Giới Trẻ Giáo Họ Đồng Tâm

Giới Trẻ Giáo Họ Đồng Tâm Nơi quy tụ, sinh hoạt giới trẻ

* VÌ SAO CHÚNG TA VẪN VỀ LAVANG, KHI Ở NHÀ ĐÃ CÓ MẸ ?  *Có một câu hỏi rất đơn sơ nhưng có lẽ nhiều người đã từng nghĩ đ...
15/08/2026

* VÌ SAO CHÚNG TA VẪN VỀ LAVANG, KHI Ở NHÀ ĐÃ CÓ MẸ ? *

Có một câu hỏi rất đơn sơ nhưng có lẽ nhiều người đã từng nghĩ đến: Tại sao phải đi xa đến thế để gặp Mẹ La Vang, trong khi ngay trong mỗi gia đình chúng ta, đã có một bức ảnh Mẹ, một pho tượng Mẹ được đặt nơi trang trọng nhất?
Đúng vậy. Mẹ đâu chỉ ở La Vang.
Mẹ vẫn hiện diện trong những căn nhà nhỏ của chúng ta. Mẹ ở bên bàn thờ gia đình, trong những lời kinh tối muộn, trong những lần người mẹ lặng lẽ cầu nguyện cho con. Mẹ ở nơi người cha cúi đầu trước tượng Mẹ khi gia đình gặp khó khăn. Mẹ ở trong căn phòng của một người đang đau bệnh, trong giọt nước mắt của người vợ, trong nỗi lo của người chồng, trong tiếng kinh của một người con đang đi xa.

Vậy thì… tại sao chúng ta vẫn lên đường?
Có lẽ bởi vì có những lúc người ta không chỉ cần nhìn thấy Mẹ trong căn nhà của mình, mà cần cùng với hàng ngàn người con khác trở về bên Mẹ.
La Vang không phải là nơi duy nhất có Đức Mẹ. Và người Công giáo cũng không tin rằng Mẹ chỉ hiện diện ở một nơi nào đó.
Nhưng La Vang là một nơi đã được bao thế hệ con cái Mẹ tìm về, mang theo những câu chuyện, những đau khổ, những lời tạ ơn và những lời cầu xin. Từ những cuộc hành hương đầu tiên của những người tín hữu giữa một hoàn cảnh còn đầy gian khó, lòng sùng kính Mẹ tại nơi này đã được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Vì thế, hôm nay chúng ta về La Vang không phải vì Mẹ ở đó mà không ở nơi khác.
Chúng ta về bởi nơi ấy đã trở thành một điểm hẹn của những người con cùng chung một lòng yêu Mẹ.
Ở nhà, chúng ta có thể lần một chuỗi Mân Côi một mình.
Nhưng ở La Vang, hàng ngàn người cùng lần chuỗi.
Ở nhà, chúng ta có thể hát một bài kính Mẹ.
Nhưng ở La Vang, tiếng hát của hàng vạn người hòa vào nhau.
Ở nhà, chúng ta có thể quỳ trước tượng Mẹ và khóc.
Nhưng ở La Vang, giữa một biển người xa lạ, ta chợt nhận ra rằng nỗi đau của mình không phải là nỗi đau duy nhất trên thế gian này.
Người bên cạnh ta có thể đang cầu cho một đứa con bệnh tật.
Người phía trước có thể đang cầu cho một cuộc hôn nhân sắp tan vỡ.
Một người khác có thể vừa mất đi người thân.
Có người đang cầu xin cho một đứa con trở về.
Có người chỉ mong gia đình được bình an.
Và cũng có người chẳng dám xin điều gì nữa, bởi họ đã quá mệt mỏi. Họ chỉ muốn được quỳ xuống trước Mẹ và nói:
“Mẹ ơi, con mệt rồi.”
Chỉ vậy thôi.
Có lẽ Mẹ hiểu câu ấy.

