Spiritan Missionaries Vietnam - Dòng Chúa Thánh Thần

Spiritan Missionaries Vietnam - Dòng Chúa Thánh Thần Dòng Chúa Thánh Thần là dòng truyền giáo quốc tế, đồng hành với các anh em ngh? Những điều kiện để gia nhập Dòng:

1. Liên hệ: LM.

Các bạn nam, tuổi từ 18 - 29 có ước muốn dấn thân trong công cuộc Loan Báo Tin Mừng của Giáo Hội.

2. Có sức khoẻ và tình thần tốt.

3. Đời sống cầu nguyện mật thiết với Thiên Chúa.

4. Đã tốt nghiệp THPT hoặc đang theo học các chương trình Trung Cấp, Cao Đẳng và Đại Học

5. Chưa từng gia nhập tu hội hay Dòng Tu nào trên 3 năm. Phêrô Nguyễn Thái Của C.S.Sp.
Điện loại: 0799.555.655
Email: [email protected]

12/04/2026

Hạnh phúc thực sự chỉ đến khi chúng ta biết mở lòng sẻ chia. Được chứng kiến những đôi mắt thơ ngây bừng sáng và nụ cười rạng rỡ của các em nhỏ nghèo khi nhận được sự quan tâm là một món quà vô giá.

Nhìn các em thỏa thích vui đùa, vùng vẫy trong làn nước mát như những đàn cá nhỏ tung tăng, ta mới cảm nhận hết được giá trị của sự tự do và niềm vui giản đơn.

Dẫu cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn, nhưng ta tin với một chút sẻ chia, thế giới này sẽ tràn ngập tình thương và những điều kỳ diệu của sự hồi sinh.

10/04/2026

Con đường Phục Sinh là hành trình đưa con từ cõi chết đến cõi sống, biến một người tân tòng thành Kitô hữu, và dẫn lối con trở thành Linh mục của Ngài. Con xin tạ ơn Chúa vì những dấu chỉ yêu thương trên đời con, và vì ân huệ lớn lao khi được chính tay rửa tội cho ba mẹ, đón đưa hai đấng sinh thành vào lòng Giáo hội. (Cha Giuse Phan Duy Vũ, CSSp.)

🌿 CHÚA NHẬT LỄ LÁ TẠI LÀNG KATUTUBO – PAMPANGA 🌿Trong những ngày mùa Chay, chúng tôi góp tiền làm từ thiện bằng việc cắt...
10/04/2026

