ƠN GỌI THÁNH HIẾN

ƠN GỌI THÁNH HIẾN God chooses more, people choose God less. "He who offers joyfully is loved by God" (2 Cor 9: 9)
(7)

03/05/2026

Vậy là, không có phép màu nào xảy ra!!!
Gần hết ngày nghỉ rồi mà chưa Hôi Dòng nào gọi điện 🫥

ĐOÁ HỒNG BÊN HÀNG RÀO KHÉP KÍNNgười ta vẫn gọi đó là “nét đẹp của một tu viện…” Trong ánh mắt của nhiếp ảnh, trong ngôn ...
03/05/2026

ĐOÁ HỒNG BÊN HÀNG RÀO KHÉP KÍN

Người ta vẫn gọi đó là “nét đẹp của một tu viện…”

Trong ánh mắt của nhiếp ảnh, trong ngôn ngữ văn chương, người ta vẫn gọi bằng một danh xưng đã mất, như thể mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên.

Phải chăng người ta không soi chiếu vào điều đang có, mà đang cố giữ lại điều đã mất? Hay đơn giản, người ta chỉ cần một cái tên đủ đẹp, còn bên trong nó thực sự là gì, không còn quan trọng nữa?

Nó sáng sủa, thẳng thớm, tinh tươm đến mức không còn lại một vết tích gì cuả thời gian, như cách một con người đã kịp phấn sáp trang kim cho sự lộng lẫy tân kỳ của dung nhan nhưng buông lơi mất cốt cách tinh thần từng là….

Hai chữ “từng là” nghe nhẹ tênh, như thể chỉ cần một lần sửa chữa, một lớp sơn phủ, là có thể đặt quá khứ sang một bên - những năm tháng âm thầm, những lời kinh lặng lẽ, những điều đã từng làm nên linh hồn của một nơi chốn.

Nhưng có thật là quá khứ biến mất dễ dàng đến thế ? Hay chỉ là không còn hiển hiện trên bề mặt, mà còn đâu đó, vẫn nằm lại trong những khoảng không không ai còn gọi tên?

Lịch sử có thể bị khuất lấp bằng phép thuật của ngôn ngữ, bằng dã tâm độc chiếm. Nhưng phần cốt lõi của nó thì không, vẫn lặng lẽ ở lại, khiến người ta không thôi lần tìm, như để hiểu một người mình thương. Cánh cổng đã khép kín. Hàng rào kẽm g*i có thể ngáng trở “bước chân vào” nhà Chúa, nhưng không ngăn nổi nỗi “khát mong gặp được ”, một ước muốn không cần lối đi, hệt như cái cách một bàn tay nào đó đã đến trước mà đặt dọc hàng rào những đoá hoa tươi - như thể có những điều không cần vượt qua, chỉ cần được hướng về cũng đã đủ gần.

Trên chóp đỉnh, thánh giá hãy còn đó, như một ký ức không thuộc thời gian để tan đi trong lớp sơn mới. Mọi thứ bên dưới có thể đã đổi khác, nhưng cao điểm đó vẫn giữ một sự hiên ngang thinh lặng không ai chạm tới. Và Đức Mẹ vẫn lặng lẽ nhìn ra, không phải để giữ lại quá khứ, mà như chờ một điều gì đó còn sâu hơn cả những gì đã mất.

Có những điều không biến mất theo cách người ta nghĩ.

Có một thời, nơi này từng không chỉ là một kiến trúc, mà là một nhịp sống. Tiếng chuông chiều vang lên không phải để nhắc thời gian, mà để kéo con người ra khỏi những lao xao chộn rộn bên ngoài. Câu kinh không vội vã, không phô trương, chỉ lặng lẽ đi qua từng ngày như một hơi thở chung. Và bản thánh ca, dường như cũng đã lùi vào một góc nào đó rất sâu…

….Tất cả đã không còn hiện diện như trước. Nhưng cũng không hẳn đã rời đi. Chỉ là, chúng không còn được nghe thấy bằng giác quan nữa mà thôi…

….Người lữ khách lặng lẽ đặt vào một đóa hồng mừng Tháng Hoa bên tường rào.

Rồi rời đi!

