tình yêu Hội Thánh, lại là điều cần thiết để cộng đoàn được lớn lên.

Một Hội Thánh trưởng thành không thể được xây dựng bằng những cuộc đấu đá trên mạng xã hội. Nhưng Hội Thánh ấy cũng không thể lớn lên nếu mọi tiếng nói đau lòng của giáo dân đều bị xem là chống đối.

Khi mục tử khóc, giáo dân được mời gọi cầu nguyện nhiều hơn cho các linh mục.

Khi giáo dân đau, các mục tử cũng được mời gọi lắng nghe nhiều hơn những thao thức của đoàn chiên.

Có lẽ điều Hội Thánh cần hôm nay không phải là thêm những lời kết án nhau, nhưng là thêm những cuộc đối thoại trong sự thật và đức ái.

Xin cho các linh mục biết sống thánh thiện, khiêm nhường và trung tín với ơn gọi của mình.

Xin cho giáo dân biết góp ý trong tinh thần xây dựng, tránh biến mạng xã hội thành nơi làm tổn thương Hội Thánh.

Và xin cho tất cả chúng ta, dù là mục tử hay đoàn chiên, biết cùng nhau trở về với Thánh Tâm Chúa Giêsu, Đấng duy nhất có thể chữa lành những vết thương trong lòng Hội Thánh.

Khi mục tử khóc, xin đừng chỉ nhìn giọt nước mắt.

Hãy nhìn cả những vết thương đang cần được chữa lành.

(Xem video ở phần bình luận)

Trưa nay, trong giờ nghỉ trưa, tôi vô tình lướt TikTok và xem được một đoạn clip bài giảng của Đức Tổng Giuse Nguyễn Năn...
13/06/2026

Trưa nay, trong giờ nghỉ trưa, tôi vô tình lướt TikTok và xem được một đoạn clip bài giảng của Đức Tổng Giuse Nguyễn Năng trong Thánh lễ Truyền chức Linh mục hôm nay.

Khi nhắn nhủ các Tân Linh mục, Đức Tổng tha thiết căn dặn phải tránh thái độ “giáo sĩ trị”. Đồng thời, ngài cũng nhắn nhủ giáo dân đừng dễ dàng bêu rếu, chỉ trích hay kết án các Linh mục trên mạng xã hội. Và rồi Đức Tổng đã bật khóc…

Thật sự, lòng tôi chùng xuống.

Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy Đức Tổng khóc trong một bài giảng dành cho các Linh mục. Có lẽ chỉ khi thật sự yêu thương, thật sự thao thức và đau đáu cho Giáo hội, người ta mới có thể nghẹn ngào như thế.

Nghe những lời ấy, tôi chợt nghĩ đến một thực trạng rất quen thuộc trong đời sống hôm nay. Chúng ta thường dễ yêu mến người khác vì tài năng, sự khéo léo, thành công hay những ưu điểm nổi bật của họ. Nhưng lại rất khó chấp nhận những giới hạn, những yếu đuối hay những khuyết điểm của họ.

Người giáo dân nào cũng mong giáo xứ mình có một vị Linh mục thật giỏi, thật năng động, thật tài đức để xây dựng giáo xứ ngày càng phát triển. Nhiều khi trong suy nghĩ của chúng ta, giáo xứ mình phải nổi bật hơn giáo xứ khác, hoạt động phải quy mô hơn, thành công hơn.

Và ở chiều ngược lại, có lẽ các Linh mục cũng luôn mong muốn được cộng tác với những người có năng lực, có nhiệt huyết, có sự khéo léo để trở thành những cộng sự viên đắc lực trong công việc mục vụ.

Điều đó không sai.

Nhưng đôi khi, giữa những kỳ vọng ấy, chúng ta lại quên mất một điều rất căn bản rằng tất cả chúng ta đều là những con người mỏng manh và yếu đuối.

Linh mục cũng là con người.
Giáo dân cũng là con người.
Không ai hoàn hảo.

Không ai là hình mẫu lý tưởng trong mọi khía cạnh.

Thế nhưng ngày nay, dường như chúng ta đang sống trong một thời đại mà người ta dễ phán xét hơn cảm thông, dễ kết án hơn cầu nguyện, dễ thất vọng về nhau hơn là kiên nhẫn đồng hành với nhau.

Chúng ta muốn người khác phải tốt hơn, giỏi hơn, thánh thiện hơn. Nhưng lại ít khi tự hỏi bản thân mình đã yêu thương họ đủ chưa, đã cầu nguyện cho họ đủ chưa, đã cảm thông với những khó khăn và áp lực họ đang mang đủ chưa.

