Giác Huê Cổ Tự

Giác Huê Cổ Tự Buddhism and Zen Monastery

01/12/2024

Trong quảng cáo thuốc panadol extra nguời ta có câu: “còn thời gian đâu mà đau với nhức “, cũng vậy, liên hệ đời tu và cuộc sống này, nếu con người ta thường tâm niệm rằng đời sống này là mong manh, là tạm bợ, là vô thường; thấy rằng mình đã chìm nổi trong biển luân hồi sanh tử dài thâm thẫm ko biết là bao lâu; sự chết là điều chắc chắn sẽ xảy ra cho mình-cho người-cho tất cả , và ko biết sẽ xảy ra vào lúc nào , sau khi chết sẽ đi về đâu, sẽ siêu hay đọa... thì chắc họ sẽ ko còn bận lòng hay mất thời gian cho những yêu ghét, hờn giận, thị phi, được mất, hơn thua, đấu tranh, phe phái... nữa; thay vào đó, họ sẽ sống hiền, sống thiện, sống thanh thản, và sau cùng, sẽ có nguời ko còn muốn tạo tác một nghiệp nào ( dù là thiện nghiệp, ác nghiệp, cộng nghiệp hay biệt nghiệp) vì họ chỉ muốn sớm chấm dứt hoặc mau đc vượt thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đầy gian truân khổ đau này một cáxh sớm nhất có thể mà thôi..!😊🙏🏻

31/10/2024

“…Các bậc thánh Chân nhân,
Bậc tuệ tri mọi Pháp,
Con đãnh lễ các Ngài,
Xin hộ trì chúng con,
Đãnh lễ chư Phật-đà,
Đãnh lễ Bồ-đề vị,
Đãnh lễ bậc Giải thoát,
Đãnh lễ Giải thoát vị…”
Mỗi ngày 2 thời, vào lúc bình minh và hoàng hôn hãy nhìn về mặt trời, nhớ nghĩ và trì tụng bài kinh Khổng Tước/Chim Công ( Mora Parittasutta ) để được bảo hộ bởi oai lực của chư Phật 🙏🏻🙏🏻🙏🏻

17/10/2024

Họ cười tôi vì tôi ko giống họ,
Tôi ko cười họ, vì ta đã từng giống nhau . . . 🤐😊🙏🏻

âm thanh: trích bài giảng Kinh Bất Thối - Sư Giác Nguyên

Về nguồnTầm một tuần vừa rồi trời giông gió, cộng với mưa nhiều nên mấy chậu cây sứ ở chùa đuợc người ta cắt tỉa trụi lủ...
09/09/2024

