Nhất Tâm Hướng Phật, Ánh Sáng Bồ Đề

Nhất Tâm Hướng Phật, Ánh Sáng Bồ Đề Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Nhất Tâm Hướng Phật, Ánh Sáng Bồ Đề, Hanoi.
(5)

Lắng nghe chánh pháp giúp quý vị thêm nhiều an lạc, hạnh phúc và quý phật tử hãy chia sẻ video thêm cho gia đình bạn bè và những người xung quanh được an lạc thấm nhuần phật pháp. * Quý phật tử LIKE trang ĐỂ ĐƯỢC LẮNG NGHE THÊM NHIỀU VIDEO MỚI NHẤT.
* Lắng nghe chánh pháp giúp quý vị thêm nhiều an lạc, hạnh phúc và quý phật tử hãy chia sẻ video thêm cho gia đình bạn bè và những người xung quanh được an lạc thấm nhuần phật pháp.
* Phật pháp là cần được chia sẻ rộng rãi giúp quý phật tử thêm nhiều an lạc, hạnh phúc. Lợi ích khi nghe phật pháp
– Được nghe điều chưa từng nghe.
– Làm tỏ rõ những điều chúng ta đã từng nghe.
– Đoạn trừ nghi.
– Làm tri kiến được chân chánh.
– Nghe pháp là suối nguồn của sự an lạc.

**Chú Tiểu An Lạc:**Thưa thầy, con thấy ngày nay gia đình nào cũng có điện thoại, mạng xã hội, gọi video rất dễ dàng. Nh...
27/08/2026

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thưa thầy, con thấy ngày nay gia đình nào cũng có điện thoại, mạng xã hội, gọi video rất dễ dàng. Nhưng lạ thay, nhiều người sống chung một nhà mà lại ít nói chuyện với nhau. Vì sao vậy thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Bởi vì con người hiện đại có nhiều phương tiện để kết nối, nhưng lại thiếu sự hiện diện thật sự dành cho nhau.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thầy nói “sự hiện diện thật sự” là sao ạ?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Là khi con ngồi bên một người nhưng tâm con cũng ở bên người ấy. Không vừa ăn cơm vừa nhìn điện thoại, không vừa nghe cha mẹ nói vừa trả lời tin nhắn. Có mặt bằng thân mà vắng mặt bằng tâm thì vẫn là xa cách.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Con thấy điều này đúng thật. Có những gia đình cùng ngồi ăn cơm nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đó là một ví dụ rất rõ. Cơm vẫn nóng, cả nhà vẫn ngồi cạnh nhau, nhưng tâm mỗi người lại ở một nơi khác.

Muốn gia đình gần nhau hơn, đôi khi không cần làm điều gì lớn lao. Chỉ cần mỗi ngày dành một khoảng thời gian ngắn để thật sự trò chuyện với nhau.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Ví dụ như thế nào hả thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Ví dụ, sau bữa cơm tối, cả nhà thống nhất dành 20 phút không dùng điện thoại. Cha hỏi con: “Hôm nay ở trường con có chuyện gì vui không?” Mẹ hỏi: “Công việc hôm nay của con có mệt không?” Con cái cũng hỏi cha mẹ: “Hôm nay bố mẹ có khỏe không?”

Những câu hỏi rất đơn giản, nhưng nếu được nói bằng sự quan tâm chân thành, nó có thể kéo mọi người lại gần nhau.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Nhưng nếu các thành viên đã quen ít nói chuyện thì phải làm sao ạ?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đừng vội trách móc. Hãy bắt đầu từ chính mình.

Nếu con muốn cha mẹ nói chuyện với con, trước tiên con hãy học cách lắng nghe cha mẹ. Nếu muốn con cái chia sẻ, cha mẹ cũng cần bớt phán xét.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thầy có thể cho con một ví dụ không?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Có một người con đi làm xa, lâu ngày trở về nhà. Người mẹ hỏi:

“Công việc dạo này thế nào?”

Người con trả lời:

“Con mệt lắm mẹ ạ.”

Nếu người mẹ lập tức nói: “Mệt gì mà mệt, ngày xưa mẹ làm việc còn cực hơn con nhiều.”

