Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Miền Bắc

Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Miền Bắc Trang thông tin chính thức duy nhất của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Miền Bắc. Mọi vi phạm đều bị truy tố và xử lý nghiêm minh.

BẢN TIN THÔNG BÁO – KÍNH GỬI QUÝ HỘI THÁNHKính thưa Quý Mục sư, Quý Ban Chấp sự và toàn thể con dân Chúa tại các Hội Thá...
01/05/2026

BẢN TIN THÔNG BÁO – KÍNH GỬI QUÝ HỘI THÁNH

Kính thưa Quý Mục sư, Quý Ban Chấp sự và toàn thể con dân Chúa tại các Hội Thánh,

Nhằm chuẩn bị cho chương trình truyền giảng “HÀ NỘI – MÙA YÊU THƯƠNG với Franklin Graham”, Ban Tổ chức trân trọng kính mời Quý Hội Thánh cùng tham dự chương trình Khởi Động “MÙA YÊU THƯƠNG”:

Thời gian: 17:00 – 21:00, Chúa nhật ngày 10/5/2026
Địa điểm: Công viên Yên Sở, Hà Nội

Đây là chương trình thánh nhạc đặc biệt nhằm khích lệ, gây dựng tinh thần hiệp một và chuẩn bị tấm lòng cho mùa truyền giảng sắp tới. Ban Tổ chức kính mong Quý Mục sư Lãnh đạo quan tâm, khích lệ và huy động tín hữu trong Hội Thánh tích cực tham dự, đồng thời mời gọi thân hữu cùng đến để được nghe Phúc Âm và kinh nghiệm tình yêu của Chúa.

Để hỗ trợ các Hội Thánh trong việc tổ chức phương tiện đưa đón con dân Chúa và thân hữu đến tham dự, Ban Tổ chức sẽ hỗ trợ tiền thuê xe cho các loại xe: 45 chỗ, 35 chỗ, 29 chỗ và 16 chỗ.

Các Hội Thánh thuộc Giáo hội có nhu cầu đăng ký hỗ trợ thuê xe, xin vui lòng liên hệ:

Mục sư Nhiệm chức Nguyễn Minh Đạo
Điện thoại: 0978 373 239

Ông Tuấn – Hội Thánh Sở Thượng
Điện thoại: 0936 022 114

Kính mong Quý Mục sư và Quý Hội Thánh cùng hiệp lòng cầu nguyện, tích cực tham gia và huy động con dân Chúa, thân hữu đến dự chương trình để danh Chúa được vinh hiển.

Tăng Cường Đức Tin (2)  Đọc Kinh thánh: Ma-thi-ơ 6:31-34 31Vì vậy, đừng lo lắng mà tự hỏi: ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ ‘Uống gì...
01/05/2026

Tăng Cường Đức Tin (2)

Đọc Kinh thánh: Ma-thi-ơ 6:31-34

31Vì vậy, đừng lo lắng mà tự hỏi: ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ ‘Uống gì?’ ‘Mặc gì?’

32Vì tất cả những điều nầy các dân ngoại vẫn tìm kiếm, và Cha các con ở trên trời đã biết mọi nhu cầu của các con.

33Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa.

34Vậy, chớ lo lắng về ngày mai; vì ngày mai sẽ tự lo cho ngày mai. Sự nhọc nhằn ngày nào đủ cho ngày ấy.”

Suy niệm: Trong bài trước, chúng ta đã có dịp bàn đến quan điểm về cuộc đời của những người không tin Chúa. Xin tóm tắt lại: Người đời nói chung thường có hai quan điểm chính về cuộc đời, quan điểm thứ nhất gọi là ngẫu nhiên, cho rằng tất cả đều do ngẫu nhiên, tình cờ mà ra cả; quan điểm thứ hai gọi là định mệnh, cho rằng cái gì phải xảy ra thì xảy ra, dù ta có làm gì đi nữa cũng vẫn xảy ra.

Người tin Chúa nhiều khi cũng vô tình theo các quan điểm của người đời mà không hay. Câu hỏi đặt ra là: tôi là người tin Chúa, có đối diện với các việc xảy ra cho tôi trong thế gian này như người không tin Chúa không? Khi những việc ấy xẩy ra cho tôi, khi những khó khăn liên quan đến cơm áo hay các quan hệ khác trong đời, tôi đối xử như thế nào? Tôi có phản ứng ra sao? Phản ứng của tôi có như người không tin Chúa chăng? Trong một cuộc chiến tranh chẳng hạn, tôi có phản ứng ra sao? Còn đau ốm, bệnh tật, mất mát thì sao? Ta có thể đi xa hơn nữa mà hỏi rằng: đức tin của tôi có ảnh hưởng nào đối với quan điểm về đời sống của tôi và giúp tôi như thế nào trong việc làm chủ hoàn cảnh?

Tôi tuyên xưng là tín đồ của Chúa và có đức tin, câu hỏi là, đức tin đó có ảnh hưởng vào từng chi tiết của đời tôi không? Đức tin ấy có luôn luôn quyết định phản ứng của tôi và đáp ứng tôi có đối với những việc đặc biệt nào đó hay không? Hay ta có thể nói như thế này. Đối với chính tôi và mọi người lối sống của tôi, quan điểm chung về đời sống và về một số vấn đề có rõ rệt là khác hẳn với người không tin Chúa hay không? Chắc chắn là phải khác.

Bài Giảng trên núi khởi đầu với các phúc lành, các lời dạy ấy mô tả những con người hoàn toàn khác với mọi người, khác như tối với sáng, như muối bỏ vào môi trường. Nếu chúng ta có căn bản khác người đời như vậy, chúng ta cũng phải khác trong quan điểm và trong phản ứng đối với mọi sự việc trong đời.

Khi một việc nào xảy ra làm ta bối rối khó chịu hay tức giận, ta có ngừng lại tự hỏi rằng: Phản ứng của tôi như thế trên căn bản có khác gì nếu tôi là người không tin Chúa hay không? Ta nên nhớ lời Chúa dạy ở cuối chương 5, rằng: Nếu các ngươi chào anh em mình mà thôi, thì có hơn gì người khác đâu?

