Giáo Xứ Thanh Tân

Giáo Xứ Thanh Tân THÁNH ĐƯỜNG NGUYỆN ƯỚC Giáo xứ Thanh Tân được thành lập năm 1892, tách ra từ xứ mẹ Lưu Mỹ và nhận tước hiệu Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (15/8) làm bổn mạng.

Ranh giới của giáo xứ miền bán sơn địa này trải rộng trên địa bàn 4 xã thuộc huyện Đô Lương: Thái Sơn, Quang Sơn, Thượng Sơn và Hiến Sơn. Giáo xứ hiện có gần 1.500 giáo dân với 7 giáo họ: Thanh Tân (trị sở), Thanh Lương, Mỹ Thịnh, Yên Lộc, Văn Lâm, Chi Phương và Long Thái. Thánh đường mới giáo xứ được Đức cha Phaolô đặt viên đá khởi công ngày 15/02/2005, và được chính ngài cung hiến cho Thiên Chúa

ngày 15/9/2007. Nhà thờ mang tước hiệu Mẹ Lên Trời, toạ lạc nổi bật trên một gò đất tương đối cao ở trung tâm xã Hiến Sơn, huyện Đô Lương, chiều dài 40m, rộng 13m, cánh thánh giá 19m, dome cao 29.5m, tháp chuông cao 42.5m. Thánh đường có tổng kinh phí xây dựng khoảng 2 tỉ đồng, nguồn vốn chủ yếu lấy từ dự án do cha nguyên phụ trách JB. Nguyễn Kim Đồng xin, sự đóng góp rộng rãi của bà con trong và ngoài giáo xứ, cùng sự giúp đỡ quảng đại của các ân nhân xa gần.

Thánh lễ ngoài trời tại đền thánh Antôn của giáo xứ
26/05/2026

Thánh lễ ngoài trời tại đền thánh Antôn của giáo xứ

Tóm tắt thông điệp “Magnifica humanitas” của ĐTC Lêô XIV: AI phải phục vụ nhân loại----------Trong thông điệp đầu tiên c...
26/05/2026

Tóm tắt thông điệp “Magnifica humanitas” của ĐTC Lêô XIV: AI phải phục vụ nhân loại
----------
Trong thông điệp đầu tiên của mình, “Magnifica humanitas” - "Nhân loại kỳ diệu", Đức Thánh Cha Lêô XIV suy tư về Học thuyết xã hội của Giáo hội trong thời đại trí tuệ nhân tạo. Ngài nói rằng AI phải phục vụ nhân loại, chứ không phục vụ quyền lực của một số ít người. Ngài kêu gọi bảo vệ “một nhân loại tuyệt vời được Thiên Chúa ngự trị”, bằng cách cổ võ sự thật, phẩm giá lao động, công bằng xã hội và hòa bình. Trong kỷ nguyên kỹ thuật số, cần giải trừ AI khỏi những "vũ khí".

WGPVL (25/5/2026) - Trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence - AI) không thể cảm nhận, yêu thương hay gánh vác trách nhiệm luân lý - nhưng nó có thể loại trừ, thao túng và tập trung quyền lực. Đức Giáo hoàng Lêo XIV muốn nó được quản trị, ch....

22/05/2026

Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân.

Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha.

Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh.
============================

✍️ THƯ MỘT LINH MUC CÔNG GIÁO GỞI BÁO NEW YORK TIMES.

Anh bạn phóng viên thân mến.

Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo.

Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ.

Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách!

Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên.

Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới.

Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới:

1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm;

2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh;

3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng;

4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em;

5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ;

6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa;

7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay;

😎 Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh;

9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng;

10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV......

11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác;

12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước;

13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản;

14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....;

15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ;

Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rừng đang mọc và phát triển.

Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó.

Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục.

Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình.

Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm.
Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn.

Chào anh trong Đức Kitô,

Linh mục Martin Lasarte, SDB
"Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”.
(St. Padre Pio)

Vatican – Nơi những viên đá hàng trăm năm tuổi biết kể câu chuyện về đức tin🏛️
21/05/2026

Vatican – Nơi những viên đá hàng trăm năm tuổi biết kể câu chuyện về đức tin🏛️

BÀ KHÔNG GIỮ ĐẠO…Có những điều khi còn nhỏ ta không hiểu. Chỉ đến khi lớn lên, đi qua những va vấp của cuộc đời, ta mới ...
21/05/2026

BÀ KHÔNG GIỮ ĐẠO…

Có những điều khi còn nhỏ ta không hiểu. Chỉ đến khi lớn lên, đi qua những va vấp của cuộc đời, ta mới chợt nhận ra rằng có những con người, những ký ức tưởng như rất đỗi bình thường, lại âm thầm làm nên con người mình hôm nay.

