Chùa Linh Quy Pháp Ấn

Chùa Linh Quy Pháp Ấn Chùa Linh Quy Pháp Ấn được mệnh danh là chốn tiên cảnh, ẩn mình tại xã Lộc Thành huyện Bảo Lâm và nằm trên ngọn đồi cao, bao phủ xung quanh là chè, cà phê,

NGỒI THẬT YÊN VÀ NGHĨ LẠI MÌNHNhạc sĩ Trịnh Công Sơn thường hay chọn cách “ngồi thật yên” hay “ngồi nghĩ lại mình” để tạ...
04/02/2021

NGỒI THẬT YÊN VÀ NGHĨ LẠI MÌNH

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thường hay chọn cách “ngồi thật yên” hay “ngồi nghĩ lại mình” để tạo dựng niềm vui cho bản thân mỗi ngày.
Tuy ta không phải là nhạc sĩ, còn khối việc phải làm, nhưng ta cũng nên thử xem “ngồi thật yên” và “ngồi nghĩ lại mình” có thể xếp vào “thực đơn” cho những ngày không quá bận rộn này không. Biết đâu đó chính là “thực đơn” cần thiết để thay đổi hương vị cho một năm mới? Và biết đâu, đó sẽ là “thực đơn” mỗi ngày của ta cũng không chừng!
Ngồi thật yên

Hãy tạm gác mọi việc qua một bên, quyết tâm cho mình một cơ hội để thực sự ngồi yên xuống. Để làm được điều này thật không dễ dàng gì, bởi đối với ta việc gì cũng quan trọng, việc gì cũng cần phải làm ngay cả. Nhưng nếu ta phải nhập viện vì một cơn bạo bệnh nào đó, hay kiệt sức vì lao tác, thì sao? Phải dừng lại thôi! Cơ thể ta đang cần như vậy và tâm hồn ta cũng cần như vậy.

Thật ra chúng nó đã kêu than từ lâu lắm rồi, nhưng ta vẫn chưa chịu nghe, chưa chịu dừng lại để giúp đỡ. Dừng lại một khoảng thời gian vừa đủ để ta lấy lại sức, lấy lại sự cân bằng rồi đi tiếp, làm tiếp. Dừng lại để làm mới lại chính mình, để tạo sinh năng lượng mới từ cái nhìn mới về bản thân và cuộc sống. Dừng lại, ngồi yên và nhìn sâu vào chính mình thật ra vốn là nhu yếu của mỗi người muốn vươn tới giá trị chân thật và bền vững.

Hãy chọn một góc nhỏ yên tĩnh nào đó trong khu vườn nhà, hoặc bên khung cửa sổ nơi có thể nhìn thấy sự sống đang diễn ra một cách màu nhiệm trên từng chiếc lá, nụ hoa, giọt sương, cánh bướm…

Hãy ngồi cho thật yên, đừng cựa quậy, đừng dịch chuyển nếu không thật cần thiết. Cứ ngồi yên như pho tượng, nhưng thả lỏng. Ngồi trên một chiếc gối, trên ghế hay dưới đất cũng được. Để cho tâm ý cũng yên lắng như thân, ta nên chọn một đối tượng nào đó xung quanh để quan sát, như một nụ hoa hay một chiếc lá chẳng hạn. Quan sát trong sự tươi tỉnh, thư giãn. Quan sát và cảm nhận mà không suy tưởng. Chỉ ý thức rằng ta đang ngồi đây, có mặt thực sự trong giây phút này, cảm nhận sự sống đang diễn ra đích thực.

Nếu thấy tâm vẫn cứ bay nhảy lung tung thì ta hãy chú ý vào các cơ bắp trên gương mặt, hoặc đôi mắt đang khép hờ, đôi môi đang cười mỉm. Sự chú ý đi tới đâu thì sự thư giãn xảy ra tới đó. Giây phút ta cảm nhận từng sự máy động nhè nhẹ trên gương mặt, cảm thấy thoải mái dễ chịu, là giây phút ta dừng lại những vọng động lo nghĩ về quá khứ hay tương lai, giây phút ta dừng lại những mong cầu không cần thiết, giây phút ta được trở về với chính ta.