Còn câu kinh bước vào…và ở lại…

Vinh Nguyen
Đà Lạt 03.05.2026

Kỳ thi "nặng", nhưng có Chúa "gánh" cùng con--------------------------------------“Lạy Chúa Giêsu,Con đang ngồi đây, giữ...
03/05/2026

Kỳ thi "nặng", nhưng có Chúa "gánh" cùng con
--------------------------------------
“Lạy Chúa Giêsu,
Con đang ngồi đây, giữa những chồng sách vở ngổn ngang và ánh đèn khuya đã mỏi. Con thấy mình thật nhỏ bé và bất lực. Chúa ơi, bài thi thì quá nặng, thời gian cứ lạnh lùng trôi qua kẽ tay, mà trí tuệ của con dường như đã cạn kiệt, chẳng thể nạp thêm được điều gì nữa.

Trong cơn tuyệt vọng của một đứa sinh viên đuối sức, con bám lấy lời Chúa: "Thầy là Đường".
Lạy Chúa là Đường, xin hãy dắt con đi qua những trang sách đang làm con nghẹt thở.

Lạy Chúa là Sự Thật, xin soi sáng sự u tối trong trí óc con, để những kiến thức này không còn là những con chữ vô hồn, mà trở thành công cụ để con phục vụ đời sau này.

Lạy Chúa là Sự Sống, xin rót thêm sức mạnh vào đôi mắt đang mỏi nhừ, vào bộ não đang tê liệt của con, để con không gục ngã trước khi chạm đến đích.

Lạy Chúa, con biết mình kém cỏi. Con không dám xin những điều kỳ diệu hão huyền, con chỉ xin Ngài "ở trong con" như Chúa Cha ở trong Ngài. Xin cho con cảm nhận được rằng khi con mệt nhoài, Ngài chính là nơi con tựa đầu.

Con xin đặt cây bút này, kỳ thi này, và cả nỗi sợ hãi này vào đôi tay đầy thương tích nhưng quyền năng của Ngài. Xin hãy cùng con bước vào phòng thi, vì có Ngài là Đường, con sẽ không sợ lạc lối giữa những lo âu.
Amen.”
Đinh Đức Thịnh

✝✝✝ Ai tín của Hội Dòng Mến Thánh Giá Huế: Nữ tu Anê Trần Thị Hiệp.
03/05/2026

✝✝✝ Ai tín của Hội Dòng Mến Thánh Giá Huế: Nữ tu Anê Trần Thị Hiệp.

🥰 GIÁO XỨ TRÀNG LƯU(GP HÀ TĨNH) CÓ THÊM 1 TÂN LINH MỤC, 1 TÂN VĨNH KHẤN VÀ 1 TÂN TIỀN CHỦNG VIỆN TRONG MỘT GIA ĐÌNH - NI...
03/05/2026

🥰 GIÁO XỨ TRÀNG LƯU(GP HÀ TĨNH) CÓ THÊM 1 TÂN LINH MỤC, 1 TÂN VĨNH KHẤN VÀ 1 TÂN TIỀN CHỦNG VIỆN TRONG MỘT GIA ĐÌNH - NIỀM VUI 3 TRONG 1.

Tạ ơn Chúa, chúc mừng ông bà cố và gia đình. Xin mọi người cầu nguyện cho Cha mới, cho Sr và Thầy.

--- --

Cre: Truyền Thông Tràng Lưu Ngàn Sâu

Trong Hoạ Có Phước - Trong Phước Có HọaPhước đến chớ vội mừng, họa sang đừng quá lụy.Tâm Bất Biến Giữa Dòng Đời, Ấy Mới ...
03/05/2026

Trong Hoạ Có Phước - Trong Phước Có Họa
Phước đến chớ vội mừng, họa sang đừng quá lụy.
Tâm Bất Biến Giữa Dòng Đời, Ấy Mới Là Đại Trí.

CHUYỆN ÔNG LÃO MẤT NGỰA.

Ngày xưa, có ông lão sống ở vùng biên thùy xa xôi…
Một ngày nọ, con ngựa quý của ông tự nhiên chạy mất. Hàng xóm láng giềng hay tin đều kéo đến chia buồn, nhưng ông lão chỉ thản nhiên mỉm cười: “Mất ngựa, chắc gì đã là họa?”

