Bài Giảng Sách Tin Lành Giăng

Bài Giảng Sách Tin Lành Giăng Lê-vi ký 25:10

Giăng 8:32CHÂN LÝ: CHO DÙ LÀ THẾ NÀO ĐI NỮA?Phần giới thiệu: Chúng ta đang sống trong thời buổi khi lẽ thật đang chịu cô...
06/08/2019

Giăng 8:32
CHÂN LÝ: CHO DÙ LÀ THẾ NÀO ĐI NỮA?
Phần giới thiệu: Chúng ta đang sống trong thời buổi khi lẽ thật đang chịu công kích luôn. Xã hội của chúng ta đã chìu theo số nhiều, trong đó lẽ thật giờ đây bị xem là tương đối mà thôi. Nói khác đi, người ta phát biểu đại loại như sau: "Bạn có chân lý của bạn, còn tôi có chân lý của tôi". Cái điều mà xã hội chúng ta đang tin theo, ấy là “điều chi là đúng đối với bạn thì không phải là đúng đối với tôi”. Mọi sự có thực y như thế, hay đấy chỉ là lối suy nghĩ nơi phần của một người không muốn nhìn nhận Đức Chúa Trời và Kinh thánh là chân lý? Thái độ nầy đối với lẽ thật chẳng có gì là mới mẻ hết. Khi Chúa Jêsus đứng trước mặt Bôntu Philát, Philát đã tỏ ra sự thiếu hiểu biết của ông ta về lẽ thật, Giăng 18:37. Trong khi sự công kích lẽ thật đã được thực hiện trong nhiều thế kỷ, khuynh hướng dường như càng tệ hại thêm trong thời buổi của chúng ta. Thực vậy, nhiều người trong xã hội của chúng ta nắm chắc ý kiến cho rằng chẳng có một thứ chi là "chân lý tuyệt đối" hết. Tôi không biết cá nhân bạn cảm thấy thể nào về việc ấy, nhưng tôi tin rằng có một việc là "chân lý tuyệt đối", và tôi tin rằng "chân lý tuyệt đối" nầy có thể tìm gặp trong Kinh thánh, Giăng 17:17; Thi thiên 119:160. Vì vậy, nếu Kinh thánh là thực, thế thì Kinh thánh phải là tiêu chuẩn bởi đó mọi ý kiến một là đứng hay là ngã. Nói khác đi, tôi nói như Phaolô đã nói: "Thà xưng Đức Chúa Trời là thật và loài người là giả dối", Rôma 3:4.
Sáng nay, tôi muốn xử lý với một số vấn đề đã dấy lên cách đây mấy ngày bởi Thống đốc bang Minnesota là Jesse Ventura. Trong một bài đăng mới đây của tạp chí Pl***oy, Ventura đã được phỏng vấn. Trong suốt quá trình của cuộc phỏng vấn nầy, người ta hỏi ông một câu về tình trạng mại dâm hợp pháp. Đáp ứng của ông cho thấy rằng ông ủng hộ mại dâm được thực thi hợp pháp, ông nói, vì điều đó sẽ là ích cho những cô "thiếu nữ". Phỏng vấn viên của tờ Pl***oy đáp lại bằng câu hỏi: "Điều nầy chưa phải là một thái độ thích ứng ở Hoa kỳ, có phải không?" Ventura đáp như sau: "Không, sở dĩ như thế là vì cớ tôn giáo. Tôn giáo có tổ chức là một sự giả mạo và là cây nạng cho hạng người có đầu óc suy thoái, họ cần nhiều năng lực. Nó bảo người ta phải đi ra rồi chõ mũi vào công việc của người khác. Tôi sống theo điều luật vàng: Hãy đối xử với tha nhân giống như bạn muốn họ đối đãi với bạn. Tôn giáo muốn dạy cho người ta biết cách để sống". Sau đó, khi cuộc phỏng vấn được công bố, và hiển nhiên là Ventura đã phạm phải với nhiều vấn đề, ông nói rằng ông đã tự xét mình là một Cơ đốc nhân và ông tin Đức Chúa Jêsus Christ chính là Cứu Chúa. Tuy nhiên, ông cũng nói: "Nhất thiết là tôi không tin mình đang cần có một nhà thờ để đi đến. Mọi niềm tin tôn giáo của tôi có thể được đặt gần cái hồ, chúng có thể được đặt trên núi, chúng có thể được đặt lặng lẽ trong văn phòng làm việc của tôi. Và tôi tin rằng chẳng nên chạy theo một tín điều nào của con người". Có nhiều lý lẽ được nói về lời bình của Ventura, nhưng bấy nhiêu đây là đủ để tỏ ra rằng Thống đốc bang Minnesota đang nắm giữ một phiên bản chân lý khác hơn những gì được trình bày trong Kinh thánh.
Bây giờ, với lời lẽ của Ventura ở trên bàn cho hết thảy chúng ta tra xét, thắc mắc nầy thoạt đến trong trí: Ai đúng? Có phải Jesse Ventura đang nắm giữ lẽ thật về sinh hoạt tôn giáo hay nhân vật tôn giáo? Hoặc, có phải chúng ta cần tìm kiếm lẽ thật ở đâu đó chăng? Một khi bạn và tôi tin rằng Kinh thánh là chân lý, và đấy là tiêu chuẩn bởi đó mọi sự xưng nhận là chân lý phải được tra xét, chúng ta hãy để mọi nhận định của Thống đốc Ventura gần kề với Lời của Đức Chúa Trời và chúng ta hãy xem coi ai đang phát biểu ra chân lý: Jesse Ventura hay God.
I. ĐÂU LÀ SỰ THỰC VỀ TÔN GIÁO?
"Tôn giáo có tổ chức là một sự giả mạo..."
A. Phải chăng tôn giáo có tổ chức là một sự giả mạo? Tôi sẽ thừa nhận sự thực phần nhiều những gì diễn ra trong vòng tôn giáo chẳng có gì khác hơn cái vợt đựng tiền, tôn giáo được xây dựng trên những nhân vật chớ không xây dựng trên Lời của Đức Chúa Trời. Vì vậy, trong trường hợp những người chữa lành bởi đức tin, họ luôn luôn rao bán sản phẩm của họ và thúc đẩy chương trình hoạt động của họ, câu trả lời là phải, đó là một sự giả mạo!
(Minh họa: Dù vậy, những quan điểm của Ventura chủ yếu nhắm nghịch cùng "quyền tôn giáo". Nói khác đi, ông ta đang nói hạng người giống như bạn và tôi, là những người có các giá trị đạo đức và vâng theo Kinh thánh. Ông ta đang chỉ tay vào những người tin theo Đức Chúa Trời và muốn làm theo những vụ việc nào đẹp lòng Chúa. Ông ta đang tấn công chúng ta. Giờ đây, tôi thành thực nói cho bạn biết rằng tôi không tin những gì chúng ta đang thực hiện là một "sự giả mạo". Tôi tin rằng chúng ta đang thành thực tìm cách làm đẹp lòng và tôn vinh Chúa).
B. Tôn giáo có những luận điểm đạo đức, song tôn giáo không thể cứu được. (Minh họa: Từ ngữ "giả mạo" có ý nói "mưu mẹo gạt gẫm, giả mạo rẻ rúng, giả hình"). Theo ý đó, tôn giáo hứa những thứ mà nó không thể cung ứng cho, đó là một sự giả mạo. Phần lớn tôn giáo trong thế gian nói cho những ai chạy theo hệ thống tín điều của họ biết rằng làm theo sẽ kết quả trong chỗ được cứu rỗi. Đây là sự dối trá thẳng thừng! Tôn giáo làm nhiều việc tốt lành cho nhiều triệu người, song tôn giáo không hề cứu được một linh hồn nào khỏi chết và khỏi xuống Địa Ngục. Tôn giáo không hề xưng bất kỳ ai là thánh hay xứng đáng với Đức Chúa Trời. Nói một cách đơn giản, bạn có thể sống tôn giáo như bạn mong muốn, nhưng bạn vẫn sẽ chết và phải đi Địa Ngục nếu tôn giáo là mọi sự bạn đang có, Êphêsô 2:8-9; Tít 3:5.