Đó chính là căn bản của vấn đề. Người tin Chúa là người làm điều gì hơn kẻ không tin Chúa. Người ấy phải là người hoàn toàn khác. Nếu trong mọi chi tiết của cuộc đời người ấy, đức tin trong Chúa không được áp dụng gì cả, thì người ấy là tín đồ kém cỏi, hay là người ít đức tin.

Ta có thể đặt một câu hỏi cuối cùng nữa là: Tôi có luôn luôn đặt mọi việc trong đời tôi và mọi việc xảy ra cho tôi trong phạm vi đức tin của tôi và nhìn việc xảy ra trong ánh sáng của đức tin đó hay không? Người không tin Chúa không thể làm như vậy, vì họ không có đức tin nơi Chúa. Người ấy không tin Chúa, hay là không biết gì về Chúa cả; người ấy không có được mạc khải về Đức Chúa Trời là Cha và mình là đứa con của Đức Chúa Trời. Người ấy không biết gì về các mục đích tốt đẹp của Đức Chúa Trời, người ấy chỉ biết có mình và phản ứng tự động theo bản năng đối với những gì xảy ra. Nhưng điều thực sự chứng tỏ ta là người tin Chúa Giê-xu là khi sự việc xảy ra cho chúng ta, chúng ta đem ngay chúng vào phạm vi của toàn bộ đức tin và nhìn vấn đề qua đức tin đó.

Khi gặp biến cố trên biển, Chúa Giê-xu hỏi các môn đệ: Đức tin các ngươi đâu? Nghĩa là, có đức tin tại sao không đem ra áp dụng? Khi nào gặp một việc gì làm khó chịu, người ngoài Chúa trong bản năng tự nhiên sẽ nổi nóng, tức giận lên hay bị tổn thương và chán chường. Nhưng người tin Chúa nói: Không, ta sẽ đem sự việc này đặt dưới phạm vi của mọi điều ta biết và tin về Chúa và mối quan hệ của ta với Ngài. Người ấy nhìn lại vấn đề kỹ hơn, và sẽ hiểu lời của tác giả thư Hê-bơ-rơ khi bảo rằng: ‘Kẻ Chúa yêu thì Ngài cho roi cho vọt.’ Vì người tin Chúa biết rằng theo một nghĩa, người ấy có thể thích việc đang xảy ra vì đặt việc ấy vào phạm vi của đức tin mà xét. Chỉ người tin Chúa mới làm như vậy được, người đời không có khả năng làm như thế đâu.

Như thế ta đặt câu hỏi tổng quát là: Có gì rõ rệt đối với tôi và mọi người là tôi không phải là người vô tín chăng?

Thái độ và phản ứng của tôi trong đời sống như thế có chứng tỏ tôi là người tin Chúa không?

Tôi có chứng minh giản dị và rõ ràng rằng tôi thuộc về một lĩnh vực cao hơn và tôi nâng tất cả mọi sự việc liên quan đến tôi lên lĩnh vực đó hay không? Chúa Giê-xu nói: Vì mọi điều đó các dân ngoại vẫn thường tìm. Nhưng các ngươi không phải là dân ngoại. Hãy xác định cho rõ các ngươi là ai và sống cho đúng với tư cách của mình.

Lời Chúa cũng nói với chúng ta ngày nay. Hãy sống cho đúng tiêu chuẩn đức tin của mình; hãy xứng đang đối với sự kêu gọi cao cả trong Chúa Giê-xu. Chúng ta cần để ý môi miệng mình, ngôn ngữ mình. Ta phải giữ kỷ luật và chế ngự tất cả vì ta đặt tất cả trong phạm vi của Chúa và của cõi vĩnh hằng.

Lý luận thứ hai thực sự là một điều nhắc lại những gì Chúa chúng ta đã từng nói và nhắc nhở nhiều lần. Chúa nói: ‘Vì Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi.’ Chúa đã lý luận về chim trời và hoa cỏ ngoài đồng, nhưng Chúa biết rõ chúng ta lắm, chúng ta có tính hay quên, nên Chúa nhắc lại: Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi. Nguyên tắc thứ hai nhờ đó ta có thể tăng cường đức tin là, Người tin Chúa phải có lòng tin tích cực và chặt chẽ vào Chúa là Cha trên trời. Chúng ta nên nhớ rằng, không có gì xảy ra cho chúng ta mà Chúa không biết, hay là xa khỏi tầm của Chúa. Chúa biết tất cả mọi sự việc của đời ta. Vì sợi tóc trên đầu chúng ta Chúa cũng đã đếm, nên không thể có hoàn cảnh nào, sự việc nào thuộc về ta mà Chúa không hay biết được. Có thể nói, Chúa biết rõ mọi việc hơn ta. Vì Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi. Đây là một câu thật quý trong toàn bộ Kinh-thánh. Bạn sẽ không bao giờ ở nơi nào mà Chúa không thấy bạn. Không có gì sâu kín trong tâm hồn bạn, trong tận con người của bạn mà Chúa không biết.

Tác giả thư Hê-bơ-rơ đã diễn tả cái biết của Chúa như sau: Tất cả đều trần trụi và lộ ra trước mắt Đấng mà chúng ta phải trình thưa lại. (Hê-bơ-rơ 4:13). Chúa là Đấng phân tích tư tưởng và ý định trong lòng. Chúng ta nên nhớ rằng không những chúng ta chỉ phải sống trong niềm kính sợ Chúa, nhưng chúng ta còn sống trong sự an nghỉ và hiểu biết về Chúa nữa. Chúa không những chỉ thấy những gì xẩy ra cho bạn khi bạn ngã bệnh, Chúa không những chỉ biết khi bạn đau khổ vì tang tóc và sầu muộn, Chúa biết rõ mỗi cơn đau của tâm hồn bạn, Chúa biết tất cả. Vì không có gì ở ngoài tầm hiểu biết của Chúa. Chúa biết rõ về chúng ta trong mọi khía cạnh của cuộc đời vì thế Chúa biết mọi nhu cầu nữa. Từ đó, Chúa Giê-xu đưa đến kết luận này: Các ngươi không bao giờ nên lo lắng âu sầu. Chúa ở với các ngươi trong cảnh huống đó, các ngươi không cô đơn đâu, vì Chúa là Cha của các ngươi. Người ở trần gian cũng lo lắng cho con cái. Người ấy ở với con, che chở bảo vệ và làm đủ việc có thể làm cho con. Đem nhân việc làm của người cha trần gian với vô tận, ta sẽ có những gì Chúa đang làm cho mỗi chúng ta, dù trong hoàn cảnh nào.