Tôi nghĩ điều làm Đức Tổng nghẹn ngào không chỉ là những câu chuyện riêng của các Linh mục hay giáo dân hôm nay. Mà sâu xa hơn, đó là nỗi đau khi thấy những tương quan trong Giáo hội đôi khi đang bị tổn thương bởi những phán xét, những kỳ vọng quá lớn và sự thiếu cảm thông dành cho nhau.

Giáo hội không phải là nơi quy tụ những con người hoàn hảo.

Giáo hội là nơi những con người bất toàn cùng nương tựa vào lòng thương xót của Thiên Chúa để bước đi với nhau.

Nếu Chúa chỉ chọn những con người hoàn hảo thì đã không có Phêrô với những lần chối Thầy, không có Tôma với những hoài nghi, không có những môn đệ đầy giới hạn như chúng ta vẫn thấy trong Tin Mừng.

Điều kỳ diệu của Thiên Chúa không phải là Ngài tìm được những con người hoàn hảo để sử dụng.

Điều kỳ diệu là Ngài vẫn yêu thương và kiên nhẫn đồng hành với những con người đầy bất toàn.

Có lẽ hôm nay, điều đọng lại trong tôi không phải là những lời cảnh báo về “giáo sĩ trị”, cũng không phải là những lời nhắn nhủ dành cho giáo dân.

Mà là hình ảnh một vị mục tử đã bật khóc.

Những giọt nước mắt ấy như nhắc tôi rằng Giáo hội đang cần nhiều hơn những lời cầu nguyện, nhiều hơn sự cảm thông, nhiều hơn lòng thương xót dành cho nhau.

Ước gì chúng ta bớt đòi hỏi nhau phải hoàn hảo.

Ước gì chúng ta biết nâng đỡ nhau nhiều hơn là phán xét nhau.

Ước gì người giáo dân biết yêu thương các Linh mục bằng tình yêu của người con dành cho người cha thiêng liêng của mình.

Và ước gì các Linh mục luôn là những mục tử mang mùi chiên, biết cúi xuống phục vụ hơn là được phục vụ.

Bởi sau cùng, điều giữ chúng ta lại với nhau không phải là tài năng, thành công hay sự hoàn hảo.

Mà chính là tình yêu, sự cảm thông và lòng thương xót.

Xin cầu nguyện cho các Linh mục.
Xin cầu nguyện cho Giáo hội.

Và xin cầu nguyện cho mỗi chúng ta, để biết yêu thương nhau như Chúa vẫn luôn yêu thương những con người yếu đuối và bất toàn như chúng ta.

Lễ Thánh Tâm Chúa 2026

NGƯỜI ĐỌC SÁCH THÁNH Bài đăng trên trang Tổng gp Hà NộiNgười đọc Sách Thánh hay còn được gọi là độc viên Sách Thánh là n...
07/06/2026

NGƯỜI ĐỌC SÁCH THÁNH
Bài đăng trên trang Tổng gp Hà Nội

Người đọc Sách Thánh hay còn được gọi là độc viên Sách Thánh là người thi hành tác vụ công bố Lời Chúa (qua các Bài đọc) trong Thánh lễ. Đây là một ơn gọi được Thiên Chúa kêu mời dành cho những người có tố chất và khả năng nói – đọc trước công chúng để họ trở thành tác viên phụng vụ trong chức năng công bố Lời Chúa. Họ có sứ mạng làm cho Thiên chúa hiện diện đối với cộng đoàn trong phần Phụng vụ Lời Chúa. Họ có thể là người lãnh tác vụ đọc sách hoặc là người đã được chọn lựa, huấn luyện và chỉ định làm độc viên Sách Thánh. Họ thuộc về một đội hay một nhóm những người chuyên đọc Sách Thánh của cộng đoàn hay giáo xứ, chứ không phải bị chỉ định đột xuất.[1]

1] Những đòi hỏi và chuẩn bị công bố Lời Chúa

Vì là người công bố và chuyển đạt Lời Chúa cho cộng đồng tín hữu, cho nên ngoài thái độ cung kính và cách ăn vận, phục sức đứng đắn chỉnh tề, độc viên còn phải thấu hiểu Bài đọc và có khả năng truyền thông Lời Chúa.[2]

Để có thể hoàn thành chức năng của mình một cách hoàn hảo và thích hợp, độc viên cần:

· Rèn luyện kỹ năng đọc trước công chúng.

· Siêng năng suy niệm Lời Chúa.

· Chuẩn bị trước để thấu hiểu và cảm nhận được Bài đọc.

· Ý thức và hiểu biết về tác vụ đảm nhận và tầm quan trọng của tác vụ này.