Từ lâu rồi đã không có cảm giác này, cảm giác an toàn như đứa trẻ đi xa được trở về nhà. Điều quan trọng hơn là ta đã bắt đầu tỉnh thức để nhận biết những gì đang xảy ra trong ta và xung quanh ta, những thứ hết sức giản đơn nhưng lại là một phần của sự sống mà ta đã lãng quên, không màng đến. Trong giây phút ấy, ta sẽ nhận ra rằng chỉ cần đôi chân này không còn lành lặn, chỉ cần hơi thở ra đi mà không quay lại, chỉ cần vài thứ quanh ta tàn hoại thì ta đâu thể nào sống nổi, đâu còn gì để tranh đấu hơn thua?

Ngồi nghĩ lại mình!

Ta hãy viết cho mình một lá thư tay. Viết thư cho chính mình là cơ hội để ngồi xuống nhìn kỹ lại mình. Cuộc sống quá bận rộn khiến cho người thân xung quanh ta ai nấy cũng luôn quay cuồng nên không có nhiều năng lượng để quan sát, cảm nhận hay thấu hiểu ta. Đôi khi họ cũng có góp ý, nhưng ta khó tiếp nhận vì ta mệt mỏi và họ cũng mệt mỏi. Người nghe không hết lòng mà người nói cũng không thành khẩn.

Thế nên, ngồi lại để tự soi sáng bản thân là điều hết sức cần thiết. Soi sáng là nhìn nhận một cách khách quan về những năng lượng tích cực và tiêu cực trong ta, là công tâm thừa nhận những gì ta đã làm được và chưa làm được, là đánh giá một cách trung thực những bước tiến và lùi của ta trong thời gian qua.

Hãy đi thẳng vào câu hỏi trọng tâm nhất, đó là ta đã làm gì để đem lại hạnh phúc cho chính mình và những người thân yêu của mình. Chỉ khi ngồi yên trong tĩnh lặng thì ta mới nhớ đến điều quan trọng hàng đầu này. Bởi ta thường bị cuốn trôi theo hoàn cảnh, đánh đồng giữa phương tiện sống và mục đích sống.

Ta sống để làm gì? Ta thương yêu để làm gì? Sống đâu phải để đi làm, để chỉ biết có công việc, để kiếm thật nhiều tiền, để thăng quan tiến chức, để khiến người khác phải ngưỡng mộ! Sống kiểu đó thì tạm bợ và mệt mỏi lắm. Trong khi đời sống đúng nghĩa là chỉ cần vài tiện nghi đơn sơ nhưng tâm hồn lúc nào cũng thanh thản và chan chứa yêu thương.

Yêu thương là hiến tặng những cái hay - cái đẹp - cái lành cho người ta thương. Yêu thương là cảm thông, là nâng đỡ, là chấp nhận những khó khăn của nhau. Chứ không phải kiểu yêu thương mà cứ làm khổ nhau triền miên, cho thì ít mà đòi hỏi thì nhiều.

Ta hãy thật lòng xin lỗi với con người vốn rất dễ thương và trong trẻo của mình rằng, thời gian qua vì thiếu tỉnh thức, thiếu nhìn lại, thiếu làm chủ cảm xúc mà ta đã đối xử tệ bạc với chính mình. Do không cưỡng lại nổi những ham muốn mà ta đã tự hành hạ bản thân rất nhiều. Không cho nó nghỉ ngơi, không cho nó thưởng thức trọn vẹn bữa ăn hay giấc ngủ, không cho nó tập thể dục, không cho nó nạp những “sinh tố” mà trái lại toàn là “độc tố” từ sách báo, phim ảnh và chuyện trò.

Ngoài ra, ta cũng tự sám hối với lòng rằng một năm qua ta cũng làm khổ người thân yêu của ta rất nhiều. Dù rất thương yêu nhưng ta vẫn không ngừng mang lại cho họ những năng lượng tiêu cực, độc hại. Nhưng may là ta vẫn còn cơ hội để nhìn lại, để sửa chữa, để bù đắp. Tự hứa với lòng sẽ sắp xếp cuộc sống ngăn nắp lại, như lời dạy của cụ Nguyễn Du, “Sao cho trong ấm thì ngoài mới êm”. Ta sẽ dành nhiều thời gian để vun đắp khu vườn tâm của mình, để ta hiến tặng những người thân yêu của ta bằng chính con người dễ thương của mình. Đó là món quà quý giá nhất mà người thương ta cần nhất. Bởi ta sống là vì tình thương yêu chứ không phải vì những hư danh hay những món vật chất vô tri kia.

