Phật pháp - Buddhism

Phật pháp - Buddhism Pháp của Phật, sưu tập, trải nghiệm các pháp, ứng dụng pháp, phổ biến pháp Phật. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!!!
(1)

THÂN TÂM NÀY VỐN ĐẦY ĐỦĐầy đủ các pháp thiện lànhĐầy đủ giới, định, tuệĐầy đủ từ bi, yêu thươngĐầy đủ sức khỏeĐầy đủ niề...
04/04/2024

THÂN TÂM NÀY VỐN ĐẦY ĐỦ
Đầy đủ các pháp thiện lành
Đầy đủ giới, định, tuệ
Đầy đủ từ bi, yêu thương
Đầy đủ sức khỏe
Đầy đủ niềm vui
Đầy đủ hạnh phúc
An trú trong tỉnh thức
Thân đầy đủ công đức
Tâm đầy đủ các pháp
Sự giải thoát là đây.
P/S
Thân này tích tụ công đức từ vô lượng kiếp
Kiên tâm bền trí tạo công đức,
Đều là phước báu tích tụ cho đến ngày giác ngộ.
Chúng ta sẽ không chết,
Chỉ tan biến đi không nhìn thấy được mà thôi
Vạn vật trong vũ trụ quan hệ mật thiết ko tách rời,
Ko hề có sự sai biệt, nó là 1 thể,
Là bản chất của tự nhiên
Cầu chúc cho mọi người có được sự an trú, có được sự đầy đủ!

Tâm khỏe thì bệnh lui, Tâm bệnh thì bệnh nặng.Thân bệnh hay tâm bệnh cái nào nguy hiểm hơn.Thân và Tâm nên như thế nào t...
03/02/2020

Tâm khỏe thì bệnh lui, Tâm bệnh thì bệnh nặng.
Thân bệnh hay tâm bệnh cái nào nguy hiểm hơn.
Thân và Tâm nên như thế nào trước những đại dịch, và đại họa.?

Sống ở đời có ai dám khẳng định mình không có bệnh?
Thân Bệnh:
Có người thân có thể không bị bệnh 1 năm, 3 năm, 5 năm, 10 năm, 20 năm, 50 năm, nhưng trong cả cuộc đời khó tránh được thân không có bệnh.
Thân bệnh là những bệnh nằm trên cơ thể, ngoài da, trong người, là những bệnh diễn ra trên thân vật lý mà chúng ta đang sở hữu: Bệnh về mắt, tai, mũi, lưỡi, chân tay, tim mạch, gan, thận, phổi, bệnh do virus gây ra, bệnh do vi khuẩn gây ra, bệnh do biến đổi tế bào gây ra (ung thư)…
Tâm Bệnh:
Rất ít ai có thể khẳng định là không có Tâm bệnh – Trừ những bậc thánh đã hoàn toàn buông bỏ trần tục. Khi ta sống thường đối diện với những suy nghĩ miên man, không đầu không của của bản thân. Có người luôn nhớ về quá khứ, có người luôn nghĩ về tương lai, có người luôn lo âu về hiện tại, có người luôn nghĩ đến lòng tham, có người luôn thấy si mê 1 thứ gì đó, có người luôn sợ hãi 1 điều gì đó mặc dù điều đấy chưa đến… tất cả những điều đó là Tâm bệnh, mọi suy nghĩ bất tịnh trong tâm trí là Tâm bệnh.

Mối quan hệ giữa Tâm và khí huyết trên Thân và hệ Thần kinh thực vật của Thân:
Có 1 giả thuyết cho rằng: Tâm có liên hệ mật thiết với khí huyết của cơ thể ( Thân), Tâm liên hệ mật thiết với hệ Thần kinh thực vật của Thân ( Hệ thần kinh thực vật là thứ mà Não bộ khó kiểm soát được).
Khi Tâm khỏe mạnh, tĩnh tâm-> Suy nghĩ lạc quan, tích cực -> Khí huyết lưu thông tốt, Hệ thần kinh thực vật hoạt động tốt -> Sức khỏe tốt.
Khi Tâm bệnh -> tâm trí rối bời, cực đoan -> dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực, hoang mang, bức bách, bấn loạn -> Làm Suy yếu sức khỏe, thân thể tiều tụy-> Bệnh nặng lên.

Mối quan hệ giữa Thân bệnh và Tâm bệnh.
Thân Bệnh -> Tâm Bệnh -> Bệnh nặng lên: Khi Thân mắc bệnh: thì thông thường Tâm bệnh theo: cuốn theo những suy nghĩ Lo âu, sợ hãi, bồn chồn,… -> Điều này nếu không may mắn gặp bác sỹ giỏi để cứu chữa, con người bệnh ấy với suy nghĩ miên man về bệnh -> Sẽ dẫn đến đau khổ, tâm trí dối bời -> làm cho khí huyết không lưu thông -> dẫn đễn bệnh càng nặng và trầm trọng thêm. Tâm ở trong trường hợp này là Tâm Bệnh, Tâm tiêu cực.
Tương tự như thế: Tâm Bệnh, nhưng Thân không bệnh -> dần dần sẽ làm cho Thân bị bệnh mà mang khổ vào Thân.
Thân Bệnh -> Tâm khỏe, lạc quan, tích cực -> Bệnh nặng nghĩ nhẹ, bệnh nhẹ nghĩ ko có gì, sống từng ngày hạnh phúc, lạc quan, yêu đời, luôn quân bằng tâm trí -> Điều này giúp kinh mạch lưu thông tốt, hệ thần kinh thực vật hoạt động tốt -> Giúp đẩy lùi được bệnh tật. Đã có rất nhiều người bị bệnh hiểm nghèo như: Ung thư đã được chữa trị khỏi bằng cách này.
Tương tự như thế: Tâm khỏe, Thân khỏe -> thì quá tuyệt vời.

