14/01/2026
Tập thơ sưu tầm
( Phẩm Hiền thủ)
Thấy người lâm chung khuyên Niệm Phật.
Và lập tượng Phật cho chiêm ngưỡng,
Để họ quy y về với Phật,
Do đó nay được ánh sáng này.
(Phẩm Đâu-suất kệ tán)
Lấy Phật làm cảnh giới
Chuyên niệm không buông bỏ
Người này thấy được Phật
Tâm cùng Phật không khác.
( Bồ tát Giác Minh Diệu Hạnh)
Pháp yếu của chư Phật,
Nhiệm mầu chẳng nghĩ bàn.
Bởi pháp chẳng nghĩ bàn,
Không thể diễn hết ý.
Đức cha lành Mâu Ni,
Thương xót các quần sinh.
Nói chỗ không thể nói,
Dắt kể trước người sau.
Lại dùng phương tiện lạ,
Chỉ rõ cõi Cực Lạc.
Dạy phát nguyện vãng sinh,
Vượt ngang ba đường ác.
Bởi Phật A Di Đà,
Nguyện lớn nhiếp muôn loài.
Như nghe danh, thọ trì,
Quyết sinh không còn nghi.
Nếu người có đại lực,
Tâm niệm thường chuyên nhất.
Thành tự Tam-muội sâu,
Hiện tiền cũng thấy Phật.
Nay tà y Thánh giáo,
Sắp diễn pháp lợi sinh.
Thương các ngươi mê lầm,
Chỉ rõ đường tu chánh.
Đây chẳng phải duyên nhỏ,
Nên sinh niệm khó gặp.
Đường Tây Phương như tin,
Một niệm vượt mười ức.
(Bồ tát Đại Từ)
Khuyên được hai người tu,
Sánh bằng mình tinh tấn.
Khuyên được hơn mười người,
Phước hụê mình vô lượng.
Bằng khuyên trăm nghìn người,
Gọi là chân Bồ tát.
Lại khuyên hơn số ấy,
Tức Phật A Di Đà.
(Thiền sư Duy Tắc)
Ngoài song non xanh giăng màn hoa.
Triền non thanh tuyền buông cầm ca.
Trong song kia ai im như mơ.
Ngồi xem Thiên Như câu Di Đà.
Người đời đều ưa cơ thiền sâu.
Hành nhân ai vào tâm vương mầu.
Đèn sương bơ vơ ngoài trời thu.
Non Tu vi trần đều gồm thâu.
Mà trong A Di hồng danh thâm.
Ngàn muôn không tìm ra tri âm!
Thiên Như lòng từ son chân đăng.
Đưa người mau ra lòng mê lầm.
Hư không chim bay đường như tranh.
Lưu truyền quanh co triền non xanh.
Người đi xa xa làn mây trôi.
Di Đà chân như này tâm lành.
Ôi câu hồng danh mầu thâm xa!
Sâu cùng chư tông làng Thiền na.
Buông ra thâu vào đều như như.
Tương tư tâm đầy trời liên hoa…
(Trích: Khuyên tu pháp môn niệm Phật – Pháp sư Viên Anh)
Đi thì nhất trí niệm Di Đà,
Một bước thì là một câu qua,
Dưới chân thời thời đều Cực Lạc,
Trong lòng phút phút thoát Ta Bà.
Trồng hoa bón liễu không dời bỏ,
Trèo non lội suối cũng niệm ra,
Cực Lạc các anh đều lên cả,
Mười phương đi lại mặc vào ra.
Đứng thì niệm Phật khéo quán thân,
Trong tứ đại này chỉ nó chân,
Ta với Di Đà nào có khác,
Ảnh thêm trăng sáng đúng tam nhân.
Căn nhà sắp mục nên khó ở,
Tịnh độ tuy xa lại dễ sinh,
Như ve ngày nào vừa thoát xác,
Hoa sen ngàn cánh hoá kim thân.
Ngồi thì quán Phật tréo kiết già,
Thẳng mình đoan chính trên đài hoa,
Tướng lông trắng giữa chân mày hiện,
Thân sắc vàng tươi hợp với tâm.
Việc như mộng huyễn vốn tịnh không,
Rốt ráo viên dung chằng có không,
Ngày nào khéo tỉnh chân thiền toạ,
Cực lạc niết bàn mặc sức qua.
Lúc nằm niệm Phật chớ phóng tâm,
Buộc chặt hồng danh trong lặng câm,
Vừa nằm gió mát đưa qua mặt,
Đến canh ba trăng sáng vằng vặc.
