Kìa, Đức Chúa Trời Ngươi

Kìa, Đức Chúa Trời Ngươi Lê-vi ký 25:10

CÓ MỌI SỰ -- KHÔNG CÓ MỌI SỰMục sư Steve ZeislerMột nhà báo bình luận về độ tăng tốc của cuộc sống hiện đại gần đây đã đ...
20/10/2024

CÓ MỌI SỰ -- KHÔNG CÓ MỌI SỰ
Mục sư Steve Zeisler
Một nhà báo bình luận về độ tăng tốc của cuộc sống hiện đại gần đây đã đưa ra nhận xét này: Hãy xem xét một thứ đơn giản và phổ biến như điện thoại. Hơn một thập kỷ trước, hầu hết mọi người đều có điện thoại bàn trong nhà của họ. Điện thoại cảm ứng giúp bạn có thể quay số nhanh hơn. Sự đổi mới của tính năng chờ cuộc gọi bảo đảm rằng ngay cả khi bạn đang bận nói chuyện, bạn vẫn có thể nhận lấy cuộc gọi. Chuyển tiếp cuộc gọi bảo đảm rằng nếu bạn rời khỏi nhà hoặc văn phòng, bạn vẫn có thể liên lạc được tại điểm đến tiếp theo. Máy trả lời tự động bảo đảm rằng ngay cả khi bạn đi vắng, bạn vẫn sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cuộc gọi nào, đặc biệt là khi thế hệ máy thứ hai có thể gọi đến từ mọi nơi trên thế giới và nhận tin nhắn chỉ bằng cách bấm mã cảm ứng. Điện thoại di động trên xe hơi đã loại bỏ một trong những nơi còn lại mà hầu hết mọi người hoàn toàn không thể liên lạc được. Điện thoại trên máy bay có lẽ đã loại bỏ nơi cuối cùng không thể liên lạc được - trừ khi bạn đi cắm trại ở vùng hoang dã, ở đó điện thoại thông minh hoàn toàn di động hiện đã giải quyết được vấn đề đó.
Dù tốt hay xấu, những tiến bộ này và các tiến bộ khác giống như chúng thúc đẩy chúng ta làm việc nhiều hơn và làm việc nhanh hơn; Một lối sống mà chúng ta cứ khăng khăng và than thở cùng một lúc.
Chúng ta thấy khó xem xét bản chất của loại cuộc sống sống quá nhanh bởi vì chúng ta bị bao quanh bởi nhiều áp lực và sự thúc đẩy để sống nhanh dường như không thể thay đổi. Thật khó tìm một nơi ổn định, yên tĩnh cho phép chúng ta xem xét cuộc sống đã tăng tốc, vốn là đặc điểm của Cơ đốc nhân cũng như không phải là Cơ đốc nhân.
Trong sách Truyền đạo, chúng ta có tường trình đáng chú ý về một người (Qoheleth/Solomon), với sức riêng của ông, không cần sự thuyết phục hay thúc đẩy bởi bất kỳ ai khác, đã quyết định thử nghiệm với cuộc sống trên làn cao tốc. Không bị ép buộc bởi việc gì ngoài sở thích của riêng mình, ông bắt đầu mở rộng tầm nhìn của mình, để tìm hiểu và trải nghiệm mọi thứ mà cuộc sống hiến cho. Đây là cách ông đặt vấn đề trong chương mở đầu của sách Truyền đạo.
CÓ MỌI SỰ
Ta là người truyền đạo, đã làm vua Y-sơ-ra-ên tại Giê-ru-sa-lem. Ta chuyên lòng lấy sự khôn ngoan mà tra khảo mọi việc làm ra dưới trời; ấy là một việc lao khổ mà Đức Chúa Trời đã giao cho loài người để lo làm.
Cuộc tìm kiếm của Solomon, như đã được ghi lại trong sách này, không có sự khải thị từ trên trời. Đây là những gì ông muốn nói bằng cách lặp đi lặp lại các cụm từ "dưới mặt trời" và "dưới trời" – cuộc sống được sống trên đất ngoài lẽ thật được mặc khải. Solomon là đối tượng hoàn hảo để lập ra phần trải nghiệm này. Ông có một di sản tin kính, và trị vì trong vai trò vua trên Israel trong kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng. Ông cực kỳ khôn ngoan và giàu có rất lớn. Ông không thiếu một thứ gì, về trí tuệ hay vật chất, trong vấn đề tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống "dưới ánh mặt trời". Còn ai tốt hơn để "đi tìm sự khoái lạc" của cuộc sống? Do đó, Solomon bắt đầu "tra khảo" – tìm kiếm chiều sâu, khám phá chiều rộng – mọi việc cuộc sống cung hiến cho. Phần tra khảo được dự định nhằm mang lại thông tin sẽ làm cho cuộc sống trở thành một niềm vui cần phải trải nghiệm.
Các nhà truyền đạo nổi tiếng về sự lặp đi lặp lại, sử dụng các từ có cùng chữ cái đầu tiên để giúp khán thính giả của họ tiếp lấy sứ điệp. Trong tiểu đoạn chúng ta sẽ học hỏi sáng nay, từ 1:12 đến 2:26, có ba từ, tất cả đều bắt đầu bằng chữ 'p', sẽ giúp chúng ta. Mặc dù chữ thứ nhứt, “profundity” [sự sâu sắc], là kéo dài mọi thứ ra một chút, nhưng dù sao tôi cũng nhắc tới nó. Khôn ngoan là thứ tôi thực sự có trong tâm trí. Chữ thứ hai, “pleasure” [khoái lạc] và “posterity” [hậu thế], sẽ giúp đỡ nhiều. Vì vậy, chúng ta có sự sâu sắc, khoái lạc và hậu thế, loại đại lộ mà Solomon tìm kiếm ý nghĩa. Sự sâu sắc: Lý trí của chúng ta sẽ tuyên bố điều gì với chúng ta nếu chúng ta đủ khôn ngoan để khám phá mọi thứ về cuộc sống? Khoái lạc: Nếu chúng ta có cơ hội để tự cung ứng mọi sự mà cuộc sống hiến cho, chúng ta sẽ khám phá ra điều gì? Hậu thế: Nếu bản thân chúng ta thất bại trong phần việc của mình, chúng ta có thể truyền đạt điều gì cho thế hệ tiếp theo sẽ giúp cho họ sống thành công?
Mọi sự này nghe quen quá, có phải không? Đây chính xác là những lãnh vực mà chúng ta mong đợi mọi nỗ lực của chúng ta mang lại cho chúng ta sự thành công và hạnh phúc hôm nay. Chúng ta cần một bằng cấp cao, chúng ta được bảo cho như thế. Chúng ta phải làm bất cứ điều gì có thể để nâng cao kiến thức của mình hầu cho chúng ta có thể tiến tới trước. Nếu việc ấy có nghĩa là phải mua máy tính kiểu mới nhất, quay trở lại học đường hoặc tham gia các hội thảo đặc biệt, thì đó là cách để đi tới. Sau đó, khoái lạc. Chúng ta được bảo cho phải chìu theo lòng mình. Thay đổi đồ chơi của bạn để có loại hào nhoáng hơn và nhanh hơn. Và trong mối quan tâm của chúng ta về hậu thế, chúng ta tìm cách nuôi dạy con cái sao cho thông minh hơn, được nắn đúc kỹ lưỡng, với suy nghĩ rằng đây là câu trả lời cho mọi nan đề mà chúng ta đang đối diện với. Đây là ba đấu trường mà Solomon đặt ra để trải nghiệm sự tìm tòi của mình, chỉ để khám phá ra sự trống vắng và hư không của cuộc sống được sống "dưới ánh mặt trời". "Hư không của sự hư không", nhà truyền đạo nói: "Thảy đều hư không" (1:2).
