GIÁO HỌ ĐÔNG YÊN

GIÁO HỌ ĐÔNG YÊN Hầu hết tất cả các gia đình Họ Đông Yên thuộc Giáo xứ Phi Lộc, Giáo phận Vinh.

Vì tình hình kinh tế khó khăn, đã vào định cư tại mảnh đất Bình Giả ngày 05/11/1955.

🏆🔥 OLYMPIC HÈ 2026 DÀNH CHO GIỚI THIẾU NHI – GIÁO XỨ VINH CHÂU 🔥🏆
18/05/2026

🏆🔥 OLYMPIC HÈ 2026 DÀNH CHO GIỚI THIẾU NHI – GIÁO XỨ VINH CHÂU 🔥🏆

XIN CỘNG ĐOÀN HIỆP Ý CẦU NGUYỆN CHO LINH HỒN BÀ ANNA  ĐƯỢC SỚM VỀ HƯỞNG NHAN THÁNH CHÚA.
16/05/2026

XIN CỘNG ĐOÀN HIỆP Ý CẦU NGUYỆN CHO LINH HỒN
BÀ ANNA ĐƯỢC SỚM VỀ HƯỞNG NHAN THÁNH CHÚA.

ĐỪNG ĐỂ TIN NHẮN THAY TRÁI TIM(Lm. Anmai, CSsR)Có một điều rất lạ trong thời đại hôm nay: con người có thể liên lạc với ...
13/05/2026

ĐỪNG ĐỂ TIN NHẮN THAY TRÁI TIM
(Lm. Anmai, CSsR)

Có một điều rất lạ trong thời đại hôm nay: con người có thể liên lạc với nhau nhanh hơn bao giờ hết, nhưng lại dễ hiểu lầm nhau hơn bao giờ hết. Chỉ cần vài giây, một tin nhắn có thể bay từ người này sang người kia. Chỉ cần một cái chạm tay, ta có thể gửi đi một câu chào, một lời hỏi thăm, một lời xin lỗi, một sự giải thích, một nỗi bực bội, một phản ứng nóng nảy. Thế nhưng, cũng chỉ vì vài dòng chữ quá vội, vài dấu chấm quá lạnh, vài chữ “ừ”, “ok”, “biết rồi”, “tùy”, “không sao” mà biết bao mối quan hệ trở nên nặng nề, biết bao trái tim bị tổn thương, biết bao người đang gần bỗng thấy xa nhau.

Tin nhắn là phương tiện, không phải là trái tim. Tin nhắn có thể chuyển lời, nhưng không luôn chuyển được lòng. Tin nhắn có thể ghi lại chữ, nhưng không ghi hết ánh mắt. Tin nhắn có thể nói điều ta muốn nói, nhưng không luôn diễn tả đúng điều ta thật sự muốn người kia hiểu. Một câu nói khi gặp nhau, có ánh mắt, có giọng nói, có nét mặt, có sự ngập ngừng, có nụ cười, có sự run run của cảm xúc, có thể làm người kia hiểu rằng ta đang chân thành. Nhưng cũng câu ấy, nếu đặt vào một tin nhắn khô khan, có thể trở thành lạnh lùng, khó chịu, thậm chí xúc phạm.

Vì thế, đừng lạm dụng tin nhắn. Đừng nghĩ rằng chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng vài dòng chữ trên màn hình. Có những điều phải nói bằng giọng nói. Có những chuyện phải nhìn vào mắt nhau. Có những nỗi buồn phải được nghe trong im lặng. Có những hiểu lầm phải được giải tỏa bằng một cuộc gặp thật sự. Có những lời xin lỗi phải đi kèm với sự hiện diện. Có những mối quan hệ không thể được chăm sóc bằng biểu tượng cảm xúc, bằng một cái “like”, bằng một trái tim đỏ, bằng một câu trả lời ngắn ngủi cho xong chuyện.

