Vạch trần dị giáo "Hội Thánh Của Đức Chúa Trời"

Vạch trần dị giáo "Hội Thánh Của Đức Chúa Trời" Vì những người xung quanh ta. Hãy chung tay Vạch trần dị giáo "Hội Thánh Của Đ?

CHẤM DỨT SỰ XUYÊN TẠC CỦA GIÁO PHÁI CHÚA TRỜI MẸ (WMSCOG) VỀ GIÁO HỘI CÔNG GIÁO I. Chủ đề bài viếtVấn nạn: Các tín hữu C...
20/05/2018

CHẤM DỨT SỰ XUYÊN TẠC CỦA GIÁO PHÁI CHÚA TRỜI MẸ (WMSCOG) VỀ GIÁO HỘI CÔNG GIÁO

I. Chủ đề bài viết
Vấn nạn: Các tín hữu Chúa Ki-tô, kể cả Công Giáo lẫn Tin Lành khi gặp các giáo đồ chúa trời mẹ thường bị công kích chủ yếu bởi vấn đề "sabat - Chúa nhật", đứng trước những dẫn chứng xem ra "hùng hồn, tự tin, đúng Kinh Thánh", nhiều anh em Công Giáo, Tin Lành dễ bị dao động, sa ngã và mất đức tin, mất niềm tin về giáo hội, hội thánh mà họ đang theo để theo cái gọi là "hội thánh làm đúng Kinh Thánh".

Luận điệu của giáo phái đức chúa trời mẹ: Năm 313, hoàng đế Constatino Đại đế (280-337) ban hành chỉ dụ Milan lập ra tà giáo Công Giáo La Mã, xóa bỏ Lễ Vượt Qua, thay ngày sabat thành ngày Chúa nhật để thờ phượng thần mặt trời. Và phải đợi "chúa Ahn Sahng-hong" đến để khôi phục lại lẽ thật.

Sự thật có đúng như lời giáo phái này nói không ? Bài viết dưới đây không gì khác hơn muốn mời gọi tất cả mọi người - là tín hữu Công Giáo, Tin Lành, các nạn nhân giáo phái, và cả các giáo đồ cho rằng mình đang nói chân lý - thực hiện một chuyến du hành ngược thời gian để tìm hiểu về lịch sử Hội thánh từ biến cố Phục Sinh (năm 33 CN) đến thời điểm Chỉ dụ Milan (năm 313), để kiểm chứng luận điệu của giáo phái chúa trời mẹ (WMSCOG).

Trong khuôn khổ bài viết, chỉ xin bàn đến một khía cạnh nhỏ trong Giáo Hội đó là truyền thống "giữ ngày Chúa nhật" của giáo hội sơ khai (từ năm 33 - đến năm 313)

II. Mục lục bài viết

1) Nguồn gốc lịch sử ngày Chúa nhật
a) Chứng từ thu thập từ Kinh Thánh
b) Chứng từ thu thập từ truyền thống Giáo Hội sơ khai
c) Chứng từ thu thập từ truyền thống ngoài Giáo Hội
2) Ý nghĩa thần học về ngày Chúa nhật
a) Chúa nhật: ngày sống lại
b) Chúa nhật: ngày thứ nhất: ngày sáng tạo mới
c) Chúa nhật: ngày thứ tám
3) Kết luận
4) Từ Giáo Hội Sơ Khai đến Công đồng Vaticano II
5) Tại sao giáo phái chúa trời mẹ xuyên tạc Chỉ dụ Milan (313) và Công Đồng Nicea (325) sau đó không lâu ? Âm mưu và thủ đoạn
6) Một cơ hội cho ta tìm về ý nghĩa đích thực của giới răn giữ ngày Sabat - Chúa Nhật

III. Nội dung bài viết

1) Nguồn gốc lịch sử ngày Chúa nhật
a) Chứng từ thu thập từ Kinh Thánh

Ngày Chúa nhật được khai sinh tại thành Giêrusalem sau biến cố lễ Hiện Xuống nơi cộng đoàn do chính các Tông đồ chủ xướng. Họ chỉ trung thành làm theo ý hướng của Chúa Kitô khi Ngài sống lại hiển vinh ngày thứ nhất trong tuần lễ của người Do thái.

Các tác giả Tin Mừng đều đồng ý ở điểm Đức Giêsu sống lại vào ngày thứ nhất trong tuần : "sau ngày Sabát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló dạng" (Máccô 16,2.9; Mátthêu 28,1; Luca 24,1; Gioan 20,1). Riêng Tin Mừng Gioan còn xác nhật Chúa Kitô sống lại đã hiện ra với các môn đệ cũng trong ngay thứ nhất trong tuần (Gioan 20,19.26). Tác giả Luca đặt cuộc gặp gỡ giữa Chúa Kitô sống lại với hai môn đệ trên đường Emmau ngay ngày Phục Sinh tức là ngày thứ nhất sau ngày Sabát (Luca 24,13). Ngoài ra, Luca cũng ghi nhận biến cố Hiện Xuống cũng xảy ra ở ngày thứ nhất sau ngay Sabát. Các tác giả Tin Mừng vạch rõ cho thấy ba biến cố quan trọng Sống Lại, hiện ra và ân sủng Chúa Thánh Thần đều xảy ra ngay ngày thứ nhất trong tuần.