Thì người con có thể sẽ im lặng.

Nhưng nếu mẹ nói:

“Vậy à, con kể mẹ nghe xem. Có chuyện gì làm con mệt?”

Thì người con sẽ cảm nhận được rằng mẹ đang muốn hiểu mình, chứ không phải phán xét mình.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Chỉ thay đổi một câu nói thôi mà đã khác rất nhiều rồi thầy.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đúng vậy. Trong gia đình, nhiều khi chúng ta không thiếu tình thương, chỉ thiếu cách thể hiện tình thương.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thưa thầy, còn những gia đình thường xuyên cãi nhau thì sao?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Khi tranh luận, điều quan trọng không phải là tìm người thắng, mà là giữ được tình thân.

Ví dụ vợ chồng bất đồng chuyện tiền bạc. Nếu một người nói: “Anh lúc nào cũng sai!”, người kia sẽ lập tức phòng thủ.

Nhưng nếu nói: “Em đang lo chuyện này, chúng ta cùng tìm cách giải quyết nhé”, cuộc trò chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Có nghĩa là mình nên nói về vấn đề, chứ đừng tấn công con người?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Con hiểu rất đúng.

Đừng biến một lỗi lầm thành lời kết luận về cả một con người.

Đừng nói: “Con là đứa vô trách nhiệm.”

Hãy nói: “Việc này con chưa làm tốt, lần sau chúng ta cùng sửa.”

Một câu làm người khác tổn thương. Một câu lại mở ra cơ hội để người ấy thay đổi.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thầy ơi, trong thời đại mạng xã hội, có phải điện thoại là nguyên nhân khiến gia đình xa cách không?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Điện thoại không có lỗi, con người sử dụng nó thế nào mới quan trọng.

Điện thoại có thể đưa người ở xa đến gần nhau, nhưng cũng có thể khiến người ngồi ngay cạnh nhau trở thành xa lạ.

Hãy dùng công nghệ để kết nối, chứ đừng để công nghệ thay thế tình thân.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Vậy gia đình có thể làm gì mỗi ngày để giữ sự gắn kết hả thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Có thể bắt đầu bằng năm việc rất đơn giản.

Thứ nhất, cùng ăn với nhau khi có thể.

Thứ hai, dành thời gian trò chuyện mà không cầm điện thoại.

Thứ ba, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi với người thân.

Thứ tư, cùng nhau làm một việc nhỏ như nấu ăn, đi bộ, chăm cây hoặc dọn dẹp nhà cửa.

Thứ năm, khi có mâu thuẫn, đừng để sự im lặng kéo dài quá lâu. Hãy chủ động ngồi xuống và nói chuyện bằng tâm bình tĩnh.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Con thấy điều khó nhất có lẽ là nói lời xin lỗi.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đúng. Vì cái tôi thường khiến con người nghĩ rằng: “Tại sao tôi phải xin lỗi trước?”

Nhưng trong gia đình, xin lỗi không phải là thua. Xin lỗi là chọn tình thương thay vì chọn hơn thua.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Nếu cha mẹ và con cái đã từng làm tổn thương nhau rất nhiều thì có còn hàn gắn được không thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Chỉ cần còn thương nhau thì vẫn còn cơ hội.

Nhưng hàn gắn không phải chỉ nói: “Thôi bỏ qua đi.” Mà phải thay đổi cách sống từng ngày.

Một người con từng vô tâm có thể bắt đầu bằng việc gọi điện hỏi thăm cha mẹ. Một người cha từng nóng giận có thể học cách lắng nghe con. Một người mẹ từng quá kỳ vọng có thể học cách tôn trọng lựa chọn của con.

Mỗi người thay đổi một chút, khoảng cách trong gia đình sẽ dần thu hẹp.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thưa thầy, con hiểu rồi. Gia đình không cần phải lúc nào cũng hoàn hảo. Chỉ cần mọi người còn muốn lắng nghe, còn muốn hiểu và còn muốn thương nhau.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đúng vậy, An Lạc.

Gia đình là nơi con người tìm về sau những mệt mỏi của cuộc đời. Vì thế, đừng để người thân chỉ sống cùng một mái nhà mà lại sống trong những thế giới riêng biệt.

