28/08/2026
CHÚA KHÔNG TỪ BỎ AI BAO GIỜ
Tối nay ngồi dưới chân thập giá trong màn đêm yên tĩnh, tôi tự hỏi lòng mình: Tại sao Chúa vẫn còn thương và gìn giữ tôi trong đời dâng hiến? Sau bao nhiêu lần tôi yếu đuối, bao nhiêu lần tôi vấp ngã, bao nhiêu lần tôi thất vọng về chính mình, và có những lúc tôi đã sống đời thánh hiến bằng một trái tim mỏi mệt, khô khan, thiếu nhiệt huyết, chán chường vậy mà Chúa vẫn ở đó, Ngài không bỏ đi, Ngài không đóng cửa, Ngài không quay lưng, và Ngài vẫn kiên nhẫn chờ tôi trở về. Có lẽ điều làm tôi xúc động nhất trong hành trình đời tu không phải là tôi đã trung thành với Chúa bao nhiêu, nhưng là Chúa đã trung thành với tôi đến dường nào, Ngài đã không bao giờ từ bỏ tôi.
Trong cuộc đời mỗi người chúng ta, có những người bước vào và đem đến cho ta niềm vui, sự bình an, sự nâng đỡ. Nhờ họ, ta cảm thấy cuộc sống này thật đẹp, cộng đoàn thật ấm áp, sứ vụ thật ý nghĩa. Có những người chỉ cần một ánh mắt cảm thông, một lời nói dịu dàng cũng đủ làm dịu đi một ngày mệt mỏi. Nhưng cũng có những người bước vào đời ta và để lại những vết thương: có những lời nói làm ta đau, có những thái độ khiến ta thất vọng, có những hiểu lầm không biết phải giải thích thế nào, có những điều ta đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn bị nhìn nhận sai, có những tổn thương tưởng đã lành, nhưng chỉ cần một lời nói hay một thái độ quen thuộc, vết thương ấy lại nhói lên. Sau những lần như thế ta bắt đầu khép lòng, ta dựng lên những bức tường, ta không còn muốn chia sẻ, không còn muốn gần gũi, không còn muốn tin tưởng. Ta vẫn có thể sống bên nhau, vẫn làm việc với nhau, vẫn phục vụ nhau, vẫn mỉm cười khi cần thiết… nhưng sâu bên trong, cánh cửa trái tim đã âm thầm đóng lại.
Có lẽ đó cũng là một trong những cuộc chiến âm thầm nhất của mỗi người tu sĩ khi bước theo Chúa, học yêu như Chúa. Đời tu không chỉ là học cách yêu những người dễ thương, nhưng còn là học cách yêu cả những người làm ta tổn thương, tu sĩ không chỉ là sống với những người hiểu mình, nhưng còn là ở lại với những người chưa hiểu mình, và đi tu không chỉ là trao ban khi lòng mình đầy tràn, nhưng còn là cố gắng trao ban khi chính mình đang cạn kiệt. Và sau bao năm tháng cuộc đời, tôi nhận ra rằng: thật dễ để yêu một người khi người ấy làm tôi vui, nhưng để vẫn yêu khi người ấy làm tôi đau, đó mới là lúc tôi phải học lại bài học của Tin Mừng.
Đi tu là phải biết yêu như Chúa yêu, mà Thiên Chúa không yêu tôi theo cách con người yêu nhau. Nếu tình yêu của Chúa giống tình yêu của con người, có lẽ tôi đã bị bỏ lại từ lâu. Nếu Chúa chỉ yêu tôi khi tôi tốt, khi tôi ngoan, khi tôi trung thành, khi tôi sống đúng với những gì Ngài mong muốn, thì có lẽ chẳng có tôi ngày hôm nay, bởi tôi đã bao lần làm Chúa buồn, bao lần tôi hứa rồi lại quên, bao lần tôi muốn sống quảng đại nhưng lại chọn sự an toàn cho mình, bao lần tôi phục vụ Chúa bằng đôi tay, nhưng trái tim lại ở một nơi khác, bao lần tôi mỉm cười với mọi người bên ngoài, nhưng bên trong lại đầy những bực dọc, tổn thương và than trách.
Nhìn lại đời mình như thế, tôi tự hỏi: Chúa có thất vọng về tôi không? Và tôi tin chắc chắn Ngài buồn khi tôi xa Ngài, nhưng Ngài không vì thế mà từ bỏ tôi. Tôi có thể chạy xa, nhưng Chúa vẫn chờ, tôi có thể đóng cửa trái tim, nhưng Chúa vẫn đứng ngoài cửa, tôi có thể quên Ngài, nhưng Ngài không quên tôi, tôi có thể phản bội tình yêu của Ngài, nhưng Ngài vẫn trung tín, tôi có thể ngã xuống lần thứ nhất, thứ mười, hay lần thứ một trăm, Chúa vẫn cúi xuống và nói với tôi: “Con hãy đứng lên.”Đó chính là điều làm nên sự khác biệt giữa tình yêu của Thiên Chúa và tình yêu của con người.