Thêm vào đó, nếu đọc kỹ những trình thuật Tin Mừng về các cuộc hiện ra, các tác giả thường nói đến bữa ăn chia sẻ giữa Đấng Sống lại và các môn đệ. Theo Tin Mừng Luca, khi Đức Giêsu đồng bàn với hai môn đệ trên đường Emmau, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ (Luca 24,30). Hai môn đệ đã nhận ra Người qua việc bẻ bánh (Luca 24,35). Việc này đã xảy ra ở ngày thứ nhất trong tuần. Tiếp theo trình thuật hiện ra ở Emmau, Luca còn nói đến việc Đức Giêsu hiện ra với các Tông đồ và ăn với họ (Luca 3,6-44). Trong Công vụ Tông đồ, Luca cũng nhắc lại giữa hai biến cố Phục Sinh và Hiện Xuống, Đức Giêsu vẫn thường hiện ra với các môn đệ và dùng bữa với các ông (Công vụ 1,34). Riêng tác giả Gioan có nói đến hai lần Đấng Sống Lại hiện ra với các tông đồ tại biển hồ Tibêria và mời họ ăn : "anh em hãy đến mà ăn" (Gioan 21,12). Các nhà chú giải Kinh Thánh nhìn thấy nơi điều ghi trên ý gợi về Thánh Lễ. Hiến Lễ tạ ơn ngày Chúa nhật tiếp nối các bữa ăn giữa Đấng Sống Lại và các môn đệ

Ngoài ra trong Tân ước, chúng ta còn có 3 văn bản nói về tiến trình lựa chọn ngày Chúa nhật như ngày ưu tiên của các Kitô hữu tiên khởi :

i. Trong sách Công vụ Tông đồ, khi trình thuật về cuộc hành trình truyền giáo lần thứ ba của thánh Phaolô tại Troas, Luca ghi như sau : "Ngày thứ nhất trong tuần, chúng tôi họp nhau để bẻ bánh. Ông Phaolô thảo luận với các anh em, và vì hôm sau ông ra đi, nên ông đã kéo dài cuộc nói chuyện đến mãi nửa đêm. Có khá nhiều đèn ở lầu trên, nơi chúng tôi họp nhau. Một thiếu niên kia, tên là Êutykhô, ngồi ở cửa sổ, đã thiếp đi và ngủ say trong khi ông Phao-lô vẫn cứ giảng. Vì ngủ say, nên nó ngã từ tầng thứ ba xuống. Vực lên, thì nó đã chết. Ông Phaolô xuống, cúi mình trên nó, ôm lấy và nói: "Đừng xôn xao nữa, vì nó sống mà! " Rồi ông lên, bẻ bánh và ăn. Ông còn nói chuyện khá lâu, mãi đến tảng sáng mới ra đi. Người ta đưa cậu bé đang sống về, và ai nấy được an ủi không ít." (Công vụ 20,7-12). Đây là thời điểm mùa Phục Sinh khoảng năm 58, qua đoạn văn chúng ta biết cộng đoàn tín hữu ở Troas đã tụ họp lại dâng hiến lễ tạ ơn ngày thứ nhất trong tuần ở tầng lầu trên như Đức Giêsu đã làm trong buổi tiệc ly. Cuộc tụ họp gặp mặt hằng tuần này thường tổ chức vào buổi chiều tối như buổi canh thức.
(Mục sư Kim Joo Cheol của giáo phái chúa trời mẹ từng phán bừa chi tiết này, khi y khẳng định ngày này là Lễ Phục Sinh, trang đã dẫn một bài viết về vấn đề này: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=937659306408147&id=918331761674235)

ii. Vào khoảng một hoặc hai năm trước đó (năm 57), thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô ở đoạn cầu chúc cuối cùng đã ghi :"Về việc quyên tiền giúp các thánh, tôi đã truyền dạy cho các Hội Thánh ở Galát như thế nào, thì anh em cũng làm như vậy. Ngày thứ nhất trong tuần, mỗi người trong anh em hãy để riêng ra những gì đã may mắn thu góp được, chứ đừng đợi khi tôi đến rồi mới quyên"(16,12). Thánh Phaolô kêu gọi giáo đoàn Côrintô quyên góp giúp đỡ những người nghèo thuộc Giáo đoàn Giêrusalem trong một ngày được quy định rõ rệt trong ngày của Chúa là ngày thứ nhất trong tuần. Ngày Chúa nhật như thế diễn đạt tình huynh đệ Kitô giáo.

iii. Tuy vậy nhưng danh từ "Chúa nhật" hay "ngày của Chúa" chỉ xuất hiện lần đầu tiên trong sách Khải Huyền tức là ở vào đầu thế kỷ thứ II : "Tôi là Gioan, một người anh em của anh em, tôi cùng chia sẻ nỗi gian truân, cùng hưởng vương quốc và cùng kiên trì chịu đựng với anh em trong Đức Giêsu. Lúc ấy, tôi đang ở đảo gọi là Pátmô, vì đã rao giảng Lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu. Tôi đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đằng sau tôi có một tiếng lớn như thể tiếng kèn nói rằng: "Điều ngươi thấy, hãy ghi vào sách và gửi cho bảy Hội Thánh: Êphêxô, Ximiếcna, Pécgamô, Thyatira, Xácđê, Philađenphia và Laođikia" (1,9-11). Đây là đoạn thị kiến Chúa Kitô sống lại và vinh hiển mở đầu cuộc mạc khải. Đoạn văn mang nhiều nét một buổi phụng vụ. "Ngày của Chúa" nguyên ngữ Hy lạp là "en tè kuriakè hèmera", tĩnh từ kuriakè có thêm một lần khác trong Tân ước ghi nơi thư thứ nhất của thánh Phaolô gửi giáo đoàn Côrintô 11,20 chỉ định "bữa ăn của Chúa".

b) Chứng từ thu thập từ truyền thống Giáo Hội sơ khai

Giáo phụ là ai ? Giáo phụ là các vị giảng dạy đức tin đã được lãnh nhận trực tiếp từ các Tông Đồ của Đức Ki-tô, tìm hiểu lời giảng dạy của các Giáo Phụ sẽ làm sáng tỏ hơn nội dung mà các Tông Đồ giảng dạy, từ đó cho ta biết các đức tin cơ bản của Giáo Hội, biết Giáo Hội tin gì, Giáo Hội sống đức tin đó như thế nào. Cùng với Kinh Thánh, các tài liệu của các Giáo Phụ làm sáng tỏ khuôn mặt Giáo Hội sơ khai.

