Tổng Lãnh Thiên Thần Micae

Tổng Lãnh Thiên Thần Micae Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể được. (Mt 19, 23-30)

Charlie Kirk là một Kitô hữu Tin Lành thuộc hệ phái Evangelical, đã kêu gọi các tín hữu Tin Lành hãy tôn kính Đức Maria,...
12/09/2025

Charlie Kirk là một Kitô hữu Tin Lành thuộc hệ phái Evangelical, đã kêu gọi các tín hữu Tin Lành hãy tôn kính Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, nhiều hơn, và khẳng định rằng Mẹ là giải pháp cho “chủ nghĩa nữ quyền độc hại.”

Trong một tập gần đây của chương trình The Charlie Kirk Show, nhà bình luận bảo thủ nổi tiếng, đồng thời là nhà sáng lập Turning Point USA, đã nêu cao Mẹ Thiên Chúa như là khuôn mẫu cho các bạn nữ trẻ, đồng thời khuyên nhủ người Tin Lành, những người vốn thường xuyên bỏ qua hoặc thậm chí hạ thấp vai trò của Mẹ, cần phải tôn kính Mẹ nhiều hơn.

“Tôi nghĩ rằng chúng tôi, những người Tin Lành Evangelical, đã chưa tôn kính Đức Maria đúng mức. Mẹ rất quan trọng. Mẹ là khí cụ của Chúa chúng ta, là Đấng Cứu Độ,” Kirk nói. “Tôi nghĩ rằng chúng tôi, những người Tin Lành và Evangelical, đã ‘sửa sai’ đi quá xa. Chúng tôi không nói về Đức Maria đủ nhiều. Chúng tôi không tôn kính Mẹ đủ.”

Ông tiếp tục: “Đức Maria rõ ràng là rất quan trọng đối với các Kitô hữu thời sơ khai.” Quả thật, như tác giả Joshua Charles, nguyên là người viết diễn văn tại Tòa Bạch Ốc, đã ghi nhận, các Giáo Phụ thời sơ khai đã tôn kính Đức Maria như “Mẹ Thiên Chúa,” một Đấng “vô nhiễm” và “thánh thiện,” “trọn đời đồng trinh,” đã góp phần vào công trình cứu độ nhân loại nhờ sự “vâng phục” của Mẹ.

“Có điều gì đó thật sâu xa ở đây,” Kirk nói tiếp. “Thật vậy, một trong những cách mà tôi tin rằng chúng ta có thể chữa lành chủ nghĩa nữ quyền độc hại tại Hoa Kỳ chính là nhờ Đức Maria. Mẹ là giải pháp.”

Ông còn chia sẻ thêm: “Hãy để cho nhiều thiếu nữ sống đời đạo đức, tôn kính, đầy đức tin, chậm giận, chậm lời. Đức Maria là một mẫu gương phi thường, và tôi nghĩ Mẹ chính là đối trọng cho biết bao độc hại mà nữ quyền hiện đại đang gieo rắc.”

Tác giả Carrie Gress cũng đưa ra lập luận tương tự trong cuốn The Anti-Mary Exposed: Rescuing the Culture from Toxic Femininity (Phơi bày tinh thần chống Đức Maria: Giải cứu nền văn hóa khỏi nữ tính độc hại). Bà cho thấy nền văn hóa hiện tại tràn ngập một tinh thần “chống-Maria,” và đề xuất rằng việc bắt chước Đức Maria chính là “liều thuốc giải.”

Gress lưu ý rằng những đặc tính đang được nền văn hóa đề cao nơi phụ nữ như sự bộc trực, quyết đoán, độc lập và tham vọng, rốt cuộc lại không đem đến niềm hạnh phúc như mong đợi. Bà nhìn nhận rằng các nhân đức đối nghịch nơi Mẹ Thiên Chúa, gồm sự “thinh lặng, vâng phục, nhân hậu, hiền lành và dịu dàng” có thể xem ra “xa lạ” đối với phần đông phụ nữ hiện đại, nhưng với nhiều thời gian dành cho cầu nguyện và thinh lặng, chúng ta hoàn toàn có thể thực tập và đạt được chúng.

