Chùa Phước Quang

Chùa Phước Quang - Chùa thuộc hệ phái Bắc tông.
- Chùa do Hòa thượng Thích Quảng An thành lập vào năm 1970.

Hòa thượng viên tịch năm 1983.
- Thượng Tọa Thích An Tín trụ trì chùa từ năm 1996 đến nay.

ĐỪNG ĐỢI MẤT RỒI MỚI BIẾT QUÝCó những bài đời chẳng ở trong sách,Chỉ đi qua mới hiểu được lòng mình.Nghe trăm lời chưa b...
27/08/2026

ĐỪNG ĐỢI MẤT RỒI MỚI BIẾT QUÝ

Có những bài đời chẳng ở trong sách,
Chỉ đi qua mới hiểu được lòng mình.
Nghe trăm lời chưa bằng lần nếm trải,
Đau một lần mới biết quý bình yên.

Vào bệnh viện mới thương từng hơi thở,
Thấy thân đau mới quý phút an lành.
Bao tiền của không mua ngày khỏe mạnh,
Mới hiểu thân đâu mãi đứng bên mình.

Vào nhà tù mới quý trời rộng mở,
Một bước chân tự tại quý dường bao.
Khi tự do còn trong tay mỗi sớm,
Mấy ai từng biết giữ trọn hôm nay.

Đến nghĩa trang nhìn bao người nằm xuống,
Mới hay đời ngắn tựa bóng mây bay.
Tên tuổi nào rồi cũng thành bia đá,
Giàu nghèo rồi chung một nắm tro thôi.

Ta cứ tưởng ngày mai còn rất rộng,
Nên hôm nay để phí giữa hơn thua.
Một lời thương cứ hẹn lần sau nói,
Một vòng tay cũng đợi lúc chia lìa.

Đến khi mất mới tìm điều đã có,
Đến khi xa mới tiếc phút gần nhau.
Đến khi yếu mới mong thân khỏe lại,
Đến khi chiều mới tiếc buổi ban đầu.

Bởi vô thường đâu chờ ai tỉnh ngộ,
Hơi thở này chẳng hẹn với ngày mai.
Điều đáng quý đang nằm trong hiện tại,
Đừng kiếm đâu khi vẫn có trong tay.

Còn cha mẹ hãy thương khi còn kịp,
Còn người thân hãy nói tiếng bao dung.
Còn sức khỏe hãy gìn từng nếp sống,
Còn tự do đừng tự trói tâm mình.

Sống hiện tại không là quên ngày tới,
Mà biết gì đang quý ở hôm nay.
Biết yêu thương trước khi thành quá muộn,
Biết đủ rồi lòng nhẹ giữa đổi thay.

安信 二〇二六年八月二十七日

ĐỪNG LẤY CÁI ĐÚNG NUÔI KHẨU NGHIỆPMiệng vừa mở nghiệp theo lời bước tới,Một câu lành có thể cứu lòng nhau.Một lời nóng g...
26/08/2026

ĐỪNG LẤY CÁI ĐÚNG NUÔI KHẨU NGHIỆP

Miệng vừa mở nghiệp theo lời bước tới,
Một câu lành có thể cứu lòng nhau.
Một lời nóng gieo thêm nhiều vết xước,
Khẩu nghiệp đâu chỉ lúc môi thành tiếng.

Điều mình đúng chưa chắc thành lời thiện,
Điều trái ý chưa hẳn đã bất lành.
Giữa hơn thua xin quay về soi lại,
Lời sắp buông có lợi ích hay không.

Chánh ngữ trước tiên cần lời đúng lúc,
Nói sự thật nhưng phải biết thời cơ.
Lời có ích mới nên trao người khác,
Đừng vì hơn mà đốt cháy tình thân.

Có những lúc im lặng là gìn giữ,
Có những khi phải nói để nâng người.
Nhưng lời nói cần mềm như nước mát,
Không giấu sân trong chữ nghĩa trên môi.

Người tu học chẳng tìm phần thắng miệng,
Thắng một lời mà mất cả bình an.
Con gà vịt có gì đâu đáng kể,
Chấp mình đúng rồi gia đạo bất an.

Kinh Cái Cưa nhắc lòng không nuôi hận,
Dẫu thân thể chịu cưa lìa tay chân.
Vẫn giữ tâm không để hận sinh mầm,
Huống một lời trái ý giữa nhân gian.

Ngày nay nghiệp theo tay lên màn ảnh,
Một bình luận cũng đủ kết oan duyên.
Mạng xã hội mở đường tham sân tới,
Đọc điều gì cũng phải giữ tâm yên.

Mắt tai nhận cũng thành nguồn thực dưỡng,
Thấy nghe gì đều nuôi dưỡng tâm mình.
Chọn pháp sáng thay tin lời kích động,
Đừng nuôi sân rồi gọi đó công bình.

Tịnh khẩu chẳng là suốt đời câm lặng,
Mà giữ lời chân thật với từ tâm.
Thân khẩu ý cùng quay về thanh lọc,
Một lời lành mở lối khỏi mê lầm.

