28/12/2025
𝓣𝓻𝓸𝓷𝓰 𝓷𝓱𝓾̛̃𝓷𝓰 𝓭𝓲𝓮̂̀𝓾 𝓬𝓱𝓾̛𝓪 𝓽𝓻𝓸̣𝓷 𝓿𝓮̣𝓷 ,𝓽𝓸̂𝓲 𝓱𝓸̣𝓬 𝓬𝓪́𝓬𝓱 𝓱𝔂 𝓿𝓸̣𝓷𝓰
Ai trong chúng ta sống mà không cần đến hy vọng? Có lẽ, mỗi người đều mang trong tim một niềm tin nào đó, một ước mơ, một nỗi chờ đợi, hay đơn giản chỉ là mong rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm nay. Dù đôi khi niềm hy vọng ấy nhỏ bé, mong manh, nhưng chính nó lại là nơi Thiên Chúa âm thầm hiện diện. Ngài không hứa cất đi mọi nỗi đau, nhưng sẽ ban cho tôi sức mạnh để đứng vững trong mọi thử thách. Và đó cũng chính là lời mời gọi của Năm Thánh – HY VỌNG ĐỂ KHÔNG THẤT VỌNG để tôi dám tin rằng một luồng sáng sẽ đến ngay cả khi tôi chưa tìm thấy bình minh ló rạng.
Khi cánh cửa hồng ân được mở ra, là lúc lòng tôi được thức tỉnh thêm một lần nữa. Giữa những ngày tưởng chừng rất đỗi bình thường, chủ đề ấy vang lên như một lời nhắc nhở từ tận tâm hồn: đừng để nỗi sợ hay thất bại làm tắt đi niềm tin. Hy vọng không phải là những ảo tưởng xa vời mà giúp tôi đứng vững trước thực tại, là chọn tin vào tình yêu của Thiên Chúa, ngay cả khi tôi chưa thấy kết quả của niềm tin ấy. Chính Ngài là nguồn hy vọng không bao giờ vơi - Đấng biến những điều nhỏ bé trong tôi trở nên trọn vẹn trong tình yêu.
Tôi nhớ có những lúc lòng mình như chìm lại, chân chẳng muốn bước bởi những thất vọng tràn trề. Những dự định tưởng chừng đẹp đẽ, những cố gắng bằng cả tâm huyết nhưng kết quả chẳng lại như mong đợi, những ước mơ không như suy nghĩ. Thế nhưng, tôi chợt nhận ra trong những thất vọng nhỏ bé ấy đem lại những điều lớn lao: hy vọng chẳng rời xa tôi. Nó vẫn ở đó nhưng tôi lại gạt nó qua một góc của trái tim, nó vẫn cùng một hơi thở với tôi và nhắc nhở tôi : “ đừng buông xuôi ”. Có thể lúc đó, tôi chưa thấy ánh sáng đức tin, chưa tìm được câu trả lời cho mọi điều đang xảy đến. Nhưng tôi tin Chúa vẫn đang hiện diện một cách nào đó. Ngài đến không phải để xóa bỏ đi mọi thứ mà giúp tôi biết cách chấp nhận điều thực tế với một tâm hồn bình an. Chính trong những điều không trọn vẹn ấy, tôi dần nhận ra giá trị của niềm tin – chỉ cần tôi thêm một chút kiên nhẫn, một chút của sự tin tưởng và một cái nhìn tích cực thì mọi sự sẽ bừng lên một tia sáng của Chúa.
Khi nhìn lại những gì mà tôi đã đi qua, tôi lại cảm thấy mọi thứ vô cùng nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa. Vì Ngài lớn lao trên hết mọi thứ - Ngài dạy tôi biết yêu mến bởi những gì đã xảy đến hơn cả niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Nhờ những thử thách ấy, tôi học được cách tín thác, cách biết ơn dù cuộc sống chưa trọn vẹn như mong muốn. Tôi hiểu rằng Chúa không hứa cho tôi một con đường bằng phẳng, nhưng hứa sẽ luôn đồng hành cùng tôi. Ngài giúp tôi đứng dậy sau những thất vọng, sau những vấp ngã. Có lần, tôi đã hỏi Chúa rằng: “ Tại sao Chúa lại để con gặp những chuyện như thế này mà không phải là ai khác ? ” Và trong sự hiện diện âm thầm ấy, hy vọng của tôi được nuôi dưỡng lớn lên mỗi khoảnh khắc – một niềm hy vọng không phai, nó vẫn lớn lên cùng đức tin và lòng biết ơn. Nhờ vậy, tôi học được rằng thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là nơi bắt đầu của một hành trình mới – hành trình của hy vọng, của lòng tin và của ơn biến đổi.
Chính hy vọng đã trở thành ngọn lửa nhỏ sưởi ấm một tâm hồn rộng lớn trong những ngày tưởng chừng tăm tối nhất. Hy vọng không làm biến mất nỗi đau, nhưng giúp tôi can đảm bước đi giữa nỗi đau ấy. Nó nhắc tôi rằng, dù mọi sự có sụp đổ, vẫn còn đó một bàn tay nâng đỡ, một tình yêu không bao giờ đổi thay. Hy vọng giúp tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt mới – không còn là “tại sao lại là con?”, mà là “Chúa muốn dạy con điều gì qua khó khăn này? ”. Và khi tôi để hy vọng dẫn dắt đi, tôi bắt đầu thấy ánh sáng của niềm vui, của bình an và của sự sống đích thực mà Chúa trao tặng.
Từ khi nhận ra điều ấy, tôi học cách sống chậm hơn và lắng nghe nhiều hơn. Tôi nhận ra hy vọng không chỉ ở trong những giờ cầu nguyện, mà còn trong từng việc nhỏ của mỗi ngày – khi tôi biết mỉm cười với một người buồn, biết lắng nghe ai đó đang mệt mỏi, một việc làm bác ái, một sự âm thầm từ người khác muốn giúp đỡ, nở một nụ cười thân thiện hay biết nói một lời cảm ơn – xin lỗi chân thành. Hy vọng khiến tôi nhìn mọi người bằng ánh mắt tích cực hơn, nhìn cuộc đời bằng niềm tin rằng vẫn còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi. Và tôi hiểu, khi tôi gieo hạt mầm hy vọng nhỏ bé, chính tôi cũng được Chúa đổi mới từ bên trong.
Giờ đây, cánh cửa Năm Thánh đã dần khép lại nhưng lại mang trong tôi những hy vọng mới. Tôi hiểu rằng hy vọng không còn là điều xa vời, mà là mỗi hơi thở là một điều hy vọng mỗi ngày, là ánh sáng nhỏ bé giúp tôi nhìn thấy ý nghĩa ngay trong những điều bình thường nhất của cuộc sống. Hy vọng càng không phải là chờ đợi một phép màu, mà là dám tin rằng Chúa vẫn đang âm thầm hành động trong cuộc đời tôi. Từ những vấp ngã, tôi học cách đứng lên bằng hy vọng. Từ những mất mát, tôi học cách tìm lại niềm tin. Và hôm nay, tôi muốn sống mỗi ngày như một lời đáp trả – dù rằng cuộc đời có đổi thay, tôi vẫn chọn hy vọng, vì tôi tin: ở cuối mọi con đường, luôn có ánh sáng của Chúa chờ đợi tôi.
Catarina Mỹ Hậu
Thanh Tuyển Con Đức Mẹ Đi Viếng Huế