Người Phụng Sự

Người Phụng Sự "Buddhism essentially means to obliterate the boundaries of your individual nature and become universal".

(Đạo Phật về căn bản, nghĩa là xoá bỏ những ranh giới thuộc về cá nhân để trở thành một thể với vũ trụ).

CHỨNG MINH LỄ HẰNG THUẬN - CHÙA CỔ AM.TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC – LÀ VỀ BẠN“Tình yêu không phải là thứ bạn làm, mà là thứ bạn đ...
16/03/2024

CHỨNG MINH LỄ HẰNG THUẬN - CHÙA CỔ AM.

TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC – LÀ VỀ BẠN
“Tình yêu không phải là thứ bạn làm, mà là thứ bạn đang là”.

Những gì bạn gọi là tình yêu chỉ là sự ngọt ngào trong cảm xúc của bạn, tất nhiên bạn có thể sử dụng một người khác để kích thích điều đó bên trong bạn hoặc bạn có thể theo cơ chế tự khởi động. Vấn đề là bạn muốn bao gồm ai đó không phải là bạn, trở thành một phần của chính bạn.
Nếu điều đó xảy ra một cách tình cờ, về mặt cảm xúc chúng tôi gọi đây là một mối tình. Nếu bạn làm điều đó một cách có ý thức, chúng tôi gọi đây là sự thăng hoa, là sự ngất ngây, là sự hợp nhất, là sự xuất thần.
Cho nên, tình yêu không phải là một mối quan hệ, tình yêu là một sự ngọt ngào nhất định trong cảm xúc của bạn. Dù bạn nhìn một cái cây, một con cún, một người đàn ông hay một người phụ nữ; bạn nhìn một đứa trẻ hay chỉ nhìn bầu trời, tại sao bạn không thể nhìn nó một cách yêu thương?
Bởi vì nó không phải là về bạn yêu những thứ đó, mà là về sự ngọt ngào trong cảm xúc của bạn. Nếu bạn sẵn sàng, bạn có thể trở thành tình yêu. Bạn có thể làm cho cảm xúc của bạn vào một không gian rất ngọt ngào.

LỄ CẦU AN ĐẦU NĂMCHÙA CỔ AM – 9/1/GIÁP THÌNHỏi: Trong ngày lễ lớn cầu an đầu năm, con có thấy thầy tham dự lễ. Thầy có t...
18/02/2024

LỄ CẦU AN ĐẦU NĂM
CHÙA CỔ AM – 9/1/GIÁP THÌN
Hỏi: Trong ngày lễ lớn cầu an đầu năm, con có thấy thầy tham dự lễ. Thầy có thể giải thích cho con, làm thế nào để biết lời cầu nguyện đó có linh ứng hay không?
Đáp: Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện này trước nhé. Một hôm, có một nhà nghiên cứu lấy làm bực bội. Ông tìm đến và bảo với nhà bác học rằng: “Ông hãy làm ơn giải thích một cách dễ hiểu nhất về Thuyết Tương Đối cho tôi hiểu có được không?”
Einstein: Tôi có quen một người bạn bị Mù Bẩm Sinh. Một hôm, tôi đến rủ anh ta đi uống sữa.
- Người bạn mù lấy làm ngạc nhiên và thắc mắc hỏi: Thế sữa là gì?
Einstein ôn tồn giải thích: Là một loại chất lỏng, màu trắng.
- Người bạn mù vẫn chưa hiểu: Chất lỏng thì tôi biết rồi, thế còn màu trắng thì ra sao?
Einstein từ tốn giải thích tiếp: Màu trắng giống như màu lông của con Hạc ấy.
- Người mù làu bàu: Lông thì ai mà chẳng biết, nhưng con Hạc trông như thế nào mới được?
Vẫn nhẫn nại, Einstein tiếp tục: Con Hạc là con vật có cái cổ cong.
- Anh mù thậm chí xoa xoa tay vào cổ mình lẩm bẩm: Cổ thì đây rồi, thế còn cong?
Einstein tận tình cầm tay anh bạn mù kéo duỗi ra rồi bảo: Như vầy, được gọi là thẳng. Sau đó Einstein gập tay anh ta lại, như vầy được gọi là cong.
- Đến đây, anh bạn mù chợt reo lên: A! tôi hiểu rồi. Sau đó anh bạn mù tự duỗi tay ra rồi bảo: Như vầy, có nghĩa là thẳng.
Einstein vui vẽ xác nhận: Chính xác
- Người bạn mù phấn khởi, tự gập tay vào và tiếp: Như vầy, có nghĩa là cong.
Einstein hài lòng khẳng định: Không sai.
- Rồi người bạn mù tiếp: Vậy, như vầy cũng có nghĩa là Sữa! Thôi, tôi biết Sữa rồi, tôi không đi đâu!!!
Đại đa số trong chúng ta đều đã biết qua giai thoại người mù bẩm sinh này, nhưng thực sự chúng ta vẫn chưa hiểu gì về Thuyết Tương Đối ấy cả, nên bằng bao nhiêu cách Einstein có mô tả về nó mọi người vẫn sẽ không thể hiểu. Càng cố giải thích, càng giống như anh bạn mù trên hiểu về Sữa là gì vậy.
Bạn mến! Nếu tôi nói về điều gì đó không có trong trải nghiệm hiện tại của bạn, thì bạn không thể hiểu được. Lựa chọn duy nhất của bạn là tin hoặc không tin những gì tôi nói. Nếu bạn tin tôi, nó không đưa bạn đến đâu cả. Nếu bạn không tin tôi, nó vẫn không đưa bạn đến đâu cả. Nếu bạn tin tôi, bạn sẽ tự đánh lừa mình bởi vì bạn không thực sự biết, bạn chỉ giả vờ biết. Nếu bạn không tin tôi, bạn sẽ phá hủy khả năng để biết điều gì đó không có trong kinh nghiệm của bạn.
Trên thế giới, có những người tin và không tin; những người tin vào thần Phật và những người không tin vào thần Phật. Có những người tin vào thiên đường và địa ngục, cũng có những người không tin vào thiên đường và địa ngục. Tất cả những người này đều ở trên cùng một con thuyền, tất cả họ đang tranh cãi về một điều gì đó mà họ không biết.
Tất nhiên, chúng ta cần một số niềm tin để đi trên con đường tâm linh, nhưng không phải là tin bừa một cách mù quáng. Niềm tin này, phải nảy sinh từ một trải nghiệm nội tâm sâu sắc. Để tôi hỏi bạn một câu: Bạn tin là mình có hai tay, hay bạn biết là mình có hai tay?
Thậm chí bạn không cần có mắt để nhìn, bạn vẫn biết rằng mình có hai bàn tay đúng không? Bạn biết điều đó là theo kinh nghiệm của bạn, đúng không nào? Tại sao nói đến tay thì bạn biết, còn nói đến Chúa, đến thần Phật, đến ân sũng các Ngài ban rãi thì bạn tin? Thực chất là do bạn không đủ chân thành để thừa nhận rằng bạn không biết. Niềm tin đến bởi vì bạn không đủ thẳng thắn để thừa nhận rằng bạn không biết, đúng không?
Bạn hỡi! “Tôi không biết” là một khả năng to lớn. Chỉ khi bạn nhận ra rằng “tôi không biết” thì khao khát được biết mới xuất hiện. Khi khao khát được biết đến, tìm kiếm sẽ đến. Khi tìm kiếm đến, bạn có khả năng để biết.
Tuy nhiên, nếu bạn chỉ đơn giản tin vào những gì bạn không biết, bạn đã đảm bảo rằng bạn sẽ không bao giờ biết. Tâm linh không có nghĩa là tưởng tượng ra một điều gì đó, và cố gắng đạt được nó - đó là sự điên rồ.