Thân và Tâm nên như thế nào trước những đại dịch, và đại họa.?
Đứng trước đại dịch Virus Corona nCoV như hiện nay đang gieo rắc những nỗi sợ cho các quốc gia và cho dân chúng. Điều nặng nhất đang diễn ra ở Trung Quốc. Vậy chúng ta nên làm gì?
Có người chọn cách hoang mang hoảng sợ, suy nghĩ tiêu cực, phải mua cái này, cái kia, phải tranh giành nhau để có. Thực sự là điều không nên, vì càng hoảng sợ, tiêu cực, sẽ làm cho Tâm bệnh càng nặng, sẽ có thể mang lo lắng, bồn chồn, ăn ko ngon, ngủ ko yên, đi đứng ko tập trung gây nguy hiểm cho bản thân. Lâu ngày có thể làm cho Thân bị bệnh theo, hoặc nếu không may nhiễm bệnh thì Thân sẽ bệnh nặng lên rất nhanh. Có đáng phải làm như vậy không? KHÔNG NÊN VẬY.
CÁCH LÀM TỐT NHẤT: đó là chuẩn bị Tâm lý vững vàng, Luôn lạc quan, yêu đời, sống thật tốt, thật hạnh phúc với những ngày hiện tại, đừng quá lo lắng mông lung quá nhiều cho tương lai. Nói không lo lắng hoàn toàn cũng không hẳn, nhưng chỉ nên biết rằng đang có dịch bệnh, thay vì quá lo lắng thì hãy biến những lo lắng đó thành hành động thực tiễn: Tìm cách tự vệ bản thân và cho người thân:
- Sống, sinh hoạt lành mạnh: Ăn chín uống sôi, sinh hoạt lành mạnh, không hoặc hạn chế rượu bia, thuốc lá và chất cấm. Đi ngủ sớm đúng giờ ( giờ tốt nhất là trước 23h đêm phải đi ngủ) để các cơ quan nội tạng nghỉ ngơi. Cơ quan nội tạng cũng như cái máy vậy, phải được nghỉ ngơi mới tái tạo sức lao động mới đủ sức chiến đấu dịch bệnh, nếu ta dùng nó quá sức thì chỉ tạo ra bệnh mà thôi.
- Ăn uống khoa học: Đủ chất, nâng cao khẩu phần rau xanh ( vì rau là 1 loại thuốc nam cực tốt), Ăn hoa quả để thêm nhiều vitamin và khoáng chất có lợi cho cơ thể: như Dừa, Cam, quýt, táo, Thanh long, chuối…
- Không sát sinh giết hại động vật
- Không buôn gian bán lận, nói dối, lừa gạt người khác.
- Hạn chế đến những nơi công cộng.
- Đeo khẩu trang khi đến nơi công cộng.
- Thường xuyên rửa tay rửa mặt, sau khi tiếp xúc người lạ hoặc đi từ nơi công cộng về. Có thể dùng xà phòng sát khuẩn, hoặc cồn 70 độ.
- Mỗi sáng dậy nên Thiền định tĩnh tâm 30p – 1 giờ đồng hồ, hoặc tập thể dục.
- Bổ sung Vitamin cần thiết ( ví dụ: Vitamin tổng hợp hoặc VTM C), hoặc các thực phẩm chức năng cần thiết, tin dùng.
Một ngày chúng ta chỉ có 24 h để sống vì vậy Trong mọi trường hợp: Tinh thần lạc quan là trên hết. Mạng người ở Hơi thở, còn thở là còn sống, còn sống là còn lạc quan, còn phất đấu để vượt qua mọi thử thách.
Tâm Bệnh -> Thì Thân Bệnh
Tâm Khỏe -> Thì Bệnh Lui
Cố gắng giữ vững sự Quân bình tâm trí – Mọi chuyện sẽ tốt.

Có lẽ nào con người ko thể thay đổi đc số phận? Con người có thể thay đổi được vận mệnh của mình ko? Sống ra sao và làm ...
07/03/2019

Có lẽ nào con người ko thể thay đổi đc số phận?
Con người có thể thay đổi được vận mệnh của mình ko?
Sống ra sao và làm như thế nào để thay đổi vận mệnh?

Mỗi người sinh ra đến với thế giới này, đều có 1 nhiệm vụ đó là sửa đổi bản thân mình cho mình càng hoàn thiện hơn, sống lương thiện, giúp đỡ người khác, giúp đỡ các loài vật, yêu quý thiên nhiên như mẹ mình, bảo vệ, giữ gìn, bảo tồn thiên nhiên, môi trường.
Để làm được như vậy thì một cách làm đơn giản là sống thuận theo tự nhiên, đừng cố gồng mình lên để bắt mọi thứ phải như ý mình.

Thế nhưng phần đa số đến thế giới này, lúc bé nhỏ chăm ngoan, lương thiện, chăm chỉ học hành, nhưng khi lớn lên nhiễm những tư tưởng Cơm, áo, gạo tiền, phấn đấu thành ông nọ bà kia, chạy đua con đường danh vọng, tiền bạc, khi có đc cái này cái kia, lại muốn có nhiều hơn nữa, bắt chấp tất cả để có đc, và ko dừng lại, khi có quyền có tiền, nhiều người thay đổi tính cách si mê khoái lạc, chơi bời sa đoạ để rồi gây ra những hệ luỵ đáng tiếc.
Càng sống, càng làm càng đi xa bản tâm lương thiện ban đầu, càng làm nhiều điều sai quấy, nghiệp gây nên càng sâu dày. Và rồi khi hội đủ nhân duyên, thì sẽ gặp nhân quả. Lại ra đi với 2 bàn tay trắng, lúc đó mới suy nghĩ lại giá như...
Nếu ai sống đời như thế thì ứng với câu:
“Ko ai có thể thay đổi số phận của mình.”

Nếu nhìn trải nghiệm sâu về cuộc đời. Thì câu này chỉ đúng Khi con người mới sinh ra. Vì khi sinh ra vì nghiệp quả kiếp trước mà chuyển đến kiếp này đc sinh vào nhà nào, gia cảnh ra sao, mới sinh sướng hay khổ.
Nhưng nếu vì điều này mà sống ko đúng mực, ko có nghị lực phấn đấu, ko tu sửa bản thân thì lại đi theo vết xe đổ của nghiệp quả xấu, tất yếu dẫn đến các hậu quả xấu.
Ngược lại, có những người ko than thân trách phận, nỗ lực vượt qua nghịch cảnh, chịu khó học tập, tu sửa bản thân, nuôi dưỡng trí lớn, sẽ vượt qua đc khó khăn, gặt hái đc những thành tựu to lớn, sống bớt khó khăn, có cuộc đời ấm no hạnh phúc.
Những người như thế này sẽ ứng với câu:
“ Đức năng thắng số”.

Đó là câu nói đúc kết của cổ nhân từ ngàn đời xa xưa truyền lại.
Đừng ai phí sức cầu lễ giải hạn, sửa nghiệp, miệng thì cầu, tay bỏ tiền mua, nhưng tâm ko dừng lại, suy nghĩ vẫn ko sửa đổi, vẫn nghĩ điều sấu, làm việc ác, miệng chửi bới hơn người hơn đời, thật chả ích gì mà thêm tội nghiệp.

Cổ nhân cũng từng nói:
“ Có đức ko có sức mà hưởng.”
Những ai biết quay đầu là bờ, hành thiện giúp người, thực tâm sám hối, ăn lăn tội lỗi, tu sửa hàng ngày từ lời ăn tiếng nói, đến hành động, người đó sẽ gặt hái đc quả ngọt.

Những người như thế mới mong cải đổi được số mệnh.

Có nên cúng cầu siêu, giải hạn, giết hại chúng sinh để làm vật tế lễ?Lời Phật dạy:Vua Pasenadi của Quốc độ Kosala Bạch P...
21/05/2018

Có nên cúng cầu siêu, giải hạn, giết hại chúng sinh để làm vật tế lễ?

Lời Phật dạy:

