Chùa Diệu Nghiêm - Phú Mỹ - Bà Rịa

Chùa Diệu Nghiêm - Phú Mỹ - Bà Rịa Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chùa Diệu Nghiêm - Phú Mỹ - Bà Rịa, Religious organisation, Phường Phú Mỹ (Bà Rịa/Vũng Tàu cũ), Ho Chi Minh City.

Có người đi qua nửa đời mới hiểu:đời càng nhiều phong ba, lòng càng cần tĩnh.Núi chẳng vì mưa gió mà đổi dáng,sông chẳng...
16/09/2026

Có người đi qua nửa đời mới hiểu:
đời càng nhiều phong ba, lòng càng cần tĩnh.

Núi chẳng vì mưa gió mà đổi dáng,
sông chẳng vì đôi bờ chật hẹp mà ngừng chảy,
biển chẳng vì một cơn bão mà thôi rộng lớn.

Con người cũng vậy.

Có những đoạn đời gập ghềnh đến mức tưởng như không thể bước tiếp.
Có những chuyện đã từng khiến lòng đau đến chẳng muốn nói cùng ai.
Có những người từng rất quan trọng, rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại một cái tên trong ký ức.

Nhưng thời gian rồi sẽ dạy ta một điều:
không phải chuyện gì cũng cần phân bua,
không phải ai cũng cần níu giữ,
không phải mất mát nào cũng là tận cùng.

Gập ghềnh, để biết mình mạnh đến đâu.
Tĩnh lặng, để hiểu điều gì thật sự đáng giữ.
Dạt dào, để sau những tổn thương vẫn còn đủ lòng bao dung.

Đến một tuổi nào đó, ta chẳng còn mong hơn thua với thế gian.
Chỉ mong lòng mình đủ rộng để chứa được những điều không như ý,
đủ sâu để không bị vài lời thị phi làm lay động,
đủ bình thản để gặp được cũng an, mà chia xa cũng thuận.

Núi cao nhờ vững.
Sông sâu nhờ lặng.
Biển rộng bởi dung.

Đời người sau cùng,
đáng quý chẳng phải là đứng cao hơn bao nhiêu người,
mà là đi qua bao nhiêu giông gió
vẫn không đánh mất một tâm thiện, một lòng tĩnh, một cách sống tử tế.

🌿 Cổ Ngữ Nhân Sinh

Gương mặt đẹp chưa chắc khiến người ta muốn nhìn lâu. Một gương mặt hiền thì có.Sống lâu một chút mới hiểu, nét mặt của ...
15/09/2026

Gương mặt đẹp chưa chắc khiến người ta muốn nhìn lâu. Một gương mặt hiền thì có.

Sống lâu một chút mới hiểu, nét mặt của một người không chỉ được tạo nên bởi tuổi tác.

Giận quá nhiều, ánh mắt dễ thành lạnh.
Hơn thua quá nhiều, lời nói dễ thành sắc.
Giữ quá nhiều chuyện không vui, gương mặt dù có cười vẫn khó nhẹ.

Không phải vì mình xấu đi.
Chỉ là thứ ở trong lòng lâu ngày thường tìm được cách hiện ra bên ngoài.

Có người chẳng sở hữu đường nét nổi bật, nhưng càng tiếp xúc càng thấy dễ chịu. Họ biết nói một câu mà không làm đau người khác. Biết mình đúng nhưng không nhất thiết phải thắng. Biết lòng người phức tạp mà vẫn không chọn sống cay nghiệt.

Tâm mình ở đâu lâu ngày, thần sắc sẽ ở đó.

Nên đến một tuổi, chăm sóc mình không chỉ là giữ làn da đẹp hay cố níu tuổi trẻ.

Mà còn là bớt một chuyện để giận.
Bớt một người để ghét.
Bớt một lần phải hơn thua cho bằng được.

Năm tháng chắc chắn sẽ để lại nếp nhăn.

Nhưng đừng để những điều đã làm mình đau, ở lại quá lâu đến mức lấy luôn sự dịu dàng trên gương mặt mình.