CẢM XÚC ĐẸP NHẤT CỦA TÌNH YÊU LÀ GÌ?   + Khi yêu, bạn sẽ trở nên dễ bị tổn thương hơn bởi ai đó, phải không bạn? Nếu khô...
19/07/2022

CẢM XÚC ĐẸP NHẤT CỦA TÌNH YÊU LÀ GÌ?
+ Khi yêu, bạn sẽ trở nên dễ bị tổn thương hơn bởi ai đó, phải không bạn? Nếu không dễ bị tổn thương, thì làm sao gọi là tình yêu chứ! Biết thế, nhưng rồi bạn vẫn sẽ ngã vào tình yêu. Bởi vì khi đó người ấy có thể sẽ đỡ bạn lên, cũng có thể họ là người sẽ bước qua cuộc đời bạn.
Nhưng vấn đề là sau tất cả, thì kinh ngiệm sống của bạn sẽ trở nên đẹp đẽ hơn. Không phải vì người ấy đỡ bạn dậy, cũng không phải vì họ đã bước qua cuộc đời bạn. Mà vì, bạn đã cảm nhận được vẻ đẹp của sự “bị bỏ rơi” – một loại cảm giác “dĩ bi vi mỹ”, càng đau khổ thì lại càng đẹp mỹ lệ.
+ Cho nên dù hối tiếc hay không hối tiếc, bạn vẫn cảm thấy đó là một mối tình đẹp. Cái đẹp ở đây, không phải vì những điều họ đã mang đến cho bạn mà vì bạn chợt nhận ra rằng:
“Vẽ đẹp thực sự của tình yêu là khi bạn ngồi một mình, bạn vẫn thấy rằng bạn thực sự yêu người ấy rất nhiều”.
Đó là khoảnh khắc đẹp nhất, lúc này tình yêu đã trở thành sự tận tâm. Khi yêu, bạn dễ bị tổn thương nhưng bạn vẫn có thể tỉnh táo chút ít trong đó. Tuy nhiên, nếu bạn tôn thờ tình yêu thì bạn sẽ không còn đủ tỉnh táo và không thể phục hồi khi xảy ra thương tổn.
+ Vì vậy, trước khi bước vào hành trình yêu đương, bạn phải xem xem bạn có sẵn sàng yêu không? Mục tiêu trước mắt của bạn là gì? Nếu mục tiêu trước mắt của bạn là kiếm sống thì hãy cẩn trọng, cân nhắc vấn đề yêu đương. Nếu mục tiêu lâu dài của bạn là hướng đến một cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân loại, thì hãy sẵn sàng hòa nhập vào cung điệu mãnh liệt của tình yêu, của cuộc sống nhé bạn!
Tôi có tình yêu rất đượm nồng
Yêu đời, yêu đạo, cả non sông
Tình yêu chan chứa trong hoàn vũ
Không chỉ yêu riêng khách má hồng.

Nếu khách má hồng muốn được yêu
Thì trong tâm trí phải đổi chiều
Hướng về phụng sự cho nhân loại
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu…

ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT ĐỐI VỚI MỘT TU SĨ THÀNH DANH LÀ GÌ?   + Một buổi chiều nọ, khi mặt trời chuẩn bị lặn nhưng vẫn còn một...
07/07/2022

ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT ĐỐI VỚI MỘT TU SĨ THÀNH DANH LÀ GÌ?
+ Một buổi chiều nọ, khi mặt trời chuẩn bị lặn nhưng vẫn còn một chút ánh sáng loang loáng trên mặt biển Đà Nẵng. Tôi đứng trong khách sạn nhìn ra biển và cảm thấy trong lòng đột ngột dâng lên một nỗi cô độc khôn tả. Tôi gọi taxi đến TRỌC THƯ TRÀ (một khoảng lặng bình yên giữa lòng thành phố Đà Nẵng). Tại đây tôi đã xin thầy (vừa là chủ trà và cũng là thầy dạy thư pháp) cho một không gian riêng để đắm mình trong sự tĩnh lặng khoảng hai tiếng, sau đó xin được uống trà và trò chuyện cùng thầy khoảng một tiếng.
+ Lúc đàm đạo, thầy đã hỏi tôi: “Điều gì là đáng sợ nhất đối với những tu sĩ không thành đạo, nhưng lại thành danh?”. Không chút do dự, tôi trả lời ngay rằng đó chính là sự cô đơn. Dĩ nhiên, không ai có thể hiểu tại sao một vị trụ trì sống trong chùa to Phật lớn, chung quanh đầy dẫy những hàng đệ tử xuất gia và tại gia lại có cảm giác cô đơn. Không ai có thể hiểu cô đơn là như thế nào khi họ chưa lên đến tột đỉnh của danh vọng. Những người đó, họ không có ai thật lòng để tâm sự, không có ai thật lòng để chia sẻ. Ở địa vị tối cao này, họ lại sống trong sự sợ hãi. Vị trụ trì nào cũng sợ bị phản bội, bởi bao bọc xung quanh họ toàn là những tên nịnh thần. Họ sợ phải trải lòng với người khác, vị nào cũng sợ, họ sợ, vì họ có những điều không thể giãi bày.
+ Tất cả những vị tu sĩ đã thành công, đã thành danh đến tột đỉnh, đều sống trong lo âu, sợ hãi vì đó là những địa vị uy quyền nhất nhưng cũng cô đơn nhất. Người ta không thể trốn chạy nỗi cô đơn bằng những khóa tu triền miên. Người ta không thể trốn chạy nỗi cô đơn bằng những đại lễ náo nhiệt. Người ta không thể trốn chạy nỗi cô đơn bằng công việc Phật sự bận rộn. Người ta không thể trốn chạy nỗi cô đơn bằng những trò vui vì ngay giữa đám đông ồn ào náo nhiệt - nỗi cô đơn vẫn theo đuổi họ đến cùng.
“Ta dại ta tìm nơi vắng vẽ
Người khôn người tới chốn lao xao…”

ĐIỀU QUAN TRỌNG BẬC NHẤT BẠN CẦN PHẢI HỌC NGAY LÚC NÀY...???    + Bạn mến! Cuộc đời chúng ta trải qua hiện nay chỉ là mộ...
06/07/2022

ĐIỀU QUAN TRỌNG BẬC NHẤT BẠN CẦN PHẢI HỌC NGAY LÚC NÀY...???

+ Bạn mến! Cuộc đời chúng ta trải qua hiện nay chỉ là một phần nhỏ của một kiếp sống kéo dài hàng trăm ngàn năm mà trong đó chúng ta học hỏi, thu thập kinh nghiệm để tiến tới sự hiểu biết thật sự. Đời sống là một trường học vĩ đại mà trong đó chúng ta học những gì cần phải học, có người học rất nhanh qua những kinh nghiệm và có người không chịu học hay học chậm, do đó họ cứ phải học mãi. Trong trường đời này, đau khổ là bài học tốt nhất vì chỉ trong đau khổ người ta mới chịu học và vươn lên. Nếu quá dễ dàng sung sướng, ít ai học được gì cả.
+ Chắc, bạn đang nóng lòng muốn biết. Vậy chúng ta cần phải học gì để tiến tới sự hiểu biết thực sự, đúng không? Này bạn! Đã bao giờ bạn tự hỏi mình, tôi là ai chưa? (Who am I?). Nếu bạn đã từng đặt câu hỏi này rồi, thì hẳn bạn phải biết chúng ta học để biết rõ mình thật sự là ai? Để biết mối liên hệ giữa chúng ta và những người khác. Để biết sự liên quan giữa chúng ta với vũ trụ. Để biết về những quy luật của sự sống và vũ trụ. Trong vũ trụ có những quy luật bất biến, không bao giờ thay đổi nhưng không mấy ai để ý đến. Và một trong những quy luật quan trọng nhất mà bạn cần phải học ngay lúc này, đó chính là luật Luân hồi và Nhân quả đó bạn.

WHAT IS MEDITATION?(THIỀN LÀ GÌ?)   + Từ “thiền” trong tiếng anh thực sự không có ý nghĩa gì cả, vì nó không nói tới điề...
27/06/2022