Bởi Mẹ không cần chúng ta phải nói những lời thật hay. Mẹ chỉ cần chúng ta đến với Mẹ bằng một trái tim thật.
Và đó cũng là lý do những bước chân vẫn tìm về La Vang.
Không phải để tìm một Đức Mẹ khác với Đức Mẹ đang ở trong gia đình mình.
Mà để cùng nhau xác nhận lại rằng chúng ta là những người con của cùng một Mẹ.
Một người từ miền Bắc đi xuống.
Một người từ miền Nam đi lên.
Người từ miền Trung trở về.
Có người đi xe hàng chục giờ. Có người vượt hàng trăm cây số. Có người lớn tuổi, chân đã yếu. Có người còn bế con nhỏ trên tay.

Tất cả cùng gặp nhau tại một nơi.
Không còn giàu nghèo.
Không còn địa vị.
Không còn những khác biệt của cuộc sống.
Chỉ còn những người con đứng trước Mẹ.
Và có lẽ khoảnh khắc đẹp nhất của một cuộc hành hương không phải là lúc chúng ta đặt chân đến La Vang.
Mà là lúc trên đường trở về, chúng ta nhận ra rằng Mẹ không chỉ chờ mình ở La Vang.
Mẹ sẽ theo mình về lại căn nhà nhỏ.
Về với người chồng.
Về với người vợ.
Về với những đứa con.
Về với công việc còn dang dở.
Về với những khó khăn mà mình vẫn phải đối diện.

Bởi hành hương không phải là trốn khỏi cuộc đời.
Hành hương là đi một đoạn đường để trở về và sống cuộc đời ấy bằng một trái tim khác.

Vì thế, nếu năm nay bạn đang chuẩn bị về La Vang, đừng chỉ mang theo hành lý.
Hãy mang theo những người bạn thương.
Mang theo người đang làm bạn đau lòng.
Mang theo những điều bạn chưa thể tha thứ.
Mang theo những lỗi lầm bạn vẫn day dứt.
Mang theo gia đình mình.
Và mang theo cả chính bạn ,một con người có thể đang rất mạnh mẽ trước mặt mọi người, nhưng bên trong lại chỉ muốn được một lần trở về làm đứa con nhỏ của Mẹ.

Rồi khi đứng trước Mẹ, bạn không cần phải nói thật nhiều.
Hãy chỉ nhìn lên Mẹ một lúc lâu.
Và nếu mắt bạn bất chợt cay…
thì cứ để nước mắt rơi.
Bởi có những lời cầu nguyện không cần thành tiếng.
Mẹ hiểu.
Mẹ La Vang ơi, chúng con về với Mẹ không phải vì ở những nơi khác không có Mẹ.
Chúng con về vì nơi đây đã trở thành một điểm hẹn thiêng liêng của biết bao thế hệ con cái Mẹ.
Chúng con về để nhớ rằng mình không cô độc.
Chúng con về để cùng nhau cầu nguyện.
Chúng con về để tạ ơn.
Chúng con về để xin lỗi.
Chúng con về để phó thác.
Và sau cùng, chúng con lại trở về nhà.
Nhưng xin Mẹ cho chúng con đừng trở về như lúc chúng con đã đi.
Xin cho người đang giận biết tha thứ.
Người đang đau biết hy vọng.
Người đang lạc đường biết quay về.
Người đang tuyệt vọng tìm lại được niềm tin.
Và mỗi gia đình, khi trở về trước bức ảnh Mẹ vẫn thân quen nơi góc nhà, sẽ hiểu rằng:
Mẹ chưa bao giờ chỉ ở La Vang.
Mẹ đã ở đó từ rất lâu.
Trong căn nhà của chúng con. Trong lời kinh của chúng con. Và sâu hơn hết… trong trái tim của những người con luôn biết đường trở về với Mẹ.
🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷🌿🌷
::::: Lyn ::::::

Có những chuyện, càng nói nhiều càng dễ quên mất điều quan trọng nhất.Mấy ngày nay, người ta tranh luận đủ điều về việc ...
04/07/2026

Có những chuyện, càng nói nhiều càng dễ quên mất điều quan trọng nhất.