· Nỗ lực tận dụng mọi phương thế để ngày càng gia tăng sự hiểu biết và lòng mến yêu Sách Thánh.[3]

Dựa theo tiêu chuẩn là nên công bố Sách Thánh “một cách thông minh, truyền cảm và thẩm mỹ”, sau đây là những đòi hỏi cụ thể liên quan đến việc đọc Sách Thánh:[4]

Giọng nói phù hợp với từng loại bản văn. Phát âm chính xác và rõ ràng.Công bố một cách thông minh như đọc theo nhóm từ, tốc độ vừa phải, dừng đúng chỗ…Lên giọng và xuống giọng cũng như thay đổi nhịp độ tùy chỗ nhằm làm rõ hơn ý nghĩa của bản văn, ví dụ như phân biệt giữa câu hỏi và lời khuyên răn, lời khiển trách, giữa tiếng kêu la xin xót thương và lời ban tặng…; phân biệt giữa các thể loại văn chương của Bài đọc như câu truyện, thư tín hay thi ca.Biết nghệ thuật nói với thính giả chứ không phải nói đến họ, biết tiếp xúc bằng mắt với thính giả ở những chỗ cần thiết, nhất là khi bắt đầu (Lời Chúa trong sách…) và lúc kết thúc Bài đọc (Đó là Lời Chúa).Thính giả có thể dễ dàng nghe được.Trước khi công bố, cố gắng để hiểu rõ bản văn.Thực tập trước đó vài lần.Công bố với sự xác tín và cảm nhận để Lời Chúa đến được trái tim của người nghe.Nếu có thể, luyện khả năng ca hát.Thực tập việc sử dụng hệ thống khuyếch đại âm thanh.Xem xét lại sau mỗi lần công bố một cách có phê phán và với tinh thần cầu tiến.Nhiệm vụ của người đọc sách là công bố ý nghĩa của sứ điệp thánh theo khả năng tốt nhất của mình.Phải tránh lôi kéo người ta hướng về mình hoặc bởi quần áo hoặc bởi cách thức thi hành của mình như mọi hình thức diễn kịch: diễn xuất ra khuôn mặt, ra cử điệu, hay thay đổi giọng theo từng nhân vật khác nhau…

Việc chuẩn bị kỹ càng của độc viên trước khi công bố sẽ làm cho Lời Chúa trở nên hấp dẫn và ý nghĩa hơn cho cộng đoàn phụng vụ và giúp họ thu được nhiều lợi ích từ đó. Độc viên không những cần chuẩn bị công bố mà còn phải chuẩn bị về mặt thiêng liêng: [5]

· Bắt đầu bằng việc cầu nguyện với Chúa Thánh Thần để xin được trở thành khí cụ khiêm tốn trong bàn tay của Chúa và cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa.

· Đọc bản văn Sách Thánh lớn tiếng, chậm rãi.

· Đọc bản văn nhiều lần, nghiên cứu bản văn với sự trợ giúp của các chú giải Kinh Thánh.

· Đọc những đoạn liền trước và liền sau bản văn sẽ công bố để hiểu rõ hơn bối cảnh lịch sử và mục đích của tác giả.

· Cầu nguyện với bản văn Sách Thánh trong những ngày trước khi công bố để xin Chúa nói với bản thân qua bản văn.

2] Cách thế thi hành nhiệm vụ

· Di chuyển đến giảng đài một cách không vội vã chỉ sau khi vị chủ tế kết thúc lời tổng nguyện hoặc ít là khi ngài bắt đầu đọc câu kết “Chúng con cầu xin…”

· Khi đến giảng đài, đứng thẳng người và giữ đầu cho ngay, chỉnh micro phù hợp với tầm thước của mình (để không kiễng chân lên hay cúi mặt xuống quá khi đọc), dừng và chờ cho toàn thể cộng đoàn ngồi xuống, nhìn vào cộng đoàn và chờ thêm vài giây nữa để lôi kéo sự chú ý của họ về phía giảng đài rồi mới bắt đầu công bố.

· Hai bàn tay cầm sách như muốn ôm lấy cuốn sách, hoặc có thể để sách trên giảng đài.

· Không bao giờ được bắt đầu bằng câu “Bài đọc I” hay “Bài đọc II”, cũng không đọc những câu được trích từ bản văn hay tóm tắt bản văn sắp công bố.[6]

· Sau khi đọc câu “Lời Chúa trong sách…” thì dừng laị vài giây rồi mới đọc chính bản văn Sách Thánh.

· Kết thúc Bài đọc, dừng lại vài giây rồi mới cất tiếng nói “Đó là Lời Chúa”. Đợi cho cộng đoàn đáp lại “Tạ ơn Chúa” xong thì mới di chuyển về lại chỗ ngồi. Một người khác có thể thay thế đọc hay hát “Đó là Lời Chúa”.