Không như trần luỵ tâm khó dứt,
Sinh tại hoa sen mộng dễ thành,
Giấc ngủ chập chờn chư Phật hiện,
Tỉnh ra cảnh ấy khá rành rành.
( Thiền sư Phạm Kỳ)
Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?
Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê!
Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,
Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về!
(Tư Tề Lão Nhân)
Đêm dài dễ mông về thôn cũ,
Năm hết không quên phận lữ hành.
Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,
Tấc lòng mang mển những câu canh!
(Sở Thạch Lão Nhân)
Nói đến vô thường mọi việc khinh,
Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.
Một lòng khuyên hướng trời An Dưỡng.
“Vạn thiện đồng quy” nhớ Vĩnh Minh!
Mãng tưởng ngày về chưa đến ngày,
Bên trời du tử mộng hồn bay!
Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,
Tin tức miền Tây chậm vãng lai?
(Thiền sư Liên Ẩn)
Tóc sương thay mái đầu xanh,
Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!
Soi bổn phận, lánh đường tà.
Âm thầm thời tiết đổi.
Lặng lẽ tháng ngày qua.
Kíp mau tìm đến chơn thường lộ,
Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!
Cõi Phật đâu xa cách?
Về chăng chỉ tại ta!
Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển.
Ao vàng đã sẵn có Liên hoa.
Thân tàn về cõi báu,
Sen nở thấy Di Đà!
(Thiền sư Tra Am)
Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,
Lỗi cũ đường xa bước trở về,
Tháng ngày hờ hững,
Tóc điểm hoa lê!
Lòng theo bóng nguyệt trời Tây xế,
Lắng tai nghe chim tiếng nhớ quê
Lá thu rơi rụng…
Tấc dạ não nề!
Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,
Hướng cõi Liên Bang phát nguyện thề:
Ta Bà đã chán chê!...
( Thiền sư Linh Thoại)
Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,
Thân người bèo nước linh đinh
Trăm năm tạm gởi kiếp phù sinh,
Há lại mơ màng chẳng tỉnh?
Đem mối trần duyên rũ sạch,
Đừng cho mộng cảnh lưu đình.
Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,
Đường lối tu hành tiệp kỉnh!
Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.
Không phân già, trẻ, gái, trai.
Có tâm làm được đấng Như Lai,
Lời thật lưu truyền vẫn tại!
Sáu chữ Di Đà rất dễ.
Một lòng tưởng niệm đừng sai.
Thân này thề chiếm tử kim đài,
Gắng giữ niệm tâm chớ trái!
(Thiền sư Triệt Ngộ)
Tiếng Phật thường nghe
Huệ quang thường chiếu
Một câu A Di Đà
Đích đáng chính tà tâm
Nấu tiêu muôn vật tượng
Tan vào một lò hồng.
(Đại sư Hoằng Nhất)
Đức Phật A Di Đà.
Là vô thượng y vương.
Nếu bỏ đây không cầu
Ấy là kẻ si cuồng!
Một câu hồng danh Phật.
Là thuôc diệu Di Đà.
Nếu bỏ đây không uống.
Thật lầm to lắm mà!
(Thiền sư Tánh Thiên)
Niệm Phật tội nghiệp tiêu khô
Như sương tan nắng như hồ nước trong
Niệm Phật để được tấm lòng
Kẻo mà trắc ẩn mắc vòng gian nan
Niệm Phật Cực Lạc hân hoan
Ta Bà khổ não giàu sang mấy hồi.
