Nhà Tu Tân Quý Tây

Nhà Tu Tân Quý Tây Nhà-Tu tùng Hội Thánh dưới quyền ủng hộ của Đức Giáo-tông Nguyễn Ngọc Tương

TÂM THÀNH HÙN PHƯỚCĐại Hồng Chung tẩy trần thanh tịnh,Kết đạo duyên, tâm kính dâng lên.Đạo tâm hội tụ một lòng,Muôn duyê...
27/08/2026

TÂM THÀNH HÙN PHƯỚC
Đại Hồng Chung tẩy trần thanh tịnh,
Kết đạo duyên, tâm kính dâng lên.
Đạo tâm hội tụ một lòng,
Muôn duyên kết lại vun trồng đức tin.

Hùn công quả, giữ gìn đạo nghiệp,
Góp tâm thành nối tiếp tiền nhân.
Một hồi chuông vọng xa gần,
Thức tâm tỉnh tánh, gieo phần thiện duyên.

Thành tâm tri ơn – Thành kính cảm tạ.
Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.

TRUNG ĐÀN THỜI NGỌ CHÁNH LỄ KỶ NIỆM ĐỨC THƯỢNG CHƯỞNG PHÁP ĐẮC VỊ CÁI THIÊN TIÊN QUAN TỪ BI PHỔ TẾ THIÊN TÔNCuộc lễ viên...
17/07/2026

TRUNG ĐÀN THỜI NGỌ CHÁNH LỄ KỶ NIỆM ĐỨC THƯỢNG CHƯỞNG PHÁP ĐẮC VỊ CÁI THIÊN TIÊN QUAN TỪ BI PHỔ TẾ THIÊN TÔN

Cuộc lễ viên mãn, ngưỡn vọng hồng ân Tiên Quan chiếu rọi, dẫn dắt môn đồ Cao Đài của Đức Chí Tôn trên bước đường tu thân lập đức, sớm thành viên mãn

Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần.Recap khoảnh khắc bổn đạo Nhà tu Trung Thừa Tân Quí Tây chung tay hổ trợ chuẩn bị cuộc...
16/07/2026

Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần.

Recap khoảnh khắc bổn đạo Nhà tu Trung Thừa Tân Quí Tây chung tay hổ trợ chuẩn bị cuộc lễ vía Đức Thượng Chưởng Pháp.

Chơn thành cảm tạ và ghi nhận tấm lòng, công sức, thời gian quí bổn đạo đã dành ra đến công quả, hổ trợ Ban Quản lí để cuộc lễ càng thêm long trọng

90 NĂM VÂN QUY BẠCH NGỌC    Đức Thượng Chưởng-pháp Lê Bá Trang – bậc tiền bối khả kính thuở khai sơn tạo tự, là người đặ...
16/07/2026

90 NĂM VÂN QUY BẠCH NGỌC

Đức Thượng Chưởng-pháp Lê Bá Trang – bậc tiền bối khả kính thuở khai sơn tạo tự, là người đặt nền móng nghi lễ, giáo lý trong buổi Đạo Cao Đài còn nơi thời kỳ phôi thai; đồng thời cũng là bậc Anh-lớn mẫu mực, gương sáng đức hạnh cho lớp hậu thế học hỏi noi theo. Tuy nay đã chín mươi năm kể từ ngày Anh-lớn Chưởng-pháp vân quy Bạch Ngọc, song công lao kiến tạo nền móng Đại Đạo của Người vẫn vững tựa non Tu-di; còn giới đức cùng gương hạnh ấy vẫn nhẹ nhàng lưu lại nơi trần thế như hương mai thanh nhã giữa đêm đông đầy biến động – “mai hoa hương tự khổ hàn lai”.