Nguồn: Báo Công Giáo quốc tế LifeSiteNews (Mỹ)
News: “Charlie Kirk, an evangelical, says Protestants ‘don’t venerate Mary enough’” đăng trên LifeSiteNews, ngày 17/7/2025.

Vì Sao Quốc Khánh Việt Nam Rơi Vào Ngày 2/9?Khi mừng Quốc Khánh mùng 2 tháng 9, người Việt Nam, đặc biệt là cộng đồng Cô...
01/09/2025

Vì Sao Quốc Khánh Việt Nam Rơi Vào Ngày 2/9?

Khi mừng Quốc Khánh mùng 2 tháng 9, người Việt Nam, đặc biệt là cộng đồng Công giáo, nên nhớ lý do vì sao ngày này được chọn để đọc Tuyên ngôn Độc lập.

Đức Giám mục Paul Lê Đắc Trọng kể lại rằng chủ tịch Hồ Chí Minh chọn ngày 2/9 theo gợi ý của Vũ Đình Tụng, bác sĩ riêng của Người và cũng là một người Công giáo. Khi chủ tịch Hồ Chí Minh thắc mắc lý do, Vũ Đình Tụng giải thích rằng ngày này trùng vào Chúa nhật, nên mọi người được nghỉ làm. Đồng thời, đó cũng là ngày Lễ mừng kính các vị Thánh tử đạo Việt Nam là một lễ trọng, vì vậy giáo dân sẽ dự lễ đông đủ. Thời đó, các vị tử đạo Việt Nam được mừng kính vào Chủ nhật đầu tiên của tháng 9, và năm ấy rơi đúng vào ngày 2/9.

Hơn nữa, chỉ cộng đồng Công giáo thời bấy giờ có các đoàn thể với đồng phục chỉnh tề, nên việc vận động đông đảo giáo dân tham gia mít tinh sau khi tan lễ trở nên thuận tiện.

01/09/2025

LỜI CẢM ƠN CỦA TÂN LINH MỤC PHÊRÔ NGUYỄN HỒNG KHƯƠNG, SDD

Trong Thánh Lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Thống Nhất, Giáo phận Xuân Lộc (30/08/2025), Cha Phêrô đã dâng lên những lời từ trái tim, tri ân ba mẹ, người đã kiên nhẫn nuôi dưỡng, ươm mầm ơn gọi trong cha. Ngài cũng dành giây phút lặng im để nhớ về người cha quá cố, một hình bóng luôn đồng hành trong hành trình đức tin.

Nguyện xin Chúa ban tràn muôn ơn lành trên Cha Phêrô và mỗi thành viên trong cộng đoàn. Cùng với Giáo hội toàn cầu, xin mọi người cùng hiệp dâng lời tạ ơn và cầu nguyện, để hạt giống Ơn Gọi Tận Hiến hôm nay được vun trồng, nảy nở và sinh hoa trái trong cuộc sống hằng ngày bằng đức tin, đức cậy và đức mến.

GIÁO XỨ THỐNG NHẤT

01/09/2025

Có Những Con Đường

Có những con đường tưởng đâu rộng thênh thang, bước đi dễ dàng, nhưng rồi rốt cuộc chỉ dẫn ta đến cõi hư vô lạnh lẽo. Lại có một con đường khác, nhỏ thôi, hẹp lối, gập ghềnh sỏi đá, vậy mà ai dám can đảm dấn thân sẽ bất ngờ tìm thấy một bình minh khác, bình minh của sự sống thật. Con đường ấy chính là hành trình theo chân Chúa, nơi mỗi bước đi là một chọn lựa ngược dòng, vượt lên trên bao ồn ào, cám dỗ và phù phiếm của trần gian.