Vua Pasenadi của Quốc độ Kosala Bạch Phật:
Gần đây con hay nằm mơ thấy phụ vương con, con có thỉnh các thầy tu bà la môn, họ nói rằng có thể linh hồn cha con chưa siêu thoát, phải làm lễ cầu siêu cho cha con.
Con cầu xin ngài hãy chủ trì khoá lễ cầu siêu cho phụ vương con, để cho ông ấy được siêu thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi.
Phật:
Được, trước tiên ông hãy chuẩn bị 2 bình gốm, 1 bình chứa đầy tinh dầu, 1 bình chứa đầy đá cuội, lấy vải bọc kín 2 bình lại, sau đó đặt 2 bình xuống nước.
Bệ hạ, ngài hãy cầm cái gậy đập vỡ 2 bình này.
Vua:
Vâng thưa Phật. Và vua đã đập vỡ 2 bình.
Phật:
Tinh dầu đã ra khỏi bình và nổi lên trên mặt nước.
Đá cuội đã chìm xuống đáy sông.
Bệ hạ, bây giờ ngài có thể gọi bất kỳ nhà sư bà la môn nào hay thầy tế lễ nào có thể đến làm khoá lễ cầu cho tinh dầu chìm xuống nước và đá cuội nổi lên trên mặt nước ko?
Vua:
Ko thể nào thưa Phật. Vì đặc tính của tinh dầu là nhẹ hơn nước nên sẽ luôn nổi lên trên nước.
Phật:
Cùng 1 đạo lý ấy có thể làm các nghi thức tế lễ để cho đá cuội nổi lên trên mặt nước ko?
Vua:
Càng không thể, như vậy là đi ngược luật tự nhiên, vì đặc tính tự nhiên của đá cuội nặng hơn nước nên phải chìm xuống.
Phật:
Chúng ta và tự nhiên ko có gì khác biệt, chúng ta vốn là 1 phần của tự nhiên.
Nếu như tổ tiên đã từng gây ra lỗi lầm, gieo nhân ko tốt, thì những năm tháng còn lại cũng giống như hòn đá cuội kia vậy, nó sẽ chìm sâu xuống nước, nếu ai đó cầu cho đá nổi lên cũng ko được.
Còn nếu như tổ tiên toàn làm việc thiện lành, gieo nhân tốt, thì những năm tháng còn lại cũng giống như tinh dầu, sẽ nổi lên mặt nước, dù ai đó có cầu cho họ chìm xuống đáy sông cũng ko thể làm được.
Vua:
Oh, luật nhân quả, gieo nhân nào gặp quả ấy.
Phật:
Đúng vậy.
Không chỉ trong cơ thể 1 kiếp này mà còn rất nhiều đời nhiều kiếp luân hồi khác nữa đều phải gánh chịu nghiệp quả do họ đã gây ra.
Ngài thử nghĩ xem: quy luật tự nhiên này thì cúng lễ nào, hiến tế nào, kinh văn nào, bài cúng nào có thể làm thay đổi được điều đó?
Thưa bệ hạ ko 1 ai có thể làm thay đổi được điều đó, chỉ có bản thân người đó sống thiện, làm việc thiện mới có thể làm thay đổi được điều đó.
Vua:
Suýt tý nữa con đã phạm phải sai lầm là giết hại các sinh linh để cúng tế, ủng hộ cho mê tín dị đoan.
Con giờ đã hiểu, đa tạ ngài đã chỉ bày và dẹp đi tính ngạo mạn, ngu si của con.

THẬP THIỆN NGHIỆPHT. Thích Thiện Hoa(Trích từ Phật Học Phổ Thông)A. MỞ ĐỀThập Thiện Nghiệp là cội gốc của tất cả pháp là...
16/03/2018

THẬP THIỆN NGHIỆP
HT. Thích Thiện Hoa
(Trích từ Phật Học Phổ Thông)

A. MỞ ĐỀ

Thập Thiện Nghiệp là cội gốc của tất cả pháp lành thế gian và xuấ thế gian

Ta thấy một cách tường tận rõ ràng: hễ chúng ta gieo nhân gì thì chúng ta gặt quả ấy hoặc ngay trong đời hiện tại, hoặc trong những đời sau. Nhân nhỏ thì qủa nhỏ, nhân lớn thì quả lớn.

Nếu muốn được quả làm người thì phải gieo nhân làm người. Nhân làm người là sự chuyên giữ năm giới (không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối và không uống rượu). Với nhân nầy, ta được cái quả trong hiện tại là mọi người từ trong gia đình quyến thuộc cho đến ngoài xã hội, đều thương yêu quí trọng.
Nhưng nếu chúng ta muốn tiến xa hơn một bực nữa, chúng ta gắng tu Thập Thiện Nghiệp, chúng ta sẽ hưởng được cuộc sống an lạc trong hiện tại và đời sau, chúng ta sẽ hưởng cảnh an vui, an lành.

Thập Thiện Nghiệp như là nấc thang quan trọng cần phải vượt qua, nếu muốn vững chân trên con đường giải thoát. Nó như là cơ sở căn bản, hạ tầng vững chắc nhất, phát triển tâm thức. Vì lẽ đó, người ta nói Thập Thiện Nghiệp là cội gốc của tất cả các pháp lành thế gian và xuất thế gian.

B. CHÁNH ĐỀ

I. ĐỊNH NGHĨA

"Thập Thiện Nghiệp" là 10 nghiệp lành.

"Nghiệp" là gì? "Nghiệp" là tiếng người Trung Hoa dịch từ chữ Phạn Karma mà ra. Nó có nghĩa là tạo ác, hành động. Nghiệp có thể chia ra ba tánh cách: lành, dữ, hoặc không lành không dữ (vô ký). Lành, theo đạo Phật, nghĩa là có lợi ích cho chúng sinh trong hiện tại cũng như trong tương lai. Dữ, nghĩa là có hại cho chúng sinh trong hiện tại cũng như trong tương lai.

II. CHỖ PHÁT KHỞI MƯỜI NGHIỆP DỮ VÀ NGHIỆP LÀNH

Nghiệp thì nhiều, không thể kẻ xiết được. Nhưng tựu trung, người có thể phân ra mười loại nghiệp lành và mười loại nghiệp dữ. Những loại nghiệp nầy do ba chỗ phát khởi sau đây: Thân (việc làm), Khẩu (lời nói), Ý (ý nghĩ).

1. Những Nghiệp Dữ

Những nghiệp dữ chia ra như sau:

a) Những nghiệp dữ về Thân có ba là: Sát sanh, trộm cắp, dâm dật.

b) Những nghiệp dữ về Khẩu có bốn là: Nói dối, nói thêu dệt, nói lưỡi hai chiều, nói lời hung ác.

c) Những nghiệp dữ về Ý có ba là: Tham lam, giận hờn, si mê.

Cộng tất cả Thân, Khẩu, Ý thì có mười nghiệp dữ.

2. Những Nghiệp Lành

Nếu con người làm ngược lại với 10 nghiệp dữ trên đây thì sẽ có được 10 nghiệp lành. Mười nghiệp lành chia ra như sau:

a) Về Thân có ba: Không sát sanh, không trộm cắp, không dâm dật.

b) Về Khẩu có bốn: Không nói dối, không nói thêu dệt, không nói lưỡi hai chiều, không nói lời hung ác.

c)Về Ý có ba: Không tham lam, không giận hờn, không si mê.

III. Ý NGHĨA VÀ GIÁ TRỊ CỦA MƯỜI NGHIỆP LÀNH

1. Không sát sinh

Không có sự vui mừng nào hơn sự vui mừng khỏi bị giết. Cũng chẳng có ân huệ nào hơn ân huệ không hại mạng.

Khi một con chim sặp bị cắt cổ nhổ lông, một con cá sặp bị chặt kỳ, đánh vẩy, thế mà được thả ra, thì hãy tưởng tượng nỗi vui sướng của chúng, lớn lao là bao nhiêu ! Chim sẽ nhảy nhót, tung bay, kêu hót giữa khoảng trời rộng; cá sẽ vùng vẫy, bơi lội, giữa khoảng nước sâu. Thế mới rõ, thoát nạn giết hại, chúng sanh nào lại không khấp khởi vui mừng? Cho nên, không sát sanh mà lại phóng sanh là nghiệp lành đứng đầu trong Thập Thiện Nghiệp.