安信 二〇二六年八月二十六日

TỰ CẦU SIÊU CHO MÌNH: HÃY LÀM CHO TÂM NHẸ TRƯỚC KHI TẮT THỞCó người cả đời ít khi học Phật, ít khi nhìn lại tâm mình. Đế...
26/08/2026

TỰ CẦU SIÊU CHO MÌNH: HÃY LÀM CHO TÂM NHẸ TRƯỚC KHI TẮT THỞ

Có người cả đời ít khi học Phật, ít khi nhìn lại tâm mình. Đến khi bệnh nặng, hơi thở yếu dần mới vội vàng mời Tăng Ni tụng kinh cầu an, cầu siêu.

Nhưng có một câu trong pháp thoại rất đáng để suy nghĩ:

“Chỉ có cầu an và cầu siêu ngay từ bây giờ, chứ đừng đợi đến lúc gần tắt thở mà mời Tăng Ni tới thì muộn rồi.”

Đây không phải là phủ nhận kinh pháp, cũng không phải phủ nhận sự trợ duyên của Tăng chúng. Điều được nhấn mạnh chính là: thuốc dù hay đến đâu, người bệnh không uống thì thuốc cũng khó phát huy tác dụng.

Phật pháp cũng vậy.

Lúc khỏe mạnh, đầu óc sáng suốt mà còn không muốn nghe pháp, không chịu sửa tâm, không tập buông tham, sân, chấp trước; đến khi thân thể đau đớn, hơi thở khó khăn, thần trí rối loạn thì muốn một thời kinh thay đổi tất cả là điều không nên ỷ lại.

👉 NƯỚC CÓ BA THỂ – TÂM CŨNG CÓ NẶNG, NHẸ VÀ ĐÔNG CỨNG

Nước có thể biểu hiện thành rắn, lỏng và khí.

Nước ở thể lỏng thuận theo trọng lực mà tìm về chỗ thấp.

Nước thành hơi, nhẹ đi thì bốc lên cao.

Còn nước ở thể rắn, đông lại thành băng, có thể gợi cho ta hình ảnh một nội tâm bị đóng cứng bởi những điều ôm giữ quá lâu.

Phần “thể rắn” này là cách liên hệ thêm để hoàn chỉnh hình ảnh ba thể của nước; pháp thoại chỉ triển khai trực tiếp ý nước lỏng đi xuống và hơi nước bốc lên.

Điều cốt lõi của ví dụ không nằm ở vật lý, mà nằm ở tâm.
Một đời sống chất đầy tham lam, sân hận, ganh ghét, hơn thua, ích kỷ và chấp thủ thì tâm ngày càng nặng.

Một đời biết bố thí, biết thương người, biết học pháp, biết giữ giới, biết buông bớt cái tôi, biết vui với việc thiện thì tâm ngày càng nhẹ.

Vì thế, cầu siêu thiết thực nhất là tự làm cho tâm mình “siêu” ngay khi đang sống.

“Siêu” trước một cơn giận bằng cách không để miệng nói lời làm tổn thương người.

“Siêu” khỏi lòng tham bằng biết đủ.

“Siêu” khỏi hơn thua bằng biết nhường.

“Siêu” khỏi chấp ngã bằng thấy mình cũng đang già, bệnh và đi dần về phía vô thường.

“Siêu” khỏi mê mờ bằng học và hành Chánh pháp.

👉 ĐỪNG GIAO VIỆC GIẢI THOÁT CỦA MÌNH CHO NGƯỜI KHÁC

Người khác có thể tụng kinh cho ta.

Người khác có thể hộ niệm cho ta.

Người khác có thể nhắc ta nhớ đến Tam Bảo.

Nhưng không ai tham thay ta, sân thay ta rồi lại giác ngộ thay ta được.

Muốn lúc cuối đời tâm nhẹ, phải tập nhẹ từ hôm nay.

Muốn lúc cuối đời buông được, phải tập buông từ những chuyện rất nhỏ ngay bây giờ.

Đừng chờ đến lúc nằm xuống mới cầu cho mình được siêu.

Mỗi ngày bớt một phần tham, nhẹ một phần sân, mở một phần lòng lành, sáng thêm một phần chánh kiến — ấy chính là đang tự cầu siêu cho mình từng ngày.
Đến khi hơi thở cuối cùng thật sự đến, điều quan trọng không chỉ là bên tai có bao nhiêu tiếng tụng kinh, mà còn là:

Suốt cuộc đời này, ta đã làm cho tâm mình nặng xuống hay nhẹ lên?

安信 – 二零二六年八月二十六日 - Ý pháp Toại Khanh .

HỌC PHẬT ĐỪNG CHẤP CÁI VỎ: QUÝ NHẤT VẪN LÀ TÂM THANH TỊNHNgười học Phật phải biết phân biệt đâu là của báu thế gian, đâu...
25/08/2026

HỌC PHẬT ĐỪNG CHẤP CÁI VỎ: QUÝ NHẤT VẪN LÀ TÂM THANH TỊNH

Người học Phật phải biết phân biệt đâu là của báu thế gian, đâu là của báu của người tu.

