25/12/2025
GIỮA PHỐ XÁ ỒN ÀO, TA ĐI TÌM CHÚA NHƯ THẾ NÀO?
Đêm Giáng Sinh năm nay, tôi không ở bên các bạn nhỏ trong lớp giáo lý, cũng không ở với các bạn trẻ trong nhóm tôi đồng hành như những năm trước. Có lẽ vì tôi đã bước qua một chặng đường khác của đời mình. Chính trong sự thay đổi ấy, Chúa mời gọi tôi ra đi, không để làm điều gì lớn lao, mà để học lại cách nhìn thế giới bằng đôi mắt khác.
Bước ra phố, tôi không đi tìm ánh đèn rực rỡ hay sự náo nhiệt của đêm lễ hội, mà đi tìm những con người, những con người dễ bị quên lãng giữa dòng người đông đúc. Giữa hành trình ấy, lòng tôi chợt vang lên một câu hỏi: đêm nay, Đức Giêsu có thực sự sinh ra giữa phố xá này không? Và nếu có, Người đang ở đâu?
Đêm Giáng Sinh, các con phố trở nên tấp nập lạ thường. Người người chen chân đi xem lễ hội. Có những con đường mà cả năm hiếm khi ùn tắc, vậy mà đêm nay dòng người di chuyển chậm chạp, gần như đứng yên. Thành phố sáng rực ánh đèn, nhưng lòng người thì mỗi nơi một khác.
Hình ảnh của những người vô gia cư có lẽ là điều khiến tôi dừng lại và suy nghĩ lâu hơn cả. Họ ngồi bên lề đường, không phải vì chọn ở đó, mà vì không có nơi nào để trở về. Một tấm bạt mỏng, một góc hiên tạm bợ, một khoảng vỉa hè đủ để qua đêm là “chỗ ở” của họ. Họ lo cho bữa ăn ngày mai, lo tìm một nơi có thể ngả lưng khi đêm xuống, như Giuse năm xưa đã vất vả giữa đêm Bêlem để tìm cho Maria một chỗ trú chân. Nhìn họ, tôi chợt hiểu: Giáng Sinh không bắt đầu từ ánh đèn, mà bắt đầu từ nỗi lo rất thật của những con người không có chỗ ở.
Kế đến là những người lao động, những bán hàng rong, những người bán vé số. Những khuôn mặt mệt mỏi vẫn cố bám lấy phố phường, cần mẫn giữa dòng người vui chơi náo nhiệt. Họ giống các mục đồng ngoài đồng vắng năm xưa, âm thầm canh giữ đàn chiên trong đêm tối, chẳng hay biết rằng chính mình lại là những người đầu tiên được mời gọi đến gặp Đấng Cứu Thế.
Rồi tôi gặp những nhóm bạn trẻ đi vui chơi, những đôi nam nữ ngồi bên ly cà phê, những nhóm bạn nâng ly chúc mừng nhau trong ngày đặc biệt, những cặp đôi tay trong tay dạo bước bên bờ sông. Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi, niềm vui và những điều rất đỗi bình thường đan xen vào nhau. Giống hệt đêm Bêlem năm xưa, khi cả thế giới vẫn quay theo nhịp riêng của mình, mà không hay biết rằng Thiên Chúa đã chọn một máng cỏ nghèo để bước vào lịch sử loài người.
Sau cùng, tôi hòa mình vào đêm diễn nguyện, nơi có đủ mọi nhân vật: từ mục đồng, chủ quán trọ, cho đến cặp đôi Giuse – Maria. Đêm diễn diễn ra náo nhiệt và đông đúc, với sự hiện diện của đủ mọi thành phần và tầng lớp. Có người đến để tìm niềm vui, có người để giải trí, có người để tìm bình an, và cũng có người như các mục đồng năm xưa đến chỉ để gặp Chúa.
Đêm diễn khép lại bằng thánh lễ đêm vọng Giáng Sinh. Sau thánh lễ, tôi nán lại cùng các bạn giới trẻ Giáo xứ Búng để phát quà cho các em nhỏ. Rồi tôi tiếp tục rảo bước thêm một chút nữa, khi trời đã về khuya và những hạt mưa rơi thưa dần. Con phố lúc này vắng hơn, nhưng vẫn còn những hàng quán sáng đèn, vẫn còn những nhóm bạn trẻ đang ngồi bên nhau trong niềm vui giản dị.
Tôi quay trở lại nơi những người vô gia cư, nơi những người bán vé số, họ vẫn còn đó. Họ vẫn cố gắng thêm một chút nữa, mong kiếm đủ cho bữa ăn sáng mai, dù lượng người qua lại đã thưa dần theo bóng đêm. Giáng Sinh đã đi qua với nhiều người, nhưng với họ, một đêm mưu sinh vẫn chưa kết thúc.
Tin Mừng kể rằng, khi thiên thần loan báo, các mục đồng đã bỏ lại công việc của mình và vội vã lên đường. Không phải vì họ nhàn rỗi, mà vì lời hẹn của Thiên Chúa đã chạm đến trái tim họ, và trái tim ấy không thể ở yên.
Giữa phố xá đêm nay, Đức Giêsu vẫn đang đến. Người đến trong phận nghèo, nơi những cảnh đời mong manh, trong niềm vui rất đỗi đời thường, và cách riêng trong Thánh Lễ. Có lẽ vấn đề không phải là Chúa có đến hay không, mà là tôi có đủ chậm để nhận ra Người, và đủ can đảm để lên đường tìm Người hay không.
Những hình ảnh bắt gặp trong đêm Giáng Sinh này trở thành một lời mời gọi, trước hết dành cho chính tôi, và rồi cho mỗi người: giữa bao lo toan, bận rộn và ồn ào của cuộc sống, liệu chúng ta có sẵn sàng trở thành những mục đồng của thời hôm nay, dám bước ra khỏi nhịp sống quen thuộc để đi tìm Đấng đã âm thầm đến vì chúng ta?
Batô Nguyễn OMI