Đạo Và Đời

Đạo Và Đời Chúng tôi truyền bá tư tưởng sống tốt đời đẹp đạo đến với chúng sinh. Trang này do thầy Thích Minh Tuệ khởi tạo.

CUỘC SỐNG BẠN SẼ KHÁC BIỆT, KHI BẠN QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔITất cả nằm ở quyết định của chính bạn chứ không phải ai khác.1. K...
08/04/2020

CUỘC SỐNG BẠN SẼ KHÁC BIỆT, KHI BẠN QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔI

Tất cả nằm ở quyết định của chính bạn chứ không phải ai khác.

1. Khác biệt duy nhất giữa một ngày tốt đẹp và một ngày tồi tệ nằm ở chính thái độ của bạn.

2. Chỉ những người ở bên bạn lúc khó khăn mới xứng đáng đứng bên khi bạn gặt hái thành công.

3. Khi cuộc đời xô đẩy bạn, thì thật ra đó là lúc cuộc đời muốn nói với bạn rằng “Dậy đi, bạn cần học thêm một số điều này nữa”. HÃY KIÊN NHẪN!

4. Đôi khi có một cái gì đó để theo đuổi, có một công việc mà sẵn sàng đi đến tận khuya mới về là một cái gì đó thật hạnh phúc.

5. Bộc lộ sự nóng nảy, đó là bản năng.
Kiềm chế sự nóng nảy, đó là bản lĩnh.

6. Đôi lúc bạn đối mặt với khó khăn không phải vì bạn làm điều gì đó sai mà bởi vì bạn đang đi đúng hướng.

7. Sợ nhất là cả đời tầm thường, không tiến thủ, còn an ủi bản thân đó là bình thản, đáng ngưỡng mộ.

8. Khi đối mặt nghịch cảnh, hoặc là bạn đánh bại nó, hoặc nó sẽ hạ gục bạn.

9. Đừng bao giờ bỏ qua những người thực sự yêu thương bạn, những người thực sự quan tâm đến bạn. Bởi vì rất có thể một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng, bạn đã quên mất đi mặt trăng trong khi mãi đếm những ngôi sao.

10. Khi cuộc sống dồn bạn vào bước đường cùng, đừng hỏi: tại sao là tôi? Mà hãy nói rằng: cứ thử tôi đi!

11. Đừng lo lắng khi thấy ai đó giỏi hơn mình. Hãy tập trung vào việc phá kỷ lục của chính mình mỗi ngày. Thành công chỉ là cuộc chiến giữa bạn và bản thân bạn mà thôi.

12. Người bạn sẽ dành thời gian ở chung nhiều nhất là chính bạn, vì vậy bạn hãy làm cho bản thân mình thú vị hết mức có thể.

13. An nhàn là kẻ thù của thành tựu

14. Hãy học cách lắng nghe, cơ hội trong đời nhiều khi đến gõ cửa nhà bạn rất khẽ.

15. Trong tất cả các loại rủi ro, rủi ro nguy hiểm nhất là không dành thời gian trong đời để làm điều mình muốn mà cứ đánh cược rằng bạn dư sức thực hiện nó về sau

16. Rồi sẽ có một ngày bạn thức dậy và không còn đủ thời gian để làm những điều mình hằng mong muốn. Hãy làm ngay bây giờ!

17. Vậy nên, cố gắng và thất bại còn hơn là sống cả đời chỉ để hối tiếc vì những điều đã không dám làm.

Đại tá Đinh Thế Hinh (trước khi nhập thế mang pháp danh là Đại đức Thích Pháp Lữ), năm nay 92 tuổi, nguyên Chính ủy Trun...
23/08/2019

Đại tá Đinh Thế Hinh (trước khi nhập thế mang pháp danh là Đại đức Thích Pháp Lữ), năm nay 92 tuổi, nguyên Chính ủy Trung đoàn 542

Mùa xuân năm 1947, Hòa thượng Thích Thế Long-sư trụ trì chùa Cổ Lễ đã tập hợp và khích lệ các sư nghe theo Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đại đức Thích Pháp Lữ là một trong số 27 người đầu tiên nhập ngũ.

Đại tá Đinh Thế Hinh hồi tưởng: Đó là một buổi sáng mùa xuân, trời trong vắt, nắng tỏa nhẹ, chùa náo nhiệt khác thường. Từ sớm đã có rất đông nhân dân đến chứng kiến buổi lễ của đoàn Phật tử “cởi áo cà sa ra trận”.

Tôi còn nhớ rõ mồn một những lời của Hòa thượng trụ trì Thế Long: “Giặc ngoại xâm đe dọa chủ quyền đất nước, bọn ác quỷ lăm le ngay cửa Phật, Phật pháp bất ly thế gian. Khi sơn hà nguy biến, dân chúng điêu linh, các Phật tử cũng tham gia đánh giặc cứu nước...”.

Trong tôi lúc đó vừa thấy hồi hộp, vừa thấy bừng bừng khí thế. Hòa thượng dứt lời trong tiếng hô vang dậy. 27 nhà sư trở thành 27 chiến sĩ Vệ quốc đoàn. Buổi lễ ngày hôm đó đã biến thành cuộc tuần hành, tỏa về các làng quê trong khí thế cứu nước hào hùng.

(Nguồn: Trang tin Quân sự Việt Nam)

Cre Hùng Nguyễn - Group VNW

CÂU CHUYỆN ĐÁNG SUY NGẪM: 2 TẢNG ĐÁ - 2 SỐ PHẬNCùng là 1 tảng đá, 1 nửa làm thành tượng Phật, 1 nửa làm thành bậc thang....
21/08/2019

CÂU CHUYỆN ĐÁNG SUY NGẪM: 2 TẢNG ĐÁ - 2 SỐ PHẬN

Cùng là 1 tảng đá, 1 nửa làm thành tượng Phật, 1 nửa làm thành bậc thang.

Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng:

- Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?!

Tượng Phật trả lời:

- Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn.

Lúc đó bậc thang im lặng...

Cuộc đời con người cũng thế:
- Chịu được hành hạ
- Chịu được cô đơn
- Gánh được trách nhiệm
- Vác được sứ mệnh
Thì cuộc đời mới có giá trị...

Bài học:
- Khi nhìn người khác huy hoàng, đừng đố kỵ, vì họ trả giá nhiều hơn bạn gấp nhiều lần.

- Những gì hôm nay trả giá càng nhiều, thất vọng bao nhiêu, thì ngày sau sẽ nhận lại được giá trị, hạnh phúc và viên mãn bấy nhiêu.

- Và có rất nhiều người khi đọc xong câu chuyện, lại nghĩ về suy nghĩ của bậc thang lúc kết: Giá mà mình mình gắng chịu những đau đớn kia.... nhưng lúc này thì quá muộn.

Làm người phải luôn cố gắng, luôn cho mình một sứ mệnh cao đẹp và cứ thế mà kiên trì, không nản bước. Đừng để 2 chữ "giá như" khiến cho mình phải thốt ra những tiếng thở dài muộn màng.

Sưu tầm.

SỰ TÍCH LỄ VU LAN  -  Một câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo...
15/08/2019

SỰ TÍCH LỄ VU LAN - Một câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo...

NGÀI ĐẠI TĂNG THỐNG VƯƠNG QUỐC CAMPUCHIA ĐẾN THĂM THIỀN TÔN PHẬT QUANG TRƯỚC THỀM ĐẠI LỄ VU LANSáng ngày 08/8/2019 (nhằm...
13/08/2019

NGÀI ĐẠI TĂNG THỐNG VƯƠNG QUỐC CAMPUCHIA ĐẾN THĂM THIỀN TÔN PHẬT QUANG TRƯỚC THỀM ĐẠI LỄ VU LAN

Sáng ngày 08/8/2019 (nhằm ngày 08/07 năm Kỷ Hợi), Thiền tôn Phật Quang vinh hạnh được đón tiếp phái đoàn Vương Quốc Campuchia do Đức Đại Tăng Thống Hoà Thượng Tep Vong làm Trưởng đoàn.

Tháp tùng Ngài Đại Tăng Thống là Thượng tọa Sear Pheara – Chánh Văn phòng kiêm Lễ tân; Thượng tọa Chuon Savoeurn – Phụ trách giáo dục của Campuchia; Thượng tọa Choeurn Sony – Trợ lý Ngài Đại Tăng Thống. Về phía phái đoàn Campuchia còn có sự hiện diện của Ngài Chan Chea – Quốc vụ khanh Vương quốc Campuchia, Cố vấn tối cao cho Đức Tăng Thống; Bà Chea Someng – Con gái của nguyên chủ tịch Thượng viện Samđech ChiaXim cùng các thành viên.

Về phía chính quyền địa phương, ông Phạm Văn Quyền – Trưởng ban Tôn giáo tỉnh BR-VT và bà Nguyễn Hồng Diệp - Phó trưởng ban Dân vận tỉnh ủy tỉnh BR-VT cũng đã đến tham dự buổi đón tiếp trong không khí vô cùng trang nghiêm và thắm tình đoàn kết giữa hai nước Campuchia và Việt Nam.

Chuyến viếng thăm trước thềm Đại lễ Vu Lan lần này, Ngài đã nhấn mạnh về giá trị của tinh thần đoàn kết, hy vọng rằng trong hiện tại cũng như trong tương lai, tình đoàn kết giữa người Campuchia và người Việt Nam luôn luôn vững vàng, son sắt như anh em. Ngài còn mang theo một món quà vô cùng đặc biệt, món quà với chất liệu bằng bạc được chạm khắc hết sức tinh tế, gửi gắm vào đó thật nhiều hy vọng và lời ước nguyện thiện lành.

Đáp lại tấm lòng từ bi cao cả của Ngài Đại Tăng Thống, TT. Thượng Chân Hạ Quang đã bày tỏ sự trân quý và y giáo phụng hành từng lời dạy vàng ngọc của Ngài, Thượng tọa hứa sẽ cố gắng vun đắp tình anh em giữa hai quốc gia Campuchia và Việt Nam. Với ước mong rằng thế giới sẽ nhìn tấm gương yêu thương đoàn kết ấy, để thế giới biết yêu thương nhau, sống với nhau trong tình hòa bình tử tế như hai quốc gia này vậy.

Ngài Đại Tăng Thống chia sẻ mong muốn được ở lại Thiền tôn Phật Quang để đón mừng Đại lễ Vu Lan sẽ diễn ra vào tuần tới. Tuy nhiên, Ngài còn bận rất nhiều Phật sự tại Vương quốc Campuchia. Trong đó có một dự án mà Ngài đang ấp ủ là xây dựng một khu trung tâm Phật Giáo quốc tế tại tỉnh Xiêm Riệp – nơi cửa ngõ vào quần thể Angkor cổ kính. Đặc biệt hơn cả, Ngài hy vọng sẽ thỉnh được Thánh tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni từ nơi Tổ đình Thiền tôn Phật Quang. Đây như là một lời khẳng định cho mối đoàn kết hữu nghị giữa Việt Nam với Vương quốc Campuchia sẽ được lưu giữ và tiếp nối đời đời.

Dù buổi đón tiếp diễn ra trong thời gian ngắn ngủi, nhưng chính nhờ sự hiện diện quý báu của Ngài Đại Tăng Thống nơi núi rừng hoang vắng đã khiến cho tất cả mọi người càng thêm quyết tâm cùng nhau xây dựng một tình thương yêu đại đồng, vượt ra khỏi biên giới, vượt qua khác biệt ngôn ngữ, bằng nền tảng là những lời dạy của Đức Phật từ nghìn xưa.