Mấy ngày nay, người ta tranh luận đủ điều về việc đến Tắc Sậy để xin ơn. Người thì bảo phải chấn chỉnh, người thì lo người ta biến Cha Diệp thành nơi "cầu tài cầu lộc".

Còn tôi, tôi chỉ tự hỏi một điều:
Nếu hôm nay chính tôi đang tuyệt vọng, liệu tôi có khác họ không ?

Mấy bữa nay đọc đâu cũng thấy người ta bàn chuyện đi Tắc Sậy . Tôi thì nghĩ đơn giản vầy. Chuyện đó để Giáo Hội lo. Mình đâu có đủ hiểu biết, cũng đâu được trao trách nhiệm để kết luận ai đúng ai sai.

Phần mình, lo sống đức tin của mình cho đàng hoàng đã là khó lắm rồi.
Thiệt tình mà nói, thử hỏi có mấy ai ngay từ đầu đến với Chúa chỉ vì yêu mến?

Đa số mình tìm đến Chúa lúc khổ.
Lúc bệnh.
Lúc bí đường.
Lúc không biết bấu víu vào đâu nữa.
Tôi cũng vậy thôi.
Có lúc quỳ trước Thánh giá mà lời cầu nguyện chỉ vỏn vẹn: "Lạy Chúa, xin cứu con."
Đâu phải vì lúc đó tôi đạo đức hơn ai.
Chỉ vì tôi bất lực.

Vậy thì sao mình lại trách người khác khi họ tìm đến Cha Diệp cũng với những nỗi khổ rất con người như vậy?
Đứa nhỏ chạy lại ôm má vì nó đói.
Không ai nói nó ích kỷ.

Nó cứ ở trong vòng tay của má, rồi lớn lên nó mới hiểu tình thương của má lớn tới cỡ nào.
Đức tin cũng vậy.
Nhiều khi người ta đến xin một ơn rất đời.
Xin hết bệnh.
Xin bán được miếng đất.
Xin có công ăn việc làm.
Xin gia đình bình an.
Có thể họ đến vì những điều đó.
Nhưng biết đâu chính từ lần quỳ xuống ấy, họ lại gặp được Chúa.

Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp lúc còn sống có lựa người mà thương đâu.
Người Công giáo hay người lương.
Người giàu hay người nghèo.
Ai tìm tới, ngài cũng đón.
Ngài đâu có hỏi: "Con đến vì yêu Chúa hay vì muốn xin ơn?"
Ngài chỉ âm thầm sống, âm thầm cho đi, rồi cuối cùng hiến luôn cả mạng sống mình vì đoàn chiên.
Bởi vậy, tôi không nghĩ Cha Diệp buồn vì người ta đến xin.
Nếu có buồn, chắc Cha chỉ buồn khi người ta nhận được ơn mà quên mất Đấng đã ban ơn.

Đi Tắc Sậy nhiều lần, tôi để ý thấy ở khắp nơi đều nhắc một điều rất đẹp: "Tạ ơn Thiên Chúa."
Đó mới là điều cốt lõi.
Cha Diệp chưa bao giờ thay chỗ của Thiên Chúa.
Ngài chỉ là người cầu bầu.
Là người nắm lấy bàn tay mình rồi chỉ lên trời mà nói: "Xin Chúa đi."
Điều tôi thấy đáng sợ không phải là người ta đi xin ơn.
Điều đáng sợ là mình quá dễ xét đoán.
Mình nhìn thấy cái vụ lợi của người khác, nhưng lại quên nhìn cái vụ lợi của chính mình.

Có ai trong chúng ta chưa từng cầu nguyện rằng: "Lạy Chúa, xin cho con..." đâu.
Ai cũng từng như vậy.
Có khi chính cái lần đi xin vì khổ đó lại là bước đầu để người ta trở về với Chúa.

Cho nên, thay vì hỏi người ta đến Tắc Sậy với động cơ gì, có lẽ nên cầu xin một điều đẹp hơn:

Xin cho ai đã đến với Cha Diệp thì cũng gặp được Chúa.