Một năm nhìn lại từ những giây phút lắng đọng như vậy chắc chắn sẽ mang lại cho ta những cảm nhận và cảm xúc mới về bản thân và cuộc sống. Lúc ấy, tâm vị kỷ sẽ rơi rụng bớt để nhường chỗ cho tâm vị tha, và cả ý muốn phục vụ cộng đồng cũng sẽ trở lại, như Trịnh Công Sơn đã từng nhìn rõ quê hương” mà biết rằng “đất nước cần một trái tim” mỗi khi ngồi yên.

08/07/2020
23/04/2020

Từ điển Tử Vi theo bảng chữ cái :

Ân quang: Chỉ sự nhân hậu, vui tươi, trong sáng, lành mạnh
Bạch Hổ: là thực tế khó người dễ mình, dũng mãnh, oai quyền
Bệnh phù: chỉ sự buồn bã, chán chường
Bệnh: Chỉ sự suy nhược, yếu đuối
Bác sĩ: Chỉ sự thông tuệ, am tường nhiều điều
Bát tọa: là dáng vẻ bệ vệ, đường hoàng
Cô thần: Chỉ sự lạnh lùng, thái độ khó khăn
Cự môn: là lời ăn tiếng nói, khả năng tranh luận
Dưỡng: là phù trợ, hỗ trợ
Điếu khách: Chỉ sự khoe khoang, cường điệu ngôn ngữ trao đổi
Đại hao: là sự hao hụt, thâm thủng
Đế vượng: Chỉ sự thịnh vượng, quyền lực
Đà la: Chỉ sự hung bạo, hiểm ác
Đường phù: là them điều ích lợi, phát triển
Đào hoa: chỉ tính lẳng lơ, đa tình
Địa giải: Chỉ sự nhân hậu, đức độ
Địa kiếp: là bạo tàn, gian ác, thất bại
Địa không: là phá tán, bạo ngược, tai họa
Đẩu quân: chỉ sự nghiêm trang, bảo vệ nguyên tắc
Địa võng: chỉ sự kềm tỏa, vây hãm
Giải thần: chỉ sự giải cứu, giải phóng, thoát nạn
Hỉ thần: điều vui vẻ, sự may mắn
Hồng loan: đảm đang, tháo vát, lanh lợi
Hóa lộc: phát tài, thu hoạch tốt đẹp
Hóa quyền: chỉ sự thăng tiến công việc, thêm chức vụ
Hóa khoa: chỉ sự thông minh, lịch lãm và uyên bác
Hóa kỵ: chỉ sự ghen ghét, đố kị, bảo thủ cực đoan
Hoa cái: chỉ sự bề thế, đẹp vẻ uy nghi
Hữu bật: chỉ sự giúp đỡ, cứu giải
Hỏa tinh: chỉ sự đốt phá, tai ương họa nạn
Kình dương: sự liều lĩnh, tính sỗ sàng, hung bạo
Kiếp sát: tai họa, ách nạn, hung ác
Long đức: hòa nhã, đức độ, đoan trang
Lộc tồn: chỉ sự nghiêm túc, nề nếp
Lực sĩ: hàm nghĩa khỏe mạnh, mạnh dạn
Lâm quan: chỉ tính khoe khoang, thích phô trương
Long trì: chỉ sự ôn hòa, bình tĩnh, phong độ tự tại an nhiên, ung dung
Lưu hà: chỉ sự nham hiểm, khủng hoảng, quỷ quyệt
Lưu niên văn tinh: hàm nghĩa thông minh, ham học hỏi, hiểu biết nhiều điều
Liêm trinh: hàm nghĩa thẳng thắn, sống sượng, nóng nảy và lỗ mãng
Linh tinh: chỉ sự trắc trở, điều ngang trái, ách tắc
Mộc dục: chỉ sự lầm lạc, dở dang, cũng có nghĩa thích trưng diện, phô bày
Mộ: chỉ sự sa sút, chôn giấu, u ám mờ mịt
Nguyệt đức: hàm nghĩa mẫu mực, đoan chính, bao dung che chở
Phúc đức: hòa nhã, nhân hậu, sự cứu giải
Phi liêm: hàm nghĩa nhanh chóng, gọn gàng, thu vén
Phục binh: hàm nghĩa ám muội, điều xấu bất thường
Phượng các: điều vui vẻ, hoan hỉ, nhiều may mắn
Phá toái: sự hao hụt, phá tán, tình trạng đảo điên và hỗn loạn
Phá quân: dũng mãnh, can đảm đương đầu, tháo vát, chỉnh đốn, khéo lo liệu
Phong cáo: chỉ công danh sự nghiệp, học vị, bằng cấp
Quan phù: phán đoán, lý luận, công việc phản biện
Quan phủ: chỉ sự phiền phức, việc rắc rối lôi thôi
Quan đới: chỉ sự đam mê, ham muốn địa vị, quyền thế
Quốc ấn: hàm nghĩa thế lực, quyền hành, việc tuyển chọn cơ hội thăng tiến
Quả tú: chỉ sự cô độc, âm thầm, lặng lẽ chịu đựng
Suy: chỉ sự sút giảm, yếu kém, đuối sức