Vài tháng sau, con ngựa mất tích đột ngột quay về, lại còn dắt theo một con ngựa chiến khác khỏe mạnh hơn. Người thân thấy vậy liền đến chúc mừng cho vận may của ông. Ông lão lại điềm nhiên bảo: “Được thêm ngựa, chắc gì đã là phước?”

Con trai ông lão vì quá thích thú ngựa quý nên nhảy lên cưỡi thử, chẳng may bị ngã gãy chân, từ đó thành người tàn tật. Mọi người lại đến an ủi, xót thương cho tai họa của gia đình ông. Ông lão vẫn bình tĩnh đáp lại: “Gãy chân, chắc gì đã là họa?”

Một năm sau, giặc ngoại xâm tràn vào biên giới, trai tráng trong làng đều phải ra trận và phần lớn đều bỏ mình nơi chiến địa. Duy chỉ có con trai ông lão vì thương tật nên được ở lại nhà, nhờ thế mà cha con đều bảo toàn được mạng sống.

Đi đến tận cùng, ta mới thấu: Sự đời xoay vần, họa phước vốn khó lường...

Thế gian thường vội vã vui mừng khi gặp may mắn và bi lụy khi đối mặt với tai ương.
Nhưng người có trí tuệ hiểu rằng, hoạ và phước vốn là hai mặt của một đồng xu, luôn xoay vần và nương tựa vào nhau.

Khúc quanh của dòng sông chưa chắc đã là ngõ cụt, mà có khi là để mở ra một chân trời mới. Nỗi đau ngày hôm nay có thể là hạt mầm cho sự thức tỉnh ngày mai. Một cánh cửa đóng lại, đôi khi không phải để nhốt ta vào bóng tối, mà là để ta tìm thấy một lối đi khác bình yên hơn.

Họa hay phước, thực ra không nằm ở sự việc xảy đến, mà nằm ở cách ta đón nhận:
Tâm chưa thấu, chao đảo theo ngoại cảnh.
Lòng đã định, điềm nhiên trước biến động.

Đừng vội cười khi đắc ý, cũng đừng vội khóc lúc đoạn trường. Cứ bình thản mà đi, trời xanh tự có cách an bài.

📌 Mời bạn tham khảo cuốn sách “Góc nhìn đa chiều: Cổ học tinh hoa”: https://s.shopee.vn/6pxFL25G8z

Ái Tín
03/05/2026

Ái Tín

02/05/2026

Hạnh phúc của vợ chồng, là vì nhau mà cố gắng, vì nhau mà tin tưởng, vì nhau mà sinh con cái nuôi dạy tốt, vì nhau mà chuyên lo việc nhà, vì nhau mà thay đổi. Đừng vì miệng người khác mà buông xuôi nhé.

Cộng đoàn nâng đỡ làm nên sức mạnh mục tửNgày nay, khi thế giới phát triển vượt bậc về mọi mặt, người ta tưởng chừng cuộ...
02/05/2026

Cộng đoàn nâng đỡ làm nên sức mạnh mục tử

Ngày nay, khi thế giới phát triển vượt bậc về mọi mặt, người ta tưởng chừng cuộc sống con người sẽ bình an và hạnh phúc hơn. Thế nhưng, hai từ “khủng hoảng” lại xuất hiện nhiều hơn bao giờ hết, từ khủng hoảng môi trường, kinh tế, xã hội, đến khủng hoảng văn hóa và gia đình v.v. Hơn nữa, con người hôm nay còn đối diện với một khủng hoảng sâu xa hơn nơi nội tâm: sự cô đơn, lo âu, mất ý nghĩa sống và khủng hoảng niềm tin. Những thực tại ấy không chỉ diễn ra ở xã hội, nhưng cũng xuất hiện trong đời sống Giáo hội, nơi các linh mục, tu sĩ và những người lãnh đạo cộng đoàn cũng mang trong mình giới hạn, mỏi mệt, thử thách, và cả những đêm tối nội tâm. Trong tháng Giáo hội cầu nguyện cho các linh mục đang gặp khủng hoảng, hẳn đây là một gợi nhắc thiết thực thúc đẩy các Kitô hữu về sứ vụ cầu nguyện cho các mục tử của mình. Từ đây, bài viết mở ra một câu hỏi căn bản về vai trò của cộng đoàn1 đối với cuộc khủng hoảng của các linh mục và với khủng hoảng của những người sống đời thánh hiến nói chung. Cộng đoàn có thực sự là nơi nâng đỡ, hay vô tình để những người đang phục vụ mình phải chiến đấu một mình?

