Giáo xứ Lập Lễ

Giáo xứ Lập Lễ Giáo xứ Lập Lễ, Giáo phận Hải Phòng

12/08/2026
29/07/2026

KHI VỊ LINH MỤC CẢM THẤY THẤT BẠI

Các giáo dân ở trong một thị trấn nhỏ đến nhà thờ để tham dự Thánh Lễ chiều. Thì giờ trôi đi mà chỉ có ít người tham dự. Sau 15 phút thì có 3 em bé đến. Sau 20 phút thì có 2 người trẻ bước vào. Vì thế vị linh mục quyết định bắt đầu cử hành Thánh Lễ chỉ với 5 người. Trong Thánh Lễ thì có một cặp đôi đến và ngồi ở hàng ghế cuối nhà thờ.

Khi vị linh mục đang giảng thuyết và giải thích về Thánh Kinh thì có một người đàn ông nữa bước vào. Ông ta ăn mặc dơ dáy. Ông cầm một cái sợi dây trong tay. Vị linh mục thất vọng mà không hiểu tại sao lại có ít người tham dự Thánh Lễ như thế. Tuy nhiên ngài vẫn cử hành Thánh Lễ với tình yêu. Ngài hăng say giảng thuyết.

Khi trở về nhà thì vị linh mục bị hai tên cướp đánh và ăn cướp. Họ lấy đi xấp hồ sơ của ngài trong đó có cuốn Kinh Thánh và những món đồ có giá trị.

Vào nhà xứ với vết thương bị băng bó, ngài mô tả ngày ấy như sau:
Đó là một ngày buồn thảm nhất trong đời của tôi, một sự thất bại trong mục vụ linh mục. Đó là ngày không có kết quả nhất trong sứ vụ của tôi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn làm mọi sự với Chúa và cho Chúa.

Sau 5 năm, vị linh mục quyết định chia sẻ câu chuyện này với các giáo dân trong nhà thờ. Khi ngài kết thúc câu chuyện thì có một cặp vợ chồng sang trọng ở trong giáo xứ xin ngài ngừng lại và nói:
“Thưa cha, cặp đôi ngồi ở hàng ghế cuối ở trong chuyện kể của cha thì chính là vợ chồng con. Lúc đó, chúng con đang tính chuyện ly thân vì có nhiều vấn đề nan giải và bất đồng ý kiến trong nhà của chúng con. Đêm hôm ấy, chúng con đã có quyết định cuối cùng là ly dị. Nhưng chúng con muốn đến nhà thờ để bỏ những chiếc nhẫn cưới. Rồi chúng con sẽ đường ai nấy đi."

"Đồng thời chúng con định chia tay sau khi nghe bài giảng của cha đêm ấy. Kết quả là ngày hôm nay chúng con ở đây vì nhà cửa và gia đình của chúng con được vãn hồi tốt rồi."

Khi cặp vợ chồng ấy kể xong thì có một nhà thương gia đang thành công mỹ mãn cũng đứng lên. Ông ta vốn là người giúp đỡ chăm sóc cho nhà thờ.

Ông ta xin được nói như sau: "Thưa cha, con là người đàn ông ăn mặc dơ dáy đó. Con cầm cái dây trong tay. Lúc đó, con nghèo đói, bị ma túy hoành hành, vợ và các con của con bỏ đi vì sự tấn công của con. Đêm hôm ấy, con đã định tự tử nhưng cái sợi dây đứt ra nên con đi mua một sợi dây khác. Trên đường đi, con thấy nhà thờ mở cửa nên con quyết định vào dù rằng người và quần áo của con rất dơ mà lại còn cầm sợi dây trên tay."

"Đêm hôm ấy, bài giảng của cha xuyên thấu trái tim con. Con ra về với môt tinh thần phấn chấn để sống. Giờ đây con không còn nghiện ma tuý nữa. Gia đình con về lại nhà và con trở nên một thương gia thành công nhất trong thành phố."