KHÔN NGOAN VÀ LAO KHỔ
Vì vậy, chúng ta hãy nhìn vào mọi tìm thấy của nhà truyền đạo về sự khôn ngoan. Câu 13:
Ta chuyên lòng lấy sự khôn ngoan mà tra khảo mọi việc làm ra dưới trời; ấy là một việc lao khổ mà Đức Chúa Trời đã giao cho loài người để lo làm. Ta đã xem thấy mọi việc làm ra dưới mặt trời; kìa, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi. Vật chi đã cong vẹo không thể ngay lại được, và vật gì thiếu không thể đếm được. Ta nói trong lòng rằng: Nầy, ta đã được sự khôn ngoan lớn hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem; thật lòng ta đã thấy nhiều sự khôn ngoan và tri thức. Ta cũng chuyên lòng học biết sự khôn ngoan, và biết sự ngu dại điên cuồng; ta nhìn biết điều đó cũng là theo luồng gió thổi. Vì nếu sự khôn ngoan nhiều, sự phiền não cũng nhiều; ai thêm sự tri thức ắt thêm sự đau đớn.

Nhân vật này đã thành công trong mọi thứ ông đã nỗ lực. Ông quyết định phải có sự thông biết nhiều hơn bất cứ người nào từng sinh sống, và ông đã làm được. Ông tìm hiểu, nghiên cứu và đọc, rồi trở nên cực kỳ khôn ngoan. Không có người nào trỗi hơn ông về tri thức. Việc đáng trừng phạt về tra khảo mà ông tự dân thân vào, ấy là mặc dù ông đã thành công trong phần việc của mình, ông buộc phải kết luận rằng nó chỉ dẫn đến lao khổ và đau đớn.
Tại sao lại như vậy chớ? Chúng ta tự hỏi. Vì sao thêm lên tri thức và hiểu biết lại mang đến phiền não và đau đớn? Tôi nghĩ rằng hầu hết chúng ta đều mắc phải hội chứng 'lạc quan muốn đứng đầu'. Chúng ta cảm thấy rằng nếu chúng ta chỉ có thể tìm hiểu thực tại, thì có người giống như thế sẽ xuất hiện; rằng có một thứ đẹp đẽ đang chờ đợi chúng ta ở cuối 'đường lát gạch vàng'; mặc dù đối với mọi dáng dấp bề ngoài, thế giới dường như hỗn loạn, nhưng tận cốt lõi của nó mọi thứ đều tốt lành và hợp lý. Nhưng, không phải vậy đâu. Nếu mọi sự chúng ta phải tiếp tục là cuộc sống "dưới ánh mặt trời", nếu thiên đàng không đột phá đâu đó dọc theo ranh giới, thì chúng ta càng chìm sâu vào cuộc tìm kiếm của mình, chúng ta sẽ càng khám phá ra rằng không có trung tâm tốt lành nào đang chờ đợi chúng ta ở cuối phần việc của chúng ta.
Cả hai ứng cử viên chức Tổng thống đều bị chỉ trích vì mô tả bản thân trong các tình huống 'phát biểu' được chọn lọc cẩn thận, các đoạn phim được ghép lại để gợi lên phản ứng tích cực từ các cử tri. Vì vậy, chúng ta nghe những câu nói như: "Tôi cứng rắn với tội phạm"; "Tôi ứng cử vì công ăn việc làm và mức lương khả quan". Tất nhiên, họ không nói làm thế nào họ sẽ đạt được những điều này. Chính xác thì "khó khăn" là như thế nào? Chính xác thì gốc rễ gây ra tội phạm là gì? Sau khi bày ra tính ích kỷ của con người, những lời hứa khắc phục mọi khốn khổ kinh tế là khó giữ lắm. Không ai giải quyết những thắc mắc này. Nhưng Solomon đã làm được. Và ông khám phá ra rằng cuối cùng không có câu trả lời nào cả, chỉ có nhiều thắc mắc hơn mà thôi.
Một người bạn đã từng kể cho tôi nghe trải nghiệm của ông khi bị lạc một mình trong rừng. Ông cảm thấy rằng mình đang đi về phía một con đường, nhưng cuối cùng nhận ra rằng không có con đường nào cả, chỉ có nhiều cây cối hơn mà thôi. Khi màn đêm buông xuống, những cơn hoảng loạn đầu tiên ập đến với ông khi ông bắt đầu tự hỏi không biết mình có ra khỏi khu rừng không!?! Có lẽ sẽ lạc mãi thôi. Đây là những gì Solomon tìm thấy trong cuộc tìm kiếm sự khôn ngoan của mình. Ông đã nhìn thấy mọi thứ về những gì chúng thực sự vốn có. Công nghệ hiện đại tạo ra nhiều việc làm mới và lắm cơ hội mới, nhưng tầng ozone phải chịu ảnh hưởng. Hiệu quả trong việc hạn chế sự sẵn có của thuốc men làm cho giá cả và lợi nhuận tăng lên để người thúc đẩy trở nên táo bạo và thành công hơn. Các nhà tù nuôi dưỡng tội phạm thay vì hạn chế nó. Tình dục của con người được hiểu biết rộng rãi hơn và trải nghiệm đau đớn hơn bao giờ hết.
CONG VẸO VÀ THIẾU
Solomon buộc phải kết luận rằng “Vì nếu sự khôn ngoan nhiều, sự phiền não cũng nhiều; ai thêm sự tri thức ắt thêm sự đau đớn”. Đây là cách ông mô tả những gì ông đã tiếp thu được: “Vật chi đã cong vẹo không thể ngay lại được, và vật gì thiếu không thể đếm được”. Giống như một trò chơi ghép hình đang thiếu một vài mảnh ghép để hoàn thành bức tranh, “vật gì thiếu không thể đếm được”. Không có cách nào để hoàn thành giệc ghép hình ấy. “Vật chi đã cong vẹo không thể ngay lại được”. Tôi đã bàn với những kẻ mắc phải những sai lầm tương tự hết lần này đến lần khác, tự làm tổn thương và những người khác trong tiến trình này. Trong nỗ lực khám phá nguyên nhân gốc rễ cách ăn ở của họ, đôi khi tôi nghe thấy những việc như: "Tôi đang tìm cách để kiếm được sự tán thưởng của cha tôi". Kỳ thực là trong một số trường hợp, người cha đã chết trong nhiều năm rồi – và không thể xóa bỏ nỗi đau – dường như không quan trọng. Họ tiếp tục tìm kiếm, và làm cong quẹo cuộc sống và sự tấn tới thuộc linh còi cọc là kết quả.
“Vật chi đã cong vẹo không thể ngay lại được”. Nếu chúng ta muốn đạt được sự khôn ngoan, chúng ta phải trung thực; Và nếu trung thực, chúng ta sẽ khám phá ra rằng cuộc sống được sống "dưới ánh mặt trời", ở chỗ tốt nhất, là một túi hỗn hợp của lẽ thật và sai lầm. Solomon bắt đầu khám phá nguồn của sự khôn ngoan, song lại thấy mình đang chạy thi với gió. Lao khổ và đau đớn là phần thưởng duy nhất của ông.
KHOÁI LẠC
Tiếp theo, ông bắt đầu tìm hiểu khoái lạc. Nguyện chúng ta nhìn thấy mọi điều ông đã khám phá. Chương 2:1-11: “Ta lại nói trong lòng rằng: Hè! hãy thử điều vui sướng và nếm sự khoái lạc: kìa, điều đó cũng là sự hư không. Ta nói: Cười là điên; vui sướng mà làm chi? Ta nghĩ trong lòng rằng phải uống rượu để cho thân mình vui sướng, mà sự khôn ngoan vẫn còn dẫn dắt lòng ta, lại nghĩ phải cầm lấy sự điên dại cho đến khi xem thử điều gì là tốt hơn cho con loài người làm ở dưới trời trọn đời mình sống. Ta làm những công việc cả thể; ta cất nhà cho mình, trồng vườn nho cho mình, lập cho mình vườn cây trái và vườn hoa, và trồng cây trái đủ thứ ở đó; ta đào hồ chứa nước đặng tưới rừng, là nơi cây cối lớn lên. Ta mua những tôi trai tớ gái, lại có nhiều đầy tớ sanh ra trong nhà ta. Ta có bầy bò và chiên nhiều hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem. Ta cũng thâu chứa bạc vàng, và những vật báu của các vua, các tỉnh. Ta lo sắm cho mình những con hát trai và gái, cùng sự khoái lạc của con trai loài người, tức là nhiều vợ và hầu. Như vậy ta trở nên cao trọng hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem; dầu vậy, sự khôn ngoan vẫn còn ở cùng ta. Ta chẳng từ điều gì mắt mình ước ao, cũng chẳng cấm điều gì lòng mình ưa thích; vì lòng ta vui vẻ vì mọi công lao của ta; và đó là phần ta đã được trong mọi công lao ta. Đoạn ta xem xét các công việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt trời”.