Giữ được nét hiền sau những va vấp, mới là vẻ đẹp khó nhất.

T.mantu

TAM BẢO – GIỮA CUỘC ĐỜI VÔ THƯỜNG, CÓ BA NƠI NƯƠNG TỰA GIÚP TA KHÔNG LẠC ĐƯỜNGCó những lúc cuộc đời thuận lợi, ta tưởng ...
10/09/2026

TAM BẢO – GIỮA CUỘC ĐỜI VÔ THƯỜNG, CÓ BA NƠI NƯƠNG TỰA GIÚP TA KHÔNG LẠC ĐƯỜNG

Có những lúc cuộc đời thuận lợi, ta tưởng mình có thể tự đi bằng sức của mình.

Nhưng rồi một biến cố xảy đến: một người rời đi, sức khỏe thay đổi, công việc đổ vỡ, điều từng chắc chắn bỗng trở thành vô thường.

Lúc ấy, ta mới hiểu con người cần một nơi để nương tựa về phương hướng tinh thần.

Trong Đạo Phật, nơi nương tựa ấy được gọi là Tam Bảo: Phật – Pháp – Tăng.

1. PHẬT – NGƯỜI ĐÃ TỈNH THỨC VÀ CHỈ RA CON ĐƯỜNG

Nương tựa Phật không có nghĩa cầu xin Đức Phật thay mình giải quyết mọi khổ đau.

Đức Phật là bậc Giác ngộ, người đã thấy rõ bản chất của khổ và con đường đưa đến sự chấm dứt khổ.

Vì vậy, kính Phật không chỉ là đứng trước tượng Phật chắp tay.

Mà quan trọng hơn là tự hỏi:

“Trong hoàn cảnh này, nếu sống bằng chánh niệm, từ bi và trí tuệ, mình sẽ lựa chọn thế nào?”

Lạy Phật để cái tôi biết cúi xuống.

Nhớ Phật để nhắc mình rằng: con người có khả năng chuyển hóa vô minh và khổ đau bằng tu tập.

2. PHÁP – CON ĐƯỜNG ĐƯA TA TỪ MÊ ĐẾN TỈNH

Pháp là lời dạy và con đường thực hành Đức Phật đã chỉ ra.

Pháp giúp ta hiểu Tứ Thánh Đế, nhân duyên, nghiệp, vô thường, vô ngã; giúp ta tu tập giới, định và tuệ.

Nhưng Pháp không chỉ nằm trên trang kinh.

Một cơn giận xuất hiện cũng là cơ hội để thực tập.

Một mất mát nhắc ta về vô thường.

Một lần bị tổn thương giúp ta nhìn thấy sự chấp thủ trong tâm.

Một người khiến ta khó chịu có thể trở thành hoàn cảnh để ta học nhẫn và soi lại chính mình.

Học Pháp không phải để biết nhiều hơn người khác, mà để bớt tham, bớt sân, bớt si và bớt tạo khổ cho mình lẫn người.

3. TĂNG – ĐOÀN THỂ NHỮNG NGƯỜI ĐI TRÊN CON ĐƯỜNG TU HỌC

Con đường chuyển hóa không phải lúc nào cũng dễ đi một mình.

Ta cần những người tu hành chân chính, cần Tăng đoàn thanh tịnh để học hỏi, được nhắc nhở và nâng đỡ trên đường thực hành.

Nương tựa Tăng không phải thần tượng hóa một cá nhân.

Bởi người tu vẫn cần được nhìn bằng trí tuệ.

Điều ta kính trọng là Tăng bảo và đời sống hướng đến giới hạnh, hòa hợp, tu học và giải thoát.

Tam Bảo vì vậy không phải ba điều để chúng ta chỉ tìm đến khi gặp chuyện bất an.

Mà là ba nơi nương tựa giúp ta biết mình đang đi về đâu.

Phật là bậc chỉ đường.
Pháp là con đường.
Tăng là đoàn thể đồng hành trên con đường ấy.