Ở đời, lắm kẻ cho rằng vinh hoa phú quý là đích đến của kiếp người; áo mão đai cân, chức tước đầy thân, của cải chất đầy gia thất. Thế nhưng, khi quỷ vô thường gõ cửa, nào ai mang theo được thứ gì. Dứt hơi hồn xuất, rồi đến năm bảy mươi năm sau cũng dần chìm vào quên lãng, chẳng còn mấy người nhung nhớ nhắc tên. Ấy vậy mà có những bậc oai nghi, một đời gương hạnh, nhìn thấu lẽ giả tạm của cõi đời, chẳng tham đắm mồi vinh hoa, chẳng quyến luyến mùi phú quý. Người đã lấy tài đức mà phụng sự nhơn sanh, sống một đời thanh sạch, thiểu dục tri túc, trọn đạo nghĩa với Đạo, với đời. Đến giờ phút lâm chung vẫn an nhiên tịch tịnh mà vân quy Bạch Ngọc, để lại niềm tiếc thương cùng lòng kính ngưỡng cho người ở lại.

Đã qua chín mươi năm kể từ ngày Đức Thượng Chưởng-pháp vân quy Bạch Ngọc, nhưng Anh-lớn dường như vẫn hiện hữu trong tâm thức người con Cao Đài qua từng câu chuyện Đạo xưa, từng lời dạy được truyền lưu qua bao đời chức sắc, hay trong từng trang đạo sử cũ. Mây nơi cõi thế hợp rồi tan, nhưng áng mây đức hạnh của Người vẫn còn lưu bóng mãi cùng năm tháng.

Tệ đệ chẳng phải bậc thanh xuất vu lam, tuổi đời còn trẻ, sở học chưa tinh. Nhưng mỗi lần nhắc đến Người, trong lòng lại dấy lên niềm kính ngưỡng và thán phục trước công lao, giới đức cùng gương hạnh nơi cửa Đạo. Cái tài, cái đức cùng tấm lòng trọng nghĩa khinh tài ấy thật khiến hậu sanh cảm phục. Thuở ở dân thì dân thương, lúc ra đi dân nhớ – một đời thanh liêm, tư chất thanh cao.

“Áng Mây” không phải là tác phẩm kể lại hành trạng cuộc đời Đức Thượng Chưởng-pháp Lê Bá Trang dưới góc nhìn sử học mà là nơi gửi gắm tình cảm, nơi lưu lại những mảnh kí ức xưa mang hình bóng của một bậc vĩ nhơn đang dần mờ phai theo năm tháng. Bởi “Áng mây” chính là nơi dừng chân ngẫm lại những câu chuyện xưa, góp nhặt từng mảnh kí ức để vẽ lên một bức tranh mang nhiều gam màu về một con người hết lòng vì đạo trọn nghĩa đời; xứng danh là bậc trượng phu gánh trên vai trách nhiệm cao cả.

Đã mấy mươi năm Anh-lớn khuất bóng. “Hưu ngôn tịch diệt, mạc ngôn quy” – chớ nói tịch diệt là trở về, bởi Người nào có thật đi đâu mà trở về. “Tọa cửu lao cân, ngọa tổn bì”, cái xác thân giả tạm này vốn chịu nhiều sự ràng buộc. “Xích cước đạp phiên tứ đại hải”, chỉ một bước chân thôi cũng đủ Người vượt khắp năm châu bốn biển. “Không quyền đả phá ngũ Tu-di”, một quyền một cước, một niệm giác ngộ liền phá tan cõi giả tạm trần gian ô trược nầy. Vậy Người phá tan cái gì? Chính là cái sự vô minh, tham luyến thói đời giả tạm được Người phá bỏ, mở ra con đường đạo đức thuần tuý cho lớp lớp hậu sanh bước tiếp. Quả thật, Người chưa từng rời xa chúng ta, mà vẫn âm thầm dõi theo từng bước đi trên đường đạo nghĩa.

“Tích nhựt như thị lai,
Kim triêu như thị khứ.
Lai khứ tự như như,
Bất giả Như Lai xứ.”

Ngày xưa Người đến thế gian này như thế nào, thì hôm nay cũng như thế ấy mà rời đi. Một đời quả công viên mãn, thong d**g tự tại mà vân du thượng giới. Cái phong thái an nhiên ấy chẳng cần ai tiếp dẫn, bởi Người tự tại ung dung chọn lấy con đường riêng để trở về với thể tánh chơn như, hiệp cùng Đức Chí Tôn – Đấng Đại Từ Phụ trọn lành nơi Bạch Ngọc Kinh.