Một người quan sát bắt đầu theo đuổi, và một lần nữa ông đã thành công. Ông không từ chối bất cứ điều gì mà mắt ông đoái đến; ông không kìm lòng mình khỏi bất kỳ khoái lạc nào. Hãy để ý, ông không đạo đức hoá các sinh hoạt của mình. Ông tìm thấy một số vui vẻ trong những gì ông đã làm. “lòng ta vui vẻ vì mọi công lao của ta”, ông nói trong câu 10. Nhưng vấn đề là, khoái lạc không đưa bạn đến đâu cả. Bạn đang hy vọng về cuộc sống, nhưng sự phấn đấu của bạn không được đền đáp. Nhà truyền đạo nói: “Cười là điên; vui sướng mà làm chi?” (câu 2).
Halloween, một trong những ngày lễ được chuộng chiều hơn trong năm với nền văn hóa của chúng ta, là một trường hợp điển hình về mục đích được xác lập ở đây. Chúng ta chạm khắc những khuôn mặt cười toe toét trên vỏ bí, nhưng chúng rỗng tuếch và sớm thối rữa. Nếu bạn chạm khắc chúng quá sớm, bạn sẽ có một đống bột nhão màu vàng thối rữa, hôi hám trên tay. Tiếng cười của Halloween là điên, không cung ứng sự sống. Kẹo là thứ được bố thí thoải mái không gây dựng hoặc thêm sức cho. Nó có vị ngon cho giây phút này nhưng sau đó một cảm giác ghê tởm đến. Tự nuông chìu bản thân không dẫn đến tự do hay thỏa mãn. Đây cũng là kinh nghiệm của Solomon.
Và ông đã rất kỹ lưỡng trong việc tìm tòi khoái lạc. Ông bắt đầu với sự kích thích cơ thể, sử dụng rượu làm thí nghiệm đầu tiên của mình. Nhưng ông cẩn thận giữ lại đủ năng lực tinh thần của mình để bản thân ông thấy được hương vị ấy. Ông trở thành một người sành rượu, chớ không phải là một kẻ say xỉn cứ nốc lấy rượu. Ông nuông chìu bản thân về mặt tình dục, với nhiều thê thiếp, ông nói cho chúng ta biết, để lại cho trí tưởng tượng của chúng ta những kiểu cách ông đã trải qua trong cuộc tìm kiếm của mình. Sau đó, ông vượt quá những thú vui thể xác rồi bắt đầu xây dựng nhà cửa, công viên, vườn tượt và ao hồ thủy lợi. Là vua, Solomon làm chủ nhiều tài sản lớn. Những sách Các Vua và Sứ Ký mô tả chi tiết sự giàu có của ông và cách ông nuông chìu mọi sự tưởng tượng của mình.
ĐAM MÊ RỖNG TUẾCH
Ở đây chúng ta phải công nhận rằng các phạm trù mà ông nói đến, nô lệ, ao hồ, rừng, v.v…, đều phù hợp với thời buổi ông sinh sống. Và ông đã tự áp dụng cho cả hai: khoái lạc tự nhiên và nhân tạo. Trồng một khu rừng trong xứ Giu-đê và giữ cho nó xanh tươi làm lung lay tâm trí, nhưng đây là những gì ông đã làm. Đúng là một thành tựu phi thường! Nô lệ, cả hai: người bản xứ và tù phạm từ những vùng đất xa xôi, các đàn gia súc và bầy chiên, bạc và vàng - hết thảy những thứ này ông thưởng thức mà không tốn chi phí gì hết. Ngày nay nếu mọi người tiêu tiền của họ vào loại xe hơi đắt tiền và các tour du lịch thế giới, thì Solomon đã trổi hơn mọi sự này trong cuộc tìm kiếm khoái lạc xa hoa của mình.
Ông đắm chìm trong thiên nhiên và vẻ đẹp của tạo hóa, trong các tòa nhà trang trí công phu và quy hoạch đô thị. Và ông đã vô cùng tinh tế trong niềm đam mê của mình. Sự cân đối, màu sắc và hương thơm để làm vui thích các giác quan là mục tiêu của ông. Ông đã nhập khẩu các ca sĩ và nhạc sĩ giỏi nhất để giải trí cho bản thân và triều đình của mình. Ông là người sành sỏi về hương vị và âm thanh, và ông không đề ra một giới hạn nào cho niềm đam mê của mình trong bất cứ tiết mục gì hầu phục vụ kích thích cơ thể hoặc tâm trí của ông. Song thảy đều hư không, ông kết luận: “Đoạn ta xem xét các công việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt trời” (câu 10).
Có người tìm thấy chiếc nhẫn Super Bowl của một cầu thủ San Francisco 'trong một hiệu cầm đồ”, chủ sở hữu của nó dường như đã rơi vào thời kỳ khó khăn. Đúng là ở ngoài tầm của ân điển! Từ những lời khen ngợi dành cho một người thắng giải Super Bowl, được thu nhỏ bởi một chiếc nhẫn nạm kim cương, trong một tiệm cầm đồ. Tiếng tăm và sự ngưỡng mộ không dài lâu. Một mùa giải vô địch mau chóng nối theo sau bởi một mùa giải khác. Sẽ ra sao nếu đội Oakland đánh bại đội Red Sox; họ không thể đánh bại đội Dodgers. Thành công trong đời này sẽ là việc thoáng qua. Cuối cùng bạn có thể bán các biểu tượng thành công của mình chỉ để trả tiền thuê nhà. Mọi sự này không dài lâu.
Điều này đưa chúng ta đến với hậu thế, điểm thứ ba trong bài giảng của Nhà Truyền Đạo. Hãy lưu ý các cụm từ: “hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem” (1:16 về sự khôn ngoan), và, hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem” (2:7 về khoái lạc), xuất hiện trong hai chương đầu. Dường như Solomon đang tự đánh giá mình với những người tiền nhiệm của mình ở Jerusalem về sự khôn ngoan và sự khoái lạc. Ông thay đổi quan điểm của mình khi ấy và không phải nhìn vào quá khứ, mà là nhìn vào tương lai – hy vọng ông có thể tạo ra thành công cho các vị vua nào sẽ nối theo sau ông.
HẬU THẾ
Câu 12:
Ta bèn xây lại đặng xem xét sự khôn ngoan, sự ngu dại, và sự điên cuồng; vì người nào đến sau vua sẽ có thể làm gì? Bất quá làm điều người khác đã làm từ lâu rồi. Vả, ta thấy sự khôn ngoan hơn sự ngu dại, cũng như ánh sáng hơn tối tăm. Người khôn ngoan có con mắt trong đầu mình, còn kẻ ngu muội bước đi trong tối tăm; dầu vậy, ta nhìn thấy hai đàng cùng gặp một số phận về sau. Nên ta có nói trong lòng rằng: Sự xảy đến cho kẻ dại, sẽ xảy đến cho ta cũng vậy; vậy, ta có nhiều khôn ngoan như thế mà làm chi? Ta lại nói trong lòng rằng: Điều đó là một sự hư không nữa. Vì người ta chẳng nhớ người khôn ngoan đến đời đời, cũng như chẳng nhớ kẻ ngu muội; vì trong ngày sau cả thảy đều bị quên mất từ lâu. Phải, người khôn ngoan chết cũng như kẻ điên cuồng? Vậy, ta ghét đời sống, vì mọi việc làm ra dưới mặt trời là cực nhọc cho ta, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi.