C. Cơ đốc giáo là tôn giáo sống theo đức tin chớ không phải là tôn giáo giả dối. Trong khi tôn giáo hứa sự cứu rỗi cho những ai chạy theo nó, nó chẳng thể cung ứng được ơn ấy. Vì vậy, tôn giáo là một sự giả mạo, nghĩa là, nó đã ly dị đối với chân lý. Mặt khác, Cơ đốc giáo chân chính theo Kinh thánh, hoàn toàn nói tới đức tin. Chúng ta không khuyến khích người ta tham gia vào mối tương giao của chúng ta và bước theo chúng ta. Chúng ta khuyên người ta đặt đức tin của họ nơi Đức Chúa Jêsus Christ, để được cứu rỗi và phải bước theo một mình Ngài mà thôi. Phương châm của chúng ta là: "Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi!", Công Vụ các Sứ Đồ 16:31. Cái điều khiến cho Cơ đốc giáo có quyền năng và đẹp đẽ, ấy là Cơ đốc giáo làm mọi sự nó hứa làm. Cơ đốc giáo cứu lấy linh hồn. Cơ đốc giáo đang làm thay đổi nhiều đời sống con người. Cơ đốc giáo tạo ra sự khác biệt trong thế gian nầy và trong thế giới hầu đến.
(Minh họa: Chúng tôi không muốn bạn tiếp lấy tôn giáo sáng nay đâu. Chúng tôi muốn bạn phải biết chắc mình đã được cứu bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Chúng tôi muốn bạn đạt tới chỗ mà ở đó bạn đặt lòng tin cậy chẳng vào thứ chi khác hơn huyết đổ ra của Đức Chúa Jêsus Christ và sự sống lại của Ngài ra khỏi kẻ chết để cứu vớt linh hồn bạn. Chúng tôi muốn bạn làm theo những gì Chúa Jêsus phán phải làm và chẳng thêm bớt một việc nào khác nữa, Giăng 3:16. Chúng tôi không muốn bạn chạy theo một mớ luật lệ và nội qui, chúng sẽ làm cho bạn khốn khổ thêm mà thôi, chúng tôi muốn bạn làm hòa lại với Đức Chúa Trời, qua Đức Chúa Jêsus Christ, làm thế bạn sẽ lên Thiên Đàng khi bạn qua đời, Công Vụ các Sứ Đồ 4:12).
II. ĐÂU LÀ SỰ THỰC VỀ CÁC TÍN ĐỒ?
"Tôn giáo có tổ chức … là cây nạng cho hạng người có đầu óc suy thoái, họ cần nhiều năng lực..."
A. Chúng ta có cần cây nạng không? – Theo Thống đốc Ventura, hạng người có đức tin đang tìm kiếm một việc để họ nương vào đó. Ông cảm thấy như thế vì chúng ta đang tìm kiếm Đức Chúa Trời để trợ giúp cho khi chúng ta yếu đuối. Điều nầy có là thực đối với hạng tín đồ cần cây nạng không? Mọi sự tôi dám nói là: "tội lỗi bị kết án!" Nếu bạn nhìn vào Kinh thánh, thì rõ ràng chúng ta là hạng người bất lực. Theo Kinh thánh, hết thảy chúng ta đều sinh ra trong tội lỗi, Rôma 3:10; 3:23, và không thể với tới Đức Chúa Trời theo sức riêng của mình được, Êsai 59:2. Hết thảy chúng ta đều què quặt thuộc linh và đang ở trong chỗ có cần một cây nạng thuộc linh. (Minh họa: Có người còn sống trong khuôn khổ tệ hại hơn nhu cần một chiếc xe lăn. Nhiều người khác, giống như tôi, đang sống trong khuôn khổ tồi tệ mà chúng ta phải chịu đựng). Vì vậy, nếu chúng ta mong hưởng được điều gì nằm trong lãnh vực cứu rỗi và quan hệ với Đức Chúa Trời, khi ấy chúng ta cần phải nương vào Đức Chúa Jêsus Christ, Rôma 6:23, để linh hồn chúng ta được cứu. Tôi sẽ là người đầu tiên nhìn nhận rằng tôi vốn yếu đuối. Tôi không thể tự cứu mình và tôi không thể làm được việc ấy từng ngày một theo sức riêng của tôi được. Tôi cần có ai đó, là Đấng cao cả hơn tôi để ban cho tôi sức lực tôi cần để được cứu. Tôi cần Chúa Jêsus và tôi không thấy xấu hổ khi nói như thế, Mathiơ 11:28, I Phierơ 5:7.
B. Có phải chúng ta là hạng người có đầu óc suy thoái? - Jesse Ventura nói rằng hạng người có đức tin là hạng người có “đầu óc suy thoái”. Ông ta nói rằng chúng ta thật là dại dột vì chúng ta cảm thấy mình cần một mối quan hệ với Chúa. Là một tín đồ trong Đức Chúa Jêsus Christ, có nghĩa bạn là một người có đầu óc suy thoái? Khi bạn đặt đức tin mình nơi Chúa để được cứu, như thế có nghĩa là bạn sống đơn sơ và nhiều nan đề phải xử lý với cuộc sống? Có phải là ngu ngốc khi đặt đức tin của bạn nơi một người mà bạn chưa hề gặp gỡ, là Đấng đã chết cách đây 2.000 năm, và hứa ban cho bạn sự sống đời đời nếu bạn chỉ tiếp nhận Ngài? Có ngu ngốc không chứ? Tôi nghĩ là không! Tôi nghĩ việc đặt đức tin nơi Đức Chúa Jêsus Christ để được cứu là một việc khôn khéo nhất mà một người cần phải lo làm. Nếu tôi là một người có đầu óc suy thoái vì tôi không muốn đi Địa Ngục, thì phải cứ giữ y như thế mãi! Nếu tôi bị xếp vào loại "đơn sơ" vì tôi đang thưởng thức mối quan hệ với Đức Chúa Trời và muốn lên Thiên đàng khi tôi qua đời, thì cứ giữ mãi như thế! Cứ gọi tôi là dại dột đi, nhưng khi Chúa Jêsus đến để tiếp rước Hội thánh của Ngài, hãy gọi tôi đi! Khi những kẻ chối bỏ Đấng Christ kết thúc trong Địa ngục, họ có thể nói tôi vắng mặt, vì khi họ bị thiêu trong hồ lửa, tôi đang vui vẻ trong sự hiện diện của Chúa Jêsus. Tôi sẽ nói cho bạn biết như thế nào là dại dột, dại dột là nhìn biết có một Địa Ngục mà chẳng làm gì về cái biết ấy. Dại dột là nhìn biết Chúa Jêsus yêu thương bạn và đã chịu chết vì bạn mà không chạy đến với Ngài. Dại dột là sống trong thế gian nầy mà không biết đến Thiên đàng? Người có đầu óc suy thoái là hạng người giống như Jesse Ventura, ông ta bằng lòng nhắm con mắt mình lại đối với lẽ thật rồi chối bỏ ơn cứu rỗi chỉ có thể tìm gặp nơi Đức Chúa Jêsus Christ, 1 Giăng 5:12.
C. Có phải chúng ta là những kẻ hèn nhát không? - Ventura nói rằng Cơ đốc nhân "cần nhiều năng lực". Tư tưởng của ông ta, ấy là chúng ta không có xương sống, chúng ta không thể đứng vững trên sức riêng của mình, mà chúng ta phải nhóm lại mới có sự dạn dĩ để đứng vững chống lại điều ác và những vụ việc chúng ta nghĩ là sai trái. Có phải như thế là hèn nhát không? Tôi nghĩ là không! Tôi nhìn nhận người nào bằng lòng chống cự lại điều ác trong thời của chúng ta. Tôi muốn nói cho bạn biết sáng nay rằng sự hèn nhát thực sự được tỏ ra bởi người nào chối không nhìn nhận tình trạng tội lỗi của họ ở trước mặt Chúa và người nào khăng khăng chối không công nhận họ đang ở trong chỗ có cần một Cứu Chúa. Trong lý trí của tôi, hạng người dũng cảm là hạng người sẽ chạy đến với một bàn thờ, sấp mình xuống rồi kêu cầu với Đức Chúa Trời trong sự thống hối và nương cậy hoàn toàn của họ. Bất cứ kẻ nhút nhát nào cũng có thể che giấu tình trạng của mình, nhưng một người dũng cảm phải biết nhìn nhận rằng họ không thể dùng sức riêng mình mà che giấu mãi được. Điều đó đưa một người can đảm chạy đến với Đức Chúa Jêsus Christ để được cứu. Jesse Ventura là một kẻ hèn nhát, chớ không phải bạn, là người tin theo Đức Chúa Jêsus Christ!