SỰ KHÁC NHAU GIỮA LỄ VU-LAN BÁO HIẾU VÀ NGÀY CÚNG CÔ HỒN, XÓA TỘI VONG NHÂNCác bạn đồng tu thân mến!Ngày Rằm tháng bẩy t...
12/08/2019

SỰ KHÁC NHAU GIỮA LỄ VU-LAN BÁO HIẾU VÀ NGÀY CÚNG CÔ HỒN, XÓA TỘI VONG NHÂN

Các bạn đồng tu thân mến!
Ngày Rằm tháng bẩy theo đạo Phật thì là ngày Lễ Vu-Lan Bồn, còn theo nhân gian vì ảnh hưởng của Nho giáo và Lễ giáo Trung Hoa nên gọi ngày này là “Ngày xóa tội Vong Nhân” hay “Ngày cúng Cô-Hồn”. Nhiều người không học Kinh điển Phật nghĩ là giống nhau nhưng thực ra Ngày Lễ Vu-Lan và Lễ Cô-Hồn hoàn toàn khác nhau là hai lễ nhưng trùng vào cùng một ngày.
Sự tích Lễ cúng Cô-hồn đại khái như sau:
Theo “Phật Thuyết Cứu-Bạt Diệm-Khẩu Ngạ-Quỷ Ðà-La-Ni Kinh” mà suy thì việc cúng cô-hồn có liên quan đến câu chuyện giữa Ngài A-Nan-Ðà, thường gọi tắt là A-Nan, người em con chú của Phật và cũng như ngài Mục-Kiên-Liên, các vị đều là đệ-tử lớn của Phật Thích-Ca Mâu-Ni. Câu chuyện với một con quỷ miệng lửa (Diệm-khẩu) hay cũng gọi là quỷ mặt cháy (Diệm-nhiên).
Có một buổi tối, Ngài A-Nan đang ngồi trong tịnh-thất thì thấy một con ngạ-quỷ, thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A-Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi Ngạ-quỷ miệng lửa mặt cháy như nó.
A-Nan sợ quá, bèn nhờ Quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói: “Ngày mai ông phải thí cho bọn Ngạ-quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng-dường Tam-Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sinh về cõi trên”.
A-Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn cho Ngài bài chú gọi là “Cứu-Bạt Diệm-Khẩu Ngạ-Quỷ Ðà-La-Ni”, đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước.
Từ đó, người Trung-Hoa đã làm lễ cúng cô-hồn, gọi lễ cúng này là Phóng-diệm-khẩu, tức là cúng để bố-thí và cầu nguyện cho loài quỷ-đói miệng lửa (Ngạ-quỷ), đó là những vong-hồn vật vờ không nơi nương tựa, sống vạ vật nơi gốc cây, bờ bụi rậm hay hang hốc v.v… vì không có ai là người thân trên trần-gian để nương tựa, cúng bái.
Quỷ-đói trong Kinh-điển Phật gọi đó là loài Ngạ-quỷ, loài này đầu to, mặt mày dữ tợn đầu tóc bù xù nhưng cổ bằng cái xe điếu trong khi cái bụng thì lớn, chân tay thì gầy còm.
Vì sao? Vì hễ ăn gì kiếm được vào cổ họng nuốt chẳng thể trôi xuống cái dạ dầy, vì cổ quá bé, nên lúc nào cũng thấy đói khát.
Những người khi sống ở nhân-gian tính tình keo-kiệt, hay xâm phạm tài sản của thường-trụ như lấn chiếm đất chùa, lấy các đồ vật cho đến hoa trái trong chùa mà không được sư trụ-trì cho phép.
Lại nữa nhiều người khi sống cậy có nhiều tiền ăn chơi vung phí, cờ bạc, trai gái, rượu bia, thuốc sái, các đồ ăn thức uống thường thừa thãi nhưng đem đổ đi, trong khi người nghèo cũng như muông thú đói khát thì chẳng có ăn.
Lại nữa, có những người sống không tin nhân quả, cho rằng chết là hết nên mặc tình làm ác mà không biết sợ, những người như thế khi lâm-chung đều bị đọa làm loại Ngạ-quỷ.
Như trong Kinh Vu-Lan thì mẹ của ngài Mục-Kiền-Liên là bà Thanh-Đề vốn xưa làm nghề bán thịt, phạn tội sát sinh, lại không tin nhân-quả, đem thịt chó làm nhân bánh lừa cúng-dường Tăng, Ni mà bị đọa vào Địa-ngục A-tỳ làm thân quỷ đói (như đã nói ở trên).
Ngoài đối tượng trên đã nói còn có loại hàng cô-hồn khác, đó là những khi sống không mắc tội lớn nên không bị giam cầm trong các địa-ngục nhưng cũng lại không có đủ phúc để được siêu thoát đầu thai trở lại làm người hay được sinh lên cõi Trời.
Như chúng ta đã biết muốn đầu thai trở lại làm người thì khi sống, người ta phải thực hành đủ năm giới là:
1, Không sát sinh; 2 Không ăn cắp; 3, Không tà-dâm; 4, Không uống rượu; 5, Không nói dối.
Đây là tiêu chuẩn căn bản để khi lâm-chung được đầu thai trở lại làm người. Trong Kinh gọi đó là Hiền-nhân.
Còn những ai ngoài giữ năm giới trên đây lại thực hành thêm 5 giới nữa gọi là Thập giới, đó là:
Ba giới cho khẩu (tức là lời nói): 6, Không vọng ngữ (nói lời thêu dệt); 7, Không lưỡng thiệt (không nói lời hai chiều); 8, Không ác khẩu (không nói lời độc ác). Hai giới có ý: 9, Không giận hờn; 10, Không si mê.
Nếu thực hiện được như thế thì gọi là Thánh-nhân, người này khi lâm-chung được sinh lên cõi Trời làm Tiên, Thánh.
Số người sống ở nhân-gian là Hiền-nhân và Thánh-nhân quá ít, phần nhiều khi lâm-chung thường bị đọa vào ba đường khổ là Địa-ngục, Ngạ-quỷ và Súc sinh.
Vì sao nói vậy? Vì người giữ giới quá ít, quá ít. Người nghiên cứu học hành Kinh-điển của Phật, làm công đức lành lại càng ít hơn. Giầu khó tu mà nghèo lại càng khó tu hơn, người không có công danh địa vị khó tu mà người làm quan, có chức sắc cũng lại càng khó tu hơn nữa”.
Như thế có hai đối tượng của ngày cúng cô-hồn là:
1, Những người đọa làm loài Ngạ-quỷ từ địa-ngục nhân ngày rằm tháng bẩy nhờ cửa địa-ngục mở mà ra.
2, Những người khi sống không mắc tội lớn nên không bị giam cầm trong các địa-ngục nhưng cũng lại không có đủ phúc để được siêu thoát đầu thai trở lại làm người hay được sinh lên cõi Trời.
Tóm lại: Ý nghĩa chính của Lễ Cúng cô-hồn là ở chỗ: những người khi sống có con cái, người thân yêu có hiếu thảo nên ngày Vu-Lan săn sóc, chăm lo tụng Kinh, làm lễ Vu-lan cầu thỉnh chư Tăng, Ni lễ Phật cho mình để được giải thoát, trong khi đó, những người vốn không có thân nhân, chẳng có con cái thì sao đây? Ai sẽ là người lo cho họ?
Sau đây là một vài hình ảnh nói về cảnh giới mà những thần thức của người khi sống ở nhân gian tạo tội ác phải chịu ở địa-ngục trong tập Địa-Ngục Biến Tướng Đồ đã miêu tả.