Ta cũng ghét mọi công lao ta đã làm ở dưới mặt trời, vì phải để lại cho người sau mình. Vả, ai biết rằng người ấy sẽ khôn ngoan hay là ngu dại? Dầu thế nào, hắn sẽ cai quản mọi việc ta đã lấy sự lao khổ và khôn ngoan mà làm ở dưới mặt trời. Điều đó cũng là hư không. Bởi cớ ấy ta trở lòng thất vọng về mọi công việc ta đã lao khổ mà làm ở dưới mặt trời. Vì có người làm công việc mình cách khôn ngoan, thông sáng, và tài giỏi, rồi phải để lại làm cơ nghiệp cho kẻ chẳng hề lao khổ làm đến. Điều đó cũng là một sự hư không và một sự tai nạn lớn.
Khi nghĩ về những người theo sau mình, Nhà Truyền Đạo, nhận thức được rằng “sự khôn ngoan hơn sự ngu dại, cũng như ánh sáng hơn tối tăm”, ông biết rằng không có gì bảo đảm cho kẻ kế nhiệm ông sẽ khôn ngoan hơn trong mọi sự mà đích thân ông đã khám phá ra trong cuộc tìm kiếm của mình. Hơn nữa, ông đã thấy rằng, bất chấp sự thật về những gì ông đã khám phá, đôi khi ông quan sát thấy rằng kẻ dại thích ứng khá tốt trong cuộc sống, trong khi nhiều người khôn ngoan dường như bị định cho phải thất bại. Do đó, chắc chắn mọi sự ông tìm được là không có ý nghĩa – khôn ngoan, tài sản và mọi kỳ quan kiến trúc – sẽ không lâu dài thậm chí là thế hệ sau ông. Ông không thể bảo đảm những người kế nhiệm ông sẽ đánh giá cao bất kỳ thành tựu nào của ông và sẽ muốn duy trì chúng.
KHÔNG MỘT BẢO ĐẢM NÀO HẾT
Khi lần đầu tiên tôi bắt đầu lái xe, cha tôi đã cho tôi một bài giảng về sự cần thiết phải lái xe cẩn thận. Ông đã thuyết phục tôi, và tôi là một người lái xe cẩn thận. Nhưng một ngày nọ, sau cơn mưa đầu tiên của mùa đông, xe của tôi trượt trên con đường trơn trợt và tôi quẹt sang một bên một chiếc xe khác, mặc dù tôi lái xe cẩn thận. Tôi nhớ mình đã nghĩ trong lòng rằng điều này dường bất công. Mấy người bạn của tôi là thứ liều lĩnh tốc độ, nhưng họ không bao giờ gặp bất kỳ tai nạn nào hoặc bị phạt vì chạy quá nhanh. Nhưng tôi đã ở đây, làm theo mọi điều cha tôi căn dặn, và tôi vẫn gặp tai nạn. Những kẻ dại thường không được kêu gọi để giải thích cho sự dại dột của họ, và hậu thế không tỏ ra khôn ngoan hay khoái lạc trong hy vọng thành công trong cuộc sống tốt hơn.
Những câu sau cùng nói tới sự thất vọng của Solomon. Câu 22:
Vậy, ích chi cho người lao khổ, cực lòng mà làm việc ở dưới mặt trời? Vì các ngày người chỉ là đau đớn, công lao người thành ra buồn rầu; đến đỗi ban đêm lòng người cũng chẳng được an nghỉ. Điều đó cũng là sự hư không.

Những khám phá của ông trong lãnh vực khôn ngoan và tri thức chỉ góp phần làm cho ông nhận thức được sự gian ác trong kinh nghiệm con người. Cho dù họ đi bộ bao xa trong rừng, họ vẫn không tìm thấy lối ra. “Vật chi đã cong vẹo không thể ngay lại được, và vật gì thiếu không thể đếm được”. Ông đã thử khoái lạc, nhưng cuối cùng ông lại có một vỏ bí ngô thối rữa được chạm khắc với một nụ cười ngu ngốc, rỗng tuếch. “Mọi sự là hư không, theo luồng gió thổi". Vì vậy, ông chuyển sự chú ý sang hậu thế của mình, thế hệ tiếp theo, chỉ để khám phá ra rằng không có gì bảo đảm họ sẽ lắng nghe hoặc thừa hưởng sự khôn ngoan của ông. Ông phải kết luận rằng ông đã thất bại. Tuy nhiên, không thể thôi không thắc mắc, mặc dù những câu trả lời không thỏa mãn mà ông đang nhận lãnh.
HY VỌNG
Tuy nhiên, trong những câu sau đây, thình lình Solomon đương diện với một nhận thức khác. Câu 24:
Chẳng gì tốt cho người hơn là ăn, uống, khiến linh hồn mình hưởng phước của lao khổ mình. Ta xem thấy điều đó cũng bởi tay Đức Chúa Trời mà đến. Vì ai là người được ăn và hưởng sự vui sướng hơn ta? Bởi Đức Chúa Trời ban sự khôn ngoan, thông sáng, và vui vẻ cho kẻ nào đẹp lòng Ngài; nhưng Ngài khiến cho kẻ có tội phải lao khổ mà thâu góp chất chứa, để rồi ban cho người đẹp lòng Đức Chúa Trời. Điều đó cũng là sự hư không, theo luồng gió thổi.
Thử thách lớn lao nhất đối với một cuộc sống được sống mà không có sự khải thị từ Đức Chúa Trời là gặp gỡ một người mà đời sống của họ đầy dẫy sự hiện diện và tán thành của Ngài. Điều đó đúng với Solomon, nhân vật cổ xưa với lối sống hiện đại, và điều đó là thật cho đến hôm nay. Sự thất vọng thường bị thách thức nhiều nhất bởi sự gặp gỡ một người nam hay người nữ nào, theo thuật ngữ Tân ước: "rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài khắp chốn!" (II Cô-rinh-tô 2:14). Solomon đã đạt được sự khôn ngoan và kiến thức bao la. Những gì ông đã không tìm thấy là “sự khôn ngoan, thông sáng, và vui vẻ” (2:26).
Tôi đã có một trường hợp hen suyễn tồi tệ khi tôi còn là một thiếu niên. Khi ấy chúng tôi sống ở vùng Trung Tây, và đằng sau ngôi nhà của chúng tôi là một cánh đồng đầy cỏ dại, thứ mà tôi rất dị ứng với. Các thành viên khác trong gia đình tôi cũng bị hen suyễn, vì vậy tôi lớn lên với suy nghĩ rằng sống trong nhà và cảm thấy tồi tệ trong mùa cỏ dại là một phần của cuộc sống. Nhưng đâu đó dọc đường, tôi phát hiện ra rằng không phải ai cũng chịu khổ giống như tôi. Bạn bè tôi có thể sống trong bối cảnh ấy mà không hề phàn nàn. Nhận biết phấn hoa không ảnh hưởng đến người khác là khá rõ với tôi. Họ có thể sống cuộc sống hoàn toàn khác với những gì tôi đã quen.
Đây là những gì Sa-lô-môn đã khám phá ra. Tia sáng đầu tiên đã bắn xuyên qua ông. Chúa Jêsus phán rằng những người tin Chúa phải giống như "một thành dựng trên đồi". Những ai nhận biết Ngài là sự sáng của thế gian. Có phải người nào đang sống cuộc sống "dưới ánh mặt trời" đều nhìn thấy sự vui vẻ và sự sáng khi họ gặp gỡ chúng ta, để nỗi tuyệt vọng của chính họ về cuộc sống bị đưa vào thắc mắc không? Phải chăng họ cảm thấy có một câu trả lời cho mọi nhu cần sâu sắc nhất của họ không? Có phải họ cũng cảm thấy rằng họ cũng sẽ được tiếp đón đến thành phố dựng trên đồi đó không? Đây là nhiệm vụ của tín đồ trong cuộc sống.