III. ĐÂU LÀ SỰ THỰC VỀ VIỆC GIẢNG ĐẠO?
“Nó bảo người ta phải đi ra rồi chõ mũi vào công việc của người khác. Tôi sống theo điều luật vàng: Hãy đối xử với tha nhân giống như bạn muốn họ đối đãi với bạn”.
A. Tín đồ có nên chõ mũi của họ vào việc của người khác không? - Ông Ventura cảm thấy rằng tôn giáo tồn tại vì mục tiêu đơn giản, mục tiêu ấy khích lệ tín đồ của nó phải đi ra và làm cho người khác phải khốn khổ. Tôi muốn nói rằng ông ta đang đề cập tới nổ lực của chúng ta muốn chinh phục người ta cho Chúa Jêsus, hay sự chúng ta chổi dậy chống lại những vụ việc nào chúng ta xem là ác. Thắc mắc là, chúng ta có nên có mặt ở đó, trong thế gian, với tới những người đang sống ở chung quanh chúng ta? Câu trả lời là "Yes!" [Đúng] thật vang dội. Thật vậy, chính mình Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta lịnh lạc phải làm y như thế, Mathiơ 28:19-20; Mác. 16:15; Công Vụ các Sứ Đồ1:8. Bổn phận của chúng ta đối với những người sống chung quanh chúng ta là chõ mũi của mình vào công việc của họ và nói cho họ biết về một phương thức sống tốt hơn nhờ Đức Chúa Jêsus Christ. Tôi khuyên bạn, không, tôi thách bạn phải bước ra ngoài kia rồi nói cho mọi người biết một khi bạn có thể. Điều đó sẽ tôn vinh Chúa và điều đó sẽ minh chứng bạn không phải là người có đầu óc suy thoái chi cả - Châm ngôn 11:30.
B. Điều chi sẽ xảy ra nếu chúng ta không đi ra – Nếu dân sự của Đức Chúa Trời, là những người biết rõ đường lối của Đức Chúa Trời, không đi ra, vào trong thế gian rồi nói cho tha nhân biết chương trình cứu rỗi, thế thì những người sống chung quanh chúng ta chẳng có sự trông cậy nào về việc sẽ được cứu cả. Đức Chúa Trời đã chọn gửi sứ điệp của Ngài qua dân sự Ngài, bổn phận của chúng ta là phải đi ra, Rôma 10:14-17. Nếu chúng ta từ chối không chịu đi, người ta sẽ chết mất, đi thẳng vào Địa Ngục và chúng ta sẽ phải trình sổ về huyết của họ - Êxêchiên 3:18. Thống đốc Ventura cần phải hiểu rằng người nào đã được cứu bởi ân điển và có tình yêu thương của Đức Chúa Trời ở trong lòng họ dành cho kẻ bị hư mất chẳng có ý kiến gì hết như đi ra và thuật cho tha nhân biết về một Đức Chúa Trời là Đấng cứu vớt tội nhân. (Minh họa: Chúng ta cần phải ít quan tâm đến hạng người nào cảm thấy chúng ta đang xâm nhập vào tính cách riêng tư của họ và chúng ta đang chõ mũi vào công việc của họ, và quan tâm nhiều đến sự kiện chính hạng người ấy bị dẫn tới một chỗ đời đời trong Địa Ngục!)
C. Ai sẽ lo việc ấy nếu chúng ta không lo? – Nếu người nào đã được cứu bởi ân điển không chịu đi ra nói cho một thế giới hư mất và đang dãy chết biết về Chúa Jêsus, khi ấy chúng ta sẽ đối mặt với sự thực là chẳng có ai khác sẽ lo làm việc ấy thay cho chúng ta đâu. Ồ, có nhiều tôn giáo giả, họ luôn luôn sẵn sàng đưa ra lời nói dối của họ, nhưng nếu người nào nhìn biết lẽ thật mà không chia sẻ lẽ thật, khi ấy lẽ thật sẽ không được bày ra.
IV. ĐÂU LÀ SỰ THỰC VỀ VIỆC ĐƯA RA NHỮNG GIÁ TRỊ THEO KINH THÁNH?
“Tôn giáo muốn dạy cho người ta biết cách để sống".
A. Có phải chúng ta có quyền nói đạo đức với tha nhân không? – Câu trả lời cho thắc mắc nầy là "không". Là những cá thể, chúng ta trong vai trò một hội thánh không có quyền thiết lập các tiêu chuẩn đạo đức cho phần còn lại của thế gian. Người ta sẽ không bị buộc phải sống để làm thỏa mãn tiêu chuẩn đạo đức của người khác. Tuy nhiên, như đã nói rồi, Cơ đốc nhân ở khắp mọi nơi được Chúa kêu gọi phải sống loại đời sống giống như đầu và vai cao hơn những người sống chung quanh họ. Chúng ta không thể bảo người khác cách thức họ nên sống, nhưng chúng ta có bổn phận ở trước mặt Chúa chỉ cho họ thấy cách thức con người nên sinh sống, I Phierơ 1:16. (Minh họa: Lý do nhiều người không chịu đi nhà thờ hôm nay là vì họ không muốn thay đổi giống như chúng ta! Như thế là đáng buồn đấy, song đó là sự thực!) Trong khi chúng ta không thể bảo thế gian cách thức phải sống, chúng ta phải chỉ cho họ thấy và chúng ta phải mau mau chiếm lấy chỗ đứng để họ có thể nhìn vào và thấy được những gì Kinh thánh phán là sự thực. Chúng ta không thể áp đặt các tiêu chuẩn của chúng ta lên thế gian, nhưng chúng ta phải làm cho họ biết là có một con đường tốt hơn!
B. Có phải chúng ta có bổn phận nói cho người ta biết rằng Đức Chúa Trời có một con đường tốt hơn không? – Chắc chắn rồi! Con người giống như vị Thống đốc nhơn đức kia muốn chúng ta tin rằng chúng ta chỉ là hạng người có đầu óc yếu đuối, hèn nhát nên ôm giữ mọi câu chuyện vô vị tôn giáo cho bản thân mình. Phải, quí bạn của tôi ơi, chúng ta có bổn phận nói cho thế gian biết rằng Đức Chúa Jêsus Christ làm thay đổi con người, II Côrinhtô 5:17. Chúng ta cần phải nói cho họ biết Chúa Jêsus sẽ làm cho kẻ say thôi không xỉn nữa, làm cho kẻ nghiện ngập thức tỉnh, làm cho kỵ nữ ra đáng trượng, đặt kẻ phạm tội trên đường ngay nẻo thẳng. Chúng ta có một bổn phận đối với thế gian hư mất và đang dãy chết nầy, phải nói cho họ biết rằng Chúa Jêsus đang tạo ra một sự khác biệt! Nếu chúng ta không lo thực thi bổn phận ấy, khi đó họ sẽ chết trong tội lỗi của họ và chúng ta sẽ bị đổ thừa!
C. Có phải những người tin Chúa đang tạo ra sự khác biệt trong thế gian? – Một khi chúng ta không đồng bộ với thế gian, hoặc ít nhất chúng ta sẽ đồng bộ với họ, có phải con cái của Đức Chúa Trời thực sự có cái chạm trên thế gian ở chung quanh họ không? Có phải chúng ta đang tạo ra một sự khác biệt, hay có phải Ventura nói đúng, và chúng ta chỉ nên giữ lấy cho chính mình? Tôi nghĩ câu trả là: "Phải, chúng ta đang tạo ra một sự khác biệt trong thế gian hôm nay!" Bằng cách nào? Qua những lời cầu nguyện của chúng ta, qua sự công bố Tin Lành, qua sự hiện diện của Đức Thánh Linh ở giữa vòng chúng ta, và qua sự làm chứng của tín đồ ở giữa một thế giới tăm tối. Khi chúng ta đứng vững như muối và sự sáng trong thời buổi gian ác nầy, Đức Chúa Trời được tôn vinh hiển và có người sẽ xây lại với Chúa, và điều đó đang tạo ra một cái chạm đời đời, Mathiơ 5:13-16.