Thái tuế: chỉ sự tự hào, sắc sảo, tài hùng biện
Thiếu dương: chỉ sự lanh lợi, nhạy bén, mau mắn lặt vặt
Tang môn: chị sự lo âu, điều trắc trở, quyền hành sút giảm
Thiếu âm: hàm nghĩa ngây thơ, khờ dại, thụ động, chịu đựng
Tử phù: chỉ sự tang thương, buồn thảm, bực dọc
Tuế phá: chỉ sự ngang bướng, ương ngạnh, không chịu thua kém
Trực phù: chỉ sự trắc trở, điều họa hại
Thanh long: chỉ sự vui vẻ, tin vui, công việc thăng tiến
Tiểu hao: điều suy sụp, sự thất thoát, chia sẻ nhỏ ra
Tướng quân: chỉ sự hiên ngang, dũng mãnh, có chí khí lãnh đạo
Tấu thư: chỉ sự lịch lãm, khôn khéo, bặt thiệp
Trường sinh: hàm nghĩa lâu bền, gia tăng điều tốt đẹp, công việc phát triển
Tử: hàm nghĩa chôn giấu, che đậy, âm thầm kín đáo
Tuyệt: chỉ sự đứt đoạn, chấm dứt, kết thúc, khô cạn, bế tắc
Thai: chỉ sự nảy nở, phát sinh, mầm sống, giao hoan
Thiên khôi: chỉ sự sáng suốt, cao thượng, chức sắc lớn
Thiên việt: chỉ sự cao sang, quyền tước, tài giỏi, có học vị
Thiên khốc: chỉ sự đau đớn, hốt hoảng, cảnh tang thương, buồn chán
Thiên hư: đa mưu túc trí, có trí tưởng tượng phong phú
Thiên đức: chỉ sự nhân hậu, đức độ, đàng hoàng, nghiêm chỉnh
Thiên hỉ: điều vui vẻ, sự hanh thông, nhiều may mắn
Thiên tài: chế ngự, giảm thiểu, làm cho ít đi, bớt đi
Thiên thọ: chỉ sự phúc thiện, hiền hậu, điềm đạm hòa nhã
Thiên quan: cứu giúp, hỗ trợ, giải cứu, tháo gỡ khó khăn
Thiên phúc: chia sẻ nhỏ dần, xóa bỏ bớt đi, triệt tiêu
Thiên mã: là nghị lực, chí khí, năng nổ vận hành, di động
Thiên trù: chì sự hưởng thụ ẩm thực, công việc gia chánh
Thiên không: nông nổi, nông cạn, kém bền vững, hào nhoáng vẻ về ngoài
Tuần không: chỉ sự hạn chế, kiểm soát, cai quản chặt chẽ
Triệt lộ: chỉ sự phong tỏa, giam hãm, bao vây
Tả phù: chỉ sự phù trợ, bảo vệ, canh giữ
Thiên hình: chỉ sự sát phạt mạnh mẽ, nguy hiểm cao độ, tội trạng
Thiên diêu: chỉ tính cách tâm linh, trực giác nhạy bén
Thiên y: chỉ về tính kỹ lưỡng, cẩn thận mọi việc, chăm sóc chu đáo
Thiên giải: tăng cường giúp đỡ, cứu trợ, giải trừ tai họa
Tử vi: quyền lực cao, chức phận lớn, ngôi vị nhiều uy tín
Thiên đồng: chỉ cải tổ, thay đổi nhanh chóng, chóng chán
Thiên cơ: chỉ khéo léo, chỉnh đốn, làm hoàn chỉnh công việc
Thiên phủ: chỉ phú quý cao sang, giàu có, thịnh vượng
Thái âm: chủ về nhà đất, cũng hàm nghĩa tính nhu mì, hiền hậu
Thái dương: chủ về uy lực, quyền thế, cũng hàm nghĩa nóng nảy, độc đoán
Tham lang: chủ về thu gom, tiếp nhận mạnh dạn, thực dụng hưởng thụ
Thiên tướng: chỉ tính hào hiệp, dũng khí, yêu chuộng thanh sắc, hào hoa phong nhã
Thiên lương: chỉ sự nhân hậu, tận tâm công việc, yêu chuộng văn chương, nghệ thuật
Thất sát: chỉ sự dũng mãnh, táo bạo, liều lĩnh dữ dội
Tam thai: chỉ sự nhàn tản ung dung, hòa hợp vui vẻ
Thiên quí: chỉ sự ôn hòa, ân nghĩa, trọng sự cứu giúp phúc thiện
Thai phụ: là ý nghĩa tự phụ, khoe khoang, hình thức khoa trương
Thiên thương: chỉ sự ngang trái, trắc trở, điều buồn chán
Thiên la: chỉ sự phong tỏa, kìm hãm, ngăn cản đủ điều
Vũ khúc: chỉ sự bướng bỉnh, cương cường, cứng rắn
Văn xương: chỉ khả năng học thuật, văn chương, khoa bảng
Văn khúc: chỉ khả năng biện luận, khoa học, kỹ thuật...