Ảnh Khi lâm-chung, trước Diêm-Vương những người và con vật mà người ta nợ sẽ là người đến đòi trả nợ trước tiên. Không ai có thể phủi nợ trốn nợ mà đi. Vay gì, nợ gì trả đó. Vay mạng, đền mạng vay tiền trả tiền. Nhân nào quả đó không thể sai.

Ảnh Khi xưa trói người, trói thú vật hành hạ họ, hôm nay gặp quả báo không khác. Những người trói gà, lợn, chó v.v... giết chúng thì khi mạng chung phải bị hành hình như ảnh này.

Ảnh Ở nhân-gian còn có thể ỷ chức, cậy tiền chạy án, xuống âm phủ thì luật trời là Thiên-lý, không thể đổ lỗi cho người khác, chẳng thể chạy tội.

Ảnh Hôm xưa giết người, sát vật thì cũng bị hành xử bị chém.

Các bạn đồng tu thân mến !
Đức Phật lòng từ-bi, bình-đẳng thương xót tất cả không có ngằn mé, chẳng chừa một ai, kể cả đến loài cầm thú, các chúng hữu-tình. Ngài thể theo lời kể và thỉnh cầu của ngài A-Nan mà Ngài nhân ngày lễ Vu-lan, cũng cho mở cửa ngục để những cô-hồn được về ăn mày nơi cửa Phật, hay những phẩm vật của những người hảo tâm cúng-dường.
Chúng ta nên biết, thường thì đến ngày này, khi cửa ngục mở, những phạm nhân và cả những cô hồn bơ vơ vất vưởng họ hay kéo đến các Chùa chiền, Lâm-tự, cậy nhờ các tấm lòng từ-bi rộng lượng các Chư Tăng, Ni, của các Phật-tử để cầu độ thoát và nhận tín thọ của cúng-dường. Chúng ta do không có phép thần-thông, thường nhìn với mắt thịt nên không thể thấy họ, nhưng họ vẫn hiện diện trước chúng ta, đứng ngồi bên cạnh chúng ta, nhìn rõ chúng ta, chỉ có điều chúng ta lại không nhìn thấy họ mà thôi. Nhưng chúng ta vẫn cảm nhận rõ điều đó qua cảm ứng và cá biệt có người có khả năng đặc biệt nhận biết họ, cảm ứng giao tiếp được với họ, số đó không nhiều.
Trong số các Cô-hồn và cả ma, quỷ v.v… do không có phước đức nhân-duyên để đầu thai lại làm người nên nhiều khi liều mạng làm điều sai trái như nhập vào người đang sống, ép thần-thức nép vế, rồi sai khiến, điều khiển họ, làm họ bị mụ đi, tâm thần như điên như dại. Trong Kinh Phật gọi đó là loài Ma-dựa, Quỷ-dựa. Điều này nhiều bạn không biết được tình trạng này. Nhiều bạn đồng tu, đi với tôi, đã chứng kiến nhiều trường hợp như vậy xẩy ra và có cả người trong Đạo-tràng Liên-Hoa Tịnh-độ thành phố Hải Phòng, trong gia đình con trai họ là thanh niên khỏe mạnh cũng đã bị ma-dựa khổ sở mấy năm qua, suốt ngày trốn bố mẹ đi lang thang khắp nơi. Bố mẹ thương con đã tốn kém không biết bao nhiêu tiền mà không giải quyết được.
Chỉ khi gia đình lập ban thờ Phật, đặt tượng Địa-Tạng, tụng Kinh 21 ngày, phân tích, khuyên bảo, khuyến thỉnh vị Ma-dựa, Quỷ-dựa này, yêu cầu họ phải rời thân không nên tạo thêm nghiệp ác mà đọa vào trọng tội, vừa mềm dẻo vừa kiên quyết khuyến thỉnh ác-nhân, Ma-dựa đó quy-y Tam-bảo, rời thân người để vào chùa ăn mày cửa Phật, tu hành tụng Kinh niệm Phật để có cơ hội lớn đầu thai trở lại làm người. Thậm chí phân tích cho họ biết không có đường nào khác để chọn lựa. Một mặt tụng trì các thần-chú như Chú Đại-Bi, Thất Phật Diệt Tội Chân Ngôn, thành tâm sám hối, làm công-đức để hồi hướng cho pháp-giới chúng sinh, trong đó có cả những ai mà ta đã gây ra mọi khổ đau cho họ như thiệt mạng, bị đau đớn, bị tủi nhục v.v… để họ được vãng sinh về Tây phương Cực-Lạc hay vào các cảnh giới lành. Vì thế, chúng ta hóa giải được hận thù, biến thù thành bạn và họ hoan hỷ không đòi nợ ta nữa. Ta cũng cầu nguyện đến các chư vị Phật đã cho để kêu gọi Phật và chư đại Bồ-Tát, các vị Hộ-Pháp đến bảo vệ cho nạn-nhân và gia đình. Cuối cùng họ đã phải chấp nhận, tuyên thệ rời thân nạn nhân mà đi.
Nạn nhân đã bình phục, gia đình vui vẻ hoan hỷ và trở thành Phật-tử thuận thành.
Các bạn đồng tu thân mến!
Vì Phật-pháp mà tôi phải nói ra điều này với mục đích chính là để các bạn đồng tu biết được tình trạng này để phòng tránh.
Như Phật đã dạy trong Tứ-Diệu-Đế hay các Kinh-điển rằng: “Được làm thân người rất khó! Được gặp Phật-pháp lại càng khó hơn! Nên khi gặp Thiện-tri-thức thì phải biết lắng nghe tụng trì Kinh-điển giáo lý của Phật, học và thực hành để mau thoát ly sinh-tử luân-hồi, nếu bỏ qua cơ hội ngàn vàng khó mà gặp lại, làm việc công-đức cũng phải có trí-tuệ, chúng ta phải cầu thân-báo chứ đừng vì tham mà chỉ nghĩ đến tạo phước báo. Phước báo là có hạn còn thân báo là vô hạn và vĩnh cửu. Chúng ta cầu thân Phật.”
Các bạn đồng tu thân mến!
