Chùa Bá Khê

Chùa Bá Khê Thanh Cao Tự (người dân vẫn gọi là chùa Bá Khê) là một ngôi chùa có từ rất lâu đời nằm ngay đầu làng Bá Khê, xã Tân Tiến, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên.

25/05/2026

Khóa lễ Tắm Phật tại chùa Bá khê
đã được diễn ra viên mãn trong niềm hoan hỷ và trang nghiêm.
Xin thành kính tri ân quý lãnh đạo thôn cùng toàn thể nhân dân, Phật tử gần xa đã hoan hỷ quang lâm tham dự, góp phần tạo nên một buổi lễ ấm áp nghĩa tình và đầy đạo vị.

Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ cho quý vị cùng gia đình luôn mạnh khỏe, bình an, vạn sự cát tường, thân tâm an lạc. 🙏

01/05/2026
13/08/2022

KHI MẸ CÒN
VÀ KHI MẸ MẤT.

03/02/2022

Lễ đón giao thừa chùa Bá khê 2022

17/11/2021

Hoa chùa🌸

24/04/2021

Có những món nợ.

CUỐN SỔ NỢ CỦA MẸ KẾ1. Cô không có ấn tượng gì về mẹ ruột của mình, lúc mẹ cô bỏ nhà ra đi cô còn quá nhỏ, hai tuổi là c...
05/03/2021