11/04/2020

Bình yên - Thế giới cũng bình yên đến lạ thường

RỤNG RỜI KHI BIẾT CẢNH GIỚI CỦA NGƯỜI TỰ SÁT: RỐT CUỘC HỌ SẼ ĐI VỀ ĐÂU?Tôi là một cư sĩ ăn chay trường, gi...
03/04/2020

RỤNG RỜI KHI BIẾT CẢNH GIỚI CỦA NGƯỜI TỰ SÁT: RỐT CUỘC HỌ SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

Tôi là một cư sĩ ăn chay trường, giữ gìn ngũ giới của Phật. Tôi rất ngưỡng mộ lời nguyện: “Địa ngục chẳng trống, thề chưa thành Phật” của Bồ-tát Địa Tạng. Trong kinh Địa Tạng, phẩm đầu tiên kể Thánh nữ sau khi niệm Phật một ngày đêm liền thấy mình xuống địa ngục, biết được nơi mẹ thác sinh…

Tôi rất thích và cảm thấy thật an ủi khi đọc đoạn kinh: “Nếu người có thể trong hai mươi mốt ngày nhất tâm chiêm lễ hình tượng Bồ tát Địa Tạng và niệm danh hiệu Ngài đủ một vạn biến, thì sẽ được Bồ tát hiện thân vô biên, nói cho người đó cảnh giới mà quyến thuộc họ đã sanh về. Hoặc trong giấc mộng, Bồ tát hiện đại thần lực, đích thân dắt người đó đến các thế giới để gặp quyến thuộc của mình”.

Mỗi khi xem báo đài thấy đăng tin người tự tử nhan nhản, tôi buồn vô hạn. Vì vậy, tôi rất khát khao muốn biết những người tự tử sau khi chết rồi họ sẽ đi về đâu?

Trong kinh Địa Tạng phẩm 12 có ghi:
“Những người được nghe danh và thấy hình tượng Bồ-tát Địa Tạng rồi chí tâm quy y, có thể mỗi ngày niệm danh hiệu Bồ-tát ngàn biến, luôn đến ngàn ngày, thì điều nguyện cầu của các thiện nam thiện nữ đó sẽ chóng được thành tựu, vĩnh viễn không bị chướng ngại”.

Căn cứ theo đó, tôi đã thực hiện rất nhiều, nhiều hơn lời trong kinh dạy, nghĩa là trường kỳ tụng niệm, lo tu sửa từng tâm niệm và tha thiết lễ bái Bồ-tát Địa Tạng suốt một thời gian dài, chỉ nguyện một điều: “Xin cho con được khai mở trí tuệ, được nhìn và hiểu thấu suốt, biết rõ người tự sát sẽ đi về đâu?”.

Cuối cùng thì ước nguyện này cũng đạt thành. Trong mơ, tôi thực sự được đi đến cõi mà những người tự tử trú ngụ, và minh bạch hết mọi vấn đề.

Trong kinh Phật tả có sáu cõi: Trời, Người, Atula, Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh. Vì vậy, khi tôi tả về cõi Quỷ, hi vọng bạn không ngạc nhiên. Cũng có một số ít người trực tiếp thấy, nhưng phần đông người ta không thấy. Đa phần những người gần chết, khí lực tinh thần suy yếu, họ cũng rất dễ nhìn thấy được người ở cõi âm.

Bây giờ, mời chư pháp hữu hãy xem để cùng chia sẻ kinh nghiệm quý giá này với tôi.