Đức Hồng Y Radcliffe đã dùng hình ảnh “Không để Phêrô một mình trên thuyền” để diễn tả rất đúng trực giác Tin mừng về tính hiệp thông cộng đoàn. Theo ngài, một cộng đoàn chân thực không phải là nơi ai nấy đứng xa để nhận xét, nhưng là nơi người ta cùng lên thuyền, cùng chia sẻ gió ngược và cùng chờ Chúa đến giữa đêm tối. Khi Đức Giêsu buộc các môn đệ xuống thuyền, Người không chỉ sai họ đi qua bờ bên kia, nhưng còn đặt họ vào cùng một số phận với vị đứng đầu nhóm, để họ không thể tách mình khỏi cơn bão mà Phêrô đang đối diện (x. Mc 6,45-52).2

Quả thực, Kinh Thánh không nhìn đời sống phục vụ của người được sai đi như một con đường đơn độc. Khi ông Môsê mỏi tay trên núi, dân Israel đã chiến thắng không chỉ nhờ lời cầu xin, mà còn nhờ ông Aharon và Khur nâng tay ông lên cho đến khi mặt trời lặn (x. Xh 17,12). Hình ảnh ấy rất đẹp và rất thật, có những trận chiến thiêng liêng mà người lãnh đạo không thể một mình vượt qua, đức tin của một cộng đoàn thể hiện bằng khả năng nâng đỡ người đang mỏi mệt, chứ không phải đứng xa để quan sát họ chao đảo. Tân Ước cũng cho thấy cộng đoàn Kitô hữu được mời gọi “mang gánh nặng cho nhau” (Gl 6,2), cùng “khóc với người khóc” (Rm 12,15), và “quý trọng những người vất vả vì anh em, những người đứng đầu trong Chúa” (x. 1Tx 5,12-13). Những lời ấy không chỉ là lời khuyên đạo đức, nhưng diễn tả một cấu trúc thuộc về bản chất của Giáo hội. Giáo hội không phải là nơi các cá nhân đứng riêng lẻ rồi cùng nhìn về một vị mục tử như về một đối tượng đánh giá, nhưng là thân thể Đức Kitô, trong đó “nếu một bộ phận đau, mọi bộ phận cùng đau” (1Cr 12, 26).

Trong Giáo hội, việc cầu nguyện cho các linh mục, tu sĩ là một thực hành rất quen thuộc trong phụng vụ, trong đời sống cá nhân hay trong giờ cầu nguyện của các cộng đoàn. Tuy nhiên, dường như khi cầu nguyện một cách chung chung cho các linh mục trong hoàn cảnh bình thường thì dễ, thế nhưng, điều đáng suy tư là khi có một linh mục cụ thể thật sự gặp khó khăn, phản ứng của cộng đoàn lại không luôn như vậy. Có khi đó là sự im lặng lạnh lùng, có khi là né tránh, có khi là những lời bàn tán không dứt, và cũng có khi là thái độ phán xét mau lẹ như thể mọi yếu đuối của linh mục đều lập tức trở thành một thất bại không thể cứu vãn.

Người Công giáo Việt Nam có nét đẹp là lòng kính trọng đối với các linh mục và tu sĩ, nhưng có khi sự kính trọng trở nên thái quá khi nhìn họ như một vị thánh mà quên rằng họ cũng là con người mỏng dòn, có yếu đuối và giới hạn. Và như thế, một phản ứng trái chiều là khi một linh mục hay tu sĩ gặp khó khăn, cộng đoàn lại trở nên những “thẩm phán” khá nghiêm khắc với những lời bàn và tán câu chuyện của các ngài, một cám dỗ bởi thứ thỏa mãn rất nguy hiểm, lấy khuyết điểm của người phục vụ mình làm đề tài cho sự hiếu kỳ, thay vì coi đó là tiếng gọi hoán cải cho toàn Thân Thể. Trong hoàn cảnh ấy, vị mục tử có thể bị đặt vào vị trí của “Phêrô một mình trên thuyền”, vẫn ở đó giữ vai trò của mình, nhưng bên trong là sóng gió chao đảo. Nếu cộng đoàn chỉ đòi họ mạnh mẽ mà không nâng đỡ, thì nguy cơ không chỉ là họ kiệt sức cá nhân mà chính đời sống cả cộng đoàn cũng suy yếu. Bởi lẽ, một bề trên, một tu sĩ được trao trách nhiệm dẫn dắt cộng đoàn cũng chỉ là một người được gọi để phục vụ trong những giới hạn của phận người. Họ cần lời cầu nguyện, sự thấu hiểu, và cả những con người có thể ngồi lại với họ mà không biến nỗi đau của họ thành câu chuyện lan truyền.