Theo Chúa không phải là chọn lấy an nhàn, nhưng là chọn tình yêu, tình yêu sâu thẳm và chân thành. Người đời có thể lạnh lùng khước từ, buông lời phán xét, gieo ánh nhìn ghen ghét, đố kị. Nhưng ánh mắt Chúa thì khác: dịu hiền, chan chứa yêu thương, lúc nào cũng mở rộng để đón ta quay về. Người đời có khi khắc ghi mãi lỗi lầm của ta, nhưng Chúa thì chỉ cần một giây quay đầu sám hối là đủ để Ngài quên hết, tha thứ hết, rồi ôm ta vào lòng. Người đời có khi bỏ mặc ta trong cô đơn, nhưng Chúa thì chưa bao giờ buông tay, ngay cả lúc ta loạng choạng bước trong những thung lũng tối tăm nhất của kiếp người.

Bởi vì Ngài là Đấng hiểu từng nhịp đập tim ta, là Đấng biết rõ ta thuộc về đâu, và khắc tên ta như một viên ngọc quý trong lòng bàn tay Ngài. Trong tình yêu ấy, gian nan hóa thành bình an, hy sinh biến thành khúc hát tự do, và từng bước đi ngược dòng trở thành hành trình tìm gặp sự sống đích thực.

Theo Chúa là chọn con đường hẹp, nhưng dẫn đến chân trời rộng mở. Là chấp nhận gian nan, nhưng tìm ra bình an. Là dám đánh đổi, để được hạnh phúc vĩnh cửu. Và trên con đường ấy, ta không còn sợ hãi, vì biết mình luôn được giữ gìn trong vòng tay Cha. Khi nhịp tim ta khẽ hòa vào nhịp tim Ngài, ta mới hiểu: theo Chúa không chỉ là một chọn lựa, mà chính là cùng đích, là nguồn vui, là sự sống đời đời.

Trân trọng kính mời quý cộng đoàn cùng tham dự chuyên đề:GIA ĐÌNH TRẺ VÀ NHỮNG KHỦNG HOẢNG TÂM SINH LÝ👤 Khách mời: Tiến ...
16/08/2025

Trân trọng kính mời quý cộng đoàn cùng tham dự chuyên đề:

GIA ĐÌNH TRẺ VÀ NHỮNG KHỦNG HOẢNG TÂM SINH LÝ

👤 Khách mời: Tiến sĩ Tâm lý Trần Mỹ Duyệt (Hoa Kỳ)
🕖 Thời gian: 19g00 – 21g00, Thứ Bảy ngày 16/8/2025
💻 Phòng Zoom: mở từ 18g30. Kính mong cộng đoàn quảng bá và mời gọi nhiều người cùng tham dự.

🔗 Link tham dự:
https://zoom.us/j/2208220800?pwd=bxTVingX1JCwCNk1PRaW2Uy60kPBbb.1&omn=96005890346

🆔 ID: 220 822 0800
🔑 Mật mã: 123123

Hội Thánh không chỉ mời gọi ta đến nhà thờ, mà còn mời gọi ta bước vào nhà thờ, nơi Lời Chúa được công bố, Mình Máu Thán...
01/05/2025

Hội Thánh không chỉ mời gọi ta đến nhà thờ, mà còn mời gọi ta bước vào nhà thờ, nơi Lời Chúa được công bố, Mình Máu Thánh Chúa được hiến tế, và cộng đoàn cùng hiệp thông trong một Thánh Thể duy nhất.

Vậy nên, đi lễ mà đứng ngoài sân, ngồi hành lang, hay “coi lễ” từ xa, không chỉ là thiếu tôn trọng sự hiện diện thánh thiêng của Thiên Chúa, mà còn đánh mất chính ơn ích của việc tham dự cách trọn vẹn Thánh Lễ.

Bạn trẻ dễ thương nào còn hay đứng ngoài, tụ tập nói chuyện, lướt điện thoại… hôm nay được “chị Huynh Trưởng nghiêm mặt nhắc nhở” rồi nha. Lời nhắc này không để phán xét, mà là lời mời gọi yêu thương.

Chúa đang đợi bạn… ở bên trong.
Cửa đã mở, ghế còn trống. Bạn vô chưa?

23/04/2025
22/04/2025

Ngược dòng thời gian, ngày 13/3/2013, thế giới chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử khi Hồng y Jorge Mario Bergoglio từ Argentina được bầu chọn làm Giáo hoàng thứ 266 của Giáo hội Công giáo.