WHAT IS MEDITATION?
(THIỀN LÀ GÌ?)
+ Từ “thiền” trong tiếng anh thực sự không có ý nghĩa gì cả, vì nó không nói tới điều gì cụ thể. Nếu ai đó ngồi bình thường và nhắm mắt, người ta cho rằng hẳn bạn đang thiền. Một người có thể nhắm mắt và làm nhiều thứ, hoặc bạn có thể vừa học thành nghệ thuật ngủ trong tư thế thẳng đứng… Vì vậy từ “thiền” trong tiếng anh không chỉ đích xác bất cứ điều gì.
Một điều cơ bản mà chúng ta cần hiểu là, bạn không thể làm hành động thiền, bởi vì thiền là một phẩm chất, một phẩm chất là hệ quả của một quá trình nhất định. Bạn có thể khởi đầu một quá trình, tiến hành một quá trình. Bạn không thể tiến hành một phẩm chất – phẩm chất chỉ là một hệ quả.
+ Nếu một người trau dồi cơ thể, tâm trí, cảm xúc và năng lượng của họ đến độ trưởng thành nhất định thì một cách tự nhiên bạn sẽ ở trong trạng thái thiền cả 24h trong ngày. Thiền không phải là một sự suy giảm, rằng nếu bạn đang thiền bạn phải nhắm mắt lại và bị giới hạn ở một chỗ. Thiền là một sự trao quyền phi thường mà bạn có thể làm bất cứ điều gì cần thiết trên thế giới, Bất cứ điều gì là cần thiết trong tình huống nhất định, mà vẫn không bị ảnh hưởng bởi quá trình của các hoạt động mà chúng ta tiến hành.
+ Nếu không có sự trao quyền này thì trên thực tế, một con người sẽ bị què quặt bởi vì nếu những gì bạn phải nghĩ, cảm nhận, hiểu và hành động sẽ ảnh hưởng đến bạn một cách to lớn, tự nhiên bạn sẽ do dự khi làm những gì cần thiết và bạn sẽ tránh làm những việc cần phải làm.
Theo một cách nào đó, thời điểm bạn ở trong một trạng thái mà các hoạt động của bạn, của thế giới xung quanh bạn, hoạt động của tâm trí bạn, của cảm xúc bạn, một khi chúng còn tác động tới bạn trong mọi khoảnh khắc cuộc sống, bạn sẽ tự làm què quặt chính mình. Bởi chính các hoạt động, suy nghĩ, cảm xúc, và sự tham gia vào sự sống lại có thể gây ra vô số đau khổ. Một khi còn có nỗi sợ đau khổ, thì dù biết hay không biết bạn cũng sẽ giới hạn lại phạm vi và khả năng của cuộc đời mình.
+ “Nếu ba thành phần Hơi thở - suy nghĩ - cảm xúc của bạn được kết hợp đúng cách, thì khả năng sử dụng trí óc và cơ thể của bạn sẽ được nâng cao đáng kể, đến mức trông bạn sẽ gần như là siêu phàm trong mắt người khác. Đó là lúc bạn nhận ra rằng, được làm người là siêu đẳng”.
Tóm lại: Nếu phải nói một cách rất đơn giản, thì Thiền chỉ có nghĩa là thế này. Nếu bạn ngồi ở đây, cơ thể của bạn ở đây, tâm trí bạn ở kia, nhưng thứ bạn thực sự là phải ở cách xa một chút khỏi 2 chiều không gian của cơ thể vật chất và tâm trí. Nếu một khoảng trống nhỏ xuất hiện giữa bạn và cơ thể bạn, giữa bạn và tâm trí bạn thì đây là sự kết thúc của khổ đau, và đấy được gọi là Thiền.

WHY ARE YOU STRESSED?(VÌ SAO BẠN CĂNG THẲNG?)   + Hỏi: Dạ thưa thầy! Con thường bị stress do áp lực với chán nãn, nên nh...
26/06/2022

WHY ARE YOU STRESSED?
(VÌ SAO BẠN CĂNG THẲNG?)
+ Hỏi: Dạ thưa thầy! Con thường bị stress do áp lực với chán nãn, nên nhiều lúc con muốn tạm thời trốn khỏi thế giới này một thời gian. Thầy có thể cho con vài lời khuyên không ạ?
+ Đáp: Nếu tôi bảo bạn đừng lo lắng về bất cứ công việc gì của bạn nữa, hãy bỏ tất cả xuống, và giả sử nếu tất cả những điều gì bạn mong muốn, tôi đều có thể đáp ứng được cho bạn. Bạn muốn một ngôi nhà, tôi sẽ cho bạn. Bạn muốn thức ăn hàng ngày, tôi sẽ cho bạn. Điều duy nhất bạn phải làm là hãy ngồi yên một chỗ và luôn cảm thấy hạnh phúc. Tôi sẽ nuôi bạn suốt đời, thì bạn có làm được điều đó không?
Ồ không, bạn muốn hàng ngày phải làm hỏng cái gì đó mới được. Phải vậy không?
Bạn đừng nói là bạn chỉ đang làm việc để kiếm sống, bạn không phải lo về điều đó. Điều duy nhất bạn phải làm là, tôi muốn nhìn thấy những giọt nước mắt tràn đầy hạnh phúc hằng ngày của bạn. Tôi chỉ yêu cầu vậy thôi, bạn không phải làm bất cứ việc gì, bạn không phải phục vụ tôi, bạn không phải sản xuất ra thứ gì, không gì cả, chỉ ngồi đây và ngập tràn trong hạnh phúc. Chúng tôi sẽ cho bạn ăn, chúng tôi sẽ tôn thờ bạn, bạn làm được không?
+ Thế nên vấn đề không phải là do công việc của bạn, hay cuộc sống của bạn, vấn đề cũng không phải là do thế giới mà bạn đang sống. Vấn đề chỉ là… bạn chưa làm những điều cần thiết để giúp cho bản thân trải qua cuộc sống một cách dễ dàng và tuyệt vời, việc cần thiết vẫn chưa được thực hiện. Nhiều người trên thế giới nghĩ rằng nước Mỹ là thiên đường, nhưng những ai đang sống ở đây thì không hề nghĩ vậy. Rất nhiều người trên thế giới đang muốn được nhập cảnh vào đất nước này, bởi vì họ nghĩ đây là thiên đàng nhưng bạn lại không trải nghiệm nó là như vậy, đúng ko?
Bởi vì địa ngục và thiên đường không phải là một vị trí địa lý. Địa ngục và thiên đường là thứ bạn tạo ra từ chính trong bản thân bạn.
+ Quá nhiều bàn luận về thiên đường đang diễn ra, bởi có quá nhiều người đã tự tạo ra địa ngục cho chính bản thân họ. Nếu bạn tạo ra một thiên đường trong chính bản thân mình, liệu bạn có còn nói về việc lên thiên đường không? Nếu bạn ngồi đây và đang cảm thấy sung sướng ngất ngây ngay lúc này, thì bạn có còn khao khát được lên thiên đường nữa ko, tôi đang hỏi bạn đó?
+ Chuyện là thế này, vào đầu thế kỷ 20 có một giám mục đã nghe nói rất nhiều về huyền học Ấn Độ nên ông ấy muốn đến thăm nước Ấn. Và tới 60 tuổi, lúc này ông đã sắp nghỉ hưu, ông mới có cơ hội đi đến nước Ấn và ông ấy muốn gặp một nhà huyền bí. Trước một hang động, một ông già với nụ cười nồng hậu trên môi đang ngồi yên mắt nhắm lại. Vị giám mục nói, tôi là một giám mục và đã phục vụ trong nhà thờ lâu lắm rồi, nhưng tôi có vài câu hỏi, liệu ông có thể trả lời giúp tôi không? Cuộc sống là gì? Vị giám mục hỏi.
+ Ở tuổi 60 lại hỏi cuộc sống là gì? Rồi vị huyền bí nhắm mắt lại, trông vẻ rất hạnh phúc, ông nói: “Cuộc sống tựa như hương thơm của cành hoa nhài thoảng trong làn gió xuân” rồi những giọt nước mắt hạnh phúc dâng tràn trên mắt ông, khi ông nói ra những lời này. Nghe vậy vị giám mục liền đáp “Không, không, không. Đức Giáo Hoàng của chúng tôi dạy chúng tôi, cuộc sống giống như một cái g*i và chúng tôi phải từ bỏ nó, vậy thì tại sao ông lại nói như vậy?”.
+ Ờ thì đó là cuộc sống của ông ta. Vì vậy những gì bạn tạo dựng nên trong cuộc sống không phải là do bạn ở đâu, bạn làm gì. Mà chỉ là những gì bạn tự tạo dựng nên, chẳng phải sao? Vậy liệu rằng bạn đã tạo nên một cơ chế phù hợp, một hệ thống cơ thể phù hợp, bạn đã tạo dựng nên những nguyên liệu cần thiết ở trong bạn để biến bản thân trở thành như hương thơm của hoa nhài trong làn gió xuân, chứ không phải như một cái g*i nhọn? Nếu nó là một cái g*i, chúng ta phải nhổ cái thứ chết tiệt đó ra, phải ko? Nếu ko thì bạn toi đời rồi… Hì.. hì.