Tại cửa vào của nhà thờ, có một thầy phó tế la lên: "Thưa cha, con là một trong hai tên cướp đã ăn cướp đồ của cha. Anh chàng kia đã chết trong đêm mà chúng con đi ăn cướp lần thứ hai. Trong cặp táp của anh chàng ấy là một cuốn Kinh Thánh. Từ đó, con đã đọc Kinh Thánh vào mỗi buổi sáng khi con thức giấc. Sau khi đọc nhiều Lời Chúa, con quyết định tham gia các sinh hoạt của nhà thờ này."

Vị linh mục bị sốc. Ngài bắt đầu khóc với các tín hữu. Sau cùng, cái đêm mà cha ấy cho rằng thất bại lại là một đêm có kết quả tốt lành.

Kết quả: Thực tập ơn gọi hay sứ mệnh của bạn với nhiệt tâm mà không quản ngại về con số những người tham dự.

Hãy làm thật tốt mỗi ngày, bởi vì mỗi ngày bạn là một khí cụ tốt đối với cuộc đời của ai đó.

Trong những ngày tồi tệ nhất của cuộc đời, bạn vẫn có thể là một phúc lành cho cuộc đời của ai đó. Thiên Chúa có thể dùng những trường hợp xấu trong cuộc đời để tạo ra những chiến thắng lớn lao.

Nguồn: Iglesia Mater Misericordiae

Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su, được cử hành vào hổi 19h, thứ 6 ngày 12/6 tại nhà thờ Giáo xứ Lập Lễ. Xin loan báo để cộng đoà...
11/06/2026

Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su, được cử hành vào hổi 19h, thứ 6 ngày 12/6 tại nhà thờ Giáo xứ Lập Lễ. Xin loan báo để cộng đoàn xa gần, trong và ngoài Giáo xứ nắm được và chủ động thời gian tham dự Thánh Lễ được sốt sáng và đông đủ! Trân trọng!

