Cây cảnh An Nhiên

Cây cảnh An Nhiên Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Cây cảnh An Nhiên, Ho Chi Minh City.

Khi đã buông xuống tất cả, thứ ta nhận lại chính là sự thanh thản không gì sánh bằng. —Cuộc đời là một dòng sông, và con...
15/01/2025

Khi đã buông xuống tất cả, thứ ta nhận lại chính là sự thanh thản không gì sánh bằng.

Cuộc đời là một dòng sông, và con người theo lẽ thường, luôn cố giữ lấy những thứ trôi qua tay mình. Nhưng mấy ai nhận ra rằng, chính sự bám víu ấy lại là nguyên nhân của khổ đau.
Buông bỏ là một nghệ thuật sống, là cách đối đãi với mọi việc mà không để tâm mình bị vướng mắc. Khi ta làm một việc gì, hãy làm hết lòng nhưng đừng chấp vào kết quả. Khi yêu thương một ai, hãy yêu bằng sự chân thành, nhưng đừng bám víu vào hình bóng họ. Buông bỏ không phải là dửng dưng hay vô cảm, mà là giữ cho tâm ta luôn nhẹ nhàng, không để những ràng buộc từ tham, sân, si kéo ta vào vòng luân hồi bất tận.
Đặc biệt, buông bỏ là công phu cần được thực hành mỗi ngày. Trong từng suy nghĩ, từng hành động, ta cần quán chiếu xem liệu mình có đang bị lôi kéo bởi những vọng tưởng hay không. Một người học được cách buông xả trong những việc nhỏ nhặt như lời khen, tiếng chê, hay những được mất trong đời sẽ dễ dàng giữ tâm bình lặng trước những biến cố lớn.
Buông bỏ còn là sự chuẩn bị cho giây phút tối hậu trong cuộc đời. Lúc lâm chung, tâm thức ta không còn bị giam cầm bởi những tiếc nuối hay vọng tưởng, mà sẽ tựa như ngọn lửa tắt khi hết dầu, nhẹ nhàng, thanh thản. Người không biết buông bỏ sẽ bị kéo đi bởi những suy nghĩ cuối cùng những ý niệm về điều chưa đạt được, về người mình chưa buông xuống và tiếp tục trôi lăn trong vòng xoáy của sinh tử.
Ngược lại, người đã rèn luyện công phu buông xả sẽ ra đi không vướng bận, không đau khổ. Tâm họ tựa như mặt nước trong, không bị xao động bởi những cơn sóng vọng tưởng.
Buông bỏ không phải là điều dễ làm, nhưng cũng không phải là điều bất khả. Mỗi ngày, chỉ cần ta tập sống trọn vẹn nhận biết, nhìn thấu bản chất vô thường của mọi sự, và thực hành buông xả những gì không thuộc về ta. Khi đã quen dần, ta sẽ nhận ra rằng sự tự do thật sự không nằm ở việc có được hay không có được, mà ở chỗ không còn vướng mắc.
Ta hãy để lòng mình nhẹ như cánh hoa rơi, để bất kỳ ngọn gió nào cũng có thể đưa ta bay đi mà không hề tiếc nuối. Bởi khi đã buông xuống tất cả, thứ ta nhận lại chính là sự thanh thản không gì sánh bằng. Và chỉ khi ấy, ta mới thực sự sống, tự tại giữa dòng đời, không còn bị cuốn trôi bởi những vọng tưởng vô minh.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Hạnh phúc về nơi từng bước chân đi.—Hạnh phúc là gì ta tìm ở đâu?Là phút giây không vướng bận, không cầuLà nhận ra ta gi...
15/01/2025

Hạnh phúc về nơi từng bước chân đi.

Hạnh phúc là gì ta tìm ở đâu?
Là phút giây không vướng bận, không cầu
Là nhận ra ta giữa đời duyên khởi
Một thoáng cười chuyển hóa mọi u sầu.

Hạnh phúc là khi tâm thôi bám víu
Sáu trần kia như mây thoảng trời xa
Nhìn sắc thắm nghe thanh âm diệu vợi
Thấy lòng mình chợt mở rộng bao la.

Hạnh phúc là khi lòng thôi phân biệt
Thấy khổ đau là cánh cửa mở ra
Chấp nhận hết cả vô thường biến hóa
Để yêu thương thấm ngát tận trời xa.