Người hằng ngày không sát sanh thì trong đời sống hiện tại sẽ mở rộng thêm lòng từ bi, là một nhân chánh để tu hành thành Phật, và được mười pháp lành, như kinh Thập Thiện Nghiệp đạo đã nói, dưới đây:

a) Tất cả chúng sinh đều kính mến

b) Lòng từ bi mở rộng đối với tất cả chúng sinh

c) Trừ sạch thói quen giận hờn

d) Thân thể thường được khỏe mạnh

đ) Tuổi thọ được lâu dài

e) Thường được Thiên thần hộ trợ

ê) Ngủ ngon giấc và không chiêm bao giữ

g) Trừ hết các mối oán thù

h) Khỏi bị đọa vào ba đường ác.

i) Sau khi chết, được sanh lên cõi Trời.

Có thơ rằng:
"- Muôn loài sự sống đều nhau
Có thân, có thức biết đau như mình
Nỡ nào giết hại hữu tình
Ruột mềm máu chảy thương sinh não nùng”.

2. Không trộm cướp

Không trộm cắp là không lấy những vật gì không thuộc quyền sở hữu của mình, và người ta không cho mình.

Quyền tư hữu là một quyền quan trọng. Đã đành, mạng sống là quý trọng, nhưng nếu có mạng sống mà không có đủ vật thực, áo quần, nhà cửa, những thứ cần thiết để cung cấp cho thân mạng, thì người không thể sống được. Vì thế, mọi người đều thấy mình cần phải nỗ lực làm viẹc, để có tài sản đủ bảo đảm cho đời sống hiện tại và tương lai của mình và con cháu. Người đời quý trọng tài sản là vì thế. Nếu vì một lý do, bất chính, người ta bị tướt đoạt mất tài sản, thì người ta cũng đau khổ, buồn phiền như chính mình bị mất một phần sanh mạng. Tiền của là huyết mạch, cho nên khi bị trộm cắp hết của cải, nhièu người đã thất vọng, buồn phiền đến sinh đau ốm, có khi đến quyên sinh. Như vậy, ai nỡ lòng nào trộm cắp cho đành !

Vả lại, theo lẽ công bình, mình không muốn ai lấy của mình, thì mình đừng lấy của ai. Việc gì mình không muốn người làm đau khổ cho mình, thì mình cũng đừng làm đau khổ cho người. Xã hội chỉ tồn tại được, khi mọi người đều tôn trọng lẽ công bằng.

Vả lại, của phinghĩa, thường vào cửa trước ra ngõ sau, tiêu hao mau lẹ như nước xoi, cát chảy, rốt cuộc, tay trắng cũng lại hoàn tay trắng, mà còn lại bị người đời khinh khi, phỉ nhổ, xấu hổ cho mình và con cháu về sau.

Trái lại, người không trộm cắp, bao giờ lòng dạ cũng được thảnh thơi, không sợ luật pháp truy tầm, chẳng lo ai thù oán. Một xã hội không có trộm cắp, thì nhà nhà khỏi đóng cửa, của đánh rơi không mất, cảnh tượng giành giựt không diễn ra, xã hội được thái bình an lạc:

Nếu không gian tham trộm cắp, mà lại làm hạnh bố thí thì theo kinh Thập Thiện Nghiệp, được những pháp lành như sau:

a) Tiền của có dư không bị nạn giặc giả cướp mất, chánh quyền tịch thâu, không bị nạn lụt trôi, lửa cháy và con cái phá tán.

b) Được nhiều người tin cậy

c) Không bị lừa dối, gạt gẫm.

d) Xa gần đều khen ngợi lòng ngay thẳng của mình

đ) Lòng được an ổn, không lo sợ vì sự tổn hại gì cả

e) Khi chết rồi được sanh lên cõi Trời

Có thơ rằng:
"- Trộm cắp, lấy cướp của người
Làm thân trâu ngựa bao đời trả xong
Lại còn đói khổ chất chồng
Thây ma, xác quỷ trôi sông, dạt bờ”.

3. Không tà dục

Dâm dật là cái nhân sanh tử luân hồi. Nó là ma chướng làm ngăn trở bước đường tu giải thoát. Bởi vậy, người xuất gia muốn chứng quả, thành đạo, phải đoạn trừ dâm dật ở thân cũng như ở tâm. Kinh Lăng Nghiêm nói: "Lòng dâm không trừ, thì không thể ra khỏi trần lao".

Còn người tại gia, Phật chỉ ngăn tà dâm, nghĩa là vợ chồng có cưới hỏi chánh thức mới được ăn ở, nhưng phải có tiết độ, không lang chạ, ngoại tình.

Trong gia đình, chồng không tà dâm, vợ không lang chạ, thì cuộc sống chung được đầm ấm, an vui. Do đó, gia đình được hạnh phúc, sự làm ăn tấn phát, sự nghiệp vững bền, bà con đôi bên vui vẻ, dòng họ hai phí thơm lây, xóm giềng vừa lòng, làng nước quí chuộng.

Kinh Thập Thiện Nghiệp đạo nói: Không tà dục và giữ được tịnh hạnh sẽ được bốn điều lợi:

a) Sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) đều được vẹn toàn

b) Đoạn trừ hết những sự phiền não, quấy nhiễu.

c)Không ai dám xâm phạm vợ chồng con cái

d) Được tiếng tốt, người đời khen ngợi

Có thơ rằng:
"- Thương nhau sao nỡ phụ nhau
Bạc tình, bạc nghĩa ôm bầu trăng hoa
Thói quen ác hạnh, dâm tà
Nát tan mái ấm, chết sa khổ đồ”.

4. Không nói dối

Không nói dối là nghĩ thế nào nói thế ấy, trong lòng và lời nói không trái nhau, việc phải thì nói phải, việc quấy thì nói quấy, việc có thì nói có, chuyện không thì nói không.

Có người cho rằng nói dối để lừa phỉnh chơi, thì không hại gì. Thật ra, sự nói dối ấy vẫn có hại, vì nó làm cho ta quan với thói xấu ấy, và làm cho người chung quanh không tin ở lời nói của ta nữa, dù đôi khi ta nói thật.

Nói dối vì sợ hãi, khiếp nhược, lại càng nên tránh, vì nó làm cho ta quen tánh che giấu tội lỗi, và không chịu sửa chữa.

Nói dối để thu lợi hay khoe khoang, lại càng nặng tội. Nhà buôn nói dối rất dễ ế hàng; và nhất là kẻ học Đạo, nếu nói dối rằng mình đã chứng quả Thánh, hay đắc đạo để cho người kính phục, sùng bái mình, thì sẽ mắc tội đại vọng ngữ, bị đọa vào ba đường ác.

Nói dối, chỉ trong trường hợp để cứu khổ độ nguy cho người và vật mới không phạm tội.

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người không nói dối mà lại nói lời ngay thật, thì được những điều lợi ích như sau:

a) Miệng thường thơm sạch

b) Thế gian và nhân, thiên đều kính yêu

c) Lời nói không lầm lộn và vui vẻ

d) Trí tuệ thù thắng, không ai hơn

đ) Được hưởng lạc thú như ý nghuyện và ba nghiệp đều sạch.

Có thơ rằng:
"- Lời nói chẳng mất tiền mua
Tự tâm có sẵn, vốn xưa đầy bồ
Lìa xa dối vạy quanh co
Ngữ ngôn chân thật, thước đo đạo tràng”.