Nắm vững lời dạy này, thì chắc chắn những nỗi lo lắng, căng thẳng, sầu muộn phải bị bỏ đi vĩnh viễn. Đừng bao giờ có phút giây nào nghĩ rằng mình bị bỏ lại một mình. Bạn không bao giờ cô đơn đâu. Chúa từng hứa với chúng ta rằng: Ta chẳng lìa ngươi, cũng không bỏ ngươi đâu. Nhưng trên tất cả hãy nhớ rằng, Chúa biết tất cả về ta, về mọi hoàn cảnh, mọi nhu cầu, mọi vết thương; vì thế ta có thể an nghỉ và tin tưởng nơi Chúa hoàn toàn.

Điểm này đưa chúng ta đến lý luận thứ ba, đó là chúng ta phải tập trung vào việc kiện toàn mối tương giao của chúng ta với Chúa với đúng nghĩa Chúa là Cha trên trời của mình. Chúng ta phải tập trung tư tưởng vào việc hiểu biết Chúa là Cha trên trời, vì Chúa Giê-xu dạy: Nhưng trước hết hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa. Chúa dường như bảo rằng: Các ngươi đừng bận tâm về các vấn đề cơm áo, nếu các ngươi có lo, thì nên lo về mối tương giao giữa các ngươi và Cha trên trời. Đó chính là điều nên quan tâm hơn cả, là điều nên tìm kiếm hơn cả.

Một lần nữa Chúa dùng từ ‘tìm kiếm’. Từ này có nghĩa là hết lòng, tích cực, sống về vấn đề đó. Chúa Giê-xu còn nói là ‘trước hết’. Trước hết hãy tìm kiếm…Trước hết đây nghĩa là, tổng quát, trên nguyên tắc, trên tất cả, ưu tiên nhất. Chúa Giê-xu lại nhắc đến câu Ngài đã nói, Chúa như bảo rằng: Các ngươi quan tâm về những sự việc này và đặt chúng lên hàng ưu tiên. Không nên làm như vậy. Điều các ngươi nên đặt ưu tiên là nước Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài. Đây là điều Chúa đã dạy trong bài cầu nguyện mẫu. Ta cần nhiều thứ trong đời, nhưng khi đến với Chúa, không nói ngay: Xin cho chúng con hôm nay lương thực đầy đủ, mà phải nói: Lạy Cha chúng con ở trên trời. Danh Cha được tôn thánh. Nước Cha mau đến. Ý Cha được nên ở đất như trời. Rồi mới xin Xin cho chúng con hôm nay đồ ăn đủ dùng. Nhưng trước hết – không phải tìm kiếm cơm áo mà là – phải tìm kiếm nước ĐCT và sự công chính của Ngài. Nói khác đi, ta phải đưa chính mình vào vị trí đó trong tâm trí, hồn linh và ước muốn. Điều này phải là ưu tiên tuyệt đối.

Chúa có ý nói gì khi Ngài bảo: Nhưng trước hết hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời? Chúa không bảo người nghe Chúa cách để trở thành môn đệ của Chúa, nhưng Chúa bảo họ cách sử sự cho ra người tin Chúa. Họ là những người đang ở trong nước Chúa, và vì họ đã ở trong rồi, họ phải tìm cho biết rõ hơn, nhiều hơn nữa.

Họ cần làm như Sứ đồ Phi-e-rơ dạy là: Hãy chắc chắn về sự kêu gọi và được lựa chọn của mình. Trong thực tế, có thể nói: vì là con của Cha trên trời, các ngươi cần tìm kiếm cho biết Cha rõ hơn nữa. Tác giả thư Hê-bơ-rơ diễn tả thật rõ ý nghĩa này: Vì kẻ nào đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài. (Hê-bơ-rơ 11:6). Trong nguyên văn câu này còn có thêm chữ chuyên lòng tìm kiếm Ngài. Phải chuyên lòng tìm Chúa. Nhiều người tin Chúa nhưng mất đi bao nhiêu phúc hạnh vì không để tâm trí và thì giờ chuyên tâm tìm kiếm Chúa. Cầu nguyện mỗi ngày và chuyên lòng tìm kiếm Chúa cho biết Chúa thật rõ và yêu Chúa thiết tha hơn là việc khác nhau.

Hơn nữa, hết lòng tìm kiếm nước ĐCT còn có nghĩa là chúng ta phải nghĩ nhiều về nước Chúa và mối tương giao với Chúa, nhất là về tương lai vĩnh cửu của mình. Sứ đồ Phao-lô đã triển khai ý này trong 2 Cô-rinh-tô 4:17,18 như sau: Vì nỗi khổ đau nhẹ nhàng, tạm thời sẽ đem lại cho chúng ta vinh quang rực rỡ muôn đời. Chúng ta chẳng tìm tòi những điều thấy được, nhưng chú tâm vào những điều không thấy được; vì điều thấy được chỉ là tạm thời, còn điều không thấy được là trường tồn bất diệt.

Nhưng trong câu này Chúa nói: Nhưng trước hết hãy tìm kiếm nước ĐCT và sự công chính của Ngài… Tại sao lại có sự công chính ở đây nữa?

Công chính đây là đời sống thánh thiện. Ta không những chỉ tìm kiếm nước Chúa trong nghĩa là đặt hết lòng quý mến của mình vào những việc trên trời, ta còn phải tích cực tìm sự thánh thiện nữa. Chúa đã dạy: Phước cho những kẻ đói khát sự công chính vì sẽ được no đủ. Người tin Chúa phải tìm đến công chính, tìm đến chỗ giống như Chúa. Tích cực tìm thánh khiết và càng ngày càng tăng trưởng trong ân sủng và trong sự thông biết Chúa. Đó là cách tăng cường đức tin của mình.