Cõi âm khí rất lạnh, vì vậy khi tiếp xúc hay tham quan cõi âm rất cần có định lực mạnh, thệ nguyện lớn, tinh thần trong sáng. Cõi Quỷ rộng lớn vô biên, được phân thành nhiều khu vực.

Bạn đừng cho rằng Tự sát là hết khổ, mà chính là Mở màn cho thống khổ ngút trời. Cho dù là bạn chết vì tình, vì thiếu nợ, vì đủ lý do…v.v….mà bạn muốn nhảy lầu, nhảy sông, uống thuốc độc, cắt mạch máu, cứa cổ, treo cổ….v.v….khởi lên ý niệm tự tử đủ cách đủ kiểu để hoại thân thì sau khi chết rồi những thống khổ bạn phải nhận lãnh càng bi thảm hơn gấp bội.

Người tự sát chết rồi thì linh thức lập tức bị giam cầm, chìm trong khốn khổ triền miên. Phải biết rằng tự tử có ba tội nặng:

1. Bất hiếu với song thân.
2. Tự hủy hoại hình hài, phụ phúc báu hi hữu có được thân người, lại không biết quý trọng mạng sống.
3. Ngu si vô trí.

Thân ta là do cha mẹ sinh ra, sống đã không tận hiếu báo ân, không làm việc ích đời lợi người, lại ngu muội tự hủy hoại, giết thân mình, đây là tội cực kỳ nặng. Phải biết thân người khó được, Phật pháp khó nghe. Kiếp này bạn đã mang được thân người, sao lại khinh thường mà hủy hoại chứ? Do lỗi phụ bỏ thân người nên bạn sẽ rất khó có cơ hội đầu thai làm người. Cho nên tự tử là một hành động quá ngu si vậy.

Ví dụ như bạn thiếu nợ nên chọn cách chết để trốn, thì phải hiểu rằng đời này nợ chưa trả xong, thì đời sau vẫn phải trả nhiều hơn, hiện tại còn gánh thêm đại tội tự sát nữa, đây gọi là Khổ chồng Khổ!

NHỮNG NGƯỜI TỰ SÁT SAU KHI CHẾT RỒI SẼ KHÔNG NGỪNG DIỄN LẠI ĐỘNG TÁC TỰ SÁT ĐÓ.

Ví dụ như anh A vào lúc 2 giờ chiều nhảy lầu tự tử. Sau khi chết đi, linh thức anh sẽ bị giam cầm thọ khổ, và cứ loanh quanh ở nơi mà mình tự sát. Hàng ngày, cứ hễ đến đúng giờ mà anh từng hủy thân, thì anh sẽ trở lại đúng địa điểm đó, ngôi lầu đó…để mà diễn lại cái cảnh tự sát đó một lần. Ngày nào cũng phải diễn như vậy, diễn mãi động tác hủy thân đó cho đến khi tuổi thọ hết. Nghĩa là sao? Nghĩa là hễ dương thọ của anh ta được định là sống đến 70 tuổi, nhưng vào năm 40 tuổi thì anh tự tử. Vậy thì sau khi chết rồi, ngày nào anh cũng phải diễn lại cảnh tự tử này, có nghĩa là ngày nào cũng phải …nhảy lầu suốt 30 năm, cho đến lúc dương thọ tận.

Hơn nữa, mỗi ngày những tư tưởng cực kỳ thống khổ của giây phút tự sát, cộng thêm đau đớn trên thân cũng đồng tái hiện lại, hoàn toàn giống y nhau. Ngoài thời gian này ra thì linh thức anh bị nhốt tại khu “Phạm nhân tự sát” để thọ hình phạt.

Trong khu “Vong tự sát” trú này phi thường u ám, rất ẩm ướt và hôi thối. Nơi đây, tâm ai cũng ôm đầy oán hận, tiếng rên khóc bi thương, thở than không ngừng….hoàn toàn chẳng có gì cả, chẳng có nhà, giường, truyền hình, yến tiệc, thức ăn…v.v…cái gì cũng không có, chỉ có sự thống khổ và khóc lóc mà thôi.

Tôi tiến đến một phòng giam, bên trong chứa đầy vong tự sát, oán khí xung thiên phi thường khó chịu, nhìn mặt người nào cũng rất thương tâm. Tôi bước lại gần một vong, thấy toàn thân anh ướt nhẹp, mắt lõm sâu. Tôi chào:

- Bạn ổn không?

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi rồi đáp:

- Ngài là ai?