🌿 CHÚA NHẬT LỄ LÁ TẠI LÀNG KATUTUBO – PAMPANGA 🌿
Trong những ngày mùa Chay, chúng tôi góp tiền làm từ thiện bằng việc cắt giảm năng lượng như: không tráng miệng, giảm trứng và sữa. Hơn nữa, cá nhân mỗi anh em cũng tằn tiện góp nhặt góp vào quỹ bác ái, kêu gọi ân nhân xa gần giúp đỡ, của ít lòng nhiều, góp gió thành bão mặc dù ở Philippines vốn dĩ đã nhiều bão rồi.
Năm ngoái, chúng tôi đi sửa nhà cho người nghèo xung quanh đây. Năm nay, để có thêm trải nghiệm về địa lý và văn hóa, chúng tôi đi về một vùng quê xa tầm 100 mặc dù xăng dầu lên giá chóng mặt. Đây là một nhóm dân tộc thiểu số tên là Aeta, chủ yếu sống bằng nghề làm rẫy trên các sườn đồi, sử dụng công cụ thô sơ, điều kiện vật chất và dân trí còn thấp. Giáo dục và điều kiện đời sống còn phục thuộc vào trợ cấp của chính quyền và nhà thờ.
Chúng tôi đi vào ngày Chúa Nhật Lễ Lá – cũng là dịp tốt để chúng tôi trải nghiệm bầu khí Thánh Lễ và gặp gỡ nhau trong Đức Tin. Đến nơi là 8:00 giờ sáng, cha sở và bà con giáo dân già trẻ lớn bé đã có mặt, trên tay cầm chiếc lá dừa. Thay vì tưởng nhớ Chúa Giêsu vào thành Gierusalem, thì ở đây là một ngôi nhà nguyện nhỏ, giản dị. Sau Thánh Lễ, chúng tôi đi thăm viếng một số gia đình khó khăn. Trẻ con tụ năm tụ bảy ríu rít như đàn gà xúng xính xung quanh mẹ nó, nụ cười mộc mạc giản dị là những hình ảnh quen thuộc của người nghèo.
Ngoài ra, để thêm phần vui nhộn, chúng tôi tổ chức mấy trò chơi hội trợ có phần thưởng như: phi tiêu, chiếc nón kì diệu, ném vòng cổ chai, ném banh vào chậu. Bọn trẻ con thấy bánh kẹo bày biện thì khoái chí lắm, chơi nhiệt tình, cố dành càng nhiều phần thưởng càng tốt trong khi miệng không ngừng chóp chép bánh kẹo, thè lè mũi xanh.
Tụi nó túm cái đuôi áo, vách lên làm túi đựng quà, bụng đứa nào đứa đó phình lên chiến lợi phẩm. Nặng quá thì cũng mệt chứ, khi chúng có dấu hiệu lừ đừ, chúng tôi phát bữa ăn trưa. Để thuận tiện, chúng tôi liên hệ trước các bà mẹ ở vùng xung quanh đây mua gạo nấu trước. Họ thích món cháo gà, cà rốt khoai tây. Ngoài ra, chúng tôi cũng chuẩn bị thêm ít thịt heo luộc. Ai cũng ăn uống thỏa thuê. Riêng bọn trẻ con cái bụng to ra, cái áo tự nhiên cộc lại, gương mặt trò trĩnh trông dễ thương hẳn. Sau bữa trưa, chúng tôi gửi tặng 100 gia đình có hoàn cảnh khó khăn nhất một phần quà nhỏ, có gạo và vài thứ gia vị thông dụng. Vậy là già trẻ lớn bé ai cũng có phần. Chúng tôi tuy hơi đuối một chút nhưng vui. Tốt đẹp, tạ ơn Chúa!
28/3/2006 - Chúa Nhật Lễ Lá

Thầy: Martino Ngô Trọng Huy. CSSp.

Sứ vụ truyền giáo tại Đài Loan: thách đố và hồng ânThe Missionary Ministry in Taiwan: Both a Challenge and a Gift of Gra...
22/03/2026