CUỐN SỔ NỢ CỦA MẸ KẾ
1. Cô không có ấn tượng gì về mẹ ruột của mình, lúc mẹ cô bỏ nhà ra đi cô còn quá nhỏ, hai tuổi là cái tuổi không có ký ức đối với một đứa bé. Sống với cha cho đến năm tuổi, thì cô có mẹ kế. Không giống những gia đình khác là cha con cô sống ở nhà mẹ kế, xài tiền của mẹ kế.
Mẹ kế có người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô, nhưng lại ít nói, thỉnh thoảng cũng dùng ánh mắt lơ đễnh nhìn cô. Bà có một sạp bán trái cây, tình cảm đối với cha cô cũng tốt, cơm nấu xong phải chờ cha cô về mới được ăn, còn chuẩn bị cho cha cô một ít rượu ấm. Lúc đó cha cô đang làm thời vụ cho một công trường với mớ lương ba cọc ba đồng.
Cô là một đứa bé sống lặng lẽ, ít nói, không thân thiện mẹ kế lắm. Mẹ kế đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cha con cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc, nhưng cũng sống yên ổn.
Cuộc sống bình dị cứ lặng lẽ trôi qua, cho đến năm cô lên mười tuổi, công trường nơi cha cô đang làm việc bị sập do quá cũ, bốn người bị vùi trong đống đổ nát, trong đó có cha cô.
Lúc cô chạy đến bệnh viện, cha cô đã được người ta phủ vải trắng lên người, bên cạnh là mẹ kế đang khóc lóc vật vã. Cô đứng như trời trồng trước cửa phòng bệnh, con của mẹ kế ở phía sau đẩy lưng cô: “Mau đi nhìn cha lần cuối...”, cô định thần lại, nhảy bổ đến, khóc thét lên một tiếng rồi ngất đi trên mình cha cô.
Ngày đưa quàn, cô thẫn thờ bê bức di ảnh của cha, nghe những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, không biết có bị mẹ kế đuổi khỏi nhà không? Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường, lâu lâu lại bị mấy thằng choai choai chửi bới, ném đá vào người. Tỉnh lại, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy tột cùng sợ hãi.
Sáng sớm, mẹ kế giống như thường ngày, thức dậy nấu cơm, sau đó kêu cô dậy tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì. Đầu cô nhức, cô thấp giọng van nài: “hôm nay con có thể không đi học không? Con nhớ cha”.
Cô nghĩ bà sẽ đồng tình với cô, nhưng bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô sẽ sống lại được hay sao? Nếu ông ấy có sống lại cũng cho cô vài cái tát”.
Hôm đó, cô đến trường trong nước mắt. Trước lúc ra khỏi nhà, mẹ kế từ phía sau la tới: “Châu Gia Ngọc, cô nhớ cho kỹ, bắt đầu từ hôm nay tôi không muốn nhìn thấy cô khóc”.
Cũng từ hôm đó, mẹ kế hầu như không bao giờ cười với cô, nói chuyện với cô cũng toàn nạt nộ, hoàn toàn khác xa so với lúc cha cô còn sống. Cô nghĩ, quả thật là hành vi của những bà mẹ kế. Mình nhất định phải mau lớn, nhanh chóng rời khỏi cái nhà này, không bao giờ trở về nữa.
Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có chu kỳ, cô sợ hãi, hốt hoảng. Mẹ kế biết chuyện, vứt cho cô miếng băng vệ sinh. Nhón lấy miếng băng mà cô không biết dùng như thế nào, bà không giúp cũng không chỉ, nghiêng mắt nhìn cô, quát: “Châu Gia Ngọc, chuyện gì cũng dựa vào người khác dạy mới làm được à”?
Chính giây phút đó, nước mướt uất ức bỗng tuôn trào, cô biết bắt đầu từ đây, chuyện của mình tự mình làm, đừng bao giờ trông chờ vào người khác.
Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, ngay cả khâu nút áo. Mẹ kế nói được làm được, bà không còn giặt đồ cho cô lần nào nữa, và cũng không cần cô giặt đồ cho cả nhà.
2. Mẹ kế không được học nhiều, con trai của bà thành tích học tập thuộc loại bình thường, tốt nghiệp trung học xong thì chuyển sang học trung cấp. Nhưng bà ra lệnh cho cô phải được hạng nhất, nên không thì đừng hòng trở về nhà.
Cho dù thành tích học tập của cô cũng không đến nỗi tệ lắm, nhưng để giành được hạng nhất thì đó là một khoảng cách quá xa. Cô hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, cô có cảm giác bà ta đang tìm trăm phương ngàn kế đuổi cô ra khỏi nhà này, nhưng bây giờ cô không thể ra đi, cô không muốn trở thành một kẻ ăn mày.
Không còn cách nào khác, cô lao đầu vào học. Học ngày học đêm. Đèn nhà người ta đã tắt hết, chỉ có đèn nhà cô vẫn sáng. Có nhiều lúc không chịu nỗi cô nằm dài xuống bàn thiếp đi một lúc, tỉnh dậy đi rửa mặt lại ngồi vào bàn học tiếp. Cô chán ghét việc học, nhưng cô không có quyền lựa chọn, bắt buộc phải giành được hạng nhất.
Kết quả thi cuối năm công bố, tên của cô vượt lên hai hai mươi mấy người, xếp hạng ba. Đến chủ nhiệm lớp còn kinh ngạc, một cô bé vốn dĩ lặng lẽ ít nói lại có thể xếp thứ ba trong lớp. Ban bè ngạc nhiên nhìn cô, nhưng cô chỉ biết cắn chặt môi, không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng.
Tan học, cô ngập ngừng bước vào nhà, mẹ kế chỉ vào góc tường mắng “Đúng là đồ phế vật không có chí, quỳ xuống”.
Thì ra, trước khi cô về, mẹ kế đã đến nhà bạn học của cô hỏi thăm kết quả. Tối đó, cô cứ quỳ mãi như thế, đối diện với bức tường cô không hề rớt một giọt nước mắt nào, cũng không nói một câu yếu lòng. Vì hai tiếng “phế vật” cô thề sẽ thi đậu đại học – trường điểm, tốt nghiệp xong cô sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau đó sẽ đem tiền quăng vào mặt bà ta mà hỏi “Năm xưa bà nói ai là đồ phế vật”?
3. Chuyện mua bán của mẹ kế dạo này không được thuận lợi. Trước đây, thỉnh thoảng bà đem về một ít trái táo nhỏ, vài trái cam, hay là những quả chuối đã chín rục, nhưng bây giờ rất hiếm thấy. Mỗi ngày bà ngồi trên giường đếm từng tờ tiền, Tiền càng ngày càng ít. Cô nhìn thấy hết, bây giờ cô chỉ cầu nguyện ông trời phù hộ đừng để cho mẹ kế không kiếm không ra tiền, nếu không cô sẽ không được đi học.
Một hôm, có bạn học ở gần nhà đến tìm cô, mẹ kế mở cửa, bạn cô nói “Châu Gia Ngọc mượn sách tham khảo của cháu, không biết đã xem xong chưa. Sắp tới thi tốt nghiệp phổ thông rổi, cháu cần dùng gấp”.