Có khi cha mẹ không cần con mua món quà đắt tiền. Họ chỉ cần con ngồi xuống hỏi một câu: **“Hôm nay bố mẹ có khỏe không?”**

Có khi con cái không cần cha mẹ giải quyết mọi vấn đề. Chúng chỉ cần nghe một câu: **“Bố mẹ hiểu cảm xúc của con.”**

**Chú Tiểu An Lạc:**
Nam Mô A Di Đà Phật. Vậy muốn gia đình hạnh phúc, trước hết mỗi người phải học cách trở về với nhau bằng sự lắng nghe và yêu thương.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Nam Mô A Di Đà Phật.

Con nhớ nhé, **khoảng cách lớn nhất trong gia đình không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách giữa những trái tim không còn chịu lắng nghe nhau.**

Muốn gia đình gần nhau, đừng chỉ hỏi: “Mọi người có ở nhà không?”
Hãy hỏi: **“Tâm mình đã thật sự có mặt cho nhau chưa?”**

**Chú Tiểu An Lạc:**Thưa thầy, con thấy người sống ngoài đời ngày nào cũng bận rộn kiếm tiền, lo gia đình, công việc. Cò...
26/08/2026

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thưa thầy, con thấy người sống ngoài đời ngày nào cũng bận rộn kiếm tiền, lo gia đình, công việc. Còn người đi tu thì sống trong chùa, tụng kinh, niệm Phật. Vậy cuộc sống nào dễ hơn hả thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Không có cuộc sống nào hoàn toàn dễ đâu con. Người đời có cái khổ của người đời, người tu có cái khó của người tu. Quan trọng là mình có biết nhìn lại tâm mình hay không.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thầy cho con một ví dụ được không ạ?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Ví dụ một người ngoài đời đi làm, bị cấp trên trách mắng. Nếu tâm chưa vững, người ấy có thể nổi sân, về nhà lại trút giận lên vợ con. Một chuyện nhỏ nhưng vì không biết giữ tâm nên khổ kéo dài cả ngày.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Còn người tu thì sao thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Người tu cũng có thể gặp chuyện không vừa ý. Chẳng hạn, con đang quét sân mà một huynh đệ làm bẩn lại. Nếu con nghĩ: “Mình vừa quét xong mà sao người này lại làm bẩn?”, con sẽ sinh bực bội. Như vậy dù ở trong chùa, tâm vẫn chưa được an.

**Chú Tiểu An Lạc:**
À, vậy không phải cứ vào chùa là hết phiền não phải không thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đúng vậy. Vào chùa chỉ là thay đổi môi trường sống. Còn muốn chuyển hóa phiền não thì phải thay đổi chính mình.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Vậy người sống ngoài đời có thể tu không ạ?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đương nhiên là có. Một người mẹ chăm con, nếu biết nhẫn nại, không sân giận, biết yêu thương và tha thứ, đó cũng là tu. Một người làm ăn chân chính, không lừa gạt người khác, biết bố thí và giúp đỡ người khó khăn, đó cũng là tu.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thế còn người đi tu thì cần làm gì để thật sự tu hả thầy?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Phải học cách nhìn vào bên trong mình. Khi tham thì biết mình đang tham. Khi sân thì biết mình đang sân. Khi khởi lòng hơn thua thì nhận ra đó là chấp ngã. Thấy được rồi thì từ từ buông xuống.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Con hiểu rồi. Người đời có thể bị công việc và tiền bạc làm cho khổ, còn người tu có thể bị chính cái tôi và sự chấp trước làm cho khổ.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Con hiểu như vậy là đúng.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Vậy thưa thầy, có phải tu ở chùa dễ hơn tu giữa cuộc đời không?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Ở chùa có môi trường thuận lợi hơn cho việc tu tập, nhưng chưa chắc tâm đã dễ tu. Ngoài đời nhiều va chạm, nhưng chính những va chạm ấy lại là bài học rất lớn.

Ví dụ, có người nói một câu khiến con tổn thương. Nếu con biết giữ im lặng, không trả đũa, rồi nhìn lại tâm mình và khởi lòng từ bi, con vừa có một bài học tu.