Tin nhắn rất tiện, nhưng sự tiện lợi đôi khi làm con người trở nên lười yêu thương. Ta lười gọi điện. Ta lười gặp mặt. Ta lười giải thích cho rõ. Ta lười kiên nhẫn. Ta lười lắng nghe. Ta lười bước đến với nhau. Thay vì nói: “Mình gặp nhau nói chuyện nhé”, ta lại gửi một tràng tin nhắn dài trong lúc đang giận. Thay vì bình tĩnh hỏi: “Ý bạn là gì?”, ta vội suy diễn. Thay vì đợi lòng mình lắng xuống, ta bấm gửi ngay những câu đầy g*i nhọn. Và một khi chữ đã gửi đi, nhiều khi không còn thu lại được nữa. Tin nhắn có thể xóa trên màn hình, nhưng vết thương trong lòng người đọc thì không dễ xóa.

Có những người xa nhau không phải vì hết thương, mà vì hiểu lầm qua tin nhắn. Có những tình bạn rạn nứt không phải vì một chuyện quá lớn, mà vì một câu trả lời cụt ngủn. Có những gia đình thêm căng thẳng không phải vì thiếu tình nghĩa, mà vì ai cũng chỉ nhắn, không ai thật sự ngồi xuống nghe nhau. Có những người yêu nhau, quý nhau, kính trọng nhau, nhưng rồi xa nhau dần vì mỗi lần có chuyện lại chọn màn hình thay vì chọn đối thoại.

Tin nhắn không có hơi thở. Tin nhắn không có ánh mắt. Tin nhắn không có vòng tay. Tin nhắn không có sự ấm áp của một người đang ngồi trước mặt mình. Tin nhắn không cho ta biết người kia đang mệt đến mức nào, đang buồn đến đâu, đang cố gắng kiềm chế ra sao. Một người nhắn “không sao” có khi là đang rất đau. Một người nhắn “tùy” có khi là đang thất vọng. Một người nhắn “ừ” có khi là không còn sức giải thích. Một người không trả lời có khi không phải vô tâm, mà đang rối bời. Nhưng người đọc tin nhắn lại rất dễ tưởng tượng theo nỗi sợ của mình. Và khi tưởng tượng thay cho lắng nghe, hiểu lầm bắt đầu mọc rễ.

Điều đáng sợ của tin nhắn là nó làm ta phản ứng nhanh hơn suy nghĩ. Ngày xưa, khi muốn nói một điều quan trọng, người ta phải gặp nhau, phải viết thư, phải chờ đợi, phải cân nhắc từng chữ. Còn hôm nay, chỉ cần một phút nóng giận, ta có thể gửi đi cả một cơn bão. Lúc bình tĩnh lại thì đã muộn. Người kia đã đọc. Lòng người kia đã đau. Mối quan hệ đã có một vết nứt. Không phải mọi vết nứt đều làm đổ vỡ ngay, nhưng nếu cứ thêm từng vết nứt nhỏ, một ngày nào đó, điều từng rất đẹp sẽ không còn đứng vững.

Bởi vậy, trước khi gửi một tin nhắn khi đang giận, hãy dừng lại. Hãy tự hỏi: nếu người kia đang đứng trước mặt mình, mình có nói câu này không? Nếu mẹ mình, cha mình, người mình thương, người mình kính trọng nghe được giọng của mình lúc này, mình có thấy xấu hổ không? Nếu câu này là câu cuối cùng mình nói với người đó, mình có muốn nó lạnh lùng như vậy không? Nhiều khi chỉ cần chậm lại vài phút, một tin nhắn gây tổn thương sẽ không được gửi đi. Nhiều khi chỉ cần cầu nguyện một chút, hít thở một chút, đặt điện thoại xuống một chút, ta đã cứu được một mối quan hệ khỏi một vết thương không đáng có.