Nghĩa là, ta càng trở nên thánh thiện bao nhiêu, ta càng gần Chúa bấy nhiêu. Ta càng gần Chúa bao nhiêu đức tin ta càng lớn hơn bấy nhiêu. Đây chính là kinh nghiệm với Chúa. Khi nào một biến cố xảy ra, ta chạy đến với Chúa cầu nguyện, mới nhận thấy rằng những ngày qua, tuần qua, tháng qua, có khi cả năm qua, mình đã hờ hững với Chúa không chuyên tâm tìm kiếm mặt Chúa. Có lẽ cầu nguyện máy móc chiếu lệ thì có, nhưng bây giờ phải hết lòng, phải chuyên tâm mới được. Ta cảm thấy mình có lỗi và thiếu lòng tin nơi Chúa. Quy luật tâm linh là: Ta càng sống gần Chúa bao nhiêu ta càng ít quan tâm đến những sự việc thuộc trần gian này và lòng tin ta càng chắc chắn nơi Chúa hơn.

Như thế, nếu cần phải lo lắng một điều gì quan trọng và ưu tiên hơn cả, thì điều đó phải là tình trạng tâm linh của mình, việc gần Chúa và tương giao với Chúa của mình. Nếu bạn quan tâm về tương giao với Chúa hơn cả, thì các mối lo lắng trong đời sẽ tan biến đi, và vấn đề cơm áo không còn là ưu tư nữa.

Hãy đặt Chúa, vinh quang của Chúa, mối tương giao của bạn đối với Chúa, việc gần Chúa và sự sống thánh thiện làm trọng tâm của đời sống, bạn sẽ thấy lời hứa của Chúa Giê-xu sẽ thực hiện trong đời bạn, đó là Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ đáp ứng những nhu cầu của bạn nữa.

Cầu xin Chúa nhắc mỗi chúng ta luôn luôn các lời dạy của Chúa để cuộc đời mỗi chúng ta chứng nghiệm rằng lời Chúa là chân thật.

Nguyễn Sinh

Tăng Cường Đức Tin (1) Đọc Kinh thánh: Ma-thi-ơ 6:31-34 31Vì vậy, đừng lo lắng mà tự hỏi: ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ ‘Uống gì?...
30/04/2026

Tăng Cường Đức Tin (1)

Đọc Kinh thánh: Ma-thi-ơ 6:31-34

31Vì vậy, đừng lo lắng mà tự hỏi: ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ ‘Uống gì?’ ‘Mặc gì?’

32Vì tất cả những điều nầy các dân ngoại vẫn tìm kiếm, và Cha các con ở trên trời đã biết mọi nhu cầu của các con.

33Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa.

34Vậy, chớ lo lắng về ngày mai; vì ngày mai sẽ tự lo cho ngày mai. Sự nhọc nhằn ngày nào đủ cho ngày ấy.”

Suy niệm: Trong các câu này Chúa đưa ra phương pháp tích cực đối với tình trạng ít đức tin. Ta đã tìm hiểu ý nghĩa ‘ít đức tin’ là gì, nhưng như thế chưa đủ, vì mục đích của Chúa là ta phải có đức tin lớn hơn.

Chúa bắt đầu lời dạy của Chúa với: Vì vậy…, hay Ấy vậy… Nghĩa là với những căn bản này, các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? uống gì? mặc gì? Đây là phần nhắc lại lời giáo huấn căn bản.

Phần nhắc lại này Chúa dường như bảo rằng, không nên lo lắng mà cũng đừng nên có thói quên nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? uống gì? mặc gì? Không nên lo nghĩ mà cũng không nên nói ra. Rồi Chúa đưa ra lý luận mới: Vì mọi điều đó các dân ngoại vẫn thường tìm; vì Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi.

Trong bài này chúng ta sẽ nghiên cứu ba điểm chính, ba nguyên tắc mà nếu ta nắm vững, và hiểu rõ, ta sẽ đi đến chỗ có đức tin lớn hơn.

Lý luận chính của Chúa ở đây là: Chúng ta là người tin Chúa Giê-xu vì vậy chúng ta phải khác dân ngoại tức là những người không tin Chúa Giê-xu.

Nếu ta muốn tăng cường đức tin thì điều đầu tiên ta phải nhận ra rằng lo lắng về ăn uống, về áo quần và về cuộc sống này, là sống y hệt như những người không tin Chúa.

Chúa định nói gì trong một phát biểu như thế?

Chữ dân ngoại hàm ý những người không tin Chúa. Dân tộc Do-thái là dân tộc Chúa chọn lựa. Họ là những người có được lời truyền của Chúa và biết Chúa. Những người khác trên đời được gọi là dân ngoại. Như vậy chúng ta phải phân tích xem Chúa lý luận như thế nào?

Dân ngoại là những người không có mạc khải từ Chúa vì vậy không biết Chúa. Đây là điểm mà Kinh Thánh Cựu Ước nhấn mạnh nhiều, và phân biệt rõ dân Chúa với dân ngoại. Sứ đồ Phao-lô lý luận về điểm này trong thư Rô-ma 3:2 rằng: Lời phán của Chúa đã truyền cho họ. Chúa đã mạc khải đặc biệt chính Ngài cho dân tộc Do-thái, không những chỉ qua việc gọi Áp-ra-ham và các cá nhân khác, nhưng chủ yếu là qua việc ban luật pháp và những lời dạy truyền của các tiên tri.

Dân ngoại hoàn toàn không biết gì về những điều đó; họ cũng không được mạc khải đặc biệt như vậy, và cũng không biết Chúa.

Dân ngoại không có Kinh Thánh Cựu Ước và vì thế, không có cách nào để biết Chúa cả. Đó là những điểm chính về dân ngoại, họ không biết một tí gì về Chúa cả, họ sống trong thế gian này không có Chúa.

Chúng ta có thể đi xa hơn nữa mà nói rằng, dân ngoại không biết gì về mạc khải về Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-xu và cũng không biết gì về kế hoạch cứu rỗi nhân loại. Họ hoàn toàn không biết quan điểm về sự sống theo như Kinh-thánh dạy. Họ không biết rằng Đức Chúa Trời thương yêu nhân loại đến nỗi đã ban cho Con duy nhất của Ngài, để ai tin nhận Con đó sẽ không bị hư vong, mà được sự sống vĩnh hằng.

Dân ngoại không biết gì về những lời hứa rất quý rất lớn hay là về những lời thề ước mà Chúa đã ban cho con dân Chúa trong trần gian này. Dân ngoại không biết và chưa bao giờ nhận được những điều ấy cả. Họ sống trong cõi tăm tối thật sự về sự sống trong thế gian và làm thế nào để sinh tồn, cũng như số phận đời đời của họ. Tầm nhìn của họ về cuộc đời hoàn toàn bị đóng khung trong tư tưởng của họ, họ thiếu hẳn thứ ánh sáng từ trên cao ban xuống.