HOW DO WE HANDLE HARD TIMES IN LIFE?(LÀM THẾ NÀO ĐỂ CHÚNG TA XỬ LÝ NHỮNG THỜI ĐIỂM KHÓ KHĂN TRONG CUỘC SỐNG).   + Hỏi: D...
25/06/2022

HOW DO WE HANDLE HARD TIMES IN LIFE?
(LÀM THẾ NÀO ĐỂ CHÚNG TA XỬ LÝ NHỮNG THỜI ĐIỂM KHÓ KHĂN TRONG CUỘC SỐNG).
+ Hỏi: Dạ, thưa thầy! Con có một người bạn, trong cuộc sống bạn ấy gặp rất nhiều khó khăn và cảm thấy chán nản, cô đơn; khi tất cả mọi người đều đối nghịch với bạn ấy, và bạn ấy đã có ý định tự tử. Vậy con phải khuyên bạn ấy thế nào? Và bạn ấy phải đối diện với những vấn đề đó ra sao?
+ Đáp: Xem nào, đây là một tình trạng không may mà rất nhiều người đang mắc phải. Trong trải nghiệm của họ, cuộc sống giống như là “tôi đang chống lại cả vũ trụ”. Cạnh tranh với vũ trụ là một điều ngốc nghếch, đó không phải là một cuộc cạnh tranh công bằng mà bạn phải tham gia vào, phải không?
Bạn có biết yoga có nghĩa là gì không? Yoga không có nghĩa là sự xoay và vặn cơ thể, mà nó có nghĩa là sự hợp nhất. Ngay cả khi bạn cảm thấy hoàn toàn cô đơn, bạn vẫn còn thở chứ? Khi đó bạn đang tương tác với thế giới, đúng không? Bạn chỉ không thể hòa hợp với những người xung quanh bạn, nhưng không khí xung quanh thì vẫn ổn, thức ăn vẫn ổn nếu nó ngon, nước uống vẫn ổn nếu nó ngọt… bạn có sự tương tác với thế giới, đúng chứ? Sự tồn tại của bạn đang liên tục tương tác với vũ trụ, nhưng tâm trí của bạn lại trở nên đối đầu với vũ trụ. Nếu bạn tạo cho tâm trí mình chống lại hoặc cạnh tranh với vũ trụ, rõ ràng bạn sẽ cảm thấy bị sụp đổ chỉ bởi những điều nhỏ nhặt.
Khi tôi nói những điều nhỏ nhặt, có thể bạn thi trượt, bị đuổi khỏi trường đại học, bị sa thải khỏi công việc, hoặc có thể ai đó đá bạn… đây là những điều nhỏ nhặt giữa sự sống và cái chết. Thực sự thì vấn đề duy nhất của cuộc sống chỉ là thế này, hầu hết con người quá coi trọng bản thân mình. Bạn thấy trên máy tính có những cửa sổ bật lên không? Bạn cũng giống như những cửa sổ trồi lên trên hành tinh này vậy, bạn trồi lên rồi lại biến mất. Bạn phải thấy được rằng vô số người như bạn và tôi đã bước đi trên hành tinh này, họ đều là những người to lớn và vĩ đại. Họ đâu hết rồi, tất cả đã trở thành lớp đất trên cùng đúng không? Trừ khi có ai đó, bạn bè của bạn quyết định chôn bạn thật sâu vì sợ rằng bạn có thể sống dậy từ cõi chết. Hoặc có thể bạn đang dự định lên thiên đàng, phải không? Bất kỳ ai nói về một nơi khác ngoài nơi này như một nơi tốt hơn để sống, đó là một tội ác chống lại loại người.
Công việc cơ bản của tôi là phá hủy mọi thiên đường để mọi người học cách sống tốt ở đây. Tất cả những kẻ ngốc đã tự tạo ra địa ngục cho chính họ, rồi họ lại muốn lên thiên đường. Họ đã làm hổn loạn nơi này và sau đó họ muốn lên thiên đường, đúng chứ? Đơn giản, bởi vì họ thậm chí còn không học được cách quản lý những năng lực cơ bản về suy nghĩ và cảm xúc của mình. Có phải không? Lời biện minh duy nhất của họ là “mọi người đều như vậy”, đây là lý lẽ trong nhà thương điên. Trong nhà thương điên là thế, chỉ có bác sĩ là trông điên khùng thôi.
Vậy, khi nào bạn mới học cách quản lý suy nghĩ và cảm xúc của mình đây? Không phải của cô ấy, anh ấy, mà là của chính bạn. Đến cuối đời của bạn ư? Chầm chậm, hay khi bạn 60 tuổi? Khi nào bạn mới học cách quản lý suy nghĩ của mình, cảm xúc của mình, cơ thể của mình, cơ chế hóa học của bản thân, khi nào bạn mới học cách quản lý những điều này…??? Bởi vì nền văn hóa ngày nay có chiều hướng, giai đoạn hướng đến tâm linh là khi bạn 70 tuổi, khi mà bạn không còn làm tốt được bất cứ việc gì khác nữa. Không, sớm nhất có thể, bất cứ điều gì sâu sắc nhất về bạn, không phải là về thiên đường mà là về sự sống này tất cả những gì bạn cần biết bạn phải biết càng sớm càng tốt, phải không? Chỉ khi đó bạn mới sống một cuộc sống khôn ngoan.