Quy y Tam Bảo cũng không có nghĩa từ đó cuộc đời sẽ không còn bệnh tật, chia lìa, thất bại hay nghịch cảnh.

Vô thường vẫn là vô thường.

Nhưng khi có Phật để nhớ, có Pháp để thực hành, có Tăng để nương tựa tu học, ta có thêm phương hướng để đi qua vô thường mà không đánh mất chính mình.

Ngày trước gặp khổ, ta chỉ biết hỏi:

“Tại sao chuyện này xảy đến với tôi?”

Học Phật lâu hơn, ta bắt đầu hỏi:

“Trong chuyện này, tôi cần thấy điều gì, buông điều gì và tu điều gì?”

Có lẽ đó chính là một trong những ý nghĩa đẹp nhất của Tam Bảo.

Không hứa rằng cuộc đời sẽ luôn thuận ý.

Nhưng chỉ cho chúng ta một con đường để giữa cuộc đời đầy biến động, tâm ngày càng sáng hơn, thiện hơn và tự do hơn.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. 🪷

❤️ HAI BIỂU HIỆN GIÁ TRỊ TỪ ĐỨC HẠNH ☘ Khiêm tốn và giản dị – hai điều tưởng nhẹ như không, nhưng lại đủ sức đưa một con...
09/09/2026

❤️ HAI BIỂU HIỆN GIÁ TRỊ TỪ ĐỨC HẠNH

☘ Khiêm tốn và giản dị –
hai điều tưởng nhẹ như không, nhưng lại đủ sức đưa một con người đi rất xa.

Trong thế giới ồn ào, nơi ai cũng muốn thể hiện bản thân, người biết lặng lẽ giữ sự khiêm nhường lại thường là người được tôn trọng nhất. Bởi họ hiểu rằng, giá trị thực sự không nằm ở những lời khoe khoang, mà nằm ở kết quả và nhân cách.

Khiêm tốn giúp ta không ngừng học hỏi, luôn mở lòng để tiếp nhận tri thức và kinh nghiệm từ người khác. Giản dị giúp ta sống đúng với bản chất, không bị cuốn vào cuộc đua hào nhoáng, và giữ cho tâm hồn một khoảng trong lành.

Có thể bạn không phải người ồn ào nhất, không phải kẻ nổi bật nhất, nhưng khi bạn khiêm tốn và giản dị, bạn lại là người được tin cậy, được yêu quý và đi đường dài bền vững nhất.

Thành công có thể đến từ tài năng, cơ hội hay may mắn, nhưng để giữ vững thành công và nhận được sự nể trọng lâu dài – đó chính là nhờ hai phẩm chất này. Khiêm tốn để biết mình luôn cần cố gắng. Giản dị để không lạc mất bản thân giữa muôn vàn phù hoa.

Và đôi khi, chính hai điều tưởng như “nhẹ tựa lông hồng” ấy, lại là chìa khóa mở ra một cuộc đời an yên, vững chãi và đủ đầy giá trị.

☘ TÌM THẦY

- Đừng chỉ chọn người Thầy khiến bạn rung động.
Hãy chọn người Thầy khiến bạn muốn chuyển hóa, muốn tốt lên.
Vì rung động là chuyện của cảm xúc.
Nhưng trưởng thành là chuyện của sự lựa chọn có Trí Tuệ.
(Y Pháp bất Y nhân)

Có những người bước vào đời bạn và khiến bạn hưng phấn nhất thời, nhưng cũng có những người khiến bạn nhìn lại chính mình và quyết tâm hoàn thiện. Một khi bạn hoàn thiện, bạn trở thành người Thầy của chính cuộc đời mình, không còn ràng buộc, lệ thuộc vị thầy bên ngoài, đó cũng là ý nghĩa tối thượng của tinh thần ''Tự Quy Y Tăng''.