Trong Thi thiên 30, David mô tả sự thay đổi ràng rịt trong đời sống của ông bởi Đức Chúa Trời siêu việt đã đột phá nổi thất vọng của ông:
Ngài đã đổi sự buồn rầu tôi ra sự khoái lạc, mở áo tang tôi, và thắt lưng tôi bằng vui mừng; Hầu cho linh hồn tôi hát ngợi khen Chúa không nín lặng. Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, tôi sẽ cảm tạ Chúa đến đời đời.
Nguyện sự cảm tạ của chúng ta là thành thật và bài ca của chúng ta là nguồn hy vọng cho nhiều người khác.

CUỘC ĐỜI CÓ PHẢI LÀ CHIẾC CỐI XAY?By Steve ZeislerTôi nghe nói về một cậu bé sáu tuổi mà một ngày kia đã hỏi mẹ mình câu...
10/10/2024

CUỘC ĐỜI CÓ PHẢI LÀ CHIẾC CỐI XAY?
By Steve Zeisler
Tôi nghe nói về một cậu bé sáu tuổi mà một ngày kia đã hỏi mẹ mình câu hỏi mà mọi bé trai hay gái chắc chắn sẽ hỏi: "Con đến từ đâu?" Bà mẹ ngồi xuống và giải thích cặn kẽ và đơn giản nhất có thể về tiến trình sinh sản. Khi nói xong, cậu bé nói: "Thật kỳ lạ. Bạn con là Jimmy nói rằng nó đến từ Chicago!" Bà mẹ ngay lập tức nhận ra rằng mình đã trả lời sai câu hỏi.
ĐÂU LÀ CÁC THẮC MẮC?
Trong các nghiên cứu của chúng tôi trong thư tín thứ nhứt của Phao-lô gửi cho người thành Cô-rinh-tô, chúng tôi đã trả lời thẳng thừng cho loại thắc mắc quan trọng nhất của cuộc sống. Chúng ta đã nói về sự hoá thân thành nhục thể, khi Trời trở thành Người trong Đức Chúa Jêsus Christ, và kết quả không thể tránh khỏi của câu trả lời đó: rằng trong sự phục sinh của Ngài, Chúa chúng ta đã hình thành cho con người một sự ràng buộc đời đời giữa Đức Chúa Trời và con người. Sự chết không còn thống trị trên nhân loại nữa. Chúng ta thấy rằng lịch sử sẽ đi đến chỗ kết thúc ở tiếng kèn thổi lúc sau cùng; và chúng ta sẽ được thay đổi. Há chẳng yên ủi sao khi biết chắc chắn rằng đây là những gì đang chất chứa cho chúng ta vào lúc cuối cùng?
Tuy nhiên, cũng rất quan trọng khi nhận biết những thắc mắc làm dấy lên các câu trả lời này. Tại sao sự hóa thân thành nhục thể là cần thiết? Tại sao Đức Chúa Trời trước tiên phán dạy bởi các tiên tri của Ngài và cuối cùng trong Con của Ngài? Còn những người không có cùng sự trông cậy và sự chắc chắn mà chúng ta có thì sao? Vì vậy, sau khi đã tiếp thu các câu trả lời cho một số thắc mắc này, chúng ta hãy xem coi liệu bây giờ chúng ta có thể học biết đâu là các thắc mắc, trong việc sử dụng sách Truyền đạo làm nguồn của chúng ta.
Sách Truyền đạo đặt ra một số thắc mắc rất sâu sắc về cuộc sống. Không một sách nào khác trong Kinh Thánh giống như nó. Đây là một nguồn say mê cho mọi thế hệ. Niềm say mê này xuất phát từ cách thức tuyệt vời và thực tế trong đó tình trạng của con người, với mọi sự tuyệt vọng và nhầm lẫn của nó, đã được mô tả.
Sáng thế ký cho chúng ta biết rằng A-đam, con người đầu tiên, đã nhấn chìm dòng giống con người vào sự loạn nghịch và tội lỗi. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, căn bệnh chết chóc của tội lỗi được truyền đi. A-đam sau cùng, Đức Chúa Jêsus Christ, là con người như Ngài vốn có. Chúa Jêsus là câu trả lời của Đức Chúa Trời cho nan đề của nhân loại sa ngã. Đức Chúa Trời đã sai Ngài đến với trần gian để làm gương cho chúng ta, và cuối cùng là của lễ vì chúng ta, và trong Ngài chúng ta cũng trở thành "người mới trong Đấng Christ". Đây là hai lẽ đạo quan trọng của Kinh Thánh: tình trạng chẳng đặng đừng của con người, và câu trả lời của Đức Chúa Trời cho nan đề của họ.
A-ĐAM TRUNG BẢO
Tuy nhiên, trong một phương thức, sách Truyền Đạo đại diện cho những gì chúng ta có thể mô tả suy đoán là những quan sát của một A-đam trung bảo. Cuộc sống sẽ ra sao trong khoảng thời gian giữa sự sa ngã của A-đam và sự hiện ra của Đấng Christ? Về mặt thuộc linh, hầu hết chúng ta đều có một số kinh nghiệm trong khoảng thời gian này. Do đó, chúng ta không chủ yếu nói về khung thời gian lịch sử, mà là những kinh nghiệm sống của chính chúng ta. Chúng ta thảy đều ra đời trong sự sa ngã, và chúng ta tốn một khoảng thời gian để chờ đợi sự loan báo cho chúng ta biết về tin tức tốt lành sẽ thay đổi chúng ta. Cuộc sống trong giai đoạn tạm thời giống với điều gì? Đây là những gì chúng ta sẽ tìm cách khám phá trong các nghiên cứu này.
Câu trả lời mà sách Truyền Đạo đưa ra cho câu hỏi này khá tinh tế. Solomon, con trai của David, là trường hợp của chúng ta về kinh nghiệm sống của con người trong giai đoạn giữa A-đam và sự đến của của Đấng Christ và Tin lành. Solomon là một lựa chọn hoàn hảo cho nghiên cứu này. Ông có từng lợi thế trong cuộc sống. Ông có một di sản tin kính, một trí thông minh sáng láng, sự giàu có không thể đếm xuể, ảnh hưởng rộng lớn, và ông cai trị trong một bầu không khí ổn định về chính trị. Theo một ý nghĩa của đời này, Solomon là một tấm gương sáng của nhân loại ở cấp độ cao nhất.
Hai câu mở đầu xác định tác giả và dựng sân khấu cho quyển sách:
Lời của người truyền đạo, con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem: “Hư không của sự hư không”
Lưu ý: quyển sách không xưng nó đã được viết ra bởi Solomon. Cụm từ: "con trai của Đa-vít, vua tại Jerusalem", có thể được áp dụng cho bất kỳ người kế vị nào của David. Thực vậy, mô tả này có thể được áp dụng cho mọi Cơ đốc nhân. Chúng ta, những người ở trong Đấng Christ đều là con trai của David, trong Đấng Christ, dòng dõi ra từ David vì cớ di sản thuộc linh của chúng ta. Nhiều học giả đã chối bỏ quyền tác giả của Solomon về quyển sách này. Tôi không thấy loại lập luận nào cho sự từ chối có sức thuyết phục. Nhưng không ai nghi ngờ rằng quyển sách này được viết ra từ quan điểm của nhân vật lịch sử: Solomon, vua ở Jerusalem.