Ngoài những chứng từ đến từ Kinh Thánh, nhất là ba bản văn căn bản như vừa ghi trên, chúng ta còn có một số văn bản cổ xưa nói đến cuộc tụ họp cử hành phụng vụ của các Kitô hữu :

i. Sách Didachè hay "Giáo huấn của 12 Tông đồ" là một sưu tập nhỏ bao gồm vấn đề luân lý, chỉ dẫn phụng vụ... được viết khoảng năm 100 tại xứ Syrie. Trong tập sách này nơi chương 14 có nói về ngày Chúa nhật : "Trong ngày của Chúa, anh em hãy tập hợp, bẻ bánh và tạ ơn, sau khi đã thú những lỗi lầm hầu cho hy lễ của anh em được trong sạch. Nhưng ai có sự khác biệt với bạn mình thì đừng đến với anh em trước khi làm hòa, để hy lễ của anh em không bị tỳ ố. Thật vậy, lời Chúa nói như sau : "từ đông sang tây, người ta dâng lễ hy sinh và lễ vật tinh tuyền kính Danh Ta, bởi vì Danh Ta cao cả giữa chư dân". Ngày của Chúa tức là ngày Chúa nhật, ngày Phục Sinh. Bản văn Didachè này rất gần với Tin Mừng Gioan ở chương 20 cho thấy truyền thống hy lễ hằng tuần đã được thiết lập vào thời đó. Các từ ngữ cũng rất gần với từ ngữ Tân ước như "bẻ bánh". Ngoài ra vấn đề hòa giải cũng tương ứng với những cụm từ về sự kết hiệp và chia sẻ trong cộng đoàn Kitô tiên khởi mà tác giả Luca thường dùng trong sách Công vụ Tông đồ.

ii. Giáo phụ Justin tử đạo
Chúng ta cũng có một chứng từ khác đến từ thành Rôma khoảng năm 150. Chứng từ này đến từ cuốn sách của triết gia Kitô giáo tên là Justin. Justin nguyên là người Do thái, ông được hấp thụ nền văn hóa Hy lạp. Vào khoảng năm 132-135 ông trở lại Kitô giáo và đến sinh sống tại Rôma. Vào khoảng giữa thế kỷ thứ II đã soạn cho hoàng đế Antonin le Pieux (138-161) một bản văn trình bày Kitô giáo và những tập họp hiến lễ tạ ơn của người Kitô hữu. Justin viết về các cuộc tụ họp ngày Chúa nhật như sau : "Ngày gọi là ngày mặt trời, tất cả chúng tôi kẻ ở tỉnh thành, người ở thôn quê đều họp nhau lại một nơi. Người ta đọc hồi ký các tông đồ hay trước tác của các ngôn sứ... Chúng tôi tất cả tụ họp nhau vào ngày mặt trời, vì đó là ngày Chúa nhật, ngày Thiên Chúa đưa vật chất ra khỏi cảnh hỗn mang chi sơ mà tạo dựng nên thế giới, và cũng chính ngày này, Chúa Giêsu Kitô, Đấng cứu chuộc chúng ta đã sống lại từ cõi chết" (Apologie, 65-67).

iii. Giáo phụ Eusèbe de Césarée
Chúng ta còn có thêm một chứng từ khác đến từ giáo hội cổ thời với giáo phụ Eusèbe de Césarée. Ngài sinh khoảng năm 263 và mất năm 339. Thời điểm này được coi như thời hoàng kim của Giáo hội. Eusèbe trở thành Giám mục Césarée thuộc xứ Palestine và nổi tiếng với bộ Lịch sử Giáo Hội gồm 10 cuốn. Sự hiểu biết về lịch sử Giáo Hội ở các thế kỷ thứ II và III sẽ rất sơ sài nếu không có bộ Lịch sử của Eusèbe de Césarée. Trong pho lịch sử này, tác giả có nói đến việc giữ ngày Chúa nhật của những người Ebiônít. Đây là nhóm người Kitô hữu gốc Do thái thuộc phái Duy Bần chỉ chấp nhận thiên tính của Đức Kitô, nhưng ở đây điều quan trọng là nguồn gốc của nhóm này đến từ các cộng đoàn Kitô hữu sơ khai. Eusèbe ghi như sau : " Người Ebiônít là những người chỉ biết quy chiếu vào Tin Mừng được gọi là của những người Do thái [...] gìn giữ [...] ngày Sabát và theo các tục lệ khác của Do thái giáo, nhưng ngày Chúa nhật, họ cử hành những lễ nghi rất gần với chúng ta để tưởng niệm sự Sống lại của Đấng Cứu Thế" (Histoire Ecclésiastique III, XXVII,45).

c) Chứng từ thu thập từ truyền thống ngoài Giáo Hội

Tài liệu cổ nhất ngoài Kitô giáo có nói về cuộc tụ họp của người Kitô hữu được đọc thấy trong một bức thư của viên khâm sai ở Bithynie thuộc Tây Bắc miền Tiểu Á. Tác giả là ông Plinô thứ viết gửi hoàng đế Trajanô khoảng năm 111-113 cho biết cách ông đối xử với các nhóm người mệnh danh là Kitô hữu. Dân số họ tăng nhiều làm cho các đền thờ dân ngoại vắng vẻ nhưng ông không truy nã họ : "Một số người quả quyết rằng họ đã thôi là Kitô hữu... Họ thú nhận thường xuyên tụ họp trong một ngày được quy định trước khi mặt trời mọc, để cùng nhau chúc tụng Đức Kitô như một vị thần và quyết thề không trộm cắp, không cướp bóc, không ngoại tình, không sai lời hứa... Rồi trước khi chia tay họ ăn một thứ bánh rất thông thường và trong sạch... Tôi không nhận thấy gì là mê tín dị đoan cả..." (Pline le jeune, Lettres, X, 96,7). Các sử gia chấp nhận từ "ngày quy định" hẳn là ngày Chúa nhật chứ không thể nào là ngày Sabát của người Do thái, vì người La mã thừa biết Sabát là ngày phụng vụ thánh thiếng của Do thái giáo.

Qua những chứng từ vừa nêu ra trên đây, chúng ta có thể nói rằng nguồn gốc khai sinh ngày Chúa nhật Kitô giáo bắt nguồn từ thành Giêrusalem trong môi trường xứ Palestine. Các Kitô hữu đã tụ họp nhau lại để cử hành Chúa Kitô Phục Sinh và hằng sống.

