12/08/2019
SỰ KHÁC NHAU GIỮA LỄ VU-LAN BÁO HIẾU VÀ NGÀY CÚNG CÔ HỒN, XÓA TỘI VONG NHÂN
Các bạn đồng tu thân mến!
Ngày Rằm tháng bẩy theo đạo Phật thì là ngày Lễ Vu-Lan Bồn, còn theo nhân gian vì ảnh hưởng của Nho giáo và Lễ giáo Trung Hoa nên gọi ngày này là “Ngày xóa tội Vong Nhân” hay “Ngày cúng Cô-Hồn”. Nhiều người không học Kinh điển Phật nghĩ là giống nhau nhưng thực ra Ngày Lễ Vu-Lan và Lễ Cô-Hồn hoàn toàn khác nhau là hai lễ nhưng trùng vào cùng một ngày.
Sự tích Lễ cúng Cô-hồn đại khái như sau:
Theo “Phật Thuyết Cứu-Bạt Diệm-Khẩu Ngạ-Quỷ Ðà-La-Ni Kinh” mà suy thì việc cúng cô-hồn có liên quan đến câu chuyện giữa Ngài A-Nan-Ðà, thường gọi tắt là A-Nan, người em con chú của Phật và cũng như ngài Mục-Kiên-Liên, các vị đều là đệ-tử lớn của Phật Thích-Ca Mâu-Ni. Câu chuyện với một con quỷ miệng lửa (Diệm-khẩu) hay cũng gọi là quỷ mặt cháy (Diệm-nhiên).
Có một buổi tối, Ngài A-Nan đang ngồi trong tịnh-thất thì thấy một con ngạ-quỷ, thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A-Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi Ngạ-quỷ miệng lửa mặt cháy như nó.
A-Nan sợ quá, bèn nhờ Quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói: “Ngày mai ông phải thí cho bọn Ngạ-quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng-dường Tam-Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sinh về cõi trên”.
A-Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn cho Ngài bài chú gọi là “Cứu-Bạt Diệm-Khẩu Ngạ-Quỷ Ðà-La-Ni”, đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước.
Từ đó, người Trung-Hoa đã làm lễ cúng cô-hồn, gọi lễ cúng này là Phóng-diệm-khẩu, tức là cúng để bố-thí và cầu nguyện cho loài quỷ-đói miệng lửa (Ngạ-quỷ), đó là những vong-hồn vật vờ không nơi nương tựa, sống vạ vật nơi gốc cây, bờ bụi rậm hay hang hốc v.v… vì không có ai là người thân trên trần-gian để nương tựa, cúng bái.
Quỷ-đói trong Kinh-điển Phật gọi đó là loài Ngạ-quỷ, loài này đầu to, mặt mày dữ tợn đầu tóc bù xù nhưng cổ bằng cái xe điếu trong khi cái bụng thì lớn, chân tay thì gầy còm.
Vì sao? Vì hễ ăn gì kiếm được vào cổ họng nuốt chẳng thể trôi xuống cái dạ dầy, vì cổ quá bé, nên lúc nào cũng thấy đói khát.
Những người khi sống ở nhân-gian tính tình keo-kiệt, hay xâm phạm tài sản của thường-trụ như lấn chiếm đất chùa, lấy các đồ vật cho đến hoa trái trong chùa mà không được sư trụ-trì cho phép.
Lại nữa nhiều người khi sống cậy có nhiều tiền ăn chơi vung phí, cờ bạc, trai gái, rượu bia, thuốc sái, các đồ ăn thức uống thường thừa thãi nhưng đem đổ đi, trong khi người nghèo cũng như muông thú đói khát thì chẳng có ăn.
Lại nữa, có những người sống không tin nhân quả, cho rằng chết là hết nên mặc tình làm ác mà không biết sợ, những người như thế khi lâm-chung đều bị đọa làm loại Ngạ-quỷ.
Như trong Kinh Vu-Lan thì mẹ của ngài Mục-Kiền-Liên là bà Thanh-Đề vốn xưa làm nghề bán thịt, phạn tội sát sinh, lại không tin nhân-quả, đem thịt chó làm nhân bánh lừa cúng-dường Tăng, Ni mà bị đọa vào Địa-ngục A-tỳ làm thân quỷ đói (như đã nói ở trên).