Có những chuyện nhỏ có thể nhắn. Hỏi giờ, hẹn lịch, báo tin, gửi tài liệu, nhắc một việc cần làm, nói một lời chào đơn sơ: những điều ấy tin nhắn rất hữu ích. Nhưng những chuyện liên quan đến tình cảm, danh dự, hiểu lầm, trách móc, xin lỗi, tha thứ, quyết định quan trọng, nỗi đau sâu kín, thì đừng vội giao hết cho tin nhắn. Vì tin nhắn không đủ rộng để chứa hết một trái tim. Tin nhắn không đủ sâu để diễn tả hết một câu chuyện. Tin nhắn không đủ ấm để thay thế một cuộc gặp chân thành.

Đặc biệt, đừng dùng tin nhắn để kết án nhau. Đừng dùng tin nhắn để trút giận. Đừng dùng tin nhắn để móc mỉa. Đừng dùng tin nhắn để thử lòng. Đừng dùng tin nhắn để im lặng trừng phạt người khác. Có những người không nói một lời nặng nề, nhưng cách họ trả lời khiến người kia đau hơn cả một lời mắng. Cái lạnh của sự thờ ơ đôi khi sắc hơn cái nóng của cơn giận. Một chữ “ok” có thể bình thường, nhưng trong một hoàn cảnh nào đó, nó có thể trở thành bức tường. Một câu “muốn sao cũng được” có thể nghe như nhường nhịn, nhưng thật ra lại chất đầy giận hờn. Một dấu chấm cuối câu đôi khi cũng làm người khác thấy lòng mình đóng lại.

Người trưởng thành trong tình thương là người biết chọn cách nói phù hợp với giá trị của mối quan hệ. Chuyện nhỏ thì nhắn. Chuyện quan trọng thì gọi. Chuyện sâu thì gặp. Chuyện đau thì đừng nói trong lúc nóng. Chuyện cần xin lỗi thì đừng làm cho qua bằng vài chữ hời hợt. Chuyện cần hòa giải thì đừng chỉ gửi biểu tượng gương mặt cười. Vì người thật cần sự thật. Trái tim thật cần sự hiện diện thật.

Trong gia đình, càng phải cẩn thận với tin nhắn. Cha mẹ đừng chỉ nhắn cho con những câu ra lệnh: “Về chưa?”, “Ăn chưa?”, “Học bài đi”, “Đừng làm phiền”, “Tắt điện thoại đi.” Con cái cũng đừng chỉ trả lời cha mẹ bằng những chữ cộc lốc: “Rồi”, “Biết”, “Đang bận”, “Nói hoài.” Tình thân không thể sống khỏe nếu chỉ tồn tại qua những mệnh lệnh và câu trả lời ngắn. Có khi cha mẹ không cần con gửi tiền nhiều bằng một cuộc gọi tử tế. Có khi con cái không cần cha mẹ nói nhiều bài học bằng một lần ngồi xuống nghe con thật sự. Có khi vợ chồng không cần nhắn hàng trăm câu mỗi ngày, nhưng cần một buổi tối không điện thoại, chỉ nhìn nhau, nghe nhau, hiểu nhau.

Trong tình bạn cũng vậy. Một tình bạn đẹp không thể chỉ được nuôi bằng những câu đùa trên mạng. Bạn thật là người dám nghe khi ta yếu đuối, dám góp ý khi ta sai, dám ở bên khi ta không còn vui vẻ. Nếu chỉ nhắn khi cần, chỉ tìm nhau khi buồn, chỉ trả lời khi tiện, rồi im lặng khi người kia cần mình, tình bạn ấy sẽ cạn dần. Tin nhắn có thể mở đầu một cuộc trò chuyện, nhưng lòng trung thành mới giữ được tình bạn.