V. ĐÂU LÀ SỰ THỰC VỀ VIỆC ĐI NHÀ THỜ?
"Nhất thiết là tôi không tin mình đang cần có một nhà thờ để đi đến. Mọi niềm tin tôn giáo của tôi có thể được đặt gần cái hồ, chúng có thể được đặt trên núi, chúng có thể được đặt lặng lẽ trong văn phòng làm việc của tôi ".
A. Phải chăng Đức Chúa Trời mong như thế về dân sự của Ngài? – Tất nhiên! Một người có thể đọc Hêbơrơ 10:25 nhìn biết rằng Chúa dự trù cho dân sự Ngài phải là những người đều đặn và trung tín đến dự các buổi thờ phượng tại nhà thờ. Khi chúng ta nghiên cứu lịch sử ban đầu của Hội thánh, thì rõ ràng là các tín hữu đầu tiên đặt ưu tiên một cho việc đến nhóm ở nhà thờ của họ, Công Vụ các Sứ Đồ 2:42-47. Ngay cả Chúa Jêsus cũng cảm thấy nhu cần phải là người thờ phượng đều đặn ở trong Nhà của Đức Chúa Trời, Luca 4:16. Nếu Con của Đức Chúa Trời đã cảm nhận được nhu cần nầy, thế thì bạn và tôi cần phải có mặt ở chỗ của mình khi hai cánh cửa nhà thờ rộng mở là dường nào? Đức Chúa Trời trông mong như thế nơi con cái của Ngài, buồn thay, Ngài thường thấy thất vọng nơi nhiều người!
B. Có phải tín đồ cần phải đi nhà thờ? – Một lần nữa, câu trả lời là "Yes" [đúng]. Khi chúng ta nhóm lại với nhau tại nhà thờ, thân thể của Đấng Christ cùng nhau thờ phượng Chúa. Trong khi chúng ta có mặt ở đó, chúng ta có thể học biết nhiều về Kinh thánh. Chúng ta có cơ hội hiệp cùng các tín hữu khác trong thì giờ thờ phượng chung. Chúng ta có thể ca hát ngợi khen Chúa, chúng ta có thể thờ lạy Chúa, chúng ta có thể tẻ tách ra khỏi thế gian và gặp gỡ Chúa trong Nhà của Ngài với dân sự Ngài và ngợi khen danh Ngài. Tôi cần như thế! Nếu bạn không cần, có lẽ bạn cần phải kiểm tra lại sự cứu rỗi của bạn. Một kinh nghiệm cứu rỗi không đưa bạn đến với nhà thờ có lẽ chưa đáng tin cậy để đưa bạn đến với Thiên đàng nữa đấy!
C. Đi hay không đi nhà thờ, chuyện ấy có phải là vấn đề không? – Nói như vầy thì dễ hơn: "bạn làm đẹp lòng Chúa hay không, liệu có phải đây là vấn đề?" Nếu bạn không màng đến việc làm đẹp lòng Chúa, thế thì hãy ở nhà đi, hoặc hãy đi làm những việc đẹp lòng mình trong thời điểm nhà thờ đang nhóm lại. Nếu việc đi nhà thờ không nhằm nhò gì hết là ý chỉ của Đức Chúa Trời cho đời sống của bạn, thế thì hãy tìm bất cứ lý do gì ở dưới mặt trời cho thấy tại sao bạn không thể có mặt ở đây mà chỉ ở nhà!?! Có thể bạn cảm thấy giống như Jesse Ventura và tin rằng bạn có thể sống tôn giáo ở ngoài biển hay bất cứ đâu. Sự thực là bạn có thể như thế lắm! Tuy nhiên, bạn không thể vâng theo Chúa cũng như bạn không thể trông mong phước hạnh của Ngài giáng trên đời sống của bạn!
VI. ĐÂU LÀ LẼ THẬT VỀ KINH THÁNH?
“Và tôi tin rằng chẳng nên chạy theo một tín điều nào của con người"
A. Phải chăng đó là tiêu chuẩn cho cuộc sống? – Thống đốc Ventura nói rằng chẳng có tiêu chuẩn nào dành cho cuộc sống cả. Ông nói rằng chẳng có một tiêu chuẩn nào là lẽ thật tuyệt đối hết. Rõ ràng, ông không tin Kinh thánh, Lời của Đức Chúa Trời, là tiêu chuẩn cho cả đức tin và cách sống đạo. Đâu là lẽ thật về Kinh thánh, có phải Kinh thánh là một Quyển Sách đáng tin cậy, đáng được chấp nhận là chân lý? Phải, Kinh thánh đưa ra lời xưng nhận về chính mình, II Timôthê 3:16. Câu nầy cho chúng ta biết rằng từng Lời trong Kinh thánh là Lời của Đức Chúa Trời. Nếu điều nầy là thực, thế thì Kinh thánh là tiêu chuẩn tuyệt đối cho cuộc sống. Ai bất đồng với Kinh thánh, họ đang sai lầm, bất chấp họ nói hay cảm nhận, tin gì hay làm gì! Nếu bạn bất đồng với Đức Chúa Trời, thế thì bạn đang sai lầm đấy, Rôma 3:4.
B. Kinh thánh có đáng tin cậy không? – Nếu Kinh thánh đúng như điều đã xưng nhận, thế thì Kinh thánh là một Quyển Sách trọn vẹn. Nếu chúng ta hiểu Đức Chúa Trời đã hà hơi trên Lời của Ngài, II Timôthê 3:16, qua các tiên tri đời xưa, II Phierơ 1:21, thế thì chúng ta phải tin rằng Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta Lời của Ngài. Tuy nhiên, phần lớn người ta tin rằng điều nầy quá xa vời. Tôi tin Đức Chúa Trời đã gìn giữ trọn vẹn Lời của Ngài và đã ban Kinh thánh cho chúng ta trong hình thức Quyển Kinh Thánh King James, Thi thiên 12:6-7; Mathiơ 5:18. Nếu điều nầy là thực và Đức Chúa Trời đã ban Lời trọn vẹn của Ngài và đã gìn giữ Lời trọn vẹn ấy cho tới chính ngày nầy, thế thì chúng ta đang có thẩm quyền cho cuộc sống. Chúng ta có một tiêu chuẩn chân lý tuyệt đối. Nếu chúng ta có một tiêu chuẩn chân lý tuyệt đối, thì bất cứ người nào đang ở trong sự bất đồng với tiêu chuẩn tuyệt đối chân lý ấy, họ đang ở trong chỗ sai trật một cách tuyệt đối! Kinh thánh có đáng tin cậy không? Một cách tuyệt đối!
C. Người ta bất chấp Kinh thánh, đây có phải là nan đề hay không? – Nhất định là con người sẽ nổi loạn nơi các lẽ thật mà tôi đang rao giảng hôm nay. Tuy nhiên, họ có thể nổi loạn như họ muốn vì một ngày kia họ sẽ đối diện với chính tiêu chuẩn chân lý mà tôi đang tôn cao sáng nay trong sự phán xét chính đời sống của họ - Giăng 12:48; Khải huyền 20:12. Con người có thể sống giống như loài chó nếu họ chọn như thế, nhưng họ cần phải nhớ rằng có một giá phải trả cho sự loạn nghịch chống lại Đức Chúa Trời. Một phần của giá đó sẽ phải trả trong đời nầy, Galati 6:7-9, Châm ngôn 13:15, nhưng phần còn lại sẽ được trả, với lãi ròng trong cõi đời đời, Thi thiên 9:17; Luca 16:19-31. Hạng người giống như Jesse Ventura có thể đá và kêu la ngược lại với lẽ thật theo như họ muốn, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ thay đổi được tâm ý của Đức Chúa Trời về lẽ thật ấy! Kinh thánh vẫn là Lời của Đức Chúa Trời, Kinh thánh vẫn là chân lý và Kinh thánh vẫn là tiêu chuẩn cho đức tin và cách sống đạo cho những ai muốn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời hơn cả xác thịt của họ.