· Người đọc Bài đọc I có thể đọc hay hát Thánh vịnh Đáp ca luôn. Thế nhưng, trừ khi thiếu nhân sự trầm trọng, hãy dành việc hát hay đọc Thánh vịnh Đáp ca cho một người khác thì tốt hơn. Người đọc Bài đọc I có thể đọc Bài đọc II chứ không đọc hay hát Thánh vịnh Đáp ca. Tốt hơn nữa, dành Bài đọc II cho một người thứ III công bố.[7]

· Đến và rời giảng đài, độc viên nên cúi chào bàn thờ.

· Cách nói rõ ràng, dễ nghe và thông minh là phương thế đầu tiên để truyền thông Lời Chúa đến cho cộng đoàn.

· Nếu có hát Lời Chúa, phải tôn trọng vần điệu và sự tinh túy của ngôn ngữ cũng như nêu bật ý nghĩa của Lời Chúa chứ không làm cộng đoàn khó nghe khó hiểu Lời.[8]

3] Chỗ ngồi

Tại số 101, Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma có nói đến trường hợp vắng thầy đọc sách thì giáo dân khác có thể được ủy nhiệm để công bố Bài đọc Lời Chúa. Tuy nhiên, phải chú ý rằng chức năng thay thế ở đây chỉ quy chiếu đến việc công bố Bài đọc chứ không phải các chức năng khác. Các chức năng khác của thầy đọc sách hay thầy giúp lễ khi tham gia vào cử hành phụng vụ khiến cho họ nên ngồi trong cung thánh. Còn một giáo dân, nếu chỉ có nhiệm vụ lên đọc Sách Thánh thì nên ngồi ở hàng ghế bên ngoài cung thánh, càng gần cung thánh bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, và đi lên giảng đài đọc Sách Thánh từ đó.[9] Nhưng giả sử họ được sắp xếp ngồi trong cung thánh cũng chẳng sao bằng cách đi theo đoàn rước nhập lễ cùng với chủ tế và các tác viên phụng vụ khác rồi ngồi trong cung thánh luôn cho tới khi hoàn thành chức năng công bố Lời Chúa. Họ không nên ngồi nơi quá xa hoặc bị che khuất hầu có thể dễ dàng quan sát các cử hành diễn ra trên cung thánh và di chuyển mau chóng đến giảng đài để thi hành nhiệm vụ.[10]

4] Y phục

Y phục cho thừa tác viên đọc Sách Thánh có thể là áo alba (trắng dài), thường phục xứng đáng hay tu phục của các dòng tu (nếu là tu sĩ) nhằm mục đích vừa diễn tả chức vụ của thừa tác viên vừa diễn tả lòng tôn kính và trang trọng của nghi lễ thánh.[11]

[1] Xc. Lucien Deiss, It’s the Lord’ Supper: The Eucharist of Christians (Collins Liturgical, 1986), 126-127.

[2] Xc. “Giáo dân với các thừa tác vụ” trong Hợp Tuyển Thần Học số 34, Năm thứ XII (2002).

[3] Xc. Elliott, Ceremonies of the Modern Roman Rite (San Francisco: Ignatius Press, 2004), 176.

[4] Xc. Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma (=QCSL), số 38; Vinh sơn Nguyễn Thế Thủ, Huấn luyện Thừa tác viên công bố Lời Chúa (TP.HCM: ĐCV thánh Giuse, 2006), 74; Rev. Fr. S. Joseph Lionel, Speak O Lord (Bangalore: Asian Trading Corporation, 2006), 67-70. .

[5] Xc. James A. Wallace, The Ministry of Lector (Minnesota: Liturgical Press, 2004), 27; Rev. Fr. S. Joseph Lionel, Speak O Lord (Bangalore: Asian Trading Corporation, 2006), 61-64.

[6] Notitiae 14 (1978) 303, no. 5.

[7] Xc. QCSL 109; Dẫn nhập Sách Bài đọc trong Thánh lễ 😊 BĐ), số 52; J. Leben, Để Sống Phụng vụ (Edition du Cerf, 1986), 96.

[8] BĐ 14.

[9] Trước đây, phần Dẫn nhập Sách lễ Romna năm 1969 không cho phép người nữ vào cung thánh cho nên phụ nữ không thể đọc Sách Thánh từ giảng đài (số 66). Nhưng đến năm 1970 thì Huấn thị đã thay đổi khi để cho Hội đồng Giám mục tùy nghi quyết định vấn đề này. Sách lễ ấn bản lần thứ II (năm 1975) và ấn bản lần III (2002) không còn phân biệt nam nữ trong tác vụ đọc các Bài đọc Sách Thánh nữa.

[10] Xc. QCSL 310.