Trong đời sống đức tin, điều này cũng đáng suy nghĩ. Chúng ta có thể gửi cho nhau nhiều câu Lời Chúa, nhiều hình ảnh đạo đức, nhiều lời chúc bình an, nhưng nếu đời sống thật lại thiếu bác ái, thì những tin nhắn ấy trở thành rất nhẹ. Một lời “Chúa chúc lành” sẽ đẹp hơn nếu sau đó ta sống tử tế với người nhận. Một câu “cầu nguyện cho bạn” sẽ có sức hơn nếu thật sự ta nhớ đến họ trước mặt Chúa. Một biểu tượng trái tim sẽ có ý nghĩa hơn nếu ngoài đời ta biết cư xử bằng trái tim.

Đức tin Công giáo dạy ta rằng Lời đã trở thành xác phàm. Thiên Chúa không cứu con người bằng một thông báo từ trời cao. Thiên Chúa không gửi xuống cho nhân loại một bản tin ngắn gọn rồi thôi. Ngôi Lời đã nhập thể, đã đến ở giữa chúng ta, đã có khuôn mặt, giọng nói, bước chân, bàn tay, ánh mắt. Chúa Giêsu đã gặp con người trực tiếp. Người chạm vào người phong cùi. Người nhìn Phêrô sau khi ông chối Thầy. Người ngồi bên bờ giếng nói chuyện với người phụ nữ Samari. Người đến nhà Giakêu. Người khóc trước mộ Ladarô. Người cầm tay con gái ông Giairô. Người bẻ bánh trao cho các môn đệ. Thiên Chúa đã chọn sự hiện diện, bởi vì tình yêu đích thực cần sự hiện diện.

Đó là bài học rất lớn cho thời đại nhắn tin. Nếu Thiên Chúa còn đến gần con người bằng chính thân phận con người, thì tại sao ta lại nghĩ rằng mình có thể yêu thương nhau cách sâu sắc chỉ bằng những dòng chữ vội vàng? Nếu Chúa Giêsu đã đi đường xa để gặp, để nghe, để chữa lành, để tha thứ, thì tại sao ta lại ngại một cuộc gọi, ngại một cuộc gặp, ngại một lời nói trực tiếp? Công nghệ giúp ta gần nhau hơn về khoảng cách, nhưng chỉ trái tim mới giúp ta gần nhau thật sự.

Dĩ nhiên, không phải tin nhắn là xấu. Tin nhắn có thể rất đẹp nếu được dùng đúng. Một lời hỏi thăm đúng lúc có thể nâng một người đang buồn. Một câu xin lỗi chân thành có thể mở đầu cho hòa giải. Một lời chúc bình an có thể làm ấm lòng người xa xứ. Một đoạn Lời Chúa gửi đúng lúc có thể giúp ai đó có thêm sức mạnh. Một tin nhắn tử tế có thể cứu một ngày mệt mỏi. Vấn đề không nằm ở tin nhắn, mà nằm ở cách ta dùng nó. Dao có thể dùng để cắt bánh, cũng có thể làm người khác bị thương. Tin nhắn có thể là nhịp cầu, cũng có thể là bức tường. Nó là nhịp cầu khi được viết bằng sự tử tế. Nó thành bức tường khi được gửi bằng tự ái, giận dữ, lạnh lùng và thiếu trách nhiệm.

Vì thế, hãy tập văn hóa nhắn tin có lòng. Đừng trả lời người khác như thể họ là một cái máy. Đừng đọc tin nhắn chỉ để tìm lỗi. Đừng suy diễn quá nhanh. Đừng vội kết luận tình cảm của người khác qua vài dòng chữ. Đừng bắt người khác phải hiểu hết lòng mình khi chính mình viết không rõ. Đừng dùng im lặng như một hình phạt. Đừng biến hộp thư thành nơi trút rác cảm xúc. Nếu chưa bình tĩnh, hãy chưa nhắn. Nếu chưa hiểu, hãy hỏi lại. Nếu thấy chuyện quan trọng, hãy gọi. Nếu thấy lòng người kia đang đau, hãy gặp. Nếu đã lỡ làm tổn thương, hãy xin lỗi cách đàng hoàng.