Thường người đời có hai quan điểm chính.

Một số người tin rằng mọi việc trong đời là do ngẫu nhiên tất cả. Quan điểm này có khi gọi là Lý thuyết về sự Ngẫu Nhiên, dạy rằng mọi sự việc xảy ra đều không có nhịp độ hay lý do nào cả, và ta không thể nào biết điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Đó là chủ trương của những người như Tiến Sĩ Julian Huxley, cho rằng cái gì cũng là ngẫu nhiên và bất ngờ xảy ra cả. Những người như thế cho rằng cuộc đời không có một mục đích nào cả. Không có khuôn mẫu, thứ tự hay một sự sắp xếp nào; tất cả đều là tình cờ. Quan điểm này rất xưa nhưng vẫn còn được người thời nay tin nhận.

Có thể nói nửa nhân loại có quan điểm này và quan điểm ấy ảnh hưởng đến toàn bộ thái độ của họ đối với bất cứ điều gì xảy ra.

Quan điểm thứ hai gọi là định mệnh, hoàn toàn ngược lại với quan điểm ngẫu nhiên. Quan điểm này dạy rằng, cái gì phải xảy ra thì xảy ra.

Dù ta có nói hay làm gì chăng nữa, việc vẫn xảy ra. Vì vậy tranh đấu hay cố gắng là ngu dại. Ta cứ sống và tin rằng sự việc sẽ không đến nỗi tai hại lắm đối với mình đâu, rồi ra ta sẽ có một cuộc đời dễ chịu thoải mái trong trần gian này.

Định mệnh thuyết dạy rằng, ta không thể hành động gì cả về đời sống, vì có những thế lực và những yếu tố kiểm soát ta không có cách nào thoát ra được, và giữ chặt ta trong vòng tay của một thuyết định mệnh. Như vậy không có mục đích nào trong tư duy hay lo lắng. Nhưng định mệnh thuyết cũng dẫn đến lo lắng như thường, vì những người như thế luôn luôn lo không biết có gì sẽ xảy ra.

Như vậy ngẫu nhiên và định mệnh là hai quan điểm chính của dân ngoại, hay những người không tin Chúa. Ta cần nắm vững hai quan điểm đó vì đôi khi người tin Chúa cũng vô tình rơi vào một trong hai quan điểm này mà không hay.

Người tin Chúa ngược lại, tin lời dạy của Kinh Thánh, nhất là qua bài giảng trên núi của Chúa Giê-xu, về một giáo lý gọi là ‘chắc chắn’.

Giáo lý này dạy rằng: Đời sống không chế ngự bằng nhu cầu mù lòa, nhưng một số sự việc rất chắc chắn vì chúng ta sống trong tay của Đức Chúa Trời vĩnh hằng.

Như thế, nếu bạn tin Chúa, bạn sẽ đặt giáo lý chắc chắn lên trên quan điểm ngẫu nhiên và định mệnh. Có những khác biệt rất quan trọng giữa các quan điểm này — quan điểm của người tin Chúa và quan điểm của người ngoài Chúa. Chúa Giê-xu nói rằng, nếu ta sống một cuộc đời đầy bất an và lo âu, tâm linh ta thực sự đã chết và đang theo quan điểm sống của người ngoài Chúa, hay dân ngoại.

Quan điểm căn bản của ta như thế nào về cuộc đời trên trần gian này, sẽ định ra cách ta sống và chế ngự toàn bộ thái độ sống của ta.

Người ta bảo rằng: ‘Nghĩ sao sống vậy’. Ta có thể quan sát lối sống và cách một người phản ứng đối với các sự việc xảy ra chung quanh mà biết được triết lý sống của người ấy. Chính vì vậy mà trong những cơn khủng hoảng, người ta mới nhận rõ bản lĩnh của mỗi người.

Khi một người đã có quan điểm về đời sống trần gian này như người ngoài Chúa, thì người ấy cũng sẽ có quan điểm khác về đời sau. Quan điểm của người ngoài Chúa về đời sau là một biên cương đầy bóng tối. Quan điểm này phản ánh qua tất cả các chuyện thần thoại của các dân tộc. Cái gì cũng không chắc chắn cả. Nếu có quan điểm về đời sau như vậy, thì đời này là tất cả đối với người ấy, và sẽ tận dụng cuộc đời này vì đó là cuộc đời duy nhất mà người ấy biết. Hơn nữa, người ấy hoặc là sẽ cố gắng tiên đoán chuyện ngẫu nhiên xẩy ra hay là cố làm cho quan điểm về định mệnh lánh xa mình.

Người ấy sẽ nói: ta phải tận dụng đời sống vì ta có biết chuyện gì sẽ xẩy ra đâu. Vì vậy triết lý sống của người ấy sẽ là ‘Hãy ăn uống, và hưởng thụ khoái lạc.’ Đó chính là lối sống phổ thông ngày nay chung quanh ta. Chúa Giê-xu tóm tắt là: Đó là điều dân ngoại vẫn thường tìm. Chữ ‘tìm’ ở đây rất đáng suy nghĩ. Đây là hành động cố gắng, tích cực, tiếp tục, và thực sự sống như thế.

Nhưng cũng qua tất cả những điều này, ta đến một câu hỏi: Chúng ta có sống như vậy hay không? Chúa dạy, nếu tất cả những điều đó là ưu tiên trong đời sống ta và nếu chúng chế ngự cuộc đời và tư duy của chúng ta, thì chúng ta có hơn gì những người chưa tin Chúa hay không biết Chúa.

Chúng ta cũng đời như tâm trí của người đời. Nhiều người ngày nay sống rất là đời. Nếu nói về sự cứu rỗi thì người ấy trả lời rất chính xác, nhưng nếu ta nghe người ấy nói về đời sống trên đất này, ta sẽ nhận ra là người ấy đang có triết lý của người ngoài Chúa. Vì người ấy lo lắng về ăn uống, luôn luôn nói về tiền của, địa vị và những gì mình sở hữu. Những thứ này thực sự đã chế ngự người ấy. Đó là theo như dân ngoại, vì người tin Chúa không bị những thứ này khống chế. Người tin Chúa thực sự không vui hay không buồn vì những thứ này, vì đó chỉ là điều kiện sống.

