Cầu nguyện TV

Cầu nguyện TV Các con hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, rao giảng cho mọi người biết "nước Thiên Chúa đã đến gần"

CHÚA  và Tôi Có những người rất quan trọng với mình. Quan trọng đến mức chỉ cần họ thay đổi thái độ, mình cũng thay đổi ...
20/08/2026

CHÚA và Tôi

Có những người rất quan trọng với mình. Quan trọng đến mức chỉ cần họ thay đổi thái độ, mình cũng thay đổi theo. Họ yêu thương, mình thấy bình an. Họ lạnh nhạt, mình bất an. Họ công nhận, mình thấy mình có giá trị. Họ từ chối, cả lòng mình chao đảo.

Mình vẫn nghĩ như thế là vì mình yêu họ nhiều. Nhưng có một điều đáng để nhìn lại: **phải chăng mình đã đặt họ vào một vị trí mà ngay từ đầu không thuộc về họ?**

Cuộc đời mỗi người có nhiều vòng tròn. Có gia đình, người mình yêu thương, bạn bè, những người quan trọng. Nhưng có một vòng tròn sâu nhất mà Thiên Chúa đã dành riêng cho **mình và Ngài**.

Không một người nào có thể đứng vừa vào nơi ấy.

Khi mình đặt một người vào đó, mình bắt đầu cần họ không chỉ để yêu, mà còn để lấp đầy mình. Mình cần họ hiểu mình, công nhận mình, làm mình thấy có giá trị, làm mình cảm thấy mình được yêu. Và rồi bình an của mình cũng vô tình nằm trong tay họ.

Có lẽ vì thế Chúa không chỉ muốn mình biết về Ngài. Ngài muốn một mối tương quan thật sự gần gũi với mình: có thời gian dành riêng cho Ngài, có lắng nghe, có tin tưởng, và nhất là có sự thành thật. Để mình có thể nói với Chúa cả những điều rất thật: “Con đang sợ bị bỏ lại. Con đang đau vì không được chọn. Con đang cần một người công nhận con.”

Chính ở đó, mình dần khám phá một điều rất lớn:

**Đấng biết rõ mình nhất — cả những yếu đuối, thất bại và những điều mình chẳng muốn ai biết — vẫn yêu, tha thứ và đón nhận mình.**

Khi điều ấy thật sự đi từ đầu xuống đến trái tim, người khác vẫn quan trọng. Sự từ chối vẫn đau. Nhưng nó không còn đủ sức quyết định giá trị hay làm cả cuộc đời mình chao đảo.

**Bởi khi Đấng tuyệt vời nhất đã đón nhận mình, sự từ chối của một người không còn là tiếng nói cuối cùng về mình nữa.**

Lạy Chúa, xin cho con biết yêu mọi người mà không đặt họ vào chỗ của Chúa. Và xin chính Chúa ở lại nơi sâu nhất trong lòng con.

Mình đang biết ơn điều gì?Mỗi khi nghĩ đến “ơn Chúa”, mình thường nhớ đến những điều rất cụ thể: công việc vẫn ổn, gia đ...
20/08/2026

Mình đang biết ơn điều gì?

Mỗi khi nghĩ đến “ơn Chúa”, mình thường nhớ đến những điều rất cụ thể: công việc vẫn ổn, gia đình bình an, có tiền để chi tiêu, có sức khỏe, có một mái nhà để trở về. Và khi những thứ ấy gặp vấn đề, mình rất dễ cảm thấy cuộc đời mình đang thiếu phúc lành.

Nhưng có khi điều mình cần nhìn lại chính là cách mình đang đo lòng tốt của Chúa.

Mình đã quen đánh giá một ngày là “được Chúa thương” khi mọi việc thuận lợi. Có điều mình xin mà chưa được, có chuyện đau lòng xảy ra, mình lại bắt đầu tự hỏi: Chúa có thật sự quan tâm đến mình không?

Trong khi có những phúc lành lớn nhất đã ở đó từ lâu đến mức mình xem chúng như chuyện đương nhiên.

Mình được Chúa yêu bằng một tình yêu không chấm dứt. Được tha thứ. Được gọi là con của Người. Được Thánh Thần ở cùng. Được cầu nguyện và biết rằng Đấng tạo dựng cả vũ trụ vẫn lắng nghe mình. Được hứa rằng ngay cả cái chết cũng không phải là dấu chấm hết.

Những điều ấy không mất đi chỉ vì hôm nay mình thất bại, thiếu tiền, bệnh tật hay phải đi qua một giai đoạn rất khó.

