16/08/2026
GIỖ THU — NGÀY 3 THÁNG 7 ÂM LỊCH (15/8/2026)
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày mùng 3 tháng 7 âm lịch, con cháu trong họ lại nhớ ngày mà tìm về. Người ở gần, người ở xa, mỗi người một cuộc sống, nhưng đến ngày Giỗ Thu lại cùng trở về dưới một mái nhà, thắp nén hương tưởng nhớ ông bà, tổ tiên.
Sáng sớm, khi nắng còn nhẹ trên những đồi thông Thủy Xuân, Ban Trị sự đã có mặt tại Lăng Đức Ông để làm lễ cáo. Nơi đây là lăng của Tuy Biên Quận công Miên Sủng, thụy Cẩn Mục — Hoàng tử thứ 53 của vua Minh Mạng, sinh năm Tân Mão (1831), mất ngày 3 tháng 7 năm Ất Sửu (1865).
Trên bệ thờ chỉ có một đĩa quả, một bình cúc vàng và những nén hương vừa châm, khói bay nhẹ trong buổi sớm. Lễ vật chẳng cầu kỳ, nhưng có lẽ sự thành kính vốn không nằm ở nhiều hay ít. Đứng giữa những cột đá chạm rồng phượng đã nhuốm màu năm tháng, bất chợt thấy khoảng cách giữa mình với người xưa như gần lại. Bao thế hệ trước cũng từng đến nơi này, từng cúi đầu, từng thắp một nén hương như con cháu hôm nay.
Rời lăng trở về nhà thờ phái ở Nam Phổ, Phú Vang, không khí đã rộn ràng hơn hẳn. Phướn vàng bay trước hiên, những chiếc đèn lồng đỏ khẽ đung đưa dưới mái ngói. Cô bác, o dì, anh chị em từ nhiều nơi lần lượt trở về. Có người cả năm mới gặp lại một lần, nên vừa thấy nhau đã tay bắt mặt mừng, hỏi chuyện gia đình, chuyện con cháu, chuyện một năm vừa qua.
Lễ Giỗ Thu được cử hành trang nghiêm theo nghi thức truyền thống của dòng họ: từ lễ cáo, dâng hương, dâng rượu, đọc văn tế cho đến lễ tất. Mọi việc diễn ra chậm rãi, đầy đủ, không vội vàng cũng không giản lược. Ban Trị sự chỉnh tề trong áo dài, khăn đóng; con cháu đứng phía sau theo thứ bậc. Những nghi thức đã được gìn giữ qua nhiều thế hệ lại tiếp tục được trao truyền bằng chính cách ấy — người trước làm, người sau nhìn rồi ghi nhớ.
Sau phần lễ là một phần mà lũ trẻ trong họ luôn háo hức: trao thưởng cho các cháu học sinh cấp 1, cấp 2 và cấp 3 có thành tích học tập xuất sắc.
Phần thưởng có thể không lớn, nhưng khoảnh khắc được gọi tên trước bàn thờ tổ tiên, giữa đông đủ ông bà, cô bác và anh chị em trong họ, lại là một niềm vui rất riêng. Đứa thì đỏ mặt cười ngượng, đứa ôm chặt phần thưởng vào lòng. Đó cũng là cách dòng họ gìn giữ và nhắc nhau về tinh thần hiếu học: để các cháu hiểu rằng sự cố gắng của mình không chỉ là niềm vui của cha mẹ, mà còn là niềm vui chung của cả gia đình, dòng tộc.
Lễ xong, bà con cùng ngồi lại thụ lộc ông bà.
Dưới mái rạp ngoài sân, những mâm cỗ Huế được dọn lên, mộc mạc mà thân quen: bánh lá, mít trộn, vả trộn, bánh tráng nướng, những tô canh còn nghi ngút khói… Các cụ nâng ly hỏi thăm nhau, lớp trẻ chuyện trò rôm rả, tiếng cười xen lẫn tiếng trẻ con chạy chơi giữa cái nắng tháng Bảy.
Có những đứa nhỏ lúc này chỉ biết ngồi bên bàn, tì cằm nhìn người lớn, chưa thể hiểu hết vì sao mỗi năm cả nhà lại đông đủ như vậy. Nhưng rồi mai sau, khi lớn lên, có lẽ chính chúng sẽ nhớ những buổi giỗ như thế này — nhớ mái nhà thờ, nhớ mùi hương trầm, nhớ mâm cơm đông người và nhớ những gương mặt đã từng ngồi cạnh mình.
Cũng trong ngày ấy, ở Sài Gòn, những người con, người cháu không thể về Huế cũng cùng nhau làm giỗ. Dưới hai bức chân dung ông bà được treo trang trọng, mâm cơm được bày lên, các chú các bác một bàn, các cô các dì một bàn, con cháu quây quần, tiếng nói cười rộn cả gian nhà.
Huế có đồi thông Thủy Xuân, có lăng xưa, có mái ngói đã nhuốm màu thời gian. Sài Gòn không có những điều ấy. Nhưng nén hương được thắp lên vẫn mang cùng một lòng tưởng nhớ, và ngày mùng 3 tháng 7 vẫn là ngày để con cháu nhớ mình từ đâu mà có.
Giỗ Thu năm nay lại khép lại trong sự ấm áp của một ngày sum họp.
Rồi mỗi người lại trở về với cuộc sống của mình. Chỉ mong rằng năm sau, và nhiều năm sau nữa, đến ngày này con cháu vẫn nhớ mà trở về; những nghi lễ ông cha để lại vẫn được gìn giữ; những đứa trẻ học tốt vẫn được vui vẻ xướng tên trước bàn thờ tổ tiên; người lớn tuổi còn có dịp gặp nhau, lớp trẻ còn biết mặt, biết tên và biết mình thuộc về đâu.
Bởi chỉ cần con cháu còn nhớ ngày trở về, còn nhận ra nhau và còn cùng nhau thắp một nén hương trước tổ tiên, thì mạch nguồn của gia đình, dòng họ vẫn còn được nối tiếp qua từng thế hệ.