“Điểu tùy loan phượng phi đằng viễn, Nhơn bạn hiền lương phẩm tự cao.”

Chim nhỏ bay theo loan phượng thì bay cao bay xa; con người gần bậc hiền lương thì phẩm hạnh cũng trở nên cao đẹp. Thật vậy, gương hạnh của Người chẳng những là tấm gương soi, mà còn là thước đo, là la bàn chỉ hướng trong buổi đời thế tục hôm nay. Ngày mà lớp hậu sanh không còn được diện kiến các bậc trưởng thượng khả kính, khi Anh-cả Giáo-tông, Anh-lớn Thượng Chưởng-pháp đã khuất bóng, thì chính gương hạnh ấy trở thành ngọn đèn soi lối giữa đêm trường u minh.

“Triêu vi phất vân huê,
Mộ vi ủy địa tiều.
Ký ngôn lập thân giả,
Vật học nhu nhược miêu.”

Làm người phải noi bước tiền nhơn mà giữ gìn đức hạnh, chớ chạy theo bã vinh hoa, mùi phú quý; bởi cái sắc, cái hương của thói đời vốn sớm nở tối tàn như loài hoa dại ven đường. Phải ngày ngày khắc kỷ phục lễ, giữ tâm ý thanh sạch, triêu càn tịch dịch mà chuyên cần trau sửa bản thân; lấy lòng trung chánh hướng về lẽ Đạo, về chơn lý sáng ngời mà bậc tiền nhân đã dày công khai mở lưu truyền.

“Phi vân tự hữu lăng tiêu chí,
Hướng nhựt ninh vô phủng nhựt tâm.”

Bức tranh sơn thủy hữu tình vẫn lặng lẽ nép mình dưới bầu trời thanh nhã, tưởng như an yên tĩnh mặc nhưng lại ẩn tàng biết bao câu chuyện của thời gian. Có những áng mây hợp rồi tan theo lẽ vô thường của tạo hóa, nhưng cũng có những áng mây tuy khuất bóng mà dư hương vẫn còn lưu mãi nơi lòng người. Và “Áng Mây” cũng chính là một cụm mây như thế – mang theo dấu tích của một đời đạo hạnh, một đời tận tụy vì Đạo vì đời. Tuy nhẹ nhàng thanh thoát giữa trời Đại Đạo bao la, nhưng lại chất chứa biết bao đạo tình, khí tiết và bóng hình của một bậc vĩ nhân khả kính. Để rồi qua năm tháng, áng mây ấy vẫn lặng lẽ trôi giữa bầu trời Đại Đạo, lưu lại dư âm thanh cao cho lớp hậu thế noi theo.

Kiến Văn tự Chương Lương kính bút.

“Người ngu nghĩ mình ngu,Nhờ vậy thành có trí.Người ngu tưởng có trí,Thật xứng gọi chí ngu.”“Người ngu, dầu trọn đời,Thâ...
28/05/2026

“Người ngu nghĩ mình ngu,
Nhờ vậy thành có trí.
Người ngu tưởng có trí,
Thật xứng gọi chí ngu.”

“Người ngu, dầu trọn đời,
Thân cận người có trí,
Không biết được Chánh pháp,
Như muỗng với vị canh.”

“Người trí, dầu một khắc,
Thân cận người có trí,
Biết ngay chân diệu pháp,
Như lưỡi với vị canh.”

“Người ngu si thiếu trí,
Tự ngã thành kẻ thù.
Làm các nghiệp không thiện,
Phải chịu quả đắng cay.”

NGU VÀ TRÍ TRONG ĐƯỜNG ĐẠO

Ở đời, người ta thường sợ mình thua kém thiên hạ, nên hay tô bồi cái biết của mình cho lớn. Nhưng lạ thay, càng tự cho mình hay giỏi, người ta càng khó bước vào cửa Đạo. Bởi cái màn vô minh lớn nhứt không phải là không biết, mà là không biết mà tưởng mình đã biết.