Về nguồn

Tầm một tuần vừa rồi trời giông gió, cộng với mưa nhiều nên mấy chậu cây sứ ở chùa đuợc người ta cắt tỉa trụi lủi phần cành nhánh, duy chỉ còn lại phần gốc và phần thân xơ xác, thậm chí có cây bị treo lơ lửng giữa không trung. Chứng kiến cảnh tượng ấy tôi lo liệu rằng tụi nó có đủ sức sống vượt qua cơn đại phẫu vừa rồi để đâm chồi nảy nở ra những mầm sống mới, đề tiếp tục tồn tại hay không. Kỳ diệu thay, khi trời bắt đầu nắng trở lại, hội tựu đủ các duyên, trên thân mấy cây sứ ấy bắt đầu lác đác xuất hiện một vài mầm chồi mới. Sức sống và sự vuơn lên vốn vẫn ẩn tàng bên trong thân cây sứ dù cho đã có lúc vẻ bề ngoài của nó nhìn đáng thương như những củ nhân sâm bị ngâm trong bình rượu.
Cũng vậy, tôi cảm nhận đuợc mình đang trải qua những ngày tháng an vui, như nhiên đúng nghĩa nhất của một Tỳ Kheo độc cư ẩn dật phần nào theo tinh thần lời đức Phật đã dạy trong vô số bài kinh nặng về Pháp Hành. Dù cho những ánh mắt phán xét và những lời bàn tán thị phi, những nghịch duyên thử thách tuởng chừng đã có lúc làm tôi thối chuyển. Nhưng cũng chính từ những cơn bão thị phi/nghịch duyên ấy lại mở ra trong tôi những cái nhìn/hiểu từ nhiều góc độ hơn, rèn luyện cho mình một sức chịu đựng kham nhẫn hơn. Chung quy cũng chỉ vì tất cả chưa hiểu, chưa cảm thông hay đơn giản là chưa biết đặt mình vào vị trí của người khác mà thôi, và cũng chính từ bản thân minh còn chưa được kiện toàn về nhiều thứ.
Sau 10 năm, và tôi đang quay về với nguồn cội, thứ mà đã nâng đỡ tôi từ những bước đầu tiên khi mới vào đạo, ấy vậy mà dần già đã bị lãng quên bởi tôi, để rồi bây giờ đây tôi bắt buộc phải nhìn lại, góp nhặt lại từng chút một, dù rồi biết rằng cũng sẽ tới một lúc nào đó sẽ lại phải trả lại như những gì sơ khai ban đầu. Đập đi để xây lại, xây lại rồi sẽ để tiếp tục đập đi. Thoạt nhìn tổng thể thì tưởng chừng như vậy là vô ích, là phí phạm thời gian, nhưng không, miễn là trong từng thời điểm ấy mình rõ biết mình đang làm gì, kết quả sẽ như thế nào cho người và cho mình ở hiện tại và tương lai.
Càng chậm lại, càng quay về, tôi càng cảm thấy đầy hỷ lạc từ sự vững tin và từ những điều giản đơn, bình dị vốn đã bị lãng phai hay xem thường từ nhiều người.
Cảm ơn tất cả, cảm ơn những vết dao sắt lịm, cảm ơn những ánh nắng chan hòa , cảm ơn những dòng dinh dưỡng từ nội tại. Rồi sẽ sớm thôi, sẽ tiếp tục vươn mình cống hiến dâng tặng cho đời những gì đẹp đẽ nhất, và rồi cũng sẽ lụi tàn, đi vào dĩ vãng một cách nhẹ nhàng.

P.s: tôi, bạn, tất cả chúng ta, cô đơn, nhưng không hề cô độc trong pháp giới này. Dù là vô hình, dù là gián tiếp, nhưng hãy là điểm tựa, hãy nâng đỡ cho nhau. Tùy thuận theo sự vận hành của pháp/chân lý, rồi cái gì phải tới, ắc sẽ tới.

ngày đã qua tuổi 32,
với tâm từ, tâm bi và tâm hỷ,
Tỳ Kheo Quảng Thiện Sơn.

26/08/2024

Nếu một người từng vui vẻ, tràn đầy năng lượng và chu đáo, dần dần trở nên trầm lặng và xa lánh, luôn làm mọi thứ một mình, hẳn là do họ đã hao tổn quá nhiều năng lượng, không còn muốn hòa nhập vào trường năng lượng bên ngoài cơ thể nên đã chọn cách khép kín, từ từ khôi phục trường năng lượng của riêng họ.
Những tính từ như "không thích giao du", "ở một mình", "yếu đuối", dường như không còn quan trọng trong mắt họ.
Họ là những người đã chịu nhiều đau khổ, có thể họ đã từng trải qua những thăng trầm sóng gió của cuộc đời, đã cảm nhận được sự vô thường và cay đắng của cuộc đời.
Có lẽ họ đã từng là những người toả nắng, luôn chia sẻ tiếng cười và sự ấm áp với người khác Nhưng giờ đây, họ chọn bước đi một mình. Họ cũng không còn tìm kiếm sự chấp thuận của thế giới bên ngoài mà đi sâu vào trái tim để tìm ra con người thật của mình. Trong thế giới được che chắn đó, họ tự chữa lành vết thương, gom lại những năng lượng bị hao tổn.
Họ tìm kiếm những khoảnh khắc yên tĩnh, tránh xa sự ồn ào và phiền nhiễu. Họ chọn cách để tâm hơn đến môi trường sống của mình, biến sự ấm áp và sạch sẽ thành nơi tôn nghiêm của riêng họ. Đây là một mảnh đất thuần khiết mà họ đã tạo ra cho chính họ, một thế giới xa xôi và yên bình.
Những thứ họ phải trải qua không đáng để bị nhận những lời phán xét, những con người ấy cần nhiều hơn là sự thấu hiểu.
Trong thế giới khép kín và im lặng đó, họ dần gom góp lại sức mạnh và ánh sáng của riêng mình…