[11] Xc. QCSL 336; 335; Sách Lễ nghi Giám mục, số 65.

Tác giả: Lm. Giuse Phạm Đình Ái,sss

Nguồn: UB Giáo lý Đức tin

KHI TIẾNG HÁT TRỞ THÀNH CỦA LỄ ÂM THẦM DÂNG LÊN CHÚAPhụng sự trong ca đoàn không chỉ là cất cao tiếng hát. Nếu chỉ nhìn ...
07/06/2026

KHI TIẾNG HÁT TRỞ THÀNH CỦA LỄ ÂM THẦM DÂNG LÊN CHÚA

Phụng sự trong ca đoàn không chỉ là cất cao tiếng hát. Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta dễ nghĩ rằng ca đoàn là nơi của âm nhạc, của những bài thánh ca, của những giọng hát hòa quyện, của những bộ đồng phục đẹp, của những buổi lễ trang nghiêm và sốt sắng. Người ta nghe thấy tiếng hát vang lên trong nhà thờ, thấy ca viên đứng trên cung đàn hay nơi ca đoàn, thấy ca trưởng đưa tay nhịp nhàng, thấy người đàn organ âm thầm nâng đỡ cộng đoàn bằng từng hợp âm. Nhưng đằng sau những tiếng hát ấy là cả một hành trình dài của hy sinh, tập luyện, kiên nhẫn, nhịn nhục, quảng đại và yêu mến. Có những áp lực, khó khăn, buồn tủi và thử thách mà chỉ người phục vụ mới thật sự thấu hiểu.

Ca đoàn không chỉ hát cho hay. Ca đoàn hát để cầu nguyện. Ca đoàn không chỉ làm cho Thánh lễ thêm long trọng. Ca đoàn giúp cộng đoàn bước vào mầu nhiệm thánh. Ca đoàn không chỉ trình diễn một bài nhạc đạo đức. Ca đoàn phải biến lời ca thành lời kinh, biến giai điệu thành tâm tình, biến tiếng hát thành của lễ, biến chính đời mình thành một nốt nhạc nhỏ trong bản tình ca dâng lên Thiên Chúa. Vì thế, người phục vụ trong ca đoàn không thể chỉ cần giọng tốt, tai nhạc tốt, kỹ thuật tốt; điều cần hơn là một trái tim biết đặt Chúa ở trung tâm.

Có những người ca viên đến nhà thờ khi trời còn mưa. Có người bỏ bữa cơm gia đình để đi tập hát. Có người đi làm cả ngày mệt mỏi, tối vẫn cố gắng đến nhà thờ đúng giờ. Có người phải xin phép chồng, xin phép vợ, sắp xếp con cái, thu xếp công việc, vượt qua đường xa, kẹt xe, nắng nóng, mưa gió, chỉ để có mặt trong một buổi tập mà đôi khi người khác xem là chuyện nhỏ. Có người đứng hát trong Thánh lễ khi lòng mình đang đầy mệt mỏi. Có người vừa trải qua chuyện buồn riêng, vừa phải lau nước mắt trong lòng để hát một bài ca vui mừng. Có người bị hiểu lầm, bị góp ý nặng lời, bị chê hát sai, bị trách đến trễ, bị so sánh với người khác, nhưng vẫn tiếp tục ở lại, vì biết mình không hát cho người đời khen, mà hát cho Chúa nghe.

Phục vụ trong ca đoàn là một trường học của sự khiêm nhường. Bởi vì trong ca đoàn, không ai có thể tự mình làm nên tất cả. Một giọng hát hay nhưng không biết hòa vào tập thể có thể làm lệch cả bài ca. Một người có năng khiếu nhưng thiếu tinh thần cộng đoàn có thể làm mất bình an chung. Một ca trưởng giỏi nhưng thiếu lòng kiên nhẫn có thể làm ca viên sợ hãi hơn là yêu mến phụng vụ. Một người đàn hay nhưng thiếu tâm tình cầu nguyện có thể biến Thánh lễ thành buổi biểu diễn. Vì thế, ca đoàn là nơi mỗi người học bớt cái tôi của mình lại để tiếng hát chung được trong sáng hơn, đẹp hơn và thánh hơn.

Trong ca đoàn, cái khó không chỉ là hát đúng nốt, giữ đúng nhịp, vào đúng bè. Cái khó hơn là giữ được lòng yêu mến khi phải tập đi tập lại một bài. Cái khó hơn là vẫn vui vẻ khi bị sửa sai. Cái khó hơn là không tự ái khi ý kiến của mình không được chọn. Cái khó hơn là vẫn tôn trọng người khác dù họ hát yếu hơn mình. Cái khó hơn là không ganh tị khi người khác được hát solo, được khen, được chú ý. Cái khó hơn là biết âm thầm nâng đỡ nhau, nhắc nhau nhẹ nhàng, tha thứ cho nhau, và cùng nhau hướng về Chúa chứ không hướng về tiếng vỗ tay.