2) Ý nghĩa thần học về ngày Chúa nhật

Nói về ý nghĩa thần học ngày Chúa nhật rất bao la rộng rãi, nơi đây chúng ta chỉ cố gắng rút ra vài ý nghĩa chính về ngày Chúa nhật đến từ truyền thống Kitô giáo nhất là đến từ các văn bản của các Giáo phụ. Khi nói về ngày Chúa nhật, các giáo phụ thường cho ngày đó những danh từ đặc biệt mang giá trị thần học và định hướng cho linh đạo Kitô giáo về ngày Chúa nhật. Trong bài này, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu ba điểm chình của ngày Chúa nhật như ngày sống Lại, ngày sáng tạo và là ngày thứ tám.

a) Chúa nhật: ngày sống lại

Giáo phụ I-nha-xi-ô là giám mục thứ hai của thành An-ti-ô-ki-a sau các Tông đồ. I-nha-xi-ô bị chịu tử hình tại Rôma dưới triều hoàng đế Trajan. Ngày nay, người ta còn lưu giữ được 7 lá thư của ngài viết trong khoảng tiền bán thế kỷ II. Trong thư gửi người Magnésie IX,1 I-nha-xi-ô gọi Chúa nhật là "ngày của Chúa " tức là ngày Chúa Kitô sống lại và người Kitô hữu được kêu gọi tham dự : "Những kẻ khi xưa sống theo trật tự cũ, nay đã được tiến tới niềm hy vọng mới bằng cách không giữ ngày Sabát nữa, nhưng là sống theo ngày của Chúa, ngày mà đời sống chúng ta được trồi mọc lên nhờ bởi Chúa Kitô và cái chết của Người". Ý nghĩa căn bản ngày Chúa nhật là tưởng nhớ mỗi tuần biến cố Phục Sinh; và bắt đầu từ thế kỷ thứ 3 ngày của Chúa cũng còn được gọi là ngày Chúa Sống Lại (Tertullien, De oratione 23). Ngoài ra, ngày của Chúa còn gợi cho ta ý ngày cánh chung vì được đặt trên nền tảng nơi sự sống lại của Đức Giêsu.

Vì cử hành mầu nhiệm Phục Sinh nên Chúa nhật luôn luôn diễn đạt nổi vui mừng. Trong thư của Banabê viết khoảng năm 135, tác giả là một người Do thái sống bên Ai Cập và trở lại Kitô giáo ghi rằng "chúng tôi sống trong vui mừng ngày thứ tám này, ngày mà Đức Giêsu sống lại, và sau khi tỏ hiện đã về trời" (15,9).

Giáo phụ Tertullien còn nhấn mạnh không chay tịnh và không cầu nguyện quì gối ngày Chúa nhật vì đó là ngày Đức Giêsu phục sinh (23,2). Bước sang thế kỷ thứ 4 và thứ 5, thánh Augustinô còn khai triển dài hơn về sự quan trọng của ngay Chúa nhật như ngày Chúa sống lại. Ngoài những điều cấm ngặt như Tertullien đã nói trước đây, thánh Augustinô cho rằng nổi vui mừng phục sinh cần phải diễn đạt mỗi Chúa nhật qua bài ca Alleluia (Epistula 55,28).

b) Chúa nhật: ngày thứ nhất: ngày sáng tạo mới

Từ ngữ ngày thứ nhất đến từ điều Chúa nhật tương ứng vào ngày thứ nhất của tuần lễ Do thái. Và theo quan niệm Do thái, ngày này tương ứng ngày thứ nhất trong công trình Thiên Chúa sáng tạo. Theo Sáng Thế 1,35 đó là ngày Thiên Chúa tạo ra ánh sáng : "Thiên Chúa phán : Phải có ánh sáng. Liền có ánh sáng. Thiên Chúa thấy rằng ánh sáng tốt đẹp. Thiên Chúa phân rẽ ánh sáng và bóng tối. Thiên Chúa gọi ánh sáng là ngày, bóng tối là đêm. Qua một buổi chiều và một buổi sáng : đó là ngày thứ nhất". Ngày này, ánh sáng chiến thắng trên bóng tối là ngày đầu tiên của tuần lễ Kitô giáo và ánh sáng của Chúa Kitô đã chiến thắng bóng trối của sự chết khai mào một cuộc sáng tạo mới. Giáo phụ Justin là tác giả đầu tiên đưa ra sự tương ứng giữa ngày thứ nhất trong công cuộc sáng tạo và ngày Chúa nhật trong cuốn Hộ giáo thứ nhất, LXVII,7. Justin đã dùng từ ngữ của dân ngoại là "ngày mặt trời" để chỉ định ngày Chúa nhật : "Chúng tôi tất cả tụ họp nhau vào ngày mặt trời, vì đó là ngày Chúa nhật, ngày Thiên Chúa đưa vật chất ra khỏi cảnh hỗn mang chi sơ mà tạo dựng nên thế giới, và cũng chính ngày này, Chúa Giêsu Kitô, Đấng cứu chuộc chúng ta đã sống lại từ cõi chết".

c) Chúa nhật: ngày thứ tám

Ngày thứ nhất trong tuần cũng là ngày trở lại sau ngày thứ bảy vì thế củng được coi là ngày thứ tám. Cụm từ "ngày thứ tám " xuất hiện lần đầu tiên trong thư của Banabê vào khoảng năm 135 như đã nói ở trên. Vào cuối thế kỷ thứ II, từ ngữ thưòng được các giáo phụ dùng tới nhất là Tertullien cho từ ngữ này hàm chứa một mầu nhiệm : "ngày thứ nhất được gọi là ngày thứ tám... chứa đựng một mầu nhiệm" (Dialogue avec Tryphon 24,1) như Kinh thánh gợi ý. Trong Cựu ước, Ngôn sứ Edêkien loan báo một tuần lễ để thanh tẩy và thánh hiến bàn thờ của đền thờ mới và ngày thứ tám bắt đầu phụng vụ dâng hy lễ toàn thiêu (43,27). Trong thư thứ nhất của thánh Phêrô chương 3,20-21, tác giả ghi nhận chỉ có tám người được cứu vớt sống sót trong tàu Noê gồm có ông Noê với bà vợ, ba người con trai với ba con dâu. Lâu nay đoạn văn này thường được giải thích rằng ơn cứu độ và thanh tẩy người Kitô hữu nhận được qua việc dìm mình xuống nước Rửa tội.