Về điểm này, một linh mục đã chia sẻ trên Mạng lưới Cầu nguyện của Đức Giáo hoàng rằng các linh mục cũng cần được lắng nghe như bất cứ ai, và họ cũng cần tình bạn chân thật chứ không phải những tương quan chỉ mang tính chức năng. Theo ngài, cần có một sự nâng cao nhận thức hơn nơi cộng đoàn giáo dân, đó là học cách yêu mến các linh mục của mình, tránh nói hành nói xấu, có thể nghĩ đến việc mời các ngài đến nhà cách vô vị lợi, hoặc tạo điều kiện cho họ thư giãn mà không kèm theo yêu cầu nào, như một cuộc dạo chơi, cùng xem một trận đấu…Ngài nói “Tôi tin rằng, để các linh mục có thể sống và thi hành sứ vụ cách quân bình và triển nở, điều cần thiết là có nhiều giáo dân tích cực hơn bên cạnh các ngài.”3

Như vậy, lời mời gọi “không để Phêrô một mình trên thuyền” không chỉ là một hình ảnh cảm động, nhưng là một chuẩn mực cho đời sống Giáo hội. Chúa Giêsu đã từng xin các môn đệ: “Anh em hãy ở lại đây mà thức với Thầy” (Mt 26,38). Một lời xin rất con người và rất thiêng liêng. Ở lại. Canh thức. Đừng bỏ đi. Đừng để một người cô đơn trong cơn hấp hối. Đó cũng là điều nhiều vị mục tử âm thầm cần nơi cộng đoàn: không cần những lời khích lệ lớn lao, nhưng là ở lại thật sự. Nhiều khi, điều cộng đoàn thiếu không phải là lòng nhiệt thành mà là thiếu cái nhìn cảm thông, có khả năng thấu hiểu những áp lực, những đòi hỏi mục vụ ngày càng phức tạp của các linh mục, tu sĩ; và yêu mến nâng đỡ họ bằng sự lắng nghe, bằng lời cầu nguyện và cộng tác chân thành. Từ đó, có thể nói điều cần thiết đối với các cộng đoàn hiện nay là một nền văn hóa mục vụ trưởng thành hơn. Nền văn hóa ấy không xem vị lãnh đạo cộng đoàn như một nhân vật xa cách, cũng không xem họ như đối tượng của sự thất vọng tập thể. Nhưng nhìn họ trong tương quan thật với toàn thân thể Giáo hội. Họ có trách nhiệm, có thẩm quyền thiêng liêng, nhưng cũng rất cần được cộng đoàn nâng đỡ, chia sẻ, cầu nguyện và ở lại bên họ trong những thời khắc khủng hoảng. Chính sự hiện diện cảm thông và đồng hành của cộng đoàn làm nên sức mạnh giúp các linh mục, tu sĩ sống sứ vụ cách bình an hơn, bền bỉ hơn và trung thành hơn. Và điều đó cũng làm nên sức mạnh của cả cộng đoàn Giáo hội cùng liên đới, cùng nâng đỡ và cùng bước đi trong Chúa Kitô.

Maria Hải Châu, SSS

1 - Có thể hiểu là cộng đoàn giáo xứ đối với vị linh mục, hoặc cộng đoàn dòng tu đối với vị bề trên hay với các tu sĩ của mình.

