Energy Meditation

Energy Meditation Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Energy Meditation, Religious organisation, Ho Chi Minh City.

26/12/2021

CON ĐƯỜNG TỈNH THỨC: THỰC HÀNH THIỀN ĐỊNH • THỰC HÀNH CHỮA BỆNH

DI CHUYỂN KẾT NỐI & ĐÍNH KÈM
Đó là cuối năm 2021 và kỳ nghỉ lễ đang đến gần. Sự cô lập, hạn chế đi lại và khoảng cách được cố thủ rất nhiều, trong khi sự nhầm lẫn, mất tập trung và thức tỉnh hàng loạt đang gia tăng.

Nhiều người trong chúng ta thấy rằng chúng ta không thể ở bên những người chúng ta yêu thương. Điều đó thật đau đớn. Đó cũng là thời gian học hỏi và suy ngẫm. Không giống như những lần trước, chúng tôi có Facetime, Signal và Zoom cho phép chúng tôi có cơ hội thu hẹp những khoảng cách đó. Trong khi công nghệ có thể kết nối chúng ta, kết nối nằm ở chúng ta với tư cách là những cá nhân có chủ quyền chứ không phải với các nền tảng truyền thông.

Mọi thứ có thể cảm thấy mất kết nối, ngay cả trong khoảnh khắc chúng ta đang nói chuyện điện thoại với nhau, điều này có thể chỉ ra một số sự thật trong các mối quan hệ và các lĩnh vực cần hàn gắn. Chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta đã kết nối với người này, đối tượng này hoặc niềm tin như thế nào? Chúng tôi có được phục vụ tại thời điểm này không? Những chấp trước và phán xét có vô tình len lỏi vào không?

Nếu bạn nhìn vào các kết nối chúng tôi đã thực hiện trong quá khứ và bạn nghĩ về chúng như những sợi dây đi từ cơ thể bạn đến cơ thể của họ, chúng tôi có xu hướng hàn những kết nối này để cố gắng làm cho chúng vĩnh viễn và lâu dài. Vấn đề là, khi có điều gì đó xảy ra, chúng tôi hoặc phải khử hàn kết nối này (tốn năng lượng, thời gian và khả năng hư hỏng vĩnh viễn), hoặc chúng tôi phải cắt dây, để lại một phần của chính chúng tôi ở đó. Để lại những tàn tích chưa được chữa lành của bản thân với người khác hoặc của họ trên chúng ta khiến việc duy trì và xây dựng lại toàn bộ của chúng ta trở nên khó khăn hơn, tốn nhiều thời gian và năng lượng hơn.

Để kết nối đó ở đó cũng khiến người kia khó kết nối lại với người khác hơn. Họ vẫn có một phần của bạn với họ, và sức nặng và nỗi đau của mối liên hệ trước đó - nó vẫn còn gắn bó. Và vì vậy, họ cũng phải mất thời gian và sức lực để loại bỏ thứ đó, có nguy cơ gây ra thiệt hại vĩnh viễn, hoặc để nó ở đó, tạo ra một gánh nặng năng lượng.

Nếu chúng tôi chuyển từ các kết nối hàn này sang phích cắm, chúng tôi có thể tham gia với ai đó để tạo ra một liên kết tuyệt vời; mạnh mẽ, chất lỏng và trong suốt. Tuy nhiên, khi kết nối đó ngừng phục vụ lợi ích của cả hai bên, chúng ta có thể dễ dàng ngắt kết nối, không để lại một đoạn nào, đặc biệt là một đoạn bị hỏng với nhau. Chúng ta sẽ vẫn lưu giữ những ký ức và thông tin được chia sẻ và thu thập, nhưng chúng ta sẽ không có một phần cơ thể hoặc mối liên hệ của chúng ta lủng lẳng ở đó, tiếp tục cho cuộc sống thân yêu. Một khi ngắt kết nối, không có đau đớn. Không cần tốn năng lượng để loại bỏ người kia hoặc thứ khác mà bạn biết. Điều này hiệu quả với các đồ vật và cả niềm tin, mọi thứ trong cuộc sống của bạn - hãy sử dụng phích cắm.

Đừng hàn gắn bản thân với mọi thứ.

Đừng hàn gắn bản thân với mọi người.

Đừng hàn gắn bản thân với niềm tin.

Phần khó của việc này là chúng tôi sẽ sử dụng phích cắm với những người sẽ cố gắng tạo kết nối hàn với chúng tôi; đó là tất cả những gì họ biết.

Trong phép ẩn dụ này, nếu chúng ta rút lui hoặc nếu họ rút đi, thì cuối cùng họ có thể lấy dây nối của chúng ta với họ; điều này sẽ vẫn giữ nguyên dây của chúng tôi và hoàn chỉnh, và nó có thể chỉ cho phép họ sử dụng phích cắm của chúng tôi trong một không gian mới. Họ có thể mang theo thứ này bên mình và sử dụng nó cho mục đích tốt của mình để thử kiểu kết nối mới này với ai đó hoặc thứ gì đó theo cách lành mạnh hơn. Đây dường như là cách thích hợp để kết thúc các vấn đề với sự gắn bó, các mối quan hệ và cấu trúc niềm tin theo cách mà vẫn có thể tạo ra các kết nối liên tục đầy đủ, sống động và tuyệt vời.

Đó thực sự là điều tốt nhất của cả hai thế giới và là kết quả cao nhất có thể.