Người có trí chân thật là người biết tự xét mình. Thấy mình còn mê, còn dở, còn nhiều điều chưa thông suốt, nên lòng biết hạ mình học hỏi. Chính nhờ cái tâm khiêm cung ấy mà ánh sáng trí huệ mới có chỗ soi vào. Còn kẻ vừa nghe đôi lời giáo lý đã tưởng mình thấu triệt thiên cơ, vừa đọc ít kinh sách đã tưởng mình hơn người, ấy là cái ngu đã phủ thêm lớp ngã mạn, càng khó cứu độ hơn nữa.

Đức Chí Tôn mở Đạo kỳ ba nơi cõi Nam phương, chẳng phải để người đời đem đạo lý làm chuyện tranh hơn thua, mà cốt dạy nhơn sanh biết sửa lòng, luyện tánh, thương yêu và giác tỉnh. Người gần bậc hiền mà không chịu mở tâm tiếp nhận, thì dầu ở cạnh suốt đời cũng chẳng hiểu được chân nghĩa đạo mầu, khác nào cái muỗng nằm trong nồi canh mà chẳng biết vị ngon dở ra sao. Trái lại, người có căn lành, chỉ cần nghe một lời chơn đạo cũng đủ thức tỉnh tâm mê, như đầu lưỡi vừa chạm canh liền biết mặn ngọt.

Trong cửa Đạo, điều đáng sợ không phải ma chướng bên ngoài, mà chính là lòng ngu si, cố chấp bên trong mỗi người. Khi tâm còn tham sân, ngã mạn, ganh ghét, thì tự mình đã làm kẻ thù của mình trước rồi. Mỗi ý nghĩ bất thiện, mỗi lời nói tổn người, mỗi việc làm trái lương tâm đều là hột giống khổ đau gieo xuống cho ngày sau gặt lấy.

Bởi vậy, người tu không cần khoe mình hiểu nhiều đạo lý, mà cần biết sửa một cái tánh xấu, bỏ một điều quấy, giữ một lòng chân thật. Người biết cúi đầu trước chơn lý mới mong ngẩng mặt bước gần ánh sáng thiêng liêng.

Con đường học Đạo vốn không ở nơi cao xa huyền bí, mà bắt đầu từ chỗ biết mình còn mê để cầu được sáng, biết mình còn dở để học nên hiền. Ấy mới thật là cái trí của người tu.

Câu chuyện kể về đức độ và lòng từ bi cảm hóa người của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương.   Ông Phối Sư Thái Vui Thanh vì...
27/05/2026

Câu chuyện kể về đức độ và lòng từ bi cảm hóa người của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương.

Ông Phối Sư Thái Vui Thanh vì bất mãn với ba vị Chánh Phối Sư nên bỏ về Biên Hòa, trước khi đi còn để lại thơ có lời lẽ phạm thượng đối với Hội Thánh và Đức Giáo Tông. Khi đọc thơ, Đức Giáo Tông rất đau lòng đến rơi nước mắt nhưng không hề nổi giận hay trách phạt.

Nhiều lần, Đức Giáo tông giao cho các vị chức sắc soạn thơ trả lời, nhưng quý chức sắc soạn thư với lời lẽ cứng rắn, Đức Giáo Tông đều không đồng ý vì cho rằng thiếu lòng từ bi. Sau cùng, chính Ngài chỉ viết vỏn vẹn mười hai chữ:

- “Phải vì Thầy, phải vì Đạo, mới được phẩm vị thanh cao.”

Thanh đồng Lê Văn Sáu được lịnh mang thơ cùng bánh Thánh và nước Ma Ha lên tận Biên Hòa trao cho ông Ba tức ông Phối Sư Thái Vui Thanh. Khi đọc thơ xong, ông Ba xúc động bật khóc, lập tức trở về Bến Tre trong đêm để xin gặp Đức Giáo Tông.