Vì suy cho cùng, đó mới là điều Cha Diệp mong muốn suốt cuộc đời mình.
....🌷.....

* Mừng  Sinh Nhật Thánh Gioan Tẩy Giả *Có những con người sinh ra để được ngợi khen, được chú ý, được đứng ở vị trí trun...
24/06/2026

* Mừng Sinh Nhật Thánh Gioan Tẩy Giả *

Có những con người sinh ra để được ngợi khen, được chú ý, được đứng ở vị trí trung tâm. Nhưng cũng có những con người sinh ra chỉ để trở thành một ngọn đèn soi đường cho người khác gặp được ánh sáng. Thánh Gioan Tẩy Giả là một con người như thế.
Ngày mừng sinh nhật của ngài không chỉ là ngày kỷ niệm một sự ra đời, mà còn là ngày chúng ta chiêm ngắm một cuộc đời hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Ngay từ khi còn trong lòng mẹ, Gioan đã được tuyển chọn. Nhưng điều làm nên sự vĩ đại của ngài không phải là những đặc ân nhận được, mà là sự khiêm nhường đến tận cùng. Khi mọi người tìm đến, ngưỡng mộ và tôn vinh ngài, Gioan chỉ lặng lẽ chỉ tay về phía Đức Giêsu và nói: "Đây Chiên Thiên Chúa."
Trong một thế giới mà ai cũng muốn được nhìn thấy, được công nhận và được đặt mình ở vị trí quan trọng, Gioan lại chọn lui vào phía sau. Ngài hiểu rằng mục đích của đời mình không phải để người khác nhớ đến mình, nhưng để họ gặp được Chúa.
Có lẽ nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng cảm thấy buồn khi những hy sinh của mình không được ghi nhận, những cố gắng của mình không được đáp lại. Ta muốn được thấu hiểu, muốn được yêu thương, muốn được trân trọng. Nhưng Thánh Gioan nhắc chúng ta rằng giá trị của một cuộc đời không nằm ở việc mình được bao nhiêu người biết đến, mà ở việc mình đã giúp được bao nhiêu người đến gần Thiên Chúa hơn.
Điều đẹp nhất nơi Gioan là ngài không sợ bị lãng quên. Khi sứ mạng hoàn tất, ngài chấp nhận nhỏ lại để Chúa được lớn lên. Đó là sự tự do của một tâm hồn chỉ tìm kiếm vinh quang của Thiên Chúa chứ không tìm vinh quang cho bản thân.
Hôm nay, nhìn lại cuộc đời mình, chúng ta có thể tự hỏi: Tôi đang dẫn người khác đến với Chúa hay đang dẫn họ đến với chính tôi? Tôi có đủ can đảm để âm thầm sống điều tốt đẹp mà không cần được khen ngợi không? Tôi có sẵn sàng để Chúa lớn lên trong cuộc đời mình, dù điều đó đòi hỏi tôi phải từ bỏ cái tôi, những tự ái và những khát vọng được đề cao không?
Xin Thánh Gioan Tẩy Giả dạy chúng ta biết sống như một ngọn nến. Ngọn nến không giữ ánh sáng cho riêng mình, nhưng âm thầm cháy lên để soi sáng cho người khác. Dù dần tan chảy, nó vẫn hoàn thành sứ mạng của mình trong yêu thương.
Ước gì mỗi người chúng ta cũng trở thành một ngọn đèn nhỏ giữa gia đình, giữa công việc và giữa những người mình gặp gỡ. Để qua đời sống khiêm nhường, chân thành và yêu thương của chúng ta, người khác có thể nhận ra khuôn mặt của Đức Kitô.
Và khi màn đêm của cuộc đời khép lại, điều còn lại không phải là chúng ta đã nổi bật đến đâu, nhưng là chúng ta đã giúp bao nhiêu tâm hồn tìm thấy ánh sáng của Thiên Chúa.

"Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại."
Đó không chỉ là lời của Thánh Gioan, mà còn là lời cầu nguyện đẹp nhất cho mỗi người Kitô hữu hôm nay.
..❤️...