Hạnh phúc có đó trong cõi ta bà
Và trong ta ngay hiện tại nhiệm mầu
Trong tĩnh lặng khi tâm ta tịch tĩnh
Thấy đất trời cùng một nhịp tâm đầu.

Hạnh phúc là sống thiền trong khoảnh khắc
Không chối từ chẳng níu giữ điều chi
Giữa vô ngã ta hòa cùng vạn vật
Hạnh phúc về nơi từng bước chân đi
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Đạo muôn đời chẳng cách xa.—Thế gian đâu cạn nỗi sầu biHợp tan như gió thoảng qua mi.Sắc sắc không không đều hư ảoNhìn t...
15/01/2025

Đạo muôn đời chẳng cách xa.

Thế gian đâu cạn nỗi sầu bi
Hợp tan như gió thoảng qua mi.
Sắc sắc không không đều hư ảo
Nhìn thấu mới hay chẳng mất gì.

Nước chảy mây trôi đều tự tại
Chim bay cá lặn vốn tùy nghi.
Trăm năm thoáng chốc thành cát bụi
Chỉ còn chân tâm, ấy liễu tri.

Chớ hỏi nhân sinh sao lắm khổ
Kiếp người chỉ sống trong sầu bi.
Họa phúc như hoa trong gió thoảng
Nở rồi tàn lặng, hỏi làm chi.

Người biết dừng chân, tâm lặng lẽ
Mới hay sinh tử cõi ta bà.
Một tách trà thơm, trời đất rộng
Cái đạo muôn đời chẳng cách xa.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Ít đi một vọng niệm, là bớt đi một chút nghiệp.—Chúng ta thường không nhận ra mỗi khi tham một điều gì, ta không chỉ nhậ...
14/01/2025

Ít đi một vọng niệm, là bớt đi một chút nghiệp.

Chúng ta thường không nhận ra mỗi khi tham một điều gì, ta không chỉ nhận thêm mà còn tự chất thêm một gánh nặng vô hình lên chính mình.
Tham một món đồ, ta mang theo nỗi lo bảo vệ. Tham một danh vị, ta đối mặt với áp lực giữ gìn. Tham một mối quan hệ, ta vướng vào vòng xoáy kỳ vọng và thất vọng. Tưởng rằng tham sẽ mang lại niềm vui, nhưng niềm vui ấy chỉ là niềm vui thoáng qua. Đổi lại, tâm trí ta bị buộc chặt bởi vô số sợi dây vô hình khiến lòng không còn thanh thản.
Càng tham nhiều, gánh nặng càng lớn. Càng cố nắm giữ, ta càng bị xiềng xích bởi chính những điều ta mong cầu.
Mỗi vọng niệm khởi lên đều mang theo một hệ quả. Những suy nghĩ miên man về điều ta muốn đạt được hay giữ lấy, dần dần tạo thành những nghiệp lực ràng buộc ta vào chuỗi khổ đau bất tận.
Chúng ta thường lầm tưởng rằng, những gì ta bám víu là cần thiết để sống. Nhưng thực ra, càng bám víu ta càng tự khước từ cơ hội cảm nhận sự bình yên. Khi buông đi một vọng niệm, ta không mất đi gì cả. Ngược lại, ta có được một khoảng trống để hít thở, một chút nhẹ nhõm để sống thật với chính mình.
Giải thoát chỉ đơn giản là sự buông bỏ những điều ta không thực sự cần. Khi bớt đi một niệm tham, ta không chỉ giảm đi một gánh nặng mà còn nhận lại một phần tự do.
Thế giới này không thiếu những người bị giam hãm bởi chính tham vọng của mình. Có người kiệt sức vì tham của cải, có người mệt mỏi vì tham tình cảm, và cũng có người đau khổ vì tham danh vọng. Nhưng cũng có những người chọn cách buông bỏ, không phải vì họ không cần mà vì họ hiểu rằng giữ mãi chỉ khiến lòng thêm rối bời.
Buông bỏ là để mọi thứ trở về đúng vị trí của nó. Khi không cố gắng nắm giữ, ta mới thực sự cảm nhận được giá trị của những điều ta đang có.
Khi ta bớt đi một chút tham lam, tâm trí trở nên rộng mở hơn.
Khi bớt đi một chút bám víu, lòng ta thanh thản hơn.
Và khi buông bỏ đủ nhiều, ta sẽ nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở việc có thêm, mà ở sự đủ đầy từ bên trong.
Giải thoát chính là từng khoảnh khắc ta dám buông tay.
Buông để cảm nhận sự tự do. Buông để trở về với chính mình. Và khi ấy, ta mới thực sự hiểu rằng, tất cả những gì ta cần cho một đời an vui đã luôn nằm ngay trong tay ta.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Hãy Cứ Trở Thành Người Mà Bạn Thật Sự Muốn.—Mỗi người đều khao khát tìm thấy chính mình, khao khát bước đi trên con đườn...
14/01/2025

Hãy Cứ Trở Thành Người Mà Bạn Thật Sự Muốn.