Khi gặp lại, Đức Giáo Tông không nhắc lỗi cũ, chỉ nhẹ nhàng hỏi:

- “Em còn thương Thầy không?”
- “Em còn thương Đạo không?”
- “Em còn thương Qua không?”

Ông Ba xúc động khóc và nhận lỗi. Sau đó, Đức Giáo Tông tiếp tục hòa giải ba vị Chánh Phối Sư, khuyên mọi người đoàn kết, thương yêu, từ bi hỷ xả và cùng lo cho Đạo.

Câu chuyện cho thấy Đức Giáo Tông cảm hóa người bằng tình thương và đạo đức, chứ không dùng quyền lực hay hình phạt. Chỉ bằng vài lời chân thành, Ngài đã hóa giải được mâu thuẫn lớn trong Hội Thánh.
________________________________________

Qua đoạn trích trên chúng ta đều thấy được rằng từng câu, từng chữ mà Đức Giáo Tông nói ra để mang hàm ý ẩn tàng sâu bên trong, chẳng đặng đơn thuần hay phải để người nghe, người đọc tưởng rằng sai câu trái chữ từ này lẫn lộn chữ kia. Nhứt nhứt hết thẩy Anh Cả đều có dụng ý, phải nghiền ngẫm kỹ càng mới thấu tỏ ý Anh Cả nhắc đến.

Kỷ niệm ngày Anh-cả Lý Giáo tông đăng điện nay xin mạng phép ôn lại lời dạy của Anh Cả dặn dò Hội Thánh ngày trước được ...
25/05/2026

Kỷ niệm ngày Anh-cả Lý Giáo tông đăng điện nay xin mạng phép ôn lại lời dạy của Anh Cả dặn dò Hội Thánh ngày trước được lưu trong Hồi ký của cố Thanh Đồng Lê Văn Sáu (tài liệu trên trang web caodaibanchinhdao.net).
.. Trong thinh phòng im phăng phắc, mọi người đều lắng nghe như rót mật vào lòng. Sau cùng, Ngài dặn:

"Hội Thánh phải tiết kiệm trước khi làm điều gì cho nhơn sanh, phải họp bàn cân nhắc cho kỹ, vì đó là tiếng nói của Hội Thánh hướng dẫn nhơn sanh theo đường chánh đạo, “thiên tả là bàn môn, thiên hữu là tả đạo” các em phải thấu hiểu điều này cho lắm! Nếu mấy em thương Thầy, thương Đạo, thương Anh Cả thì phải tận tâm lo cho Đạo vì còn nhiều khó khăn, phức tạp và khảo đảo… Những gì Anh Cả đã sắp đặt, mấy em không nên canh cải, thêm bớt vì mấy em chưa được sáng suốt cho lắm! Đừng thấy người ta cho tiền nhiều mà ham! Những lời Anh Cả nhắc lại mấy em có làm được hay không?"

Quý Anh Chị Lớn đồng thanh:

- "Dạ! Chúng em làm được những lời Anh Cả dạy và quyết tâm thi hành lập công."

Đức Ngài nói:

- "Anh rất mừng vì mấy em đã hứa, phải hết sức cố gắng nhé!"

Ngài dạy đem phát bánh Thánh (bánh in) cho từng vị và uống nước Ma Ha. Đức Ngài ban ơn lành chung cho chức sắc và tuyên bố giải tán. Ngài chậm rãi bước lên lầu.
-----------------------------
Canh cải: 更改 (chiết tự), Nghĩa là: Sửa đổi, cải hoán. Canh (更) khác với Tranh (爭) xin đừng nhầm lẫn vì vốn dĩ chúng ta là hàng hậu học và "chưa được sáng suốt cho lắm".