Đây là một phương cách rất tốt để gia tăng đức tin của chúng ta và giới thiệu chúng ta đến quan niệm của Kinh-thánh về cuộc đời đức tin.

Dân Chúa, con cái của Chúa là phải sống cuộc đời đức tin; họ phải sống trong ánh sáng của đức tin mà họ tuyên xưng. Câu hỏi đặt ra là: Tôi là người tin Chúa, có đối diện với các việc xảy ra cho tôi trong thế gian này như người không tin Chúa hay không?

Khi những việc ấy xảy ra cho tôi, khi những khó khăn liên quan đến cơm áo hay các quan hệ trong đời, tôi đối xử như thế nào? Tôi có phản ứng ra sao?

Phản ứng của tôi sẽ giống y như người không tin Chúa chăng? Trong một cuộc chiến tranh chẳng hạn, tôi có phản ứng ra sao? Còn đau ốm, bệnh tật, mất mát thì sao?

Nguyễn Sinh

Ít Đức Tin (2)Đọc Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 6:30-34 30Vậy, hỡi những kẻ ít đức tin kia, nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn sống, ...
29/04/2026

Ít Đức Tin (2)

Đọc Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 6:30-34

30Vậy, hỡi những kẻ ít đức tin kia, nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn sống, mai bị ném vào lò, mà Đức Chúa Trời còn cho chúng mặc đẹp như thế, huống chi là các con?

31Vì vậy, đừng lo lắng mà tự hỏi: ‘Chúng ta sẽ ăn gì?’ ‘Uống gì?’ ‘Mặc gì?’

32Vì tất cả những điều nầy các dân ngoại vẫn tìm kiếm, và Cha các con ở trên trời đã biết mọi nhu cầu của các con.

33Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa.

34Vậy, chớ lo lắng về ngày mai; vì ngày mai sẽ tự lo cho ngày mai. Sự nhọc nhằn ngày nào đủ cho ngày ấy.”

Suy niệm: Bài trước chúng ta đã định nghĩa rõ như thế nào là Ít Đức Tin, hay là Đức Tin Nhỏ. Xin nhắc lại: Đức Tin Nhỏ là loại đức tin để được cứu rỗi. Loại đức tin này ngừng lại tại đó, không phát triển thêm và cũng không tiến vào những kinh nghiệm hưởng trọn các lời hứa của Chúa trong Kinh-thánh.

Chúng ta đã nói đến Ít Đức Tin hay Đức Tin Nhỏ một cách tổng quát. Nay xin đi vào chi tiết và nhìn theo khía cạnh phân tích tỉ mỉ hơn. Chúng ta phải làm như vậy mới có thể áp dụng vào thực tế, vì đề tài này là để thực dụng chứ không phải chỉ để suy niệm mà thôi.

Không có gì tai hại hơn là coi Phúc Âm hay lời dạy của Chúa Giê-xu chỉ là những gì ta suy niệm khi ở nhà thờ hay là khi ta dành thì giờ nghiên cứu. Không, lời dạy của Chúa là để áp dụng vào cả cuộc đời ta.

Ít đức tin trước tiên có nghĩa là ta bị hoàn cảnh chế ngự thay vì ta làm chủ hoàn cảnh. Hình ảnh này quá rõ rệt, đó là những người bị đời sống chi phối. Những người ấy ngồi đó tuyệt vọng vì một đám mây mù lo lắng về lương thực, nước uống và áo quần cũng như nhiều thứ khác vây phủ lấy mình. Những điều lo lắng này đè nặng lên họ và họ trở thành nạn nhân. Đó là hình ảnh Chúa nêu lên, và chúng ta thấy cho đến ngày nay vẫn đúng. Khi nào có các biến cố xẩy ra, ta thường bị chúng làm cho khó chịu khổ sở. Nhưng hình ảnh của một người tin Chúa nêu trong Kinh Thánh là phải làm chủ hoàn cảnh. Người ấy còn phải vui mừng trong thử thách nữa chứ không phải chỉ đứng thẳng dậy với một thái độ chịu đựng can đảm mà thôi. Người ấy không chịu nhường chỗ hay than vãn; người ấy cũng không có thái độ gọi là cắn răng mà chịu. Không, người ấy phải vui ngay trong nghịch cảnh. Chỉ những ai có đức tin thật mới có thể nhìn đời theo kiểu này, và có thể lên đến mức sống cao như vậy. Nhưng theo lời dạy của Chúa, thái độ này người tin Chúa thực hiện được.

Tại sao người ít đức tin để cho những việc đời làm chủ và nhận mình chìm xuống? Trả lời cho câu hỏi này là: theo một phương diện, đức tin ít có nan đề là không suy nghĩ. Nói khác đi, ta phải có toàn bộ ý niệm về đức tin thật là chính xác. Đức tin theo Chúa Giê-xu dạy trong phần này chính là suy nghĩ, tư duy; và nan đề chính của người ít đức tin là không chịu suy nghĩ. Người ấy để cho hoàn cảnh hành hạ mình. Đó là thảm kịch của đời sống. Đời sống đến với chúng ta như một người cầm cái chày vồ và đập vào đầu chúng ta, đến nỗi chúng ta không còn khả năng suy nghĩ, chúng ta bất lực và bị thua bại. Cách để thắng hoàn cảnh, theo Chúa Giê-xu là suy nghĩ. Suy nghĩ đây cũng không phải là suy nghĩ thường, nhưng là dành nhiều thì giờ nghiên cứu lời dạy của Chúa với quan sát và rút ra những bài học.

Kinh-thánh rất là logic. Chúng ta đừng bao giờ coi đức tin như là một cái gì hoàn toàn huyền bí. Chúng ta không ngồi yên trên ghế chờ những chuyện lạ xảy ra cho mình. Đó không phải là đức tin trong Chúa. Đức tin chính yếu là tư duy. Hãy nhìn những con chim ngoài kia, hãy nghĩ về chúng và rút ra những kết luận về thân phận mình. Hãy nhìn hoa cỏ trên đồng nội, hãy chiêm nghiệm.

Nan đề của nhiều người là họ không suy nghĩ. Thay vì suy nghĩ, họ đặt câu hỏi: Chuyện gì sẽ xảy ra cho tôi đây? Tôi phải làm gì đây? Đó là thiếu suy nghĩ; là đầu hàng, là thua. Chúa dạy chúng ta là phải suy nghĩ, và suy nghĩ theo kiểu Chúa dạy. Đó chính là tinh chất của đức tin.