Cụm từ khoá cung ứng bối cảnh cho mọi sự nối theo sau là cụm từ lặp đi lặp lại "dưới ánh mặt trời". Trong cụm từ này, chúng ta có một mô tả về cuộc sống sẽ ra sao nếu các tầng trời bị đóng lại khỏi con người. Nếu một cái bát được đặt trên đất, che khuất các tầng trời (tức là, thế giới thuộc linh mà từ đó Đức Chúa Trời phán và hành động), cuộc sống sẽ ra thể nào? Với nhận thức này, đâu sẽ là nhận định từ đất? Đây là thí nghiệm được tập trung trong sách Truyền đạo. Mọi thứ được xem là ở "dưới ánh mặt trời". Không có một khải thị nào từ thiên đàng bước vào bức tranh. Với bối cảnh này, A-đam trung bảo của chúng ta cảm nhận cuộc sống như thế nào?
"DƯỚI ÁNH MẶT TRỜI"
Ở đây chúng ta có thể thắc mắc tại sao một quyển sách như thế lại được đưa vào Kinh thánh? Nó có tác dụng gì? Một điều rất quan trọng nó có là làm cho các tín đồ nhạy cảm với những ai không biết gì về sự đột phá của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ; người nào không biết rằng có sự sống lại sau khi chết; kẻ bị tổn thương và tan vỡ đang sống trong một thế giới tối tăm, tin tưởng rằng đây là mọi sự xảy có trong cuộc sống. Tôi tin rằng sách Truyền Đạo được viết ra như một văn bản tiền truyền giáo, trong đó Qoheleth (đây là từ được dịch là "Nhà truyền đạo"; là giáo sư, người thu thập thông tin) đã nói với những ai chưa biết Đức Chúa Trời phán dạy và tỏ ra tình yêu của Ngài: “Chúng tôi giống như bạn hiểu cuộc sống là như thế nào. Chúng tôi đã suy nghĩ về nó và đã bước vào cuộc sống đó”.
Quyển sách này được gửi đến những ai tuyệt vọng và bối rối. Chúng tôi phát hiện ra một tia hy vọng lúc cuối cùng gần phần cuối bài giảng của ông ấy khi tác giả gợi ý rằng có nhiều thứ cho cuộc sống hơn những gì chúng ta thấy ở "dưới ánh mặt trời". Nhà truyền đạo chìa ra bàn tay giúp đỡ cho những ai đang sống trong tối tăm, ông nói: "Còn khối việc khác để sống cho".
Bất chấp câu nói mở đầu: "Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không", Truyền đạo không phải là một quyển sách hoàn toàn bi quan đâu. Những ai không phải là Cơ Đốc nhân đừng xem cuộc sống "dưới ánh mặt trời" là một điều hoàn toàn bi quan. Người nào chưa nắm bắt được những việc thuộc linh đều thấy rằng có tiếng cười và vui mừng trong cuộc sống. Và ngay cả khi chúng ta có thể đặt một cái bát trên đất, chúng ta không thể khép kín Đức Chúa Trời hoàn toàn. Đức Chúa Trời vẫn hiện diện trong sự sáng tạo của Ngài. Ngay cả những ai chưa có đức tin ban sự sống tuy nhiên ý thức được rằng Đức Chúa Trời đang tồn tại và Ngài đang tể trị. Thậm chí họ còn ý thức rằng tôn giáo là quan trọng trong cuộc sống – ngay cả trong cuộc sống đang sống "dưới ánh mặt trời". Nhưng có người nghĩ rằng chạy xuyên suốt sách Truyền Đạo là sự thực cuộc sống rất thất thường. Chúng ta không thể dự đoán điều gì sẽ xảy ra. Phước là kết quả theo cơ hội, nhưng nó chỉ là tình cờ khi nó xảy ra. Không có một bảo đảm hay chắc chắn nào cho rằng công lý sẽ được thực thi.
Vì vậy, trong khi triển vọng không phải thảy đều ảm đạm – cuộc sống nhiều lúc rất tốt đẹp – cuộc sống luôn luôn không thể đoán trước.
CUỘC SỐNG THẤT THƯỜNG
Tuy nhiên, cuộc sống có thể tốt đẹp. Trong 5:18-20, Qoheleth viết:
Kìa, ta đã nhìn thấy rằng ăn, uống, và hưởng phước của sự lao khổ mình làm ở dưới mặt trời trọn trong những ngày mà Đức Chúa Trời ban cho, ấy thật là tốt và hay; vì đó là kỷ phần mình. Hễ Đức Chúa Trời ban cho người nào giàu có, của cải, làm cho người có thế ăn lấy, nhận lãnh kỷ phần, và vui vẻ trong công lao của mình, ấy là một sự ban cho của Đức Chúa Trời; nhân người sẽ ít nhớ những ngày của đời mình; vì Đức Chúa Trời ứng đáp người bằng sự vui mừng trong lòng người.
Có người dường như sống một cuộc sống hoàn toàn thú vị. Họ lao động, ăn, chơi, ngủ và chấp nhận cuộc sống như một tặng phẩm đến từ Đức Chúa Trời. Họ không đưa ra các thắc mắc về cuộc sống. Họ sống và cứ sống, chúng ta dám nói như thế. Người nào sống như thế này khiến những ai đưa ra các thắc nắc không dứt về cuộc sống phải lấy làm lạ vì sao hết thảy họ lại có mọi thắc mắc ấy. Qoheleth gặp phải điều này thường xuyên khi ông quan sát cuộc sống dưới ánh mặt trời. Nhưng hãy lắng nghe những gì ông nói trong 8:14-17:
Lại còn có một sự hư không khác trên thế gian: lắm người công bình bị đãi theo công việc kẻ ác, và lắm kẻ ác lại được đãi theo công việc người công bình. Ta nói rằng điều đó cũng là sự hư không. Ta bèn khen sự vui mừng, bởi vì dưới mặt trời chẳng có điều gì tốt cho loài người hơn là ăn, uống, và vui sướng; vì ấy là điều còn lại cho mình về công lao trọn trong các ngày của đời mình, mà Đức Chúa Trời ban cho mình dưới mặt trời. Khi ta chuyên lòng để học biết sự khôn ngoan, để hiểu mọi việc làm ra trên đất, thì ta thấy có người ngày và đêm không cho mắt ngủ, cũng thấy mọi công việc của Đức Chúa Trời, và hiểu biết người ta không thể dò được mọi việc làm ra dưới mặt trời, dầu chịu cực nhọc ngần nào đặng tìm biết, cũng chẳng tìm được; và dầu cho người khôn ngoan tưởng rằng sẽ chắc biết, thì cũng chẳng tìm được.
Có người sống công bình đón lấy những cú đánh mạnh nhất, trong khi những người khác, họ quyết tâm làm điều ác suốt đời sống mà không gặp rắc rối. Do đó, nhà Truyền đạo ngợi khen việc tận hưởng cuộc sống, nhưng không thể đưa ra hướng dẫn nào để đạt được cuộc sống ấy.
Cuộc sống chỉ xảy ra. Không có cách nào để khám phá đâu là công bình và đâu là gian ác, khôn hay dại hoặc là tốt hơn trong cuộc chạy đường dài. Nếu bạn tìm cách khám phá ra con đường dẫn đến vui mừng chỉ bằng cách quan sát cuộc sống, bạn không thể tìm thấy một khuôn mẫu. Những điều xấu xảy ra với những điều lành và những điều lành xảy ra với những điều xấu. Trừ phi Đức Chúa Trời đột phá và nói cho chúng ta biết những gì sẽ xảy ra, mọi sự sẽ trôi qua hoặc quên đi. Không có khả năng dự đoán nào cho cuộc sống.
Frederick Buechner giải thích chi tiết về lẽ đạo này bằng lời lẽ sau:
Nếu lòng bạn quyết định làm giàu và sống theo quyết định ấy, ông [Qoheleth] chỉ ra, mọi sự bạn phải thể hiện ở mức cuối là thuế thu nhập lớn nhất trong thị trấn và một lá gan xấu; và khi cuối cùng bạn ngã chết, những kẻ thừa kế đần độn của bạn sẽ có cơ hội nhấn chìm toàn bộ mọi thứ trong một thỏa thuận bất động sản giả mạo ở Florida hoặc mất nó tại đường đua ở Saratoga. Nếu bạn quyết định mỏi lưng của mình để có được một học vấn đàng hoàng và kết thúc với bằng tiến sĩ Columbia và là cố vấn cho các Tổng thống, bạn sẽ ngã chết khi thời gian đến như học sinh trung học bỏ học đi nhồi xúc xích, và bạn sẽ bị lãng quên ngay lập tức.