Với tôi, đó chính là bà ngoại.

Bà góa chồng từ rất sớm. Một mình bà tần tảo nuôi mẹ tôi cùng các dì, các cậu khôn lớn. Cuộc đời bà là chuỗi ngày lam lũ và nhọc nhằn. Nhưng điều tôi nhớ nhất nơi bà không phải là những vất vả ấy, mà là đức tin.

Bà không chỉ giữ đạo.
Bà sống đạo.

Tôi lớn lên trong một xứ đạo miền biên viễn nghèo khó, nơi những người dân chài thiếu thốn vật chất nhưng giàu lòng tin vào Chúa. Biến cố năm 1954 khiến phần lớn giáo dân rời quê hương ra đi. Xứ đạo nhỏ bé ngày ấy chỉ còn lại vài gia đình bám trụ. Rồi vì thời cuộc và nhiều lý do khác, từ năm 1954 đến năm 1995, quê tôi không có Thánh lễ. Sau đó mới thỉnh thoảng có lễ Chúa nhật, đến năm 1997 mới có lễ đều mỗi tuần, và mãi đến năm 2012 mới có Thánh lễ hằng ngày.

Không có linh mục, không có Thánh lễ thường xuyên, nhưng đức tin của những con người nơi quê tôi không vì thế mà nguội lạnh theo những con sóng thủy triều. Trong số những con người âm thầm giữ lửa ấy có bà ngoại tôi.

Trong ký ức non nớt của một đứa trẻ lên năm, tôi nhớ bà vừa làm bà chương vừa làm bà từ kéo chuông. Ngày nào cũng vậy, đúng giờ là bà có mặt nơi nhà thờ. Dù nắng hay mưa, dù trời yên hay bão lớn, bà chưa bao giờ vắng mặt.

Có những hôm mưa rất to, nước trong nhà thờ ngập đến mắt cá chân. Mái ngói cũ dột khắp nơi, chẳng ai còn muốn đến đọc kinh. Nhưng bà vẫn đi.

Bà thắp một ngọn nến nhỏ, cẩn thận che cho ngọn lửa khỏi tắt rồi lặng lẽ bước trong mưa. Ánh nến chao đảo theo từng cơn gió, như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Vào đến nhà thờ, bà lại lặng lẽ làm công việc quen thuộc: leo lên tháp kéo chuông rồi xuống bàn thờ thắp nến. Mưa vẫn rơi, mái vẫn dột, nhưng bà chưa từng dừng lại. Có hôm dây chuông bị đứt, cầu thang gỗ đã mục, mỗi bước chân đều phát ra tiếng cót két đáng sợ. Tôi đứng khựng lại vì sợ. Nhưng bà thì không. Bà vẫn chậm rãi bước từng bậc, kiên trì như mọi ngày, như thể chẳng có điều gì có thể khiến bà bỏ cuộc.

Tôi thương bà nên bà đi đâu, tôi theo đó.

Bà thường trêu tôi:

— “Bà đi đâu mày cũng theo thế này thì làm sao bà lấy chồng được?”

Tôi ngây ngô đáp:

— “Bà lấy chồng thì cháu cũng lấy chồng. Bà lấy ông to thì cháu lấy ông nhỏ.”

Giờ nghĩ lại, vừa thấy buồn cười… vừa thấy thương bà vô cùng.

Tuổi thơ tôi gắn liền với bà và với ngôi nhà thờ cũ kỹ ấy, với những buổi đọc kinh kéo dài tưởng như không bao giờ dứt. Tôi không biết ngày ấy các cụ đọc bao nhiêu kinh, chỉ nhớ rằng mọi thứ dài thật dài. Thế nhưng tôi lại thích đi theo bà. Chỉ cần được ngồi bên bà trong nhà thờ là tôi thấy bình yên và quen thuộc.

Tôi học kinh theo kiểu “truyền miệng”, nghe bà đọc rồi đọc theo. Có những câu thuộc lúc nào chẳng hay, nhưng cũng có những câu sai lúc nào không biết.

Tôi vẫn nhớ lần đọc kinh Chúa Thánh Thần, thay vì đọc:
“thiêng liêng sáng láng vô cùng”,
thì tôi lại vô tư đọc thành:
“khiêng khiêng gánh gánh đôi thùng…”

Bà nghe xong quay sang mắng tôi một trận rồi bắt đọc lại cho đúng.

Bây giờ nghĩ lại, tôi không còn thấy buồn cười nữa, chỉ thấy thương bà nhiều hơn.

