30/08/2026
Kính thưa đại chúng,
Các con thân mến,
Mùa Vu Lan lại về… giữa tiếng chuông chùa ngân vang, thầy trò chúng ta cùng trở về nơi mái chùa thân thương, cùng nhau nhớ về những người đã thương yêu và nâng đỡ mình suốt một đời.
Đó là Ba, là Mẹ, là ông bà, tổ tiên, là những người đã cho chúng ta hình hài, sự sống và những tháng năm được có mặt trên cuộc đời này.
Khi còn nhỏ, Ba Mẹ nắm tay ta để ta khỏi ngã. Khi ta lớn lên, ta mải miết đi giữa cuộc đời, đôi khi quên mất phía sau mình vẫn có một người Mẹ chờ con về, một người Ba âm thầm dõi theo.
Có những người hôm nay vẫn còn được cài lên ngực đóa hoa hồng đỏ. Xin hãy biết trân quý. Hãy về thăm Ba Mẹ, gọi một cuộc điện thoại, nắm lấy đôi bàn tay đã chai sần, ôm lấy mái tóc đã bạc và nói một lời thật đơn giản:
“Ba ơi, Mẹ ơi, con thương Ba Mẹ. Con biết ơn Ba Mẹ.”
Bởi có những điều nếu hôm nay không nói, ngày mai có thể đã muộn.
Và cũng có những người trong chúng ta hôm nay chỉ còn biết cúi đầu trước Phật, gọi thầm:
“Ba ơi… Mẹ ơi…”
Thầy trò chúng ta trong ngày Vu Lan này, cùng một lòng tưởng nhớ Ba Mẹ hiện tiền, Ba Mẹ quá vãng, ông bà tiên tổ, cửu huyền thất tổ và tất cả những người thân thương đã đi qua cuộc đời chúng ta.
Xin đem tất cả công đức lành của ngày hôm nay hồi hướng cho người còn được thân tâm an lạc, phước thọ tăng long; người đã khuất được nương nhờ Tam Bảo, nhẹ nhàng siêu sinh về cảnh giới an lành.
Nguyện cho thầy trò chúng ta, dù mai này mỗi người đi về một phương, vẫn luôn nhớ về mái chùa này, nhớ những ngày cùng nhau tu học, cùng nhau thắp một ngọn đèn, cùng nhau gọi hai tiếng Ba Mẹ bằng tất cả lòng biết ơn.
Mùa Vu Lan…
Xin cho chúng ta biết thương khi còn có thể thương, biết nói lời biết ơn khi người vẫn còn nghe được.
Ba ơi… Mẹ ơi…
Con xin lỗi.
Con biết ơn.
Và con thương Ba Mẹ nhiều lắm.
Nam mô Đức Bồ Tát Đại Hiếu Mục Kiền Liên.