Mỗi người đều khao khát tìm thấy chính mình, khao khát bước đi trên con đường mà trái tim mách bảo. Nhưng con đường ấy, thường không được lát bằng hoa hồng. Nó đầy những gập ghềnh, những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm phán xét từ xã hội. Có lẽ đã có lúc bạn hoài nghi: “Liệu mình có sai không khi không chọn con đường an toàn hơn, dễ dàng hơn?”
Nhưng bạn biết không, không có con đường nào gọi là an toàn khi bạn từ chối trở thành chính mình. Sống trái lòng mình là cái giá đắt nhất mà ai cũng phải trả nếu họ không đủ can đảm để bước ra khỏi những khuôn mẫu người khác vẽ sẵn.
Hãy cứ trở thành người mà bạn thật sự muốn. Hãy để ước mơ dẫn lối, dù nó có thể là giấc mơ giản dị hay hoang đường, dù nó nhỏ bé trong mắt người khác hay vĩ đại như một ngọn núi trong lòng bạn. Hãy cứ tin rằng, bạn sinh ra trên đời này không phải để lặp lại bất kỳ ai, không phải để làm vui lòng tất cả mà để sống đúng với bản chất nguyên sơ, chân thật nhất của chính mình.
Trên hành trình đó bạn sẽ có thể mệt nhoài, sẽ va vấp, sẽ có những ngày chẳng còn đủ sức để cười. Dáng vẻ của bạn có thể trở nên nhếch nhác, đôi tay có thể chai sạn vì lao động, đôi mắt có thể thâm quầng vì những đêm dài thức trắng. Nhưng tất cả những dấu vết ấy không hề làm bạn xấu xí đi, mà ngược lại chúng khiến bạn rạng rỡ một cách lạ thường.
Bởi khi bạn dám sống thật, dám đứng lên đấu tranh vì những điều bạn yêu, ánh sáng bên trong bạn sẽ không ngừng lan tỏa. Đó là ánh sáng của sự kiên định, của niềm tin, của lòng dũng cảm. Đó là vẻ đẹp không phấn son nào tô vẽ được, không tấm áo đẹp nào sánh nổi.
Vì thế bạn đừng ngần ngại nếu phải bắt đầu từ con số không. Đừng tự ti nếu hôm nay bạn nhìn thấy mình trong gương với những vết tích của khó khăn và cố gắng. Đó là minh chứng cho sự trưởng thành, là điều tô điểm cho hành trình của bạn thêm sắc hương.
Khi bạn nỗ lực đến tận cùng cho ước mơ của mình, không phải kết quả sau cùng mới là tất cả. Mà chính hành trình đã tôi luyện nên một bạn thật sự: can trường, kiên nhẫn, và luôn sống với trái tim đầy nhiệt huyết.
Thế nên, hãy cứ sống vì giấc mơ. Hãy cứ dấn thân, dù có người chẳng hiểu. Bởi lẽ, một người sống hết mình với lý tưởng của họ, thì dù dáng vẻ có lấm lem hay tổn thương, họ vẫn đẹp tựa ánh bình minh. Họ đẹp, không phải vì ánh mắt ngưỡng mộ từ người đời mà vì họ đã sống trọn vẹn, sống thật với chính mình.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Chớ để lòng mê mải.—Đời là một cánh cửa mà mỗi khoảnh khắc ta sống chính là chiếc chìa khóa mở ra những chân trời mới. K...
14/01/2025

Chớ để lòng mê mải.