Có những áp lực rất thật trong đời phục vụ ca đoàn. Áp lực phải hát hay trong lễ trọng. Áp lực chọn bài cho đúng phụng vụ. Áp lực tập bài mới mà ca viên chưa quen. Áp lực khi thiếu người, thiếu bè, thiếu người đàn, thiếu thời gian. Áp lực khi cộng đoàn góp ý, khi cha xứ nhắc nhở, khi người này thích bài này, người kia không thích bài kia. Áp lực khi ca viên đi không đều, tập không đủ, đến sát giờ lễ mới xuất hiện. Áp lực khi một bài hát đã chuẩn bị kỹ nhưng lúc lễ lại có sai sót. Áp lực khi người phục vụ bị nhìn thấy lỗi nhỏ, nhưng không ai thấy những hy sinh lớn phía sau.

Người ngoài có khi chỉ nghe một chỗ hát chưa đều, một câu vào sai, một nốt bị phô, một đoạn đàn chưa mượt, rồi vội vàng nhận xét. Nhưng họ không biết rằng đằng sau đó là bao nhiêu tối tập hát, bao nhiêu lần sửa từng câu, bao nhiêu cố gắng của những con người bình thường đang dâng lên Chúa khả năng nhỏ bé của mình. Họ không biết có người vừa ốm dậy vẫn đi hát. Có người mất ngủ vì lo cho lễ lớn. Có người âm thầm soạn bài, in bài, gửi file, nhắc lịch, gọi ca viên, xếp chỗ, chuẩn bị micro, chỉnh âm thanh. Có người đứng phía sau để mọi sự được trôi chảy, nhưng tên họ không bao giờ được nhắc đến.

Phụng sự trong ca đoàn còn là hành trình của lòng trung tín. Có những ngày rất hăng hái, nhưng cũng có những ngày chán nản. Có những mùa phụng vụ đầy cảm hứng, nhưng cũng có những giai đoạn khô khan. Có những lúc đi hát thấy lòng sốt sắng, nhưng cũng có lúc miệng hát mà tâm hồn nặng trĩu. Trung tín là vẫn đến. Trung tín là vẫn tập. Trung tín là vẫn hát. Trung tín là vẫn cầu nguyện. Trung tín là vẫn phục vụ, không phải vì lúc nào cũng thấy vui, nhưng vì biết Chúa xứng đáng được yêu mến. Người ca viên trưởng thành không phải là người không bao giờ mệt mỏi, nhưng là người biết đem cả sự mệt mỏi của mình đặt vào tiếng hát dâng Chúa.

Có những người phục vụ ca đoàn nhiều năm, nhưng không ai biết hết những hy sinh của họ. Họ không đứng ở vị trí nổi bật. Họ không có giọng hát khiến người khác phải quay lại nhìn. Họ không được khen nhiều. Họ chỉ lặng lẽ có mặt, lặng lẽ giữ bè, lặng lẽ nâng đỡ, lặng lẽ cầu nguyện. Nhưng trong mắt Chúa, những tiếng hát âm thầm ấy rất quý. Bởi vì Chúa không chỉ nghe độ vang của âm thanh. Chúa nghe độ sâu của trái tim. Chúa không chỉ nghe giọng cao hay thấp. Chúa nghe tình yêu có trong từng lời ca. Chúa không chỉ nhìn thấy người hát đúng kỹ thuật. Chúa nhìn thấy người hát bằng lòng khiêm nhường, bằng đức tin, bằng sự hy sinh và bằng khát vọng phụng sự.

Tiếng hát trong phụng vụ không phải là tiếng hát để khoe mình. Đó là tiếng hát giúp cộng đoàn cầu nguyện. Ca đoàn không đứng ngoài cộng đoàn như một nhóm biểu diễn, nhưng ở trong lòng cộng đoàn như người nâng đỡ lời cầu nguyện chung. Khi ca đoàn hát “Xin Chúa thương xót chúng con”, đó không phải là một câu nhạc để hát cho đúng, mà là tiếng kêu của cả Hội Thánh đang cần lòng thương xót. Khi ca đoàn hát “Thánh, Thánh, Thánh”, đó không chỉ là cao trào âm nhạc, mà là lúc trần gian hòa với thiên quốc để tung hô Thiên Chúa. Khi ca đoàn hát lúc hiệp lễ, đó không phải là khoảng thời gian lấp đầy thinh lặng, mà là lời cầu nguyện dịu dàng giúp tâm hồn người rước Chúa ở lại trong tình yêu Thánh Thể.