Có lẽ điều cần thay đổi không phải là cố có thêm thật nhiều để thấy mình được chúc phúc, mà là tập nhận ra những gì mình đã có trong Chúa.

Và còn một điều nữa: Chúa hứa đáp ứng điều mình **cần**, chứ không phải mọi điều mình **muốn**, vào lúc Người biết là tốt nhất. Điều này chạm đúng vào một thói quen rất quen thuộc của mình: mình cầu xin, nhưng đồng thời vẫn muốn Chúa trả lời theo cách và thời điểm mình đã định sẵn.

Hôm nay, thay vì chỉ nhìn vào điều còn thiếu, mình muốn dừng lại và nhớ những điều không ai có thể lấy khỏi mình.

Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ nhận ra tình yêu của Ngài khi cuộc đời thuận lợi. Xin mở mắt con để thấy: ngay cả hôm nay, con vẫn đang được yêu, được giữ gìn và được ở trong tay Ngài.

Vâng Phục Từ Những Điều Rất NhỏCó những việc mình biết là nên làm, nhưng cứ chần chừ. Không phải vì quá khó, chỉ vì mình...
20/08/2026

Vâng Phục Từ Những Điều Rất Nhỏ

Có những việc mình biết là nên làm, nhưng cứ chần chừ. Không phải vì quá khó, chỉ vì mình thấy nó chưa quan trọng, chưa gấp, hoặc nghĩ rằng để lúc khác cũng được.

Phêrô cũng từng đứng trước một điều rất nhỏ như vậy. Chúa Giêsu chỉ xin ông cho mượn chiếc thuyền. Một việc tưởng chẳng đáng kể. Nhưng chính từ bước vâng phục nhỏ ấy, Chúa dẫn ông đến bước tiếp theo: chèo ra chỗ sâu và thả lưới, dù ông vừa trải qua cả đêm thất bại.

Mình thường muốn thấy rõ kết quả rồi mới vâng lời. Muốn biết chắc việc này có lợi gì, có đúng như mình mong không, có đáng để làm không. Nhưng Phêrô không thấy trước mẻ cá đầy. Ông chỉ nói: “Vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.”

Điều khiến mình giật mình là có khi mình vẫn nghĩ mình đang sống khá ổn với Chúa: vẫn cầu nguyện, vẫn đi lễ, vẫn cố sống tốt. Nhưng lại có một điều rất cụ thể mình biết Chúa đang nhắc mà mình cứ trì hoãn, biện minh hoặc làm theo ý riêng. Mình tưởng đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng có khi chính chỗ ấy lại là nơi Chúa đang muốn dạy mình tín thác.

Vâng phục không phải là làm điều mình hiểu hết. Nhiều khi đó chỉ là làm bước tiếp theo mà mình biết là đúng trước mặt Chúa. Chính những bước nhỏ ấy giúp mình hiểu Chúa hơn, thấy rõ mình hơn, và dần nhận ra Ngài vẫn đang dẫn cả những chi tiết mình từng cho là không đáng kể.

Hôm nay, có lẽ mình không cần biết cả con đường phía trước.

Mình chỉ cần thành thật hỏi: điều gì Chúa đã nhắc mình nhiều lần mà mình vẫn chưa làm?

Lạy Chúa, xin cho con đừng coi nhẹ những điều nhỏ Ngài đang mời con vâng phục. Xin cho con đủ tin để làm bước kế tiếp với Ngài.

KHI CÁI TÔI VẪN ĐANG DẪN ĐƯỜNGCó những lúc mình không nghĩ mình kiêu ngạo. Mình chỉ muốn được công nhận khi làm tốt, buồ...
20/08/2026

KHI CÁI TÔI VẪN ĐANG DẪN ĐƯỜNG

Có những lúc mình không nghĩ mình kiêu ngạo. Mình chỉ muốn được công nhận khi làm tốt, buồn khi người khác có điều mình mong ước, khó chịu khi phải nhường phần mình, và thường quyết định theo điều mình muốn trước rồi mới hỏi Chúa sau.