Một tin nhắn tốt nên có sự rõ ràng, sự tôn trọng và sự ấm áp. Rõ ràng để người khác khỏi đoán mò. Tôn trọng để người khác không bị xem thường. Ấm áp để người khác cảm thấy mình đang nói chuyện với một con người chứ không phải với một bức tường. Đôi khi chỉ cần thêm vài chữ cũng đủ làm khác đi rất nhiều. Thay vì “ok”, có thể nói: “Ừ, mình hiểu rồi, cảm ơn bạn.” Thay vì “tùy”, có thể nói: “Mình hơi phân vân, để mình suy nghĩ thêm nhé.” Thay vì “không sao”, nếu thật sự đang buồn, có thể nói: “Mình buồn một chút, nhưng mình muốn nói chuyện khi bình tĩnh hơn.” Thay vì im lặng nhiều ngày, có thể nói: “Mình đang cần chút thời gian, không phải mình xem thường bạn.” Những câu như thế không dài, nhưng có lòng. Mà trong giao tiếp, cái làm người ta gần nhau không phải là nhiều chữ, mà là chữ có lòng.

Chúng ta đang sống trong một thời đại cần học lại nghệ thuật hiện diện. Hiện diện không chỉ là có mặt trong cùng một căn phòng, nhưng là thật sự ở đó cho nhau. Khi nói chuyện, hãy đặt điện thoại xuống. Khi người khác tâm sự, đừng vừa nghe vừa lướt màn hình. Khi ăn cơm với gia đình, đừng để mỗi người một thế giới riêng. Khi gặp bạn bè, đừng chỉ chăm chụp hình để đăng, mà quên nhìn vào mắt nhau. Khi đi thăm người bệnh, đừng chỉ chụp một tấm ảnh làm bằng chứng, mà hãy nắm tay họ, hỏi họ đau chỗ nào, cần gì, sợ gì. Sự hiện diện thật có sức chữa lành mà không tin nhắn nào thay được.

Có những mối quan hệ không cần thêm tin nhắn, mà cần thêm lòng kiên nhẫn. Có những hiểu lầm không cần thêm tranh luận, mà cần một cuộc gặp bình tĩnh. Có những khoảng cách không phải vì thiếu liên lạc, mà vì thiếu lắng nghe. Có những người ngày nào cũng nhắn nhau, nhưng không thật sự hiểu nhau. Có những người ít nhắn, nhưng mỗi lần gặp là lòng được nghỉ ngơi. Vì gần nhau không nằm ở tần suất thông báo trên điện thoại, mà nằm ở phẩm chất của sự quan tâm.

Đừng để tin nhắn làm chúng ta xa nhau hơn. Đừng để những ngón tay nhanh hơn trái tim. Đừng để màn hình thay thế ánh mắt. Đừng để sự tiện lợi giết chết sự tinh tế. Đừng để vài dòng chữ vội vàng phá hỏng những điều đã mất rất lâu để xây dựng. Đừng để một cơn nóng giận ngắn ngủi làm tổn thương một người đã từng rất thương ta. Đừng để sự im lặng trên màn hình trở thành tiếng đóng cửa trong lòng nhau.

Sau cùng, điều cần nhất vẫn là trái tim. Tin nhắn chỉ là con đường. Trái tim mới là nơi đến. Nếu trái tim có yêu thương, tin nhắn sẽ trở nên dịu dàng. Nếu trái tim có khiêm nhường, tin nhắn sẽ biết xin lỗi. Nếu trái tim có tôn trọng, tin nhắn sẽ không làm người khác bị hạ nhục. Nếu trái tim có Chúa, tin nhắn cũng có thể trở thành một hạt giống bình an. Nhưng nếu trái tim đầy tự ái, đầy nóng giận, đầy kiêu căng, thì dù chữ có đẹp, biểu tượng có dễ thương, câu nói có khéo léo, người khác vẫn cảm thấy lạnh.