Ngoài đối tượng trên đã nói còn có loại hàng cô-hồn khác, đó là những khi sống không mắc tội lớn nên không bị giam cầm trong các địa-ngục nhưng cũng lại không có đủ phúc để được siêu thoát đầu thai trở lại làm người hay được sinh lên cõi Trời.
Như chúng ta đã biết muốn đầu thai trở lại làm người thì khi sống, người ta phải thực hành đủ năm giới là:
1, Không sát sinh; 2 Không ăn cắp; 3, Không tà-dâm; 4, Không uống rượu; 5, Không nói dối.
Đây là tiêu chuẩn căn bản để khi lâm-chung được đầu thai trở lại làm người. Trong Kinh gọi đó là Hiền-nhân.
Còn những ai ngoài giữ năm giới trên đây lại thực hành thêm 5 giới nữa gọi là Thập giới, đó là:
Ba giới cho khẩu (tức là lời nói): 6, Không vọng ngữ (nói lời thêu dệt); 7, Không lưỡng thiệt (không nói lời hai chiều); 8, Không ác khẩu (không nói lời độc ác). Hai giới có ý: 9, Không giận hờn; 10, Không si mê.
Nếu thực hiện được như thế thì gọi là Thánh-nhân, người này khi lâm-chung được sinh lên cõi Trời làm Tiên, Thánh.
Số người sống ở nhân-gian là Hiền-nhân và Thánh-nhân quá ít, phần nhiều khi lâm-chung thường bị đọa vào ba đường khổ là Địa-ngục, Ngạ-quỷ và Súc sinh.
Vì sao nói vậy? Vì người giữ giới quá ít, quá ít. Người nghiên cứu học hành Kinh-điển của Phật, làm công đức lành lại càng ít hơn. Giầu khó tu mà nghèo lại càng khó tu hơn, người không có công danh địa vị khó tu mà người làm quan, có chức sắc cũng lại càng khó tu hơn nữa”.
Như thế có hai đối tượng của ngày cúng cô-hồn là:
1, Những người đọa làm loài Ngạ-quỷ từ địa-ngục nhân ngày rằm tháng bẩy nhờ cửa địa-ngục mở mà ra.
2, Những người khi sống không mắc tội lớn nên không bị giam cầm trong các địa-ngục nhưng cũng lại không có đủ phúc để được siêu thoát đầu thai trở lại làm người hay được sinh lên cõi Trời.
Tóm lại: Ý nghĩa chính của Lễ Cúng cô-hồn là ở chỗ: những người khi sống có con cái, người thân yêu có hiếu thảo nên ngày Vu-Lan săn sóc, chăm lo tụng Kinh, làm lễ Vu-lan cầu thỉnh chư Tăng, Ni lễ Phật cho mình để được giải thoát, trong khi đó, những người vốn không có thân nhân, chẳng có con cái thì sao đây? Ai sẽ là người lo cho họ?
Sau đây là một vài hình ảnh nói về cảnh giới mà những thần thức của người khi sống ở nhân gian tạo tội ác phải chịu ở địa-ngục trong tập Địa-Ngục Biến Tướng Đồ đã miêu tả.
Ảnh Khi lâm-chung, trước Diêm-Vương những người và con vật mà người ta nợ sẽ là người đến đòi trả nợ trước tiên. Không ai có thể phủi nợ trốn nợ mà đi. Vay gì, nợ gì trả đó. Vay mạng, đền mạng vay tiền trả tiền. Nhân nào quả đó không thể sai.
Ảnh Khi xưa trói người, trói thú vật hành hạ họ, hôm nay gặp quả báo không khác. Những người trói gà, lợn, chó v.v... giết chúng thì khi mạng chung phải bị hành hình như ảnh này.
Ảnh Ở nhân-gian còn có thể ỷ chức, cậy tiền chạy án, xuống âm phủ thì luật trời là Thiên-lý, không thể đổ lỗi cho người khác, chẳng thể chạy tội.