Những điều ấy rất bình thường. Nhưng chính ở đó, mình có thể nhận ra: **cái tôi vẫn đang âm thầm đứng ở trung tâm.**

Khiêm nhường không phải là tự nói mình kém cỏi, bất xứng hay chẳng có giá trị. Càng không phải cứ nhìn vào những thất bại và lỗi lầm rồi dằn vặt mình. Khiêm nhường thật sự bắt đầu khi mình thôi hỏi: “Tôi muốn gì? Tôi được gì? Tại sao người ấy có mà tôi không có?” và bắt đầu hỏi: **“Lạy Chúa, trong chuyện này, Ngài muốn con làm gì?”**

Có một dấu hiệu rất thật để nhìn lại lòng mình: mình phản ứng thế nào trước điều tốt đẹp xảy đến với người khác? Nếu người khác được công nhận, thành công, được trao cơ hội mà lòng mình lập tức so sánh, khó chịu, thì vấn đề không chỉ là ganh tị. Sâu hơn, mình đang khó chấp nhận rằng Chúa có quyền ban điều ấy cho họ mà không ban cho mình.

Và khi chính mình thành công, mình cũng rất dễ quên rằng khả năng, cơ hội và những gì mình đang có đều không hoàn toàn do mình tạo nên. Khiêm nhường không phủ nhận những gì mình làm được; nó chỉ giúp mình nhớ rằng **mình vẫn cần Chúa.**

Có lẽ thay đổi cụ thể nhất không phải là cố “tỏ ra khiêm nhường”, mà là tập ngừng lại trước những phản ứng rất nhỏ mỗi ngày: khi muốn hơn thua, khi không được ghi nhận, khi người khác được hơn mình, khi một quyết định không theo ý mình.

Thay vì lập tức chiều theo cái tôi, mình có thể dừng lại và thưa:

**“Lạy Chúa, con không muốn mình luôn là trung tâm. Trong chuyện này, Ngài muốn con chọn điều gì?”**

KHI ĐIỀU MÌNH CẦN KHÔNG PHẢI ĐIỀU MÌNH NGHĨCó những lúc mình cứ nghĩ: chỉ cần có thêm tiền, được ai đó công nhận, được y...
20/08/2026

KHI ĐIỀU MÌNH CẦN KHÔNG PHẢI ĐIỀU MÌNH NGHĨ

Có những lúc mình cứ nghĩ: chỉ cần có thêm tiền, được ai đó công nhận, được yêu thương nhiều hơn, công việc thuận lợi hơn… thì mình sẽ ổn. Nhưng rồi có được một chút, lòng vẫn chưa yên. Một nhu cầu khác lại xuất hiện.

Điều đáng để mình nhìn lại là: có khi thứ mình đang cố tìm không phải là nhu cầu thật sự.

Có những thiếu thốn do chính lựa chọn của mình tạo ra. Như người con hoang đàng, anh rời khỏi nhà cha vì nghĩ nơi khác sẽ cho mình điều tốt hơn. Chỉ đến khi mất gần hết, anh mới nhận ra vấn đề không chỉ là đói, mà là mình đã rời xa nơi mình thật sự thuộc về.

Nhưng cũng có những nỗi thiếu hụt không phải do mình chọn. Một lời nói từ tuổi thơ, cảm giác bị từ chối, thiếu yêu thương, một tổn thương đã qua từ rất lâu… vẫn có thể âm thầm ảnh hưởng đến cách mình sống hôm nay. Mình dễ buồn khi không được để ý. Dễ tổn thương khi ai đó góp ý. Cố chứng minh mình giỏi. Cố làm người khác hài lòng. Và mình cứ nghĩ đó chỉ là tính cách.

Có khi không phải.

Có thể bên dưới là một câu hỏi mình đã mang rất lâu: *Tôi có được yêu không? Tôi có giá trị không? Tôi có đủ tốt không?*

Và nếu không nhận ra điều đó, mình có thể dùng tiền bạc, thành công, tình cảm hay sự công nhận của người khác để lấp vào một khoảng trống mà những thứ ấy không thể chữa được.

Chúa không chỉ muốn giải quyết điều đang xảy ra bên ngoài. Ngài muốn đi đến tận nơi đang đau bên trong mình.

Có lẽ thay vì chỉ cầu xin: “Lạy Chúa, xin thay đổi hoàn cảnh này”, hôm nay mình cần hỏi thêm: “Lạy Chúa, điều gì trong con đang thật sự cần được chữa lành?”

Mình không cần tiếp tục chạy đi tìm một thứ khác để lấp đầy mình. Mình cần đủ thành thật để mở nơi ấy ra trước Chúa và để Ngài chạm vào nó.