Đời là một cánh cửa mà mỗi khoảnh khắc ta sống chính là chiếc chìa khóa mở ra những chân trời mới. Khi ta đứng trước ngưỡng cửa của thời gian, lòng dường như nhẹ bẫng vì đời vẫn còn rộng mở. Nhưng liệu ta có đủ sáng suốt để thắp sáng ngọn tâm đăng, để soi đường đi qua những khúc quanh đầy mê hoặc?
Có những ngày, cuộc sống như một con đường mờ mịt trong màn sương dày đặc. Ta bị cuốn vào vòng xoáy của những mong cầu, những lo toan vô tận mà quên rằng ánh sáng của tâm đăng luôn hiện hữu bên trong mình. Chỉ cần dừng lại, ngồi xuống và lắng nghe ta sẽ nhận ra ngọn lửa ấy chưa từng tắt. Đó là ánh sáng của sự tỉnh thức, của lòng từ bi, của sự trở về với chính mình.
Đời người ngắn ngủi, nhưng tâm trí lại hay lạc bước trong những vòng tròn quẩn quanh. Có khi, ta mải mê chạy theo những hư vọng để rồi nhận ra mình đang đứng yên trong sự trống rỗng. Những giấc mơ lớn có thể trở thành gánh nặng, những nỗi lo nhỏ bé có thể hóa thành núi cao. Nhưng nếu ta đủ dũng cảm thắp sáng ngọn tâm đăng, mọi thứ đều trở nên rõ ràng: đâu là giá trị thật, đâu là ảo ảnh ta tự vẽ nên.
Ngọn tâm đăng là ánh sáng giúp ta nhận ra khi đời còn rộng mở, thì mọi khó khăn chỉ là thử thách để ta trưởng thành. Những lạc lối chỉ là cơ hội để ta tìm về chính mình. Chỉ cần đừng để lòng mê mải thì cuộc đời dù ngắn hay dài, đều là một hành trình đầy ý nghĩa.
Ta tập sống như thể mỗi ngày đều là một phép màu, mỗi phút giây đều là một bài học. Ta bước đi với ánh sáng của ngọn tâm đăng trong tim để mỗi khúc quanh đều trở thành một ngã rẽ đầy niềm vui. Đời vẫn còn rộng mở, và ta luôn có quyền chọn cách mình đi qua nó bằng ánh sáng hay trong bóng tối.
Thắp sáng ngọn tâm đăng, chớ để lòng mê mải vì ánh sáng ấy chính là ngọn hải đăng dẫn ta vượt qua mọi quẩn quanh của kiếp người.
Khi đời còn rộng mở
Thắp sáng ngọn tâm đăng
Chớ để lòng mê mải
Lạc giữa vòng quẩn quanh.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Thiền không phải để thay đổi thế giới, mà để thay đổi cách ta nhìn thế giới.—Không phải chỉ trong một lần ngồi xuống mà ...
13/01/2025

Thiền không phải để thay đổi thế giới, mà để thay đổi cách ta nhìn thế giới.

Không phải chỉ trong một lần ngồi xuống mà người thợ săn lão luyện có thể nhìn thấu mọi dấu vết giữa rừng sâu. Không phải chỉ trong một hơi thở mà sự an nhiên của thiền sinh được thắp sáng, nhưng nhất định, sự tĩnh lặng và tỉnh thức mà họ vun bồi sẽ lớn dần như ánh mặt trời len lỏi qua tầng mây dày, cuối cùng cũng sẽ xua tan màn đêm trong lòng họ.
Có người không thấy được ngọn núi sừng sững phía trước từ những viên sỏi nhỏ trên đường, nên bước chân cứ mãi lạc lối trong sự vội vàng.
Có người không nhận ra ngọn lửa tiềm tàng trong những ánh than li ti của lòng sân hận, nên vẫn nuôi dưỡng nó bằng từng lời nói sắc nhọn, từng ý nghĩ bất thiện.
Có người thấy được cánh đồng lúa trĩu hạt từ những mầm non vừa nhú, nên nhẫn nại tưới tẩm mỗi ngày bằng sự chăm chỉ và yêu thương.
Có người nhận ra hướng của con đường từ ánh sáng mờ nhạt phía chân trời, nên từng bước đi đều cẩn trọng và vững vàng.
Thiền không phải là phép màu làm cho sóng ngừng vỗ, nhưng là ánh sáng giúp ta nhìn rõ vẻ đẹp của biển cả giữa những con sóng dữ. Khi ta thiền thế giới không cần thay đổi, cái nắng vẫn gắt, cơn mưa vẫn rào rạt nhưng đôi mắt ta trở nên trong suốt hơn để thấy rằng nắng làm nở hoa và mưa làm dịu mát đất trời.
Hãy nghĩ về người ngồi thêu. Ban đầu, chỉ là những mũi chỉ đơn sơ dường như vô nghĩa. Nhưng khi kiên nhẫn đan kết, từng đường chỉ nhỏ sẽ dệt nên một bức tranh sống động. Thiền cũng như thế. Nó không thay đổi bức tranh đời ngay tức thì nhưng nó giúp ta nhìn thấy ý nghĩa của từng đường nét, từng mũi chỉ dù đơn điệu hay rối rắm.
Thế giới không thể khác đi khi ta thiền, cây vẫn nghiêng theo gió, dòng nước vẫn chảy về xuôi. Nhưng trong sự tỉnh lặng của thiền ta thấy rằng mình không cần chống lại những điều bất toàn, mà học cách yêu thương chúng.
Khi ta thay đổi cách nhìn, cơn giận dữ không còn là kẻ thù mà là ngọn lửa cần được dịu mát. Nỗi đau không còn là sự trừng phạt, mà là bài học để ta trưởng thành. Và thế giới, từ một nơi đầy tranh chấp trở thành một hành trình của yêu thương và chấp nhận.
Thiền không phải là để làm cho thế giới bớt đi những giông tố, mà để ta biết cách cất lên khúc hát giữa cơn bão. Thế giới không thay đổi nhưng ta thay đổi, và khi ta thay đổi, thế giới dường như cũng dịu dàng hơn.
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Vội chi!—Vội chi giữa cuộc đời hư huyễnTựa bóng mây trôi tựa khói sươngVội nắm vội buông rồi vội mấtMấy ai dừng bước hỏi...
10/01/2025