Còn nếu trong chùa không ai làm con tức giận, con tưởng mình đã hết sân. Nhưng khi gặp chuyện trái ý mà sân nổi lên, lúc ấy mới biết mình thật sự đang ở đâu.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thì ra hoàn cảnh chỉ là cái duyên, còn khổ hay an lại phụ thuộc vào cách mình đối diện.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Đúng rồi. Người biết tu thì ở chùa cũng tu, ở chợ cũng tu, ở nhà cũng tu. Người chưa biết tu thì ở nơi thanh tịnh vẫn có thể mang theo tham, sân, si.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Thầy ơi, vậy người sống đời thường muốn bắt đầu tu thì nên bắt đầu từ đâu?

**Sư Thầy Giác Minh:**
Không cần bắt đầu bằng điều gì quá lớn. Hãy bắt đầu từ những việc rất nhỏ: nói ít lời làm người khác tổn thương, biết hiếu kính cha mẹ, sống chân thật, không tham những gì không thuộc về mình, biết xin lỗi khi mình sai, biết tha thứ khi người khác sai.

Mỗi ngày dành vài phút niệm Phật, ngồi yên nhìn lại tâm mình. Khi nóng giận, đừng vội nói. Khi buồn, đừng vội trách người. Khi được lợi, đừng quên nghĩ đến người khác.

**Chú Tiểu An Lạc:**
Như vậy tu không phải là trốn khỏi cuộc đời, mà là học cách sống giữa cuộc đời mà tâm không bị cuộc đời cuốn đi.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Con nói rất đúng.

Người đi tu rời bớt những duyên thế tục để chuyên tâm tìm đường giác ngộ. Người tại gia vẫn sống giữa gia đình, công việc và xã hội nhưng có thể thực hành chánh niệm, từ bi và nhân quả.

Cuối cùng, dù là người tu hay người đời, điều quan trọng nhất vẫn là **tâm mình có đang bớt tham, bớt sân, bớt si và biết thương người hơn mỗi ngày hay không.**

**Chú Tiểu An Lạc:**
Nam Mô A Di Đà Phật. Con hiểu rồi thầy. Tu không nằm ở chiếc áo mình mặc, mà nằm ở cách mình sống và cách mình chuyển hóa tâm mình.

**Sư Thầy Giác Minh:**
Nam Mô A Di Đà Phật. Biết được điều ấy rồi thì dù con đang ở đâu, con cũng có thể bắt đầu con đường tu tập ngay từ giây phút này.

26/08/2026

Tháng 7 – mùa báo hiếu, mùa của yêu thương và tỉnh thức. Nguyện cho cha mẹ hiện tiền được bình an, người đã khuất được nhẹ bước. Mỗi câu niệm Phật, mỗi việc thiện xin hồi hướng đến ông bà, cha mẹ và tất cả chúng sinh.

Vu Lan nhắc ta nhớ ơn cha mẹ. Khi còn cha mẹ, hãy yêu thương, phụng dưỡng và nói lời yêu thương, đừng để mai này phải ti...
25/08/2026

Vu Lan nhắc ta nhớ ơn cha mẹ. Khi còn cha mẹ, hãy yêu thương, phụng dưỡng và nói lời yêu thương, đừng để mai này phải tiếc nuối!

25/08/2026

Chiều mưa trên chùa, trời mưa to,

**Chú tiểu An Lạc:Bạch thầy, con thấy có những gia đình sống chung trong một mái nhà, ngày nào cũng gặp nhau, nhưng lại ...
24/08/2026

**Chú tiểu An Lạc:
Bạch thầy, con thấy có những gia đình sống chung trong một mái nhà, ngày nào cũng gặp nhau, nhưng lại cảm thấy rất xa cách. Vì sao vậy ạ?

**Nhà sư Giác Minh:**
An Lạc à, khoảng cách giữa người với người không phải lúc nào cũng được đo bằng số bước chân. Có khi hai người ngồi cạnh nhau, nhưng tâm lại cách nhau rất xa.

**Chú tiểu An Lạc:**
Nhưng nếu là người thân trong gia đình thì làm sao lại xa cách được, thưa thầy?

**Nhà sư Giác Minh:**
Vì người thân cũng có thể không hiểu nhau, không lắng nghe nhau và không còn dành thời gian cho nhau.