Phần kết luận: Jesse Ventura đã làm phật lòng nhiều người với những lời phê phán vô cảm và dại dột trong tạp chí Pl***oy. Tôi rất vui sướng, vì ông ta đã thốt ra chúng! Điều đó cho thấy rằng nước Mỹ vẫn làm ra vẻ có lương tâm. Tại sao tôi đã rao giảng sứ điệp nầy? Bởi vì tôi cảm thấy rằng lẽ thật cần phải được người ta công bố ra. Tôi không có số khán thính giả to lớn như Thống đốc Ventura, nhưng nếu Chúa có thể lấy một vài tư tưởng tản mạn nầy rồi sử dụng chúng để khuấy đảo tấm lòng của bạn, khi ấy tôi đã hoàn thành những gì Đức Chúa Trời đã đặt để trong tấm lòng của tôi.
Tôi tự hỏi, có lẽ Chúa đã phán với bạn sáng nay? Bạn đã được cứu chưa? Có thể bạn đang sống tôn giáo và nhơn đức như bất cứ ai khác, nhưng bạn phải biết rằng bạn chưa có một mối quan hệ với Đức Chúa Jêsus Christ. Tôi muốn mời bạn hãy đến với Chúa sáng nay. Tin Lành đã được rao giảng và bạn sẽ được cứu nếu Ngài đang kêu gọi bạn. Những người khác cần phải đến trước mặt Chúa và ăn năn về một tấm lòng lạnh lẽo. Những vụ việc của Đức Chúa Trời và Nhà của Đức Chúa Trời không quan trọng đối với bạn giống như thường khi vậy. Tại sao không đến và nhận lãnh những sự ấy thẳng từ Ngài ngay bây giờ chứ? Có thể bạn muốn đến và cầu thay cho nước Mỹ. Những vụ việc giống như vầy sẽ diễn ra ngày càng tệ hại hơn theo thời gian. Trừ phi có một sự tỉnh thức lớn về mặt thuộc linh trong xứ sở nầy, khi ấy Hội thánh trong nước Mỹ đang hướng tới sự bắt bớ và chịu khổ. Sự việc Jesse Ventura như thế nầy chỉ là một mảng nhỏ của tảng băng mà thôi.
Bạn đang đứng ở đâu trong mối quan hệ với chân lý? Sao không đến và biết chắc bạn đang đứng ở chỗ mà Chúa muốn bạn đứng chứ?

Giăng 21:1-22CÁCH THỨC THAY ĐỔI HỘI THÁNH CỦA BẠN CHO ĐẾN ĐỜI ĐỜIPhần giới thiệu: "Ngày kia, vị Mục sư về nhà thì thấy c...
06/08/2019

Giăng 21:1-22
CÁCH THỨC THAY ĐỔI HỘI THÁNH CỦA BẠN CHO ĐẾN ĐỜI ĐỜI
Phần giới thiệu: "Ngày kia, vị Mục sư về nhà thì thấy con gái mình đang tranh luận với bạn bè của nó trong phòng ngủ. Từ hành lang phía trước, ông có thể nghe thấy chúng la hét và gọi tên nhau, vì vậy ông nhanh bước đến cầu thang.
Ông hỏi khi bước vào phòng: "Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?'
Đứa con 5 tuổi của ông ngước mắt nhìn ông mĩm cười rồi đáp: `Ba ơi, không có gì đâu! Chúng con đang chơi trò hội thánh đấy thôi!'
Chúng ta bật cười khi bối cảnh xảy ra là như thế, song thực tế thì có nhiều tối tăm và nghiêm trọng hơn là chúng ta nhìn biết. Một sự thực đáng buồn nhưng rất thực, ấy là nhà thờ thường bị xem là gò bó quá và chẳng nhạy cảm với những gì đang diễn ra trong thế gian. Thường thì hội thánh bị xem là tự đóng khố chẳng có lòng thương xót, hay ít thời gian cho thế giới đang bị hư mất. Thực vậy, có nhiều người đang ở ngoài nhà thờ sẽ xây sang đâu đó để tìm kiếm sự trợ giúp trừ ra nhà thờ.
(Minh họa: Philip Yancey thuật lại về người bạn của ông, người bạn nầy đã làm việc với hạng người vô gia cư ở thành phố Chicago. Một phụ nữ bạn ông đang ra sức giúp đỡ là một người nghiện co***ne: "Cô ấy tuyệt vọng đến nỗi bán đứa con hai tuổi của mình đi để mấy người đàn ông có thể quan hệ tình dục với cô ấy. Người phụ nữ nầy sẽ chi $100 cho người đàn ông nào đủ sức cho một đêm khác. Cô ta sống vô gia cư, có sức khỏe tồi, cô ta chẳng có ai chăm sóc cho mình. Cô ta kể lại câu chuyện của cô ta cho bạn tôi là một Mục sư Tin Lành, và ông bị choáng ngợp và kinh ngạc. Cuối cùng, ông bảo cô ta: 'Khi cô trải qua mọi sự nầy, có có bao giờ nghĩ đến việc tới nhà thờ để xin giúp đỡ không?' Ông nói xong, ông không bao giờ quên được cái nhìn tuyệt đối ngây thơ song bị sốc trải ra trên gương mặt khi cô ấy nói: 'Nhà thờ hả! Sao tôi lại phải đến đó? Tôi đã cảm thấy mình tồi tệ đủ rồi, họ sẽ biến tôi ra tồi tệ hơn nữa mà thôi!'")
Tại sao người ta lại có suy nghĩ như thế nầy về nhà thờ? Chúng ta phạm sai lầm ở chỗ nào? Thật vậy, có phải chúng ta phạm sai lầm chăng? Tôi tin câu trả lời thành thực nhất là đây: "Đúng, chúng ta đã tẻ tách ra khỏi chương trình của Chúa và chúng ta cần phải tìm con đường quay trở về nhà lại". Cảm tạ Chúa, Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một cái nhìn vào những gì chúng ta có cần trong giờ nầy khi chúng ta sinh sống trong đó. Trong mấy câu Kinh thánh nầy xử lý với thời điểm mà các môn đồ sinh sống lúc họ lạc lối, chúng ta có ở đây ba bài học quan trọng, mà nếu được chú ý và được thực thi trong các nhà thờ, thì sẽ làm thay đổi họ cho đến đời đời. Tôi không biết nhiều về bạn, và tôi không thể nói thay cho nhà thờ của bạn, song sự ao ước của lòng tôi dành cho Hội thánh nhà, ấy là chúng tôi sẽ trở thành loại nhà thờ mà kẻ bị hư mất có thể đến và tìm được sự giúp đỡ, một nơi mà ở đó các thánh đồ có thể đến và tìm đặng ngôi nhà và niềm hy vọng cho cuộc sống của họ. Tôi tin bạn muốn y như thế cho nhà thờ mà bạn gọi là nhà nữa kia. Vì vậy, chúng ta cần phải lắng nghe mấy bài học được đề ra qua mấy câu Kinh thánh nầy. Tối nay, khi Chúa ban cho sự tự do để đứng mà giảng dạy, tôi muốn rao giảng về tư tưởng nầy: Cách Thức Thay Đổi Hội Thánh Của Bạn Cho Đến Đời Đời.
I. Bài #1: NƯƠNG CẬY VÀO ĐỨC CHÚA TRỜI (các câu 1-14)
A. Một đêm làm việc uổng công (các câu 1-3)
1. Trở lại với đời sống cũ – Bảy trong số các môn đồ của Chúa đã đưa ra quyết định trở lại với biển cả để tìm những gì họ có cần. Đây là một bức tranh nói tới một đời sống đã sống theo năng lực của xác thịt. Họ đã sống trong xứ Galilê vì Chúa Jêsus đã căn dặn họ là Ngài sẽ gặp họ ở đó, Mathiơ 28:10. Họ đã ở đúng chỗ rồi, song họ đang sử dụng sai phương pháp. Thay vì chờ đợi Chúa đến và ban lịnh lạc cho họ, họ đã khởi sự làm những việc theo cách của họ, dựa theo công việc và cách thức mà họ biết là phải làm.
(Minh họa: Há chúng ta chẳng làm như thế nầy tại nhà thờ? Chúng ta nghe nói một phương pháp tác động vào siêu nhà thờ nầy và chúng ta hình dung: "Được rồi, nếu phương pháp ấy hữu hiệu ở kia, thì nó sẽ hữu hiệu ở đây!" Nếu Chúa hướng dẫn bạn thực hiện một chương trình mà bạn đọc hay nghe thấy, thế thì hãy đến với chương trình đó, nhưng trừ phi Chúa lèo lái nó, nó sẽ chẳng có hiệu quả gì đâu. Chúng ta cần phải quan tâm nhiều đối với những gì Chúa muốn chúng ta làm hơn là sao chép kế hoạch tăng trưởng của nhà thờ kia).