Quay lại vấn đề ngày lễ Vu-Lan và “Ngày Xóa Tội Vong-Nhân”. Theo tín ngưỡng dân-gian, thì bắt đầu từ 12 giờ đêm ngày 14, rạng ngày 15 tháng 7 âm lịch cho đến 12 giờ đêm 15 là ngày “mở các cửa địa-ngục”, các cô-hồn được tại ngoại, xá-tội, được về dương-thế, vảng vất khắp nhân-gian. Vì vậy, mọi người có hảo tâm tốt nhất có thể mang các lễ vật đến Chùa, hay Lâm-tự để cùng các thầy làm lễ cúng cô-hồn cho họ lĩnh thọ và cầu cho họ được giải-thoát. Vì thế, nơi chùa nào thanh-tịnh, sư Tăng, Ni giữ-giới, giầu đức từ-bi, lại chuyên lo hoằng-dương Phật-pháp độ sinh thì thường nơi đó các cô-hồn kéo về đó rất đông, chật cả sân chùa ra đến ngoài đường. Họ ngồi yên tịnh bên cạnh người sống cũng chắp tay niệm Phật nhờ Phật A-Di-Đà và các chư đại Bồ-Tát, Thanh-Văn, duyên-Giác tiếp-dẫn về Tây phương Cực-lạc hay được thoát khỏi ba đường khổ là Địa-ngục, Ngạ-quỷ, Súc-sinh. Họ nhìn thấy chúng ta mà chúng ta không nhìn thấy họ mà chỉ có cảm giác có họ.
Các bạn đồng tu thân mến!
Tại sao tôi nói, nếu ai có hảo tâm muốn cúng-dường các Cô-hồn thì nên mang lễ vật đến chùa để cúng-dường họ?
Các bạn nên biết! Có nhiều người trong số Cô-hồn hay Ma, hay quỷ-đói (Ngạ-quỷ) họ đến đây có thể chỉ vì muốn nhận thọ của cúng-dường chứ không có trí-tuệ nhân-duyên và tâm muốn tu hành thoát ly-sinh tử Luân-hồi. Ở nhân-gian chúng ta cũng đã thấy có phải ai cũng mong cầu tu hành Phật đạo, gìn giữ phẩm hạnh, thâm nhập Kinh tạng để cầu sự giải thoát thành Bồ-Tát, thành Phật đâu. Họ đang tạo nghiệp trong đó có cả điều tốt và điều ác nữa mà điều ác lại nhiều. Cho nên, nếu bạn đem ra trước cửa nhà mình hay trong vuờn, sân, hay nơi bàn thờ trong nhà v.v… để cúng-dường các Cô-hồn, Ma-đói, Quỷ-đói v.v… thì họ còn có điều gì mừng hơn, họ sẽ kéo đến để thọ nhận nhưng sau đó họ không dời đi nữa thì sao?
Các bạn cần biết! Họ chính là người mà hoàn cảnh rất khổ cực, vô gia-cư, không có nhà cửa, chẳng nơi nương tựa, nhân có lời mời của bạn mà đến nhà để nhận tin thọ, họ đến đó rồi thấy nhà cửa ấm cúng, chủ nhà dễ chịu rồi cứ ỳ ra, sau ngày này không đi thì bạn tính sao? Có khi vì đói lâu ngày còn đánh chửi nhau tại nhà bạn nữa. Bạn phải cẩn thận, làm công đức cũng cần phải có trí-tuệ.
Chúng ta nên biết! Thường thì mỗi căn nhà gia đình chúng ta đều có các chư vị Thần hộ-mạng các bạn mà trong Kinh Địa-Tạng đã nói, đó là vị Chủ Mạng Quỷ-Vương và các quân tướng thân cận của vị này. Các vị Thổ-địa, Thổ-thần, Táo-Quân, Táo-Mẫu cũng là người giúp việc đắc lực của Chủ Mạng Quỷ-Vương. Các vị này giúp bảo vệ không cho Ma, Quỷ và Cô-hồn đến và ra vào tự do nơi nhà các bạn. Nếu quý vị nhà có ban thờ Phật, lại thường tụng Kinh, giữ giới, ăn chay niệm Phật thì còn được các chư vị Phật, chư vị Bồ-Tát, các vị Hộ-Pháp, Chư Thiên, Thần, Thánh và các vị Thập-Điện Tướng-Quân, Quỷ-Vương, Thổ-địa, Thổ-Thần v.v… bảo vệ giữ gìn cho.
Vì sao? Vì các vị đây đã có lời thệ nguyện sẽ bảo vệ những người như vậy. Nên các Ma, Quỷ Cô-hồn không thể tự do mà đến ở được.
Nhưng nếu các bạn nhà không có ban thờ Phật, chẳng tụng Kinh-điển, lại hay giết gà, nấu hành tỏi, mắm, uống rượu v.v… không ăn chay, giữ giới thì những thứ ăn uống kia như là thứ dụ Ma, Quỷ đến. Các vị Hộ-Pháp cũng như Phật và chư Đại Bồ-Tát, Thần, Thánh sẽ rời nhà bạn. Vì sao? Vì các vị rất thanh-tịnh, khi gặp cảnh đó sẽ rời đi ngay. Khi ấy Ma-Quỷ thả sức mà đến, ra vào tự do, nhà cửa các bạn sẽ lộn xộn, bất ổn, luôn gặp mọi thứ phiền-não quấy phá, thậm chí tai họa. Vì các vị này cá lớn nuốt cá bé, thường hay tranh giành thậm chí ẩu đả, đánh nhau. Những thứ thịt, cá, rượu, hành tỏi v.v… đó là sở thích là khoái khẩu của họ. Nếu bạn lại mời thỉnh họ đến thì họ còn gì mừng hơn, rồi như thành cái lệ, khó thể mời họ dời đi. Các bạn phải rất cận thận việc này!
Tốt nhất, nếu không mang lễ vật ra chùa thì mang ra đầu làng, hay dưới các gốc cây v.v… bầy biện để cúng-dường. Còn không thì nên đưa đến chùa để họ tín thọ, ở đó có các vị Hộ-Pháp giữ gìn trật tự để ai cũng được nhận phần, nhưng điều quan trọng là để họ có cơ hội mà thức tỉnh, giác-ngộ biết đến đây mà nghe pháp, nghe tụng Kinh, niệm Phật cầu được sự giải thoát. Chỉ cần họ tụng danh hiệu một vị Phật, danh hiệu một vị Bồ-Tát hay Bích-Chí-Phật, hay tụng một phẩm Kinh thì lập tức được sinh lại làm người. Đó là lời Phật và Bồ-Tát Địa-Tạng đã dạy trong Kinh Địa-Tạng mà tôi đã trích dẫn ra đây để các quý vị quán xét, học và hành. Đọc nó chúng ta sẽ biết:
( Còn nữa)