Con người chúng ta thường yêu khi được đáp lại, cònThiên Chúa yêu ngay cả khi tình yêu của Ngài không được đáp lại. Chúng ta dễ nhớ những lỗi lầm của nhau, nhưngThiên Chúa nhìn thấy phía sau lỗi lầm ấy là một người con đang cần được yêu thương. Chúng ta có thể nói: “Tôi không thể tha thứ thêm nữa”, nhưng Thiên Chúa vẫn nói: “Hãy tha thứ đến bảy mươi lần bảy.” Khi chúng ta có thể đóng cửa, nhưngThiên Chúa vẫn để cửa mở. Khi nhìn vào tình yêu của Chúa dành cho tôi, tôi cần nhìn lại chính mình: Tôi là ai mà dám đòi người khác phải hoàn hảo, trong khi chính tôi cũng đầy những giới hạn? Tôi là ai mà dễ dàng kết luận về một người chỉ từ một lời nói, một thái độ, một lần họ làm tôi tổn thương? Tôi là ai mà muốn người khác kiên nhẫn với những yếu đuối của mình, nhưng lại không đủ kiên nhẫn với yếu đuối của anh chị em? Tôi vẫn muốn Chúa tha thứ cho mình, nhưng tôi có thật sự muốn tha thứ cho người khác không? Tôi vẫn muốn Chúa mở rộng vòng tay đón nhận mình sau những lần vấp ngã, nhưng tôi có sẵn sàng mở rộng trái tim để đón nhận một người đã từng làm tôi đau không?
Vì thế mà đời tu chính là một hành trình mà tôi phải học lại cách của Chúa mỗi ngày: cách yêu như Chúa yêu, tha thứ như Chúa tha thứ, kiên nhẫn như Chúa kiên nhẫn, mở cửa trái tim ngay cả khi mình đã từng bị tổn thương. Tôi không nghĩ mình có thể quên ngay những điều đã làm mình đau, vì có những vết thương cần rất nhiều thời gian để chữa lành. Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận nỗi đau, cũng không có nghĩa là cho phép người khác tiếp tục làm tổn thương mình. Nhưng tha thứ là quyết định không để vết thương biến trái tim mình thành một nơi lạnh lẽo, là không để một người làm mình đau khiến mình mất khả năng yêu thương những người khác, là không để những điều đã xảy ra biến mình thành một con người cay nghiệt hơn. Và trên hết, là trao người đã làm mình đau vào lòng thương xót của Chúa.
Sau tất cả những gì tôi đã trải qua, tôi mới hiểu rằng điều quý giá nhất của đời tu không phải là tôi chưa bao giờ yếu đuối, chưa bao giờ tổn thương, chưa bao giờ thất vọng. Nhưng là sau tất cả những điều ấy, tôi vẫn còn muốn ở lại với Chúa, và đẹp nhất là sau tất cả những lần tôi muốn bỏ cuộc, Chúa vẫn chưa bao giờ bỏ cuộc với tôi.
Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì Ngài không yêu con theo những gì con đáng được yêu, nhưng yêu con bằng một tình yêu vượt quá mọi giới hạn: khi con phản bội, Chúa vẫn chờ, khi con ngã quỵ, Chúa vẫn đưa tay, khi con khô khan, Chúa vẫn kiên nhẫn, và khi con chạy xa, Chúa vẫn đứng đó đợi con trở về. Xin chữa lành những cánh cửa trong trái tim con đã bị đóng lại bởi những tổn thương. Xin cho con biết phân biệt giữa việc bảo vệ trái tim và việc khép kín trái tim. Xin đừng để những điều con đã chịu đựng khiến con trở nên lạnh lùng, và cũng xin đừng để những người đã làm con đau lấy mất khỏi con khả năng yêu thương.
Và mỗi khi con muốn từ bỏ một ai đó, xin nhắc con nhớ rằng: Chúa đã bao lần không từ bỏ con, mỗi khi con muốn đóng cửa trái tim, xin nhắc con nhớ rằng: Cánh cửa trái tim Chúa vẫn luôn mở, để rồi, dù đời tu có những ngày mệt mỏi, những tương quan có lúc làm con đau, những sứ vụ có khi khiến con muốn buông xuôi, con vẫn có thể bước tiếp, không phải vì con mạnh mẽ, và cũng không phải vì con không còn tổn thương. Nhưng bởi con biết rằng mình đang được yêu bởi một Đấng không bao giờ từ bỏ một ai, và con tin rằng: Chừng nào Chúa còn mở cửa đón con, con cũng không muốn đóng cửa trái tim mình với cuộc đời. Amen.
Sr Mây Trắng, SPP