Bản thân cuộc sống không cung ứng cho chúng ta manh mối. Chúng ta không biết vì sao những điều lành và xấu lại xảy ra cho con người. Vì vậy, chúng ta phải trở lại với câu đầu tiên, có lẽ đúng sau mọi sự: "Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không"
Khi chúng ta bắt đầu nghiên cứu trong mấy câu mở đầu này, tôi muốn bạn in trong trí mình hai cụm từ, lao khổ và mệt mỏi. Câu 3:
Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được ích lợi chi? Đời nầy qua, đời khác đến; nhưng đất cứ còn luôn luôn. Gió thổi về hướng nam, kế xây qua hướng bắc; nó xây đi vần lại không ngừng, rồi trở về vòng cũ nó. Mọi sông đều đổ vào biển, song không hề làm đầy biển; nơi mà sông thường chảy vào, nó lại chảy về đó nữa. Muôn vật thảy đều lao khổ, loài người không thế nói ra được; mắt không hề chán ngó, tai chẳng hề nhàm nghe. Điều chi đã có, ấy là điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa; chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời. Nếu có một vật chi mà người ta nói rằng: Hãy xem, cái nầy mới, vật ấy thật đã có rồi trong các thời đời trước ta. Người ta chẳng nhớ các đời trước, và các đời sau những người đến sau cũng sẽ chẳng nhớ đến nữa.
LAO KHỔ
Nhà truyền đạo nói: cuộc sống là hư không. "Hư không" có nghĩa là trống rỗng; sự sống ấy không đáng kể. Giống như hơi nước có thể nhìn thấy trong một phút khi người ta thở ra vào một đêm lạnh lẽo, một cuộc sống không để lại dấu vết chi hết, nó không đạt được gì cả. Cuộc sống ấy là lao khổ, không chắc chắn, giống như b**g bóng xà phòng, nó vỡ và biến mất, không để lại manh mối nào cho rằng nó đã từng tồn tại. Theo nhận định này, nhà truyền đạo nói, cuộc sống là hư không. Trái đất vẫn luôn như cũ mặc dù có nhiều thế hệ đến rồi đi. Mỗi thế hệ cày xới trên đất trong một thời gian, và có lẽ một số sẽ để lại chút dấu vết, nhưng cuối cùng nó được che phủ bởi thảm thực vật xanh và không còn có thể nhận ra được nữa. Cuộc sống con người không có bất kỳ chất lượng nào hết, bất kỳ một sự chắc chắn nào.
Lao khổ đưa ra một loạt các vấn đề cho Tàu con thoi. Sau chuyến bay gần đây của mô-đun, đã có những bình luận được đưa ra về sự hiện diện khá nồng của mùi cơ thể trên khoang bay. Tất nhiên, trong điều kiện không trọng lực, tắm bình thường là hoàn toàn bất khả thi. Điều này khiến cho các kỹ sư cố gắng tìm cách bởi đó phi hành đoàn có thể giữ cho mình được sạch sẽ.
Do đó, lao khổ đặt ra nhiều vấn đề trong chương trình không gian. Đây là một thí dụ về ý nghĩa của việc lao khổ, không có gì về chúng ta sẽ tạo ra tác động xã hội, thuộc linh hoặc tình cảm. Qoheleth nói rằng chúng ta đang lao khổ. Cuộc sống là hư không. Có bao giờ bạn thấy mình lao khổ trong môi trường xã hội chưa? Bạn là thành viên của một nhóm tham gia vào một cuộc thảo luận nhưng mỗi khi bạn tìm cách đóng góp, ai đó sẽ ngắt lời và dường như không ai chú ý đến bạn. Bất chấp những nỗ lực tốt nhất và chu đáo nhất của bạn, mọi thứ bạn nói đều không ảnh hưởng đến bất kỳ ai; lời nói của bạn có tác động nhiều như hơi nước. Bạn đang gánh chịu sự lao khổ trong xã hội.
BỊ PHỚT LỜ
Theo Qoheleth, đây là vấn đề trong cuộc sống. Trong khi chúng ta có một số tác động, nhưng ai sẽ ở chung quanh để nhớ đến chúng ta khi chúng ta qua đi? Chúng ta đã đạt được điều gì thực sự độc đáo? Điều đó đã được thực hiện trước đây và nó sẽ không được thực hiện một lần nữa?
Tôi đã có một kinh nghiệm từng lao khổ khi tôi còn là một thiếu niên. Ở trường trung học, tôi đã mời một cô gái mà tôi quan tâm đến dự tiệc Năm Mới với tôi chỉ vài tuần sau khi cô ấy chia tay với bạn trai của mình. Tôi nhận thấy rằng anh ta cũng có mặt trong bữa tiệc nhưng tôi đặc biệt không chú ý đến anh ấy cho đến khi tôi bắt đầu quan sát lúc buổi tối trôi qua, anh ấy và bạn hẹn hò của tôi dường như chậm nhưng chắc chắn bị cuốn hút về phía nhau. Khi nửa đêm ập đến và chúng tôi bắt đầu hát năm cũ trôi qua và năm mới đang đến, khi tình cảm và ký ức của năm trôi qua tràn ngập, họ rơi vào vòng tay của nhau, hôn nhau và làm lành. (Thực thế, họ đã kết hôn và có ba đứa con). Nói khẻ thôi, tôi cảm thấy khá sầu muộn trong bữa tiệc đó. Tôi thôi không còn quan tâm hay hậu quả gì đối với cô gái mà tôi đã hộ tống đến bữa tiệc.
Đây là vấn đề mà Qoheleth đang mô tả ở đây. Và chúng ta chiến đấu và chống lại cảm giác này. Chúng ta không muốn được tính vào hàng ngũ của những kẻ lao khổ. Bản năng nói cho chúng ta biết rằng trái đất sẽ qua đi, nhưng không phải là chúng ta. Đá, cát và cây cối sẽ biến mất, nhưng không phải con người. Và bản năng của chúng ta nghĩ đúng. Tất nhiên, người ta sẽ còn lại cho đến đời đời. Tuy nhiên, không có phương thuốc giải nào cho sự tuyệt vọng của chúng ta, trừ phi Đức Chúa Trời đột phá và bày tỏ phương thuốc ấy cho chúng ta.
Bởi vẻ bề ngoài, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, trong khi trái đất vẫn y như cũ. Mọi sự chúng ta làm đã được thực hiện trước đây. Ngay khi chúng ta khám phá ra một phương chữa trị y tế cho một căn bệnh, một căn bệnh khác dường như xuất hiện và chúng ta phải bắt đầu lại. Bất chấp mọi tiến bộ trong kỹ thuật truyền thông – máy tính, vệ tinh không gian, truyền hình, đường dây điện thoại tinh vi, chuyển phát thư qua đêm – giao tiếp trung thực, chuyên sâu vẫn không cải thiện được một iota [việc nhỏ nhất]. Các cuộc tranh luận chính trị thời hiện đại dường như làm sáng tỏ rất ít vấn đề mà chúng ta phải đối diện với. Dường như kẻ sống trong hang động ngồi xung quanh đống lửa cũng có thể làm như vậy. Chúng ta đã không có tiến bộ đích thực. Không có gì là mới ở dưới ánh mặt trời.