Tiếng Lòng

🌸 KHI NÀO NÊN NÓI???Có những lời nói tuy đúng sự thật nhưng vẫn gây tổn thương.Có những lời nói tuy là điều mắt thấy tai...
08/09/2026

🌸 KHI NÀO NÊN NÓI???

Có những lời nói tuy đúng sự thật nhưng vẫn gây tổn thương.

Có những lời nói tuy là điều mắt thấy tai nghe nhưng lại làm tăng thêm tham lam, sân hận và chia rẽ.

Ngược lại, có những lời nói đơn giản nhưng giúp người khác tỉnh ngộ, sống thiện lành hơn và tránh được nhiều khổ đau.

Vậy tiêu chuẩn của Đức Phật là gì?
Có phải cứ thấy gì thì nói nấy?
Có phải cứ nghe gì thì kể lại?
Có phải sự thật nào cũng nên đem ra công bố?
___

Trong Kinh Tăng Chi Bộ, một lần đại thần Vassakāra đến đảnh lễ Đức Thế Tôn và trình bày quan điểm của mình:

"Bạch Thế Tôn, ai thấy gì rồi nói rằng: 'Tôi thấy như vậy', người ấy không có lỗi.

Ai nghe gì rồi nói rằng: 'Tôi nghe như vậy', người ấy không có lỗi.

Ai cảm nhận gì rồi nói rằng: 'Tôi cảm nhận như vậy', người ấy không có lỗi.

Ai biết gì rồi nói rằng: 'Tôi biết như vậy', người ấy không có lỗi."

Đức Phật không chấp nhận cách nhìn đơn giản ấy.

Ngài dạy rằng không phải điều gì thấy, nghe, cảm nhận hay nhận thức được cũng đều nên nói ra.

Như Lai cũng không chủ trương phải giữ kín tất cả.

Điều quan trọng là phải xem xét hậu quả của lời nói ấy.

Nếu một lời nói làm cho các pháp bất thiện tăng trưởng, làm cho tham dục tăng trưởng, làm cho sân hận tăng trưởng, làm cho si mê tăng trưởng, làm cho những tâm bất thiện phát sinh, thì dù là điều có thật, Đức Phật dạy không nên nói.

Ngược lại, nếu lời nói ấy giúp các pháp thiện tăng trưởng, giúp người nghe phát sinh tín tâm, giới đức, từ tâm, trí tuệ, giúp giảm bớt tham, sân, si và đưa đến lợi ích lâu dài, thì Đức Phật dạy nên nói.

Nói cách khác, Đức Phật không chỉ xét lời nói có đúng hay không.

Ngài còn xét lời nói ấy có lợi ích hay không.
Có đưa đến thiện pháp hay không.
Có giúp người thoát khổ hay không.
Đó chính là tinh thần của CHÁNH NGỮ trong Thánh đạo.
___

Nguồn kinh điển:

Tăng Chi Bộ Kinh (Aṅguttara Nikāya), Chương Bốn Pháp (Catukkanipāta), Kinh Vassakāra (Vassakāra Sutta).
____

BÀI HỌC THỰC HÀNH CHO NGƯỜI PHẬT TỬ

Ngày nay rất nhiều khổ đau bắt đầu từ lời nói.

Một lời nói thiếu suy nghĩ có thể làm tan vỡ tình thân.

Một câu nói trong cơn nóng giận có thể tạo thành oán hận nhiều năm.

Một lời đồn không kiểm chứng có thể làm tổn thương danh dự và cuộc đời của người khác.

Vì vậy, trước khi nói, người học Phật nên tự hỏi:

"Điều này có đúng sự thật không?"
"Điều này có lợi ích không?"
"Điều này có giúp giảm tham, sân, si không?"
"Điều này có đáng nói vào lúc này không?"

Nếu câu trả lời là không, tốt hơn nên im lặng.

Đức Phật từng dạy rằng lời nói chân chánh phải hội đủ nhiều yếu tố: chân thật, lợi ích, đúng thời và xuất phát từ tâm từ.

Không ít người lấy lý do "tôi nói thật" để biện minh cho những lời cay độc.