Vội chi!

Vội chi giữa cuộc đời hư huyễn
Tựa bóng mây trôi tựa khói sương
Vội nắm vội buông rồi vội mất
Mấy ai dừng bước hỏi vô thường

Dừng lại một lần nghe tim thở
Mạch máu tràn dâng khúc nhiệm mầu
Cỏ biếc dưới chân, trăng trên đỉnh
Đã thấy thiên đường giữa bể dâu

Vội làm chi nữa người tri kỷ
Nghiệp cũ buông rồi tánh sáng soi
Chậm bước một lần trong tịch lặng
Thấy trong vô tận một đời vui

Vội chi trong cõi đời tạm bợ
Mượn thân tâm trải mộng nhân gian
Đã đến đã đi như mây thoảng
Thì ta buông hết những lo toang

Hãy ngồi tĩnh lặng trong hơi thở
Lắng lòng nghe tiếng gọi thiên thu
Mỗi bước chân về miền tịnh độ
Mỗi phút giây liền hóa chân như

Vội nữa để làm chi người hỡi
Đời vốn là cõi mộng hư không
Dừng lại nhìn sâu vào bản ngã
Sẽ thấy nguồn tâm vốn sáng trong

Ngàn kiếp vội qua còn chi nữa
Nghìn thu dừng bước mới là nhà
Nhẹ buông mọi vướng lưu hình tướng
Thảnh thơi ngồi ngắm áng mây xa

Vội đếm, vội đo, vội đúng sai
Chợt quên mọi thứ sẽ tàn phai
Gió cuốn kiếp người về vô tận
Lặng nhìn hư ảo hóa hình hài.

Vội trốn, vội tìm, vội cất giấu
Nẻo về chân thật lại xa xôi
Chân ta, cớ sao không dừng bước
Lặng lẽ mà nghe tiếng gọi đời.

Thôi nhé, đời ơi, xin chậm lại
Đừng vội, đừng thêm những lỡ làng
Ngước mắt nhìn lên trời cao rộng
Lá vẫn xanh, trăng vẫn dịu dàng.

Tựa dòng nước chảy qua khe đá
Hãy để thời gian cứ chảy trôi
Giữa vội, giữa vàng xin thong thả
Mà ngắm nhân gian với nụ cười.

Vội làm chi nữa để khổ đau
Đuổi bắt phù vân đến bạc đầu
Quên mất đôi chân lành như ngọc
Cứ bước mà không thấy nhiệm mầu.

Chậm một chút để yêu đời hơn
Để thấy mắt ai ngấn giọt buồn
Để biết bàn tay người đang lạnh
Cần một hơi ấm để sưởi hồn.

Vội chi, kiếp sống tựa mây trôi
Tập sống tĩnh tại, sống thảnh thơi
Hạnh phúc hóa ra đâu xa lạ
Chỉ một nụ cười, một nét môi.