Sứ vụ truyền giáo tại Đài Loan: thách đố và hồng ân
The Missionary Ministry in Taiwan: Both a Challenge and a Gift of Grace
Làm mục vụ truyền giáo tại Đài Loan vừa là một thách đố, vừa là một hồng ân. Đài Loan là nơi quy tụ nhiều truyền thống tôn giáo—Phật giáo, Nho giáo, Đạo giáo và nhiều hình thức tín ngưỡng bản địa—trong khi các Kitô hữu chỉ chiếm một thiểu số nhỏ.
Đối với nhiều người, Kitô giáo vẫn còn là điều xa lạ với nền văn hóa của họ. Thực tế này mời gọi con hay bất cứ nhà truyền giáo nào đến với người khác bằng thái độ khiêm tốn, cởi mở, sẵn sàng đồng hành, biết đón nhận cách sống khác biệt của họ và chia sẻ niềm vui nỗi buồn với họ. Do đó, mục vụ truyền giáo đòi hỏi con từ bỏ những thành kiến và tránh vội vàng phán đoán tiêu cực về văn hoá, lối sống hay tập tục tôn giáo của người khác. Dành thời gian để lắng nghe, quan sát và thấu hiểu giúp con bước vào mối tương quan sâu hơn và mở lòng trước những điều mới mẻ, bất ngờ mà Chúa Thánh Thần có thể đang thực hiện.
Trong hai sống tại đây, con tập trung chủ yếu vào việc học tiếng Trung phồn thể. Đây là một ngôn ngữ khó. Việc nhớ và viết chữ đòi hỏi rất nhiều nỗ lực. Điều này dạy con biết kiên nhẫn và khiêm tốn hơn. Vào những ngày cuối tuần, con thường dâng lễ tiếng Anh hoặc tiếng Việt cho người di dân và người nhập cư tại nhà thờ Chánh tòa hoặc Giáo xứ Chúa Thánh Thần.
Sau đó, con được bổ nhiệm làm linh mục phó xứ tại Giáo xứ Chúa Thánh Thần thuộc Giáo phận Tân Trúc. Vào Chúa nhật, Giáo xứ có ba Thánh lễ: Thánh lễ tiếng Hoa lúc 9 giờ sáng, tiếng Anh lúc 11 giờ và Thánh lễ tiếng Việt lúc 17 giờ 30.
Hai Thánh lễ tiếng Anh và tiếng Việt phục vụ cộng đoàn di dân và nhập cư. Con dần nhận ra rằng mỗi nhóm có một nền văn hoá, truyền thống, cách diễn tả đức tin và những nhu cầu thiêng liêng riêng; và mỗi nhóm cần hình thức chăm sóc mục vụ khác nhau. Một trong những thách đố lớn là làm thế nào để xây dựng sự hiệp nhất trong đa dạng, giúp ba nhóm không xem mình là ba cộng đoàn tách biệt, nhưng là những thành phần thuộc về đại gia đình Giáo xứ.
Qua công việc mục vụ, con học được tầm quan trọng của sự kiên nhẫn—với người khác và với chính mình. Sứ vụ đòi hỏi sự linh hoạt, khiêm tốn để học hỏi, và sẵn sàng đồng hành với Giáo dân trong những khó khăn của họ. Sứ vụ ấy cũng đòi hỏi sự sáng tạo trong việc nuôi dưỡng Đức tin, đào sâu hiểu biết và đồng hành với Giáo dân trên hành trình thiêng liêng. Những kinh nghiệm này thách đố con lớn lên trong Đức tin và tìm ra những cách mới mẻ, đầy ý nghĩa để giới thiệu Tin Mừng.
Dù có nhiều thách đố, con cũng được nâng đỡ bởi rất nhiều niềm vui. Con cảm thấy được khích lệ bởi lòng tốt cũng như sự hiếu khách của quý Cha trong dòng Chúa Thánh Thần, của Giáo phận, và của giáo dân người Đài Loan, Việt Nam, Philippines hay những người khác, những người luôn sẵn lòng giúp đỡ con bằng nhiều cách khác nhau.
Hơn hết, con tìm thấy niềm vui khi nhận ra rằng ngay cả những việc rất nhỏ như: thăm người cao tuổi hoặc trao Mình Thánh Chúa cho bệnh nhân, đồng hành với giới trẻ trong sinh hoạt, giúp đỡ người gặp khó khăn, hay đơn giản chỉ là hiện diện và lắng nghe câu chuyện của họ cũng có thể tạo nên một sự khác biệt nho nhỏ. Những sinh hoạt và cuộc gặp gỡ ấy nhắc nhở con rằng Thiên Chúa đã đi bước trước và đang hiện diện nơi đây; và sứ vụ của con là cùng đồng hành với Giáo dân và giúp họ nhận ra tình yêu cũng như sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời họ.
Con nhớ đến lời Cha Libermann, Cha Tổ phụ dòng Chúa Thánh Thần: không phải sự khéo léo hay tài năng của chúng ta khiến người khác đến với Tin Mừng, nhưng chính đời sống thánh thiện và gương sáng của chúng ta. Thật vậy, đời sống chứng nhân qua lời nói và hành động sẽ là yếu tố quan trọng đối với con và bất kỳ ai đang thi hành sứ vụ truyền giáo trên mảnh đất thân yêu này.