Nhưng trong Chánh pháp, sự thật thôi vẫn chưa đủ.
Sự thật phải đi đôi với từ bi và trí tuệ.

Người giữ gìn GIỚI THỨ TƯ về không nói dối không chỉ tránh nói sai sự thật, mà còn tránh nói lời chia rẽ, nói lời thô ác và nói chuyện phù phiếm vô ích.

Đó là nền tảng để xây dựng hạnh phúc cho bản thân và người khác.

Người thực hành NĂM GIỚI sẽ dần thanh lọc khẩu nghiệp.

Người thực hành TÁM GIỚI sẽ càng thận trọng hơn đối với từng lời nói và từng ý nghĩ.

Khi khẩu nghiệp được thanh tịnh, tâm cũng dần thanh tịnh.
Khi tâm thanh tịnh, tham dục giảm bớt.
Sân hận giảm bớt.
Si mê giảm bớt.

Người ấy bắt đầu thấy rõ bản chất vô thường, khổ và vô ngã của các pháp.

Từ đó sinh tâm nhàm chán đối với những cuộc tranh cãi vô nghĩa, những hơn thua được mất của thế gian và những dục lạc mong manh luôn dẫn đến khổ đau.

Người có trí không dùng lời nói để chiến thắng người khác.
Người ấy dùng lời nói để chiến thắng tham, sân, si trong chính mình.

Mỗi lời nói chân chánh là một bước đi trên con đường Thánh đạo.
Mỗi lần ngăn được một lời nói ác là một lần ngăn được một nghiệp bất thiện.

Mỗi lần nói lời chân thật, lợi ích và từ ái là một lần gieo trồng hạt giống giải thoát.

Vì vậy, điều quan trọng không phải là:
"Tôi có biết điều đó hay không?"

Mà là:
"Nói ra điều đó có giúp chấm dứt khổ đau hay làm tăng thêm khổ đau?"

Người thường xuyên quán xét như vậy sẽ dần thành tựu Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, tiến đến thanh tịnh giới, thanh tịnh tâm, thanh tịnh tuệ và từng bước đi đến mục tiêu tối hậu mà Đức Phật chỉ dạy:

Chấm dứt tham ái, chấm dứt khổ đau, vượt thoát sinh tử luân hồi và chứng ngộ Niết-bàn.🙏

____

Trích nguồn: Tăng Chi Bộ Kinh (Aṅguttara Nikāya), Chương Bốn Pháp (Catukkanipāta), Kinh Vassakāra (AN 4.183)

🌿ĐỨC PHẬT DẠY: ĐỪNG MANG CHUYỆN HÔM QUA, LÀM NẶNG LÒNG HÔM NAYCó những chuyện đã xảy ra rồi, dù ta nghĩ thêm bao nhiêu l...
05/09/2026

🌿ĐỨC PHẬT DẠY: ĐỪNG MANG CHUYỆN HÔM QUA, LÀM NẶNG LÒNG HÔM NAY

Có những chuyện đã xảy ra rồi, dù ta nghĩ thêm bao nhiêu lần cũng không thể thay đổi được.

Một lời nói lỡ làm người khác tổn thương.
Một quyết định từng khiến ta hối tiếc.
Một người đã rời đi.
Một cơ hội đã bỏ lỡ…

Ta thường mang tất cả những điều ấy theo mình, rồi tự hỏi:
“Giá như ngày đó mình làm khác đi…”

🙏Nhưng Đức Phật dạy rằng, điều đã qua thì hãy để nó trở thành bài học, đừng biến nó thành gánh nặng.

Hôm qua không thể quay lại.
Nhưng hôm nay vẫn còn nằm trong tay ta.

Nếu đã từng sai, hãy sửa.
Nếu đã từng tổn thương, hãy học cách tha thứ.
Nếu đã mất một người, hãy trân trọng những người vẫn còn bên cạnh.

Đời người không dài đến mức chúng ta có thể mãi sống trong những điều đã cũ.