Một gia đình bắt đầu xa cách không phải chỉ khi có người rời khỏi nhà. Nhiều khi, sự xa cách bắt đầu từ những điều rất nhỏ: **ít nói chuyện hơn, ít hỏi han hơn, ai cũng bận với thế giới riêng của mình.**

**Chú tiểu An Lạc:**
Thầy có thể cho con một ví dụ không ạ?

**Nhà sư Giác Minh:**
Có một gia đình gồm cha, mẹ và một người con trai.

Buổi tối, cả ba người cùng ngồi trong phòng khách. Nhưng người cha xem điện thoại, người mẹ xem chương trình riêng, còn người con đeo tai nghe chơi trò chơi.

Họ ở cùng một căn nhà.
Nhưng mỗi người lại sống trong một thế giới khác.

Người cha nghĩ:
“Con mình chắc cũng không muốn nói chuyện với mình.”

Người con lại nghĩ:
“Cha lúc nào cũng bận, chắc cha không quan tâm đến mình.”

Cứ như vậy, không ai mở lời trước. Ngày qua ngày, họ càng trở nên xa lạ.

**Chú tiểu An Lạc:**
Vậy chỉ vì không nói chuyện mà gia đình cũng có thể xa cách sao, thưa thầy?

**Nhà sư Giác Minh:**
Đúng vậy.

**Sự xa cách thường không bắt đầu bằng một cuộc chia tay lớn, mà bắt đầu bằng những cuộc trò chuyện nhỏ dần biến mất.**

Hôm nay không hỏi nhau một câu.
Ngày mai không cùng ăn một bữa cơm.
Lâu dần, có chuyện buồn cũng không muốn kể.
Có niềm vui cũng không biết chia sẻ cùng ai.

Đến một ngày, người thân vẫn ở bên cạnh, nhưng lại không còn biết trong lòng nhau đang nghĩ gì.

**Chú tiểu An Lạc:**
Nhưng đôi khi người thân làm con buồn. Con giận nên không muốn nói chuyện với họ nữa thì sao ạ?

**Nhà sư Giác Minh:**
Giận thì có thể giận. Buồn thì có thể buồn. Nhưng đừng để sự im lặng kéo dài đến mức trở thành bức tường.

Có một người con giận cha mình vì cha quá nghiêm khắc. Hai cha con nhiều năm không nói chuyện.

Người con nghĩ:
“Cha chưa từng hiểu mình.”

Còn người cha lại nghĩ:
“Con ghét mình, nên mình không dám đến gần.”

Cả hai đều yêu thương nhau. Nhưng vì không ai nói ra, nên tình thương bị che lấp bởi tự ái.

Đến khi người cha già đi, người con mới nhận ra:
**Có những lời nếu không nói sớm, sau này muốn nói cũng không còn cơ hội.**

**Chú tiểu An Lạc:**
Vậy điều gì khiến gia đình càng ngày càng xa cách nhất, thưa thầy?

**Nhà sư Giác Minh:**
Có ba điều rất dễ làm gia đình xa cách:

**Thứ nhất là thiếu lắng nghe.**
Ai cũng muốn người khác hiểu mình, nhưng lại không chịu hiểu người khác.

**Thứ hai là lời nói làm tổn thương nhau.**
Người ngoài nói một câu làm ta đau, ta còn có thể quên. Nhưng lời nói của người thân đôi khi lại ở trong lòng rất lâu.

**Thứ ba là sự vô tâm.**
Chúng ta thường đối xử tử tế với người ngoài, nhưng lại quên dịu dàng với chính những người sống bên cạnh mình.

**Chú tiểu An Lạc:**
Con hiểu rồi. Người thân vì ở gần chúng ta nên đôi khi chúng ta nghĩ rằng họ sẽ luôn ở đó, đúng không thầy?

**Nhà sư Giác Minh:**
Đúng vậy, An Lạc.

Con người thường có một thói quen rất lạ:
**Cái gì ở gần thì cho là bình thường. Cái gì mất đi mới thấy quý giá.**

Cha mẹ gọi điện, ta thấy phiền.
Mẹ hỏi han, ta trả lời qua loa.
Cha nhắc nhở, ta cảm thấy khó chịu.