3) Kết luận

Ngày Chúa nhật lấy nền tảng nơi biến cố Phục sinh và thật sự được khai sinh sau biến cố Hiện xuống tại thành Giêrusalem. Các giáo phụ đã suy tư và đưa ý nghĩa và giá trị ngày Chúa nhật thêm dồi dào phong phú. Điều này nhắc nhở chúng ta phải ý thức hơn về tầm quan trọng ngày Chúa nhật đối với một cuộc sống kitô hữu nghiêm túc. Chúa nhật đưa ta tưởng nhớ cuộc sáng tạo mới, ngày ánh sáng khai sinh, ngày cứu chuộc và là ngày Chúa Kitô phục sinh. Ngày này cho ta cảm thấy trước ngày Thiên Chúa trở lại vào thời cuối cùng với cuộc sống vĩnh cửu trong Nước Thiên Chúa.

Việc tìm hiểu các bản văn lịch sử về truyền thống "ngày Chúa nhật" của giáo hội sơ khai bên trên (3 thế kỷ đầu Giáo Hội) cũng đã chấm hết mưu đồ xuyên tạc của giáo phái chúa trời mẹ lên một truyền thống đáng kính của giáo hội, khi họ lập luận rằng ngày Chúa nhật chỉ có từ khi Chỉ dụ Milan (313, tức thế kỷ 4) được Hoàng Đế Constatino ban hành, thiết lập Công Giáo La Mã. Mà như các bạn đã thấy bên trên, truyền thống ngày Chúa nhật đã có từ thế kỷ I, II khi các giáo phụ ghi về ngày này, hoàng đế Constatino còn chưa sinh ra đời.

Qua đó, cũng cho độc giả thấy Giáo Hội Công Giáo được kế tục một cách liên tục với Giáo Hội Thời Sơ Khai trên nền tảng các tông đồ, và là bảo chứng của lời hứa: "Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy." (Mát-thêu 16,18-19)

4) Từ Giáo Hội Sơ Khai đến Công đồng Vaticano II

Trích sách Giáo lý của GHCG cho người trẻ (YOUCAT) câu 364

Tại sao Ki-tô Hữu thay thế ngày sabat bằng ngày Chúa nhật ?

Vì Chúa Giê-su Ki-tô đã chết và đã sống lại vào ngày Chúa nhật, tuy nhiên "Ngày Chúa nhật, ngày của Chúa", vẫn giữ những yếu tố của ngày Sabbat Do Thái

Chúa nhật của Ki-tô Hữu gồm ba yếu tố chính: (1) Nhắc nhớ cuộc sáng tạo thế giới và ghi vào thời sự vẻ chói sáng của lễ hội về lòng tốt Thiên Chúa. (2) Nhắc nhớ "ngày thứ tám trong cuộc sáng tạo" và cuộc sáng tạo mới được khai mở trong Chúa Giê-su Ki-tô. (Như lời cầu nguyện trong đêm vọng Phục Sinh: "Chúa đã tạo dựng con người một cách lạ lùng, và còn cứu chuộc họ một cách lạ lùng hơn nữa"). (3) Nhắc lại lý do của việc nghỉ ngơi, không phải chỉ để thánh hóa việc nghỉ ngơi lao động, nhưng còn loan báo ngay từ hôm nay cuộc nghỉ ngơi vĩnh viễn của con người trong nước Thiên Chúa.

5) Tại sao giáo phái chúa trời mẹ xuyên tạc Chỉ dụ Milan (313) và Công Đồng Nicea (325) sau đó không lâu ? Âm mưu và thủ đoạn

Khi sự thật được tỏ lộ, cũng chính là lúc chúng ta đặt nghi vấn cho lý do tại sao Ahn Sahng-hong và giáo phái chúa trời mẹ khoác lên Chỉ dụ Milan và Công đồng Nicea một tấm áo tà giáo ?
Sẽ rất là dễ hiểu, bởi chính công đồng Nicea (325) là công đồng đại kết đầu tiên của toàn bộ thế giới Ki-tô giáo, nếu đánh đổ, xuyên tạc được công đồng này sẽ đánh gục được toàn bộ thế giới Ki-tô giáo trên thế giới (Công Giáo, Chính Thống Giáo, Anh Giáo và Tin Lành).
Nhờ ơn Chúa, điều này sẽ không bao giờ xảy ra. Liệu bạn có thể tin có Thiên Chúa ở một giáo phái chỉ biết xuyên tạc lịch sử, thiếu hiểu biết và đầy nông cạn, chỉ biết ra sức lợi dụng sự hiểu biết mơ hồ của một số người để trục lợi ?

6) Một cơ hội cho ta tìm về ý nghĩa đích thực của giới răn giữ ngày Sabat - Chúa Nhật

Qua bài viết trên, cho ta thấy từ thời các tông đồ, các tín hữu đã đón nhận giới răn này không theo phương diện câu chữ bên ngoài, mà là ý nghĩa đích thực bên trong. Giới răn giữ ngày sabat-Chúa nhật cốt lõi ở việc mời gọi các bạn gác bỏ công việc để có thời gian dành cho Thiên Chúa, cho gia đình. Giới răn giữ ngày sabat-Chúa nhật giải phóng bạn khỏi mối nguy cơ trở thành nô lệ cho công việc, cho tiền bạc.
Giới răn giữ ngày sabat làm cho con người ra con người, khác với con vật.

-------------
--Danh ngôn--
1) "Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tế"
2) "Ngày sabat được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sabat" (Mc 2,27)
3) "Không có Chúa nhật, ta không thể sống nỗi" - các vị tử đạo là Ki-tô hữu ở Abitene bị tử hình năm 304 (trước hoàng đế Constatino) do hoàng đế Diocletien vì các vị chống lệnh cấm cử hành thánh lễ Chúa nhật.
4) "Cái khác biệt của loài vật và loài người: là loài người có quần áo để đi lễ Chúa nhật" - Martin Luther

------------

Giáo phái chúa trời mẹ nói rằng ngày Chúa nhật là do hoàng đế Constatino lập ra cho tà giáo Công Giáo La Mã để thờ thần mặt trời. Sự thật có đúng vậy không ? Chắc các bạn đã có câu trả lời.