Buông chuyện hôm qua xuống, không phải là quên đi.
Mà là để lòng mình có chỗ cho bình an bước vào.

🌱 Hãy sống tốt hơn một chút mỗi ngày.
Đó chính là cách đẹp nhất để trả lời cho những điều mình từng tiếc nuối.☘️☘️

ĐỪNG MANG CHUYỆN CỦA NGƯỜI KHÁC VỀ LÀM NẶNG LÒNG MÌNHCó những chuyện vốn chẳng thuộc về mình…Nhưng chỉ vì một câu nói, m...
04/09/2026

ĐỪNG MANG CHUYỆN CỦA NGƯỜI KHÁC VỀ LÀM NẶNG LÒNG MÌNH

Có những chuyện vốn chẳng thuộc về mình…

Nhưng chỉ vì một câu nói, một ánh mắt, một lời phán xét của người khác, ta lại mang về suy nghĩ cả ngày.

Người ta nói một câu, mình buồn một ngày.
Người ta làm một việc, mình mất ngủ cả đêm.

Rồi vô tình, ta để tâm mình trở thành nơi chứa những điều tiêu cực của người khác.

Phật dạy về việc giữ tâm thanh tịnh, bởi tâm mình nghĩ gì, giữ gì lâu ngày thì chính mình là người chịu ảnh hưởng trước tiên.

Người khác có thể nói điều họ muốn.
Nhưng ta có quyền lựa chọn điều gì nên nghe, điều gì nên giữ và điều gì nên bước qua.

Không phải chuyện gì cũng cần giải thích.
Không phải lời nào cũng cần đáp trả.
Không phải người nào cũng cần để trong lòng.

Tâm giống như một căn phòng.

Nếu ngày nào cũng chất đầy những lời nói thị phi và oán trách của người khác, thì lấy đâu ra chỗ cho bình an bước vào?

Hãy học cách đóng cánh cửa tâm mình trước những điều không cần thiết.

Không phải vì ta vô tình…

Mà vì ta hiểu rằng bình an của mình cũng đáng được bảo vệ.

Hôm nay, nếu có chuyện gì khiến lòng bạn nặng nề, hãy thử tự hỏi:

“Điều này có thật sự thuộc về mình không?”

Nếu không…

Hãy nhẹ nhàng đặt nó xuống.

Đời người vốn ngắn. Đừng dùng những ngày bình yên của mình để mang hộ những phiền muộn của người khác.☘️☘️

Thiện Tri Thức

TÙY DUYÊN.Tùy duyên, là không còn cưỡng cầu bất cứ điều gì nơi nhân thế.Có cũng được, mất đi cũng chẳng sao. Được thì tr...
03/09/2026

TÙY DUYÊN.

Tùy duyên, là không còn cưỡng cầu bất cứ điều gì nơi nhân thế.

Có cũng được, mất đi cũng chẳng sao. Được thì trân trọng, mất thì học cách buông. Tâm bình thản trước mọi cuộc sinh diệt giữa đất trời, không vì được mà vui quá, cũng chẳng vì mất mà đau quá.

Lòng có thiện tâm thì chẳng cần lo lắng quá nhiều. Bởi hiểu rằng, mọi chuyện trên đời đều có nhân duyên, có nhân quả. Điều nên đến rồi sẽ đến, điều nên đi rồi cũng sẽ đi. Có những chuyện hôm nay khiến ta buồn phiền nhưng rồi một ngày nhìn lại mới hiểu, tất cả đều là sự sắp đặt cần thiết trên hành trình của chính mình.

Đời người không nhất định lúc nào cũng phải bước tới. Có khi biết lùi một bước, lại thấy trời cao đất rộng; biết nhường một phần, lòng liền được an yên.

Vật không nhất định phải có được, người không nhất định phải giữ lấy, duyên không nhất định phải cưỡng cầu. Có những thứ mất đi, tưởng là mất mát nhưng thật ra lại là lúc ta buông xuống được một gánh nặng giữa hồng trần.