5. Không nói thêu dệt

Không nói thuê dệt, nghĩa là không trau chuốt lời nói, không thuê hoa, dệt gấm, không ngọt ngào đường mật, để lung lạc lòng dạ của người, để quyến rũ làm những điều sái quấy. Những kẻ nói lời thuê dệt là những kẻ có lòng dạ bất chính, lợi dụng lòng dễ tin của người để trục lợi. Những người nầy thường bị người đời chê cười, khinh rẻ và tránh xa, để khỏi bị tổn hại tài sản, danh giá và tánh mạng nữa.

Theo kinh Tập Thiện Nghiệp đạo, người không nói lời thuê dệt sẽ được ba điều lợi ích:

a) Được người trí thức yêu mến.

b) Hay đáp được những câu hỏi khó khăn.

c) Được làm người có uy đức, cao quý trong cõi nhân thiên.

Có thơ rằng:
"- Rỗng không, tục tĩu, vô duyên
Miệng lời nhảm nhí, trí hiền chẳng ưa
Chẳng nên thêu dệt thiếu thừa
Đẹp ngôn, đẹp khuẩu lại vừa thơm hương”.

6. Không nói lưỡi hai chiều

Không nói lưỡi hai chiều, hay nói hai lưỡi, nghĩa là không đến bên nầy nói xấu bên kia, không đến bên kia nói xấu bên này; không đem chuyện người nầy ra dèm pha, mà cũng không khuê chuyện người nọ ra nhạo báng; không làm cho đôi bên san hận đấu tranh, cũng không đứng trung gian gây ác cảm cho hai đàng thù oán. Tóm lại, người không nói hai lưỡi là người không có ác tâm, không dùng lời trái ngược để làm cho những kẻ thân thành thù, gần thành xa.

Người không nói hai lưỡi, không khi nào có chuyện lôi thôi với bà con, và cũng không có việc phiền muộn với hàng xóm, nên được thân bằng quyến thuộc, kẻ xa người gần kính mến. Người không nói hai lưỡi mà còn nói những lời êm ái hòa thuận, làm cho bạn bè thêm kính trọng nhau, bà con thêm tin yêu nhau, khiến cho ai ai cũng vui vẻ bằng lòng nhau. Những người ấy đi đến đâu cũng được tiếp đãi tử tế, gặp việc gì khó cũng dàn xếp được dẽ dàng.

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người không nói hai lưỡi, sẽ được những điều lợi ích sau đây:

a) Bà con, dòng họ được luôn luôn sum họp

b) Tình bằng hữu của thiện tri thức được vững bền bất hoại

c) Đức tin bất hoại

d) Pháp hạnh bất hoại

Có thơ rằng:
"- Vu oan, vu cáo hại người
Một lời giá họa nặng mười ác tâm
Độc trùng, dã thú chớ gần
Miệng lời rắn rít, lụy thân nhiều đời”.

7. Không nói lời hung ác

Không nói hung ác là không nói những lời hung dữ ác độc, cộc cằn, thô tục làm cho người nghe khó chịu; không mắng nhiếc làm cho người nghe hổ thẹn, tủi đau v.v...

Người không nói lời hung ác, chẳng hề bươi móc việc không hay của ai, mà trái lại, ưa bày những điều tốt đẹp của kẻ khác. Lời lẽ của họ thốt ra dịu dàng, thanh nhã, hiền hậu, toàn là lời đạo đức, từ bi, lợi lạc cho tất cả chúng sinh, ai nghe cũng hân hoan, kính trọng.

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người không nói lời hung ác mà lại nói lời ôn hòa, được những công đức như sau:

a) Nói lời nào cũng khôn khéo đúng lý và lợi ích

b) Nói điều gì, ai cũng nghe theo và tin cậy

c) Nói ra lời nào cũng không ai chỉ trích mà còn được mến yêu.

Có thơ rằng:
"- Cộc cằn, thô lỗ ai ưa?
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau
Tâm hoa thơm ngát, thơm lâu
Từ hoà, ái ngữ một câu miệng vàng”.

8. Không tham muốn

Ở đời, có 5 món dục lạc, mà người ta thường tham muốn nhất là: tiền của, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ. Ngũ trần dục lạc ấy, thật ra, vui ít mà khổ nhiều. Như tham tiền của phải đày đọa thân sống, đôi khi còn dùng những phương tiện bất chính, để thâu tóm về mình, và khi mất thì lại vô cùng đau khổ. Tham sắc thì tồn tiền nhiều, lại mất sức khỏe và hao tổn tinh thần; nhiều khi lại tìm những mưu chước tồi tệ để thỏa lòng ước muốn; nếu không được, lại đam ra ghen tương, thù hận, giết chóc. Tham danh vọng, quyền tước thì phải vào lòn ra cúi, lao tâm khổ trí, mất ăn bỏ ngủ, đôi khi lại còn làm trò cười cho người chung quanh. Tham ăn uống cao lương mỹ vị, thì bị nhiều bịnh khó trị, thân thể mệt nhọc, mạng sống không thọ. Tham nghủ nghỉ, ngủ sớm dậy trưa, thì trí napõ hóa đần độn, tối tăm.

Ngũ dục lạc chính là những nguyên nhân chính ràng buộc kiếp người vào vòng sanh tử, Luân hồi, sa đọa.

Người không tham muốn những thứ ấy, là người biết tu hành Thiểu Dục và Tri Túc. Thiểu Dục là muốn ít; Tri Túc là biết đủ. Người Thiểu Dục, Tri Túc thì có một đời sống giản dik, thanh cao và an toàn.

Xã hội nếu chỉ gồm những hạng người ấy, thì những thảm trạng: kẻ mạnh hiếp người yếu, kẻ giàu đàn áp người nghèo, người nghèoi oán hận kẻ giàu, không còn tiếp diễn, và cõi đời cũng được sống trong cảnh thanh bình an lạc.

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người không tham muốn thì được thành tựu những điều tốt đẹp sau đây:

a) Ba nghiệp (thân, khẩu, ý) được tự tại, vì nhân các căn đều đầy đủ

b) Của cải không mất mát, hay bị cướp giựt

c) Phúc đức tự tại

d) Những sự tốt đẹp sẽ đến với mình, mặc dù mình không mong ước.

Có thơ rằng:
"- Lửa nào hơn được lửa tham
Đốt trái tim, cháy lầm than kiếp người
Lá hoa, cây cỏ thắm tươi
Vô tham hạt giống, đâm chồi tự do!"

9. Không giận hờn

Không giận hờn là vẫn giữ sự bình tĩnh, điềm đạm, nhu hòa trước những cảnh trái ý nghịch lòng.

Giận hờn là một tánh xấu rất tai hại, nó như một ngọn lửa dữ, đót cháy cả mình lẫn người chung quanh. Kinh Phật có câu:

"Một niệm giận hờn nổi lên, thì trăm, nghìn cửa nghiệp chướng đều mở. Lửa tức giận một phen phát ra, liền đốt tất cả rừng công đức".

Khổng giáo cũng có nói:

"Dằn tâm giận xuống một lúc thì khỏi lo sợ cảm trăm ngày. Nên chi việc đáng nhịn thì nhị, chuyện đáng răn thì răn. Nếu chẳng nhịn chẳng răn, thì việc nhỏ hóa ra to. Baonhiêu điều phiền não, đều do chảng nhìn mà ra".

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người nào không giận tức, thì được tám món tâm pháp, vui mừng như sau:

a) Không tâm khổ não

b) Không tâm giận hờn

c) Không tâm tranh giành

d) tâm nhu hòa ngay thẳng

đ) tâm từ bi như Phật

e) Thường làm lợi ích yên ổn cho các chúng sanh

ê) Thân tướng trang nghiêm, chúng sinh đều tôn kính

g) Có đức nhẫn nhục, được mau sanh lên cõi Phạm Thiên.