Vội làm gì nữa, sống hôm nay
Trọn vẹn nhận biết phút giây này
Từng bước chân về miền tỉnh thức
Địa đàng biểu hiện ngay ở đây

Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Cuộc đời là thế, thị phi hay lời đồn không bao giờ mất đi chúng chỉ thay đổi hình dạng.—Mỗi ngày trôi qua là một mảnh gh...
10/01/2025

Cuộc đời là thế, thị phi hay lời đồn không bao giờ mất đi chúng chỉ thay đổi hình dạng.

Mỗi ngày trôi qua là một mảnh ghép của bức tranh cuộc đời. Mỗi quyết định, mỗi thái độ, mỗi cách ta đối diện với những lời nói xung quanh đều trở thành màu sắc tô điểm cho bức tranh ấy. Và điều quan trọng không nằm ở việc ai nói gì, mà ở cách ta chọn phản ứng với điều đó.
Có người như một người thợ gốm non tay, chỉ chăm chăm vào những lời góp ý đầy phán xét của người ngoài để rồi đánh rơi mất hình hài của chính mình. Họ bận lòng với những “đúng-sai” được vẽ ra bởi người khác, nhưng chẳng bao giờ ngừng lại để hỏi chính mình: “Liệu đây có phải là điều tôi thực sự mong muốn?”
Có người giống như một người lữ khách đi qua khu chợ đông đúc, bị tiếng rao gọi níu chân. Họ nghe thấy hết những lời dèm pha, thị phi rồi lại để những điều đó trở thành gánh nặng trên vai. Mỗi bước chân của họ chậm lại không phải vì đường khó, mà vì họ mang theo những điều không đáng thuộc về mình.
Có người lại giống như một người nông dân ngày mưa bão. Họ hiểu rằng chẳng thể ngăn được những cơn mưa bất chợt, cũng như không thể chặn đứng mọi lời nói từ thế gian. Thay vì bận tâm đến việc đổ lỗi cho thời tiết, họ tập trung vào việc bảo vệ hạt giống của mình bởi họ biết rằng chỉ cần giữ đất lành, hạt giống sẽ tự biết cách nảy mầm.
Cuộc đời là thế, thị phi hay lời đồn không bao giờ mất đi chúng chỉ thay đổi hình dạng, từ thời gian này sang thời gian khác. Nhưng quan trọng là bạn sẽ làm gì khi đối diện với chúng? Có phải bạn sẽ để chúng làm mờ đi con đường mình đang đi, hay bạn sẽ coi chúng như một cơn gió thoảng qua không để lại gì ngoài tiếng động?
Có những người cả đời tìm kiếm bình yên trong lời nói của người khác, nhưng lại quên mất rằng bình yên thực sự chỉ đến khi ta ngừng tìm kiếm bên ngoài. Đời sống sẽ luôn có bão tố và những lời dèm pha chẳng khác gì những ngọn gió. Nếu bạn biết giữ vững gốc rễ của mình thì gió có thổi bao nhiêu cũng chỉ làm cây thêm mạnh mẽ.
Suy cho cùng, hạnh phúc hay bất hạnh cũng là sự lựa chọn của bạn. Thay vì để những lời nói vô định cuốn bạn đi, hãy chọn lắng nghe tiếng nói trong chính tâm hồn mình. Bởi đó mới là con đường dẫn đến tự do và cũng là nơi bạn tìm thấy chính mình.
~Pháp Nhật
Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Ta chọn từ bi dẫn lối.—Ta chọn từ bi dẫn lốiĐể lòng rộng mở mênh môngNhư nước xuôi nguồn thấm đấtHóa đời khô cạn thành s...
09/01/2025

Ta chọn từ bi dẫn lối.

Ta chọn từ bi dẫn lối
Để lòng rộng mở mênh mông
Như nước xuôi nguồn thấm đất
Hóa đời khô cạn thành sông.

Ta chọn an nhiên tự tại
Không tranh, không chấp thị phi
Giữa dòng nhân sinh dâu bể
Cười hiền, một đóa từ bi.

Ta chọn chậm rãi nhìn lại
Những gì từng khiến tim đau
Để thấy trong từng vết xước
Là ánh bình minh nhiệm mầu.

Ta chọn gieo hạt trí tuệ
Trên miền đất khổ nhân gian
Để một ngày mai xanh biếc
Đóa hoa an lạc bình an.

Hãy chọn yêu thương, nhẫn nhịn
Như mạch sống chảy ngàn năm
Để từng bước đi thầm lặng
Dẫn ta về cõi trăng rằm.

Nguồn bài viết: Facebook Thầy Pháp Nhật

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cây cảnh An Nhiên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share