2. Một sự nhắc nhớ từ đời sống mới – Họ đã đánh cá suốt đêm mà chẳng bắt được gì cả! Sự việc khiến cho Anhrê, Phierơ, Giacơ và Giăng phải nản lòng. Rốt lại, mấy người nầy đều là tay ngư phủ chuyên nghiệp cả. Họ biết rõ nơi nào có cá và họ biết cách thức để đánh bắt chúng nữa. Đúng vậy, chúng ta vừa nói mọi việc đà thay đổi! Bạn thấy đấy, khi mấy người nầy được kêu gọi để đi theo Chúa Jêsus, họ đã bỏ tàu thuyền và lưới của họ lại mà đi theo Chúa Jêsus. Họ được kêu gọi để trở thành "tay đánh lưới người", Mác 1:17. Họ đã thất bại vì họ đang bước đi theo xác thịt thay vì theo Thánh Linh! Đánh bắt cá thì chẳng có gì là sai quấy cả, song đấy chẳng phải là công việc mà Chúa Jêsus muốn họ phải lo làm.
(Cũng có một lời ở đây cho chúng ta. Chúng ta cần phải hiểu rằng trong thời buổi hiện đại với các tòa nhà cao tầng, ngân sách lớn và dân số đông, cuộc sống của chúng ta sẽ chẳng bao giờ là đầy đủ đâu. Khi chúng ta được cứu, chúng ta được đưa vào một mối quan hệ mới nương cậy hoàn toàn vào Đức Chúa Jêsus Christ. Cá nhân tôi tin rằng đây là ý chỉ của Chúa dành cho chúng ta không những trong vai trò cá nhân, mà còn là một hội thánh nữa. Chúng ta cần phải bước đi trong sự nương cậy hoàn toàn vào Chúa Jêsus, với sự nhìn biết rằng không có Ngài, chúng ta chẳng làm được chi hết - Giăng 15:5. Tuy nhiên, nhìn biết rõ rằng với quyền phép của Ngài, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì - Philíp 4:13).
B. Một buổi sáng dư dật thật kỳ diệu (các câu 4-14) – Khi Chúa Jêsus xuất hiện, mọi sự đà thay đổi!
1. Thách thức từ Chúa (câu 5) – Câu hỏi nầy được ấn định để chỉ ra thực tế thất vọng của họ. Họ đã đánh cá suốt cả đêm. Có lẽ thấm mệt và đói bụng, giờ đây gã nầy xuất hiện hỏi họ chẳng có gì ăn cả sao!?! Câu trả lời ngắn ngủn của họ là một hàm ý chỉ ra sự thực mà hết thảy họ đều cảm nhận được. Ở giây phút này, họ đã cảm nhận được mọi thất bại).
(Minh họa: Bạn không thấy vui sướng lúc Chúa thách thức nhằm khi chúng ta nếm trải mọi việc theo sức riêng của mình sao? Khi Ngài thách thức, ấy chẳng phải để vùi hai lỗ mũi chúng ta trong thất bại với nổ lực hạ chúng ta xuống. Khi Ngài làm vậy, mọi nổ lực thất bại của chúng ta đang ở chỗ tự tín, động cơ của Ngài ấy là làm thức tỉnh trong một sự nương cậy mới mẻ ở nơi Ngài. Chúng ta cần sự nhắc nhở thường xuyên rằng "người công bình sống bởi đức tin mình", Rôma 1:17; "phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi", Rôma 14:23; và "Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài", Hêbơrơ 11:6. Cuộc sống của chúng ta sẽ thất bại đấy, còn ý chỉ của Ngài sẽ không hề thất bại đâu!)
2. Mạng lịnh từ Chúa (câu 6) – Chúa Jêsus bảo họ thả lưới bên hữu thuyền với lời hứa là khi họ làm theo, họ sẽ thấy số cá mà họ đã săn lùng suốt cả đêm. Khi họ vâng theo mạng lịnh của Chúa, họ đã được ban thưởng với một mẻ cá thật là lớn. Những gì họ đã thất bại không hoàn thành được với tài năng, hiểu biết và năng lực của họ, thì sẽ đạt được trong một khoảnh khắc ngắn ngủi do sự họ vâng theo ý chỉ của Đức Chúa Trời.
(Minh họa: Đúng là một bài học cho chúng ta trong hội thánh hôm nay! Chúng ta có nhiều chương trình, thủ tục, kế hoạch, v.v… Hết thảy chúng ta đều có tổ chức và cổ máy chạy bằng dầu rất tốt để chúng ta có thể sử dụng và chúng ta vẫn không đánh cá được theo như chúng ta đáng phải có. Đâu là nan đề? Có lẽ đó cũng chính là nan đề mà các môn đồ đã gặp phải. Có lẽ chúng ta đang tin đủ thứ thay vì tin Chúa Jêsus sẽ thực thi công việc. Chúng ta đừng mong làm công việc của Chúa cho tới khi nào chúng ta nếm trải công việc ấy trong ý chỉ của Chúa! Có lẽ thì giờ đã đến cho chúng ta phải giải quyết sự việc hắc búa và trở lại với công việc. Có lẽ đây là thời điểm cho hội thánh hiện đại phải tái viếng các đại lộ nhóm lại cầu nguyện bị bỏ quên, các buổi thờ phượng, mở cửa truyền giảng Tin Lành và có tình yêu thương chân thành giữa vòng các anh em. Khi chúng ta học đánh cá theo cách của Chúa, chúng ta sẽ có được một mẻ lưới lớn sau đó!)
3. Khả năng của Chúa (các câu 7-14) – Có phải bạn để ý, trong mấy câu nầy, Chúa Jêsus đã chăm sóc từng nhu cần mà họ muốn không? Họ đã lao động vô hiệu quả khi đánh cá và lúc họ vào đến bờ rồi, Chúa Jêsus đã có bánh và cá được dọn sẵn. Có lẽ họ ráng sức để bắt một vài con cá để làm đồ ăn, Chúa Jêsus đã ban cho họ một mẻ cá thật lớn. Họ đã thấm mệt và lạnh lẽo từ một đêm trên biển, Chúa Jêsus đã có một lò lửa sẵn sàng để sưỡi ấm và yên ủi cho họ. Bài học ở đây là không thể lầm lẫn được. Nhu cần của chúng ta là bằng chứng sự tiếp trợ của Đức Chúa Trời trong sự chờ đợi. Khi chúng ta thiếu thốn, Ngài là sự tiếp trợ của chúng ta! Ngài có khả năng làm thỏa mãn nhu cần của dân sự Ngài, Philíp 4:19.
(Minh họa: Trong mấy câu nầy, có một vài lẽ thật được tỏ ra về Chúa Jêsus có thể và sẽ làm thay đổi từng cá nhân ở đây cũng như hội thánh của bạn và của tôi).
1. Chúa Jêsus sống lại từ kẻ chết (câu 1) – Chẳng cần thiết gì phải sợ hãi phần việc ở trước mặt. Chúa Jêsus đang sống và sẽ chẳng lìa bỏ chúng ta, nhưng Ngài hằng sống để thực hiện sự cầu thay cho chúng ta ở bên tay hữu của Đức Chúa Cha.
2. Chúa Jêsus có khả năng kiểm soát mọi hoàn cảnh (câu 6) – Ngài thay đổi trong một thoáng những gì họ bất khả thay đổi trong cả một đêm! Đừng thối lui! Hãy học biết tin cậy vào quyền phép của Cứu Chúa chúng ta - Mathiơ 17:20.