Sách tham khảo không rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộp, giá hơn năm chục đồng một quyển, vì thế nhiều lần cô muốn xin tiền mua nhưng không biết làm sao mở miệng. Không ngờ hôm sau bà đưa cho cô tờ một trăm đồng, nói đúng ra là vứt vào mặt cô tờ bạc một trăm, tựa như bố thí rồi nói “cầm tiền đi mua giống sách của người ta”.
Cô nhặt lấy, lòng vừa ấm lại một chút đã bị tạt nước lạnh “Một trăm này tôi sẽ ghi nợ, kiếm được tiền rồi phải trả tôi hai trăm, chính cô nói sẽ trả tôi gấp đôi”.
Khi cô thật sự đậu vào trường điểm cấp ba, tưởng mẹ kế sẽ nhìn cô khác đi, sự thật đã chứng minh cô giỏi hơn đứa con suốt ngày chỉ biết ham chơi hơn ham học của bà ta. Nhưng mẹ kế chỉ cầm lấy tờ giấy báo trúng tuyển cặm cụi lo tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bầm trong miệng “Đúng là quỷ đòi nợ, nếu không nghĩ đến việc sau này cô sẽ trả nợ cho tôi, thì tôi nhất định không tiếp tục nuôi cô học nữa rồi”.
Cô thương lượng với mẹ kế sẽ ở trong ký túc xá của trường, bà dí tay vào trán cô: “Ở trong trường không tốn tiền à”? Cô dùng ánh mắt khinh thường nhìn khuôn mặt đang thuỗn ra của bà, không nói được gì, nghe theo lời bà ta, cô biết chỉ cần kiên nhẫn thêm ba năm nữa thôi cô sẽ thật sự chiến thắng.
Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô vẫn khóc. Lâu lắm rồi cô không khóc, nhưng lần này cô phải khóc một trận cho thỏa thích. Trước khi đến trường đăng ký một ngày, mẹ kế gói sủi cảo cho cô ăn, không nói gì, cũng không tiễn cô, đeo túi hành lý to đùng sau lưng cô rời khỏi nơi mà cô không cho là nhà. Mẹ kế quay lưng đi, để lại cho cô một bóng dáng lạnh lùng.
Dần dần, cô không cần tiền của mẹ kế gởi nữa, một mình cô kiếm thêm hai chỗ dạy kèm, dù nghỉ đông hay nghỉ hè cô cũng không về nhà, tiền kiếm tuy không nhiều nhưng cũng đủ để cô đóng học phí và trang trải cuộc sống. Mẹ kế chưa bao giờ gọi điện cho cô, càng không bao giờ đến trường thăm cô. Cuộc sống sinh viên muôn màu muôn vẻ, khi cô tìm lại được chính mình cũng chính là lúc cô xóa hình bóng của mẹ kế ra khỏi đầu mình.
4. Năm thứ ba, trước giao thừa, cô nhận được điện thoại của con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến, không nói thêm gì. Thật lòng cô không muốn về chút nào, tại sao phải về? Ở nơi đó đâu ai có cảm tình với cô, và cô cũng chẳng có gì lưu luyến với bất cứ người nào ở đó; có chăng chỉ là nợ nần, cái được gọi là ân tình chẳng qua chỉ giống như bao nhiêu năm qua họ nuôi một con thú trong nhà mà thôi.
Nhưng cô nhất định sẽ trả, cô nghĩ chỉ cần cô tốt nghiệp, kiếm ra tiền cô sẽ thực hiện lời hứa năm xưa của mình, trả gấp đôi, sau đó giữa cô và họ sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào.
Về đến nơi, vẫn là ngôi nhà cũ, vẫn cách sắp xếp cũ, chỉ là không gian có vẻ lạnh lẽo, cô quạnh. Anh trai ngồi một bên hút thuốc. Cô không chủ động hỏi mẹ kế đi đâu, vốn dĩ nó không phải chuyện cô cần quan tâm. Sau khi hút không biết bao nhiêu điếu thuốc, anh trai đứng dậy đưa cho cô một quyển sổ cũ.
Đương nhiên cô nhận ra quyển sổ đó. Nó là sổ nợ của mẹ kế, chuyên dành để ghi lại ngày tháng năm nào cô mượn tiền, dùng vào việc gì. Có rất nhiều lần cô bắt gặp bà tẩn mẩn ngồi ghi ghi chép chép, thấy cô bà gấp lại, nói “Đừng tưởng cô mượn tôi bao nhiêu mà tôi không biết, tôi ghi rành rành ra đây này”!
Cô cười nhạt, cầm quyển sổ, ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, hỏi: “Sao, bây giờ muốn tôi trả nợ à”?
Bỗng từ trong sổ nợ rớt ra một quyển sổ tiết kiệm, cô do dự mở ra xem, phía trong ghi con số hai chục ngàn đồng.
Cô không ngờ, đó không phải là sổ nợ, mà là nhật ký của mẹ kế, càng không ngờ rằng mẹ kế đã qua đời, đồng thời để ngôi nhà cho anh trai, còn số tiền sang sạp trái cây bà để lại cho cô.
Cô không thấy quá đau buồn, có chăng chỉ cảm giác sững sờ, tay cô run run lật từng trang nhật ký, tiếp theo là run đến nỗi làm rơi quyển nhật ký trúng ngay chân mình. Cô ngồi thụp xuống, nước mắt vỡ òa....
Ngày cha mất mẹ kế viết: “Lão Châu à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu, vả lại liệu có ai chấp nhận người đàn bà một nách hai con như tôi không? Tôi nhất định nuôi Gia Ngọc khôn lớn, trở thành một đứa làm nở mày nở mặt cho ông”.
Hôm sau, mẹ kế viết: “Ông đừng trách tôi quá nhẫn tâm đối với con, Gia Ngọc không giống những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ ruột ở bên cạnh, vì thế nó phải kiên cường, tự lập, nhịn nhục, khắc khổ”!
Mẹ kế viết: “Gia Ngọc không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, nó không thi được hạng nhất người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông”.
Mẹ kế viết: “Lão Châu à, tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết mình dạy con như vậy có đúng không, nhưng Gia Ngọc thi đậu đại học rồi, là trường điểm, nó có thể tự nuôi mình được rồi... Tôi cười rồi khóc, khóc xong lại cười, đến lúc tôi phải nghỉ ngơi, tôi mệt rồi”!
Mẹ kế viết: “Gia Ngọc, 5 tuổi con đã đến sống ở nhà ta, ta xem con như con ruột của mình, đánh con thì đánh, mắng con thì mắng, nhưng ta chỉ luôn hy vọng sau này con sẽ được nở mặt nở mày với thiên hạ, sao con không về thăm ta”?
Mẹ kế viết: “Bệnh gan của ta càng ngày càng nặng, xem ra chắc không sống được mấy ngày nữa, đã đến lúc ta đi gặp cha của con....”
“Muốn kiếm một tấm ảnh để làm di ảnh cũng không có, mấy năm trước chỉ mãi lo kiếm sống, sao không biết phải đi chụp một tấm ảnh chứ...”.
Mấy đời bánh đúc có xương?
Sưu tầm.