XIN CHÚA CHÚC LÀNH CHO CÁC BẠN

Thiên Chúa mà Đức Giê-su Ki-tô mặc khải là Thiên Chúa Tình Yêu, chứ không phải là Thiên Chúa của hình thức cứng nhắc bên ngoài.

LƯỢC SỬ HÌNH THÀNH VÀ NHỮNG HUYỀN THOẠI CHUNG QUANH GIÁO PHÁI ĐỨC CHÚA TRỜI MẸ"Sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe ...
02/05/2018

LƯỢC SỬ HÌNH THÀNH VÀ NHỮNG HUYỀN THOẠI CHUNG QUANH GIÁO PHÁI ĐỨC CHÚA TRỜI MẸ

"Sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe giáo lý lành mạnh, nhưng theo những dục vọng của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ sẽ ngoảnh tai đi không nghe chân lý, nhưng hướng về những chuyện hoang đường". (2 Tim 4:3-4).

Trong tuần qua, giáo phái Đức Chúa Trời Mẹ được đề cập đến nhiều tại Việt Nam. Từ lâu việc phát triển nhanh chóng của giáo phái này đã là một vấn đề đối với Giáo Hội Công Giáo tại Nam Hàn. Thật vậy, vào cuối năm 2017, thống kê của Giáo Hội Công Giáo tại Nam Hàn cho biết Giáo Hội có 1734 nhà thờ [1]. Trong khi đó, theo một thống kê vào tháng 6 năm 2013, giáo phái (hay tà phái) Đức Chúa Trời Mẹ tuyên bố có đến 450 nhà thờ tại Nam Hàn và 6,000 nhà thờ tại hải ngoại [2]. Nhiều quan sát viên cho rằng các con số này có lẽ không xa sự thật bao nhiêu.

Dưới đây là lược sử hình thành và những huyền thoại chung quanh giáo phái này.

Nhân vật Ahn Sahng-hong

Ahn Sahng-hong (안상홍) sinh ngày 13 tháng Giêng năm 1918 tại một ngôi làng nhỏ bé tại huyện Myeongdeok-ri, tỉnh North Jeolla, trong thời kỳ bị Nhật Bản chiếm đóng. Cả cha lẫn mẹ đều là người Hàn quốc theo Phật Giáo.

Sau đó, gia đình ông dọn lên thành phố Busan. Ông đã lớn lên tại quận Haeundae của thành phố này; và đó cũng là nơi ông lập ra một giáo phái mới.

Từ năm 1937 cho đến hết thế chiến hai, Ahn Sahng-hong sống với mẹ tại Nhật Bản trước khi trở về Hàn quốc vào năm 1946. Sau khi về nước, ông bắt đầu lui tới với Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm (Seventh-day Adventist) tại Incheon từ năm 1947. Theo lời kể của Ahn Sahng-hong, một năm sau đó ông tuyên bố từ bỏ Phật Giáo, và được Mục Sư Lee Myeong-deok ban phép Rửa Tội. Tuy nhiên, năm 2011, Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm ra một thông cáo nói giáo phái Tin Lành này không hề có Mục Sư nào tên là Lee Myeong-deok vào năm 1948, và cho biết thêm, theo sổ bộ của họ, Ahn Sahng-hong được Mục Sư Gim Seo-gyeong rửa tội vào ngày 9 tháng 10, 1954 lúc ông ta 36 tuổi [3]

Năm 1953, Ahn Sahng-hong tuyên bố mình nhận được Mạc Khải và ba năm sau tuyên bố rằng trong vòng 10 năm nữa Chúa lại đến lần thứ hai.

Tháng Tư 1958, ông kết hôn với bà Hwang Wonsun (1923–2008).

Tháng Ba 1962, ông bị Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm trục xuất sau những tranh cãi gay gắt về vấn đề thánh giá và các ảnh tượng trong nhà thờ. Theo Ahn Sahng-hong, tôn thờ thánh giá và các ảnh tượng trong nhà thờ là tôn thờ ngẫu tượng. 23 người trong Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm tại Incheon bỏ đi với ông.

Ngày 28 tháng Tư 1964, Ahn Sahng-hong tuyên bố thành lập giáo phái mới gọi là Witnesses of Jesus Church of God (Hội Thánh Đức Chúa Trời các chứng nhân của Chúa Giêsu) tại Busan. Trước khi ông qua đời vào năm 1985, giáo phái này có đến 13 cộng đoàn tại Nam Hàn.

Những tin tưởng của Ahn Sahng-hong

Về cơ bản, các tin tưởng của Ahn Sahng-hong cũng tương tự những gì được tin tưởng trong Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm. Tuy nhiên, trong hơn 20 quyển sách do ông viết, Ahn Sahng-hong nhấn mạnh đến cuộc sống của Giáo Hội trong thời các Thánh Tông Đồ và đưa ra một số giải thích cực đoan về Kinh Thánh để quy định rằng:

1. Phụ nữ phải trùm đầu trong khi cầu nguyện.

2. Phép rửa là bước đầu tiên hướng tới sự cứu rỗi. Không tồn tại ơn cứu độ bên ngoài những người không được rửa tội.

3. Ngày Sa-bát nên được cử hành vào các ngày thứ Bảy, chứ không phải Chúa Nhật.

4. Ngày 25 tháng 12 không nên được cử hành như là lễ Chúa Giáng sinh bởi vì nó là ngày lễ thần mặt trời.

5. Thập giá và các ảnh tượng Chúa, Đức Mẹ và các thánh bị coi là một hình thức tôn thờ ngẫu tượng.

6. Cần đề cao và cử hành các ngày lễ Do Thái Giáo như Lễ Vượt Qua, Lễ Bánh Không Men và các ngày lễ khác được nêu trong chương 23 của Sách Lê-vi: lễ hoả tế, lễ dâng bó lúa đầu mùa, lễ lều…

Cánh chung luận

Với mục đích gây hoang mang ngõ hầu chiêu dụ tín đồ, Ahn Sahng-hong đặc biệt quan tâm đến những tiên đoán về ngày tận thế. Ông cảnh cáo các tín hữu là họ đang sống trong “thời sau hết”.