Cha. Phùng Mạnh Tiến C.S.Sp.

Doing mission in Taiwan is both a challenge and a grace. Taiwan is home to many religious traditions—Buddhism, Confucianism, Taoism, and various forms of indigenous beliefs—while Christians remain only a small minority.
This reality invites me, and any missionary, to approach others with humility, openness, and a willingness to walk with them, to welcome their different ways of life, and to share in their joys and sorrows.
Because of this, missionary work requires me to let go of prejudices and avoid making hasty or negative judgments about others’ cultures, lifestyles, or religious practices. Taking time to listen, observe, and understand allows me to enter into deeper relationships and to open my heart to the new and unexpected ways the Holy Spirit may be at work.
During my first two years in this land, I focused mainly on learning Chinese. It is a difficult language. Remembering and writing Chinese characters demands great effort. This experience teaches me to become more patient and humble. On weekends, I often celebrated English or Vietnamese Mass for migrants and immigrants at the Cathedral or at the Holy Spirit Parish.
After that, I was appointed assistant priest at the Holy Spirit Parish in the Diocese of Hsinchu. On Sundays, the parish celebrates three Masses: the Chinese Mass at 9 a.m., the English Mass at 11 a.m., and the Vietnamese Mass at 5:30 p.m.
The English and Vietnamese Masses are offered for the migrant and immigrant communities. Gradually, I came to realize that each group has its own culture, traditions, ways of expressing faith, and spiritual needs; and each group requires different forms of pastoral care. One of the greatest challenges is how to build unity in diversity—how to help these three groups see themselves not as three separate communities, but as members of one parish family.
Through this pastoral mission, I have learned the importance of patience—with others and with myself. Mission requires flexibility, humility to learn, and a willingness to accompany parishioners in their struggles. It also requires creativity in nurturing faith, deepening understanding, and accompanying people on their spiritual journey. These experiences challenge me to grow in faith and to discover new, meaningful ways to present the Gospel.
Despite the challenges, I am strengthened by many moments of joy. I am deeply encouraged by the kindness, hospitality of the Spiritans, the Hsinchu Diocese, and parishioners—Taiwanese, Vietnamese, Filipino or others—who are always ready to support me in different ways.
Above all, I find joy in realizing that even very small acts such as visiting the elderly or bring holy Communion for the sick, accompanying the youth in their activities, helping those in need, or simply being present and listening to their stories can make a difference, even in small ways. These encounters remind me that God has already gone ahead and is present here, and my mission is simply to walk with His people and help them recognize God’s love and presence in their lives.
I am reminded of the words of Fr. Libermann, Founder of the Spiritans that it is not our cleverness or talents that lead people to the Gospel, but our holy life and the example we give. Truly, a life of witness through words and actions is essential for me and for anyone carrying out a missionary ministry on this beloved land.

TIẾNG GỌI THÌ THẦM GIỮA NÚI ĐỒI KÊ-NHA / A WHISPERING CALL AMID THE HILLS OF KENYA. (Hành trình ơn gọi & truyền giáo)Có ...
13/03/2026

TIẾNG GỌI THÌ THẦM GIỮA NÚI ĐỒI KÊ-NHA / A WHISPERING CALL AMID THE HILLS OF KENYA. (Hành trình ơn gọi & truyền giáo)