Vàng bạc, tiền tài, chùa tháp, vật chất dù quý đến đâu vẫn thuộc về thế giới hữu vi. Đối với người tu Bồ-tát hạnh, điều đáng quý hơn chính là Thất Thánh tài: giới, văn, tàm, quý, niệm, định và xả.

Đó mới là tài sản có khả năng giúp con người chuyển hóa phiền não và đi về con đường giác ngộ.

👉 QUÝ Ở TẤM LÒNG, KHÔNG PHẢI Ở VẬT CHẤT

Đối với Như Lai, vàng bạc nhiều hay ít không phải là điều quyết định.

Nếu tâm chúng sanh chưa thanh tịnh, còn đầy tham cầu và chấp trước, thì đem vật quý đến trước Phật cũng không vì vậy mà làm cho tâm được giải thoát.

Ngược lại, một vật rất nhỏ được dâng lên bằng tấm lòng chân thành, thanh tịnh, lại có giá trị khác hẳn.

Như câu chuyện người phụ nữ nghèo chỉ có chút tiền mua dầu thắp đèn. Trong khi vua quan, đại thần có thể dâng rất nhiều dầu, ngọn đèn của người nghèo lại trở thành biểu tượng cho tấm lòng và hạt giống giác ngộ, chứ không phải cho giá trị vật chất.

Cho nên học Phật phải nhìn sâu hơn hình thức.

Điều Phật pháp cần nơi con người không phải là vàng, mà là một tâm biết chuyển hóa.

👉 TÀM QUÝ LÀ MỘT CỦA BÁU

Trong Thất Thánh tài, đặc biệt nhấn mạnh tàm và quý.

Tàm là biết hổ thẹn với điều bất thiện nơi chính mình.
Quý là biết e ngại hậu quả của việc bất thiện.

Người không còn tàm quý rất dễ đánh mất những công đức lành đã vun bồi.

Bởi vậy người học Phật không chỉ học kinh cho nhiều, nói pháp cho hay, mà trong đời sống hằng ngày phải biết tự xét:

Điều này có nên làm không?

Lời này có nên nói không?

Ý niệm này có làm tổn hại mình và người không?

Có tàm quý thì người ta còn biết dừng.

Biết dừng chính là giữ được mình.

👉 MUỐN TÂM SÁNG, PHẢI XA LÌA NGŨ CÁI

Bồ-tát sử dụng Thánh tài để xa lìa Ngũ cái, tức năm thứ che phủ tâm:

Tham dục, sân hận, hôn trầm–thụy miên, trạo cử và nghi.

Tham dục làm tâm chạy theo những gì mình thích.

Sân hận làm tâm nóng bức.

Hôn trầm–thụy miên khiến tâm trì trệ, thiếu tỉnh giác.

Trạo cử khiến thân khẩu ý luôn xao động, không an tịnh.

Nghi khiến người ta không có chỗ đứng vững vàng trong con đường tu học.

Không chỉ vậy, còn nhiều tùy phiền não như phẫn, hận, phú, não, tật, xan, cuống, siểm, hại, kiêu… Những thứ ấy âm thầm trói buộc con người.

Cho nên tu không phải chỉ sửa cái bên ngoài.

Tu là nhận diện và tháo gỡ những sợi dây đang trói ngay trong tâm mình.
👉 CÙNG MỘT CUỘC ĐỜI, NHƯNG CÁI THẤY KHÁC NHAU

Nói đến Ngũ nhãn: nhục nhãn, thiên nhãn, pháp nhãn, tuệ nhãn và Phật nhãn.

Không phải đợi đến khi trở thành một cảnh giới nào đó mới có thể nói đến những cái thấy này.

Ngay trong đời sống hiện tại, trí tuệ đến đâu thì cái nhìn của chúng ta đến đó.

Nhìn bằng con mắt thông thường, con người thấy đủ chuyện:

Có hơn, có thua.

Có thương, có ghét.

Có vui, có buồn.

Có phải, có quấy.

Nhưng trí tuệ càng sâu, cái thấy càng khác.

Cũng một sự việc ấy, người đang mê nhìn một cách; người có tuệ lại nhìn một cách khác.

Do đó, điều cần thay đổi trước hết không phải thế giới bên ngoài, mà chính là cái nhìn của mình đối với thế giới.

👉 VÌ SAO BỒ-TÁT Ở TRONG SANH TỬ MÀ KHÔNG BỊ SANH TỬ NHẤN CHÌM?

Đây là một ý rất sâu trong Pháp thoại.

Chúng sanh đang ở trong sanh tử nhưng lại không muốn rời sanh tử, vì còn điên đảo tưởng:

Vô thường mà tưởng thường.

Vô ngã mà tưởng có ngã.

Không thanh tịnh mà tưởng thanh tịnh.

Khổ mà tưởng là vui.

Bồ-tát thì khác.
Bồ-tát thấy rõ những lỗi khổ của sanh tử, nhưng vẫn nguyện ở trong đời để hóa độ chúng sanh.

Vì sao có thể ở trong sanh tử mà không bị khổ não nhận chìm?

Như một thí dụ rất đời thường.