Năm 1956, ông tiên đoán là trong vòng 10 năm nữa Chúa lại đến lần thứ hai; và đó là ngày thế mạt.

Tư tưởng cánh chung luận của ông được nhiều người Hàn quốc đón nhận một phần lớn vì hoàn cảnh lịch sử của đất nước này. Họ đồng hoá việc chiếm đóng của Nhật Bản với ách cai trị đè nặng lên dân Do Thái là “dân tộc đang bước đi trong tối tăm”.

Trong cuốn “The Bridegroom Was a Long Time in Coming, and They All Became Drowsy and Fell Asleep” (Chú rể đến muộn, và các cô phù dâu thiếp đi) phát hành vào năm 1980, Ahn Sahng-hong lại dự đoán tận thế sẽ diễn ra vào năm 2012.[4]

Cô dâu Thiên quốc

Vào năm 1978, một nhóm người trong giáo phái của Ahn Sahng-hong tôn vinh một thành viên nữ giàu có tên là Um Sooin (sinh năm 1941) lên hàng thần thánh. Một loạt ấn bản được tung ra quả quyết bà ta là “cô dâu duy nhất” trên thiên quốc được sai xuống để an ủi loài người. Mặc dù, đã cẩn thận tôn vinh cả Ahn Sahng-hong là Chúa Kitô xuống thế lần thứ hai; cả nhóm cùng với bà Um Sooin bị Ahn Sahng-hong trục xuất ra khỏi giáo phái.

Ahn Sahng-hong tỏ ra rất khinh miệt phụ nữ. Trong cuốn “Problems with the New Jerusalem, the Bride and Women's Veils” (1980, in lại 1983) (Vấn nạn với nhóm Tân Giêrusalem, Cô Dâu và khăn che đầu của phụ nữ) [5], Ahn Sahng-hong viết: “Đàn bà nên học mọi sự trong lặng lẽ và trong sự phục tùng. Tôi không cho phép một người phụ nữ giảng dạy hoặc có quyền hành trên một người đàn ông; đàn bà phải biết im lặng. Adong được tạo ra trước rồi mới đến Evà. Và Adong không phải là người bị [con rắn] lừa dối; mà chính là người đàn bà đã bị lừa dối và trở thành tội nhân.”

Cái chết của Ahn Sahng-hong

Ngày 24 tháng Hai 1985, Ahn Sahng-hong bị nhồi máu cơ tim đang khi ăn trưa. Ông được đưa vào nhà thương. Tuy nhiên, trên đường đi cấp cứu, Ahn Sahng-hong lại bị thêm tai biến mạch máu não. Ngày hôm sau, 25 tháng Hai, 1985 ông qua đời tại nhà thương Công Giáo Maryknoll của thành phố Busan bỏ lại người vợ và 3 đứa con.

Ông được chôn cất tại nghĩa trang Seokgye cách thành phố Busan 30km về phía Bắc. Trên phần mộ của ông, người ta đọc thấy dòng chữ sau: “Phần mộ của tiên tri Êlia Ahn Sahng-hong”[6].

Giáo phái Đức Chúa Trời Mẹ

Sau cái chết bất ngờ của Ahn Sahng-hong, tranh chấp nổi lên trong giáo phái Hội Thánh Đức Chúa Trời các chứng nhân của Chúa Giêsu do ông thành lập.

Lần này, một nhóm người khác lại tôn vinh một người đàn bà khác, 41 tuổi, làm lãnh đạo tinh thần của họ. Đó là bà Jang Gil-ja (장길자). Bà này sinh ngày 29 tháng 10 năm 1943. Jang Gil-ja là chủ tịch của hai quỹ từ thiện rất giàu có tên là 국제위러브유 운동 (Chúng tôi thương mến bạn) và 새생명복지회 (Phúc Lợi trong cuộc sống mới) [7].

Sau Đại Hội Bất Thường vào ngày 4 tháng Ba năm 1985, giáo phái do Ahn Sahng-hong thành lập lúc đầu tách ra thành 2 giáo phái:

Thứ nhất là nhóm New Covenant Passover Church of God - Hội Thánh Đức Chúa Trời Giao ước Mới trong Lễ Vượt Qua. Nhóm này do vợ và các con của Ahn Sahng-hong lãnh đạo và vẫn đặt trụ sở tại địa điểm cũ tại thành phố Busan.

Phóng viên Lee Seung-yeon của tờ Modern Religion viết vào tháng Hai 2012 rằng “Các buổi lễ được thực hiện tại nhà thờ của nhóm Giao ước Mới trong Lễ Vượt Qua không khác bao nhiêu với các giáo hội [Tin Lành] chính thống. Các giáo dân cầu nguyện cùng danh Chúa Giêsu Kitô và đọc kinh Lạy Cha. Họ hát những bài thánh ca chính thống không có sửa đổi. Giống như các tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm, họ giữ ngày thứ Bảy là ngày Sa-bát.”

Nhóm thứ hai, là nhóm truyền vào Việt Nam từ năm 2001, có tên là Witnesses of Ahn Sahng-hong Church of God (Hội Thánh Đức Chúa Trời các chứng nhân của Ahn Sahng-hong), sau lại đổi tên thành World Mission Society Church of God (Hội Thánh Đức Chúa Trời Hiệp hội Truyền giáo Thế giới) thường được gọi với cái tên phổ biến hơn là giáo phái Đức Chúa Trời Mẹ. Nhóm này dời trụ sở từ Busan về Hán Thành.

Trong Đại Hội ngày 2 tháng Sáu, 1985, tại Hán Thành, nhóm này đưa ra 3 quan điểm mới.