Để tôi kể bạn nghe một câu chuyện cười được không, bạn sẽ không bực mình chứ? Chuyện là thế này: Shankaran khi anh ấy ở Paris, đã kết hôn với một phụ nữ Pháp. Một ngày nọ, vào kỷ niệm ngày cưới của họ năm đầu tiên. Cô ấy đã mời rất nhiều bạn bè và muốn nấu một món gì đó thật tươi ngon. Vậy là từ sáng cô ấy đã chở anh đi từ chợ này tới chợ kia để mua rau tươi, thịt tươi, gà tươi… sau đó vào buổi tối cô ấy nói, anh hãy đến bãi biển và kiếm một mớ ốc thật tươi, em sẽ làm món khai vị cho tất cả những người bạn sắp đến đây (bởi vì người Pháp thường có món khai vị là món ốc).
Shankaran đi đến bãi biển và nhặt tất cả các con ốc cho vào một cái xô. Sau đó anh ấy gặp một người bạn cũ, họ rất phấn khởi và trò chuyện về thời xưa của bọn họ. Họ đã đi đến một quán rượu và uống một vài ly, anh ấy quên bẵng đi mất rồi anh ta chợt nhớ ra khi những con ốc vừa bò ra ngoài và rơi ra khỏi cái xô. “Ôi trời ơi, đúng ra tôi phải đem những con ốc này về. Vợ tôi, cô ấy đang đợi”. Đến lúc đó thì đã rất trễ rồi, anh ấy đi về và biết rằng việc này sẽ không vui vẻ gì. Cho nên khi anh ta về gần tới nhà, ảnh đổ hết tất cả con ốc ra mặt đất, quẳng cái xô đi và đến gõ cửa. Người vợ giận dữ mở cửa, anh ấy quay lưng lại và nói “nhanh lên nào các bạn, chúng ta sắp tới nhà rồi. Cố lên nào, đi mau…!!!”.
Vậy khi nào bạn mới nhặt những con ốc sên của mình lên và bỏ chúng vào trong cái xô để khắc phục việc này? Vấn đề của bạn thì bạn phải khắc phục chúng đúng không? Tôi muốn bạn hiểu rằng bạn không phải đang khổ sở với cuộc đời của mình, bạn chỉ đang khổ sở với hai khả năng tuyệt vời nhất mà chỉ khi là một con người chúng ta mới có được những đặc ân này. Một là chúng ta có một trí nhớ sống động, chính nhờ trí nhớ này mà cuộc sống của chúng ta rất phong phú và không giống bất kỳ sinh vật nào khác. Hai là chúng ta còn có trí tưởng tượng tuyệt vời.
Bây giờ bạn lại đang khổ sở vì chúng, những gì xảy ra 10 năm trước bạn vẫn có thể còn đau khổ vì chúng, tại sao vậy? Bạn đang khổ sở vì cuộc sống hay là vì ký ức? Những gì có thể xảy ra sau ngày mai bạn hiện đã thấy khổ rồi. Bạn đang khổ sở vì cuộc sống hay trí tưởng tượng? Hai khả năng tuyệt vời nhất mà bạn có, bạn lại đang khổ sở vì chúng. Vậy bạn còn đòi hỏi gì nữa? Bạn muốn một lần nữa trở thành con giun đất ư? Giun đất là một sinh vật rất thân thiện với môi trường nhưng phải mất hàng triệu năm tiến hóa để chúng có được kích thước của bộ não này, và bây giờ bạn lại đang khổ sở vì chúng ư? Giả sử tôi lấy đi một nữa bộ não của bạn, tất nhiên bạn sẽ ngồi yên đó không chút lo lắng, không chút đau khổ, bình yên vô sự. Vậy, những gì tôi cần làm là gỡ bỏ bộ não của bạn sao? Bởi vì bạn đang khổ sở với chính trí thông minh của mình, đúng hay không?
Bạn trẻ mến! Đã đến lúc các bạn phải hiểu ra vài điều về bản thân mình rồi đấy, nếu bạn chưa biết cách làm thế nào, tôi sẽ cung cấp cho bạn những công cụ để sử dụng cổ máy (cơ thể) này. Bởi vì, trong cuộc sống của bạn nhiều vấn đề sẽ xảy ra, càng nhiều vấn đề nảy sinh trong cuộc sống của bạn có nghĩa là bạn đang sống một cuộc sống ngày càng năng động. Không có gì xảy đến, có nghĩa là bạn đang không thực sự sống, phải vậy không? Tôi gặp rất nhiều vấn đề trong cuộc sống hàng ngày của mình, bởi vì rất nhiều Phật sự diễn ra khắp nơi trong nước và có thể lan rộng ra ở quy mô toàn cầu. Cho nên có một điều bạn cần phải khắc phục là trong chính cuộc sống của bạn, bạn không phải là một vấn đề, được không? Bất kể có vấn đề gì xảy ra, chúng ta sẽ cố gắng hết sức nhưng cái này của bạn (cơ thể & tâm trí) không nên là vấn đề.
“Your memory should be a platform you stand upon to reach out for something higher, not a trap you sink into”.
(Ký ức của bạn nên là một nền tảng để bạn đứng trên đó mà vươn tới điều gì đó cao hơn, chứ không nên là cái bẫy để bạn chìm sâu trong nó).

