08/08/2026
SUY NIỆM CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN NĂM A.
ĐỪNG SỢ, THẦY ĐÂY!
Suy niệm Chúa nhật XIX Thường niên – Năm A
Mt 14,22-33
Cuộc đời mỗi người chúng ta giống như một cuộc hành trình trên biển. Có những ngày mặt biển phẳng lặng, bầu trời trong xanh, con thuyền nhẹ nhàng lướt đi trong bình an. Nhưng cũng có những lúc biển nổi sóng, gió thổi mạnh, con thuyền chao đảo và người ta không biết mình sẽ đi về đâu. Có những biến cố xảy đến bất ngờ khiến chúng ta lo lắng, sợ hãi và tưởng như Chúa đang ở rất xa.
Tin Mừng Chúa nhật XIX Thường niên hôm nay kể lại một câu chuyện thật đẹp: các môn đệ đang ở giữa biển thì gặp sóng gió. Chúa Giêsu không ở cùng thuyền với các ông, nhưng Người vẫn biết những gì đang xảy ra. Đến gần sáng, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người, các ông hoảng sợ và nói: “Ma đấy!” Nhưng Đức Giêsu liền bảo: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
Lời nói ấy không chỉ dành cho các môn đệ ngày xưa, mà còn dành cho mỗi người chúng ta hôm nay: “Đừng sợ, Thầy đây!”
1. Con thuyền giữa biển đời
Sau khi giải tán đám đông, Đức Giêsu truyền cho các môn đệ xuống thuyền sang bờ bên kia, còn Người lên núi cầu nguyện. Các môn đệ vâng lời Thầy và ra khơi. Thế nhưng, khi thuyền đã cách xa bờ, sóng gió nổi lên dữ dội.
Điều đáng chú ý là các môn đệ không gặp sóng gió vì họ đi sai đường. Trái lại, họ đang làm đúng điều Chúa Giêsu truyền. Chính vì thế, chúng ta nhận ra một sự thật quan trọng: đi theo Chúa không có nghĩa là cuộc đời sẽ không còn thử thách.
Nhiều khi chúng ta vẫn nghĩ rằng nếu mình sống tốt, cầu nguyện sốt sắng, tham dự Thánh lễ và cố gắng làm điều thiện, thì mọi chuyện trong cuộc sống sẽ trở nên thuận lợi. Nhưng thực tế không phải như vậy. Người tín hữu vẫn có thể gặp bệnh tật, thất bại, khó khăn trong công việc, những hiểu lầm trong gia đình, những đổ vỡ trong các mối tương quan hay những lo âu về tương lai.
Con thuyền của các môn đệ giữa biển cả cũng chính là hình ảnh cuộc đời chúng ta. Có lúc con thuyền gia đình gặp sóng gió. Có lúc con thuyền đức tin bị lung lay. Có lúc con thuyền giáo xứ phải đối diện với những khó khăn và khác biệt. Và cũng có những lúc chính tâm hồn chúng ta trở thành một biển động, đầy những lo lắng, sợ hãi và bất an.
Nhưng giữa những cơn sóng ấy, Chúa không bỏ chúng ta.
2. Chúa vẫn hiện diện dù chúng ta không nhìn thấy
Tin Mừng kể rằng Đức Giêsu lên núi cầu nguyện một mình, còn các môn đệ ở dưới thuyền. Có lẽ trong lúc chống chọi với sóng gió, các ông cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc.
Đôi khi chúng ta cũng có cảm giác như thế. Chúng ta cầu nguyện nhưng dường như Chúa im lặng. Chúng ta xin Chúa giúp đỡ nhưng khó khăn vẫn còn đó. Chúng ta tự hỏi: “Chúa đang ở đâu?”
Thế nhưng, sự im lặng của Chúa không có nghĩa là sự vắng mặt của Chúa.
Các môn đệ không nhìn thấy Đức Giêsu, nhưng Người vẫn biết các ông đang ở đâu và đang gặp điều gì. Đến lúc thích hợp, Người bước đi trên mặt biển mà đến với họ.
Đây chính là điều làm nên niềm hy vọng của người Kitô hữu: Chúa luôn hiện diện, ngay cả khi chúng ta không cảm nhận được sự hiện diện ấy.
Có thể Chúa không cất ngay cơn bão khỏi cuộc đời chúng ta, nhưng Người đến giữa cơn bão. Có thể Người không lập tức giải quyết tất cả những khó khăn, nhưng Người ban cho chúng ta sức mạnh để vượt qua. Có thể Người không thay đổi hoàn cảnh bên ngoài, nhưng Người thay đổi tâm hồn chúng ta để chúng ta có thể đối diện với hoàn cảnh bằng một niềm tin mạnh mẽ hơn.
3. “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
Khi nhìn thấy Đức Giêsu đi trên mặt biển, các môn đệ hoảng sợ. Các ông tưởng rằng đó là ma. Nhưng Đức Giêsu nói: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
Ba điều ấy thật đơn sơ nhưng có sức nâng đỡ biết bao: “Cứ yên tâm – chính Thầy đây – đừng sợ.”
Chúa không nói với các môn đệ rằng biển sẽ lập tức yên. Người cũng không bảo các ông rằng từ nay sẽ không còn khó khăn. Người chỉ cho các ông biết một điều quan trọng hơn tất cả: Người đang ở đó.