Vậy nên, hãy dùng tin nhắn như một nhịp cầu, đừng dùng nó như một bức tường. Hãy nhắn để nối lại, đừng nhắn để cắt đứt. Hãy nhắn để làm sáng tỏ, đừng nhắn để làm tổn thương. Hãy nhắn khi lòng đã đủ bình an, đừng nhắn khi cơn giận đang cầm tay mình. Và nhất là, hãy nhớ rằng có những lúc một cuộc gọi đáng giá hơn trăm tin nhắn; một cuộc gặp đáng giá hơn ngàn lời giải thích; một ánh mắt chân thành đáng giá hơn vô số biểu tượng cảm xúc; một cái nắm tay đúng lúc có thể nói điều mà mọi bàn phím trên đời không thể nói hết.

Xin cho chúng ta biết dùng công nghệ với trái tim có Chúa. Xin cho từng tin nhắn ta gửi đi không làm người khác đau thêm, nhưng giúp họ thấy mình được tôn trọng. Xin cho ta đủ khiêm nhường để nói rõ hơn, đủ trưởng thành để chậm lại, đủ yêu thương để gặp nhau khi cần, và đủ khôn ngoan để hiểu rằng: con người không sống bằng tin nhắn, nhưng sống bằng tình thương thật, sự hiện diện thật và lòng tử tế thật.

Lm. Anmai, CSsR

Xin cộng đoàn cùng cầu nguyện cho Quý Cha trong sứ vụ mục tử tại nhiệm sở mới.
06/05/2026

Xin cộng đoàn cùng cầu nguyện cho Quý Cha trong sứ vụ mục tử tại nhiệm sở mới.

20/04/2026

Sáng thứ Hai, ngày 20/04/2026, từ 09:30–10:30 (giờ Roma) Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã có buổi gặp gỡ và làm việc đầu tiên tại Bộ Giáo lý Đức tin, bắt đầu hành trình chính thức của chuyến viếng thăm Ad Limina.

VẤN ĐỀ VỀ VÒNG HOA KÍNH VIẾNG CHA MẸ!Một điều “kỳ lạ” trong tang lễ hôm nay: con cái lại làm vòng hoa kính viếng, vô cùn...
18/04/2026

VẤN ĐỀ VỀ VÒNG HOA KÍNH VIẾNG CHA MẸ!

Một điều “kỳ lạ” trong tang lễ hôm nay: con cái lại làm vòng hoa kính viếng, vô cùng thương tiếc cha mẹ mình khi cha mẹ mình qua đời, hay như ngược lại cha mẹ lại làm vòng hoa cho lễ tang của con cái. Điều này nên hay không nên?

Trong đời sống xã hội hôm nay, có một hiện tượng đang dần trở nên phổ biến nhưng nếu suy nghĩ kỹ, lại rất đáng để đặt câu hỏi: khi cha mẹ qua đời, chính con cái trong gia đình, những người đang trực tiếp chịu tang lại đứng tên làm vòng hoa kính viếng cha mẹ mình như những người khách đến viếng.

Thoạt nhìn, điều này có vẻ bình thường. Nhưng nếu xét sâu hơn về đạo hiếu, ý nghĩa tang lễ và vị trí của người con trong gia đình, thì đây là một điều khá nghịch lý. Nhiều khi chúng ta làm theo phong trào nhưng lại không hiểu ý nghĩa đạo hiếu, cũng không hiểu ý nghĩa của vòng hoa phúng điếu là gì?

1. Con cái không phải là “người đi viếng”

Tang lễ của cha mẹ trước hết là bổn phận của con cái, chứ không phải là một “dịp để tham gia viếng”.

Trong truyền thống Á Đông, đặc biệt trong văn hoá Việt Nam, khi cha mẹ qua đời:
• con cái là người chịu tang
• con cái là người đứng ra lo tang lễ
• con cái là người thay mặt gia đình đón khách viếng
• con cái là người dâng hương, cầu nguyện và tiễn đưa cha mẹ

Nói cách khác, con cái là chủ tang, không phải là khách viếng.