Càng hiểu vô thường, lòng càng nhẹ. Càng thấu nhân quả, tâm càng an. Đến cuối cùng mới nhận ra, những được mất, hơn thua, hợp tan của một đời người, suy cho cùng cũng chỉ như mây bay khói tỏa, tụ rồi tan, đến rồi đi.

Thuận duyên mà sống, tùy duyên mà hành, hết lòng với điều thiện, còn lại cứ để nhân quả an bài.
Khi tâm không còn cưỡng cầu, nơi nào cũng có thể là bình an.☘️☘️

Người học Phật không chỉ cầu phước mà còn nuôi dưỡng trí tuệ. —Phước báo có thể giúp ta sinh vào hoàn cảnh thuận lợi, có...
02/09/2026

Người học Phật không chỉ cầu phước mà còn nuôi dưỡng trí tuệ.


Phước báo có thể giúp ta sinh vào hoàn cảnh thuận lợi, có sức khỏe, tài sản, gia đình tốt đẹp. Nhưng nếu không có trí tuệ, chính những điều ấy cũng có thể trở thành nguyên nhân của khổ đau.

Có người giàu mà bất an. Có người quyền cao mà cô độc. Có người nổi tiếng mà tâm đầy lo sợ. Không phải vì họ thiếu phước, mà vì chưa biết sử dụng phước bằng trí tuệ.

Ngược lại, người có trí tuệ sẽ biết dùng phước để giúp người, dùng thành công để phụng sự, dùng tài sản để gieo thêm phước lành. Phước nhờ trí mà càng thêm lớn. Trí nhờ phước mà có nhiều điều kiện phát triển.

Người học Phật không chỉ cầu phước mà còn nuôi dưỡng trí tuệ. Bởi trí tuệ là ngọn đèn soi đường cho mọi phước báo trở thành lợi ích chân thật.☘️☘️

Thầy Pháp Nhật

NGHĨ SUY GÌ.. KHI TUỔI ĐỜI TA CẠN DẦN THEO NĂM THÁNG?Ta thường lo khi tiền bạc vơi đi, mà hiếm người biết lo khi đời cạn...
31/08/2026

NGHĨ SUY GÌ.. KHI TUỔI ĐỜI TA CẠN DẦN THEO NĂM THÁNG?

Ta thường lo khi tiền bạc vơi đi, mà hiếm người biết lo khi đời cạn dần teo năm tháng ?

Có một điều rất lạ. Mỗi ngày chúng ta đều biết trong tài khoản mình còn bao nhiêu tiền, tháng này kiếm được bao nhiêu, đã tiêu mất bao nhiêu. Chỉ cần con số ấy giảm xuống một chút, lòng đã bắt đầu bất an. Nhưng có một tài khoản khác cũng đang vơi đi từng ngày, mà rất ít người để ý.
Đó là ''tài khoản'' sinh mệnh cuộc đời mình.

Tiền hết, còn có thể kiếm lại.
Một món đồ mất đi, còn có thể mua lại.
Công việc không còn, vẫn có thể bắt đầu một công việc khác.
Nhưng một ngày đã qua thì dù có bao nhiêu tiền cũng KHÔNG THỂ MUA LẠI ĐÚNG NGÀY HÔM ẤY.

Vậy mà chúng ta thường sống như thể thời gian của mình là vô hạn.
Ta dành tuổi trẻ để kiếm tiền, rồi có khi lại dùng tiền để tìm lại sức khỏe đã hao mòn trong những năm tháng ấy. Ta bận đến mức nhiều ngày không ăn nổi một bữa cơm tử tế với cha mẹ, nhưng vẫn nghĩ: “Để hôm nào rảnh.”

Ta muốn đưa con đi chơi, muốn về thăm nhà, muốn ngồi uống với người thương một tách trà thật chậm… nhưng lần nào cũng tự nhủ: “Đợi xong việc này đã.” Chỉ tiếc rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng chịu đứng yên để đợi chúng ta.