Với tông hiệu Francis, ngài trở thành Giáo hoàng đầu tiên đến từ khu vực Mỹ Latin, cũng là người đầu tiên thuộc Dòng Tên và là người đầu tiên chọn tên thánh Francis Assisi – vị thánh biểu tượng của sự nghèo khó, hòa bình và bảo vệ thiên nhiên.

Đức thánh Cha sinh ngày 17/12/1936 tại Buenos Aires, Argentina, là con cả trong một gia đình gốc Italy nhập cư.

Trước khi bước vào con đường tu trì, ngài từng học kỹ thuật hóa học và làm việc tại một phòng thí nghiệm.

Năm 1958, ông gia nhập Dòng Tên – một trong những dòng tu trí thức và uy tín nhất trong Giáo hội Công giáo.

Ngàu được phong chức linh mục vào năm 1969 và dần đảm nhận các vai trò quan trọng, từ giám tỉnh Dòng Tên tại Argentina đến Tổng Giám mục Buenos Aires vào năm 1998.

Năm 2001, ngài được Giáo hoàng John Paul II phong Hồng y.

Trước khi trở thành Giáo hoàng, Hồng y Bergoglio đã nổi tiếng với lối sống đơn sơ, gần gũi người nghèo, thường xuyên đi lại bằng phương tiện công cộng và từ chối xa hoa.

Chính phong cách ấy đã theo ngài vào Vatican, khi ngài chọn sống tại Nhà Thánh Marta – nơi lưu trú của các linh mục làm việc tại Vatican.

Ngay từ những ngày đầu tiên trên ngôi vị đứng đầu Giáo hội, Giáo hoàng Francis đã gây chú ý với phong cách giản dị và các thông điệp mạnh mẽ về lòng thương xót, sự khiêm nhường và tinh thần phục vụ.

Ngài liên tục kêu gọi Giáo hội "ra khỏi chính mình" để đến với người nghèo, người bị gạt ra bên lề xã hội.

Thay vì nhấn mạnh đến các luật lệ khắt khe, ngài tập trung vào sự tha thứ, đồng hành và yêu thương.

Năm 2015, Giáo hoàng phát thông điệp "Laudato Si'", kêu gọi bảo vệ Trái đất như "ngôi nhà chung" của nhân loại, đồng thời nhấn mạnh đến mối liên hệ giữa khủng hoảng môi trường và sự bất công xã hội.

Không ngần ngại đối diện với những vấn đề gây tranh cãi trong Giáo hội, Giáo hoàng Francis đã thể hiện một thái độ cởi mở và đối thoại.

Ngài kêu gọi Giáo hội tiếp cận người đồng tính bằng lòng tôn trọng, xem xét lại cách thức đồng hành với người ly dị và mở rộng không gian cho phụ nữ trong các vai trò lãnh đạo.

Dù không thay đổi giáo lý truyền thống, nhưng cách tiếp cận mềm mại và nhân văn của ngài đã mang lại làn gió mới cho Giáo hội toàn cầu.

Giáo hoàng Francis đã có nhiều cuộc gặp gỡ mang tính biểu tượng với lãnh đạo các tôn giáo khác, như Đại giáo trưởng Hồi giáo Al-Azhar hay Đại giáo sĩ Shia ở Iraq – Ayatollah Ali al-Sistani.

Những lần tiếp xúc này thể hiện nỗ lực không ngừng của ngài trong việc xây dựng đối thoại liên tôn và giảm thiểu xung đột tôn giáo.

Thông điệp "Fratelli Tutti" được công bố năm 2020, giữa đại dịch COVID-19, là một lời mời gọi nhân loại xây dựng tình huynh đệ, vượt qua hận thù và chủ nghĩa cá nhân.

Trong đó, Giáo hoàng kêu gọi các quốc gia, tôn giáo và cá nhân hãy hành xử với nhau như những người anh em – không biên giới, không kỳ thị.