Không cần phải cô lập về mặt tinh thần. Cần phải có sự thiếu gắn bó hoặc khả năng ngắt kết nối nhanh chóng bên trong chúng ta và những “sợi dây” kết nối mà chúng ta đặt ra với mọi thứ, con người, động vật và ý tưởng của mình. Hãy để chúng nhanh chóng ngắt kết nối và nếu chúng ta cần kết nối lại, đó là một quá trình đơn giản. Đối với tín ngưỡng, điều này đặc biệt quan trọng; đối với những thứ bạn nghĩ rằng bạn biết - hãy sử dụng các trình kết nối này.

Đừng hàn gắn bản thân với bất kỳ suy nghĩ, ý tưởng hay niềm tin nào. Hãy để bản thân được tự do.

Bạn luôn có thể kết nối lại, nhưng bạn sẽ không làm tổn hại chính mình nếu bạn rút lui và thử một ý tưởng khác, một người khác, một thứ khác.

Vũ khí sinh học là gì? Nó chứa trong mũi tiêm có vi rút và các thành phần sau đây: “Hàm lượng thành phần vắc xin: 1. Luc...
26/12/2021

Vũ khí sinh học là gì? Nó chứa trong mũi tiêm có vi rút và các thành phần sau đây:

“Hàm lượng thành phần vắc xin:
1. Luciferase (trong vắc xin), ENCE SM102 Nó có thể theo dõi bạn.
2. Toll receptor là thứ thay đổi nucleotide và làm tắt hệ thống miễn dịch.
3. Chứa DNA thận của thai nhi, một phần tế bào của mắt và phổi của thai nhi bị bỏ thai.
4. Polyethylene glycol, 70% người bị dị ứng với nó, và thậm chí là sốc phản vệ
5. Polysorbate 80 - gốc dầu mỏ, nó là chất nhũ hóa ENCE cho phép các chất đi qua hàng rào máu não
6. Oxit sắt từ hóa
7. Graphene oxit (độc tính gây chết người)
8. Thủy ngân (Thimerosal)
9. DNA của khỉ
10. Virus AIDS hoặc dấu vết của virus AIDS
11. Polyp biến đổi gen
12. Dung môi béo

Vắc xin này là đòn chí mạng cuối cùng đối với nhân loại
AI PHẢI BỊ TRUY TỐ: XEM HÌNH

20/07/2021

Chỉ được sinh ra là không đủ; cần đấy, nhưng không đủ. Bạn phải tự sinh ra lần 2. Khi được sinh ra lần 1, bạn cũng chỉ là hạt mầm, hay một quả trứng, vì vậy để biết sống là gì bạn phải tự sinh ra chính mình, Phật nói sinh ra lần 2, Jesus nói : bạn phải trở thành đứa trẻ một lần nữa ... điều có ý nghĩa tương tư là phải phá vỡ hạt mầm hay đập vỡ quả trứng mà chui ra...

Sống là điều bí ẩn, và điều bí ẩn đầu tiên về sống là ở chỗ bạn có thể sống nhưng bạn có thể không có cuộc sống chút nào. Chỉ bởi vì được sinh ra là không đủ để có cuộc sống.

Được sinh ra chỉ là một cơ hội. Bạn có thể dùng nó để có cuộc sống, và bạn có thể bỏ lỡ nó nữa. Thế thì bạn sẽ sống cuộc sống chết. Nó chỉ dường như có vẻ giống sống, nhưng sâu bên dưới sẽ không có dòng chảy sống nào trong bạn.

Sống phải được đạt tới, người ta phải làm việc vì nó. Điều đó giống như hạt mầm trong bạn: nó cần nhiều nỗ lực, đất, đất đúng, chăm sóc, yêu mến, nhận biết. Chỉ thế thì hạt mầm mới mọc ra. Chỉ thế thì mới có khả năng rằng một ngày nào đó cây sẽ mang quả, một ngày nào đó nó sẽ nở hoa. Chừng nào bạn còn chưa đạt tới trạng thái nở hoa bạn sống chỉ theo cái tên, nhưng bạn đã bỏ lỡ cơ hội này. Chừng nào sống còn chưa trở thành việc mở hội, nó không phải là sống chút nào.

Cực lạc, niết bàn, chứng ngộ, bất kì cái gì bạn gọi nó - cái đó là việc nở hoa. Nếu bạn vẫn còn khổ, bạn không sống. Chính khổ chỉ ra rằng bạn đã bỏ lỡ bước này. Chính khổ là chỉ báo rằng sống đang vật lộn bên trong để bùng nổ, nhưng cái kén quá cứng. Cái vỏ của hạt mầm không cho phép nó đi ra; bản ngã quá nhiều và những cánh cửa bị đóng lại. Khổ không là gì ngoài cuộc vật lộn này để bùng nổ thành triệu mầu, thành triệu cầu vồng, thành triệu hoa, thành triệu bài ca.

Khổ là trạng thái phủ định. Thực ra, khổ không là gì ngoài việc thiếu vắng cực lạc. Điều này phải được hiểu sâu sắc, bằng không bạn sẽ bắt đầu tranh đấu với khổ, và không ai có thể tranh đấu với cái vắng mặt. Nó cũng giống như bóng tối: bạn không thể tranh đấu với bóng tối được. Nếu bạn tranh đấu, bạn đơn giản ngu xuẩn. Bạn có thể thắp nến và bóng tối biến mất, nhưng bạn không thể tranh đấu được với bóng tối. Bạn sẽ tranh đấu với ai? Bóng tối không tồn tại, nó không có đó. Nó không phải là cái gì đó mà bạn có thể tống ra, giết chết, hay đánh được. Bạn không thể làm gì với bóng tối. Nếu bạn làm cái gì đó, năng lượng riêng của bạn sẽ tiêu tán và bóng tối sẽ vẫn còn đó như cũ, không bị ảnh hưởng. Nếu bạn muốn làm cái gì đó với bóng tối, bạn phải làm cái gì đó với ánh sáng, không với bóng tối chút nào. Bạn phải thắp nến, và đột nhiên không có bóng tối.