HOW CAN WE REMOVE NEGATIVE THOUGHTS FROM THE MIND?+ Hỏi: Thưa thầy! Dường như trong cuộc sống con luôn luôn suy nghĩ tiê...
23/06/2022

HOW CAN WE REMOVE NEGATIVE THOUGHTS FROM THE MIND?
+ Hỏi: Thưa thầy! Dường như trong cuộc sống con luôn luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn đề, điều đó làm cho con cảm thấy mệt mỏi và đau khổ. Vậy làm cách nào để con có thể vượt thoát khỏi điều đó?
+ Đáp: Nào, bây giờ chúng ta hãy cùng lắng nghe lời dạy từ những người thầy đạo đức và những người thầy tôn giáo từng khuyên bảo “đừng nghĩ đến những điều xấu”. Chà! nếu cứ nghĩ “tôi chỉ cần loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực và tôi sẽ có những suy nghĩ tích cực” chúc may mắn, 100% nó sẽ không có hiệu quả đâu, đừng bao giờ đi theo hướng này.
Bởi vì không ai có thể loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực, chúng ta có thể lãng tránh nó một thời gian nhưng nó sẽ không biến mất, những gì bạn muốn xóa bỏ sẽ trở thành phẩm chất của bạn, và bạn sẽ luôn hướng về nó.
Nếu bạn dành ra 2 phút rồi nhắm mắt lại bạn sẽ nhận ra, bạn không thể làm bất cứ điều gì một cách gượng ép với tâm trí này. Khoảnh khắc bạn dừng nó, nó sẽ bật trở lại với một lực lớn hơn nếu không nó sẽ quay trở lại trong giấc mơ của bạn. Nếu bạn không hiểu cơ chế hoạt động của tâm trí này, là không có phép trừ và phép chia trong tâm trí chúng ta, mà chỉ có phép cộng và phép nhân.
Bạn hãy thử nghiệm điều này mà xem, trong 10-15 giây tới hãy đừng nghĩ về miếng xoài chua mà tôi đang chấm muối tiêu, cố gắng đừng nghĩ về những tiếng nhép miệng mà tôi đang nhai nó. Rồi trong 10 giây tới bạn sẽ thấy, trong đầu bạn đầy những miếng xoài có khi bạn còn nuốt nước miếng nữa kia.
Đó chính là bản chất của tâm trí, trong tâm trí này cả 3 bàn đạp đều là chân ga, không có chân phanh, không có chân côn, bất cứ thứ gì mà bạn chạm vào nó chỉ đi nhanh hơn. Vậy nên, bạn đừng cố gắng xác định cái gì là tích cực, cái gì là tiêu cực và loại bỏ nó. Trước hết bạn cần hiểu rằng tâm trí này, cơ thể này là của bạn và nó phải là phương tiện để phục vụ chúng ta. Nếu bạn ngồi trên xe, nó phải đi đến nơi bạn muốn đến, nếu nó đi tới điểm đến của chính nó thì có một phương tiện như vậy để làm gì? Nó chỉ là một sự phiền toái.
Hiện giờ thật không may hầu hết nhân loại đều đang trải nghiệm khả năng tuyệt vời của tâm trí con người này như một sự phiền toái, như một điều rắc rối.
Vậy tôi phải làm gì? Hãy đừng làm gì cả, chỉ cần ngồi xuống và để bản thân mình chú tâm đến một điều gì đó thuộc về quá trình sống, có thể là nhịp tim của bạn, hơi thở của bạn, có thể chỉ là cảm giác đang được sống, bất cứ thứ gì biểu thị sự sống đối với bạn… tùy vào mức độ nhạy cảm hay khả năng nhận biết của bạn, chỉ cần chú tâm đến điều đó trong một khoảng thời gian, dần dần bạn sẽ thấy có một sự phân biệt giữa cái gọi là bạn và những cái bạn thu thập được.
Điều này phải đi vào trong trải nghiệm của bạn? Nó là khía cạnh quan trọng nhất của con người bạn. Bạn đang nghĩ gì? Tôi đang nghĩ gì? Không phải là điều quan trọng, chúng ta đang sống ngay bây giờ, chính là khía cạnh quan trọng nhất. Cho nên, điều quan trọng là bạn phải tập trung vào những rung động cơ bản của sự sống này bên trong bạn, và rồi bạn sẽ thấy có một khoảng cách tự nhiên giữa bạn và tâm trí bạn, giữa bạn và cơ thể bạn đây là sự kết thúc của sự khổ đau.