Vậy nên việc con cái đứng tên làm vòng hoa “kính viếng” cha mẹ mình giống như tự đặt mình vào vị trí của người ngoài. Điều này làm đảo lộn ý nghĩa rất căn bản của tang lễ.

2. Vòng hoa kính viếng vốn dành cho người ngoài gia đình

Trong truyền thống tang lễ, vòng hoa kính viếng thường mang ý nghĩa:
• chia buồn với tang quyến.
• bày tỏ sự thương tiếc trước sự ra đi của một con người.
• thể hiện sự liên đới với gia đình tang quyến.

Vì thế, vòng hoa là tình cảm của người ngoài gửi đến gia đình, chứ không phải là cách con cái diễn tả lòng hiếu thảo với cha mẹ mình.
Người ngoài đến viếng bằng vòng hoa.
Người con báo hiếu bằng sự hiện diện, chăm sóc, cầu nguyện và tiễn đưa cha mẹ.

Hai điều này hoàn toàn khác nhau.

3. Hiếu thảo không nằm ở vòng hoa

Có một nguy cơ âm thầm trong xã hội hôm nay: nhiều hình thức bên ngoài đang dần thay thế những giá trị bên trong.
Một vòng hoa lớn, đẹp, trang trọng không nói lên được lòng hiếu thảo.
Điều nói lên lòng hiếu thảo là:
• những năm tháng chăm sóc cha mẹ khi còn sống.
• sự hiện diện bên giường bệnh.
• những hy sinh thầm lặng.
• những lời cầu nguyện cho cha mẹ.
• và cách con cái sống sau khi cha mẹ qua đời.
Hiếu thảo không nằm ở hình thức. Hiếu thảo nằm ở tương quan sống động giữa người con và cha mẹ.

4. Khi hình thức thay thế ý nghĩa

Ngày nay, nhiều người làm vòng hoa đơn giản vì:
• thấy người khác làm nên mình cũng làm.
• nghĩ rằng không làm thì “thiếu”.
• sợ bị đánh giá.
• hoặc coi đó là điều phải có trong tang lễ.

Nhưng tang lễ không phải là nơi để làm theo phong trào.
Tang lễ là nơi:
• diễn tả lòng hiếu thảo
• bày tỏ tình yêu gia đình
• sống đạo làm con
• và cầu nguyện cho người đã khuất
Nếu chỉ vì hình thức mà làm những điều không còn đúng với ý nghĩa ban đầu, thì vô tình chúng ta đang làm nghèo đi giá trị của tang lễ.

5. Điều cha mẹ cần không phải là vòng hoa của con cái
Điều cha mẹ cần nhất nơi con cái không phải là một vòng hoa đặt trước linh cữu.
Điều cha mẹ cần là:
một nén hương lòng
một lời cầu nguyện, một sự hi sinh xin lễ và tham dự Thánh lễ.
một đời sống hiếu thảo khi cha mẹ còn sống
và một đời sống tốt lành sau khi cha mẹ qua đời.
Đó mới là vòng hoa đẹp nhất mà người con có thể dâng lên cha mẹ mình.

6. Giữ lại điều cốt lõi của đạo làm con

Xã hội thay đổi từng ngày. Nhiều tập tục cũng thay đổi theo thời gian. Nhưng có những giá trị không nên thay đổi:
đó là đạo hiếu.
Khi cha mẹ qua đời, con cái không phải là người đi viếng cha mẹ mình.
Con cái là người tiễn cha mẹ về với Chúa.
Con cái cầu nguyện, xin lễ cho cha mẹ.
Con cái là người giữ gìn danh dự gia đình.
Con cái là người tiếp nối gia phong.
Con cái là người sống thay phần đời cha mẹ còn dang dở bằng một đời sống tốt đẹp hơn.