Trẻ nhỏ có thể xem những cái nút chai, hột me hay những món đồ chơi là rất quý. Thắng thì vui, thua thì buồn, thậm chí tranh giành với nhau.

Nhưng người lớn nhìn vào biết đó chỉ là đồ chơi.

Cho nên dù tham gia chơi với trẻ, thắng cũng được, thua cũng được, tâm không bị món đồ ấy chi phối.

Khác nhau không nằm ở món đồ, mà nằm ở nhận thức.

Bồ-tát nhìn các pháp cũng như vậy.

Khi đã thấy được tính chất giả hợp, vô tướng, không còn bị vọng tưởng làm mê mờ, thì vẫn sống giữa cuộc đời, vẫn làm lợi ích cho chúng sanh, nhưng tâm không bị những được–mất của cuộc đời sai sử.

Không phải Bồ-tát “gan” hơn chúng sanh.

Mà vì Bồ-tát thấy khác chúng sanh.

👉 CÁI GÌ CŨNG XEM QUÁ THẬT THÌ CÁI GÌ CŨNG CÓ THỂ TRÓI MÌNH

Điểm nhấn rất mạnh: hãy biết xem nhẹ những gì vốn không có giá trị tuyệt đối.

Ngay cả thân này còn vô thường, huống gì tiền tài, danh vọng, sự nghiệp và địa vị.

Xem nhẹ không có nghĩa là phá bỏ hay khinh thường cuộc đời.

Mà là không nhận cái tạm bợ làm cái chân thật.

Biết nó là phương tiện thì dùng.
Biết nó vô thường thì không chết chìm trong đó.

Đây chính là chỗ người tu phải học.

👉 ĐỊA NGỤC Ở ĐÂU? CỰC LẠC Ở ĐÂU?

Theo cách khai triển của Như Huyễn Thiền sư, lời nguyện của Bồ-tát Địa Tạng:

“Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật”

còn có thể được soi chiếu trở lại nơi tâm địa của chính con người.

Khi tâm địa còn đầy phiền não, vô minh, thì con đường giác ngộ chưa thể viên mãn.

Khi vô minh, phiền não được chuyển hóa, tâm địa mới có thể sáng ra.

Cũng vậy, khi nói đến pháp môn Tịnh Độ, pháp thoại nhấn mạnh đến tự tánh Di Đà.

Niệm Phật không chỉ là tìm một Đức Phật hoàn toàn ở bên ngoài, mà còn là trở về với tự tánh thanh tịnh vốn có.

Niệm cho đến khi phiền não mỏng dần, vô minh hết dần; đó chính là quá trình trở về.

Cho nên dù nói Địa Tạng, nói Di Đà, nói Cực Lạc hay nói Niết-bàn, cuối cùng người học Phật vẫn phải trở lại một chỗ:

TÂM MÌNH.

🔴 Ý NGHĨA CỐT LÕI

Cái quý của Phật pháp không nằm ở lớp vỏ bên ngoài.

Người học Phật phải biết dùng Thánh tài, biết tàm quý, biết xa lìa Ngũ cái, nhận diện tùy phiền não, nuôi dưỡng chánh niệm và trí tuệ.

Trí tuệ thay đổi thì cái thấy thay đổi.
Cái thấy thay đổi thì những thứ từng làm mình vui buồn, hơn thua, khổ sở cũng dần mất quyền lực.

Đến một lúc, vẫn ở giữa cuộc đời mà không còn bị cuộc đời nhận chìm.

Đó mới là chỗ sâu của sự tu học:

Không phải làm cho bên ngoài ngày càng quý giá, mà làm cho tâm ngày càng thanh tịnh.

📒 THÔNG ĐIỆP CUỐI:

Học Phật, đừng chỉ nhìn cái thấy được.

Hãy nhìn vào tham, sân, si đang còn bao nhiêu.

Đừng chỉ hỏi mình có gì.

Hãy hỏi mình đã buông được gì.

Bởi tiền tài, danh vọng, vật chất dù nhiều đến đâu cũng không thay thế được một tâm thanh tịnh.

Tâm còn chấp thì cảnh nào cũng có thể thành ràng buộc.
Tâm sáng rồi, ngay giữa sanh tử cũng có con đường giải thoát.

安信 – 二零二六年八月二十六日- Ý pháp Thiền sư Như Huyễn

VỘI ĐẾN QUÊN MÌNHVội thức dậy chưa kịp nhìn hơi thở,Vội bước ra đời đã sợ thua ai.Vội kiếm danh rồi vội giữ hình hài,Vội...
25/08/2026

VỘI ĐẾN QUÊN MÌNH

Vội thức dậy chưa kịp nhìn hơi thở,
Vội bước ra đời đã sợ thua ai.
Vội kiếm danh rồi vội giữ hình hài,
Vội gom góp đến ngày tay buông trắng.

Vội thấy lỗi người quên soi lỗi mình,
Vội nghe đôi tiếng đã sinh bất bình.
Vội đem phải trái phân ranh thân sơ,
Vội gieo lời độc rồi mong yên tịnh.