Có thơ rằng:
"- Không sân, mát mẻ xiết bao
Cây lành trái ngọt, ngát ngào hương hoa
Suối trong giữa cõi ta-bà
Tình xanh nhân ái, hoan ca thái bình”.

10. Không si mê

Không si mê là biết phán đoán rành rẽ, nhận định rõ ràng, đúng đắn, không cố chấp theo sự hiểu biết riêng của mình, không tin những thuyết không hợp chơn lý, nhất là không mê tín dị đoan.

Người không si mê, tức là người có trí huệ, giản trạch, tin có nhân quả luân hồi, nên không tạo tội mà cứ làm phước, thường tu hạnh Bát nhã, dứ trừ vô minh, để tiến mãi trên con đường giải thoát.

Theo kinh Thập Thiện Nghiệp đạo, người không si mê, thì thành tựu được 10 pháp công đức sau đây:

a) Được ý vui chơn thiện và bạn chơn thiện

b) Tin sâu nhân quả, thà bỏ thân mạng chớ không làm ác.

c)Chỉ quy y Phật, chứ không quy y thiên thần và ngoại đạo

d)Tâm sanh ngay thẳng, chánh kiến

đ)Sanh lên cõi trời, khỏi bị đọa vào ba đường ác

e) Phúc huệ không lường, thường tăng lên mãi

ê) Dứt hẳn đường tà, chăm tu đạo chánh

g) Không lòng chấp ngã, bỏ hết ác nghiệp

h) Yên ở vào nơi chánh kiến

i) Khỏi bị nạn dữ

Có thơ rằng:
"- Lưới mê trói buộc đã nhiều
Ngu si, tà kiến trăm điều đắng cay
Hành trang chơn chánh cầm tay
Tâm trong, trí sáng, non tây ta về”.

C. KẾT LUẬN

Mười nghiệp lành, cũng như mười nghiệp dữ, đều do thân, khẩu, ý phát khởi ra. Nghiệp dữ ví như cỏ, nghiệp lành ví như lúa, đều mọc chung trên một đám ruộng. Cỏ thường làm chướng ngại lúa, không cho sanh trưởng tốt tươi. Nếu muốn lúa tốt để mãn mùa thu hoạch được nhiều, thì phải nhổ sạch cỏ. Cũng thế, muốn được nghiệp lành, thì cần phải dứt hẳn mười nghiệp dữ.

Hàng phục mười nghiệp dữ, mỗi ngày cứ phát triển nghiệp lành mãi, thì sẽ được bốn điều lợi ích sau nầy:

1. Cải tạo thân tâm

Thân tâm con người thường bị nghiệp lực chi phối. Sự thực hành mười nghiệp lành, sẽ hoán cải thân tâm con người trở thành tốt đẹp. Dụ như không sát sanh mà lại phóng sanh, thì lòng hung ác sẽ đổi ra lòng từ bi, sự oán thù sẽ đổi ra thành ân nghĩa.

2. Cải tạo hoàn cảnh

Hoàn cảnh cũng như tấm gương lớn phản ảnh tất cả những cử chỉ hành động, đời sống của mỗi người.Nếu ta cười thì tấm gương cười lại; nếu ta khóc, tấm gương cũng khóc lại. Cũng thế, nếu ta làm các việc lành, giúp ích đồng loại, cứu vớt chúng sanh, thì hoàn cảnh đối với ta, sẽ trở thành cảnh giới tốt đẹp. Chẳng hạn, khi ta không giận hờn, lại tu hạnh nhẫn nhục, thì hoàn cảnh không có sự đáu tranh giết hại, mà chỉ là sự tương thân tương ái.

3. Chánh nhân thiên giới

Tu Thập Thiện Nghiệp là gieo nhân tốt để đời sau gặt kết quả đẹp đẽ là sanh lên cõi tốt đẹp hơn như các cõi thiên giới..., hưởng phước an lạc đầy đủ.

4. Căn bản Phật quả

Mười phương ba đời, các vị hiền thánh thoát khỏi sanh tử, chứng quả vô thường, đều lấy mười nghiệp thiện làm căn bản; vì mười nghiệp lành nầy, có công năng ngăn ngừa các hành vi độc ác, làm cho ba nghiệp (Thân, Khẩu, Ý) được thanh tịnh, nhờ đó, con người mới thoát ly sanh tử, chứng qủa Niết Bàn. Nếu đem mười nghiệp lành nầy, hồi hướng cho toàn thể chúng sanh, thì sẽ được Phật quả.

Tóm lại, tu Thập Thiện Nghiệp thì trong đời hiện tại, thân tâm ta được cải thiện đẹp đẽ, hoàn cảnh ta sống được sáng sủa tươi vui; và tương lai ta tránh khỏi đọa lạc chốn tam đồ, lại được hưởng phước báo cõi Nhân, Thiên và Niết Bàn

Vậy ước mong tất cả mọi người, nên tu Thập Thiện Nghiệp để tạo hạnh phúc cho mình và cho tất cả chúng sanh. Có như thế mới là bực trí huệ làm theo lẽ phải. Vì một phen được thân người mà không tu để tiến hóa lên, thì khi mất nhân thân rồi, muôn kiếp khó trở lại được.

CÔNG ĐỨC TRÌ GIỚI*****Thời Đức Phật tại thế ở nước Xá Vệ, có một huyện nhân dân đều quy Tam bảo, phụng trì năm giới và t...
15/03/2018

CÔNG ĐỨC TRÌ GIỚI
*****

Thời Đức Phật tại thế ở nước Xá Vệ, có một huyện nhân dân đều quy Tam bảo, phụng trì năm giới và thực hành mười thiện nghiệp của Phật dạy. Khắp huyện không bao giờ sát sanh, người uống rượu nấu rượu cũng không có.

Trong huyện, có một người con dòng dõi, sắp đi buôn tha phương. Trước khi đi, cha mẹ cặn kẽ dặn rằng: “Con nên cố gắng siêng năng, giữ gìn 5 giới cấm, thực hành mười điều thiện và cẩn thận chớ uống rượu, phạm đến trọng giới của Phật”.

Người con vui vẻ ra đi, khi qua tới xứ khác vừa gặp ngườibạn đồng học cùng nhau chuyện trò tương đắc vui vẻ lắm. Bạn mời về nhà, đem rượu Bồ đào ra đãi. Người ấy tự cười nói rằng: “Nước tôi toàn giữ năm giới cấm của Phật, không một ai dám uống rượu; vì nếu uống rượu thì đời sau phải ngu si đần độn không thấy được Phật. Vả lại khi ra đi, cha mẹ tôi khuyên không nên uống rượu. Bây giờ tôi phạm giới cấm, thời trái mệnh lệnh của cha mẹ, tội ấy chẳng gì lớn bằng. Chúng ta là bạn thâm giao lâu ngày, được gặp nhau không gì mừng rỡ hơn nữa. Nhưng bạn chớ làm tôi phạm giới cấm của Phật và trái lời dạy của song thân tôi”.

Người bạn tiếp lời: “Chúng ta là bạn đồng học một thầy, coi như anh em ruột; cha mẹ tôi cũng như cha mẹ anh, với cha mẹ, chúng ta có bổn phận kính thờ, không được trái mạng. Tôi nếu ở bên nhà anh là phải tuân theo ý muốn của cha mẹ anh, nhưng nay anh ở nhà tôi anh nên tùy thuận ý của cha mẹ tôi mới phải”.