[[ Vô danh thị 無名氏: “Ngã canh cải liễu giá y phục, đả ban cá hóa lang nhi khứ” 我更改了這衣服, 打扮箇貨郎兒去 (Hoàng hoa dục 黃花峪, Đệ nhị chiệp) - Tôi thay bộ quần áo này xong, sửa soạn làm người gánh hàng rong rồi đi. ]]

Bảy đóa sen vàng nâng gót ngọc,Ba ngàn thế-giới đón Như-lai. Happy Birthday Buddha!Mừng ngày sanh nhựt Phật Đà!     ____...
24/05/2026

Bảy đóa sen vàng nâng gót ngọc,
Ba ngàn thế-giới đón Như-lai.
Happy Birthday Buddha!
Mừng ngày sanh nhựt Phật Đà!
_____________________

Hôm nay được tắm cho Như-lai,
Trí tuệ quang minh công đức lớn.
Chúng sanh ba cỏi đang chìm đắm,
Được thấy trần gian hiện pháp thân.
Nam mô Như-lai, Ứng-cúng,
Chánh biến-tri, Minh Hạnh-túc,
Thiện-thể, Thế-gian giải, Vô-thượng sĩ,
Điều-ngự Trượng-phu, Thiên-nhơn sư,
Phật, Thế-tôn.

Tắm Phật không chỉ là một nghi thức tôn giáo, không phải là việc làm cho vui bởi cốt Phật cũng chỉ là tứ đại vật chất cấu thành. Nhưng qua đó ta quán chiếu thân tâm, quán tưởng pháp ý bên trong đó để soi chiếu lại bản thân mình. Gáo nước thứt nhứt chảy xuống, nguyện bỏ mọi điều ác, gáo nước thứ hai nguyện làm những việc lành, gáo nước thứ ba nguyện độ tất cả chúng sanh.

Quán chiếu ý niệm thông qua việc tắm cho tôn tượng Đức Thế Tôn trước hết là để ta nhìn lại tâm mình còn những điều bất tịnh, uế trược hay không, chánh pháp của Đức Đại Từ Phụ, Đức Thích Ca Thế Tôn như dòng nước mát lành, làm sạch đi thân tâm ta, múc gáo nước ta thấy phản chiếu thân ảnh mình trong đó nhắc nhớ chúng ta phải soi xét tâm mình đã biết ăn năng tu sửa chưa, đã dùng cặp mắt thương yêu mà nhìn thấy cái chơn tâm, Phật tánh nơi mỗi người hay chưa hay vẫn bám chấp mà bới tìm lỗi mọn trước làm phiền não mọi người, sau thân tâm chẳng an lạc.

Kế đến ta lại thấy rằng đời sống tu tập của chúng ta muốn được an vui giải thoát, chúng ta phải sống như thế nào để xa lánh những điều khổ đâu và hướng tới những điều tốt đẹp. Đồng thời chia sẻ những điều hạnh phước, an vui đến với mọi người, mọi loài. Tắm Phật cũng kaf một đề tài để ta quán niệm bản thân nguyện tu học như thế nào để được dòng nước cam lộ Chánh pháp gội sạch những bụi bậm vô minh, phiền não tham ái của chính mình và nguyện bản thân sẽ phát huy những điều lợi lạc mang lại lợi ích cho mình và mọi người.

Dậy đi em!
Sớm nay hoa sen nở,
Trời sáng áng vừng đông,
Chiếu về nơi u tối,
Thế-tôn đản sanh rồi!

Mộc-dục kim thân Đức Thế-tôn hay tắm Phật trong ngày Thánh-đản bậc Minh-hạnh túc là một truyền thống cao đẹp không chỉ của cộng đồng Phật-giáo mà còn là nét đẹp giao thoa tồn tại nơi mà đời sống tâm linh của tín đồ Cao Đài và Phật Giáo như hòa làm một tại vùng đất phía Tây-nam Sài-gòn mấy mươi năm nay.

Ngã kim quán mộc chư Như Lai,
Tịnh trí trang nghiêm công đức tụ,
Ngũ trược chúng sanh linh ly cấu,
Đồng chứng Như Lai tịnh Pháp thân.
Nam mô Tây Phương Giáo Chủ Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn.

Address

Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 05:00 - 23:00
Tuesday 05:00 - 23:00
Wednesday 05:00 - 23:00
Thursday 05:00 - 23:00
Friday 05:00 - 23:00
Saturday 05:00 - 23:00
Sunday 05:00 - 23:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà Tu Tân Quý Tây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category