22/04/2025

TẤT CẢ CÁC NHÀ THỜ TRONG NƯỚC SẼ ĐỔ CHUÔNG ĐỒNG LOẠT VÀO LÚC 7 GIỜ SÁNG THỨ 4 NGÀY 23/4/2025
ĐỂ TƯỞNG NIỆM ĐỨC CỐ GIÁO HOÀNG PHANXICO

03/02/2025

Một đêm trăng thanh, nhìn qua khung cửa sổ, một tu sĩ già bỗng thấy một thiên thần đang ngồi viết trên một cuốn sách vàng. Lòng tràn ngập hân hoan, vị tu sĩ rón rén tiến lại gần và khẽ hỏi:
- Thưa Ngài, Ngài đang viết gì trong cuốn sách đó?

Thiên thần ngước lên, mỉm cười đáp:
- Ta đang ghi tên những người yêu mến Thiên Chúa.

Vừa hồi hộp vừa hạnh phúc, vị tu sĩ vội vàng hỏi:
- Vậy tên tôi có trong đó không?

Thiên thần lật từng trang, chăm chú đọc từng hàng, nhưng không tìm thấy tên ông. Tuy nhiên, điều đó không khiến vị tu sĩ già thất vọng. Ông bình thản nói:
- Xin Ngài vui lòng ghi tên tôi như một thầy dòng luôn yêu mến tha nhân.

Thiên thần mỉm cười, gật đầu và làm theo. Thế là tên ông được ghi vào sổ vàng.

Nhiều năm sau, khi vị tu sĩ qua đời, người ta mở lại nhật ký của ông và thấy dòng chữ đầu tiên chính là câu trích từ thư 1 Ga 4,20:

“Nếu ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’, mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không thấy.”

Ngay bên dưới, ông viết thêm:

“Tôi đi tìm linh hồn tôi, nhưng tôi không thấy.
Tôi đi tìm Thiên Chúa, nhưng Ngài vượt quá khỏi tôi.
Tôi đi tìm anh em mình, và tôi đã gặp được cả Thiên Chúa lẫn linh hồn tôi.”

(Trích Mỗi ngày một Tin Vui)

Cậu nhóc Kôlia bé nhỏ đã làm bạn với một thiên thần. Đó là vào lúc nửa đêm trăng sáng của ngày lễ Phục Sinh, vị thiên th...
23/01/2025

Cậu nhóc Kôlia bé nhỏ đã làm bạn với một thiên thần. Đó là vào lúc nửa đêm trăng sáng của ngày lễ Phục Sinh, vị thiên thần đã tới giường của Kolia và nói rằng:

- Chúa Kitô đã sống lại!

Kôlia chưa từng nhìn thấy một vị thần nào đẹp tuyệt vời đến thế. Cả thân hình của ngài tỏa ra ánh rực rỡ hào quang, cùng với khuôn mặt rạng ngời và dường như cả bộ quần áo trắng muốt cũng tỏa sáng lung linh rực rỡ. Cậu bé vui vẻ đáp lời.

Nhưng khi Kôlia kể về cuộc gặp gỡ kì diệu ấy thì lại chẳng một ai tin cậu cả. Người lớn thì nghĩ rằng: “Ôi, nó bịa chuyện đây mà, nhưng thôi cứ kệ nó đi. Sau này đi học, nó sẽ khắc quên hết thôi”.

Thời gian dần dần trôi qua trôi qua...

Vào một buổi sáng nọ, Kôlia thức dậy với cảm giác hứng khởi như thể hôm đó là sinh nhật của mình. Nghĩ một chút rồi cậu bé chợt nhớ ra: “À, hôm nay bà ngoại mình sẽ tới chơi! Chắc hẳn là như vậy rồi!”

Kôlia rất yêu bà của mình. Bà tuy có hơi nghiêm khắc, chẳng bao giờ nuông chiều cũng như khen lấy khen để Kôlia, nhưng bà luôn thích ngồi bên cạnh đứa cháu bé nhỏ của mình. Mắt của bà giờ đây đã hơi mờ, tóc cũng đã điểm bạc. Cậu bé luôn thích thú và nóng lòng chờ đợi những câu chuyện kì diệu của bà . Khi đó bà lại mỉm cười và kể cho cậu bé nghe những câu chuyện cổ tích – những câu chuyện mà Kôlia chưa bao giờ được nghe tới hay đọc trong bất kì cuốn sách nào. Mỗi câu chuyện của bà thường kéo dài đến vài buổi chiều. Khi đó, bên ngoài ô cửa sổ, bóng tối đã dần buông, nhưng ở trong phòng, dường như ánh mặt trời vẫn còn tỏa sáng, có lẽ do sức hấp dẫn từ những câu chuyện của bà.