Nhưng đến khi muốn nghe một tiếng gọi quen thuộc mà không còn được nghe nữa, lúc ấy mới hiểu rằng có những điều bình thường ngày hôm qua lại là điều quý giá nhất của hôm nay.

**Chú tiểu An Lạc:**
Vậy làm sao để gia đình gần nhau hơn, thưa thầy?

**Nhà sư Giác Minh:**
Không cần những điều quá lớn lao.

Hãy bắt đầu bằng một câu hỏi:

“Cha hôm nay có mệt không?”
“Mẹ đã ăn cơm chưa?”
“Con hôm nay ở trường có vui không?”

Một bữa cơm cùng nhau.
Một cuộc trò chuyện không cầm điện thoại.
Một lời xin lỗi khi mình sai.
Một cái ôm khi người thân đang buồn.

Những điều nhỏ ấy có thể kéo những trái tim đang xa cách trở về gần nhau.

**Chú tiểu An Lạc:**
Bạch thầy, nếu đã xa cách quá lâu rồi thì còn có thể trở lại như trước không ạ?

**Nhà sư Giác Minh:**
Có thể, nếu trong lòng vẫn còn thương.

Đừng chờ người khác bước đến trước.

Nếu con nhớ cha mẹ, hãy gọi điện.
Nếu con thương anh chị em, hãy hỏi thăm.
Nếu con đã làm ai đó buồn, hãy xin lỗi.

Một người bước một bước về phía trước, đôi khi cũng đủ để cả gia đình tìm lại con đường trở về.

**Chú tiểu An Lạc:**
Con hiểu rồi, thưa thầy. Gia đình xa cách không phải vì ở quá xa nhau, mà vì không còn hiểu và quan tâm đến nhau.

**Nhà sư Giác Minh:**
Đúng vậy.

**Nhà có thể rất lớn, nhưng nếu không có sự lắng nghe thì lòng người vẫn chật hẹp.**
**Nhà có thể rất nhỏ, nhưng nếu có yêu thương thì mọi người vẫn luôn gần nhau.**

Con hãy nhớ:

> **Đừng để đến khi người thân rời xa mới bắt đầu nhớ.**
> **Đừng để một lời xin lỗi trở thành quá muộn.**
> **Và đừng để những người từng là cả thế giới của mình trở thành những người xa lạ.**

**Chú tiểu An Lạc:**
Nam mô A Di Đà Phật. Con sẽ cố gắng quan tâm đến gia đình nhiều hơn mỗi ngày.

**Nhà sư Giác Minh:**
Tốt lắm, An Lạc.

**Gia đình không cần những người hoàn hảo. Gia đình chỉ cần những người biết quay về, biết lắng nghe và biết yêu thương nhau.**

**Thông điệp:**
*Gia đình càng xa cách không phải vì khoảng cách địa lý, mà vì khoảng cách trong lòng. Hãy bớt một chút vô tâm, bớt một chút tự ái, dành thêm một chút thời gian để lắng nghe và yêu thương. Bởi có những người thân, khi còn bên cạnh là điều bình thường, nhưng khi mất đi rồi sẽ trở thành nỗi nhớ cả một đời.*

Nam mô A Di Đà Phật! Hôm nay, thành tâm dâng lễ, cầu mong các vong linh, cô hồn được siêu sinh, siêu thoát, an lành nơi ...
23/08/2026

Nam mô A Di Đà Phật! Hôm nay, thành tâm dâng lễ, cầu mong các vong linh, cô hồn được siêu sinh, siêu thoát, an lành nơi cõi Phật.

22/08/2026

🙏 Hôm nay làm lễ cúng chúng sinh, cầu mong các hương linh được nương nhờ Phật pháp, sớm siêu sinh về nơi an lành. Nam mô A Di Đà Phật 🙏

Address

Hanoi
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhất Tâm Hướng Phật, Ánh Sáng Bồ Đề posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Nhất Tâm Hướng Phật, Ánh Sáng Bồ Đề:

Shortcuts

Share