Khổ giống như bóng tối; nó không là gì có tính tồn tại. Và nếu bạn bắt đầu tranh đấu với khổ, bạn có thể cứ tranh đấu với khổ nhưng khổ nhiều hơn sẽ được tạo ra. Nó chỉ là một chỉ dẫn, chỉ dẫn tự nhiên cho bản thể bạn rằng cuộc sống vẫn đang vật lộn để được sinh ra. Cây nến còn chưa được thắp sáng, do đó mới có khổ. Việc thiếu vắng của cực lạc là khổ, và cái gì đó có thể được làm cho cực lạc, nhưng không cái gì có thể được làm với khổ. Bạn khổ và bạn cứ cố giải quyết nó. Ở đây, tại điểm này, con đường của người tôn giáo và phi tôn giáo phân chia ra, chúng tách rời. Người phi tôn giáo bắt đầu tranh đấu với khổ, cố gắng tạo ra những tình huống trong đó người đó sẽ không khổ, bắt đầu đẩy khổ đi đâu đó ra khỏi mắt người đó, ra khỏi tầm nhìn của người đó. Người tôn giáo bắt đầu tìm kiếm cực lạc, bắt đầu tìm kiếm phúc lạc, bắt đầu tìm kiếm sat-chit-ananda - bạn có thể gọi nó là Thượng đế. Người phi tôn giáo tranh đấu với sự thiếu vắng, người tôn giáo cố đem vào sự tồn tại: sự hiện diện của ánh sáng, của phúc lạc.

Những con đường này là đối lập đối xứng nhau; chúng không gặp gỡ ở đâu cả. Chúng có thể chạy song song hàng dặm đường cùng nhau, nhưng chúng không gặp nhau ở đâu cả. Người phi tôn giáo phải đi quay lại điểm từ đó hai con đường này chia ra và tách ra. Người đó phải đi tới hiểu biết rằng tranh đấu với bóng tối, với khổ, là ngớ ngẩn. Quên nó đi và, thay vì thế, cố gắng vì ánh sáng. Một khi ánh sáng có đó bạn không cần làm gì khác; khổ biến mất.

Cuộc sống có đó chỉ như một tiềm năng. Bạn phải làm việc cho nó, bạn phải đem nó tới trạng thái thực tế, có tính tồn tại. Không ai được sinh ra mà sống động, chỉ với khả năng về việc sống. Không ai được sinh ra mà có mắt, chỉ có khả năng nhìn. Jesus cứ nói với đệ tử của ông ấy, 'Nếu các ông có tai, nghe đi; nếu các ông có mắt, nhìn đi.' Những đệ tử đó là người như bạn: họ có mắt, họ có tai. Họ không mù hay điếc. Tại sao Jesus cứ nói rằng nếu họ có mắt họ sẽ thấy? Ông ấy đang nói về năng lực thấy một Christ; ông ấy nói về năng lực nghe một Christ. Làm sao bạn có thể nghe một Christ nếu bạn đã không nghe tiếng nói bên trong riêng của bạn? - không thể được. Bởi vì Christ không là gì ngoài tiếng nói bên trong của bạn. Làm sao bạn có thể thấy một Christ nếu bạn đã không có khả năng thấy bản thân bạn? Christ không là gì ngoài bản thân bạn trong vinh quang tuyệt đối, trong việc nở hoa tối thượng của nó.

Bạn sống như hạt mầm. Có vài lí do tại sao người ta cứ sống như hạt mầm, và chín mươi chín phần trăm mọi người sống như hạt mầm. Phải có cái gì đó trong nó. Sống như hạt mầm cho cảm giác thoải mái. Cuộc sống dường như là nguy hiểm. Vẫn còn như hạt mầm, người ta cảm thấy an toàn hơn. Nó có an ninh quanh nó. Hạt mầm không mong manh. Một khi nó mọc lên, nó trở thành mong manh: nó có thể bị tấn công, nó có thể bị giết - con vật có đó, trẻ con có đó, mọi người có đó. Một khi hạt mầm mọc thành cây, nó trở thành mong manh, bất an ninh; nguy hiểm bắt đầu.

Cuộc sống là cuộc phiêu lưu lớn. Trong hạt mầm, ẩn trong hạt mầm bạn được an ninh, được bảo vệ. Không ai sẽ giết bạn. Làm sao bạn có thể bị giết nếu bạn không sống? - không thể được. Chỉ khi bạn sống bạn mới có thể bị giết. Bạn càng trở nên sống động, càng mong manh hơn. Bạn càng trở nên sống động, càng nhiều nguy hiểm bao quanh bạn. Người sống động hoàn hảo sống trong nguy cơ lớn nhất. Do đó, mọi người thích sống như hạt mầm - được bảo vệ, an ninh.