Câu chuyện có thực ! Bà nội ở nông thôn tính tình hiền lành thật thà. Bố mẹ cháu làm công ty, gửi cháu cho bà ở nhà trôn...
03/10/2020

Câu chuyện có thực !
Bà nội ở nông thôn tính tình hiền lành thật thà. Bố mẹ cháu làm công ty, gửi cháu cho bà ở nhà trông. Chỉ vì hộp sữa thừa cháu hút không hết vứt bỏ, bà nhặt lên lắc thấy vẫn còn một ít, bà tiếc hút lại. Nhưng vừa cầm lên hút thì bố cháu về.
- Con mua sữa cho cháu uống chứ có phải cho bà uống đâu, hóa ra cứ nói là mua cho con không ngờ toàn bà nội uống sữa của cháu.
- Không phải thế đâu con! Nó vứt đi rồi mẹ nhặt lên lắc thấy còn tiếc hút nốt thôi.
- Bà bị bắt tận tay mà còn chối , không biết con tôi ở nhà có được bà cho ăn uống hay không nữa.
Nước mắt bà trào ra. Bà thanh minh mà người con trai một mực không tin. Bà thề bà mà như thế với cháu thì bà chết không nhắm được mắt.
Thằng con trai được đà chửi bà:"Bây giờ bà muốn gì? Sao bà không chết đi cho nhẹ nợ. Nuôi con đã khó khăn rồi giờ còn sữa cho bà thì lấy đâu ra. Cứ bảo sao tốn tiền sữa hôm nay mới biết vì sao".
Bà khóc rất nhiều, bế cháu đi chơi hàng xóm cũng bị người ta dè bỉu "bà nội uống hết sữa của cháu".
- Bà nói với thằng con trai: "tao nhục không biết giấu mặt vào đâu bây giờ tao chỉ muốn chết thôi"!
- Bà đi chết đi, để tôi chở bà đi chết.
Bao nhiêu cơn uất hận dồn lên, bà bảo:
- Mày chở tao ra sông lớn, tao nhảy cầu tự tử cho mày hài lòng.
Tưởng rằng thằng con trai biết ăn năn hối lỗi, ai dè nó chở xe máy đưa bà đi thật.
Nó chở bà qua mấy cầu nhỏ bà không muốn nhảy, nó rồ ga chạy xe đến cầu lớn rồi thách thức:
- Bà ngon thì nhảy đi tôi xem.
Nước mắt bà nghẹn ngào:
- Mẹ muốn chết được ở bên bố con, con chở mẹ về lấy ảnh bố được không?
- Bà ở đấy đi, tôi về lấy được rồi!
Thằng con quay đầu xe với nét mặt hầm hầm, vun vút lao đi.
Bà ngồi trên cầu xót xa cho cuộc đời mình. Nuôi con một mình, miếng ngọt, miếng bùi nhường hết cho con. Bao năm tháng bà mò cua bắt ốc, rồi làm ruộng vất vả để con được no đủ. Bà không nghĩ đến một ngày bà chết một cách ê chề tủi nhục như vậy.
Nhưng sống còn ý nghĩa gì khi con nó đối xử như vậy với mình? Hơn thế nữa giờ mình già rồi, không làm gì được cho con cháu, sau này ốm đau nằm đó còn khổ hơn.... Cứ miên man suy nghĩ, rồi trời sầm tối dần.
Đã 5 tiếng trôi qua mà không thấy thằng con mang di ảnh của chồng tới.
Bà thấy trong lòng bồn chồn, bà quyết định trở về nhà.
Bà về đến cổng đã thấy mọi người kéo đến nhà bà rất đông.
Thằng con bà phóng xe không để ý đường, đã tông vào xe khác, văng ra và đập đầu xuống đất, chết vì dập não.
Bà không giận nổi con nữa, mà trào lên một nỗi xót thương vô bờ. Bà ôm lấy xác con mà gào khóc: "cũng tại mẹ đã hút hộp sữa thừa của cháu mà ra nông nỗi này ..."
Bà đã ở lại trông cháu chứ không có ý định tự tử nữa.
Đây là câu chuyện đáng để chúng ta suy ngẫm.
Mẹ luôn là người hy sinh tất cả, thậm chí đánh cược cả mạng sống của mình để dành cho con, cháu.
Ảnh mang tính minh họa.

