16/05/2026
Chúa nhật Thăng Thiên A
Bđ 1: Cv 1,1-11/ Bđ 2: Ep 1,17-23)/ PÂ: Mt 28,16-20
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ
Ngày xưa Liên Bang Nga là một nước cộng sản vô thần. Cho nên sau biến cố họ đưa được con người lên không gian, họ đã đả kích những người có tôn giáo rằng “chúng tôi đã lên trời mà chẳng thấy Thiên Chúa đâu cả”. Câu nói này trước hết phản ánh một quan niệm thông thường của con người khi nghĩ đến trời. Thật vậy, có lẽ phần lớn mọi người vẫn quan niệm rằng Thiên Chúa hay thần linh ở một nơi nào đó trên các tầng mây. Cho nên, những người cộng sản vô thần Nga kia thật có lí khi nói rằng chẳng có Chúa nào cả vì chúng tôi đã phóng phi thuyền qua hết các tầng mây mà chẳng thấy chúa mẹ nào cả.
Thế nhưng họ phạm phải một sai lầm nghiêm trọng khi dựa theo lối suy nghĩ bình dân của mọi người để công kích niềm tin của chúng ta. Thật vậy, thường thì mọi người vẫn nghĩ Thiên Chúa ở một tầng mây nào đó trong bầu khí quyển của trái đất. Thế nhưng, giáo lý Hội Thánh Công giáo không bao giờ dạy chúng ta rằng “trời” là một địa điểm nằm đâu đó trong trái đất. Giáo hội dạy chúng ta rằng Thiên Chúa là Đấng tạo thành cả vũ trụ vĩ đại với muôn muôn vàn tinh tú, chứ không chỉ tạo dựng mỗi trái đất hay hệ mặt trời này. Và nếu Thiên Chúa cần một nơi để cư ngụ thì chắc hẳn trái đất nhỏ bé của chúng ta cũng không chứa nổi một Đấng tạo dựng lên vũ trụ hùng vĩ này. Thế nhưng, Giáo Hội cũng không dạy chúng ta trời là một nơi nào đó ngoài vũ trụ xa xăm kia.
Khi mời gọi chúng ta hướng lòng trí và cuộc sống về trời, Giáo Hội cũng không mời gọi chúng ta hướng về một nơi nào đó trong vũ trụ, nhưng mời gọi chúng ta sống sao để có được tình trạng hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa, để có được niềm vui và hạnh phúc vĩnh cửu. Hay có thể nói rằng bất cứ nơi nào khi con người hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa, nơi đó chính là trời hay thiên đàng vậy. Đây là một chìa khóa quan trọng để chúng ta hiểu đúng biến cố Chúa Giêsu lên trời.
Khi nói về biến cố này, có phải mọi người sẽ nghĩ đến việc Chúa Giêsu rời bỏ thế gian này mà về với Thiên Chúa Cha, về thiên quốc, về một nơi nào đó trên các tầng mây kia phải không ạ? Cách nghĩ này có vẻ phù hợp với tường thuật mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc 1. Thật vậy, trong bài đọc 1, thánh Gioan cho chúng ta một tóm tắt những gì Chúa Giêsu đã làm sau khi Người phục sinh. Rồi thánh nhân còn cho chúng ta thấy Chúa Giêsu bay từ mặt đất lên cao, vượt qua mây rồi đi vào một nơi nào đó trên bầu trời.
Thế nhưng chúng ta vẫn không nên hiểu Chúa Giêsu lên trời là rời xa chúng ta và thế gian này bởi chính Chúa Giêsu đã nói trong bài Tin Mừng rằng: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. Dựa vào lời hứa này cũng với các đoạn Kinh Thánh khác, nhất là trích đoạn chúng ta vừa nghe trong bài đọc 2, Giáo Hội dạy chúng ta rằng Chúa Giêsu lên trời là Chúa đi vào vinh quang của Thiên Chúa, chứ không phải đơn giản là lên một tầng mây nào đó hoặc bay sang một hành tinh khác.