Lời kể của bà thật mạch lạc như thể chính bà là người đã sáng tác ra chúng, nhưng Kôlia lại không nghĩ vậy. Sau những câu chuyện cổ tích, bà kể về những câu chuyện có thật: bà kể về chiến tranh, về những chiến công của ông ngoại cậu bé. Ông ngoại Kôlia đã mất từ lâu, và mẹ của cậu bé luôn muốn đón mẹ về sống với mình. Nhưng làm sao bà ngoại cậu bé lại có thể rời bỏ ngôi làng quê hương, ngôi nhà đầy ắp tình yêu thương, cái sân nhà với bờ rào xiêu vẹo, cái vườn với những cây táo và cây anh đào – mà mỗi khi tháng năm tới lại tỏa ngát hương thơm...
Nhưng những tháng gần đây, bà hay bị mệt trong người, có lẽ bởi vì bà cảm thấy cô đơn. Thế nên, bà sẽ chuyển tới nhà Kôlia. Bố mẹ cậu bé cũng đã chuẩn bị phòng chờ bà tới.

Khi bà bước vào phòng, sau khi nhìn quanh một lượt, việc đầu tiên bà làm đó là mở chiếc vali to màu đen của mình. Kôlia nhìn chiếc vali một cách thích thú. Sau đó, bà tìm và rải ra từ trong đó những bức hình tượng thánh. Những bức hình đó to có, nhỏ có, làm bằng giấy hoặc làm bằng gỗ,... Chúng nằm thành dãy ở trên bàn và những hình ảnh trên đó dường như cũng đang tỏa sáng lên vậy. Cậu bé chớp hàng lông mi, nhìn chúng một cách say mê.

- Bà ơi, đây là ai vậy? – Những ngón tay bé nhỏ chỉ vào bức ảnh Đấng Cứu Thế được mạ vàng. Bà ngoại cậu mỉm cười và nói:
- Đây là vị Chúa của chúng ta mà. Ôi trời, con không hề biết sao?
Rồi bà vừa xoa chỏm tóc của đứa cháu bé bỏng vừa giải thích:
- Còn đây là vị thần hộ mệnh của con – Nhicalai Ugotnhich, Trydotvopez. Và đây là Đức Mẹ đồng trinh – Mẹ của Đức Chúa Trời.
Kôlia bỗng nhiên cười rạng rỡ:
- Bà ơi, con biết Ngài ấy!

Trên bức ảnh được đóng khung ấy là một vị thần da trắng. Nét mặt của ngài tuy nghiêm nghị nhưng đẹp tuyệt vời, và dường như, với đôi mắt sâu thẳm nặng trĩu ấy, Ngài có thể nhìn thấu mọi điều. Trong bàn tay phải của ngài còn có cầm một cây thánh giá.
- Con biết, bà ơi, con biết Ngài ấy! – Kôlia nghẹn lời vì thích thú – Ngài ấy đã tới giường của con! Ngài ấy trông thật đẹp và phúc hậu làm sao. Bà vừa xoa đầu cậu bé vừa im lặng lắng nghe.
- Vậy Ngài ấy lại không đến thăm con nữa sao? Thế khi nào con mơ thấy Ngài ấy, hãy bảo Ngài ấy ấy đến thăm mình một lần nữa, được chứ?
Mẹ của Kôlia đứng cạnh đó bên cánh cửa, lặng lẽ mỉm cười nhưng cảm thấy day dứt, áy náy
- Lena, con sẽ dẫn Kôlia đến nhà thờ chứ? Bà hỏi mẹ cậu bé. – Hả con?
Mẹ Kôlia siết chặt những ngón tay.