Vội thương một bóng liền cho là thật,
Vội ghét một người chẳng xét duyên sinh.
Vội giữ niềm vui làm của riêng mình,
Vội đẩy khổ đau sang người bên cạnh.

Vội hứa trăm điều rồi quên một nửa,
Vội giận một câu đóng cửa tâm từ.
Vội tin lời ngọt chẳng xét thật hư,
Vội nghi oan khiến tình người lạnh ngắt.

Vội dựng mái nhà quên vun mái ấm,
Vội chất kho đầy lòng vẫn thiếu thôi.
Vội tính trăm năm quên buổi chiều trôi,
Vội chờ hạnh phúc ở nơi chưa tới.

Vội học đôi lời tưởng mình thông đạo,
Vội ngồi đôi buổi ngỡ sạch mê lầm.
Vội tìm Phật tận núi thẳm xa xăm,
Vội quên soi lại từng tâm niệm mình.

Vội cầu quả ngọt khi nhân chưa chín,
Vội trách trời cao lúc nghiệp trổ rồi.
Vội mong hết khổ còn ôm cái ngã,
Vội muốn qua bờ còn giữ bến xưa.

Vội nói vô thường nhưng lòng tiếc mãi,
Vội bảo buông rồi vẫn giữ hơn thua.
Vội tụng lời kinh theo tiếng chuông chùa,
Vội bước ra ngoài lại quên chánh niệm.

Chậm một hơi thôi nghe đời rất rõ,
Chậm một lời thôi tránh được niềm đau.
Chậm một niệm soi thấy gốc lao xao,
Bước khỏi hỏa trạch, tâm liền thảnh thơi.

安信 二〇二六年八月二十五日

QUÁN TÂM – ĐƯỜNG VỀ GIẢI THOÁTTâm vừa khởi, muôn đường theo đó mở,Một niệm tham, chân đã bước xa nhà.Một niệm giận, lửa ...
25/08/2026

QUÁN TÂM – ĐƯỜNG VỀ GIẢI THOÁT

Tâm vừa khởi, muôn đường theo đó mở,
Một niệm tham, chân đã bước xa nhà.
Một niệm giận, lửa âm thầm bén rễ,
Biết quay nhìn, sóng lặng giữa phong ba.

Mắt thấy sắc, đừng vội cho là thật,
Tai nghe lời, chớ vội dựng hơn thua.
Cảnh chẳng trói, chính tâm mình nắm giữ,
Buông một phần, nhẹ được một dây xưa.

Quán tâm chẳng phải tìm nơi huyền bí,
Chỉ thấy niệm vừa đến lại vừa đi.
Không níu giữ, không xua đuổi bóng ý,
Thấy duyên sinh, chẳng nhận đó là mình.

Tham dấy khởi, biết tham đang có mặt,
Sân vừa lên, nhận rõ ngọn lửa hồng.
Si che mắt, soi bằng đèn chánh niệm,
Không chạy theo, lửa ấy tự nguội dần.

Chẳng quán tâm, thường bị niệm sai sử,
Thích liền tìm, ghét liền tránh cho xa.
Cứ thuận nghịch xoay vần trong đối đãi,
Tự buộc mình rồi trách cõi ta bà.

Quán tâm chẳng biến lòng thành lạnh lẽo,
Vẫn thương đời, nhưng chẳng để đời lôi.
Thấy khổ đến, biết nguồn từ chấp thủ,
Gỡ từng chấp, tâm sáng lại mà thôi.

Cứu cánh chẳng nằm ngoài tâm tỉnh giác,
Trầm luân đâu chỉ đợi kiếp mai sau.
Ngay niệm chấp, luân hồi liền hiện hữu,
Ngay niệm buông, bờ giác ở nơi đây.

LUẬN

“Năng quán tâm giả, cứu cánh giải thoát; bất năng quán giả, cứu cánh trầm luân” chỉ thẳng chỗ dụng công của người học đạo: giải thoát hay trầm luân bắt đầu ngay nơi một niệm hiện tiền.

Quán tâm không phải đàn áp vọng niệm, cũng không dựng thêm một “người quan sát” thường còn. Chỉ tỉnh táo thấy tham, sân, si do duyên mà khởi, do duyên mà diệt; không nhận chúng là “ta”, không chạy theo chúng thành lời nói và hành động. Ngoại cảnh vốn chỉ là duyên, chính chấp thủ mới kết thành dây trói.

Biết soi tâm, ngay giữa sắc thanh vẫn có đường ra. Không biết quay về, dù đổi cảnh bao lần, tâm ái thủ vẫn mang theo. Vì vậy, luân hồi không chỉ là chuyện kiếp sau; mỗi niệm mê chấp đã là một vòng trôi lăn. Mỗi niệm thấy biết mà buông, ngay đó đã hé cửa giải thoát.

安信 — 二零二六年八月二十五日

TU TRONG ĐỜI THƯỜNG: TU NGAY KHI TÂM VỪA KHỞIMắt vừa thấy, lòng liền ưa thích,Tai vừa nghe, một niệm sân sinh.Tu đâu chỉ...
24/08/2026

TU TRONG ĐỜI THƯỜNG: TU NGAY KHI TÂM VỪA KHỞI

Mắt vừa thấy, lòng liền ưa thích,
Tai vừa nghe, một niệm sân sinh.
Tu đâu chỉ lúc chuông kinh tĩnh lặng,
Giữa đời thường mới rõ tâm mình.