Vì thế, người phục vụ ca đoàn cần có đời sống nội tâm. Nếu tiếng hát không đi ra từ cầu nguyện, nó dễ trở thành âm thanh rỗng. Nếu người ca viên chỉ lo hát hay mà không lo sống đẹp, lời ca có thể mất đi sức thánh hóa. Nếu ca đoàn chỉ chăm chút kỹ thuật mà quên tinh thần phụng vụ, Thánh lễ có thể bị biến thành sân khấu. Ngược lại, khi ca viên biết cầu nguyện, biết sống khiêm nhường, biết yêu mến Thánh Thể, biết lắng nghe Lời Chúa, biết giữ tâm hồn sạch trong, thì tiếng hát của họ dù đơn sơ vẫn có sức nâng người khác lên gần Chúa.

Một ca đoàn đẹp không nhất thiết là ca đoàn có nhiều người hát giỏi nhất, nhưng là ca đoàn có nhiều người biết yêu Chúa và yêu nhau. Một ca đoàn thánh thiện không phải là ca đoàn không bao giờ có sai sót, nhưng là ca đoàn biết sửa sai trong yêu thương. Một ca đoàn trưởng thành không phải là ca đoàn không có khác biệt, nhưng là ca đoàn biết đặt phụng vụ lên trên sở thích cá nhân. Một ca đoàn có sức sống không phải là ca đoàn chỉ hát lễ lớn cho thật hoành tráng, nhưng là ca đoàn vẫn trung thành trong những Thánh lễ âm thầm, những ngày thường vắng người, những lúc không ai khen, những mùa không ai để ý.

Người phục vụ trong ca đoàn cũng cần được nâng đỡ. Đừng nghĩ rằng họ không biết buồn. Đừng nghĩ rằng họ chỉ cần hát là xong. Đừng nghĩ rằng góp ý thế nào cũng được vì họ “đã phục vụ thì phải chịu”. Một lời chê thiếu bác ái có thể làm người phục vụ tổn thương lâu dài. Một thái độ coi thường có thể làm họ mất lửa. Một sự vô tâm có thể khiến họ thấy hy sinh của mình trở nên nặng nề. Dĩ nhiên, ca đoàn cần được góp ý để tốt hơn, nhưng góp ý trong tinh thần xây dựng khác với phê bình trong nóng giận. Sửa sai trong tình yêu khác với làm người khác xấu hổ. Ai yêu phụng vụ thật sẽ biết góp ý cách khiêm nhường, tế nhị và nâng đỡ.

Và chính ca đoàn cũng cần tự nhắc mình luôn. Đừng để phục vụ trở thành thói quen máy móc. Đừng để tiếng hát che mất đời sống cầu nguyện. Đừng để tài năng trở thành lý do để kiêu ngạo. Đừng để những bất đồng nhỏ làm mất tình huynh đệ. Đừng để việc chọn bài, chia bè, phân công, đứng chỗ, hát solo trở thành nguyên nhân gây chia rẽ. Đừng để ca đoàn, vốn là nơi giúp cộng đoàn cầu nguyện, lại trở thành nơi người khác nhìn vào thấy ganh tị, tự ái, phe nhóm và hơn thua. Mỗi ca viên phải luôn trở về với câu hỏi căn bản: tôi đang hát cho ai? Tôi đang phục vụ ai? Tôi đang tìm vinh danh Chúa hay tìm sự nổi bật cho mình?

Nếu ca đoàn biết đặt Chúa ở trung tâm, mọi sự sẽ được thanh luyện. Người hát hay sẽ biết khiêm nhường. Người hát yếu sẽ biết cố gắng. Người ca trưởng sẽ biết kiên nhẫn. Người đàn sẽ biết cầu nguyện qua từng phím nhạc. Người chọn bài sẽ biết tôn trọng phụng vụ. Người góp ý sẽ biết nói trong bác ái. Người bị sửa sai sẽ biết đón nhận trong trưởng thành. Và cả ca đoàn sẽ dần trở thành một cộng đoàn nhỏ của đức tin, nơi tiếng hát không chỉ vang trên môi, nhưng còn vang trong đời sống.

Có lẽ trong ngày sau hết, Chúa sẽ không hỏi người ca viên đã hát được bao nhiêu bài khó, đã hát bao nhiêu lễ trọng, đã được bao nhiêu người khen. Chúa sẽ hỏi: con có hát bằng tình yêu không? Con có phục vụ trong khiêm nhường không? Con có nâng đỡ anh chị em của con không? Con có dùng tiếng hát để đưa người khác đến gần Cha hơn không? Con có biến những hy sinh âm thầm thành của lễ dâng lên Cha không?