Kể từ đó, Kôlia có một cuộc sống mới. Cứ vào mỗi ngày Chúa nhật, cậu bé lại nắm chặt tay bà, đi dọc theo con phố, vượt qua cả một quãng đường dài để đến nhà thờ mà không một chút nào mệt mỏi. Ở nhà thờ, những chiếc đèn, những vệt sáng và những bức hình tỏa sắc vàng lung linh, còn có những bài hát về thiên đường và những câu chuyện mẫu mực,... Ở đó không chỉ có một vị thần, mọi người thì luôn ca ngợi Chúa và phục vụ Ngài, nhưng chẳng một ai trong số họ biết hay nghe về điều đó cả. Nhưng Kôlia thì biết, bởi bà ngoại đã kể với nó, và chính cậu bé cũng cảm thấy như vậy! Nhưng cậu bé không bắt chước các hành vi của các vị thần, mà sẽ đứng lên một chút một cách cẩn thận, nhẹ nhàng, tập trung cầu nguyện hoặc cúi lạy và ngân vang đoạn điệp khúc: ”Xin các Ngài hãy thương xót” và “Amen”.

Tuy vậy, cậu bé cũng rất hay đi lung tung: trong suốt năm năm giúp các giáo dân dập tắt những ngọn nến còn đang cháy dở, hay đi làm quen với những người bạn khác, và sau đó thì cho chúng một ít kẹo. Bà ngoại cậu bé thường xuyên nghe thấy những câu như: “Chúng ta đi tới bức tượng thánh đi!”, “Con muốn uống nước!”, hay khi cậu bé thấy mệt vì chờ đợi lễ rước Thánh Thể: “ Bà ơi, Thánh Chúa sắp xuất hiện chưa ạ?”

Thật khó để ngồi cạnh với cậu bé hiếu động này. Khi đó, bà ngoại thì cầu nguyện rằng mẹ của Kôlia - người con gái duy nhất của bà, sẽ tin vào Chúa và sẽ đưa cậu bé tới nhà thờ. Mẹ của Kôlia cũng đã không còn trẻ, và rồi sẽ chẳng thể nào bắt cậu bé vâng lời mãi được. Thế rồi, mùa hè cũng đã tới, trên thành phố, nó đem đến những bụi bặm thật khó chịu, nhưng ở làng quê thì vô cùng dễ chịu và tươi mát làm sao. Và gia đình Kôlia quyết định về thăm quê ngoại – một lần nữa, trong ngôi nhà tồn tại đã gần một thế kỉ, trong khu vườn cũ kĩ và trên cái sân nhà với bờ rào xiêu vẹo, những giọng nói lại vang lên.... Kôlia thì chạy nhảy khắp nơi với đám bạn của mình. Khi chúng nghĩ ra những trò càng mạo hiểm, thì càng khó để theo dõi được chúng. Đến nỗi bố mẹ của Kôlia chưa khi nào biết được nó đang làm gì, mà chỉ biết rằng: nó đang chơi trò bí ẩn nào đó bên ngoài cửa sổ mà thôi.

Lần đó, Kôlia và đám bạn đến chơi ở một ngôi nhà cũ. Vì lí do nào đó mà ngôi nhà bị bỏ hoang, nó chẳng còn cửa sổ cũng như cửa ra vào, bị tàn phá đến mức bị lõm xuống - khiến cậu bé liên tưởng đến cây nấm bị chín nhũn ra. Có lẽ chỉ cần cơn gió nào đó thổi mạnh một chút thôi, ngôi nhà cũng sẽ bị cuốn đi mất. Trong nhà tuy bụi bẩn bám đầy nhưng bọn trẻ lại rất thích thú, và ở đó cũng có một chiếc cầu thang gỗ dẫn lên tầng gác mái. Đám nhóc nhanh chóng trèo lên và Kôlia, khi đó bị lôi kéo đi, cũng liền xông tới. Trên tầng gác mái thật tối tăm, có cái gì đó ghê rợn, ma quái nhưng cũng thật thú vị,... Ở đó chỉ có duy nhất một ô cửa sổ tròn nhưng cũng chẳng còn kính, và khi những ánh mặt trời xuyên vào nơi đầy bụi bặm này thì sự hoang tàn, hư nát hiện lên thật rõ nét. Kôlia bị cuốn hút bởi sự dừng lại của những tia sáng. Cậu bé liền chạy tới ô cửa sổ con và nhoài người ra một nửa. Ngay lập tức, nó đã nhận ra có điều gì đó thật thú vị và từ đấy có thể trèo lên mái nhà. Ở đó thật đẹp, và không chút mảy may do dự, Kôlia đã trèo lên đó.