CÓ KHI MÌNH ĐANG TÌM SAI CHỖCó những ngày chỉ vì một người không để ý đến mình, một lời khen không đến, hay một việc mìn...
20/08/2026

CÓ KHI MÌNH ĐANG TÌM SAI CHỖ

Có những ngày chỉ vì một người không để ý đến mình, một lời khen không đến, hay một việc mình làm không tốt như mong đợi, lòng đã buồn cả ngày. Mình vẫn nghĩ đó là phản ứng bình thường. Nhưng tại sao một chuyện nhỏ lại có thể làm mình chao đảo đến vậy?

Có khi điều làm mình đau không nằm ở chuyện vừa xảy ra. Nó chỉ chạm vào một nhu cầu sâu hơn mà lâu nay mình chưa nhận ra: mình muốn được đón nhận, muốn biết mình có giá trị, muốn cảm thấy mình đủ khả năng.

Và vì không nhận ra điều thật sự đang thiếu, mình cứ cố đáp ứng nó bằng những thứ bên ngoài. Mình cần được khen để thấy mình có giá trị. Cần một người chọn mình để thấy mình được thuộc về. Cần làm thật tốt để chứng minh rằng mình đủ giỏi.

Rồi vô tình, mình trao cho con người và thành tích quyền quyết định mình là ai. Hôm nay được công nhận, mình vui. Ngày mai bị từ chối, mình thấy mình chẳng còn quan trọng. Một lần làm không tốt cũng dễ biến thành: “Mình là người thất bại.”

Nhưng đó không phải nơi Thiên Chúa muốn mình đặt nền móng cuộc đời.

Nhu cầu được thuộc về, được biết mình có giá trị và được biết mình có khả năng đều tìm được nền tảng nơi Chúa. Mình thuộc về Ngài. Thập Giá Chúa Giêsu nói lên mình quý giá thế nào trước mắt Thiên Chúa. Và điều Chúa muốn mình thực hiện, Ngài không bắt mình làm chỉ bằng sức riêng.

Có những tổn thương đã ở trong lòng nhiều năm sẽ không biến mất chỉ vì hôm nay mình nhận ra chúng. Nhưng sự chữa lành bắt đầu khi mình ngừng chạy ngay ra bên ngoài để tìm thứ lấp đầy khoảng trống, và dám ở lại với Chúa để hỏi: **“Lạy Chúa, điều gì trong con đang thật sự đau? Con đang tìm nơi người khác điều gì mà con cần nhận lại từ Chúa?”**

Có lẽ hôm nay, khi một lời khen không đến, một người không chọn mình, hay một việc không thành, mình cần tập dừng lại trước khi để lòng chao đảo.

**Con vẫn thuộc về Chúa. Con vẫn quý giá trước mắt Chúa. Và nhờ Chúa, con vẫn có thể bước tiếp.**

CHÚA ĐANG ĐỨNG THỨ MẤY TRONG ĐỜI TÔI?Mỗi ngày có quá nhiều việc cần làm. Công việc, gia đình, những trách nhiệm, những đ...
20/08/2026

CHÚA ĐANG ĐỨNG THỨ MẤY TRONG ĐỜI TÔI?

Mỗi ngày có quá nhiều việc cần làm. Công việc, gia đình, những trách nhiệm, những điều phải giải quyết… và mình thường nghĩ: khi nào xong hết, mình sẽ dành thời gian cho Chúa.

Mácta cũng đang làm một việc tốt. Chị tất bật chuẩn bị để phục vụ Chúa Giêsu. Maria lại ngồi dưới chân Người, lắng nghe Người. Khi Mácta muốn Chúa bảo Maria đứng lên giúp mình, Chúa lại nói: **“Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất.”**

Chúa không nói làm việc hay phục vụ là sai. Người chỉ cho Mácta thấy rằng mọi thứ đã mất đi thứ tự của nó. Chị đang lo lắng và bận tâm về quá nhiều chuyện, trong khi điều cần đặt trước hết lại bị bỏ lại phía sau.

Điều này khiến mình phải tự hỏi: **Chúa thật sự đang đứng thứ mấy trong cuộc đời mình?**

Không phải mình nói Chúa quan trọng thế nào, mà cách mình dùng thời gian mới cho thấy câu trả lời. Mình có thể dành thời gian cho rất nhiều thứ, rồi chỉ tìm đến Chúa khi còn dư một khoảng trống. Mình có thể muốn gần Chúa, muốn trở thành người Chúa muốn, nhưng bài giảng nhắc một điều rất rõ: **muốn là một chuyện, lựa chọn để thực hiện lại là chuyện khác.**

Thời gian ở riêng với Chúa không chỉ vì mình cần Người. **Chúa cũng muốn mình. Người muốn tình yêu của mình và muốn mình dành thời gian với Người.**

Và chính nơi đó, Chúa làm tâm hồn đang xáo động được bình an, phục hồi sức mạnh, củng cố đức tin, thanh luyện những điều chưa đúng, soi sáng Lời Người và chuẩn bị mình cho những thử thách mà hôm nay mình chưa nhìn thấy.

