16/08/2026
HÀNH TRANG CHO CHUYẾN ĐI QUAN TRỌNG NHẤT ĐỜI NGƯỜI
Bà con mình thường rất chu đáo trước những chuyến đi xa. Từ chuyện sang một vùng đất mới, dựng vợ gả chồng cho đến một chuyến du lịch vài ngày, ai cũng đắn đo sửa soạn từng nếp áo, cân nhắc từng đồng tiền. Chứ mà nói tới cái hành trình quan trọng nhất của chúng ta, hành trình rời khỏi cuộc đời này, thì nhiều khi mình lại chẳng chuẩn bị gì cả.
Con người cả đời bị sai sử bởi chữ “Tòng”: hết tòng phụ, tòng phu chốn nhân gian, rồi lại trọn kiếp tòng theo thói cũ nghiệp xưa mà trôi lăn trong cõi mộng. Như lời Thiền sư Thanh Từ từng cảnh báo, chúng ta mắt mở trao tráo mà tâm lại chìm sâu trong vô minh mộng mị, mải mê đuổi theo những đam mê phù phiếm làm suy kiệt đi từng chút tỉnh giác bên trong, để rồi đúng như câu thơ chiết tự chữ Tòng chốn cựu học: “theo em nào biết chúng mình về đâu”. Đứng trước bóng tịch dương của kiếp người, mấy ai tự hỏi: rồi đây mình sẽ về đâu?
Nghĩ tới đó mới thấy, chuyến đi này cũng có cái đặc biệt của nó. Một chuyến bay trần gian dẫu có khắt khe về trọng lượng, người mà túi rủng rỉnh vẫn có thể trả thêm cước phí để mang thêm hành lý; chứ trên chuyến bay sinh tử thì không có làn ưu tiên cho người quyền thế, cũng chẳng có suất hành lý mua thêm cho người giàu sang.
Đến lúc ấy, tài sản, danh vọng, địa vị và những thứ hình danh sắc tướng mà mình từng mất ăn mất ngủ để tích góp, muốn mang theo cũng đâu có được. Một người dẫu nổi tiếng vang dội đến đâu, đôi ba trăm năm sau cũng có thể chỉ còn là một cái tên rất mờ trong ký ức của người đời. Càng nắm giữ nhiều thứ ngoài thân, đến ngày phải buông xuống, mình càng khó nhẹ lòng.
Thế gian vốn rất sợ nhắc đến hai chữ chết chóc, nhưng sanh thì hữu hạn mà tử lại vô kỳ. Người trẻ nghĩ mình còn dài hạn, người khỏe cho rằng chưa tới giờ, để rồi quên mất lời cảnh tỉnh của cổ đức: “Mạc đãi lão lai phương học đạo, cô phần đa thị thiếu niên nhân” - ngoài kia nấm mả hoang đa phần là hài cốt kẻ tuổi xanh.
Đợi đến lúc “nhất triêu ngọa bệnh tại sàng, chúng khổ oanh triền bức bách”, gục xuống giường bệnh chịu muôn vàn đau đớn rồi mới cuống quýt tìm đến những nghi thức cầu an, cầu siêu, mong dùng một vài sự trợ duyên cuối cùng để bù đắp cho cả một đời chưa kịp chuẩn bị, thì có lẽ đã muộn. Sống một đời chưa từng chuẩn bị, đến phút cuối mới mong tìm một sự trợ duyên bên ngoài để thay cho phần tu tập của chính mình, liệu có còn kịp không?
Tu tập, suy cho cùng, không phải để làm cho cuộc sống này có thêm nhiều thứ, mà là làm cho tư lương của mình nhẹ xuống khi phải rời bỏ nó. Năm hành trang cho chuyến đi ấy phải được tích lũy ngay từ khi hơi thở còn chưa đứt quãng. Trước hết là giới hạnh, giữ gìn đời sống của mình, giống như một cái cây được tưới tắm mỗi ngày để cắm sâu gốc rễ. Rồi vun bồi phước lành qua lòng hiếu thảo phụng dưỡng cha mẹ, chăm sóc người neo đơn, sống tử tế và hộ trì Tam Bảo. Tập buông xả, để nhận rõ trách nhiệm giữa đời nhưng không chấp thủ, đúng như lời Tổ dạy: “thân này chưa biết ra chi, của kia lại có-chắc-gì mà ham”. Nuôi dưỡng chánh niệm, tỉnh giác, để khi đối diện bệnh tật, tuổi già và phút lâm chung, tâm vẫn có chỗ nương tựa. Và giữ vững chánh kiến cùng niềm tin nơi Tam Bảo, để mình không bị chao đảo giữa những điều mê mờ, biết rõ mình đang đi đâu và nương tựa vào đâu.
Chừng nào còn thở, chừng đó người học Phật vẫn còn cơ hội để bớt dần phàm phu bên trong, sửa mình và làm nhẹ bớt hành trang. Người trẻ mươi lăm tuổi cũng có thể bắt đầu, người bạc đầu tám mươi cũng chưa phải là muộn, bởi chẳng ai biết chuyến đi cuối cùng của mình sẽ đến lúc nào. Có lẽ điều đáng nghĩ không phải là mình còn bao nhiêu năm để sống, mà là nếu hôm nay phải lên đường, hành trang của mình đã có gì rồi? Là những thứ mình vẫn còn cố nắm giữ, hay là một tâm đã biết buông xuống và nhẹ đi phần nào?
- Trích lược bài giảng tại khóa tu Bát Quan Trai chủ nhật hằng tuần - Đại đức Thích Minh Sơn thuyết giảng 16/08/2026 -