- Này các cậu, tớ bắt đầu trèo lên mái nhà rồi đây này! Kôlia kêu lên với đám bạn. Lũ nhóc liền chạy tới và đứng đông bên cạnh cửa sổ. Khi Kôlia trèo lên đến trên mái nhà, nó cảm thấy thật vui vẻ. Khi quay trở lại ô cửa sổ vì muốn nói điều gì đó với đám bạn, đột nhiên cậu bé bị trượt chân...

Đám trẻ hét toáng lên. Cậu nhóc nào đó đã chạy ra cửa đầu tiên, và rồi tất cả chạy theo. Với những giọng khác nhau, chúng gào lên “ Kôlia ngã rồi!” Khi chúng vừa ùa ra đường, thì nhìn thấy Kôlia đang ngồi vui vẻ ở bên cạnh bức tường, ngay dưới ô cửa sổ đen đủi ban nãy. Xung quanh cậu, trên đám cỏ hoang là đống đá và những mảnh gạch bị đổ vỡ và nếu như không bị chúng làm đến chết, thì nhất định cũng phải bị què.

- Một vị thần đã bế tớ và đặt tớ ngồi ở đây đấy! Kôlia nới với lũ trẻ, Ngài ấy đã mỉm cười với nụ cười rạng rỡ.
Một bác hàng xóm đứng gần đó, đã kể lại chuyện này.....
Từ bác hàng xóm và những lời kể lộn xộn của lũ trẻ, bố mẹ của Kôlia vô cùng hoảng sợ. Nhưng cậu bé thì không hề có một vết xây xát nào, và luôn lặp lại một điều:
- Vị thần đã bế con ở trên tay!
Bà ngoại cậu bé cầu nguyện trong niềm xúc động. Còn bố mẹ cậu bé thì đi xem ngôi nhà cũ – nơi đã xảy ra việc kinh hoàng vừa rồi. Rồi sau khi đã nghĩ rất lâu, bà ngoại nói với Kôlia:
- Dù thế nào thì con vẫn cần phải bị phạt! Vị thần đã cứu con bởi lòng tốt của Ngài, thế nhưng con lại đùa bỡn và làm phiền vị thần hộ mệnh của chính mình. Ngài ấy cũng như một người bạn, và chắc chắn sẽ rất buồn lòng khi có ai đó hành xử giống như con ngày hôm nay.

Một lúc sau thì bố mẹ Kôlia trở về. Bố im lặng đến trầm tư , còn gương mặt mẹ thì đẫm lệ. Cậu con trai bé nhỏ mà họ đã tìm thấy thì im lặng đứng đằng sau một người quen với dáng vẻ thấp bé nhưng oai nghiêm, và trên người thì có chiếc thắt lưng da đã cũ của ông ngoại.
Buổi chiều ngày hôm đó, mẹ của Kôlia ngồi bên cạnh cậu con trai bé nhỏ của mình, ôm chặt lấy cậu bé và khẽ hỏi:
- Vậy là, vị thần, Ngài ấy đã cứu con sao?
- Vâng, Ngài ấy chỉ đơn giản là bế con trên tay mẹ ạ!- Kôlia nói thầm và dúi mũi vào lòng mẹ.
Khi gia đình Kôlia trở về thành phố, trong buổi Chúa nhật đầu tiên cậu bé đã tới nhà thờ. Nhưng lần này là mẹ cậu dẫn đi, và những ngón tay bé nhỏ của cậu được nép chặt trong lòng bàn tay ấm áp của mẹ.

Марина Кравцова

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tổng Lãnh Thiên Thần Micae posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Tổng Lãnh Thiên Thần Micae:

Share