2 - x. Bài suy niệm Tin mừng của Đức Hồng y Radcliffe, O.P. trong buổi khai mạc Công nghị Hồng y vào chiều thứ Tư, 07/01/2026. https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/khong-duoc-de-phero-mot-minh-tren-thuyen

3 - x. Lionel, “Lời mời gọi sống tinh thần lắng nghe và tình huynh đệ rõ nét hơn đối với các linh mục” truy cập ngày 20 tháng 4 năm 2026. https://www.prieredupapefrance.net/plaidoyer-pour-une-ecoute-et-une-fraternite-plus-manifestes-envers-les-pretres/

Đu Trend và cũng thấy hợp lý Lạy Chúa, con đây.Xin dạy con bước đi trong ơn gọi Ngài trao.
02/05/2026

Đu Trend và cũng thấy hợp lý
Lạy Chúa, con đây.
Xin dạy con bước đi trong ơn gọi Ngài trao.

02/05/2026

ĐỜI NGƯỜI…
Khó nhất: Giữ miệng…Mệt nhất: Giải thích…Sai nhất: Vội tin…Khôn nhất: Quan sát…
Bền nhất: Chữ tín…Đắt nhất: Bài học
Khó làm nhất: Buông Bỏ.

TRƯỚC KHI YÊU HÃY TƯ DUY ĐÚNG.1. Đừng chọn bằng cảm xúc nhất thời. Cảm nắng, rung động là bình thường, nhưng:• Tình yêu ...
02/05/2026

TRƯỚC KHI YÊU HÃY TƯ DUY ĐÚNG.

1. Đừng chọn bằng cảm xúc nhất thời.

Cảm nắng, rung động là bình thường, nhưng:

• Tình yêu bền cần lý trí + quan sát lâu dài
• Đừng vội yêu chỉ vì "hợp vibe", "nói chuyện vui".

Hãy nhìn vào cách họ sống, cư xử, đối mặt vấn đề, không chỉ lời nói.

2. Nhìn vào nhân cách hơn là điều kiện.

Ngoại hình, tiền bạc có thể hấp dẫn, nhưng:

• Người tử tế sẽ tôn trọng bạn, gia đình bạn.
• Biết chịu trách nhiệm, không đổ lỗi.

Người có nhân cách tốt, sẽ ít làm bạn tổn thương về lâu dài.

3. Cảm giác an toàn quan trọng hơn cảm giác “kịch tính".

• Người khiến bạn lo lắng, bất an, ghen tuông liên tục, không phải tình yêu lành mạnh.
• Người phù hợp là người khiến bạn yên tâm, được là chính mình.

Tình yêu tốt thường êm, chắc, không phải lúc nào cũng "drama".

4. Xem cách họ đối xử khi có mâu thuẫn.

• Có biết lắng nghe không ?
• Có nóng nảy, xúc phạm không ?
• Có chịu sửa sai không ?

Cãi nhau mới lộ rõ bản chất thật.

5. Đừng cố “cứu” hay “sửa” một người.

• Không phải ai cũng thay đổi vì bạn
• Nếu họ có vấn đề (gia trưởng, vô tâm, thiếu trách nhiệm), bạn không phải người chữa lành, và cũng khong thay đổi được họ.

Chọn người đã ổn, không phải người “có thể sẽ ổn”.

6. Giá trị sống phải tương đồng.

Ví dụ:

• Quan điểm về tiền bạc, gia đình, công việc.
• Mục tiêu tương lai.

Khác biệt quá lớn, sẽ rất dễ mệt mỏi lâu dài.

7. Tự yêu bản thân trước khi yêu người khác.

• Biết giá trị của mình, không chấp nhận đối xử tệ.
• Không yêu vì cô đơn.

Người yêu bạn nên là người bổ sung, không phải "cứu rỗi".

8. Đừng bỏ qua "red flags" (dấu hiệu xấu).

Một số dấu hiệu nên tránh:

• Hay nói dối.
• Kiểm soát bạn quá mức.
• Thiếu tôn trọng.
• Nóng tính, dễ cáu gắt.
• Hứa nhiều nhưng không làm.

Đừng nghĩ “sau này sẽ khác”. Sự thật thường là không.

9. Tình yêu tốt là cùng nhau tốt lên.

• Bạn thấy mình trưởng thành hơn, vui hơn.
• Không phải lúc nào cũng mệt mỏi, suy nghĩ tiêu cực.

📌 Mời bạn tham khảo thêm cuốn sách “Càng độc lập, càng cao quý”: https://s.shopee.vn/2VoEiq1lXQ

Address

Ho Chi Minh City
ONGOITHANHHIEN

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when ƠN GỌI THÁNH HIẾN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to ƠN GỌI THÁNH HIẾN:

Share