Ảnh Hôm xưa giết người, sát vật thì cũng bị hành xử bị chém.
Các bạn đồng tu thân mến !
Đức Phật lòng từ-bi, bình-đẳng thương xót tất cả không có ngằn mé, chẳng chừa một ai, kể cả đến loài cầm thú, các chúng hữu-tình. Ngài thể theo lời kể và thỉnh cầu của ngài A-Nan mà Ngài nhân ngày lễ Vu-lan, cũng cho mở cửa ngục để những cô-hồn được về ăn mày nơi cửa Phật, hay những phẩm vật của những người hảo tâm cúng-dường.
Chúng ta nên biết, thường thì đến ngày này, khi cửa ngục mở, những phạm nhân và cả những cô hồn bơ vơ vất vưởng họ hay kéo đến các Chùa chiền, Lâm-tự, cậy nhờ các tấm lòng từ-bi rộng lượng các Chư Tăng, Ni, của các Phật-tử để cầu độ thoát và nhận tín thọ của cúng-dường. Chúng ta do không có phép thần-thông, thường nhìn với mắt thịt nên không thể thấy họ, nhưng họ vẫn hiện diện trước chúng ta, đứng ngồi bên cạnh chúng ta, nhìn rõ chúng ta, chỉ có điều chúng ta lại không nhìn thấy họ mà thôi. Nhưng chúng ta vẫn cảm nhận rõ điều đó qua cảm ứng và cá biệt có người có khả năng đặc biệt nhận biết họ, cảm ứng giao tiếp được với họ, số đó không nhiều.
Trong số các Cô-hồn và cả ma, quỷ v.v… do không có phước đức nhân-duyên để đầu thai lại làm người nên nhiều khi liều mạng làm điều sai trái như nhập vào người đang sống, ép thần-thức nép vế, rồi sai khiến, điều khiển họ, làm họ bị mụ đi, tâm thần như điên như dại. Trong Kinh Phật gọi đó là loài Ma-dựa, Quỷ-dựa. Điều này nhiều bạn không biết được tình trạng này. Nhiều bạn đồng tu, đi với tôi, đã chứng kiến nhiều trường hợp như vậy xẩy ra và có cả người trong Đạo-tràng Liên-Hoa Tịnh-độ thành phố Hải Phòng, trong gia đình con trai họ là thanh niên khỏe mạnh cũng đã bị ma-dựa khổ sở mấy năm qua, suốt ngày trốn bố mẹ đi lang thang khắp nơi. Bố mẹ thương con đã tốn kém không biết bao nhiêu tiền mà không giải quyết được.
Chỉ khi gia đình lập ban thờ Phật, đặt tượng Địa-Tạng, tụng Kinh 21 ngày, phân tích, khuyên bảo, khuyến thỉnh vị Ma-dựa, Quỷ-dựa này, yêu cầu họ phải rời thân không nên tạo thêm nghiệp ác mà đọa vào trọng tội, vừa mềm dẻo vừa kiên quyết khuyến thỉnh ác-nhân, Ma-dựa đó quy-y Tam-bảo, rời thân người để vào chùa ăn mày cửa Phật, tu hành tụng Kinh niệm Phật để có cơ hội lớn đầu thai trở lại làm người. Thậm chí phân tích cho họ biết không có đường nào khác để chọn lựa. Một mặt tụng trì các thần-chú như Chú Đại-Bi, Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn, thành tâm sám hối, làm công-đức để hồi hướng cho pháp-giới chúng sinh, trong đó có cả những ai mà ta đã gây ra mọi khổ đau cho họ như thiệt mạng, bị đau đớn, bị tủi nhục v.v… để họ được vãng sinh về Tây phương Cực-Lạc hay vào các cảnh giới lành. Vì thế, chúng ta hóa giải được hận thù, biến thù thành bạn và họ hoan hỷ không đòi nợ ta nữa. Ta cũng cầu nguyện đến các chư vị Phật đã cho để kêu gọi Phật và chư đại Bồ-Tát, các vị Hộ-Pháp đến bảo vệ cho nạn-nhân và gia đình. Cuối cùng họ đã phải chấp nhận, tuyên thệ rời thân nạn nhân mà đi.