- Tôi là một người bình thường, phát nguyện đến cõi âm để tìm hiểu xem những người tự sát chết rồi thì cảnh giới của họ ra sao?

Anh ta nói:

- Cần gì phải hỏi, nhìn là đủ biết tôi quá thống khổ rồi! Tôi không biết nói thế nào để diễn tả được tâm tình hiện tại của mình, chỉ có thể nói rằng….TÔI KHỔ…RẤT…RẤT …RẤT KHỔ!....Chỉ có thế mà thôi!

- Vì sao toàn thân anh ướt hết vậy?

- Do tôi nhảy sông tự tử.

- Vì sao anh lại muốn tự sát?

- Tôi không muốn kể ra đâu, xin đừng hỏi nữa.

- Được rồi, xin chào anh.

Tôi bước đến một nơi khác. Thấy trước mặt mình là một nữ nhân, liền hỏi:

- Chào chị, vì sao chị lại ở nơi này?

- Ngài có thể giúp tôi tìm một đứa bé được không? Cầu xin Ngài đấy – Chị ta đáp.

- Con của chị ư?

- Đúng vậy. Tôi cho con gái tự sát theo mình, nhưng bây giờ không biết con bé ở đâu. Bởi sau khi tự sát xong thì linh thức tôi liền bị áp giải vào đây, còn đứa con thì không thể tìm ra bóng dáng nó. Tôi rất đau khổ…

- Con gái chị hiện đang ở một khu vực khác, chờ đi đầu thai. Bởi vì chị tự ý đoạn mạng con trẻ, hoàn toàn không có sự đồng ý của nó nên tội chị rất là nặng. Do con chị còn bé ngây thơ chưa biết gì nên không bị tính vào tội tự sát, do vậy mà nó được đưa đến nơi khác.

- Thế ư? Sao không ai nói cho tôi biết điều này. Tôi van cầu Ngài, xin hãy dẫn tôi đi gặp nó có được không?

- Xin lỗi, tôi không thể dẫn chị đi được. Đây là cõi âm, có quy luật riêng của cõi âm. Chị nhất định phải chịu quả báo tự sát ở nơi này, đó là luật!

Chị ta bật khóc thảm thiết.

Tôi đi tiếp một quãng, băng qua một ngọn núi thì đến một chỗ khác. Trong đây là một khu biệt giam các vong tự sát khác nữa.

Tôi gặp một người đàn ông, nơi bụng ông ta có đường tét dài và sâu, máu me ràn rụa…Tôi hỏi:

- Tiên sinh à, bụng ông bị sao thế?

Ông đáp:

- Đây là vết thương do tôi dùng dao rạch bụng mình, vì vợ tôi ngoại tình theo trai nên tôi rất hận bả.

- Dù vậy, ông cũng không nên tự giết mình chứ.

- Ban đầu thì tôi giết bả, sau đó mới tự sát. Tôi chết rồi thì bị nhốt vào đây. Hàng ngày đều phải quay trở về nhà để tái diễn lại cảnh tự sát. Tôi đau đớn và khổ sở lắm, khổ hết chỗ nói…

Tôi thảng thốt than lên:

- Ôi! Lại là vì tình! Tiên sinh ơi, tự sát là tội rất nặng, ông có thể niệm Phật được không?

Rồi tôi dạy ông niệm: “Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát” và bảo:

- Ông nhất định phải niệm, sẽ giảm nhẹ tội báo. Còn nữa, ông phải sám hối, vì giết người là quá sai lầm. Do ông đã giết người lại còn tự sát nên tội càng nặng hơn. Xin hãy nghe lời tôi khuyên, nhất định ông phải cố gắng mà niệm Phật nhé.

Chỉ thấy ông ta gật gật đầu, không nói gì. Trước mắt tôi lại hiện từng vong linh đầy oán hận rất đáng sợ, có vong toàn thân đầy máu, tuôn chảy không ngừng. Tận mắt chứng kiến những cảnh này, tôi quả thật lấy làm kinh hãi vô cùng.

Những người thế gian đa phần cho rằng Tự tử là chấm dứt mọi thống khổ. Họ không hề biết rằng “Tự sát chính là mở màn cho thống khổ ngoài sức tưởng bắt đầu”. Thật quá ngu khờ dại dột! Hèn chi mà chúng ta thường nghe kể ở những nơi có người tự tử thì hay xảy ra cảnh “vong náo” dù mình không nhìn thấy họ.