Nhớ lấy, sống, chính bản chất của sống là bất an ninh. Bạn không thể có sống an ninh được, bạn chỉ có thể có chết an ninh. Mọi bảo hiểm đều dành cho chết. Có thể không có bảo hiểm sống. Mọi việc bảo hiểm là để bảo vệ, tạo an ninh, để vẫn còn đóng. Sống là nguy hiểm, hàng triệu nguy hiểm bao quanh. Đó là lí do tại sao chín mươi chín phần trăm mọi người quyết định thiên về vẫn còn là hạt mầm. Nhưng bạn đang bảo vệ cái gì? - chẳng có gì để bảo vệ. Bạn đang tạo an ninh gì? - không có gì để an ninh. Hạt mầm là chết như hòn sỏi trên đường. Và nếu nó vẫn còn như hạt mầm, nhất định có khổ. Nhất định là khổ bởi vì nó không được ngụ ý là như vậy. Định mệnh của nó không phải là hạt mầm, mà là đi ra khỏi hạt mầm. Con chim phải rời bỏ vỏ trứng vì bầu trời bao la, nguy hiểm nơi mọi thứ là có thể.

Và với mọi khả năng đó, chết cũng có đó. Sống nhận rủi ro của chết. Chết không chống lại sống, chết là chính bối cảnh trong đó sống nở hoa. Chết không phải là cái đối lập của sống. Nó chỉ giống như bảng đen trên đó bạn viết phấn trắng. Bạn có thể viết trên tường trắng nhưng thế thì từ sẽ không hiện lên. Trên bảng đen, bất kì cái gì bạn viết chữ trắng đều hiện lên. Chết giống như bảng đen; dòng trắng của sống hiện lên trên nó. Nó không chống lại; nó là chính bối cảnh. Những người muốn sống động phải quyết định một điều: họ phải quyết định chấp nhận chết. Không chỉ họ phải chấp nhận chết, họ phải đón chào nó. Mọi khoảnh khắc họ đều phải sẵn sàng cho nó. Nếu bạn không chấp nhận chết, bạn sẽ vẫn còn chết từ chính lúc ban đầu. Đó là cách duy nhất để bảo vệ - bạn sẽ vẫn còn là hạt mầm. Con chim sẽ chết trong trứng... nhiều chim chết trong trứng.

Bạn ở đây. Nếu bạn muốn có bất kì giúp đỡ nào từ tôi, để tôi phá vỡ trứng của bạn: an ninh của bạn, số dư ngân hàng của bạn, bảo hiểm cuộc sống của bạn - để tôi làm cho bạn thành mong manh. Không mong manh, bạn sẽ vẫn còn trong trứng, và chẳng mấy chốc bạn sẽ là thứ mục nát. Thoát ra khỏi nó đi. Trứng là để bảo vệ bạn, không để giết bạn. Điều đó không được ngụ ý rằng bạn bao giờ cũng phải vẫn còn ở trong trứng. Nó là tốt - nó bảo vệ lúc bắt đầu, khi bạn còn quá mềm yếu chưa bước ra được. Nhưng khi bạn sẵn sàng, thế thì trứng phải bị phá vỡ. Dù bạn đã thoải mái và an ninh thế nào, thêm một phút nữa trong trứng và bạn sẽ mất khả năng, bạn sẽ mất cơ hội để sống và bay trong bầu trời. Tất nhiên, nguy hiểm có đó, nhưng nguy hiểm là đẹp. Thế giới không có nguy hiểm sẽ xấu, và sống không có nguy hiểm không thể rất sống động được.

Do đó, sâu bên dưới trong mọi đàn ông và trong mọi đàn bà, có thôi thúc sống một cách nguy hiểm. Đó là thôi thúc vì sống. Đó là lí do tại sao bạn đi lên núi, đó là lí do tại sao bạn đi vì cuộc hành trình không biết, đó là lí do tại sao con người cố đi lên mặt trăng, đó là lí do tại sao ai đó cố đạt tới Everest, và ai đó bắt đầu cuộc hành trình ở biển trong thuyền nhỏ người làm. Có thôi thúc sâu sắc về nguy hiểm; thôi thúc đó là vì cuộc sống. Đừng giết chết thôi thúc đó, bằng không bạn sẽ ở đây và không sống động.

Nếu bạn hiểu rõ tôi, khi tôi làm bạn thành người tìm kiếm, bạn vào cuộc sống của bất an ninh, của sự mong manh. Tính chất người tìm kiếm là cú nhảy ra khỏi quả trứng, và quả trứng là bản ngã. Bản ngã là cái bảo vệ. Bản ngã giống như bức tường tinh tế bao quanh bạn. Đó là lí do tại sao bản ngã dễ bị động chạm thế. Ai đó nói cái gì đó hay ai đó chỉ mỉm cười với bạn, và nhân tiện người đó mỉm cười bạn bị tổn thương. Bạn bắt đầu bảo vệ bản thân bạn; bạn sẵn sàng tranh đấu. Bản ngã sẵn sàng tranh đấu với bất kì cái gì dường như là nguy hiểm. Bản ngã là tranh đấu thường xuyên chống lại cuộc sống, bởi vì sống là nguy hiểm. Từ bất kì đâu cuộc sống cố gắng đạt tới bạn, bản ngã đều có đó như tảng đá bảo vệ bạn. Bước qua tảng đá này đi, phá vỡ quả trứng này của bản ngã, bước ra khỏi nó.