20/08/2024

Áo vải du Tăng, nắng mưa sờn bạc,
Ta thang lang, chưa thấy một đạo tràng,
Chùa lớn phồn hoa, lòng người mục nát,
Đời đỏ đen, sao có nổi đạo Vàng,
Ta đi mười năm, một ngày trở lại,
Nghe trong lòng, những gợn sóng lăn tăn,
Chuông tượng dát vàng, lòng tu cỏ dại,
Tát cạn ao chùa, còn sót lại vầng trăng

Đò xuôi sơn hạ - Toại Khanh

( âm thanh nền: chúng con trích lời giảng của Ôn HT Thái Hoà - bài Tăng Học 07 môn Giới Học Phật Giáo , và của HT Phước Tịch trong bài giảng Tham Vấn Tiểu Kinh Khổ Uẩn )

Nhớ lại cách đây gần 4 năm, để chuẩn bị những gì tốt nhất trước khi chính thức thọ giới Tỳ Kheo, con đã bạo gan phát ngu...
12/06/2024

Nhớ lại cách đây gần 4 năm, để chuẩn bị những gì tốt nhất trước khi chính thức thọ giới Tỳ Kheo, con đã bạo gan phát nguyện 3 tháng tịnh khẩu. Sỡ dĩ nói là bạo gan vì đó là lần đầu tiên con thực hành pháp này, không thầy, không bạn, không nguời hướng dẫn, trong khi vẫn còn là một sa-di tập sự. Tuy là giai đoạn đầu gặp cũng khá nhiều thử thách nhưng vì một lòng tha thiết cầu đắc giới thể vô tác một cách trọn vẹn nhất có thể và nhờ sự gia hộ của Tam Bảo và chư thiện thần mà con cũng đã hoàn thành tròn đủ 90 ngày tịnh khẩu ( ngày nhập giới trường cũng là vừa đủ ). Nhớ lại trong khoảng thời gian đó, tuy là hằng ngày vẫn phải “cắp sách tới trường” ở môi trường TCPH, nhưng việc thực hành tịnh khẩu cũng khá thuận tiện vì xung quanh đa phần qúy Thầy ( ngay cả qúy Giáo thọ ) cũng biết nên cũng hỗ trợ và không làm phiền đến nhiều. Và cứ thế, mỗi ngày con cứ ung dung thả mình vào những câu chữ của 5 quyển Đại Luật Tứ Phần. 3 tháng trôi qua nhẹ nhàng và những gì con đang có được với một đời sống của 1 vị Tỳ Kheo hiện tại phần nhiều quá bán có được từ lần phát nguyện đó.
Để rồi, sau 4 năm, hiện tại, thấy bản thân còn yếu kém rất nhiều kèm với những nhiễu nhuơng của thời cuộc, con đang trải qua tháng thứ 4 trong chuỗi thời gian sống ẩn dật như những gì đã phát nguyện trước Rằm tháng Giêng. Nói là 4 tháng nhưng thật ra nó không suôn sẻ và thẳng tắp xuyên suốt 1 cách trọn vẹn được như những gì đã đề ra. Các chướng duyên, thử thách cứ tuần tự theo định kỳ mà ùa tới thẩm xét xem tâm con đang như thế nào và sẽ phản ứng ra sao. Và đa phần con đều thất bại trong thảm hại ê chề. Cái con có được một cách vớt vát duy nhất trong thời gian này là những câu kinh, những pháp hỷ từ các giai thoại về Đức Phật, chư hiền Thánh Tăng thông qua những quyển kinh sách mà ngày ngày con cứ vùi đầu dán mắt vào. Nhờ đó, niềm tin nơi Tam Bảo, nơi thánh Giới ngày càng tăng truởng hơn so với trước đây. Có những lúc con đã khóc, khóc