05/09/2020
Mùa vu lan 2020.
05/09/2020

Mùa vu lan 2020.

14/08/2020

Ở một vùng quê nọ, có một cô gái dung mạo bình thường nhưng lại lấy được một người chồng hết sức khôi ngô. Mỗi lần sánh bước cùng chồng ra ngoài, cô lại nghe thấy không ít lời bàn ra tán vào của người đời, chê cô xấu xí mà may mắn, còn chồng cô trông khôi ngô tuấn tú là thế mà đáng tiếc...

Ngày ngày ngồi trước gương, cô ngắm nghía từng đường nét trên gương mặt mình... ngắm nghía rồi lại thở dài. Cô đâm ra chán ghét chính gương mặt người đàn bà trong gương. Ngày biết tin mình có bầu con trai, cô từ bỏ việc soi gương và thường xuyên mang ảnh chồng ra ngắm. Chỉ mong con trai cô sinh ra có thể giống bố nó. Sống mũi cao, mắt hai mí to và sáng, làn da đẹp và mái tóc bồng bềnh.

Ngày con trai ra đời, cô nhìn con mà thất vọng tràn trề, cậu bé giống mẹ y đúc. Họ hàng thân thích tới thăm, ai ai cũng thắc mắc “sao thằng bé không có một nét nào giống bố nhỉ”. Lòng cô lại bùi ngùi.