Tôi từng lao động trong một bãi kim loại phế liệu. Tủ lạnh, máy giặt, thân ô tô cũ, v.v…, được gò ép và đập thành các khối kim loại rắn nhỏ và gọn đáng kinh ngạc, sau khi xem xét những gì chúng có ngay từ đầu. Khi tôi nhìn những chiếc xe bị đập vỡ và bị vứt đi được nén lại với nhau với các bộ phận tủ lạnh cũ, tôi thường nghĩ rằng những chiếc xe này đã từng mới toanh, láng bóng và được chủ nhân của chúng thèm muốn. Người ta đã rơi vào bẫy nợ để mua những thứ này và bây giờ tôi không thể biết bộ phận nào là xe hơi và bộ phận nào là tủ lạnh. Nhưng ngay cả (có lẽ đặc biệt) xe hơi cũng không tồn tại lâu dài. Mọi thứ đã trở thành lịch sử theo thứ tự nhanh chóng, tan chảy và chế tạo lại thành một cái gì đó mới. Chúng ta chiến đấu chống lại thảm kịch lao khổ, nhưng không có gì thay đổi cả. "Không có ký ức nào về những việc trước đây; và cũng chẳng nhớ chi đến những thứ sau này sẽ xảy có, đối với chúng sẽ không có một ký ức nào cả".
Có một việc trong đó người ta sẽ nói: "Cái này mới đây, cái này là duy nhất?" Không, theo Qoheleth, không có gì mới dưới ánh mặt trời.
MỆT MỎI
Bây giờ chúng ta hãy nhìn vào khái niệm thứ hai của chúng ta, đó là sự mệt mỏi. Câu 8: "Muôn vật thảy đều lao khổ, loài người không thế nói ra được; mắt không hề chán ngó, tai chẳng hề nhàm nghe”. Không những chúng ta không để lại dấu ấn của mình, thậm chí chúng ta còn không trải nghiệm sự hài lòng trong những năm tháng mình sống trên đất. Qoheleth nói: đây là sự mệt mỏi. Khi nói về mặt trời, câu 5 chép rằng: "nó lật đật trở về nơi nó mọc”. Từ Hy-bá-lai đích thực được sử dụng là "thở hổn hển". Tác giả tưởng tượng rằng mặt trời đã tắt hơi từ cuộc đua không bao giờ kết thúc của nó để có được vị trí trong ban đêm để nó có thể mọc ở phía đông mỗi ngày. Các dòng sông chảy vào đại dương không bao giờ thành công trong việc lấp đầy nó. Gió thổi về phía Nam, nhưng sau đó quay lại và thổi về phía Bắc. Đúng là một cái cối xay mệt mỏi, không dứt!

Cũng một thể ấy, số phận của con người là mệt mỏi và không thấy thỏa mãn. Cả nhìn lẫn nghe đều không thỏa mãn. Những người hưu trí nói cho chúng ta biết rằng họ sớm mệt mỏi với những kỳ nghỉ bất tận và ước gì họ có thể trở lại làm việc. Tự mình giải trí là một việc rất mệt mỏi. Vị giác, xúc giác và khứu giác cũng trở nên thừa mệt mỏi. Chàng trai hay cô gái làm việc trong một tiệm kem sớm trở nên mệt mỏi với kem. Công Vụ các Sứ Đồ 17 mô tả các nhà trí thức ở thành Athen mệt mỏi bằng lời lẽ này: "hết thảy người A-thên và người ngoại quốc ngụ tại thành A-thên chỉ lo nói và nghe việc mới lạ mà thôi”. Ngay cả nói cũng trở nên mệt mỏi.
Tôi nhận thấy rằng Stephen Jobs, người sáng lập máy tính Apple, đã đặt tên cho công ty mới và máy tính cá nhân mới của mình là "Next, Inc". Ông không đặt tên cho nó là "Ultimate, Inc", "Unique, Inc", hay "The End of the Line, Inc", mà là "Next, Inc". Ông ấy biết rằng công nghệ trở thành sáng tạo mới của mình sẽ lỗi thời trong một vài năm nữa. Có lẽ ông sẽ phải tiếp tục "Next II, Inc", bởi vì không hề có kết cuộc cho sáng tạo đâu. Đấy là mệt mỏi. Nó không làm cho thỏa mãn. Ban nhạc The Rolling Stones đã thu âm bài hát rock and roll hay nhất từ trước đến nay; "I Can't Get No Satisfaction". Họ đang hát về tình dục, và sự nhạy cảm này cũng áp dụng đúng y như nhau. Mọi thứ đều mệt mỏi. Trừ phi có một sự đột phá thiêng liêng nào đó, nhân loại được định sẵn sẽ lao khổ và mệt mỏi cho đến đời đời.
TẦM QUAN TRỌNG CỦA CÂU TRẢ LỜI
Tại sao chúng ta nên xem xét những việc này? Quá nhiều người trong chúng ta đã trở nên tự mãn về những câu trả lời quen thuộc mà Tin lành cung cấp. Chúng ta đã quên đi sự tuyệt vọng của những người đưa ra mọi thắc mắc. Chúng ta đã quên mất ngoài kia tối tăm là dường nào. Cơ Đốc nhân thường bị hỏi: "Vì sao Chúa Jêsus là con đường duy nhất?" Nghiên cứu của Solomon cung ứng câu trả lời tốt nhất. Chủ nghĩa nhân văn cam chịu đi đến phần kết luận tuyệt vọng: "mọi sự đều là hư không". Nếu Đức Chúa Trời không tuyên phán, nếu Ngài không đến và hiệp cùng chúng ta và làm cho sự sống đời đời ra khả thi thì chẳng có câu trả lời nào khác.
Chỉ có một câu trả lời bởi vì chỉ có một lần khi Đức Chúa Trời trở thành một con người. Ngài phán cùng chúng ta qua các vị tiên tri. Ngài đã phán cùng chúng ta một cách tối thượng nơi Con của Ngài. Nếu chúng ta muốn phục vụ những ai chưa nhận biết Ngài, chúng ta phải hiểu cuộc sống nhầm lẫn, thất thường và tuyệt vọng nhiều lần là dường nào là đời sống của những người không nhận biết Đức Chúa Trời đã trở thành con người trong Chúa Jêsus, và trong Ngài chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại hư không. Nếu Đức Chúa Trời không làm gì cho chúng ta, thì chúng ta không thể làm gì cho chính mình. Một cụ thuộc linh nói: "Không ai biết những rắc rối mà tôi đã thấy, không ai biết sự buồn rầu của tôi. Không một ai biết trừ ra Chúa Jêsus". Nếu chúng ta, những người có kiến thức về lẽ thật, sẽ được khích lệ một lần nữa để quan tâm đến những ai chưa biết, chúng ta sẽ nghe thấy sự tuyệt vọng, sự bất ổn. Chúng ta nên nhớ đến lao khổ là như thế nào. Có lẽ ngay cả Đức Chúa Trời cũng không để ý hoặc quan tâm. Chúng ta mệt mỏi khi chạy trên cùng một đường đua. Nếu Đức Chúa Trời không đột phá và vui mừng với chúng ta, thì chẳng có một câu trả lời nào khác.
ĐỘT PHÁ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Sự hoá thân thành nhục thể là phương thức đột phá của Đức Chúa Trời để vượt qua rào cản bao phủ trái đất sau Sự Sa Ngã. Tôi nguyện rằng khi chúng ta đọc lời lẽ của Phi-líp 2, lời lẽ mô tả cách Đức Chúa Trời thành người, chúng ta sẽ nhớ lại tình trạng tuyệt vọng của thế giới xung quanh chúng ta.
Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.
Lạy Chúa, chúng con cầu xin Ngài khiến cho lẽ thật về sự đến của Ngài cho chúng con nhận biết ra phấn khích và mang tính cách mạng đối với chúng con một lần nữa; nếu chúng con trở nên tự mãn trong sự biết chắc của chúng con, và nếu chúng con chưa nhận thức được nhu cầu xung quanh chúng con, thì Chúa sẽ đột phá và khiến chúng con thành những chức dịch của sự phục hoà. Trong danh Chúa Jêsus, Amen.

Address

56/44/14 Thích Quãng Đức F5 Quận Phú Nhuận
Ho Chi Minh City
//

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kìa, Đức Chúa Trời Ngươi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category