24/08/2026
Đức Giêsu dùng một hình ảnh thật mạnh: “Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.”
Con muỗi và con lạc đà đều là những con vật bị Luật xem là ô uế. Nhưng một con rất nhỏ, một con rất lớn. Vậy mà người ta cẩn thận lọc điều nhỏ, rồi lại vô tình nuốt trọn điều lớn.
Ta cũng có thể giữ đúng một quy định nhưng áp dụng nó thiếu công bằng. Có thể nhìn rất rõ một lỗi nhỏ của người khác, nhưng không nhận ra cách mình đang làm họ mất phẩm giá. Có thể bảo vệ trật tự, nhưng không bảo vệ người yếu hơn.
Điều đáng sợ không phải là ta quá kỹ. Điều đáng sợ là sự kỹ lưỡng ấy làm ta tưởng mình đang sống đúng, nên không còn nhìn thấy điều lớn hơn đã bị bỏ quên. Có khi ta đúng rất nhiều điều, nhưng người sống bên cạnh vẫn bị tổn thương vì cách ta đúng.
Điều này không có nghĩa cứ ai khó chịu khi nghe sự thật thì ta đã nói sai. Sự thật đôi khi làm ta đau vì nó đánh thức lương tâm. Nhưng sự thật của Tin Mừng không cần được bảo vệ bằng sự mỉa mai, làm nhục hay chà đạp một con người.
Sau hình ảnh con muỗi và con lạc đà, Đức Giêsu nói đến một chiếc chén: bên ngoài được rửa sạch, nhưng bên trong lại đầy cướp bóc và buông thả. Như thế, vấn đề không chỉ là ta đang coi trọng điều gì. Chúa còn hỏi: Điều gì đang thúc đẩy những việc ta làm?
Ba điều Chúa đặt nặng
Công lý hỏi: Có ai đang chịu thiệt vì tôi có nhiều quyền hơn, nói mạnh hơn hoặc được tin hơn không?
Lòng nhân giúp ta nhớ: người đã làm sai vẫn lớn hơn lỗi của họ. Khi phải sửa, vẫn phải giữ phẩm giá. Khi phải nói thật, vẫn không được đánh mất lòng thương.
Thành tín nối lại bên ngoài với bên trong: điều ta tuyên xưng và điều ta thật sự sống; con người khi được nhìn thấy và con người khi chẳng ai biết; lời đã hứa và sự trung thành khi việc giữ lời bắt đầu phải trả giá.
Ba điều ấy không làm những việc nhỏ trở nên vô nghĩa. Chúng giúp mọi việc nhỏ trở về đúng mục đích: đưa ta gần Chúa hơn và làm cho con người được sống hơn.