Vừa hết ở cữ, chồng phải đi làm xa mà bố mẹ chồng lại chẳng mấy mặn nồng với đứa cháu nội đầu lòng, cô đâm ra chán nản. Nhìn thằng bé gào khóc trên tay, cô chỉ muốn bỏ quách nó đi cho nhẹ nợ.

Như thấu hiểu được nỗi lòng mẹ, cậu bé bắt đầu ít khóc hơn, ăn ngoan, ngủ ngoan hơn. Ngày tháng vất vả cũng qua đi khi chồng cô trở về.

Năm cậu bé tròn 2 tuổi cũng là lúc gia đình đón thêm thành viên mới. Cậu bé được bố mẹ cho ra ngủ giường riêng để em bé nằm cùng bố mẹ. Em trai của cậu bé có đôi mắt hai mí rất to và sáng, sống mũi cao và thẳng, đôi môi đỏ, cặp lông mày thanh tú và làn da trắng hồng. Bố mẹ rất yêu thương em bé.

Một ngày nọ, khi em trai đang nằm o oe trên giường, cậu anh lại gần cầm lấy bàn tay nhỏ xíu đang khua khoắng của em, chạm tay lên má em. Cảm giác thật mềm mại. Cậu cúi xuống hít hà mùi sữa thoang thoảng trên người em trai. Bất ngờ, em bé túm lấy ngón tay anh trai và cho vào miệng mút lấy mút để.

Vừa lúc, người mẹ từ trong nhà tắm bước ra, bà giật thót mình vùng tới đẩy cậu anh trai 2 tuổi ra xa. Cậu em nằm trên giường cũng bật khóc. Mẹ bế cậu em lên dỗ dành mà chẳng buồn để ý tới cậu anh vừa bị đập đầu vào thành giường.

Từ đó, cậu anh chỉ dám đứng nhìn em từ xa. Mỗi đêm chờ khi mẹ hát ru em, cậu lại leo vội lên giường trùm chăn nhắm mắt. Cảm giác như thể mẹ đang ru mình vậy.

Một đêm mùa đông lạnh giá, gió quật cành cây hối hả vào cửa sổ, cậu anh sợ hãi chạy sang tìm mẹ. Bố, mẹ và em trai đang ngủ say. Cậu khẽ nằm xuống cạnh mẹ và rón rén vòng cánh tay nhỏ bé ôm lấy mẹ. Người mẹ thật ấm áp và mùi hương rất dễ chịu. Nhưng khi cậu vừa thiu thiu đi vào giấc ngủ thì mẹ đã đẩy cậu ra, miệng làu bàu...

-Ngủ một mình chẳng sướng thì thôi, vừa rộng rãi, vừa thoải mái. Sang đây làm gì? Lớn rồi còn đòi ôm với chả ấp, em nó cười cho.

Cậu lủi thủi trở lại chiếc giường của sự đơn độc.

Ngày tháng dần trôi qua, hai anh em cũng vào tiểu học. Anh học lớp 3, còn em học lớp 1. Trái lại với bản tính ít nói, nhút nhát, chậm chạp của người anh, cậu em trai lại vô cùng thông minh, nhanh nhẹn, sôi nổi.

Một buổi tối nọ, người mẹ dành thời gian ngồi dạy hai con học bài. Con út tiếp thu bài rất nhanh, học 1 hiểu 10 còn con lớn thì giảng đi giảng lại mãi không hiểu dù chỉ là một phép tính đơn giản. Người mẹ vùng vằng, vứt bút đứng dậy và không quên buông lời than vãn:

-Không biết giống ai mà ngu dốt thế này. Tao giảng cho em nó hiểu ngay mà mày có giảng trăm nghìn lần vẫn vậy. Tốt nhất đừng học làm gì nữa cho phí tiền.

Lời người mẹ nói thế mà thành sự thật. Học hết cấp 3, người anh đi học nghề rồi sớm kiếm việc làm phụ giúp gia đình. Cậu em trai vào học ở một trường đại học danh tiếng. Dù chi phí học tập đắt đỏ nhưng bố mẹ cậu vẫn cố gắng chắt chiu, dành dụm cho con trai được học hành đến nơi đến chốn.