08/06/2026

ĐẸP NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ GƯƠNG MẶT, MÀ LÀ MỘT TẤM LÒNG BIẾT TỬ TẾ
Có những người bước vào đời ta bằng một vẻ ngoài rất dễ gây chú ý. Họ có thể đẹp, có thể sang, có thể nói năng khéo léo, có thể xuất hiện với một phong thái khiến người khác phải ngoái nhìn. Nhưng rồi theo thời gian, khi lớp hào nhoáng ban đầu dần phai đi, khi vẻ đẹp bên ngoài không còn đủ sức che lấp con người thật bên trong, ta mới nhận ra rằng điều làm cho một người trở nên đáng quý không phải là khuôn mặt họ đẹp đến đâu, dáng vẻ họ thu hút thế nào, hay họ có bao nhiêu điều khiến người khác trầm trồ, mà chính là trái tim họ có đủ tử tế hay không.
Vẻ ngoài có thể làm người ta chú ý trong một khoảnh khắc, nhưng sự tử tế mới làm người ta nhớ mãi cả đời. Một khuôn mặt đẹp có thể khiến người khác rung động lúc ban đầu, nhưng một tấm lòng nhân hậu mới có thể làm ấm lòng người khác trong những ngày lạnh lẽo nhất. Một bộ quần áo đẹp có thể làm cho ai đó trở nên nổi bật giữa đám đông, nhưng một hành động tử tế âm thầm lại có thể làm cho người ấy trở nên đẹp trong mắt Thiên Chúa và trong ký ức của những người đã từng được họ yêu thương.
Ở đời, con người thường dễ bị cuốn hút bởi cái nhìn đầu tiên. Ta dễ khen một người đẹp, dễ ngưỡng mộ một dáng vẻ bên ngoài, dễ đánh giá người khác qua cách họ ăn mặc, nói cười, đi đứng, giao tiếp. Nhưng cuộc đời không chỉ được xây dựng bằng những cái nhìn thoáng qua. Cuộc đời được xây dựng bằng những lần người ta sống với nhau, chịu đựng nhau, tha thứ cho nhau, nâng đỡ nhau, ở lại với nhau trong những lúc không còn gì rực rỡ. Và chính trong những lúc ấy, vẻ ngoài không cứu được một tương quan, nhưng sự tử tế thì có thể.
Một người có thể không quá nổi bật giữa đám đông, không có nhan sắc khiến người khác trầm trồ, không có lời nói hoa mỹ khiến ai cũng say mê, nhưng nếu người ấy biết quan tâm, biết lắng nghe, biết nhường nhịn, biết cúi xuống với nỗi đau của người khác, biết không làm tổn thương ai bằng lời nói của mình, biết không lợi dụng lòng tin của người khác, thì người ấy đẹp theo một cách rất sâu. Đó là vẻ đẹp không cần son phấn, không cần ánh đèn, không cần tiếng vỗ tay, nhưng lại có sức chạm tới tận đáy lòng.
Sự tử tế không ồn ào. Nó thường đến rất nhẹ. Nó là một lời hỏi thăm đúng lúc. Là một ánh mắt cảm thông khi người khác đang mệt mỏi. Là một sự im lặng để không làm ai thêm đau. Là một bàn tay đưa ra khi người khác vấp ngã. Là một lời xin lỗi khi biết mình sai. Là một lời cảm ơn khi nhận được điều tốt lành. Là việc không nói xấu người vắng mặt. Là không hả hê trước thất bại của người khác. Là không dùng điểm yếu của người khác để làm trò cười. Là biết rằng ai cũng có những vết thương riêng, nên mình không nỡ làm cho họ đau thêm.
Có người đẹp bên ngoài nhưng lời nói lại sắc như dao. Có người ăn mặc sang trọng nhưng tâm hồn lại nghèo lòng thương xót. Có người rất biết cách tạo ấn tượng trước đám đông nhưng lại lạnh lùng với những người yếu thế. Có người nở nụ cười thật tươi khi cần được chú ý, nhưng lại quay lưng rất nhanh khi không còn lợi ích. Những vẻ đẹp ấy, nếu thiếu lòng tử tế, rồi cũng trở nên mỏng manh. Bởi vì cái đẹp không có tình thương thì chỉ là một lớp sơn bên ngoài. Cái đẹp không có nhân hậu thì chỉ làm người ta nhìn, chứ không làm người ta tin. Cái đẹp không có tử tế thì có thể hấp dẫn, nhưng không có khả năng chữa lành.