Thật vậy, trong bài đọc 2 chúng ta vừa nghe, thánh Phaolô ước mong cho mọi Kitô hữu hiểu biết được những mầu nhiệm cao cả, nhất là hiểu được việc Thiên Chúa đã phục sinh Chúa Giêsu và đặt Ngài ngự bên hữu mình trên trời, vượt trên mọi cấp trật, các lãnh thần, quyền thần, dũng thần, và quản thần, vượt trên mọi danh hiệu được xưng hô cả đời này lẫn đời sau. Qua đó, thánh nhân cho chúng ta thấy bản chất của việc Chúa Giêsu lên trời là việc Chúa nhận lại vinh quang, danh dự Người đã từ bỏ xưa kia để xuống thế cứu chuộc chúng ta. Cho nên, sách giáo lý Hội Thánh Công giáo số 659 dạy chúng ta rằng: “Lần hiện ra cuối cùng của Chúa Giêsu được kết thúc bằng việc nhân tính của Người tiến vào vinh quang thần linh một cách vĩnh viễn; vinh quang này được tượng trưng bằng đám mây và trời, nơi từ nay Người ngự bên hữu Thiên Chúa”.
Thật ra biến cố Chúa Giêsu lên trời đánh dấu việc Chúa không còn hiện diện hữu hình nơi trần gian. Việc Ngài ẩn mình đi thì tốt cho các tông đồ và chúng ta như lời Ngài đã nói trong diễn từ ly biệt dành cho các tông đồ trước khi Ngài đi chịu nạn và chịu chết. Chúng ta đã suy niệm những điều đó qua lời Chúa từ Chúa nhật 5 mùa Phục sinh đến nay.
Tuy nhiên, khi nghĩ về biến cố Chúa Giêsu về trời, chúng ta liên tưởng đến một thế giới tươi đẹp nơi Thiên Chúa ngự trị cũng không hẳn là một lối suy nghĩ sai lầm. Chúng ta vẫn tin rằng bên cạnh và đàng sau cuộc đời này là vương quốc hạnh phúc do Thiên Chúa tạo dựng. Và tất cả chúng ta đều mơ ước về sống trong vương quốc đó. Và việc Chúa Giêsu lên trời là bảo chứng rằng niềm tin đó không hề hão huyền nhưng đầy thực tế.
Chính Chúa Chúa Giêsu đã lên trời để mở cửa Nước Trời cho tất cả chúng ta. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, số 666 dạy rằng: “Chúa Giêsu Kitô, là Đầu của Hội Thánh, đã đi trước chúng ta vào Nước vinh hiển của Chúa Cha, để chúng ta, là chi thể của Thân Thể Người, sống trong niềm hy vọng một ngày kia sẽ được vĩnh viễn ở với Người”. Lời nguyện nhập lễ cộng đoàn chúng ta vừa cầu nguyện cũng nhắc lại cho chúng ta chân lý đó. Chúng ta nên nghe lại lời nguyện rất đẹp đó. “Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, xin cho cộng đoàn chúng con biết hoan hỷ vui mừng mà dâng lời cảm tạ, vì hôm nay, Con Một Chúa đã lên trời vinh hiển. Là thủ lãnh, Người đã đi trước mở đường dẫn chúng con vào Nước Chúa khiến chúng con là những chi thể của Người nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Người hưởng phúc vinh quang. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời”.
Tuy nhiên, Hội Thánh cũng nhắc nhở rằng khi trông đợi Nước Trời, chúng ta không được lơ là các bổn phận dưới thế; trái lại chúng ta còn phải cộng tác với những người khác biến đổi thế giới này nên ngày càng tốt đẹp hơn, theo khuôn mẫu của nước trời. Để làm được việc đó, Chúa đang mời gọi mỗi người chúng ta trở thành các môn đệ thừa sai, đi giảng dạy muôn dân, làm cho họ tuân giữ mọi điều Chúa đã truyền cho chúng ta bởi chỉ khi tất cả mọi người thực hành những lời Chúa dạy, khi đó chúng ta mới có thiên đàng và nước trời đích thực.
Tất nhiên, công cuộc này không dễ hoàn thành một sớm, một chiều bởi con người và cả chúng ta nữa thường vẫn thích những niềm vui trước mắt chứ nhiều khi không tha thiết với những hạnh phúc vĩnh cửu trong tương lai. Bởi đó, trong bài đọc 2 chúng ta vừa nghe, thánh Phaolô cầu chúc cho các tín hữu thành Êphêxô có được thần trí khôn ngoan và sáng suốt để nhận biết Thiên Chúa, để biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi, biết thế nào là sự phong phú gia nghiệp vinh quang nơi các thánh, và thế nào là quyền năng vô cùng lớn lao của Người đối với chúng ta.
Cho nên tiếp tục dâng thánh lễ chúng ta cùng cầu xin Chúa giúp chúng ta biết luôn hướng nhìn về những giá trị tốt đẹp trên trời để có động lực để hi sinh những niềm vui tạm bợ và sẵn sàng dấn thân để cho mình và tất cả mọi người một ngày nào đó được về trời với Chúa. Chớ gì được như vậy. Amen