Thứ nhất, Ahn Sahng-hong phải được nhìn nhận là Chúa Kitô xuống thế lần thứ hai. Xa hơn, Ahn Sahng-hong phải được xem là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Thứ hai, bà Jang Gil-ja được gọi là Đức Chúa Trời Mẹ, tức là hình ảnh phụ nữ của Đức Chúa Trời.

Thứ ba, các kinh nguyện kêu cầu cùng Thiên Chúa phải được sửa lại để kêu cầu cùng Ahn Sahng-hong.

Việc tôn phong người phàm lên hàng thần thánh đã bị Hội Đồng Quốc Gia Các Giáo Hội Kitô Nam Hàn lên án mạnh mẽ coi giáo phái này là một tà giáo phạm thượng, phản nghịch cùng Thiên Chúa. [9]

Tuy bị lên án như thế, tà giáo “Hội Thánh Đức Chúa Trời các chứng nhân của Ahn Sahng-hong” dưới quyền lãnh đạo của bà Jang Gil-ja và tổng Mục Sư Joo-Cheol Kim tỏ ra thành công vượt bậc và gây không ít khó khăn cho Giáo Hội Công Giáo tại Nam Hàn.

Jang Gil-ja và Joo-Cheol Kim là những người có tài làm thương mại lại có vốn từ các tín hữu đóng góp nên họ làm chủ các đại công ty và có nhiều cổ phần trong những công ty lớn khác tại Nam Hàn, Hoa Kỳ và các nước khác.

Ngày nay tà phái này có đến 450 nhà thờ tại Nam Hàn và 6,000 nhà thờ tại 175 quốc gia khác.

Phương thức hoạt động của tà giáo này tỏ ra rất thành công tại các quốc gia kém mở mang tại Á, Phi. Chẳng hạn như tại Nigeria, trong tư cách chủ nhân các siêu thị, và các công ty lớn, họ thường thuê mướn một số lớn các nhân công vào đó để …ngồi chơi xơi nước, gần như không làm gì cả trong một thời gian ngắn. Sau đó, một thời gian họ dùng công ăn việc làm gây sức ép buộc gia nhập giáo phái, nếu không chịu thì mất việc làm. Tại các nước phát triển, họ lại hoạt động theo một phương thức khác. Theo Chris Harris của People.com[10], tà phái này tận dụng Internet để tiếp cận với những người có khó khăn trong cuộc sống, các cựu chiến binh khủng hoảng sau khi trở về từ chiến tranh, và cả những người nghiện s*x muốn được sống cuộc sống bầy đàn chung chạ.

Những huyền thoại chung quanh tà phái Đức Chúa Trời Mẹ

Chung quanh câu chuyện về tà phái Đức Chúa Trời Mẹ như đã được các phương tiện truyền thông và các mạng xã hội Việt Nam đưa lên có những điều, chúng tôi thiết nghĩ, không đúng.

Bà Jang Gil-ja là vợ của Ahn Sahng-hong. Không đúng, bà ta không phải là vợ của Ahn Sahng-hong.

Ahn Sahng-hong xưng mình là Chúa Kitô, là Chúa Ba Ngôi. Không đúng. Ông ta không có gan đó. Những gì được viết trên mộ chí của ông ta cho thấy ông ta cùng lắm chỉ dám ví mính với tiên tri Êlia.

Ahn Sahng-hong chủ trương rằng bà Jang Gil-ja là hình ảnh phụ nữ của Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời Mẹ. Không đúng. Đó không phải là chủ trương của Ahn Sahng-hong. Trong các tác phẩm của mình Ahn Sahng-hong thường tỏ ra khinh miệt phụ nữ và không ngại coi phụ nữ như một trong những “mối tội đầu” (x. 4 thượng dẫn).

Tà giáo Đức Chúa Trời Mẹ cho người ta uống một thứ nước thánh khiến cho con người “mụ mị” ra. Về phương diện khoa học, có tồn tại hay không một chất có tác dụng lâu dài như thế? Làm sao một chất như thế có thể thoát được sự kiểm soát chặt chẽ của các cơ quan chức năng Hoa Kỳ nơi tà giáo này được báo cáo có đến 150,000 ngàn thành viên (x. 10 thượng dẫn). Chiêu thức của tà giáo này có lẽ chủ yếu là những lèo lái về tâm lý và áp lực công ăn việc làm hơn là dùng đến các chất hóa học.

Đặng Tự Do
Nguồn: Vietcatholic

----------------------------

[1] Catholic Church in Korea Statistics 2017- Revised version 12 April 2018
[2] “WATV – Worldwide”. Retrieved 3 June 2013.
[3] International Korean Christian Coalition against Heresy (2012-02-24). 안상홍 교적부 있는 부산 해운대안식일교회 (in Korean). Retrieved 2013-08-18.
[4] The Bridegroom Was a Long Time in Coming, and They All Became Drowsy and Fell Asleep (in Korean). Korea: Witnesses of Jesus Church of God. 1980. Retrieved 2013-08-18.
[5] "Problems with the New Jerusalem, the Bride and Women's Veils” http://ncpcog.co.kr/rb/home/b/0604/441
[6] International Korean Christian Coalition against Heresy. 하나님의교회 안상홍증인회 - 안상홍의 정체 [Witnesses of An Sang-hong Church of God – An Sang-hong's identity] (in Korean). Retrieved 2013-08-18.
[7] “We love U - Intro”. Retrieved 2013-03-22.
[8] 이 (Lee), 명덕 (Seung-yeon) (2012). “하나님의교회는'장길자'증인회! 안상홍씨 친아들 안광섭씨가 말하는 하나님의교회” [The Church of God is Zahng Gil-Ja's Congregation! Ahn Sahng-hong's son Ahn Kwang-sup speaks out about the Church of God]. 현대종교 (Modern Religion). Hyudae Jongyo (2): 28–33. Retrieved 2013-08-18.
[9]기독교 이단 사이비 종교 명단과 종교차별 신고 (in Korean). The National Council of Churches in Korea. 2012-12-13. Retrieved 2013-08-18.
[10] Former Members Allege New Jersey Church, South Korea-Based World Mission Society Church of God, is Actually a 'Cult'

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vạch trần dị giáo "Hội Thánh Của Đức Chúa Trời" posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share