Ngược lại, có những người bình dị đến mức dễ bị bỏ qua. Họ không nói nhiều về mình. Họ không cố chứng minh mình tốt. Họ không cần ai phải ca ngợi. Nhưng ở đâu có họ, người khác cảm thấy bình an hơn. Ở đâu có họ, người yếu đuối không sợ bị khinh khi. Ở đâu có họ, người sai lỗi vẫn có cơ hội làm lại. Ở đâu có họ, người đau khổ cảm thấy mình chưa bị bỏ rơi. Những con người như thế có thể không làm cho cuộc đời rực rỡ ngay lập tức, nhưng họ làm cho cuộc đời bớt lạnh. Họ không cần tỏa sáng như mặt trời, nhưng họ giống như ngọn đèn nhỏ đặt bên cửa sổ, đủ để một người lạc đường nhìn thấy mà biết mình còn có nơi để trở về.
Thật ra, sự tử tế không phải là điều gì xa xôi. Nó bắt đầu từ cách ta đối xử với những người rất gần: cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, hàng xóm, bạn bè, người cộng sự, người phục vụ mình, người nghèo, người già, người bệnh, người không có khả năng đáp trả cho ta điều gì. Một người thật sự tử tế không chỉ tử tế khi có người nhìn thấy, không chỉ tử tế với người mình thích, không chỉ tử tế khi điều đó mang lại lợi ích, nhưng tử tế cả khi chẳng ai biết, chẳng ai khen, chẳng ai đền đáp.
Có một thứ tử tế rất quý, đó là tử tế trong lời nói. Bởi vì nhiều khi, một lời nói có thể cứu một người khỏi tuyệt vọng, nhưng cũng có thể đẩy một người vào tổn thương sâu hơn. Có những vết thương trên thân xác rồi sẽ lành, nhưng vết thương do lời nói gây ra có khi theo người ta cả đời. Người tử tế biết rằng miệng mình không được dùng để gieo độc. Họ không lấy sự thật làm lý do để nói một cách tàn nhẫn. Họ không lấy sự thẳng thắn làm cái cớ để làm nhục người khác. Họ hiểu rằng nói thật không có nghĩa là được quyền thiếu yêu thương. Góp ý không có nghĩa là được quyền chà đạp. Sửa lỗi không có nghĩa là được quyền hạ thấp phẩm giá của ai.
Có một thứ tử tế khác cũng rất đẹp, đó là tử tế trong cách nhìn. Cùng một con người, người thiếu tình thương chỉ nhìn thấy lỗi lầm, còn người tử tế nhìn thấy cả nỗi đau phía sau lỗi lầm ấy. Người thiếu bao dung chỉ nhìn thấy sự vụng về, còn người tử tế nhìn thấy một tâm hồn đang cố gắng. Người thiếu nhân hậu dễ kết án, còn người tử tế biết dừng lại để tự hỏi: “Có thể người ấy đang trải qua điều gì mà mình chưa biết không?” Chính câu hỏi ấy làm cho trái tim con người mềm lại. Và khi trái tim mềm lại, thế giới bớt đi rất nhiều sự nghiệt ngã.
Có những người không xấu, nhưng vì quá quen sống vội, quá quen phán xét, quá quen bảo vệ cái tôi của mình, nên dần dần đánh mất sự tử tế. Họ nghĩ rằng mạnh mẽ là phải thắng người khác. Họ nghĩ rằng khôn ngoan là không để ai hơn mình. Họ nghĩ rằng sống ở đời phải sắc bén, phải hơn thua, phải không để ai bắt nạt. Nhưng họ quên rằng tử tế không phải là yếu đuối. Tử tế là sức mạnh của một tâm hồn đã đủ trưởng thành để không cần làm tổn thương người khác mới thấy mình có giá trị. Tử tế là sự can đảm của một người dám chọn điều lành ngay cả khi điều lành không đem lại phần hơn cho mình. Tử tế là vẻ đẹp của một trái tim biết chiến thắng cái ích kỷ, cái nóng giận, cái kiêu căng và cái lạnh lùng trong chính mình.
Người tử tế không phải là người không bao giờ giận. Họ cũng có lúc buồn, lúc mệt, lúc bị hiểu lầm, lúc bị tổn thương, lúc muốn rút lui. Nhưng điều làm họ khác là họ không để nỗi đau biến mình thành người cay độc. Họ không để sự phản bội biến mình thành người mất lòng tin vào mọi sự. Họ không để sự bất công biến mình thành người bất nhân. Họ có thể khóc, nhưng không muốn nước mắt của mình trở thành lý do làm người khác đau. Họ có thể thất vọng, nhưng vẫn cố giữ cho tâm hồn mình không hóa thành sa mạc.