Nhưng rồi, một chuyện không may xảy đến với gia đình khi người cha bị tai nạn. Dù không hại đến tính mạng nhưng ông hoàn toàn mất đi khả năng lao động kiếm tiền. Mọi lo toan gánh nặng đều đổ lên vai người mẹ và cậu anh trai.

Người em cứ vô tư chăm lo học hành mà chẳng buồn bận tâm tới chuyện gia đình. Mỗi lần túng thiếu chỉ cần gọi điện về cho mẹ là tiền lại rủng rỉnh. Cậu đã chẳng biết rằng, để có đủ tiền gửi cho em trai, người anh đã phải lao động vất vả thế nào. Dù cả nhà có phải nhịn ăn đi một bữa cũng cố gắng lo cho cậu út bằng bạn bằng bè.

Tốt nghiệp ra trường, người em ở lại thành phố làm việc và lập gia đình. Chẳng mấy khi cậu về qua nhà thăm nom và chăm sóc bố mẹ dù họ ngày đêm mong ngóng cậu về. Thế nên, mỗi lần biết tin con trai út về là bố mẹ cậu mừng lắm. Nhà trồng được bao nhiêu loại rau củ quả, nuôi được bao nhiêu gà vịt ngan ngỗng cũng cố mà dồn cho con trai mang đi bằng hết vì sợ là ở thành phố khó kiếm được đồ ngon.

Người mẹ ngày ngày thức đêm dậy sớm cũng chỉ để trồng rau, thả cá, nuôi gà để chờ đợi con trai út trở về. Với bà, đó có lẽ là niềm vui sướng và hãnh diện duy nhất trên đời. Bà thường kể với hàng xóm láng giềng bằng vẻ mặt rạng rỡ rằng con trai út bà giỏi giang thế nào, thông minh thế nào, giàu có ra sao mà chẳng bao giờ nhắc tới vợ chồng người con trai cả vẫn ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ từng bữa ăn giấc ngủ.

Thế rồi con dâu út sinh cháu đầu lòng. Bà vội vã khấp khởi tay xách nách mang lên trông cháu nhưng rốt cuộc lại bị con từ chối với lý do đã có người giúp việc.

Một ngày nọ, cậu út gọi điện về cho mẹ xin tiền mua ô tô. Cậu nói rằng muốn mua một chiếc ô tô xịn để phục vụ công việc và tiện về quê thăm gia đình nhưng đang thiếu tiền. Bà bàn với chồng xẻ nửa mảnh đất của tổ tiên để lại bán đi lấy tiền cho cậu út mua xe. Từ ngày có xe, gia đình cậu út quả là có thường xuyên về quê hơn. Mỗi lần về lại ở lâu hơn, tinh thần cũng sảng khoái, vui vẻ hơn. Ông bà nhìn con út vui vẻ mà cũng phấn khởi trong lòng.

Tuổi già nhanh chóng ập đến. Sức khoẻ hai ông bà cũng suy giảm, thường xuyên cảm nắng, cảm gió như cơm bữa. Một lần nọ, bị cảm, bà mẹ chạnh lòng nhớ con trai út nên gọi điện than vãn. Người em lập tức gọi về cho anh, chất vấn anh tại sao không quan tâm, chăm sóc chu đáo cho bố mẹ, để bố mẹ ốm đau liên miên như vậy. Người anh chỉ lặng thinh không thanh minh gì.

Sau đó ít hôm, người em trai một mình lái xe về thăm bố mẹ. Trong bữa cơm tối, cậu út ngỏ ý muốn bố mẹ cắm nốt mảnh đất mà bố mẹ đang ở để vay tiền cho cậu kinh doanh và đón bố mẹ lên thành phố ở cùng.

Trong ánh đèn nhập nhoạng, mâm cơm bị hất tung. Hai ông bà còn chưa hiểu chuyện gì thì tiếng thét thất thanh của con trai út rung động cả trời đêm. Máu bắn ra tung toé.

Người anh tay vẫn cầm con dao gọt hoa quả, toàn thân rung bần bật, mắt hằn lên những tia máu đỏ.

Cậu em trai gục xuống cạnh mâm cơm đổ nát.

-Mày. Mày là thằng súc sinh. Mày... Mày giết em rồi. Mày giết em rồi..... thằng súc sinh...