Đức tin có thể định nghĩa lại là: Nhấn mạnh vào suy nghĩ khi mọi việc dường như chỉ chực đánh ngã người ấy. Nan đề của người ít đức tin là thay vì kiểm soát tư tưởng, tư tưởng lại bị những thứ gì kiểm soát và người ấy cứ đi vòng vo mãi không ngừng. Đó chính là lo lắng ưu sầu. Mỗi đêm khi bạn nằm hàng mấy tiếng đồng hồ không ngủ được, tôi có thể biết rõ bạn sẽ làm gì, bạn đi vòng, đi vòng mãi trong những nỗi lo lắng không lối thoát của mình. Bạn cứ trở đi trở lại một số các chi tiết đau thương, khó chịu về một việc nào hay người nào đó. Đó không phải là suy nghĩ mà là thiếu suy nghĩ, hay không suy nghĩ. Tức là để cho một việc nào, một người nào chế ngự tâm trí của mình và bị dẫn đến một tình trạng khốn khổ, chán nản gọi là lo lắng.

Như vậy ít đức tin là không chịu suy nghĩ hay là để cho đời sống làm chủ tư tưởng của mình thay vì suy nghĩ về hoàn cảnh cho thật chính xác.

Ít đức tin còn có thể mô tả là không nhận lấy những lời dạy trong Kinh Thánh ở giá trị bề mặt và tin những lời ấy hoàn toàn. Người ít đức tin là người bỗng nhiên thấy mình gặp khó khăn và bị hoàn cảnh thử thách. Người ấy phải làm sao đây?

Người ấy nên trở về với lời Kinh Thánh và tự nhủ rằng: Ta phải nhận lời dạy của Chúa theo đúng nghĩa của nó. Tất cả con người tự nhiên bên trong chúng ta và ma quỷ bên ngoài chúng ta đều chỉ muốn ngăn cản chúng ta làm điều này. Chúng ta nghĩ rằng những lời dạy đó là dành cho các môn đệ của Chúa hai nghìn năm về trước, chứ không phải dạy chúng ta ngày nay, vì thời đại đã thay đổi nhiều. Nhưng đó là những tư tưởng sai lạc.

Khi đọc Kinh Thánh, ta phải tâm niệm rằng: Mọi lời tôi đọc hôm nay là nói trực tiếp cho tôi; những gì Chúa nói cho người dòng Biệt-lập cũng là nói cho tôi; vì có những điều trong tôi tương đương với những lỗi lầm của người Biệt-lập đời xưa và xếp hạng tôi chung với hạng người đạo đức giả. Tất cả những lời hứa trong Kinh Thánh cũng là dành cho tôi. Chúa không thay đổi; hai nghìn năm qua, Chúa vẫn vậy và nguyên tắc của Chúa vẫn tuyệt đối và vĩnh hằng. Tôi phải cầm Kinh Thánh và tự nhắc mình như vậy. Tôi đọc và nhận trực tiếp cho chính mình, tôi không gạt bỏ. Ít đức tin là không chịu nhận ra lời dạy của Kinh Thánh cho riêng mình.

Chúng ta đi thêm bước nữa thực tế hơn. Ít đức tin thực sự nghĩa là không nhận ra phần áp dụng của việc được cứu rỗi, và lập trường do từ cứu rỗi đưa đến. Đó chính là điều Chúa biện luận ở đây. Một nửa số khó khăn của chúng ta trong đời là do sự việc chúng ta không nhận ra rõ những áp dụng của giáo lý cứu rỗi mà mình tin. Lý luận này được đề cập đến trong mỗi lá thư trong Kinh Tân Ước.

Trước tiên là phần tuyên ngôn về giáo lý, mục đích nhắc ta nhớ rõ mình là ai, và khi tin Chúa, mình là người nào. Sau đó là phần thực hành, thường là rút ra từ phần đầu. Nghĩa là nêu lên một nguyên tắc rồi nói, do đó… đây chính là cách Chúa áp dụng trong phân đoạn Kinh Thánh này. Chúng ta lo lắng về thức ăn và áo quần. Nan đề chính là chúng ta không nhận ra rằng mình là con cái của Cha trên trời. Nếu nhận thức như vậy chúng ta sẽ không bao giờ lo lắng nữa. Nếu chúng ta chỉ có một ý niệm mờ nhạt nào đó về mục đích của Chúa cho cuộc đời mỗi chúng ta, thì lo lắng không thể nào xảy ra được nữa.

Như trường hợp sứ đồ Phao-lô cầu nguyện cho Hội Thánh Ê-phê-sô. Ông bảo họ rằng ông cầu nguyện cho mắt tri thức của họ mở ra, để họ có thể biết hi vọng của người Chúa đã lựa chọn và cơ nghiệp vinh quang phong phú Ngài dành cho con cái Ngài. Cầu xin Đức Chúa Trời cho anh em được biết quyền năng vô cùng lớn lao của Ngài đang tác động trong chúng ta, là người tin nhận Ngài. Như thế ta thấy việc biết và hiểu rõ quan trọng như thế nào. Thư tín của Phao-lô thường đặt nặng vấn đề này.

Nan đề của người tin Chúa là không nhận thức mình là con cái của Chúa, và không thấy các mục đích của Chúa dành cho cuộc đời mình. Ta đã thấy Chúa so sánh ta khác với hoa cỏ. Hoa cỏ nay còn ngoài đồng, nhưng ngày mai đã làm chất để đốt. Còn con cái Chúa đã được định cho vinh quang. Tất cả những mục đích và lời hứa đều dành cho chúng ta và đã được định cho chúng ta, và việc ta cần làm là chỉ nhận thức và sống đúng trong tư cách con của Chúa là đủ. Chừng nào ta bừng tỉnh, nhận ra mình là con của Chúa thì lo lắng của đời ta sẽ tan biến ngay.

Sứ đồ Phao-lô lý luận như thế này: Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao?