Trong đời sống đức tin, sự tử tế không chỉ là một nét đẹp nhân bản, mà còn là dấu chỉ của một tâm hồn có Chúa. Bởi vì Thiên Chúa không nhìn con người bằng ánh mắt của thế gian. Thế gian thường nhìn vẻ bề ngoài, nhưng Thiên Chúa nhìn tận đáy lòng. Thế gian có thể bị cuốn hút bởi nhan sắc, địa vị, thành công, tiền bạc, danh tiếng, nhưng Thiên Chúa lại cúi xuống nơi những tâm hồn khiêm nhường, biết thương xót, biết sống hiền lành, biết yêu thương cách âm thầm.
Đức Giêsu khi đến trần gian không chọn con đường hào nhoáng. Người không sinh ra trong cung điện, không sống giữa tiếng tung hô quyền lực, không dùng vẻ bên ngoài để chinh phục con người. Người chinh phục bằng lòng thương xót. Người chạm đến người phong cùi. Người tha thứ cho người tội lỗi. Người bênh vực người phụ nữ bị kết án. Người khóc trước nấm mồ Lazarô. Người ngồi ăn với những kẻ bị xã hội loại trừ. Người cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Người chịu đóng đinh trên thập giá mà vẫn cầu xin Chúa Cha tha thứ cho những kẻ làm hại mình. Nếu muốn biết sự tử tế đẹp thế nào, hãy nhìn lên Đức Kitô. Nơi Người, tử tế không phải là một phép lịch sự bên ngoài, nhưng là tình yêu đi đến tận cùng.
Một người có Chúa trong lòng không thể sống thiếu tử tế. Người ấy có thể chưa hoàn hảo, còn nhiều yếu đuối, còn nhiều điều phải sửa đổi, nhưng họ không thể dửng dưng trước nỗi đau của người khác. Họ không thể vui khi thấy người khác bị hạ nhục. Họ không thể bình an khi sống bằng sự gian dối. Họ không thể nhân danh đạo đức để khinh thường người tội lỗi. Bởi vì càng gần Chúa, người ta càng phải học cách nhìn người khác bằng ánh mắt của Chúa. Mà ánh mắt của Chúa là ánh mắt vừa thánh thiện vừa thương xót, vừa mời gọi hoán cải vừa không dập tắt tim đèn còn khói.
Có lẽ trong cuộc đời này, ai cũng cần tự hỏi: Khi người khác gặp tôi, họ có thấy lòng mình nhẹ hơn không? Khi tôi nói, lời tôi có làm ai được nâng lên không? Khi tôi hiện diện, người khác có cảm thấy được tôn trọng không? Khi tôi rời đi, tôi để lại bình an hay để lại vết thương? Những câu hỏi ấy quan trọng hơn rất nhiều so với việc tôi có đẹp trong mắt người đời hay không. Bởi vì vẻ ngoài rồi sẽ thay đổi theo năm tháng. Gương mặt trẻ rồi sẽ già. Mái tóc xanh rồi sẽ bạc. Làn da căng rồi sẽ nhăn. Ánh mắt long lanh rồi cũng có ngày mệt mỏi. Nhưng một tấm lòng tử tế, nếu được nuôi dưỡng mỗi ngày, sẽ càng già càng đẹp, càng trải qua đau khổ càng sâu, càng đi qua thử thách càng sáng.
Có những người khi còn trẻ không nổi bật, nhưng càng sống lâu người ta càng quý. Vì nơi họ có một sự hiền lành không giả tạo, một lòng bao dung không phô trương, một lối sống chân thành không màu mè. Họ không cần phải đẹp hơn ai, nhưng họ làm cho đời đẹp hơn. Họ không cần phải đứng ở trung tâm, nhưng họ làm cho những người chung quanh cảm thấy được nâng đỡ. Họ không cần phải nói về tình yêu, nhưng cách họ sống đã là một bài giảng rất dài về tình yêu.
Trái lại, cũng có những người càng ở gần càng làm người khác mệt. Bởi vì bên ngoài có thể rạng rỡ, nhưng bên trong đầy hơn thua. Lời nói có thể ngọt ngào trước mặt, nhưng sau lưng lại làm người khác đau. Họ biết cách chăm sóc hình ảnh của mình, nhưng không biết chăm sóc trái tim của người bên cạnh. Họ có thể bỏ nhiều thời gian để làm đẹp khuôn mặt, nhưng lại quá ít thời gian để làm đẹp tâm hồn. Họ sợ mình xấu trong ảnh, nhưng không sợ mình xấu trong cách đối xử. Họ sợ người khác chê ngoại hình, nhưng không sợ Thiên Chúa buồn vì lòng mình thiếu yêu thương.