một cách hồn nhiên như một đứa trẻ thơ khi vô tình đọc được những câu những lời trong kinh sách chạm đến tận tâm can và bồ-đề tâm của con. Chẳng hạn như giai thoại trong Đại Phật Sử khi tôn giả Xá Lợi Phất từ giã đức Phật, Tăng đoàn và dân chúng trước khi cáo biệt về lại quê hương nhập diệt vô dư y; hay khi Đức Thế Tôn bên bờ sông Hằng tuyên thuyết sau sự ra đi của 2 vị Thuợng thủ đệ tử; hay khi Đức Bồ Tát thực hành hạnh ba-la-mật sau cùng bằng việc bố thí cả vợ và 2 con. . . Con đã khóc nhưng vì đâu mà con lại khóc như thế? Có thể vì con ngày càng thấy thương, ngày càng qúy, ngày càng tôn kính đức Phật, đức Pháp, đức Tăng. Cũng có thể vì những nhiễu nhương thời cuộc đang diễn ra một cách đầy chán ngán và ghê tởm. Hay cũng có thể vì con, truớc sự bạc bẽo của đời, hay những ngổn ngang trong nội tâm và ngoại cảnh nhưng không có lấy nỗi một tri kỷ đồng tu đồng hạnh đồng giới để giải bày, hay con còn có quá nhiều điều phải học, phải tu, phải tỏ rõ để ngăn những dòng trạng thái ấy không cho có cơ hội dâng trào, cuốn trôi sự tịnh thanh của mãnh đất tâm nơi con, để con không còn phải như các vị phàm phu hữu học đã rơi lệ khi chứng kiến giây phút vô như y niết bàn của Đức Thế Tôn.
Trong lần thực hành này, con quyết định đi chậm lại, và thấy rằng đường còn quá dài và sức con vẫn còn yếu lắm. Con không dám rủ rê hay cõng thêm một ai trên đoạn đường phía trước, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Chỉ dám chia sẻ hồi hướng chút gì đó phước báu công đức thiện lành từ việc hành-trì Giới Luật, hành thiền, đọc hiểu kinh sách từ tự thân đến các hữu tình chúng sanh hữu duyên vì sự an vui và lợi ích lâu dài cho tất cả và vì để trả một phần nào đó ơn hộ độ của họ mà thôi.
Về bản thân, chỉ mong sau ngày hôm nay, sau lần chấp bút này, ít phan duyên hơn, đuợc nhiều thuận duyên hơn, độc cư dễ hơn, khinh an nhiều hơn, và suôn sẻ hơn.

P.s: Một nơi thanh vắng, một cái mùng thiền, một quyển kinh sách, một máy phát, một bài nhạc “Đêm ở Ulan-bator”, một mình lầm lũi, con cứ nhìn con, địa đại hoá hư không, chỉ bấy nhiêu thôi, chẳng cần gì thêm. Mong lắm vậy thay.
🙏🏻🙏🏻🙏🏻

終夕不寐 (chung tịch bất mị),
Tỳ Kheo Quảng Thiện Sơn.

Address

5/6 Thới Tây 1, Tân Hiệp, Hóc Môn
Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 05:00 - 20:00
Tuesday 05:00 - 20:00
Wednesday 05:00 - 20:00
Thursday 05:00 - 17:00
Friday 05:00 - 20:00
Saturday 07:00 - 21:00
Sunday 07:00 - 21:00

Telephone

+842862510783

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giác Huê Cổ Tự posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Giác Huê Cổ Tự:

Share