Khổ Ải Cam Lai

Khổ Ải Cam Lai Phật Giáo. Nhạc Phật Giáo

04/12/2020

Điều phục được cái giận của mình là một thành công lớn trên con đường tu tập. Kinh dạy khi cái giận phát sinh, mình biết là cái giận đang phát sinh; khi cái giận có mặt, mình biết là cái giận đang có mặt; khi cái giận bắt đầu dịu xuống, mình biết là cái trận bắt đầu dịu xuống; khi cái giận không có mặt, mình biết là cái giận không có mặt. Nhận diện sự có mặt hay sự vắng mặt của cái giận trong ta đem tới nhiều lợi ích. Cố nhiên là để cho công trình quá chiếu được chín chắn, ta có thể phối hợp nó với hơi thở ý thức.

Ích lợi thứ nhất là thấy được rằng khi cái giận không có mặt thì ta có hạnh phúc hơn khi nó có mặt rất nhiều. Cái giận là ngọn lửa bừng cháy, nó thiêu đốt tâm can ta, nó làm cho ta khổ não, nó khiến cho ta nói, nghĩ và làm những điều mà ta sẽ hối hận khi cái giận đã đi qua. Cái giận đặt ta vào địa ngục và những thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp mà ta làm ra trong khi vẫn còn tiếp tục đưa ta về địa ngục dài dài. Địa ngục A Tỳ đâu chưa thấy, nhưng ta có thể thấy rõ ràng rằng người vẫn đang sống trong một thứ hỏa ngục thật sự. Sân hận và căm thù là chất liệu của thứ hoả ngục ấy.

Tâm ý vô sân cũng là một trong mười một tâm sở thiện. Vô sân là sự vắng mặt của giận dữ và căm thù. Vô sân là sự mát mẻ và khỏe khoắn. Vô sân là nền tảng của từ và bi. Sự phát triển của tâm sở vô sân đưa tới từ và bi.

Ích lợi thứ hai là khi ta đã nhận diện được cái giận của ta rồi thì cái giận ấy mất bớt đi tính cách tác hại của nó. Chỉ khi nào giận mà không biết và không quán chiếu về cái giận của mình thì cái giận ấy mới tha hồ tác hại. "Tôi đang thở vào và biết là cái giận đã phát sinh trong tôi", "Tôi đang thở ra và biết rằng tôi đang là cái giận".

"Con đường chuyển hoá." - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

27/10/2020

Đại chúng hãy cùng trì niệm danh hiệu Bồ tát Quan Thế Âm cầu nguyện cho miền Trung bình an qua cơn bão!
Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát Cứu khổ cứu nạn 🙏🏻🙏🏻🙏🏻

08/09/2020

Mỗi lần con đọc lại lời dạy của Sư Ông là một lần nhắc con hãy quay về an trú trong phút giây hiện tại để thưởng thức sự mầu nhiệm của sự sống này. 🙏🙏
Mời các chị cùng thưởng thức với em nha. ❤❤❤.......
Trong một buổi pháp thoại Bụt cầm lấy một bông sen đưa lên trước mặt đại chúng, không nói năng gì. Tất cả đại chúng đều im phăng phắc. Không ai hiểu Bụt muốn nói gì bằng cử chỉ ấy.
Một lát sau, Bụt đưa mắt quan sát đại chúng rồi mỉm cười. Người lên tiếng:
- Tôi có con mắt của chánh pháp, kho tàng của cái thấy mầu nhiệm và tôi đã trao lại cho Mahakassapa.
Mọi người đổ dồn hai mắt về đại đức Kassapa. Nụ cười chưa tắt trên môi đại đức. Mắt thầy vẫn nhìn lên Bụt. Mọi người lại nhìn lên Bụt. Bụt đang nhìn bông hoa và mỉm cười.
Bỗng Bụt cất tiếng nói. Tiếng của ngài trong, ấm và sang sảng:
- Đại chúng, bông hoa này là một thực tại mầu nhiệm. Khi tôi cầm nó đưa lên trước đại chúng, tất cả chúng ta đều có cơ hội tiếp xúc với bông hoa. Cơ hội ấy là một cơ hội đồng đều. Tiếp xúc được với bông hoa là tiếp xúc được với thực tại mầu nhiệm, tiếp xúc với sự sống.
Mahakassapa đã mỉm cười trước tiên vì Mahakassapa đã tiếp xúc được với bông hoa trước tiên. Trong đại chúng đây, có những vị không tiếp xúc được với bông hoa, đó là vì trong tâm của quý vị còn có những chướng ngại.
Có những vị đang đặt câu hỏi: "Vì cớ gì mà sa môn Gotama hôm nay đưa cành hoa lên?" Vì tâm các vị ấy đang bận rộn về những ý tưởng, cho nên các vị ấy không tiếp xúc được với bông hoa. Đại chúng, đắm chìm trong suy tư là một trong những nguyên do khiến ta không tiếp xúc được với thực tại.
Trong trường hợp đang bị lo lắng, phiền muộn, giận hờn hay ghen ghét chế ngự, ta cũng mất cơ hội tiếp xúc với thực tại mầu nhiệm.
Đại chúng! Bông hoa trong tay tôi có thể chỉ thật sự có mặt đối với những ai biết an trú, trong chánh niệm nơi giờ phút hiện tại. Nếu quý vị không trở về an trú trong giờ phút hiện tại thì bông hoa có mặt cũng như không.
Có những người đi ngang qua rừng cây trầm hương mà không thấy được một cây trầm hương. Có những người đi qua sự sống mà không tiếp xúc được với sự sống. Đại chúng! Sự sống chứa chất khổ đau mà sự sống cũng đầy những mầu nhiệm. Quý vị phải tinh cần và tỉnh thức để tiếp xúc với những khổ đau và những mầu nhiệm ấy của sự sống.
Nhưng tiếp xúc với khổ đau không có nghĩa là tự đánh mất mình trong khổ đau và tiếp xúc với mầu nhiệm không có nghĩa là tự đánh mất mình trong mầu nhiệm. Tiếp xúc là để thực sự chứng nghiệm sự sống và quán chiếu sự sống, ta sẽ thấy được tự tính duyên khởi và vô thường của sự sống, do đó ta sẽ không đánh mất ta trong tham đắm, trong giận hờn và trong mê muội. Ta sẽ thường xuyên an trú trong tự do và giải thoát.
Trích từ sách: ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG - THEO GÓT CHÂN BỤT
-Thiền sư Thích Nhất Hạnh-

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khổ Ải Cam Lai posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share