☘️ Nhà Phật nói về vô thường không phải để con người bi quan, mà để nhắc rằng mọi thứ đều đang đổi thay.
Cha mẹ đang già.
Con cái đang lớn.
Sức khỏe đang khác đi.
Những người hôm nay còn ngồi cạnh mình, không ai biết chắc sẽ còn đồng hành được bao lâu. Và chính ta cũng vậy.

Mỗi buổi sáng thức dậy tưởng như chỉ thêm một ngày để sống, nhưng cũng có nghĩa quỹ thời gian của đời mình đã ít đi một ngày. Hiểu như thế mới thấy, kiếm tiền rất quan trọng, nhưng kiếm tiền không phải toàn bộ ý nghĩa của một đời người.

Nếu vì có thêm một con số trong tài khoản mà sức khỏe ngày càng cạn, gia đình ngày càng xa, lòng mình ngày càng bất an… thì có lẽ ta cũng nên tự hỏi: '' Rốt cuộc mình đang giàu lên, hay chỉ đang đổi một thứ rất quý lấy tiền? ''

Sự giàu có của đời người đôi khi chẳng nằm trong những thứ quá lớn lao. Cha mẹ còn khỏe để mình gọi một tiếng.
Người thương vẫn còn bên cạnh để cùng ăn một bữa cơm.
Con cái vẫn còn muốn kể cho mình nghe những chuyện vụn vặt.
Sáng thức dậy thân thể không đau, lòng không quá nhiều phiền muộn.
Tối đặt lưng xuống có thể ngủ một giấc bình yên.
Những điều ấy không hiện thành con số trong tài khoản ngân hàng, nhưng lại là thứ có tiền chưa chắc mua được.

☘️ Biết đủ cũng không có nghĩa là thôi cố gắng.
Ta vẫn làm việc, vẫn kiếm tiền, vẫn mong cuộc sống ngày một tốt hơn. Chỉ là trong lúc vun đắp cho ngày mai, đừng tiêu hết hôm nay.
Đừng để đến khi có tiền mới nhận ra cha mẹ đã già.
Đừng để đến khi thành công mới nhận ra con cái đã lớn.
Đừng để đến khi cơ thể lên tiếng mới nhớ sức khỏe từng là tài sản.
VÀ CŨNG ĐỪNG ĐỢI ĐẾN NGÀY CUỐI MỚI BIẾT LO CHO ĐỜI SỐNG TÂM LINH.

❤ Mỗi ngày, ngoài việc nhìn vào tài khoản tiền bạc,
hãy thử nhìn lại tài khoản cuộc đời của mình.
Hôm nay ta đã dành thời gian cho người mình thương chưa?
Đã chăm sóc cơ thể này chưa?
Đã làm một việc tử tế chưa?
Đã biết tu tâp, chuyển hóa chút nào chưa?
Đã có một khoảnh khắc thật sự sống, thay vì chỉ tất bật sinh tồn chưa?

Bởi sau cùng, tiền bạc chỉ là thứ giúp ta sống.
Đừng vì mải kiếm phương tiện để sống mà quên mất chính cuộc đời mình. Tiền vơi còn có thể kiếm thêm. Nhưng đời người đang cạn dần từng ngày. Biết trân trọng hôm nay, có lẽ chính là cách giàu có nhất mà một người có thể học được.

'' Hôm nay nhiệt tâm làm
Ai biết chết ngày mai
Không ai điều đình được
Với đại quân thần chết.
Trú như vậy nhiệt tâm
Đêm ngày không mỏi mệt
Xứng gọi Nhất Dạ Hiền
Bậc an tịnh trầm lặng''
(Kinh Nhất Dạ Hiền Giả)

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính chúc tất cả những người con Phật một ngày mới trong tỉnh thức, an vui.

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ
Namo Buddhaya

Address

Phường Phú Mỹ (Bà Rịa/Vũng Tàu Cũ)
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Diệu Nghiêm - Phú Mỹ - Bà Rịa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share