02/03/2016
Lời Phật Dạy về chữ Nhẫn
Phật tử chúng ta khi lễ Phật chúng ta đọc sao “ Nam Mô Ta Bà Giáo
Chủ…” chánh điện chùa Thiên Phước “ Điều Ngự Sư”
Trong cuộc sống thường ngày, vui vẻ an lạc tinh thần thoải mái là một mong ước lớn nhất của con người. Tuy nhiên trên thực tế có rất nhiều sự việc ngoài ý muốn, do mình tạo, hay người khác tạo ra, gây cho mình bực bội khó chịu, nóng giận trong lòng. Nếu không biết cách hóa
giải nên chúng ta giải quyết bằng lời nói hành động tiêu cực, dẫn đến hiệu quả không tốt đẹp, và tạo nghiệp chẳng lành cho kiếp sống hiện tại, và chịu quả báo xấu về sau.
Để giảm bớt tác hại do hành nghiệp này gây ra
Hôm nay nhân dịp lễ…tôi xin trình bày đến quý phật tử một phương
pháp của Phật dạy “ sống nhẫn theo lời Phật dạy .
Người xưa thường hay nói : một câu nhịn chín điều lành, hay “ chữ
nhẫn là chữ tương vàng, ai mà nhẫn được thì càng sống lâu ”
Định Nghĩa: Nhẫn là nhẫn nhục, là nhịn, là chịu đựng phần kém về
mình, phần thiệt thòi về mình. Đây là pháp tu của Bồ Tát: bố thí trì giới…
mà mục đích là tu và độ chúng sanh( lợi mình lợi người),
Nếu không biết nhẫn thì trong tâm hồn luôn có một ngọn lữa, chờ gió nhẹ thổi tới là bùng cháy. Khi mà cháy thì các vị biết cái gì rồi, nhiều người không hiểu nói nhẫn là nhục lắm…đó chỉ là sự đè nén, chịu đựng…nếu vậy chưa phải là nhẫn.
Nhẫn nhục là giữ thái độ hòa hiếu, hóa giải những phiền não do sự sân giận đem lại, và khi sân giận mang lại hầu như không có kết quả tốt đẹp như câu ngạn ngữ “giận quá mất khôn” mà chúng ta từng nghe.