Khi biết Chúa đang ở cùng, chúng ta có thể bước đi giữa những thử thách mà không tuyệt vọng.
Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh. Nhưng chúng ta có thể thay đổi cách mình đón nhận hoàn cảnh. Nếu chỉ nhìn vào sóng gió, chúng ta sẽ sợ hãi. Nếu nhìn vào Chúa, chúng ta sẽ tìm được bình an.
Đức tin không phải là không bao giờ sợ hãi. Đức tin là dám bước đi dù đang sợ hãi, bởi biết rằng mình không bước đi một mình.
4. Phêrô bước ra khỏi thuyền
Phêrô muốn chắc chắn rằng người đang đứng trước mặt mình thực sự là Đức Giêsu nên thưa: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho tôi được đi trên mặt nước mà đến với Ngài.”
Đức Giêsu nói: “Cứ đến!”
Phêrô bước ra khỏi thuyền và đi trên mặt nước về phía Đức Giêsu. Nhưng khi thấy gió thổi mạnh, ông sợ hãi. Ông bắt đầu chìm xuống và kêu lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!”
Đây có lẽ là hình ảnh rất gần gũi với mỗi người chúng ta.
Lúc đầu, Phêrô nhìn vào Chúa nên ông có thể bước đi. Nhưng khi nhìn vào sóng gió, ông sợ hãi và bắt đầu chìm xuống.
Trong đời sống đức tin cũng vậy. Khi mắt chúng ta hướng về Chúa, chúng ta có thể vượt qua nhiều khó khăn. Nhưng khi chỉ nhìn vào những thất bại, những bất công, những lời nói của người khác hay những điều làm mình lo lắng, chúng ta rất dễ đánh mất bình an.
Phêrô đã chìm xuống, nhưng ông không chìm trong tuyệt vọng. Ông biết mình phải kêu cầu ai: “Lạy Thầy, xin cứu con!”
Và Đức Giêsu lập tức đưa tay nắm lấy ông.
5. Bàn tay Chúa vẫn luôn đưa ra
Chi tiết đẹp nhất trong đoạn Tin Mừng hôm nay có lẽ chính là hình ảnh Đức Giêsu đưa tay nắm lấy Phêrô.
Phêrô yếu đuối, nghi ngờ và sợ hãi. Nhưng Chúa không bỏ mặc ông. Người đưa tay ra cứu ông.
Đó cũng là bàn tay Chúa đang đưa ra với mỗi người chúng ta.
Khi chúng ta yếu đuối, Chúa đưa tay nâng đỡ.
Khi chúng ta lạc hướng, Chúa đưa tay dẫn đường.
Khi chúng ta thất vọng, Chúa đưa tay vực dậy.
Khi chúng ta sợ hãi, Chúa đưa tay ban bình an.
Khi chúng ta tưởng mình không thể tiếp tục, Chúa nhắc chúng ta rằng Người vẫn đang ở đó.
Điều Chúa mong muốn nơi chúng ta không phải là một đức tin không bao giờ yếu đuối, nhưng là một tâm hồn biết quay về với Người mỗi khi mình yếu đuối.
Phêrô có thể đã thất bại khi bước đi trên mặt nước, nhưng ông đã làm được một điều quan trọng: ông biết kêu cầu Chúa. Và chính tiếng kêu ấy đã đưa ông trở lại trong bàn tay của Thầy.
6. Hãy để Chúa bước vào con thuyền của đời mình
Cuối cùng, Đức Giêsu và Phêrô lên thuyền thì gió lặng. Các môn đệ bái lạy Người và tuyên xưng: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”
Đây cũng là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng ta hôm nay: hãy để Chúa bước vào con thuyền cuộc đời mình.
Đừng chỉ tìm đến Chúa khi con thuyền đã sắp chìm. Đừng chỉ cầu nguyện khi gặp khó khăn. Hãy để Chúa hiện diện trong từng ngày sống: trong gia đình, trong công việc, trong những quyết định, trong những niềm vui và cả những nỗi buồn.
Khi Chúa ở trong con thuyền, sóng gió có thể vẫn còn, nhưng chúng ta không còn đơn độc.
Có thể hôm nay cuộc đời chúng ta đang có một cơn bão nào đó. Có thể đó là một nỗi lo chưa tìm được lời giải đáp, một hoàn cảnh gia đình khó khăn, một sự thất vọng, một tương lai chưa biết sẽ đi về đâu. Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đừng chỉ nhìn vào những con sóng, nhưng hãy nhìn lên Chúa và nghe Người nói:
“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
Xin Chúa củng cố đức tin yếu đuối của chúng ta, để giữa những phong ba của cuộc đời, chúng ta luôn biết hướng mắt về Người. Xin cho chúng ta đừng vì những con sóng trước mặt mà quên mất Đấng đang hiện diện bên cạnh.
Và khi có lúc chúng ta chao đảo, xin cho chúng ta biết khiêm tốn đưa tay lên và cầu nguyện như Phêrô:
“Lạy Chúa, xin cứu con!”
Để rồi, trong mọi hoàn cảnh, chúng ta luôn xác tín rằng: dù biển đời có nổi sóng, dù con thuyền có chao đảo, Chúa vẫn ở đó, vẫn bước đến, vẫn đưa tay nắm lấy chúng ta và dẫn chúng ta đi về bến bình an.
(Tổng hợp từ internet)