Ai sẽ kiện kẻ lựa chọn của Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời là Đấng xưng công bình những kẻ ấy. Ai sẽ lên án họ ư? Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng đã chết, và cũng đã sống lại nữa, Ngài đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời, cầu nguyện thế cho chúng ta. (Rô-ma 8:32-34)

Chúng ta có thể gặp các nan đề, khó khăn, buồn bực, nhưng trong mọi sự đó, chúng ta sẽ nhờ Đấng yêu thương mình mà thắng hơn bội phần. Như thế điều căn bản nhất là nhận thức mình là con của Cha trên trời.

Ta có thể nói cách khác. Chúng ta phải nhận Chúa là Cha trên trời của mình. Đây cũng là một điều mà người tin Chúa chậm nhận ra. Chúng ta tin Chúa, nhưng vẫn khó nhận ra Chúa là ai, mặc dầu mở miệng vẫn nói lạy Cha. Chúa Giê-xu từng nói: Cha ta và Cha các ngươi. Đức Chúa Trời đã thành Cha của chúng ta nhờ Chúa Giê-xu. Chúng ta cần phải học biết gì về Cha trên trời? Sau đây là một vài điểm quan trọng:

Trước tiên, ta phải nghĩ đến các mục đích không thay đổi của Chúa dành cho con cái Ngài. Con cái của Chúa đã có tên ghi trong sách Sự Sống của Chiên Con từ trước khi sáng lập thế gian. Chúng ta đã được chọn từ trước khi lập nền thế gian. Mục đích của Chúa dành cho chúng ta không biến chuyển và thay đổi, tức là đưa chúng ta vào cõi vĩnh hằng phúc hạnh. Điều này được nhắc lại nhiều lần trong Kinh-thánh theo cách nói khác nhau, như: Những người được chọn theo sự biết trước của Chúa.; được biệt riêng ra cho Chúa Cứu Thế; được thánh hóa, và được Thánh Linh biệt riêng ra. v.v. Khi người tin Chúa tin những điều như vậy, họ có thể đối diện với cuộc đời trần gian này một cách hoàn toàn khác. Đây chính là bí quyết của vô số đời sống người tin Chúa mà người đời không sao hiểu được.

Thứ hai là hãy nghĩ đến tình thương của Chúa. Thảm kịch của đời sống là chúng ta chưa biết đủ về tình thương của Chúa. Phao-lô cầu nguyện cho các tín hữu tại Ê-phê-sô biết được tình thương của Chúa. Nếu mỗi chúng ta biết rõ tình thương của Chúa và an nghỉ trong tình thương đó, toàn thể cuộc đời chúng ta sẽ biến đổi. Tình thương đó có thể thấy dễ dàng khi ta nhìn qua việc Ngài đã sai Chúa Giê-xu vào trần gian cứu chúng ta.

Thứ ba là ta phải nghĩ đến quan tâm của Chúa đối với chúng ta. Đây là lý luận của Chúa Giê-xu: Nếu Chúa quan tâm về loài chim nhỏ bé vô giá trị kia, thì Ngài quan tâm đến chúng ta nhiều hơn đến mực nào? Một chỗ khác trong Phúc âm ghi: Chúa Giê-xu nói: Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi. Thế mà chúng ta vẫn lo đủ thứ. Nếu nhận thức rằng Chúa quan tâm đến ta rất nhiều, Ngài biết mọi sự việc của đời ta, cả đến những chi tiết nhỏ nhất trong ta, chắc ta sẽ sống vui hơn và an bình hơn.

Thứ tư là nghĩ đến quyền năng của Chúa. Cha trên trời là ai? Chính là Chúa sáng tạo vũ trụ vạn vật này. Ngài cũng là Đấng duy trì mọi vật. Chúa chế ngự kiểm soát tất cả. Khả năng của Chúa không giới hạn. Khi ta suy niệm những điều này, ta nhớ đến lời Thi Thiên nói rằng: Hãy yên lặng và nhận biết rằng ta là Chân Thần. Chữ yên lặng ở đây có nghĩa là: Hãy từ bỏ tất cả những ý nghĩ sai lầm và nhận thức rằng ta là Đức Chúa Trời. Đây là lời Chúa cho ta ngày nay.

Ta hãy dẹp bỏ những tiếng ồn ào gây rối loạn trong lòng mình, và hãy để Chúa vĩ đại làm chủ, an bình sẽ đến với ta. Ta cũng nên nhớ rằng quyền năng của Chúa hoạt động, thi thố vì chúng ta. Chúng ta nên nhớ rằng: Quyền năng vô cùng lớn lao của Chúa đang tác động trong chúng ta là người tin Chúa. Do quyền năng phi thường ấy… (Ê-phê-sô 1:19) Ngài có thể thực hiện mọi điều vượt quá mức chúng ta cầu xin và mong ước. (Ê-phê-sô 1:20).

Đọc những câu này ta có thấy lo lắng là vô lý không? Lo lắng chỉ có nghĩa là ta không chịu suy nghĩ, không chịu đọc Kinh Thánh, hay có đọc cũng chỉ cho có lệ, hoặc là có thành kiến nào đó, chỉ hiểu theo nghĩa bóng chứ không thấy lời Chúa là xác thực.

Như vậy, ít đức tin chính là do việc không áp dụng những gì mình biết và chủ trương tin nhận vào các hoàn cảnh và chi tiết của đời sống. Câu chuyện Chúa ngủ trên thuyền trong cơn bão ngày xưa nhắc ta về việc áp dụng này. Các môn đệ lại đánh thức Chúa, bảo rằng: Thầy không lo chúng ta chết sao?

Chúa Giê-xu trả lời làm họ ngạc nhiên: Đức tin các ngươi đâu?

Chúa dường như bảo: Các ngươi thường có đức tin, nhưng sao không áp dụng vào thực tế, đức tin đâu?

Như thế nói là mình có đức tin không có nghĩa gì cả, phải áp dụng đức tin, phải thấy đức tin hiển hiện trong bất cứ lúc nào.

Chỉ có những người yếu đuối mới ngừng lại ở chỗ đức tin được cứu rỗi và khi gặp khó khăn, bối rối lo lắng.

Cầu xin Chúa giúp chúng ta sống với đức tin, tiến bước trong hiểu biết về Chúa, vì như vậy cuộc đời mới thật sự an nghỉ trong Chúa.

Nguyễn Sinh

Address

Số 02 Ngõ Trạm, Hàng Bông, Hoàn Kiếm
Hanoi
1000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Miền Bắc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Miền Bắc:

Share