Có những tình yêu thương , tồn tại trong 1 khoảng thời gian nào đó Nhưng muôn đời cũng chẳng thể nào xóa đi được!Cũng Có...
08/08/2019

Có những tình yêu thương , tồn tại trong 1 khoảng thời gian nào đó
Nhưng muôn đời cũng chẳng thể nào xóa đi được!
Cũng Có những nỗi đau
Không đáng để sầu bi mãi mãi
Nhưng nó vẫn cứ dằn vặt trong Tim...Cũng Có những câu nói tuy hờ hững hay vô tâm...Hay Nhẹ nhàng như gió thoảng , mây bay...Lại gieo vào lòng nhau những xót xa, vụn vỡ...
*** Đừng đặt hết niềm tin vào ai đó
Hãy giữ lại một ít cho riêng mình
Để khi mất niềm tin vào người đó
Ta vẫn còn bản thân mình để tin. ***

HAI CÂU TÁC Ý KHI GẶP KHÓ KHĂN
>>>Đường Đi khó, không phải vì ngăn sông cách núi, mà khó vì LÒNG NGƯỜI NGẠI NÚI E SÔNG

>>> Có HIỂU thì mới có THƯƠNG
THẤU HIỂU là nền tảng của tình thương
Luôn vun bồi Đạo Đức, Trí Tuệ và Nghị Lực các bạn nhé!

THIỀN TRONG PHẬT PHÁPTrong các giáo pháp tu hành của đạo Phật chỉ là trở về với "Phật Tánh" của mình, trở về với cái "Bổ...
04/08/2019

THIỀN TRONG PHẬT PHÁP

Trong các giáo pháp tu hành của đạo Phật chỉ là trở về với "Phật Tánh" của mình, trở về với cái "Bổn Thể Diệu Minh" chân tâm tịch tĩnh. Trong mọi sự ý niệm, hành vi tạo tác nên giữ cho tâm bình lặng; lời nói nhu hoà, khiêm cung, không làm điều bất thiện, tâm không dục vọng sa hoa, tâm không tham ái, vọng cầu các việc danh lợi trong cuộc sống biết “ thiểu dục tru túc” tâm thường an định. Hằng sống trong đạo đức nhân từ, giữ đúng giới luật là điều kiện để thành tựu định tâm, đảm bảo cho tâm từ bi và bình lặng.