Trước sự khẩn khoản của lòng bạn, anh ta phải uống rượu, uống xong anh ta say luôn trong ba ngày, không biết gì, khi tỉnh anh ta ăn năn lo sợ vô cùng.

Công việc xong, người ấy trở về nhà trình lỗi của mình cho cha mẹ rõ; cha mẹ tức giận mắng rằng: “Ngươi trái lời ta, phạm giới cấm thật là loạn pháp, không phải đứa con thảo”. Tự nghĩ làm gương trước cho mọi người trong xứ, cha mẹ bèn thâu hết đồ đạc của đứa con, rồi đuổi ra khỏi nhà. Người con bị đuổi bèn đi qua nước khác, xin ở đậu trong một cái nhà. Chủ nhà ấy là người thờ phụng quỷ thần, thứ quỉ thần rất khôn ngoan, hay hiện ra thân người, ăn uống nói chuyện, chủ nhà ấy hết lòng tin tưởng với quỷ thần. Vì phải thờ phụng lâu năm mệt nhọc, của tiền hết sạch, trong nhà người đau chết xảy ra luôn, quỷ thần không cứu gì cả. Quỷ thần hiểu ý chủ nhà, liền bảo với nhau: “Nhà này của tiền hết sạch cũng chính vì ta. Đã lâu ta chưa làm gì được lợi ích cho chủ, nên chủ chán nản là phải lắm. Bây giờ chúng ta phải kiếm đồ trân bảo đem về biếu chủ, để chủ vui lòng”. Nói rồi, cùng nhau đi lấy trộm vàng bạc trong kho nhà vua của nước khác, đem về giấu ở sau vườn rồi bảo chủ rằng: “Ngươi có công nhọc, nay ta muốn ban phước cho ngươi được giàu có. Sau vườn nhà ngươi có một tráp vàng bạc, ta cho ngươi đó”. Chủ nhà ra vườn tìm thấy tráp vàng, sung sướng lắm, sáng sớm thiết tiệc rất long trọng mời thần tạ ân.

Thần vừa đến cửa, thấy trong nhà có bóng người ở nước Xá Vệ, liền tránh không đi vào. Chủ nhà chạy theo cố mời trở lại. Thần trả lời: “Trong nhà ngươi có vị Tôn khách ta đâu dám vào”. Nói xong rồi tỏ vẻ sợ hãi rồi bỏ chạy. Chủ nhà nghĩ trong nhà chỉ có một mình người khách này thôi, liền kính cẩn đến thưa rằng: “Xin mời ngài đến dự tiệc với chúng tôi cho vui”. Ăn uống xong chủ nhà hỏi vị Tôn khách rằng: “Ngài có công đức gì mà vị thần của tôi thờ phụng sợ hãi ngài mà phải tránh đi?”.

Vị Tôn khách trả lời: “Tôi chỉ có công đức thọ trì 5 giới và mười điều thiện của Đức Phật. Tôi vi phạm một giới uống rượu, bị cha mẹ đuổi, qua trọ tại đây. Nhưng còn giữ được bốn giới nên thiên thần ủng hộ, còn thần của ngươi thờ phụng là thứ tà thần ác quỷ làm sao sánh kịp”.

Chủ nhà thưa rằng: “Tôi thờ các vị thần đã lâu rồi, không có lợi ích gì nên tôi chán quá, mong ngài hoan hỷ dạy cho”. Nói rồi bèn theo vị Tôn khách thọ trì Tam quy Ngũ giới và pháp thập thiện. Thọ xong một lòng tinh tấn siêng năng phụng trì không hề hủy phạm. Một hôm hỏi vị Tôn khách rằng: “Đức Phật hiện nay ở đâu? Có thể đến yết kiến Ngài được không?” Tôn khách trả lời: “Đức Phật hiện nay ở nước Xá Vệ trong vườn Cấp Cô Độc, qua đó sẽ được yết kiến Ngài”.

Nghe vậy, người chủ nhà rất sung sướng, quyết qua Xá Vệ để yết kiến Phật. Giữa đường trời tối ghé lại xin trọ một nhà thiếu nữ xinh đẹp. Thiếu nữ ấy chính là vợ của một con quỷ ăn thịt người. Thiếu nữ liền can rằng: “Ông chớ ở lại đây nên đi gấp tốt hơn”. Người ấy hỏi có gì nguy hiểm chăng? Thiếu nữ tỏ ý không bằng lòng nói rằng: “Tôi đã nói với ông như vậy, ông còn hỏi làm gì nữa”. Người kia tự nghĩ: “Người ở nước Xá Vệ chỉ giữ 4 giới của Phật còn khiến cho quỹ thần sợ hãi thay, huống chi ta đã thọ trì chắc chắn pháp Tam quy Ngũ giới và Thập thiện của Phật”. Nghĩ vậy, nhất định ở lại không chịu đi. Đêm ấy con quỷ ăn thịt người về nhà thấy có khách oai thần và công đức trì giới nên phải lẩn quẫn ngoài hè, rồi đi trọ một đêm nơi nhà hàng xóm cách xa tới bốn mươi dặm. Sớm mai người ấy lên đường để qua Xá Vệ. Ra khỏi cửa ngỏ, thấy thây chết xương máu đầy đường, do quỷ ăn thịt người đã ăn xả.


Cảnh tượng ấy khiến người kia quá sợ hãi và hối hận rằng: “Nước ta sẵn đủ áo mặc, cơm ăn, nhà ở, không thiếu món chi ở trong nhà chẳng sướng hơn sao? Ta tưởng đến được yết kiến Phật và coi sự kỳ diệu của Ngài, ngờ đâu lại gặp hài cốt rùng rợn như vậy”. Nghĩ xong chàng sanh ác ý, trở về khuyên người thiếu nữ kia theo mình trở về nước, cùng nhau chung sống trăm năm. Khi về ngay nhà thiếu nữ xin ở lại. Thiếu phụ hỏi: “Sao ông phải trở lui vậy?”. Người kia đáp: “Hành kế không thành nên tôi phải trở lui, mong thiếu nữ cho tôi ở tạm một đêm”. Thiếu nữ nói: “Ông ở đây chắc chắn phải chết vì chồng tôi. Chồng tôi là quỷ ăn thịt người và sắp về đến. Ông nên đi gấp tốt hơn”. Người ấy không tin, năn nỉ xin ở lại cho được và trước sắp đẹp của thiếu nữ, người ấy khởi nhiều ý niệm không tốt đẹp, không còn tin pháp Tam quy Ngũ giới và thập thiện của Phật. Vị thiện thần hộ giới liền bỏ đi không ủng hộ cho người ấy nữa.