Bởi vì nếu như nhà, phòng nào đó…trước đây từng có người tự hủy thân thì vong linh tự sát đó ngày nào cũng phải quay về mà diễn lại động tác tự tử của họ. Do vậy, nếu phòng nhà đó mà không có “quỷ náo” thì mới là chuyện lạ! Vì vậy mà người ta thường kể rằng “chỗ người tự tử thường hay nghe tiếng khóc than, rên rỉ”…dù không nhìn thấy người. Đó là do vong tự sát phải về diễn cảnh tự tử, bị chìm ngập trong tâm niệm bi thương lúc hủy thân….

Phần tôi dù nương nguyện lực Bồ-tát Địa Tạng Vương đượcchứng kiến cõi âm, nhưng thú thật nếu như tôi phải đến trú ngụ ở nhà hay phòng có người tự sát, chắc chắn tôi cũng sẽ rất khổ tâm. Vì sao ư? Vì hàng ngày mắt tôi luôn nhìn thấy rõ mồn một cảnh quỷ về diễn cảnh tự sát, thấy rõ thảm cảnh họ chết ra sao, làm sao mà tôi an ổn thư thái cho được?

Giáo lý Phật có những bản kinh siêu độ rất hay và kỳ diệu. Song bạn không thể ỷ lại vào ai đó cầu siêu cho mình trong khi bản thân bạn không chịu tu. Nếu tâm bạn vẫn đầy ác ý, tà độc thì vô phương cứu. Vì cảnh sẽ tương ưng với tâm, tâm tốt chiêu cảnh tốt! Siêu độ là giúp bạn phát thiện tâm, biết ăn năn sửa sai. Bạn cần phải tự hoàn thiện bản thân ngay từ lúc còn đang sống, đừng ỷ lại vào người khác mới là tốt nhất.

Trong kiếp nhân sinh, ai sống mà không có não phiền, không có đau khổ? Người giữ Thân – Khẩu – Ý thiện lành thì tâm sẽ hằng an vui. Khổ là do bởi mình từng gieo Ác nhân. Khi phải trả Quả ác, phải bồi đền nợ cũ thì đâu có ai thấy thoải mái, dễ chịu?

Ngàn vạn lần xin bạn không nên khởi ý niệm tự sát. Phải hiểu: “Tự sát hoàn toàn không giải quyết được vấn đề, chết rồi sẽ càng thống khổ hơn”.

Nếu cho rằng sống ở thế gian là khổ, nhưng bạn không hề biết rằng kẻ chết vì tự sát sẽ bị nhốt ở khu vực chứa vong tự sát. Người ngu si cứ tưởng chết là hết, là phủi hết muộn phiền, chấm dứt mọi sầu lo…Hoàn toàn không biết rằng sau khi tự sát rồi thì thống khổ ập đến với cường độ mãnh liệt gấp vạn bội lần cái khổ lúc còn sống. Còn nữa, sao không biết xót thương, tội cho thân quyến bạn sẽ buồn đau biết bao trước hành vi ngu muội này của bạn? Không nên đẩy mình vào con đường tuyệt lộ!

Người tự sát sau khi chết và thọ xong quả báo tự sát rồi thì phải đi đến các địa ngục lớn nhỏ mà thọ hình tiếp, y như trong kinh Địa Tạng từng mô tả…cho đến khi nghiệp tận rồi, họ mới có thể thoát ra và đi đầu thai. Nhưng tái sinh vào đâu, việc này còn tùy thuộc vào nghiệp đã tạo của họ.

Cư sĩ Thiếu Hoa (Trích từ quyển Nhân quả giải theo Phật giáo – Dịch giả: Hạnh Đoan)

Đơn giả chia sẻ là hạnh phúc rồi...
18/03/2020

Đơn giả chia sẻ là hạnh phúc rồi...

Để hạnh phúc từ Thiền xong nên tha thứ tất cả.

Bình An
02/03/2020

Bình An

Nên tin vào nhân quả
02/03/2020

Nên tin vào nhân quả

Trộ‎m được số tài sả‎n lớn, Trương Huy Định mang về cất giấu, sau đó thấy áy náy nên tìm cách trả lại nạ‎n nhâ‎n. Dù vậy, bị cá‎o vẫn phải đối mặt bản á‎n t‎ù về tộ‎i “trộ‎m cắ‎p tài sả‎n”.

Address

Thôn 4, Lâm Đồng, Lộc Thanh
Bao Loc

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chùa Linh Quy Pháp Ấn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Chùa Linh Quy Pháp Ấn:

Share