Có người thường hỏi tôi: “Đi tu làm gì cho khổ?” Câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại khiến tôi nhiều lần phải dừng lại, lặng thầm nhìn sâu vào hành trình đời mình – một hành trình đôi lúc gập ghềnh nhưng luôn thấm đẫm bình an giữa bão táp cuộc đời. Tôi nhận ra rằng chính đời sống tu trì đã dạy tôi biết sống chậm lại giữa một thế giới quá ồn ào, quá vội vã để nhìn rõ hơn với những mảnh đời bé nhỏ và mong manh vẫn đang khao khát ai đó lắng nghe và hiện diện.
Hành trình ơn gọi không chỉ là những giờ kinh, Thánh lễ hay các bổn phận âm thầm mỗi ngày. Đó còn là những cuộc gặp gỡ bất ngờ mà Chúa gửi đến – những khuôn mặt tưởng như thoáng qua nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn tôi: cậu bé bán vé số với chiếc mũ tai bèo đi giữa lòng phố thị tấp nập, cụ già đang nằm co ro giữa mùa đông lạnh giá, người mẹ Châu Phi cõng con trên lưng vượt qua nắng gió hoang mạc để chắt chiu từng giọt nước từ vũng bùn, hay người phụ nữ ngồi ở hàng ghế cuối nhà thờ chỉ mong một lời an ủi để nguôi bớt nỗi mệt mỏi của cuộc đời.
Những mảnh đời ấy – từ Việt Nam đến Châu Phi – nối kết với nhau thành một hành trình dài mà tôi gọi là “vượt ra khỏi vùng ngoại biên.” Chính khi bước ra khỏi vùng an toàn, tôi mới cảm nghiệm thế nào là cảm thông, chia sẻ và yêu thương bằng những cử chỉ thật nhỏ: một cái nắm tay, một ánh mắt trìu mến, vài lời hỏi han, hay đơn giản chỉ là sự hiện diện thinh lặng nhưng ấm áp.
Tôi nhớ những Thánh lễ dưới gốc cây lớn ở các ngôi làng – nơi người dân ngồi bệt xuống đất, những vật dụng phụng vụ đơn sơ, lễ vật đơn giản; nhưng cộng đoàn vẫn cầu nguyện sốt sắng bằng tất cả tấm lòng. Với họ, đức tin không nằm ở nơi chốn, nhưng ở sự hiện diện của họ với nhau và với Chúa. Những buổi học giáo lý cho các trẻ nhỏ hay những cuộc thăm viếng gia đình luôn cho tôi cảm giác gần gũi, như đang bước vào một cộng đoàn đơn sơ mà đầy sức sống.
Trong những năm tháng sống tại Kenya, tôi có những trải nghiệm truyền giáo rất thật. Tôi hoà mình vào đời sống của người dân trong điều kiện thiếu thốn: những ngôi nhà đất mộc mạc, những bữa ăn chỉ có bột bắp và vài hạt đậu, nước uống phải chắt chiu từng chút. Nhưng chính trong sự thiếu thốn ấy, tôi lại cảm nhận được sức sống mạnh mẽ nơi họ: sự hiếu khách, tiếng cười thân thiện, và bàn tay nắm lấy tôi mỗi khi đến thăm họ.
Tiếng gọi truyền giáo dẫn tôi từ quê hương Việt Nam đến Kenya. Không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi câu chuyện, mỗi chuyến viếng thăm đều giúp tôi lớn lên trong ơn gọi. Tôi học được cách sống khiêm tốn, biết lắng nghe và biết nhìn cuộc sống bằng đôi mắt của lòng thương xót.
Có những chuyến đi đến các gia đình nằm sâu trong vùng núi. Đường đất, gió bụi và nắng nóng khiến hành trình trở nên khó khăn, nhưng khi đến nơi, những nụ cười rạng rỡ, ánh mắt vui mừng và sự chào đón chân thành khiến mọi mệt nhọc trong tôi tan biến. Người dân chia sẻ với tôi điều họ có – dù là một nụ cười hay một cái bắt tay ấm áp. Họ không cho tôi nhiều vật chất, nhưng lại cho tôi cảm giác mình thuộc về một gia đình rộng lớn hơn.

