28/05/2026
SUY NIỆM - THỨ SÁU - TUẦN VIII - THƯỜNG NIÊN
Tha Thứ – Hành Trình Ra Khỏi Bản Năng
Tin Mừng Mác-cô (11,11-26) hôm nay để lại một thông điệp khiến chúng ta cần phải suy ngẫm: "Khi đứng cầu nguyện, nếu anh em có điều gì bất bình với ai, thì hãy tha thứ". Điều này tưởng chừng như đơn giản, nhưng trong thực tế, để có thể tha thứ, thì chưa bao giờ là điều dễ dàng với tính con người của chúng ta.
Những vết thương khắc sâu trong lòng luôn sâu thẳm và khó lành hơn bất kỳ cơn đau nào trên thể xác. Thẩm sâu trong những vết thương lòng luôn có những lời cay đắng, sự phản bội… Và những tổn thương ấy cứ tích tụ theo thời gian khiến con người quen dần mà xuôi theo sự oán giận, hận thù âm ỉ và không nguôi. Vì thế, việc buông bỏ nỗi đau để chúc phúc cho những người làm hại chúng ta rất khó, và nó tựa như cách chúng ta bơi ngược dòng. Chính vì thế, tha thứ đòi hỏi một sự hy sinh rất lớn từ cái "tôi" ích kỷ.
Nhưng, sức mạnh đến từ đức tin
Nói như thế, nếu chỉ dựa vào sức riêng, chúng ta chẳng thể nào làm được điều đó. Đây cũng là lý do, trước khi nói đến sự tha thứ, Chúa Giê-su nhấn mạnh: "Hãy có lòng tin vào Thiên Chúa". Với Chúa Giê-su, đức tin chính là nền tảng cốt lõi.
Tha thứ là khả năng quyết định, nó không phải dựa trên cảm xúc. Dưới sự soi dẫn của ân sủng, lý trí có khả năng chọn buông bỏ thay vì nuôi dưỡng hận thù. Đặt viên đá xuống thì dễ hơn là nắm giữ mãi trong tay.
Chính Chúa Giê-su cũng cho chúng ta một mình mẫu để nhìn theo, đó là câu chuyện Thập Giá. Trên đồi Sọ, dù chịu đau đớn và sỉ nhục, Chúa Giê-su đã vẫn cầu nguyện - "Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm...". Ngài cho chúng ta thông điệp, hận thù và chiến tranh chỉ làm thế giới mà con người đang sống thêm rỉ máu và đau đớn.
Song song đó, khả năng nhìn nhận sự bất toàn nơi chính bản thân cũng là điều Chúa Giê-su muốn nhắc đến. Chúng ta chỉ có thể tha thứ khi ý thức rằng chính chúng ta cũng đầy những khiếm khuyết và vì thế, cần được Thiên Chúa tha thứ. Tha thứ không phải là chịu nhục tức thời, nhưng là một chuỗi những hành động vâng phục để đổi lấy sự hòa giải và tự do.
Mở Lòng Để Được Chữa Lành
Như thế, khi con người dám bước ra khỏi giới tự ái của chính mình, dám nhìn lại và nhìn nhận, phép màu của đức tin sẽ xuất hiện. Chúng ta sẽ không còn là nạn nhân của quá khứ, mà trở thành người làm chủ hạnh phúc của chính mình.
Mỗi ngày chúng ta vẫn nghe tiếng Chúa mời gọi như thế. “Hãy tha thứ”. Vì thế, đừng đợi đến khi hết giận, những hãy bắt đầu ngay lúc này. Bằng lời cầu nguyện âm thầm cho những người đã tổn thương chúng ta, và cả những người chúng ta đã tổn thương. Hãy đặt nỗi đau và hy vọng vào tay Chúa, để Ngài chữa lành và ban sức mạnh, và chỉ khi chúng ta kinh nghiệm được sự buông bỏ, tâm hồn chúng ta mới thực sự được tự do và có hoa trái.
Hùng Anh, M.I.
Photo: Trang Vu