HOW DO WE HANDLE CONFLICT WITH PARENTS?(Làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn với cha mẹ?)   + Hỏi: Thưa thầy! Con có tâm ...
21/06/2022

HOW DO WE HANDLE CONFLICT WITH PARENTS?
(Làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn với cha mẹ?)
+ Hỏi: Thưa thầy! Con có tâm nguyện được xuất gia học đạo, nhưng mỗi lần nhắc tới chuyện đó cha mẹ thường không vui, rất phiền lòng và ngăn cấm. Đôi khi chúng con phải quên đi mong muốn của mình để cha mẹ vui, vậy làm sao để giải quyết mâu thuẫn đó?
+ Đáp: Thay vì bận tâm vào việc nghe lời hay không nghe lời, thứ là hệ quả của một luân lý đạo đức mà bạn tin tưởng vào, tại sao bạn không đánh thức lòng nhân đạo bên trong mình? Nhân đạo chỉ là thế này, bản chất tự nhiên của động vật là độc chiếm, chúng muốn đặt ra các ranh giới. Bản chất tự nhiên của con người là bao dung hợp nhất, là sự mở rộng hay bao hàm tất cả mọi người vào trong ranh giới của bạn.
Để tôi kể bạn nghe chuyện này: "Vào một ngày nọ, ngày chủ nhật. Shankaran đi gặp ba cậu con trai và bảo chúng, “tụi bây toàn là lũ vô tích sự, hãy làm việc gì đó tử tế cho cuộc đời tụi mày đi. Nếu tụi bây chịu làm việc tốt, thì phúc đức sẽ đến với tụi mày”. Rồi mấy đứa con này cũng không vừa, chúng liền hỏi “cha à! Cái gì mới là việc tốt? Làm sao để làm được việc tốt?” bởi vì chúng chưa bao giờ nghĩ tới điều này.
Ông ấy nói “Ít nhất hãy giúp một bà cụ đi qua đường, tối thiểu tụi mày phải làm được chừng đó việc tốt”. Rồi chúng bỏ đi và buổi tối chúng quay về. Shankaran hỏi “mày đã làm được việc tốt nào chưa? Ông hỏi đứa con cả. Nó liền đáp, “dạ thưa cha, như lời cha dặn con đã giúp một bà cụ qua đường”. Thật tuyệt vời con trai của cha.
Ông ta hỏi đứa con thứ. Nó liền đáp “con cũng giúp một bà cụ băng qua đường”. Ông ta liền nghĩ “cả hai tụi nó à? Chắc đã có hai bà cụ”.
Ông ta hỏi người con út. Nó trả lời “con cũng giúp một bà cụ đi qua đường”. Ông ta nói “cả 3 tụi mày ư? Cả ngày hôm nay tụi mày kiếm ra 3 bà cụ và giúp họ qua đường à?”. Chúng đáp “ai nói là 3 bà cụ? tụi con cùng nhau giúp một bà cụ qua đường”. Cái gì? Phải cần đến 3 thằng trai trẻ để giúp một bà lão đi qua đường? Đúng rồi, cha ko biết mấy bà già lại có thể cứng đầu tới mức nào đâu, bà ấy nhất định ko muốn qua đường. Tụi con phải giữ hai chân, hai tay của bà ấy lại mới được đấy”. Cho nên có rất nhiều việc tốt đang được làm trên thế gian này.
+ Một bông hoa không hề nghĩ đến việc tỏa hương cho bạn, nó ko hề có dự định đó; một cái cây ko hề nghĩ đến việc cho bạn khí ô xy, chúng cũng ko hề có dự định đó; một con giun đất ko hề nghĩ đến việc làm đất màu mỡ cho mùa màng của bạn, nó ko có ý định đó trong đầu, thậm chí nó còn ko có đầu. Cho dù chúng đang làm gì thì đó cũng đều là việc tốt, đúng hay ko? Bởi vì chúng chỉ đang là chính mình, chúng đang sống đúng theo bản chất tự nhiên của chúng. Cho nên chúng ko phải làm theo ý muốn của ai cả.
Chỉ vì con người không sống đúng với bản chất tự nhiên của mình, nên họ mới phải làm theo ý muốn của người khác, phải nghĩ ra việc gì đó tốt để làm hài lòng mọi người, mà những việc đó với họ là không thể chịu nổi. Nếu tính nhân văn trong bạn nở rộ, thì những gì cần thiết đằng nào cũng sẽ diễn ra. Như khi một bông hoa nở, bạn không cần phải nói với nó hãy tỏa hương vào không khí, chuyện đó dù sao cũng diễn ra, không ai có thể dừng nó lại được. Cho dù có người nào đang ở đó để thưởng thức hay ko, nó cũng sẽ nở ra cùng một loài hương giống nhau.
+ Bạn có biết về con đường của sự tận tâm chưa? Nó chỉ đơn giản như vậy thôi, đó là cách bạn hãy là chính mình, bạn ko cần phải diễn kịch khi đứng trước một người đặc biệt nào đó. Bởi vì sự diễn kịch, nó sẽ ko có tác dụng gì đâu. Nếu bạn sống trên bề mặt, bạn phải diễn theo cách người khác muốn, bởi đó mới là cách sống tốt. Không có cách tốt nào để sống cả, chỉ có một cách sống đầy tính nhân văn, nếu bạn ngập tràn trong tính nhân văn của mình thì Phật tánh trong bạn sẽ phải biểu lộ, ko có chọn lựa nào khác. Nếu tính nhân văn của bạn bị táo bón và bạn nghe lời người khác một cách gượng ép, để trở nên tốt và tốt… cái tốt đó sẽ chẳng có lợi ích gì, cái tốt hóa ra ko tốt.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84971538816

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Phụng Sự posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Người Phụng Sự:

Share