Theo đúng luật nhân quả nghiệp báo, kẻ làm điều ác mà không biết hối cải thì nhất định sẽ rước lấy quả báo ác và đau khổ. Nhưng cái gì thúc đẩy chúng ta nói điều ác và làm điều ác? Đó chính là tâm chúng ta. Trái lại, khi chúng ta nói lời thiện, làm các điều thiện, do tâm chúng ta nghĩ thiện, thì không nghĩ tà, không làm các điều ác...

Khi chúng ta sống trong chánh niệm, tâm an định và thiền quán trong sự tĩnh lặng; gọi là Thiền, Nếu thực hành miên mật đúng pháp... giúp chúng ta đạt tới chỗ tâm hoàn toàn không còn vướng mắc sẽ được giải thoát. Kinh Kim Cang, một bản kinh Đại thừa nổi tiếng có câu: "Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm". Nghĩa là tâm vị Bồ Tát tuy đối diện với sắc, với thanh, hương, vị, xúc, pháp... tức là với mọi cảnh trần bên ngoài; không chấp thủ, không vướng mắc, thật sự buông xả mới giải thoát cái tâm vô trú và không chấp thủ đó, cũng gọi là cái tâm vô niệm, cái tâm dứt bỏ các niệm, các ý nghĩ, cái tâm hoàn toàn bình lặng và thanh tịnh, lâu dài và ổn định, thì có thể nói đó là một bước tiến bộ rất lớn trên con đường tu tập để thành tựu con người lý tưởng, tức là giác ngộ.

VẦN THƠ THÁNG BẢYThôi con ạ ! nín đi đừng khóc nữaĐường tử sanh ai chọn lựa được đâuĐến giờ đây mẹ mới thấu chữ sầuĐành ...
03/08/2019

VẦN THƠ THÁNG BẢY

Thôi con ạ ! nín đi đừng khóc nữa
Đường tử sanh ai chọn lựa được đâu
Đến giờ đây mẹ mới thấu chữ sầu
Đành nuốt vội nỗi đau tình máu thịt

Mang thân người ai thích nhiều vết tích
Nhất là đừng đóng kịch với song thân
Mẹ đói cơm con cũng chẳng ngại ngần
Quay mặt lại rồi đưa chân bước vội

Đời của mẹ dẫu nghèo hèn tăm tối
Cũng là người ..... đã lặn lội gần xa
Nuôi lớn con ..... đâu sá tuổi trẻ già
Vì sự sống trải qua bao gian khó

Nơi cõi tạm người giàu nghèo vô số
Sống ở đời đừng tán tận lương tâm
Để hôm nay mẹ giã biệt dương trần
Con gánh hết dư âm đời nguyền rủa.

GIÁ TRỊ TO LỚN CỦA TÙY HỶ CÔNG ĐỨCThế nào là tùy hỷ công đức ? Tùy hỷ là vui theo, công đức là những điều lành, điều tốt...
02/08/2019

GIÁ TRỊ TO LỚN CỦA TÙY HỶ CÔNG ĐỨC
Thế nào là tùy hỷ công đức ? Tùy hỷ là vui theo, công đức là những điều lành, điều tốt, điều vui vẻ, hạnh phúc. Nghĩa là thấy ai có cái gì tốt, cái gì lành, cái gì hạnh phúc, chúng ta đều hoan hỷ phát tâm vui mừng như chính mình được và cố công giúp đỡ khiến họ được toàn vẹn. Hoặc thấy họ làm điều phước thiện, đạo đức chúng ta sẵn sàng ùa vào trợ giúp với một niềm hân hoan vô hạn. Vui cái vui của người, mừng thấy cái tốt của người. Cho đến không còn thấy họ là đối tượng khác biệt. Sự vui mừng ấy phá tan được cái cách biệt giữa ta và người. Chân thành hòa đồng trong tâm niệm hạnh phúc.

Người phát tâm làm việc bố thí, chính họ đã khởi lòng từ bi và dứt tính bỏn xẻn, nếu họ không vì hoàn cảnh bắt buộc. Thấy người bố thí, ta phát tâm tùy hỷ trợ giúp, chính ta đã khởi tâm khuyến thiện và phá tan tính tật đố. Công đức của người phát lòng từ bi, dứt tính bỏn xẻn đem so với công đức của người khởi tâm khuyến thiện, dứt tính tật đố ngang nhau.

Lại, công đức y cứ tự tâm mà thành, nên cùng phát sanh trong một việc, mà công đức của người này không làm mòn giảm công đức của người kia. Vì thế, đức Phật ví dụ ngọn lửa của một cây đuốc dù đem trăm ngàn cây đuốc khác đến mồi, ngọn lửa ấy vẫn không bị giảm khuyết. Tuy cùng làm một việc, mà người phát tâm nhỏ hẹp thì công đức sẽ nhỏ hẹp, người phát tâm rộng lớn thì công đức rộng lớn. Công đức tùy tâm mà có rộng hẹp chớ không do của nhiều ít. Phật dạy: “Người phát tâm rộng lớn bố thí, của chỉ bằng hạt cải mà quả báo như núi Tu di. Ngược lại, người ôm lòng nhỏ hẹp bố thí, của bằng núi Tu di, công đức chỉ bằng hạt cải”. (Kinh Kim Cang)

Thấy người làm việc bố thí, chúng ta phát tâm tùy hỷ trợ giúp họ, tự nhiên người ấy sẽ hăng hái vui vẻ làm thêm. Họ càng thích làm bố thí thì những người quanh họ sẽ giảm nhiều phần đau khổ. Vậy ta đã giúp được hai bên bớt khổ thêm vui hiện tại và vị lai. Đó là chưa nói đến phần ích lợi của cá nhân ta. Chính khi ta tùy hỷ việc thiện của người, chắc chắn người đã có cảm tình với ta. Ta đã được công đức ngang bằng họ, lại được họ thương mến ta, thật là một việc làm “nhất cử mà tam lợi”.