Nạn nhân đã bình phục, gia đình vui vẻ hoan hỷ và trở thành Phật-tử thuận thành.
Các bạn đồng tu thân mến!
Vì Phật-pháp mà tôi phải nói ra điều này với mục đích chính là để các bạn đồng tu biết được tình trạng này để phòng tránh.
Như Phật đã dạy trong Tứ-Diệu-Đế hay các Kinh-điển rằng: “Được làm thân người rất khó! Được gặp Phật-pháp lại càng khó hơn! Nên khi gặp Thiện-tri-thức thì phải biết lắng nghe tụng trì Kinh-điển giáo lý của Phật, học và thực hành để mau thoát ly sinh-tử luân-hồi, nếu bỏ qua cơ hội ngàn vàng khó mà gặp lại, làm việc công-đức cũng phải có trí-tuệ, chúng ta phải cầu thân-báo chứ đừng vì tham mà chỉ nghĩ đến tạo phước báo. Phước báo là có hạn còn thân báo là vô hạn và vĩnh cửu. Chúng ta cầu thân Phật.”
Các bạn đồng tu thân mến!
Quay lại vấn đề ngày lễ Vu-Lan và “Ngày Xóa Tội Vong-Nhân”. Theo tín ngưỡng dân-gian, thì bắt đầu từ 12 giờ đêm ngày 14, rạng ngày 15 tháng 7 âm lịch cho đến 12 giờ đêm 15 là ngày “mở các cửa địa-ngục”, các cô-hồn được tại ngoại, xá-tội, được về dương-thế, vảng vất khắp nhân-gian. Vì vậy, mọi người có hảo tâm tốt nhất có thể mang các lễ vật đến Chùa, hay Lâm-tự để cùng các thầy làm lễ cúng cô-hồn cho họ lĩnh thọ và cầu cho họ được giải-thoát. Vì thế, nơi chùa nào thanh-tịnh, sư Tăng, Ni giữ-giới, giầu đức từ-bi, lại chuyên lo hoằng-dương Phật-pháp độ sinh thì thường nơi đó các cô-hồn kéo về đó rất đông, chật cả sân chùa ra đến ngoài đường. Họ ngồi yên tịnh bên cạnh người sống cũng chắp tay niệm Phật nhờ Phật A-Di-Đà và các chư đại Bồ-Tát, Thanh-Văn, duyên-Giác tiếp-dẫn về Tây phương Cực-lạc hay được thoát khỏi ba đường khổ là Địa-ngục, Ngạ-quỷ, Súc-sinh. Họ nhìn thấy chúng ta mà chúng ta không nhìn thấy họ mà chỉ có cảm giác có họ.
Các bạn đồng tu thân mến!
Tại sao tôi nói, nếu ai có hảo tâm muốn cúng-dường các Cô-hồn thì nên mang lễ vật đến chùa để cúng-dường họ?
Các bạn nên biết! Có nhiều người trong số Cô-hồn hay Ma, hay quỷ-đói (Ngạ-quỷ) họ đến đây có thể chỉ vì muốn nhận thọ của cúng-dường chứ không có trí-tuệ nhân-duyên và tâm muốn tu hành thoát ly-sinh tử Luân-hồi. Ở nhân-gian chúng ta cũng đã thấy có phải ai cũng mong cầu tu hành Phật đạo, gìn giữ phẩm hạnh, thâm nhập Kinh tạng để cầu sự giải thoát thành Bồ-Tát, thành Phật đâu. Họ đang tạo nghiệp trong đó có cả điều tốt và điều ác nữa mà điều ác lại nhiều. Cho nên, nếu bạn đem ra trước cửa nhà mình hay trong vuờn, sân, hay nơi bàn thờ trong nhà v.v… để cúng-dường các Cô-hồn, Ma-đói, Quỷ-đói v.v… thì họ còn có điều gì mừng hơn, họ sẽ kéo đến để thọ nhận nhưng sau đó họ không dời đi nữa thì sao?