Giọng bà mẹ hổn hển đứt quãng. Người bố như chết đứng, cơ miệng như co cứng chẳng nói lên lời.

Khi hàng xóm chạy tới cũng là lúc người anh rú lên một tiếng rồi chạy xộc ra ngoài. Người mẹ lê đầu gối bò tới bên cậu con trai cưng, vực cậu vào lòng, gào khóc tức tưởi.

-Có ai cứu nó với. Cứu nó với. Con trai tôi. Con ơi...

Người em được đưa tới bệnh viện cấp cứu ngay sau đó. Vết dao suýt nữa đã đâm trúng tim cậu.

Dân làng túa đi khắp nơi tìm kiếm kẻ thủ ác nhưng cuối cùng họ lại thấy người anh ở đồn công an. Anh ta đã chủ động ra đầu thú.

Suốt quãng thời gian bị tạm giam trước khi mang vụ án ra xét xử, người anh chẳng mở miệng nói dù chỉ nửa lời. Chỉ ngày ngày bó gối ngước mắt nhìn lên khung cửa thông gió, nét mặt chẳng chút biểu lộ cảm xúc.

Ngày kết thúc xử án cũng là ngày người anh nhập viện tâm thần. Bác sĩ kết luận anh ta đã bị bệnh tâm thần từ rất lâu. Nguyên nhân có thể là do sang chấn tâm lý từ khi còn nhỏ. Những ẩn ức tích tụ lâu ngày khiến cơn điên nổi lên dẫn tới mất kiểm soát hành vi.

Từ ngày nhập viện cho tới suốt vài tuần sau đó, người anh vẫn chỉ im lặng. Lúc nào người ta cũng chỉ thấy anh ngồi bó gối ở góc phòng mắt ngước nhìn ra khung cửa sổ, vẻ mặt vô hồn.

Các bác sĩ quyết định dùng liệu pháp thôi miên để thâm nhập vào nội tâm sâu thẳm trong con người anh ta. Anh ta bắt đầu khóc. Tiếng khóc ban đầu chỉ là những âm thanh dấm dứt trong cuống họng, sau to dần và nức nở, nghẹn ngào. Tuy vậy, anh ta vẫn chẳng hé răng nói nửa lời.

Đêm hôm đó, đúng vào đợt gió lạnh đầu mùa, gió rít qua khung cửa nghe ù ù, tiếng bản lề kẽo kẹt. Vị bác sĩ già đi ngang qua phòng bệnh của anh ta chợt nghe thấy tiếng rên rỉ. Bà đẩy cửa bước vào thấy anh ta đang nằm co ro trong góc phòng tối tăm, toàn thân run rẩy, miệng lắp bắp...

-Mẹ, mẹ... con lạnh quá, mẹ có thể ôm con không?

Vị bác sĩ nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bệnh nhân. Vòng tay ôm lấy vai anh ta rồi vỗ về:

-Mẹ đây, mẹ đây... Mẹ tới đây rồi... mẹ ở đây với con, con ngủ đi, đừng sợ!

Rồi bà lẩm nhẩm vài lời hát ru...
Trong vô thức, khoé miệng anh ta mỉm cười dù nước mắt đã lăn xuống.
Đó là đêm đầu tiên anh ta biết thế nào là một giấc ngủ êm đềm.

*******************
Bạn đã hiểu được những gì qua câu chuyện của tôi?

Chúng ta không thể lựa chọn cho con mình một ngoại hình như ý muốn. Chẳng thể biến chúng từ ngờ nghệch thành thông minh. Nhưng hoàn toàn có thể lựa chọn cách đối xử với chúng như thế nào. Tất cả những đứa trẻ được sinh ra trên đời đều cần được yêu thương và đối xử công bằng. Tình yêu của cha mẹ là niềm vỗ về an ủi lớn nhất đối với con cái khi chúng còn bé và theo chúng suốt cuộc đời. Trao cho con tình yêu thương đong đầy. Để con được sống một cuộc đời trọn vẹn.
Tương lai của con cái nằm trong tay cha mẹ.
FB: Lê Thanh Ngân (8.7.2020).

Address

Thôn Bá Khê, Xã Tân Tiến, Huyện Văn Giang, Tỉnh Hưng Yên
Hung Yen
160000

Telephone

+84978307608

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Bá Khê posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Chùa Bá Khê:

Share