Người phục vụ ca đoàn thân mến, có thể nhiều khi bạn mệt. Có thể nhiều khi bạn buồn. Có thể nhiều khi bạn thấy mình không được hiểu. Có thể nhiều khi bạn tự hỏi: mình cố gắng như vậy để làm gì? Hãy nhìn lên Chúa Giêsu. Người cũng đã phục vụ trong âm thầm. Người cũng đã bị hiểu lầm. Người cũng đã yêu mà không được đáp lại. Người cũng đã trao ban mà bị từ chối. Nhưng Người vẫn yêu đến cùng. Mỗi lần bạn bước lên hát, mỗi lần bạn đi tập dù mệt, mỗi lần bạn nhịn một lời, mỗi lần bạn tha thứ cho một người trong ca đoàn, mỗi lần bạn hát bằng cả trái tim dù chẳng ai biết lòng bạn đang đau, thì tất cả đều trở thành hương trầm dâng lên Chúa.

Đừng xem nhẹ tiếng hát của mình. Nếu tiếng hát ấy được dâng bằng lòng tin, nó có thể chạm đến một tâm hồn đang khô khan. Nếu tiếng hát ấy được dâng bằng lòng mến, nó có thể giúp một người cầu nguyện trở lại. Nếu tiếng hát ấy được dâng bằng nước mắt âm thầm, nó có thể trở thành của lễ rất đẹp trước mặt Chúa. Nhiều khi một bài thánh ca được hát sốt sắng có thể mở ra trong lòng người nghe một cánh cửa mà nhiều lời giảng chưa mở được. Nhiều khi một câu hát đơn sơ có thể theo một người suốt cả tuần, nâng họ dậy trong thử thách, an ủi họ trong cô đơn, kéo họ về với Chúa trong lúc lạc xa.

Phục vụ ca đoàn là đẹp, nhưng không dễ. Đẹp vì được dùng tiếng hát để phụng sự Chúa. Khó vì phải chết đi từng ngày cho cái tôi, cho tự ái, cho sự lười biếng, cho nhu cầu được công nhận. Đẹp vì được góp phần làm cho phụng vụ thêm sốt sắng. Khó vì phải chấp nhận những hy sinh không ai thấy. Đẹp vì được hát lời ca thánh. Khó vì phải sống sao cho lời ca ấy không phản lại đời mình. Đẹp vì được đứng trong nhà Chúa. Khó vì phải giữ tâm hồn mình cũng trở thành một nhà thờ nhỏ cho Chúa ngự.

Xin Chúa chúc lành cho các ca đoàn. Xin Chúa nâng đỡ những ca trưởng đang âm thầm lo lắng cho từng buổi lễ. Xin Chúa ban sức mạnh cho những người đàn đang lặng lẽ phục vụ sau phím nhạc. Xin Chúa an ủi những ca viên đang mệt mỏi nhưng vẫn trung thành. Xin Chúa chữa lành những tổn thương trong các ca đoàn. Xin Chúa thanh luyện những ganh tị, tự ái, hiểu lầm và chia rẽ. Xin Chúa làm cho mỗi ca đoàn trở thành một gia đình nhỏ của đức tin, nơi mọi người không chỉ hát cùng nhau, mà còn biết yêu thương, nâng đỡ và cùng nhau nên thánh.

Và xin cho mỗi tiếng hát trong nhà thờ không chỉ là âm thanh bay lên rồi tan biến, nhưng là lời cầu nguyện chạm đến trái tim Thiên Chúa. Xin cho mỗi ca viên hiểu rằng mình không chỉ đang hát, mà đang dâng chính đời mình. Xin cho mỗi bài thánh ca không chỉ đẹp ở giai điệu, mà đẹp ở tâm hồn người hát. Xin cho những hy sinh âm thầm của ca đoàn trở thành những nốt nhạc thánh thiện trong bản giao hưởng của Hội Thánh.

Bởi vì cuối cùng, ca đoàn không chỉ hát để người ta nghe hay. Ca đoàn hát để Chúa được tôn vinh. Ca đoàn hát để cộng đoàn biết cầu nguyện. Ca đoàn hát để lòng người được nâng lên. Ca đoàn hát để chính mình được biến đổi. Và khi tiếng hát được sinh ra từ một trái tim biết hy sinh, biết khiêm nhường, biết yêu mến, thì tiếng hát ấy không chỉ vang trong nhà thờ, mà còn vang lên tận trời cao như một của lễ âm thầm, tinh tuyền và đẹp lòng Thiên Chúa .

Address

Ninh Bình

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ca Đoàn giáo xứ Hào Phú . GP Phát Diệm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share