3. Chúa Jêsus có khả năng kiểm soát sự thành công (câu 6) – Sự thành công của các môn đồ trong trường hợp nầy hoàn toàn nằm trong tay của Đức Chúa Jêsus Christ. Họ cứ tiếp tục trong thất bại trừ phi Ngài bắt tay vào can thiệp! Khi Ngài can thiệp, họ thưởng thức sự thành công rất lớn. Quí vị ơi, sự việc nầy cất bỏ áp lực đối với bạn và tôi! Khi chúng ta nhận ra mùa gặt ở trong tay Chúa và bổn phận của chúng ta là bước đi theo ý chỉ của Ngài và làm theo những gì Ngài bảo chúng ta làm, chúng ta đạt tới chỗ nhìn nhận rằng Ngài cũng chịu trách nhiệm cho bất cứ lượng thành công nào đã nhận được. Việc của tôi là vâng lời. Bổn phận của Hội thánh chúng ta là vâng lời. Sự thành công đang ở trong tay của Chúa!
4. Chúa Jêsus có khả năng tể trị từ đàng xa (câu 4) – Chúa Jêsus đang đứng ở trên bờ, các môn đồ còn ở trên thuyền ngoài biển, Chúa vẫn có khả năng chỉ đạo cho họ và can thiệp vì ích của họ. Đúng là một bài học cho hội thánh! Trong khi chúng ta d**g buồm trong đại dương sóng gió cuộc sống, Chúa Jêsus đang ngự ở trên Trời. Từ điểm thuận lợi ấy, Ngài có khả năng dời đổi mọi hoàn cảnh của chúng ta, Ngài có khả năng làm thỏa mãn mọi nhu cần của chúng ta, Ngài có khả năng lèo lái cuộc sống của chúng ta và Ngài có khả năng truyền lịnh cho các hội thánh của Ngài. Ngài không ở ngoài cái chạm của chúng ta, Ngài tuyệt đối đang tể trị!
5. Chúa Jêsus có khả năng mặc lấy quyền phép cho dân sự (câu 6) – Chúa Jêsus có khả năng hoàn thành trong một phút mà họ tự nổ lực không thể làm trong cả một đêm. Cũng một thể ấy trong sinh hoạt của Hội thánh Ngài!
6. Chúa Jêsus có khả năng tiếp trợ mọi nhu cần của dân sự Ngài (các câu 10-11) – Khi các môn đồ lên bờ, họ thấy công lao động của họ thật là uổng. Nổ lực của họ với sự tự tín đã mất công toi. Khi họ đối diện tận mặt với Chúa Jêsus, họ thấy rằng Ngài có mọi sự họ cần đã sẵn sàng rồi và đang chờ đợi họ. Tối nay, tôi muốn nhắc cho bạn nhớ rằng Ngài vẫn là Đức Giêhôva Dirê (Jehovah-Jireh)?
I. Bài #1: Nương Cậy Vào Đức Chúa Trời
II. Bài #2: BỔN PHẬN CỦA CHÚNG TA TRƯỚC MẶT ĐỨC CHÚA TRỜI (các câu 15-17)
A. Bổn phận chính của chúng ta (các câu 15-17) –Ba lần, môn đồ đã chối Chúa được gọi đến để tái khẳng định tình yêu của ông dành cho Chúa Jêsus. Giờ đây, có nhiều điều được nói về sự xưng tội của Phierơ và cách chơi chữ xảy ra giữa ông và Chúa. Sự thực là ở hai lần đầu, Chúa Jêsus đã hỏi Phierơ là nếu Ngài yêu ông với tình yêu mặc dầu (agape), và hai lần Phierơ trả lời rằng ông yêu mến Chúa Jêsus bằng tình yêu phileo. Tuy nhiên, trước khi chúng ta thấy khó chịu với Phierơ, chúng ta hãy nhớ rằng đây là người đã đưa ra lời khoe khoang cùng đi với Chúa Jêsus cho đến chết, rồi trước khi đêm đó kết thúc, đã chối Chúa Jêsus ba lần. Tôi thấy Phierơ đã hạ mình xuống và thành thực ở trước mặt Chúa.
(Minh họa: Qua phân đoạn nầy, thì đâu là lời lẽ của Hội thánh? Yêu mến Đấng Christ! Chúng ta, là một hội thánh, phải làm sao trổi hơn tình yêu phileo khi nói: "Tôi ưa thích Ngài, tôi sống với Ngài như một người anh em", và chúng ta phải đạt tới chỗ chúng ta yêu mến Chúa với tình yêu chân chính agape. Nghĩa là, chúng ta cần thứ tình yêu tự hy sinh, tự chối bỏ mình, vô điều kiện, không thay đổi, bất tận dành cho Đấng Christ tỏa khắp từng lãnh vực của đời sống chúng ta. Khi chúng ta đạt tới điểm nầy, Mathiơ 22:39 sẽ chẳng áp đặt nan đề nào cho chúng ta. Khi ấy chúng ta sẽ ở trong chỗ bày tỏ ra cho thế giới bị hư mất ở xung quanh chúng ta thấy Chúa Jêsus là mọi sự mà Ngài xưng nhận về chính mình Ngài - Giăng 13:35).
B. Bổn phận suốt đời của chúng ta (các câu 15-17) – Tình yêu chân chính dành cho Chúa Jêsus được tỏ ra bằng cách nào? Đối với tôi, nói như vầy là đủ: "Con yêu Chúa!"? Hội thánh nói như thế nầy là đủ: "Chúng ta thực sự yêu mến Chúa ở đây!"? Không! Tình yêu chơn thật dành cho Chúa luôn luôn tự tỏ ra trong sự vâng theo các mạng lịnh của Ngài, Giăng 14:15! Khi ấy, khi có sự vâng phục đối với các mạng lịnh của Chúa Jêsus, Ngài đã hứa tỏ ra sự hiện diện của Ngài ở giữa dân sự Ngài! Trong ba câu nầy, chúng ta nhìn thấy bổn phận trọn đời của hội thánh.
1. Tiếp trợ cho các thánh đồ - Phierơ được truyền cho phải chăn "chiên ta", câu 15, đây là những "con chiên nhỏ". Khi ấy, ông được truyền cho phải chăn "bầy chiên ta", câu 16. Đây là những người đã trưởng thành hơn. Mục tiêu rất rõ ràng. Chúa Jêsus trông mong Phierơ truyền đạt tâm trí của Đức Chúa Trời cho mọi thời đại. Ở đây đặt ra một vấn đề ngày càng phát triển trong hội thánh của chúng ta. Chúng ta có những người hay truyền đạt ý kiến của họ. Có những người lo truyền đạt tiến trình chính trị và xã hội. Có những người lo truyền đạt tâm trí của Hội nghị giáo phái. Có những người lo truyền đạt tâm trí của nhà truyền đạo mà họ ưa thích. Tuy nhiên, nếu chúng ta lo chăn bầy, khi ấy chúng ta phải mở Lời Đức Chúa Trời ra rồi truyền đạt tâm ý của Đức Chúa Trời cho dân sự của Ngài. Khi họ nhận được thực đơn: "Đức Giêhôva phán vậy", họ sẽ lớn lên!
(Minh họa: Có người phát biểu tối nay: "Đấy là công việc của nhà truyền đạo! Có chi phải làm với tôi đâu?" Tôi sẽ đáp: "Mọi sự!" Bổn phận của con cái Đức Chúa Trời trong vấn đề nầy không thể nói hết được. Rốt lại, có nhiều người trong quí vị lo dạy dỗ trong nhà thờ. Khi bạn đứng trước Lớp Trường Chúa Nhật hay lớp dạy Giáo lý, có một lời đến từ Đức Chúa Trời! Đối với phần còn lại, hãy nắm lấy bàn tay của những người đang đứng ở đây rồi truyền đạt lẽ thật cho bầy chiên của Đức Chúa Trời. Hãy cầu nguyện để có người của Đức Chúa Trời và có những người đứng dạy dỗ trong các nhà thờ của chúng ta. Tối nay, tôi muốn nhắc cho bạn nhớ rằng từng thuộc viên trong thân thể đang hoạt động đúng chức năng đúng vị trí để lo làm công việc cho Chúa Jêsus? Chúng ta hãy làm bổn phận của mình!)
(Minh họa: Một vị khách xuất hiện quanh khu vực người phung ở Ấn độ. Ngay giữa trưa, có tiếng cồng đánh lên báo hiệu đến giờ ăn trưa. Người ta từ các nơi trong trại đến ngay chỗ dùng bữa. Ngay khi có một tràng cười lớn tiếng. Hai thanh niên, người nầy cỡi trên lưng người kia, một người đang giả vờ làm ngựa và một người cỡi làm cho vui vẻ rộn ràng.