Buổi lễ tổng kết giáo lý năm học 2025-2026 tại Giáo Họ Đồng Tâm  diễn ra với sự hiện diện của cha chánh xứ, quý sơ, quý ...
15/06/2026

Buổi lễ tổng kết giáo lý năm học 2025-2026 tại Giáo Họ Đồng Tâm diễn ra với sự hiện diện của cha chánh xứ, quý sơ, quý thầy cô và các em thiếu nhi. Lễ tổng kết nhằm tạ ơn Chúa và ghi nhận những nỗ lực học tập của các em, với phần khen thưởng cho những học sinh xuất sắc. Buổi lễ kết thúc với lời cảm ơn từ các em thiếu nhi và nhắn nhủ từ cha chánh xứ.

Sau thánh lễ là chương trình trại hè, một ngày trại đầy sức sống, rộn ràng tiếng cười và chan chứa tình yêu thương đã diễn ra vào sáng hôm qua, Chúa nhật ngày 14/06/2026 trong khuôn viên Giáo họ. Dưới chủ đề “Thắp lên ánh sáng - Tỏa lan yêu thương”, khoảng 120 thiếu nhi từ các lớp giáo lý đã quy tụ về đây để cùng sống, cùng chơi và cùng lớn lên trong Đức tin, tình huynh đệ và hy vọng vào một tương lai sáng ngời.

Tối đến là chương trình lửa trại bắt đầu bằng ngọn lửa trại bùng cháy giữa sân cỏ, niềm vui như được thắp sáng thêm một lần nữa. Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo, tiếng cười hòa quyện trong ánh lửa hồng – đó chính là hy vọng được gieo mầm và lan tỏa trong lòng từng em nhỏ.

Ngọn lửa tắt cũng là lúc khép lại ngày trại, nhưng ngọn lửa yêu thương vẫn âm ỉ cháy trong từng trái tim bé nhỏ của mỗi người chúng ta. Từ ngày hôm nay, hành trình sống đạo của chúng ta sẽ tiếp tục với nguồn năng lượng mới, nguồn năng lượng được thắp lên từ ánh sáng Chúa Ki-tô, là nguồn năng lượng không bao giờ tắt để qua đó chúng ta biết lan tỏa, biết sẽ chia và cùng nhau hướng về ánh sáng của Ngài.

“Các cửa đều đóng kín vì các môn đệ sợ hãi.”Tin Mừng hôm nay mở ra bằng hình ảnh một căn phòng đầy lo âu và thất vọng. C...
24/05/2026

“Các cửa đều đóng kín vì các môn đệ sợ hãi.”
Tin Mừng hôm nay mở ra bằng hình ảnh một căn phòng đầy lo âu và thất vọng. Các môn đệ từng đặt tất cả hy vọng nơi Đức Giêsu, nhưng sau cuộc khổ nạn, lòng họ chỉ còn lại nỗi sợ và mặc cảm. Phêrô đau đớn vì đã chối Thầy. Các môn đệ khác xấu hổ vì đã bỏ chạy. Cánh cửa đóng kín không chỉ để ngăn người Do Thái, mà còn là cánh cửa của những tâm hồn đang tan vỡ.
Nhiều khi chúng ta cũng sống như thế. Có những tổn thương làm ta khép lòng. Có những thất bại khiến ta mất niềm tin vào chính mình. Bên ngoài vẫn bình thường, nhưng bên trong là một tâm hồn mệt mỏi và nguội lạnh.
Chính lúc ấy, Đức Giêsu phục sinh hiện đến giữa các môn đệ và nói:
“Bình an cho anh em.”
Chúa không trách móc sự yếu đuối của các ông. Ngài mang đến lòng thương xót và bình an. Một thứ bình an không đến từ việc cuộc đời hết sóng gió, nhưng đến từ việc biết rằng Thiên Chúa vẫn ở cùng mình giữa những đổ vỡ.
Rồi Chúa thổi hơi vào các ông và nói:
“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.”
Hơi thở ấy là hơi thở của sự sống mới. Chính Chúa Thánh Thần đã biến những con người nhút nhát thành những chứng nhân can đảm. Từ những người đóng kín cửa vì sợ hãi, họ trở thành những người mở tung cánh cửa để loan báo Tin Mừng.
Điều kỳ diệu nhất của lễ Hiện Xuống không phải là tiếng gió mạnh hay hình lưỡi lửa, mà là một trái tim được đổi mới.
Hôm nay Chúa vẫn muốn bước vào căn phòng tâm hồn chúng ta. Ngài biết những nỗi đau ta đang mang, những giọt nước mắt ta giấu kín và cả những lần ta mệt mỏi muốn buông xuôi. Nhưng Ngài vẫn dịu dàng nói với mỗi người:
“Bình an cho con.”
Xin Chúa Thánh Thần đến và đốt lên trong chúng con ngọn lửa yêu mến Chúa. Xin chữa lành những gì đang tổn thương, mở lại những cánh cửa đang khép kín và cho chúng con biết sống như ánh sáng nhỏ giữa một thế giới nhiều bất an.