Cuộc sống sẽ luôn có những điều muốn giành lấy thời gian và sự chú ý của mình. Nếu mình cho phép, chúng sẽ lấy hết.

Lạy Chúa, con không muốn chỉ nói rằng Ngài là ưu tiên số một. Xin giúp con sống điều ấy bằng một lựa chọn rất thật mỗi ngày: **dành thời gian ở riêng với Ngài trước khi những điều khác chiếm lấy con.**

ĐỪNG ĐI TRƯỚC CHÚA Có những lúc mình đã cầu nguyện, đã biết điều mình mong muốn, thậm chí cảm thấy hướng đi cũng khá rõ....
11/08/2026

ĐỪNG ĐI TRƯỚC CHÚA

Có những lúc mình đã cầu nguyện, đã biết điều mình mong muốn, thậm chí cảm thấy hướng đi cũng khá rõ. Nhưng chờ mãi không thấy gì xảy ra, mình bắt đầu sốt ruột: chắc phải làm gì đó thôi, cứ ngồi chờ thế này sao được.

Và mình tự tìm cách.

Abraham cũng từng như vậy. Thiên Chúa đã hứa ban cho ông một người con, nhưng thời gian cứ trôi qua. Cuối cùng, ông nghe theo Sara và tìm một con đường khác qua Hagar. Điều đáng suy nghĩ là Abraham không hẳn đã thôi tin lời Chúa; ông chỉ **không chờ nổi cách và thời điểm của Chúa**.

Đôi khi mình cũng thế. Mình vẫn cầu nguyện, vẫn nói mình tin Chúa, nhưng bên trong lại muốn giữ quyền quyết định: Chúa cứ dẫn đường, còn khi nào đi, đi bằng cách nào, mình sẽ tự tính.

Mình gọi đó là chủ động, là cẩn thận, là không bỏ lỡ cơ hội. Nhưng có những lúc, đó chỉ là **sự thiếu tín thác được che bằng một lý do rất hợp lý**.

Abraham đã phải học qua chính thất bại ấy. Nhiều năm sau, khi đứng trước Isaac — người con ông yêu quý nhất — ông không còn tìm cách giải quyết thay Chúa nữa. Ông không hiểu nếu mất Isaac thì lời hứa của Chúa sẽ được thực hiện thế nào. Nhưng lần này, ông vẫn vâng lời.

Đức tin của ông đã thay đổi: từ **“mình phải tìm cách để chuyện này xảy ra”** thành **“mình không biết Chúa sẽ làm cách nào, nhưng mình biết Chúa đáng tin.”**

Có lẽ điều mình cần nhìn lại hôm nay không chỉ là: *Tôi có tin Chúa không?* Mà là: **Tôi có tin Chúa đủ để không chạy trước Ngài không?**

Có những việc mình không cần làm thêm. Chỉ cần ngừng tự xoay xở, ngừng ép một cánh cửa phải mở và tiếp tục làm điều Chúa đã cho mình biết là đúng.

Lạy Chúa, khi con chưa thấy đường, xin cho con đừng vội tạo ra một con đường khác. Con muốn học cách chờ Ngài trong bình an.

KHI THẾ GIỚI CỦA MÌNH BỊ LUNG LAYMình vẫn nghĩ chỉ cần có một khoản tiền đủ an toàn, công việc ổn định, gia đình yên ổn ...
10/08/2026

KHI THẾ GIỚI CỦA MÌNH BỊ LUNG LAY

Mình vẫn nghĩ chỉ cần có một khoản tiền đủ an toàn, công việc ổn định, gia đình yên ổn và mọi chuyện nằm trong kế hoạch thì lòng sẽ bình an. Vì thế, mình cố giữ mọi thứ thật chắc. Nhưng chỉ cần một chuyện bất ngờ xảy ra, mình đã mất ngủ, lo lắng, rồi hỏi: “Lạy Chúa, sao Ngài lại để chuyện này xảy ra?”

Lúc ấy mới thấy một điều: mình nói rằng mình tin Chúa, nhưng cảm giác an toàn của mình lại đang nằm ở những thứ khác.