Các bạn cần biết! Họ chính là người mà hoàn cảnh rất khổ cực, vô gia-cư, không có nhà cửa, chẳng nơi nương tựa, nhân có lời mời của bạn mà đến nhà để nhận tin thọ, họ đến đó rồi thấy nhà cửa ấm cúng, chủ nhà dễ chịu rồi cứ ỳ ra, sau ngày này không đi thì bạn tính sao? Có khi vì đói lâu ngày còn đánh chửi nhau tại nhà bạn nữa. Bạn phải cẩn thận, làm công đức cũng cần phải có trí-tuệ.
Chúng ta nên biết! Thường thì mỗi căn nhà gia đình chúng ta đều có các chư vị Thần hộ-mạng các bạn mà trong Kinh Địa-Tạng đã nói, đó là vị Chủ Mạng Quỷ-Vương và các quân tướng thân cận của vị này. Các vị Thổ-địa, Thổ-thần, Táo-Quân, Táo-Mẫu cũng là người giúp việc đắc lực của Chủ Mạng Quỷ-Vương. Các vị này giúp bảo vệ không cho Ma, Quỷ và Cô-hồn đến và ra vào tự do nơi nhà các bạn. Nếu quý vị nhà có ban thờ Phật, lại thường tụng Kinh, giữ giới, ăn chay niệm Phật thì còn được các chư vị Phật, chư vị Bồ-Tát, các vị Hộ-Pháp, Chư Thiên, Thần, Thánh và các vị Thập-Điện Tướng-Quân, Quỷ-Vương, Thổ-địa, Thổ-Thần v.v… bảo vệ giữ gìn cho.
Vì sao? Vì các vị đây đã có lời thệ nguyện sẽ bảo vệ những người như vậy. Nên các Ma, Quỷ Cô-hồn không thể tự do mà đến ở được.
Nhưng nếu các bạn nhà không có ban thờ Phật, chẳng tụng Kinh-điển, lại hay giết gà, nấu hành tỏi, mắm, uống rượu v.v… không ăn chay, giữ giới thì những thứ ăn uống kia như là thứ dụ Ma, Quỷ đến. Các vị Hộ-Pháp cũng như Phật và chư Đại Bồ-Tát, Thần, Thánh sẽ rời nhà bạn. Vì sao? Vì các vị rất thanh-tịnh, khi gặp cảnh đó sẽ rời đi ngay. Khi ấy Ma-Quỷ thả sức mà đến, ra vào tự do, nhà cửa các bạn sẽ lộn xộn, bất ổn, luôn gặp mọi thứ phiền-não quấy phá, thậm chí tai họa. Vì các vị này cá lớn nuốt cá bé, thường hay tranh giành thậm chí ẩu đả, đánh nhau. Những thứ thịt, cá, rượu, hành tỏi v.v… đó là sở thích là khoái khẩu của họ. Nếu bạn lại mời thỉnh họ đến thì họ còn gì mừng hơn, rồi như thành cái lệ, khó thể mời họ dời đi. Các bạn phải rất cận thận việc này!
Tốt nhất, nếu không mang lễ vật ra chùa thì mang ra đầu làng, hay dưới các gốc cây v.v… bầy biện để cúng-dường. Còn không thì nên đưa đến chùa để họ tín thọ, ở đó có các vị Hộ-Pháp giữ gìn trật tự để ai cũng được nhận phần, nhưng điều quan trọng là để họ có cơ hội mà thức tỉnh, giác-ngộ biết đến đây mà nghe pháp, nghe tụng Kinh, niệm Phật cầu được sự giải thoát. Chỉ cần họ tụng danh hiệu một vị Phật, danh hiệu một vị Bồ-Tát hay Bích-Chí-Phật, hay tụng một phẩm Kinh thì lập tức được sinh lại làm người. Đó là lời Phật và Bồ-Tát Địa-Tạng đã dạy trong Kinh Địa-Tạng mà tôi đã trích dẫn ra đây để các quý vị quán xét, học và hành. Đọc nó chúng ta sẽ biết:
( Còn nữa)