* Chúa Thăng Thiên *Lễ Chúa Thăng Thiên không phải là ngày Chúa rời bỏ thế gian, mà là ngày Ngài mở lối cho con người hư...
17/05/2026

* Chúa Thăng Thiên *

Lễ Chúa Thăng Thiên không phải là ngày Chúa rời bỏ thế gian, mà là ngày Ngài mở lối cho con người hướng về quê trời vĩnh cửu.

Các môn đệ năm xưa đã đứng lặng nhìn Chúa khuất dần giữa trời cao với biết bao lưu luyến và nghẹn ngào. Họ mất đi sự hiện diện hữu hình của Thầy, nhưng lại bắt đầu cảm nhận một sự hiện diện sâu xa hơn trong tâm hồn. Từ đây, Chúa không còn ở bên cạnh họ bằng ánh mắt hay bước chân, mà ở trong từng nhịp sống của niềm tin và yêu mến.

Có lẽ nhiều lần trong đời, chúng ta cũng cảm thấy Chúa thật xa. Những lời cầu nguyện chưa được đáp lại, những đau khổ âm thầm, những đêm dài cô đơn khiến lòng người mệt mỏi. Nhưng Chúa Thăng Thiên nhắc chúng ta rằng, dù mắt không thấy, Chúa vẫn không hề rời bỏ con người. Ngài vẫn hiện diện trong từng giọt nước mắt, từng cố gắng sống tốt, từng hy sinh âm thầm và từng trái tim còn biết yêu thương.

Điều đẹp nhất là khi trở về vinh quang Thiên Quốc, Chúa Giêsu vẫn mang theo những dấu đinh nơi thân thể mình. Những dấu đinh ấy là lời nhắc rằng trên trời cao vẫn có một Đấng hiểu thấu mọi nỗi đau của con người, vì chính Ngài cũng đã từng đau đớn, cô đơn và yêu đến tận cùng.

Lễ Chúa Thăng Thiên mời gọi chúng ta sống giữa trần gian nhưng không thuộc về những điều chóng qua của trần gian. Giữa bao bộn bề và bất an của cuộc sống, xin cho lòng ta vẫn biết ngước lên cao, để nhớ rằng quê hương thật của đời mình là ở nơi có Chúa đang chờ đợi bằng tình yêu vĩnh cửu.

17/05/2026

Đức tin không làm người ta quên cội nguồn,mà dạy con người biết sống hiếu thảo hơn,biết cầu nguyện cho ông bà cha mẹ,và biết gìn giữ yêu thương qua từng thế hệ…

Kết quả quay số mừng bổn mạng giáo họ Đồng Tâm.Giải nhất: 2849Giải nhì: 4510Giải ba: 3052Giải tư: 4391 và 3069Giải năm: ...
01/05/2026

Kết quả quay số mừng bổn mạng giáo họ Đồng Tâm.
Giải nhất: 2849
Giải nhì: 4510
Giải ba: 3052
Giải tư: 4391 và 3069
Giải năm: 40
Giải khuyến khích: 2848 và 2850
Thời gian lãnh thưởng trong vòng 30 ngày kể từ ngày quay, qua thời gian giáo họ không có trách nhiệm quy đổi. Chúc anh chị em may mắn chúng giải.
Hồng Ân Thiên Chúa ở cùng anh chị em.