Cũng từ những ngày ấy, tôi thuộc lòng những lời kinh đầu đời. Tất cả đến rất tự nhiên, như hơi thở.

Tôi nhớ mỗi lần lần hạt Mân Côi là phải quỳ đủ năm chục kinh. Có lúc chân tê cứng vì quỳ quá lâu. Bà thấy vậy liền bảo:

— “Mỏi thì lên ghế mà ngồi.”

Nhưng tôi vẫn lắc đầu. Bà còn quỳ thì tôi cũng quỳ.

Khi ấy tôi chẳng hiểu hết ý nghĩa của lời kinh hay sự hy sinh là gì. Tôi chỉ biết một điều rất đơn giản: tôi muốn giống bà.

Rồi năm 1998, tôi học xưng tội lần đầu khi cha Cường đang quản xứ. Trong tòa giải tội, cha hỏi tôi những câu giáo lý rất đơn giản.

— “Có mấy Đức Chúa Trời?”

Tôi trả lời chắc nịch:

— “Có ba Đức Chúa Trời.”

Cha hỏi lại, tôi vẫn khăng khăng như thế.

Và kết quả là… tôi trượt.

Năm ấy tôi không được xưng tội, cũng không được rước lễ lần đầu.

Năm sau, tôi học lại giáo lý. Bà dạy tôi xét mình và trong lúc ngồi chờ tới lượt vào tòa giải tội, bà nói nhỏ:

— “Cháu hãy cầu nguyện. Cứ đọc: ‘Xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho con’ thật nhiều vào để Chúa soi sáng cho.”

Tôi đã làm như vậy.

Và tạ ơn Chúa, năm ấy cha hỏi câu nào tôi cũng trả lời được. Tôi được xưng tội, được rước lễ lần đầu. Tôi vui mừng vì cuối cùng cũng được lãnh nhận Bí tích, và thầm biết ơn bà vì lời cầu nguyện đơn sơ bà dạy ngày ấy.

Có lẽ từ giây phút đó, tôi biết thế nào là cầu nguyện.

Cho đến tận bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, tôi vẫn lặng lẽ đọc lại lời cầu năm xưa:

“Xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho con.”

Giờ đây, khi đã trở thành một giáo lý viên, tôi lại dạy cho các em nhỏ chính lời cầu xin ấy.

Một câu rất đơn sơ.
Nhưng đã theo tôi suốt cả cuộc đời.

Ngày ấy, nhà thờ chưa có linh mục về dâng lễ thường xuyên. Chỉ có bà tôi cùng vài ông bà trong xứ như ông Du, ông Ninh, bà Hường, ông Đảng, bà Nhung… và nhiều người khác nữa âm thầm giữ lửa đức tin bằng từng giờ kinh, từng tiếng chuông.

Thời gian trôi qua, mọi thứ dần đổi thay.

Hôm nay, đứng trước ngôi nhà thờ tròn một trăm năm tuổi, nhìn thấy sự khang trang, đông đúc và tràn đầy sức sống, lòng tôi bỗng chùng xuống.

Tôi chợt ước…

Giá như ngày ấy mình tinh ý hơn một chút, quan tâm hơn một chút để nhận ra bệnh của bà sớm hơn, thì có lẽ hôm nay, trong ngày hồng phúc này, bà đã có thể đứng đó, mỉm cười nhìn thấy thành quả của cả một đời âm thầm vun đắp — cùng với những con người như ông Du, ông Ninh và biết bao người khác.

Nhưng rồi tôi hiểu, có những điều không thể thay đổi.

Ta chỉ có thể lặng lẽ ghi nhớ và biết ơn.

Bởi nếu không có những con người như bà — những con người bình dị, cần mẫn, trung thành với từng giờ kinh, từng tiếng chuông — thì sẽ không có một giáo xứ Xuân Ninh của hôm nay.

Bà ơi… con nhớ bà.

Và con biết ơn bà.

Có lẽ chính bà là người đã gieo vào lòng con hạt giống đức tin đầu tiên, để hôm nay con vẫn còn đứng vững trong niềm tin ấy.

Con chỉ mong mình có thể sống đức tin được như bà.

Giản dị thôi.
Nhưng bền bỉ.
Và trung thành.

Để rồi một ngày nào đó, thế hệ sau lại tiếp tục giữ lấy ngọn lửa này…

Như cách bà đã từng.

St.

Thành kính phân ưu !
12/05/2026

Thành kính phân ưu !

11/05/2026
11/05/2026
11/05/2026

Thánh lễ an táng ông cố Giuse

Address

Xóm Văn Đồng, Xã Bạch Hà
Hanoi
3456

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giáo Xứ Thanh Tân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share