People often ask me, “Why become a religious if it only brings suffering?” What may seem like a simple question has made me pause many times, quietly reflecting on the journey of my life – a path that is occasionally rugged, yet always soaked in peace amidst life’s storms. I realized that religious life itself has taught me to slow down in a world that is so noisy and hurried, allowing me to see more clearly the little and fragile lives still longing for someone to listen to and to be present with.
The journey of a vocation is not measured solely in the hours of prayer, the Mass, or the silent daily duties. It is also found in the unexpected encounters that God sends – faces that might seem fleeting, but leave deep imprints on my soul: a young boy selling lottery tickets with a floppy hat, weaving through crowded streets; an elderly person cuddled against the cold winter;
a Kenyan mother carrying her child across the scorching desert, carefully gathering each drop of water from a muddy puddle; or a woman sitting in the back pew of a church, longing for a word of comfort to ease life’s weariness.
These lives – from Vietnam to Africa – connect over the course of a long journey that I call “stepping beyond the margins.” It is only when I step out of my comfort zone that I truly experience empathy, sharing, and love through the smallest gestures: a held hand, a tender gaze, a few words of care, or simply being a silent yet warm presence.
During my many months in Kenya, I have had deep, authentic missionary experiences. I immersed myself in the lives of people living in conditions of scarcity: humble earthen homes, meals of maize flour and a few beans, and water to be rationed carefully. However, within these hardships, I encountered extraordinary vitality: their hospitality, their friendly laughter, and their hands that reached out to hold mine whenever I visited.
I remember attending Mass beneath large trees in the villages, where people sat directly on the ground, using simple liturgical items, and getting modest offerings; however, people prayed fervently with all their hearts. For them, faith is not defined by places, but by their presence with one another and with God. Catechism lessons for children and home visits to the villagers always made me feel a profound closeness, as though entering a simple yet vibrant community.
There were trips to families that were deep in the mountains. Dirt roads, dust, and blazing sun made the journey arduous, but upon arrival, radiant smiles, joyful eyes, and heartfelt welcomes erased every trace of fatigue. People shared what they had – whether it was a smile or a warm handshake. They did not give me much materially, yet they made me feel that I belonged to a larger family.
The call of missionary vocation drew me from my homeland in Vietnam to Kenya. It has not always been easy, yet every encounter, every story, and every visit has helped me grow in my vocation. I have learned to live humbly, to listen deeply, and to see life through the eyes of mercy.

JOSEPH PHẠM NGỌC THẢO, C.S.Sp

Nơi khởi đầu một hành trình: Ngày hội Ơn gọi Dòng Chúa Thánh Thần.----Để Thánh Thần dẫn dắt bước chân bạn.
19/02/2026

Nơi khởi đầu một hành trình: Ngày hội Ơn gọi Dòng Chúa Thánh Thần.
----
Để Thánh Thần dẫn dắt bước chân bạn.

Thông báo Thánh lễ Truyền chức Linh mục và Phó tế Dòng Chúa Thánh Thần Miền Dòng Việt Nam - Ấn Độ 2025Ordination Ceremon...
21/12/2025

Thông báo Thánh lễ Truyền chức Linh mục và Phó tế Dòng Chúa Thánh Thần Miền Dòng Việt Nam - Ấn Độ 2025
Ordination Ceremony: Priests and Deacons 2025 Spiritans Group of Vietnam - India

LOA LOA LOA -------- THÔNG BÁO, THÔNG BÁO, THÔNG BÁO
24/06/2025

LOA LOA LOA -------- THÔNG BÁO, THÔNG BÁO, THÔNG BÁO

DÒNG CHÚA THÁNH THẦN TUYỂN SINH ƠN GỌI 2025. MỜI CÁC BẠN NHÉ
17/06/2025

DÒNG CHÚA THÁNH THẦN TUYỂN SINH ƠN GỌI 2025. MỜI CÁC BẠN NHÉ

THÔNG BÁO TUYỂN SINH ƠN GỌI LẦN 2
29/07/2024

THÔNG BÁO TUYỂN SINH ƠN GỌI LẦN 2

Address

Saigon
Ho Chi Minh City
10000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Saturday 08:00 - 16:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Spiritan Missionaries Vietnam - Dòng Chúa Thánh Thần posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Spiritan Missionaries Vietnam - Dòng Chúa Thánh Thần:

Share