👉 TU KHÔNG CHỈ Ở TRONG THỜI KHÓA

Nhiều người có thể ngồi thiền một giờ rất yên, tụng kinh một thời rất trang nghiêm, niệm Phật rất chuyên chú.

Nhưng vừa bước ra ngoài, gặp một câu nói trái tai liền bực.
Về nhà, người thân không làm đúng ý liền khó chịu.
Thấy món đồ đẹp liền muốn mua.
Gặp món ăn ngon dù đã no vẫn muốn dùng thêm.

Chính những lúc ấy mới thấy công phu của mình đang đứng ở đâu.

Tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền là những phương tiện quý báu để huân tập tâm. Nhưng đời sống hằng ngày mới là nơi ta liên tục tiếp xúc với sắc, thanh, hương, vị, xúc và những pháp trần trong tâm.

Mắt thấy. Tai nghe. Ý nhớ.

Rồi thích – ghét, vui – buồn, muốn giữ – muốn đẩy ra bắt đầu xuất hiện.

Tu trong đời thường chính là tỉnh ra ngay chỗ đấy.

👉 THẤY THAM NGAY TỪ MỘT CHỮ “THÍCH”

Tham không phải đợi đến khi chiếm đoạt của người khác mới gọi là tham.

Nhiều khi nó bắt đầu rất nhẹ:

“Đẹp quá!”

“Ngon quá!”

“Muốn có thêm!”
Vì vậy, mỗi khi tâm bị một món đồ, món ăn hay một đối tượng nào đó thu hút, hãy thử dừng lại hỏi:

“Cái này mình cần, hay chỉ vì mình thích?”

Nhà đã có vài món tương tự mà vẫn muốn thêm.
Đã ăn đủ mà vì ngon vẫn muốn ăn nữa.
Đồ đang dùng vẫn tốt nhưng thấy kiểu mới lại muốn đổi.

Chỉ một câu hỏi ấy đã tạo ra khoảng cách giữa tâm muốn và hành động chạy theo cái muốn.

Không phải thấy tham rồi tự trách mình.
Chỉ cần nhận ra:

“À, tham đang có mặt.”

Thấy được nó là bước đầu không để nó làm chủ.

👉 GẶP CHUYỆN TRÁI Ý, HÃY NHẬN RA SÂN TRƯỚC KHI NHẬN RA LỖI NGƯỜI

Sân cũng vậy.

Người khác không làm theo ý mình, một cảm giác khó chịu vừa xuất hiện. Nếu không nhận biết, khó chịu thành bực bội; bực bội thành lời nặng; lời nặng lại tạo thêm một vòng khổ mới.

Cho nên việc đầu tiên không phải là xét:

“Người kia sai thế nào?”

Mà là nhìn lại:

“Tâm mình đang phản ứng thế nào?”

Có người lời nói chưa dễ nghe nhưng hành động lại tốt.
Có người hành động vụng về nhưng lời nói vẫn chân thành.

Hãy học nhìn phần đáng quý còn có nơi họ.
Nếu một người cả lời nói lẫn hành động đều khiến ta khó chịu, hãy khởi lòng thương: người đang bị tham, sân, si chi phối trước hết chính là người đang tự gieo nhân khổ cho mình.

Nhìn như vậy, sân có cơ hội chuyển thành từ.

👉 KHI Ý NGHĨ BẤT THIỆN ĐÃ KHỞI, ĐỪNG VỘI CHẠY THEO

Đức Phật dạy những phương pháp rất thực tế để xử lý tư tưởng bất thiện.

Có thể thay nó bằng một đề mục thiện lành; thấy rõ hậu quả nguy hiểm nếu tiếp tục nuôi dưỡng; không tiếp thêm sự chú ý; làm lắng dần dòng tư tưởng đang vận hành; và khi cần thiết phải kiên quyết chế ngự, không cho nó dẫn đến hành động.

Giống như trong nhà phải có sẵn thuốc cần dùng, người tu cũng phải có những “pháp dược” quen thuộc:

Một câu niệm Phật.
Một niệm từ bi.
Một lời quán tha thứ.
Một phút nhìn lại vô thường.
Một lần dừng lại trước khi nói.

Đến lúc sân đã bốc cháy mới tìm Pháp thì rất khó.

Phải tập từ lúc tâm còn bình thường.

🔴 CÔNG PHU THẬT SỰ NẰM Ở CHỖ ĐỐI CẢNH

Không cần căng thẳng nhìn tâm suốt ngày.

Chỉ cần thỉnh thoảng trở về:

“Bây giờ tâm đang thế nào?”

“Đang thích gì?”

“Đang ghét ai?”

“Đang muốn chạy theo điều gì?”
“Ý nghĩ này đưa mình đến an lạc hay khổ đau?”

Ngồi thiền yên một giờ là quý.