Bầu trời là nguy hiểm. Tôi không nói rằng không có nguy hiểm. Tôi không thể nói được điều đó; có nguy hiểm chứ. Có nguy hiểm tiếp nguy hiểm. Nhưng sống phát triển mạnh trên nguy hiểm, nguy hiểm là thức ăn. Nguy hiểm không phải là chống lại sống; nguy hiểm là chính thức ăn, chính máu, chính ô xi cho sống có đó.
Sống trong nguy hiểm: đó là nghĩa của tính chất người tìm kiếm.

Quá khứ bảo vệ bạn - cái đã biết, cái quen thuộc. Bạn cảm thấy như ở nhà với quá khứ. Tương lai là không quen thuộc, không được biết. Với tương lai bạn cảm thấy xa lạ, lạ lẫm. Tương lai bao giờ cũng là người lạ gõ cửa. Bạn bao giờ cũng mở cửa cho tương lai. Thực ra, bạn muốn tương lai của bạn hệt như quá khứ của bạn, việc lặp lại. Đây là sợ. Và nhớ lấy, bạn bao giờ cũng nghĩ rằng bạn sợ chết, nhưng tôi bảo bạn, bạn không sợ chết, bạn sợ sống.
Sợ chết về căn bản là sợ sống, bởi vì chỉ sống mới có thể chết. Nếu bạn sợ chết, bạn sẽ sợ sống. Nếu bạn sợ ngã xuống, bạn sẽ sợ vươn lên, bởi vì chỉ sóng mới dâng lên đổ xuống. Nếu bạn sợ bị bác bỏ bạn sẽ trở nên sợ, sợ tiếp cận tới bất kì ai. Nếu bạn sợ bị bác bỏ, bạn sẽ trở nên không có khả năng yêu. Sợ chết, bạn trở nên không có khả năng sống. Thế thì bạn sống chỉ nhân danh tên, và chỉ khổ, đen tối, và đêm bao quanh bạn.

Chỉ được sinh ra là không đủ; cần đấy, nhưng không đủ. Bạn phải được sinh ra hai lần. Người Hindu đã làm việc về nó: họ gọi nó là dwij, người được sinh ra hai lần. Một lần sinh, lần sinh đầu tiên từ bố mẹ bạn chỉ là một khả năng, hiện tượng tiềm năng, còn chưa là thực tại. Lần sinh thứ hai được cần tới. Nó là điều Jesus gọi là phục sinh: lần sinh thứ hai trong đó bạn phá vỡ mọi lớp vỏ, mọi quả trứng, mọi bản ngã, mọi quá khứ, cái quen thuộc, cái đã biết, và bạn đi vào trong cái không biết, cái xa lạ, sự tồn tại đầy những nguy hiểm. Mọi khoảnh khắc đều có khả năng của chết. Và với khả năng của chết, mọi khoảnh khắc bạn đều trở nên ngày càng sống động hơn.

Thực ra, sống chưa bao giờ chết, nhưng đó là kinh nghiệm của người biết sống là gì. Bạn chưa bao giờ thu thập đủ dũng cảm để đi ra khỏi vỏ trứng. Làm sao bạn có thể biết sống là gì, và làm sao bạn có thể biết rằng sống là bất tử? Bạn sẽ chết; sống chưa bao giờ chết. Bạn sẽ sống trong khổ bởi vì bạn là phủ định của sống, bản ngã là phủ định của sống. Phủ định bản ngã và sống sẽ xảy ra cho bạn. Do đó nhấn mạnh của mọi người vĩ đại - Jesus, Phật, Mohammed, Mahavira, Zarathustra, Lão Tử - tất cả họ đều nhấn mạnh vào một điều duy nhất: phủ định bản ngã và sống sẽ xảy ra cho bạn trong dư thừa. Nhưng bạn níu bám lấy bản ngã. Níu bám lấy bản ngã là níu bám lấy bóng tối, níu bám lấy khổ.

20/07/2021

Hat mầm của khổ:

Có thể có nhiều dạng của nguyên nhân của khổ: chúng có thể dưới dạng hạt mầm. Bạn có thể mang khổ của bạn dưới dạng hạt mầm - đang ngủ. Bạn có thể không nhận biết về nó, nhưng trong tình huống nào đó, nếu đất là đúng và hạt mầm có thể được nước và mặt trời, nó sẽ nhú ra. Cho nên thỉnh thoảng trong nhiều năm bạn cảm thấy rằng bạn không tham, và đột nhiên một ngày nào đó khi cơ hội đúng nảy sinh, tham có đó. Thế thì hạt mầm ở dưới dạng rất mờ ảo mà bạn không nhận biết tới, mờ ảo tới mức chừng nào bạn còn chưa tìm sâu bên trong bản thân bạn, bạn sẽ không có khả năng thấy rằng chúng có đó. Hay chúng có thể ở trong dạng thay phiên: thỉnh thoảng bạn cảm thấy hạnh phúc và thỉnh thoảng bạn cảm thấy bất hạnh. Bạn cảm thấy hạnh phúc với yêu, bạn cảm thấy bất hạnh với ghét; nhưng ghét và yêu là hai hiện tượng thay phiên của cùng một năng lượng. Thỉnh thoảng chúng sẽ ở trong dạng hoàn hảo: khi bạn chán nản, chán nản sâu tới mức bạn muốn tự tử; hay thỉnh thoảng khi bạn hạnh phúc tới mức bạn cảm thấy phát điên. Tất cả những dạng này đều phải được quan sát bởi vì "Tất cả những dạng này tồn tại vì vô nhận biết;"