Đời người thật ngắn. Không ai mang theo được sắc đẹp, áo quần, danh tiếng hay những lời khen vào cõi đời đời. Điều còn lại sau cùng là ta đã yêu thương thế nào, đã tử tế ra sao, đã làm cho ai bớt đau, đã nâng ai đứng dậy, đã tha thứ cho ai, đã sống chân thành với ai, đã làm chứng cho Chúa bằng đời sống nào. Khi một người nằm xuống, người ta có thể nhắc đến vẻ ngoài của họ trong vài câu, nhưng điều khiến người khác rơi nước mắt lại thường là những điều rất âm thầm: một lần họ giúp đỡ, một lời họ an ủi, một nghĩa cử họ trao đi, một sự hy sinh chẳng ai biết, một tấm lòng đã từng làm ấm đời người khác.
Vì thế, đừng chỉ chăm chút cho mình đẹp trong mắt người đời mà quên làm cho mình đẹp trong mắt Thiên Chúa. Đừng chỉ lo người khác nhìn mình thế nào mà quên hỏi mình đã đối xử với người khác ra sao. Đừng chỉ sợ mình không được ngưỡng mộ mà quên sợ mình trở nên vô cảm. Đừng chỉ trang điểm khuôn mặt mà quên trang điểm tâm hồn bằng lòng nhân hậu, sự khiêm nhường, lòng biết ơn, sự tha thứ và tình yêu thương.
Mỗi ngày, ta có thể tập tử tế hơn một chút. Tử tế hơn trong gia đình bằng cách bớt cáu gắt với những người thân yêu. Tử tế hơn trong cộng đoàn bằng cách bớt xét đoán, bớt nói những lời làm chia rẽ. Tử tế hơn nơi làm việc bằng cách tôn trọng công sức của người khác. Tử tế hơn với người nghèo bằng cách không nhìn họ như gánh nặng. Tử tế hơn với người sai lỗi bằng cách nhớ rằng chính mình cũng cần được Thiên Chúa xót thương. Tử tế hơn với bản thân bằng cách không để lòng mình bị đầu độc bởi oán hận, ganh tị và cay đắng.
Tử tế không làm ta mất đi giá trị. Trái lại, tử tế làm cho ta trở nên người hơn, và trong ánh sáng đức tin, trở nên giống Chúa hơn. Một người tử tế có thể bị hiểu lầm là thua thiệt, nhưng thật ra họ đang giữ lại điều cao quý nhất của con người: khả năng yêu thương. Một người tử tế có thể không thắng trong mọi cuộc tranh cãi, nhưng họ thắng được sự dữ trong chính lòng mình. Một người tử tế có thể không được ca tụng giữa đời, nhưng họ để lại dấu hương âm thầm trong lòng những người đã từng gặp gỡ.
Sẽ thật đẹp nếu một ngày nào đó, khi nhắc đến ta, người khác không chỉ nói: “Người ấy đẹp,” “người ấy giỏi,” “người ấy thành công,” mà còn có thể nói: “Người ấy thật tử tế.” Bởi vì đó là một lời khen rất sâu. Nó không chỉ chạm đến dáng vẻ, mà chạm đến linh hồn. Nó không chỉ nói về điều người ta thấy bên ngoài, mà nói về điều người ta đã cảm nhận trong trái tim. Một người tử tế là một món quà Thiên Chúa gửi vào đời. Và ai sống tử tế, người ấy đang làm cho Tin Mừng có hình dáng cụ thể giữa thế gian này.
Xin Chúa cho chúng ta biết yêu cái đẹp, nhưng đừng tôn thờ vẻ đẹp bên ngoài. Xin Chúa cho chúng ta biết chăm sóc dung mạo, nhưng không quên chăm sóc linh hồn. Xin Chúa cho chúng ta biết sống sao để khi đi qua đời nhau, ta không để lại những vết thương, nhưng để lại một chút bình an, một chút hy vọng, một chút ánh sáng. Vì sau cùng, điều làm cho một con người thật sự đẹp không phải là họ được bao nhiêu người ngắm nhìn, mà là đã có bao nhiêu người được ấm lòng nhờ sự hiện diện tử tế của họ.
Vẻ ngoài có thể làm người ta đến gần, nhưng sự tử tế mới làm người ta muốn ở lại. Vẻ ngoài có thể tạo nên ấn tượng, nhưng sự tử tế mới tạo nên ký ức. Vẻ ngoài có thể được thời gian ban tặng trong một mùa, nhưng sự tử tế là vẻ đẹp có thể theo con người đến tận cuối đời, và còn vang vọng mãi trong lòng những ai đã từng được yêu thương.
Lm. Anmai, CSsR

Address

Tổ Dân Phố Đường Trưỡng (Lập Lễ)/Phường Nam Triệu/Thành Phố Hải Phòng
Hai Phong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giáo xứ Lập Lễ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share