Việc làm không tốn hao tài sản, sức lực gì bao nhiêu mà đem lại kết quả lớn lao như vậy, tại sao chúng ta không chịu làm ? Hẳn là tính tật đố, ganh tị đang ngự trị trong tâm tư chúng ta nên không cho phép ta làm. Lúc nào chúng còn làm chủ ta là lúc ấy ta mãi mãi khổ đau. Bởi chúng xây một bức tường ngăn cách giữa ta và mọi người. Chẳng những ngăn cách thôi, chúng còn tấn công mọi người chung quanh bằng mũi tên thù hận, để rồi ta và mọi người suốt đời mang nặng những vết thương đau khổ hận thù.

Thấy người làm điều thiện, ta không phát tâm hoan hỷ, mà còn sanh tâm tật đố, khinh chê gièm siểm khiến người ấy - nếu không có tín tâm mãnh liệt, ý chí quả cảm - sẽ thối tâm không muốn làm điều thiện nữa, thế là ta đã ngăn trở điều thiện của người và gây ra thù hằn giữa ta và họ. Người ngăn trở điều thiện của kẻ khác quả là Ma-vương đội lốt người. Ta muốn ngăn trở điều tốt của kẻ khác để đề cao cái tốt của ta, kỳ thật ta đã nói lên với mọi người ta là Ma-vương, là quỉ sứ. Đâu ngờ, muốn làm thỏa mãn tánh ngạo mạn của ta, mà ta tự lao mình vào địa ngục A-tỳ.

Bạn bè, thân hữu gặp điều may, được việc tốt, ta tùy hỷ với họ là đẹp đẽ biết mấy. Chân thành chung vui với nhau thì tình thân hữu mỗi ngày được gắn bó, nối giây liên lạc giữa ta và người mỗi lúc mỗi siết chặt thêm vì ta và bạn đã hòa đồng trong tâm tưởng hoan hỷ, trong niềm hoan hỷ của nhau. Ranh giới cá nhân, tư hữu được xóa nhòa. Cuộc sống như vậy hạnh phúc biết bao.

Trái lại, thấy bạn có dịp may, được điều tốt, ta sanh tâm đố kỵ, khiến tình keo sơn phải bị rã rời. Biết bao người, khi bần cùng bè bạn thân nhau như cốt nhục, nhưng khi một người phát quan hoặc giàu có, một người nghèo khổ thì tình thân ấy tự nhiên ly tán. Phải chăng vì người giàu sang kia sanh tâm bạc bẽo ? Không hẳn thế. Lắm khi người giàu sang ấy vẫn hết tình chiều chuộng, mà không sao giữ được tình thân hữu ngày xưa. Ấy là do tính tự ái của kẻ nghèo không cho phép họ lân la với bạn. Nhất là khi những người ở trước mặt mình ca ngợi tài đức của người quen thuộc mình hoặc là bạn mình mà người ấy vắng mặt. Ở trường hợp đó, nếu ta vẫn giữ được vẻ mặt thản nhiên, không thốt một lời chỉ trích kẻ ấy, thật là điều rất khó. Vì thế, chúng ta nên nhớ mãi câu này “Ngồi nghe người khác khen ngợi bạn mình, mà không thay đổi nét mặt, thật là người can đảm”.

Bởi tánh tật đố ngã mạn không khi nào muốn nghe ai khen kẻ khác hơn là khen mình. Nếu người ta khen kẻ khác, tất nhiên mình tìm cách tấn công khiến kẻ ấy mất hết uy tín mới chịu.

Tình bạn, tình cốt nhục không phải do tiền của danh vọng mà có, tại sao vì tiền tài danh vọng, ta lại chia ly tình thân hữu ? Nếu vì giàu sang bạn ta thay đổi tình ý, ta xa họ đã đành. Nếu họ vẫn giữ trước sau như một thì ta đừng vì lý do đố kỵ sang hèn mà lẫn tránh họ. Ta nên mừng khi bạn ta được giàu sang, ta nên vui khi bạn ta được sung sướng, đó là tâm niệm tùy hỷ của con người đạo đức.

Tuy nhiên, chúng ta không vì thấy bạn giàu sang, giả tâm tùy hỷ để cầu cạnh van xin. Thái độ đó là thái độ của kẻ hèn hạ, chớ không phải của người thật tâm tùy hỷ.

Lại một điều rất khó, đối với người thù địch của ta khi họ gặp dịp may, làm điều tốt, hay thành công trong một công việc gì, mà ta khởi tâm vui mừng cho họ. Người phát tâm tùy hỷ với kẻ thù địch mình, người ấy đã vượt lên trên tất cả, không còn mãnh lưới phiền não nào bao vây được họ.

Phát tâm tùy hỷ mọi việc vui của người, dĩ nhiên những điều đau khổ của người làm sao ta không thông cảm được ? Đã hòa đồng trong niềm vui thì trong cảnh khổ ta đã chia sớt nhau rồi. Vui khổ của mọi người coi như vui khổ của chúng ta.

“Chúng sanh thanh tịnh, Bồ-tát thanh tịnh. Chúng sanh nhiễm ô, Bồ-tát nhiễm ô”.

Bao giờ nhân loại tiến bộ được như vậy, thì cõi Ta-bà uế trược này đã trở thành cõi Cực-lạc thanh lương. Tìm đâu thấy sự phân chia riêng biệt giữa người này và kẻ khác. Làm gì có sự tranh đấu giữa giai cấp này với giai cấp nọ. Tất cả đồng ưu, cộng lạc. Đó mới là hạnh phúc thật sự của nhân loại, đạo đức như vậy mới chân thật đạo đức.

Trích "TÙY HỶ CÔNG ĐỨC"
H.T Thiền Sư Thích Thanh Từ

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đạo Và Đời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share