Nhưng nếu sau giờ thiền, gặp người trái ý mà bớt được một câu nặng lời; thấy món mình thích mà biết dừng lại; bị xúc phạm mà không lập tức trả đũa — đó mới là lúc Pháp đang đi vào đời sống.

📒 Thông điệp cốt lõi:

Tu trong đời thường không phải làm những chuyện cao xa.

Đó là học cách thấy tham khi tham vừa khởi, thấy sân khi sân vừa sinh, thấy si trước khi si dẫn đường.

Mỗi lần tỉnh ra trước một niệm bất thiện là một lần ta giành lại quyền làm chủ chính mình.

Đừng đợi đến trước bàn Phật mới tu.

Ngay giữa cảnh đời vừa ý và trái ý, đó chính là đạo tràng lớn nhất của mỗi người.

安信 – 二零二六年八月二十五日

QUAY VỀ TỰ CHUYỂN HÓA CHÍNH MÌNHBao năm mải miết chắp tay khấn váiNgỡ bình an nằm ở phía xa xôiSợ quỷ thần, sợ tai họa l...
24/08/2026

QUAY VỀ TỰ CHUYỂN HÓA CHÍNH MÌNH

Bao năm mải miết chắp tay khấn vái
Ngỡ bình an nằm ở phía xa xôi
Sợ quỷ thần, sợ tai họa luân hồi
Nên dâng lễ van cầu mong che chở.

Tu bao lâu vẫn phập phồng lo sợ
Sức mạnh mình tỉnh thức giấu nơi đâu?
Miệng tụng kinh mà tâm chứa lo âu
Thì mâm quả có ích gì giải nghiệp.

Chẳng ai tu thay cho mình bước tiếp
Chẳng ai mang tuệ giác đặt vào tâm
Nếu thân lời còn nuôi dưỡng mê lầm
Thì phiền não cứ bề bề nảy nở.

Bảo hộ mình là nương về nhịp thở
Sửa thân tâm, khẩu ý bớt đua chen
Thấy lỗi lầm liền dập tắt hờn ghen
Gặp phiền não nhẹ nhàng ôm hóa giải.

Kinh Pháp Hoa mở góc nhìn vô tận
Mỗi chúng sinh đều chứa sẵn Phật tâm
Chẳng nhọc nhằn tìm kiếm cõi cao thâm
Hạt tuệ giác nảy mầm nơi chánh niệm.

Hôm nay bớt một lời gây thương tổn
Ngày mai dừng một chút lửa sân si
Thấy hơn thua mà biết nới tay ghì
Là từng bước đưa mình về cội giác.

Việc kính lễ vốn nương nhờ thiện pháp
Giúp tâm phàm biết hướng thiện tri ân
Chứ đâu phải cuộc đổi chác xoay vần
Đem hình thức đổi lấy đường giải thoát.

Sống tử tế giữa những dòng trôi dạt
Dọn tâm mình sạch bóng khói tham sân
Dẫu bần hàn chẳng lụa gấm đầy sân
Thì Phật pháp vẫn rạng ngời soi lối.

Hãy ngồi xuống lặng yên và tự hỏi
Học bao năm lòng đã bớt âu lo?
Bến bình an đâu nhờ kẻ ban cho
Tự chuyển hóa, thấy chân tâm tĩnh lặng.

福光 – 二〇二六年八月二十五日

SỰ THẬT VỀ CHỮ HIẾU: BẠN ĐANG BÁO ÂN HAY "BÁO OÁN" CHA MẸ?Có một thực tế phũ phàng: Rất nhiều người lên chùa khóc lóc mù...
24/08/2026

SỰ THẬT VỀ CHỮ HIẾU: BẠN ĐANG BÁO ÂN HAY "BÁO OÁN" CHA MẸ?

Có một thực tế phũ phàng: Rất nhiều người lên chùa khóc lóc mùa Vu Lan, mua sâm nhung bổ lượng dâng cha mẹ, nhưng lại mang một nhân cách tồi tệ ra ngoài xã hội. Giới nhà Phật gọi đó là sự báo hiếu nửa vời, thậm chí là vô minh.

Vậy thế nào mới là hiếu trọn vẹn?
Trong tuệ giác của Đức Phật, chữ Hiếu không chỉ gói gọn ở bát cơm, manh áo. Dựa trên nền tảng kinh điển và lời giảng của bậc thức giả, đạo Hiếu gồm ba bực:

🌱 Thứ nhất - Phụng dưỡng hiện tiền: Chăm lo chu toàn đời sống vật chất và tinh thần khi cha mẹ còn tại thế.
🌱 Thứ hai - Hồi hướng công đức: Khi cha mẹ qua đời, biết làm phước, tu tập để chuyển hóa năng lượng lành cho hương linh ông bà.
🌱 Thứ ba - Điều cốt tủy nhất: Trở thành một con người đạo đức đúng nghĩa!