Đầu tiên trở nên nhận biết về hiện tượng bề mặt: tham, giận, ghét; thế rồi đi sâu hơn, và bạn sẽ có khả năng cảm thấy hiện tượng thay thế - cả hai được nối lại. Vẫn đi sâu hơn, trở nên nhận biết hơn, và bạn sẽ cảm thấy hiện tượng rất mờ ảo bên trong bạn, như cái bóng, nhưng bất kì lúc nào nó cũng có thể thu được sự vững chắc. Cho nên nó xảy ra với người thánh thiện- người vừa một khoảnh khắc trước đã thánh thiện - rằng một người đàn bà đẹp tới, và mọi thánh thiện biến mất; chỉ trong một khoảnh khắc! Nó đã có đó dưới dạng mờ ảo. Hay, nó có thể dưới dạng hạt mầm. Biết dạng hạt mầm là khó khăn nhất bởi vì nó còn chưa nhú ra. Nó cần nhận biết hoàn hảo.

Nhưng toàn thể phương pháp để nhận biết: để trở nên ngày càng nhận biết hơn nếu bạn trở nên mộc mạc, đơn giản. Bạn sẽ trở nên nhận biết hơn và tự học sẽ trở thành có thể. Với tự học, bản ngã mất đi và người ta cảm thấy được buông xuôi. Và được buông xuôi là trên đường đúng.

Bất kì khi nào bạn quan sát, bạn không còn đó nữa. Mộc mạc đưa tới việc học cái ta; việc học cái ta đưa tới vô ngã, bởi vì bạn không có đó. Bạn càng biết nhiều về bản thân bạn, bạn càng ít có. Duy nhất người dốt nát có đó. Người chứng ngộ không có. Họ giống như cái trống rỗng, họ giống như bầu trời bao la. Nếu bạn đi vào vị Phật bạn sẽ không bao giờ tìm thấy ông ấy ở bất kì đâu. Bạn sẽ thấy không gian vô hạn, nhưng không có ai ở đó. Nếu bạn đi vào tôi bạn sẽ không tìm thấy tôi ở đó - cái trống rỗng, bầu trời bao la, tự do toàn bộ cho bạn. Bạn sẽ không loạng choạng va vào tôi; tôi không có đó. Khi bạn trở nên ngày một nhận biết hơn ở bên trong, bạn ngày càng ít có hơn. Nó bao giờ cũng theo cùng tỉ lệ: bạn càng vô nhận biết, bạn càng có nhiều hơn; Bạn càng nhận biết hơn, bạn càng ít có hơn. Khi bạn trở thành nhận biết hoàn hảo, bạn không có. Toàn thể năng lượng đã trở thành nhận biết; không cái gì bị bỏ lại cho bản ngã. Và thế thì bản ngã bị bỏ đi, cũng như con rắn tuồn ra khỏi bộ da cũ. Bây giờ bộ da chết nằm đó; bất kì ai cũng có thể lấy nó. Thế thì buông xuôi theo Thượng đế xảy ra. Bạn không thể buông xuôi theo Thượng đế được vì bạn là rào chắn.

Mọi người tới tôi và họ nói, 'Tôi muốn buông xuôi.' Điều đó là không thể được. Làm sao bạn có thể buông xuôi được? Bạn là người không buông xuôi. Khi bạn không có, buông xuôi có. Khi bạn dừng lại, buông xuôi xảy ra. Cho nên nhớ lấy, bạn không thể buông xuôi được. Nó không phải là nỗ lực về phần bạn - điều đó là không thể được. Bạn có thể làm chỉ một điều, cho nên: "mộc mạc, đơn giản. Nhiều năng lượng thế vậy bị bỏ lại điều tự phát trở thành nhận biết, và trong nhận biết bạn không có đó. Đột nhiên, bạn thấy rằng việc buông xuôi đã xảy ra. Đột nhiên, không làm gì cả về phần bạn... bạn đã không làm gì và buông xuôi đã xảy ra".

Buông xuôi theo Thượng đế là trạng thái của không có cái ngã bên trong bạn. Nó không phải là hành động về phần của bạn, không có nỗ lực trong nó. Nếu có nỗ lực, đó không phải là buông xuôi.

Buông xuôi là việc nhận ra. Khi bạn nhận biết và ngọn lửa đang cháy cao, đột nhiên bạn nhận ra rằng bóng tối không có đó. Bạn được buông xuôi; nó là khải lộ, việc nhận ra. Đột nhiên bạn sửng sốt! Bạn vắng bóng và Thượng đế có đó. Trong vắng bóng của bạn là Thượng đế, trong hiện diện của bạn chỉ là khổ. Trong hiện diện của bạn không cái gì là có thể, trong vắng bóng của bạn toàn thể cái vô hạn trở thành có thể. Những điều này là những điều tương hỗ nhau: mộc mạc, tự học tập và buông xuôi theo Thượng đế.

30/03/2019

Tình yêu con người phải được chăm sóc từ rất nhỏ...