Tiền bạc, công việc, sức khỏe, các mối quan hệ, những gì mình sở hữu… không có gì sai. Điều cần nhìn lại là mình đã âm thầm dựa vào chúng đến mức nào. Nếu chúng ổn thì mình bình an. Nếu chúng lung lay thì cả lòng mình cũng lung lay theo.

Căn nhà có thể đẹp, đồ đạc có thể quý, mình giữ gìn từng món rất kỹ. Nhưng đến cuối đời, chẳng có món nào mình mang theo được. Những thứ mình dành rất nhiều sức để giữ, cuối cùng vẫn là những thứ có thể mất.

Có một điều khác cũng cần nhìn lại trong đời sống cầu nguyện. Nhiều khi mình cầu nguyện thật nhiều vì muốn Chúa làm cho hoàn cảnh trở lại đúng như ý mình. Nhưng cầu nguyện không phải là tìm cách đưa Chúa về phía kế hoạch của mình. Chính mình mới là người cần được đưa trở lại đúng chỗ, để ý muốn của mình dần thuận theo ý Ngài.

Và khi những điều bên ngoài thật sự bị lay chuyển, mình vẫn còn những điều không ai lấy được: Thiên Chúa không thay đổi, Lời Ngài vẫn đứng vững, và tình yêu của Ngài trong Chúa Giêsu không biến mất.

Ngay cả lúc đau quá mà trách Chúa, thất vọng hay không hiểu Ngài đang làm gì, mình vẫn không bị đẩy ra khỏi tình yêu ấy.

Lạy Chúa, khi một điều con đang dựa vào bắt đầu lung lay, thay vì cố giữ nó bằng mọi giá, xin cho con biết dừng lại và tự hỏi: **Con đang đặt sự an toàn của mình nơi điều này, hay nơi Ngài?**

KHI MÌNH CỨ THẤY THUA KÉMCó những lúc mình nhìn một người rồi tự nhiên thấy bản thân kém đi một chút. Họ đẹp hơn, giỏi h...
10/08/2026

KHI MÌNH CỨ THẤY THUA KÉM

Có những lúc mình nhìn một người rồi tự nhiên thấy bản thân kém đi một chút. Họ đẹp hơn, giỏi hơn, thành công hơn. Mình vẫn nghĩ so sánh như vậy là bình thường, thậm chí để có động lực cố gắng, nhưng rồi càng nhìn người khác, mình càng thấy mình “chưa đủ”.

Điều đáng sợ là mình bắt đầu sống theo cảm giác ấy. Không dám làm vì sợ thất bại. Cố làm thật tốt để được công nhận. Có được một điều rồi vẫn phải tìm thêm một điều khác để chứng minh rằng mình cũng có giá trị.

Nhiều cảm giác ấy không bắt đầu từ hôm nay. Một lời chê lúc nhỏ, những lần bị đem ra so sánh, một hoàn cảnh từng khiến mình xấu hổ… có thể đã qua rất lâu, nhưng mình vẫn mang theo. Giống như người đã được phẫu thuật thay đổi khuôn mặt nhưng soi gương vẫn thấy mình xấu như trước: bên ngoài đã khác, nhưng hình ảnh bên trong chưa đổi.

Lời Chúa nói một điều hoàn toàn khác: **“Chúng ta là tác phẩm của Thiên Chúa.”** (Ep 2,10)

Mình không phải một sai sót cần sửa thành giống ai đó. Thiên Chúa dựng nên mỗi người cách riêng và cho một mục đích riêng. Giá trị của mình cũng không do ngoại hình, tiền bạc, nơi mình sống hay vị trí mình có quyết định. Chúa Giêsu đã trao chính mạng sống vì mình; tình yêu ấy đã nói mình quý giá thế nào trước mặt Thiên Chúa.

Và có một gánh nặng khác mình cũng cần đặt xuống: phải thật tốt, thật hoàn hảo thì Chúa mới hài lòng. Thiên Chúa biết mình sẽ có lúc vấp ngã. Ngài không đòi mình phải đạt đến tiêu chuẩn của người khác; điều Ngài muốn là mình **tin cậy Ngài và tiếp tục bước theo Ngài**.

Hôm nay, khi thấy ai đó hơn mình, mình không cần quay lại để chê trách chính mình nữa. Lạy Chúa, xin giúp con thôi nhìn mình bằng những so sánh và những lời cũ, để con bình an đón nhận con người Chúa đã dựng nên và bước theo Ngài.

Address

Ho Chi Minh City
1000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cầu nguyện TV posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share