Sáu chữ hồng danh trời đất chuyển
Ba ngàn thế giới hiện toàn chân
(Minh Vương)
Trên trời dưới trời không ai bằng Phật
Đức từ bi Ngài cứu khắp quần sinh
Có những chúng sinh tạo nhiều tội ác
Đoạ vào địa ngục chịu khổ cực hình
Chỉ nghe một câu A Di Đà Phật
Dầu sôi lửa dữ tức khắc biến thành
Tất cả tội nhân đều được vãng sanh
Ao nước thanh lương (mát mẻ)
Tây Phương Cực Lạc đức từ bi ấy
Hết sức cao cả con không thể gì
Dùng lời diễn tả chỉ có chí thành
Tánh mạng nương về nơi đấng Lưỡng Túc
(Đại sư Hám Sơn)
Niệm Phật vốn vì siêu sinh tử
Si, Ái chính là rễ sinh tử
Không nhổ rễ này khó giải thoát
Si, ái tức là tâm niệm Phật
Tức đem niệm Phật dứt si, ái
Si, ái nếu hay niệm niệm đoạn
Tâm tâm Di Đà toàn thân hiện
Chẳng thể tạm quên trong một niệm
Tịnh độ ở ngay trong tâm tịnh
Chẳng được tìm kiếm ở bên ngoài
(Tổ Hoàng Niệm)
Niệm Phật kỵ nhất
Tinh thần tán loạn
Tiếng niệm mơ hồ
Trước nhanh sau chậm
Không có âm điệu
Lại không nối liền
Tâm không hợp miệng
Thanh không nhiếp niệm
Nuôi dưỡng ý thức
Người xưa than rằng
Cách niệm như vậy
Rất khó thành phiến
Tiếng hòa nhịp đều
Chữ ngay âm rõ
Thành khẩn khắn khít
Điềm đạm an nhàn
Thanh hợp với tâm
Tâm hợp với thanh
Thanh tâm nối liền
Vọng niệm tự dứt
Phật hiệu như châu
Tâm như sợi dây
Phân thì cách ly
Hiệp thì thành xâu
Tâm không rời Phật
Miệng không rời niệm
Như dây xỏ châu
Liên tục không dứt
Chưa được nhất tâm
Trước cầu chuyên niệm
Chưa được không loạn
Trước học thành phiến
Thật là chuyên cần
Hiệu quả tự thấy
Không phải hỏi người
Hãy xin tự xét
Có đại phước đức mới niệm Phật
Phát bồ đề tâm tu Thập thiện
Phật nói vô thượng thâm diệu thiền
Người thường xem như Pháp nông cạn
Oai nghi trang nghiêm nghiệp thanh tịnh
Kiên quyết giữ giới đừng để phạm
Phá bỏ cửa nhân ngã thị phi
Buông bỏ bình sinh đều hiểu biết
Nói huyền nói diệu không liên can
Ba chữ chân truyền thâtj thà niệm
Đó là cây đèn trong đêm tối
Thuyền trong biển khổ, kiếm chém ma
Nhổ gốc sinh tử trong nhiều kiếp
Liều thân này làm kẻ ngu ngốc
Năm tông tám giáo một câu tóm
Đừng ở ngoài niệm tìm phương tiện
Chậm quá nhanh quá đều là bệnh
Càng mong nhất tâm tâm càng loạn
Chí cứng như sắt, dạ như tơ
Không dán không tạp tự thành phiến
Nhân tâm quả Phật cùng cảm ứng
Thân thể cảnh giới dần chuyển biến
Phiền não chưa dứt niệm không nhất
Tập khí không trừ Phật không hiện
Lúc ngàn vạn câu như một câu
Đâu lo không thấy mặt Di Đà
Chuyện này không dễ cũng không khó
Tam-muội đều nhờ tín nguyện hạnh
Đán chỉ lão thật niệm
Bất tất vấn như hà
Mạc quản đồng dữ dị
Hưu luận tự dữ tha
Chỉ quý nguyện lực cường
Ná phạ vọng tưởng đa
Tán loạn cố thành bệnh
Phân biệt dị thập ma
Cảnh duyên vô hảo xú
Phật hiệu nhất tảo quá
Cú cú niệm năng chân
Quyết định xuất Ta Bà
Tạm dịch:
Chỉ cần thật thà niệm
Không cần hỏi tại sao
Đừng lo giống và khác
Không luận mình và người
Chỉ quý nguyện lực mạnh
Không sợ vọng tưởng nhiều
Tán loạn nhiều thành bệnh
Phân biệt dễ vào ma
Cảnh duyên không tốt xấu
Phật hiệu đều quét sạch
Câu câu niệm được chân
Quyết định thoát ta bà
Di Đà giáo ngã niệm Di Đà
KHẩu niệm Di Đà thính Di Đà
Di Đà Di Đà trực niệm khứ
Nguyên lai Di Đà niệm Di Đà.
Tạm dịch:
Di Đà dạy tôi niệm Di Đà
Miệng niệm Di Đà nghe Di Đà
Di Đà Di Đà cứ niệm luôn
Hèn chi Di Đà niệm Di Đà
(Đại sư Thiên Như)
“ Mai lại A Di Đà
Chiều cũng A Di Đà
Dù gấp như tên bắn
Không rời A Di Đà”.
(Thiền sư Sở Thạch)
Cha lành Cực Lạc hiệu A Di
Tiếp dẫn chúng sinh đến Bảo trì
Đường cũ phẳng phiu nhàn nhã bước
Quê xưa, Từ phụ ngại ngùng chi!
(Đại Trí Lục Sư)
Cực Lạc Tây Phương thật dễ cầu
Cuối thu lá đổ nghiệp còn đâu
Lần châu lần mãi không ra mối
Mới biết Di Đà ước nguyện sâu!
Cre: tuvienquangduc_com_au