16/02/2018

Trong khi PA 2 thì chấp nhận, không chống đối hay xung đột. Cái cần thiết là nhìn toàn diện vấn đề trong sự rõ biết tận tường để vượt ra ngoài vấn đề. PA 2 thì tự do, hoàn toàn tự do, chủ động quan sát chính mình từ mỗi khoảnh khắc, mỗi sát na đều tỉnh thức, sáng tỏ. Xác định bạn là gì? Là ai? PA 2 chấp nhận cái bạn đang là. Ðiều tối hậu: Không chống đối mà chấp nhận. Hãy để "Nó" nẩy mầm, chuyển biến, phát triển trong bạn cho đến đỉnh cao. Không có khoảng cách giữa bạn và bản thể.
"Nó" là một phần của sự trưởng thành, không ngăn cách giữa bạn và "thực"; đọa xứ và niết bàn; thiên đàng hay địa ngục... mà chỉ cần chuyển hoá. Với PA 2, ta sống rõ biết với dục vọng và nhìn thẳng "Nó." Thế nên hãy hiểu biết và tôn trọng.
Không có sự hủy hoại bản ngã. Tái sinh - chết - hay tồn tại đều không cần thiết trong PA 2. Cái cần thiết là Chuyển - Hoá - Tâm - Thức - Của - Chính - Mình. Thí dụ: Tính dục lúc nào cũng hiện diện. Ðó là nguồn năng lượng căn bản, xuyên qua nó bạn được cấu tạo hình hài và tính dục là năng lượng duy nhất bạn có. Thân xác bạn là tính dục. Tâm trí nhân loại, liên quan tới Tính dục. Vị trí căn để của mọi vấn đề lại chính là Tính dục! Trong Yoga, bạn cần chống đối, phải diệt dục. Loại bỏ dục chỉ để sáng tạo ra trung tâm năng lực nào khác nữa trong bạn?
Quả là một sai lầm. Càng chống đối, phân chia càng tạo ra xung đột. Càng thiết lập thêm cơ sở tạo thành hai cực đối lập. Nhưng Tính dục không phải là Trung Tâm Năng Lượng mà nó chỉ dùng để chuyển tải năng lượng.
Hãy thay đổi và chuyển hoá chúng. Vâng, bạn có thể cho ra, làm ra nguồn năng lượng nào đó. Nhưng nó đứng ngoài sự tồn tại của trung tâm lực. Theo Ta**ra bạn chỉ cần chuyển hoá theo chiều hướng mới, lành mạnh, chứ đừng nên xem nó là kẻ thù mà hãy tìm hiểu và nên làm hoà với nó.
Tính dục chỉ là dạng năng lượng; không có gì tội lỗi hay xấu xa. Năng lượng tính dục là tự nhiên, bạn không thể hủy diệt nó. Không thể nào hủy diệt năng lượng. Bạn chỉ có thể đơn giản trong quan niệm để chuyển hoá, và đưa nó vào chiều không gian mới, vào quan niệm mới, vào sức sống mới.
Ðiều quan trọng là năng lượng tính dục khi sử dụng, nó có lợi mà cũng rất nguy hiểm. Ðó là hai mặt của một vấn đề tùy theo cách bạn ứng dụng, hay đối xử với nó.
Ðè nén hay ham muốn đều là thái độ bệnh hoạn. Nó trở thành nỗi ám ảnh đưa ta từ tâm trạng này sang tâm trạng khác. Hãy nhìn nó với tất cả ý thức nhận biết. Vận hành ham muốn một cách sáng suốt, thông tuệ để chuyển hóa năng lượng từ trạng thái tiêu cực sang tích cực.
Bạn có thể xuyên qua Dục, nhưng vẫn bình thản, dường như nó tách rời khỏi bạn. Nó trở nên "không phải là vấn đề"; không phải là vấn đề để giải quyết. Bạn vẫn còn đó nhưng "vô hình thể" hiện hữu mà không hiện hữu.
PA 2 không kêu gọi một cách dứt khoát và đơn giản như thế. Nó có vẻ như là sự khó khăn bởi vì làm sao để bạn đi vào ham muốn mà không bị dục lôi cuốn? Làm sao để hành động với Dục với đầy đủ nhận biết và tỉnh thức?
Tâm thức thường sợ hãi; lúc nào cũng cảnh giác, nhắc nhở, đề phòng: "Tính dục là nguy hiểm, là cạm bẫy, là tội lỗi, là hiểm họa" (bạn đã được dạy như thế). Không, tính dục không nguy hiểm. Bất cứ hiểu biết nào về tính dục qua tri kiến, tri thức hay định danh đều sáng tạo niềm sợ hãi trong bạn.
Sự thực bạn hiểu về mình một cách rõ ràng, rõ biết mình đã tự lừa dối như thế nào! Nhưng tâm trí chúng ta lại rất xảo quyệt và quá đỗi thông minh. Nó có thể làm bạn tự dối: "Ta hoàn toàn tỉnh thức trong từng phút giây. Rất ư là tỉnh táo trong mọi vấn đề. Không có gì có thể làm ta mất chủ động. Kể cả Tính dục và... nói chung là tất cả mọi thứ."
Ðó chỉ là tự trấn tỉnh và nó cũng chính là nguyên nhân làm cho bạn luôn luôn sống trong cảm giác bất an và sợ hãi.
Ðối với PA 2, không có sự sợ hãi, hay nói một cách khác, sự sợ hãi không tồn tại trong PA 2. Sự sợ hãi chỉ tồn tại trong bản ngã, bản ngã chính là môi trường hoàn toàn thích hợp cho hoá thành sự sợ hãi và cũng chính là nơi trú ẩn tốt nhất, an toàn nhất cho nó.