Quỷ ăn thịt người được dịp thuận tiện trở về. Thiếu phụ sợ chồng ăn thịt người kia tội nghiệp nên đem lòng thương hại, giấu người kia trong một cái lu. Quỉ bắt hơi người bảo vợ: “Mình có kiếm được thịt người phải không? Bây giờ ta thèm lắm”. Vợ trả lời: “Tôi không đi đâu cả làm chi có thịt, sao hôm qua không thấy anh về?”. Con quỷ nói: “Hôm qua trong nhà có vị Tôn khách nên ta phải đi tránh”. Người ở trong lu nghe vậy càng thêm sợ hãi, đến nỗi không nhớ gì đến pháp Tam qui Ngũ giới của mình thọ. Người vợ hỏi tiếp: “Vì lẽ gì anh không kiếm được thịt?”. Quỷ trả lời: “Vì trong nhà có đệ tử của Phật ở lại, nên thiên thần đuổi ta đi xa ngoài bốn mươi dặm, phải ngủ trống giữa trời một đêm rất là sợ hãi, đến bây giờ vẫn chưa hoàn hồn, cho nên không kiếm thịt được”. Người vợ nghe vậy rất mừng thầm, mới hỏi chồng làm thế nào được nghe và phụng trì giới cấm của Phật?”. Quỷ trả lời: “Bây giờ ta đói lắm, lấy thịt cho ta ăn đã, không nên hỏi việc ấy vội. Giới là pháp vô thượng chân chánh của Đức Như Lai, ta đâu dám nói đến”. Người vợ cố năn nỉ: “Anh hãy vì tôi nói đi, tôi sẽ lấy thịt anh ăn”. Giống quỷ tham ăn đã sẵn, thèm ăn lắm, lại thêm vợ cố hỏi, buộc phải nói Tam quy Ngũ giới cho vợ nghe.

Pháp Tam quy là:

1/ Quy y Phật
2/ Quy y Pháp
3/ Quy y Tăng

Ngũ giới là:

1/ Không sát sinh
2/ Không trộm cắp
3/ Không tà dâm
4/ Không nói dối
5/ Không uống rượu.

Thập Thiện là:

Thập thiện bao gồm:

1/ Bất sát sinh - Không sát sinh
2/ Bất thâu đạo - Không trộm cắp, hay nói chính xác hơn: "Không nhận đồ vật người không cho";
3/ Bất tà dâm - Không tà dâm
4/ Bất vọng ngữ - Không dối gạt người, không nói lời không chân thật. phải nói trên sự thật.
5/ Bất lưỡng thiệt - Không nói lưỡi hai chiều (lật lọng, lắt léo), trước nói như vậy, sau lưng nói khác
6/ Bất ác khẩu - Không nói lời hung dữ, văng tục, chửi thề, nói lời độc địa
7/ Bất ỷ ngữ - Không dùng lời phù phiếm, nói những chuyện không mang lại lợi ích.
8/ Bất tham dục - Không tham (tham ngũ dục lạc, sắc, danh, lợi, ăn, ngủ)
9/ Bất thận khuể - Không sân (sân giận, phẫn nộ, buồn bực, khó chịu, chán nản)
10/ Bất tà kiến - Không si mê (không hiểu biết chân thật- hiểu biết lầm lạc, không tỉnh táo sáng suốt- nghiện ngập, mê ngủ).

Thập thiện - là mười việc thiện được thực hiện qua thân (3), khẩu (4) và ý (3).

Khi quỷ vừa nói giới đầu, người vợ nghe liền định tâm lĩnh thọ, lần lượt nói hết 5 giới, thì vợ quỷ rất sung sướng nhất tâm chấp trì, và miệng đọc tụng không nghỉ. Người giấu ở trong lu nghe lại được pháp Tam quy Ngũ giới rất lấy làm hổ thẹn và vui mừng, tự tâm lãnh thọ trở lại.

Thiên Đế Thích biết hai người này đã phát tâm quy y Phật, thọ trì 5 giới, bèn lựa 50 vị thiên thần đến ủng hộ hai người ấy. Quỷ ăn thịt người sợ hãi phải trốn đi nơi khác.

Đến sáng, vợ quỷ hỏi người giấu ở trong lu: “Những chuyện vừa qua ông có sợ không?”. Người kia trả lời: “Sợ lắm, nhưng được cái may là nhờ ơn ân giả, mà tôi ngày nay được hiểu biết oai thần và công đức giới pháp của Phật!”.

Vợ hỏi tiếp: “Hôm qua ông trở lui làm gì vậy?”.

– Vì tôi thấy hài cốt đầy đường nên quá sợ hãi phải trở lui.

Vợ quỷ mới nói rằng: “Hài cốt đó chính tôi bỏ đấy”. Tôi đây vốn con nhà lương thiện, không may bị quỷ bắt đem về làm vợ, tôi buồn khổ vô cùng, nhưng chẳng biết tỏ cùng ai. Nhờ ơn nhân giả tôi được thọ năm giới cấm của Phật và được xa lánh con quỷ ác độc này thật là hạnh phúc cho tôi. Bây giờ nhân giả còn đi đâu nữa?

– Tôi cần qua nước Xá Vệ đế yết kiến Phật. Thiếu nữ nghe lấy rất làm sung sướng khen rằng: “Hay lắm thay! Tôi sẽ về nhà đem cha mẹ tôi theo nhân giả đi yết kiến Phật”. Nói xong, cùng nhau lên đường. Đi được nữa đường thì gặp một đoàn 498 người ở bên nước Xá Vệ đi về. Người kia và thiếu nữ mới hỏi: “Các hiền giả đi đâu đông thế?”.

– Chúng tôi đi yết kiến Phật về đây.

– Chúng tôi sắp qua nước Xá Vệ, chúng tôi nhờ thọ trì Tam quy Ngũ giới và mười điều thiện của Phật nên mới thoát khỏi nạn quỷ ăn thịt. Nay chúng tôi muốn qua yết kiến để tạ ơn và nghe thuyết pháp. Các hiền giả được thấy Phật rồi còn đi đâu làm gì nữa?

– “Phật thuyết pháp suốt ngày, nhưng chúng tôi ngu độn chưa hiểu được rõ. Nay trở về nước được gặp hai hiền giả và được nghe hai hiền giả cho biết công đức của người trì giới pháp của Phật. Chúng tôi xin theo hai hiền giả trở lui một lần nữa để yết kiến Phật”.

Phật ở xa trông thấy đoàn người kéo đến liền mĩm cười chói tỏa hào quang năm sắc, tôn giả A Nan liền bước ra quì sát đất, trong tâm nghĩ ngợi, chắc Phật sắp dạy điều gì đây.

Phật bảo A Nan: “Ngươi có hiểu không, ngươi có thấy 498 người khi nãy trở về đây không?”.

A Nan thưa: “Bạch Đức Thế Tôn, con có thấy”.

Đức Phật thuật lại tất cả việc xảy ra và bảo: “498 người đó ngày nay đã gặp được thầy và đã được thấy Phật, rồi đây họ sẽ đắc đạo không lâu”.

Cả 500 người đến trước Phật đảnh lễ một cách rất thành kính và nhất tâm thính Pháp, mọi người đều được tâm ý thông suốt thành các bậc Sa môn và chứng được đạo quả A La Hán.

Phật dạy A Nan và chúng hội rằng: “Các người nên biết người phạm giới kia với thiếu nữ vợ con quỷ ăn thịt người là anh em trong nhiều đời vậy. Hai người này đời trước chính là thầy của 498 người kia đó, chớ không phải ai xa lạ”.

Người đời phát tâm tu hành cầu đạo, thọ trì giới pháp, cần gặp được thầy hiền bạn tốt sự tu hành mới mong kết quả.

Phật dạy đến đây, các vị Tỳ kheo, 500 người ấy; và tất cả chúng hội đều sung sướng vui mừng, đảnh lễ Phật, và nguyện nhất tâm giữ gìn tịnh giới.

Chân Thuyên

Giới luật là thọ mạng Phật pháp
Giới luật còn là Phật pháp còn.

(Trích từ Truyện cổ Phật giáo).

Address

Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phật pháp - Buddhism posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share