Kinh Tăng Chi Bộ (Anguttara Nikaya) Phật dạy: Dẫu cõng cha mẹ trên hai vai đi suốt trăm năm, hay dâng cả ngai vàng cho cha mẹ cũng chưa trả hết ân. Cách báo hiếu tối thượng là tự thân sống thiện lương và giúp cha mẹ an trú trong Giới – Định – Tuệ. Kế thừa tinh thần đó, Kinh Phạm Võng (Đại Thừa) chốt lại sắc bén: "Hiếu thuận là pháp chí đạo".

💡 Bài học tỉnh thức cho đời sống hiện đại:

🙏 Đừng biến ân sinh thành ra trái đắng:
Nếu bạn sống tha hóa, lừa lọc, chích hút hay làm hại tha nhân, thì 9 tháng 10 ngày mẹ mang nặng đẻ đau bỗng chốc trở thành việc "góp phần tạo ra một mối đe dọa cho xã hội". Bạn đang bôi nhọ thanh danh dòng họ bằng chính lối sống ích kỷ của mình. Lúc này, bạn không đang báo hiếu, mà đang báo oán.
🙏 Báo hiếu là một lối sống, không phải một mùa lễ:
Dù bạn 20 tuổi hay 90 tuổi, cha mẹ còn hay đã thành người thiên cổ, bạn vẫn luôn có thể báo hiếu. Mỗi khi bạn dập tắt một ác niệm, khởi một tâm từ bi, hay sống hiến ích cho đời, chính là lúc bạn đang làm rạng rỡ dòng máu của mẹ cha đang chảy trong huyết quản mình.

📌 Thông điệp: Sự tồn tại tử tế và lương thiện của bạn giữa cuộc đời chính là đóa hồng tươi thắm nhất dâng cúng mẹ cha.
🎯 Cốt lõi: Nuôi dưỡng vật chất là tiểu hiếu; Sống đời đạo đức, đem lại lợi lạc cho xã hội mới là Đại hiếu, Đại phước của người con Phật.

二零二六年八月二十四日

KHÔNG THỂ GIẤU MÌNH TRƯỚC NHÂN QUẢCuộc sống hiện đại khiến chúng ta chịu nhiều áp lực phải giữ một hình ảnh đẹp trước mọ...
23/08/2026

KHÔNG THỂ GIẤU MÌNH TRƯỚC NHÂN QUẢ

Cuộc sống hiện đại khiến chúng ta chịu nhiều áp lực phải giữ một hình ảnh đẹp trước mọi người. Vì sợ mất uy tín, sợ bị phê bình, có khi ta cố che giấu một lời nói sai, một việc làm không đúng, rồi lại căng thẳng vì lo một ngày nào đó sự thật bị phát hiện.

Người xưa có câu:

“Dục nhân bất tri, trừ phi kỷ mạc vi.”
Muốn người khác không biết, trừ khi chính mình đừng làm.

Có những việc ta có thể giấu người ngoài, nhưng không thể giấu chính mình. Người khác chưa biết, lòng ta đã biết. Pháp luật chưa tìm đến, sự bất an đã tìm đến. Một việc sai vừa làm xong có thể chưa cho quả ngay, nhưng nó đã để lại dấu vết trong tâm: lo sợ, đề phòng, mất ngủ và phải tiếp tục nói thêm nhiều điều không thật để che đậy.

Trong Tăng Chi Bộ Kinh (AN 5.57), Đức Phật dạy chúng ta thường quán niệm:

“Ta là chủ nhân của nghiệp, là người thừa tự nghiệp; nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là điểm tựa.”

Nhân quả không phải sự trừng phạt từ một quyền lực nào bên ngoài. Đó là quy luật tự nhiên: mỗi ý nghĩ, lời nói và hành động đều đang âm thầm tạo nên con người của chúng ta. Gieo sự gian dối, tâm khó được bình an. Gieo sự chân thành, lòng dần trở nên nhẹ nhõm.

🌱 Nếu chưa làm: Hãy dừng lại và nghĩ đến hậu quả lâu dài, đừng vì một phút nóng giận hay tham muốn mà tạo thêm nhiều ngày bất an.

🌱 Nếu đã lỡ làm: Không cần tuyệt vọng hay che giấu bằng một lỗi lầm khác. Hãy thành thật nhìn nhận, xin lỗi khi cần, sửa chữa điều có thể và quyết tâm không lặp lại.

Mọi lỗi lầm đều vô thường và có thể được chuyển hóa, nếu chúng ta biết dừng đúng lúc. Điều đáng sợ không phải là đã từng sai, mà là biết sai vẫn tiếp tục làm.

💡 Thông điệp: Có thể qua mặt người khác một lúc, nhưng không thể qua mặt lương tâm và nhân quả.

🎯 Cốt lõi: Bình an không đến từ việc che giấu thật kỹ, mà từ cách sống khiến ta không còn điều gì phải che giấu.

Address

138 Đường Số 27, Ấp Tân Lập 1, Xã Củ Chi
Ho Chi Minh City
71608

Opening Hours

Monday 04:00 - 21:30
Tuesday 04:00 - 21:30
Wednesday 04:00 - 21:30
Thursday 04:00 - 21:30
Friday 04:00 - 21:30
Saturday 04:00 - 21:30
Sunday 04:00 - 21:30

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Phước Quang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share