Ðối với những người sống vững vàng trên nền tảng nhân tính với lòng từ hoàn hảo, họ trong sáng với tính dục một cách tự nhiên. Ðối với Tính dục, họ thoải mái vì nó hoàn toàn bình dị, trường hợp này hoàn toàn khác hẳn.
Ðừng lệ thuộc vào giác quan mà chỉ cần nhận biết. Nhận biết cái gì còn ẩn phía sau giác quan, nếu không sự thấy sẽ trở thành vấn đề. Những ám ảnh sau khi ghi nhận những ảnh hình, những đối tượng, thuộc về tính dục, ta sẽ vội vàng cho rằng đôi mắt mình bị quỷ ám.
Nó khiến cho bạn muốn nhìn, làm cho bạn ham muốn... Bạn bị mê hoặc nên mù quáng trong cái thấy. Khi cảm nhận những điều trong quá khứ là sai lầm, bạn đau khổ vì những sai lầm, tức thì bạn muốn hủy diệt, hủy diệt tất cả, hủy diệt những gì bạn cho là phương tiện của cái thấy. Bạn cho rằng chính cái thấy làm bạn sai lầm. Bạn muốn hủy diệt, muốn chạy trốn tất cả: đôi mắt, đối tượng... những gì có liên quan.
Quả thật sai lầm. Bạn càng chống đối vô tình bạn tạo mảnh đất mầu mỡ cho sự muốn thấy phát triển. Bạn vô tình tập trung vào đôi mắt "một cách rất ư là... vô ý", để bạn tự do ngấm ngầm quan sát một cách "rất vô tư", quan sát ngày càng nhiều qua thầm lén.
Diễn tiến của mặc cảm tội lỗi sẽ dẫn đến sự cảm nhận tội lỗi nhiều hơn, để trong tội lỗi chất chồng thêm mặc cảm phạm tội và quyết định buông thả mình vào dục vọng trong cái biện minh "không thắng nổi sức mạnh của nó".
Ðể rồi bạn đi đến tự hủy diệt trong mặc cảm. Tất cả đều giống nhau, có khác nhau chăng chỉ là dạng thức và chẳng qua bạn ngộ nhận về năng lực của trung tâm tính dục.
Mắt chưa hề là cái thấy, hay sự thấy, đơn giản chỉ là cánh cửa, chỉ là cánh cửa sổ nhỏ mà con người mộng mơ gọi là "cửa sổ tâm hồn".
Ðơn giản là cánh cửa nên diễn tiến những trạng thái trong bạn dễ dàng xuất hiện. PA 2 chấp nhận tất cả. Dù anh là ai, bước đầu căn bản hoàn toàn chấp nhận, xuyên qua chấp nhận bạn sẽ trưởng thành, bạn mới có thể sử dụng năng lượng và hiểu cách ứng dụng nó. Và chỉ khi nào biết chấp nhận, chúng ta sẽ dể dàng khám phá và biết năng lượng là gì, tính dục là gì hay hiện tượng năng lượng là gì.
Chúng ta chưa biết gì về điều đó. Chúng ta chỉ hiểu qua giáo dục của trường lớp và xã hội. Chúng ta tham dự vào hoạt động tính dục nhưng với tâm trí không thuần khiết mà trong mặc cảm tội lỗi.
Chúng ta tham dự trong trạng thái kiềm hãm, căm ghét, vội vàng, hoạt động như một hệ thống đã được lên chương trình. Khi hoàn tất, sự việc giống như vừa trút một gánh nặng, hay như vừa làm xong một bổn phận, một nghĩa vụ.
Hoạt động tính dục vẫn tiếp tục xảy ra như một đáp ứng của bản năng. Không có sự nhạy cảm của tình yêu, cái đẹp. Tất cả mọi động thái đang xảy ra chung quanh, bạn không thể hiểu được, không thể nào bạn hiểu được.
Ngoại trừ bạn là người mẫn cảm sâu sắc, ngoại trừ bạn đang ở trong trạng thái lắng đọng của cảm xúc, hoặc bạn đang trong trạng thái chuyển động vận hành, có thể trong sự thấm nhuần của yêu thương sẽ cho bạn thấu triệt được điều ấy!
Bạn cho rằng bạn hiểu "tính dục"? Bạn chỉ có thể hiểu như nhà thơ đi dạo giữa vườn hoa. Bạn có thể đi ngang nghe được hương trong gió với đôi mắt nhắm nghiền. Trong cái vội vàng thoáng chốc ấy, bạn đã rời khỏi khu vườn xinh đẹp, thế thì làm sao bạn kiểm soát được hành động mà cho là tỉnh thức, là nhận biết.
PA 2 chấp nhận, bất kể bạn là gì, bạn là ai.
Bạn chính là nguồn năng lượng bí ẩn vô cùng vĩ đại trên mọi phương diện.
Tất cả những điều này sẽ phong phú hơn nữa khi sự trực nhận được xảy ra trong chiều thứ tư. Hãy đối diện với "tính dục", sống trong nguồn năng lượng đó bằng cả tâm hồn, cho phép mọi việc xảy ra, với sự nhạy cảm, với tự do tâm trí, với tất cả sự duy trì tỉnh thức để bạn không bị phân chia, để bạn thật sự yêu thương, như yêu thương chính bản thể mình trong trọn vẹn của sự hiểu biết. Mỗi một ham muốn là cỗ xe đưa bạn vào thế giới phân chia, và mỗi năng lượng lại là sự trợ giúp. Ðể rồi cả thế giới đều là đền thờ, là nơi thánh thiện, tinh khiết và sáng trong. ( Chờ xem phần kế tiếp..)

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Energy Meditation posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Energy Meditation:

Share