* Lễ Kính Thánh Giuse thợ *Hôm nay, lễ kính Thánh Giuse Thợ. Một ngày không ồn ào, không rực rỡ, chỉ nhẹ nhàng như chính...
01/05/2026

* Lễ Kính Thánh Giuse thợ *

Hôm nay, lễ kính Thánh Giuse Thợ. Một ngày không ồn ào, không rực rỡ, chỉ nhẹ nhàng như chính cuộc đời của ngài.

Giuse không để lại một lời nào trong Kinh Thánh. Nhưng sự im lặng của ngài không hề trống rỗng, mà là một khoảng sâu đủ rộng để Thiên Chúa có thể lên tiếng. Có những người sống để được nhớ đến, còn Giuse lại sống để một Đấng khác được lớn lên. Chính vì vậy mà đời ngài âm thầm, nhưng không hề nhỏ bé.

Ngài làm việc không chỉ để tồn tại, mà để yêu thương. Những nhát búa, những thớ gỗ, những giọt mồ hôi rơi xuống không ai nhìn thấy, lại trở thành một thứ lời cầu nguyện rất thật. Không cần ai công nhận, không cần ai khen ngợi, chỉ cần sống đúng và sống trọn. Có lẽ điều khó nhất nơi Giuse không phải là nghèo khó, mà là chấp nhận một hành trình mình không hiểu hết. Cuộc đời đi theo hướng không do mình chọn, nhưng vẫn bước tiếp, vẫn yêu thương, vẫn ở lại.

Giuse không cố kiểm soát mọi thứ. Ngài chọn tin. Không phải vì mọi sự đã rõ ràng, mà vì biết rằng không cần hiểu hết vẫn có thể trung tín. Trong một thế giới nơi ai cũng sợ bị lãng quên, Giuse lại chọn đứng phía sau. Không chiếm chỗ, không giữ ánh sáng, nhưng chính vì vậy mà đời ngài trở nên vững như nền móng âm thầm nâng đỡ tất cả.

Có những lúc mình nghĩ đời mình phải làm điều gì đó thật lớn lao, phải để lại dấu ấn, phải được nhìn nhận. Nhưng nhìn Giuse, có lẽ điều lớn lao nhất lại là sống đúng phần của mình, trong âm thầm mà không bỏ cuộc. Những ngày rất bình thường như đi làm, mệt mỏi, lo toan, tưởng chừng chẳng có gì thiêng liêng, lại chính là nơi sự thánh thiện được hình thành nếu mình sống với một trái tim ngay thẳng, một sự kiên nhẫn không cay đắng và một tình yêu không đòi hỏi.

Giuse không làm những điều phi thường.
Ngài chỉ không buông bỏ những điều bình thường.
Và có lẽ, đó mới là điều khó nhất trong đời sống của mỗi người.

Xin cho hôm nay không chỉ là một ngày lễ, mà là một lời nhắc để mình sống chậm lại, sống sâu hơn và tin hơn, ngay trong những điều nhỏ bé mỗi ngày
....🌿🌷🌿.....
ADMIN Madalena Lyn

Giáo họ còn hơn 200 tờ, nay ngày cuối bán. Anh chị em  có nhu cầu ủng hộ nhắn trực tiếp page nhé ạ. ❤️❤️❤️
30/04/2026

Giáo họ còn hơn 200 tờ, nay ngày cuối bán. Anh chị em có nhu cầu ủng hộ nhắn trực tiếp page nhé ạ. ❤️❤️❤️

Address

Thôn 6 Xã Hòa Khánh Tp BMT
Buon Me Thuot

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giới Trẻ Giáo Họ Đồng Tâm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share