Khi người khách quan sát, ông ta nhìn thấy người làm ngựa kia đã bị mù, và người cỡi ngựa nọ là kẻ bị què. Người không thấy đường đã sử dụng chơn của mình; người không đi được đã sử dụng đôi mắt của mình. Họ cùng giúp đỡ nhau, và họ tìm thấy niềm vui rất lớn khi làm như vậy.
Hãy hình dung một hội thánh giống như thế xem – mỗi thuộc viên sử dụng năng lực mình để giúp đỡ cho sự yếu đuối của người kia. Đấy là những gì sẽ xảy ra trong từng hội chúng các tín hữu).
2. Ung hộ các thánh đồ – Ở câu 16, chữ "chăn" sát nghĩa có ý nói "trông nom, hay giữ gìn bầy chiên". Phierơ được truyền cho rằng bầy chiên cần nhiều thứ hơn là đồ ăn. Chúng cần được trông coi và mọi nhu cần của chúng cần phải được tiếp ứng. Một lần nữa, có một sứ điệp cho quí Mục sư ở đây, nhưng cũng có một phần ứng dụng cho tất cả các thánh đồ của Đức Chúa Trời. Tư tưởng nầy nhắc cho chúng ta nhớ rằng Galati 6:2: "Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ". cần phải trở thành một thực tại trong hội thánh ngày nay. Khi dân sự bước vào nhà thờ, họ sẽ biết ngay họ là chi thể của một nhóm quan tâm đến họ, họ là những người được yêu mến. Chúng ta cần phải đi từng bước khả thi để bảo đảm rằng Mathiơ 22:39 được nhận biết đầy đủ trong từng hội thánh tiêu biểu ở đây tối nay.
(Minh họa: "Một phương châm của người Zulu nói rằng khi bị g*i đâm vào chân, cả thân thể phải khòm xuống để gỡ nó ra. Loại hổ tương nầy là đặc điểm cơ bản của hội thánh")
Nói như thế có nghĩa là gạt qua một bên những dị biệt và các cuộc cãi vã vô ích, nhưng khi chúng ta yêu nhau một cách chân chính, thế gian sẽ để ý thấy và chính mình Đức Chúa Trời sẽ tỏ ra trong quyền phép và sự hiện diện của Ngài giữa vòng dân sự Ngài một lần nữa.
I. Bài #1: Nương Cậy Vào Đức Chúa Trời
II. Bài #2: Bổn phận của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời
III. Bài #3: SỰ TIN KÍNH CỦA CHÚNG TA ĐỐI VỚI ĐỨC CHÚA TRỜI (các câu 18-22)
A. Một lời nói về sự thực (câu 18) - Phierơ được nhắc nhớ rằng vâng theo Chúa Jêsus đem theo với nó một cái giá. Phierơ được dặn dò loại sự chết mà ông phải chết cho Chúa. Dù là hội thánh, hay là cá nhân, chúng ta quyết định rằng chúng ta sẽ bước đi theo ý chỉ của Chúa và sẽ yêu mến Ngài và với nhau như chúng ta đáng phải có, khi ấy chúng ta có thể trông mong phải chịu sự tấn công đến từ Satan. Phaolô nói đơn giản với chúng ta rằng người nào sống cho Chúa sẽ bị bắt bớ, II Timôthê 3:12. Thực tế cho thấy rằng có một giá cần phải trả, nhưng đến cuối cùng, tiền công xứng đáng với cái giá ấy! Đâu là tiền công? Sự hiện diện và quyền phép của Đức Chúa Trời năng động trong đời sống chúng ta và trong hội thánh chúng ta là lợi tức cổ phần thật là dư dật.
B. Một lời về điều kiện cần thiết (câu 19) – Sự kêu gọi nguyên thủy của Phierơ được tái khẳng định, Mathiơ 4:18-19, và vị Sứ đồ được phục hồi lại chức vụ của mình. Trong sự việc nầy, chúng ta được nhắc nhớ rằng Chúa Jêsus có những trông mong nhất định về sự ăn ở của chúng ta với Ngài. Thật là đơn giản, điều kiện cần thiết là như nhau cho từng người trong nhà thờ nầy tối nay, Mathiơ 16:24. Khi chúng ta tự chối bỏ mình một cách chân chính, vác lấy thập tự giá của mình rồi bước theo Chúa Jêsus, chúng ta sẽ nhìn thấy đời sống, thái độ, hay tình trạng hiệu quả và hội thánh của chúng ta được thay đổi cho đến đời đời. Một lần nữa, cái giá thường rất cao, nhưng tiền công là vô giá!
C. Một lời về sự tranh đua (các câu 20-22) – Khi Phierơ được dặn dò về sự suy sụp tối hậu của mình, ông hỏi Chúa Jêsus về Giăng. Điều nầy giống như thể có một loại tranh đua nào đó trong lý trí của Phierơ so với Giăng. Chúa Jêsus đáp lại bằng cách bảo Phierơ hay lo về chính mạng sống của mình và Chúa sẽ chăm sóc cho Giăng. Đúng là một bài học cho Hội thánh tối nay!
(Minh họa: Ganh đua sẽ bị tiêu diệt ra khỏi từ vựng của chúng ta tối nay! Ấy chẳng phải là chúng ta có nhiều bao nhiêu so với những gì bạn có ở chỗ của bạn. Đấy là lý do tại sao tôi nghĩ những buổi thờ phượng chung như thế nầy là quan trọng trong thời buổi nầy. Họ là một bằng chứng cho thế gian thấy chúng ta có thể thờ phượng chung với nhau, rằng chúng ta không bước ra ngoài để đối kháng nhau. Các thánh đồ của Đức Chúa Trời, mặc dù họ khác nhau trong kiểu cách thờ phượng, thị hiếu âm nhạc hay bất cứ điều chi xảy đến cho sự vinh hiển Đức Chúa Trời và họ có thể làm việc chung với nhau để chạm đến thế gian cho Chúa Jêsus. Vì lẽ đó, thay vì tự hỏi làm cách nào để đẩy mấy người kia xuống đường, chúng ta hãy bắt đầu cầu thay cho nhau. Chúng ta hãy bắt đầu làm việc chung với nhau hầu xây dựng Nước của Đức Chúa Trời trong thế gian nầy).
Phần kết luận: Sau buổi nhóm điểm tâm ngẫu hứng sáng nay, các môn đồ không còn như trước nữa. Phierơ đã trở thành trụ cột cho Chúa Jêsus, những người khác đã phục vụ với sự độc đáo và làm vinh hiển Đức Chúa Trời trong đời sống của họ và tối hậu bởi sự chết của họ. Tại sao có sự thay đổi chứ? Tôi nghĩ có lẽ câu trả lời nằm ở sự thực họ đã học một số bài học không bao giờ quên được vào buổi sáng hôm ấy. Một số bài học mà họ đã đem vào lòng và được phép tác động trong đời sống của họ.
Có phải Chúa đã phán với tấm lòng bạn tối nay không? Có lẽ ở một cấp độ riêng tư, Đức Chúa Trời đã phán với bạn và bạn nhận ra rằng sự ăn ở của mình với Ngài cần được cải thiện. Có lẽ bạn là cấp lãnh đạo Hội thánh và bạn biết rằng cần có sự cải thiện trong cách bạn ăn ở với Chúa. Có thể Đức Chúa Trời đang phán với toàn thể hội chúng tối nay và bạn nhìn biết rằng một số bài học nầy cần phải được lưu ý và thể hiện trong hội thánh của bạn. Có lẽ, có những người ngồi đây tối nay chưa từng được cứu và Đức Chúa Trời đang kêu gọi bạn hãy đến với Ngài. Tại sao không quan tâm đến các nhu cần nầy ngay bây giờ!?! Chắc chắn, có một nhu cần rất lớn cho chúng ta phải hiệp tấm lòng cùng với sự cầu nguyện cho từng buổi nhóm. Đức Chúa Trời sẽ vận hành trong sự đáp ứng trước tiếng kêu xin của dân sự Ngài! Tôi tin rằng bạn sẽ làm theo như Đức Chúa Trời muốn bạn phải làm ngay bây giờ.

Address

55/44/14 Thích Quãng Đức F5
Ho Chi Minh City

Telephone

+84375261847

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bài Giảng Sách Tin Lành Giăng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category