Vì thế, thay vì làm vòng hoa kính viếng cha mẹ mình, điều ý nghĩa hơn nhiều là:
hãy sống sao để chính cuộc đời mình trở thành vòng hoa hiếu thảo dâng lên cha mẹ. Luôn luôn nhớ tới và cầu nguyện cho cha mẹ.
Hỡi những người con còn cha còn mẹ hãy sống và phụng dưỡng cha mẹ thật chu đáo với tất cả tình yêu đó là điều răn thứ nhất trong các điều răn nói về con người.
Jos.Minh Trực, OFM.

THƯƠNG TIẾC & CẦU NGUYỆNKính xin cộng đoàn hiệp dâng lời cầu nguyện cho Bà cố Anna Trần thị Mảnh, thân mẫu cha Giám đốc ...
18/04/2026

THƯƠNG TIẾC & CẦU NGUYỆN
Kính xin cộng đoàn hiệp dâng lời cầu nguyện cho Bà cố Anna Trần thị Mảnh, thân mẫu cha Giám đốc Phêrô Trần Xuân Huệ, cựu chánh xứ Giáo xứ Vinh Châu vừa mới qua đời, hưởng thọ 91 tuổi.
Trong niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh. Xin Chúa sớm đưa linh hồn bà cố Anna về với Ngài.
Và xin Đức Mẹ ủi an gia quyến trong lúc buồn thương này.
Thân mến,

15/04/2026

SUY NIỆM LỜI CHÚA NGÀY 16.04.2026:
THỨ NĂM TUẦN II PHỤC SINH, NĂM A

Ở TRÊN CAO HAY DƯỚI ĐẤT? SỰ LỰA CHỌN QUYẾT ĐỊNH VẬN MỆNH

• BÀ CỤ 104 TUỔI
• Thưa anh chị em thân mến,
• tôi xin kể một câu chuyện nhỏ để chúng ta cùng khởi động. Có một bà cụ 104 tuổi sống trong một căn hộ khiêm tốn. Khi được 100 tuổi, một nhà truyền giáo đến thăm và giải thích cho bà nghe câu Tin Mừng: “Thiên Chúa yêu thương đến nỗi ban Con Một, để ai tin vào Người thì được sống đời đời”. Bà cụ mỉm cười thật tươi: “Thật tuyệt vời! Thiên Chúa tốt lành quá, Ngài tha thứ cho tôi!”. Câu chuyện ấy gợi cho tôi nhớ câu ca dao: “Ở trên cao trông rộng thấy xa, ở dưới thấp chỉ thấy nhà mình thôi”. Vâng, hôm nay Lời Chúa mời chúng ta hãy nhìn lên cao, bởi vì “Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người”.
• Và bây giờ, xin mời anh chị em cùng tôi bước vào phần thứ nhất…
• SỰ KHÁC BIỆT GIỮA “TRỜI” VÀ “ĐẤT” – ĐỪNG NHƯ ÔNG NICÔĐÊMÔ
• Anh chị em thân mến, bài Tin Mừng hôm nay (Ga 3,31-36) như một “cú điện giật” nhẹ nhàng nhưng thấm thía. Thánh Gioan Tẩy Giả phân định rất rõ: có cái nhìn từ dưới đất – đó là lối nghĩ của ông Nicôđêmô, một bậc thầy luật nhưng chỉ dám đến với Chúa vào ban đêm, sợ thiên hạ biết. Ông đo lường Chúa bằng cái thước của phàm nhân. Giống như nhiều người trong chúng ta: cứ hỏi “Tại sao Chúa để con khổ thế này? Tại sao Ngài không làm thế kia?” – đó chính là “chuyện dưới đất” đấy anh chị em ạ!
• Ngược lại, cái nhìn từ trên cao là của Gioan Tẩy Giả: ngài bảo các môn đệ “Ngài phải lớn lên, tôi phải nhỏ lại”. Thật là một tấm lòng quảng đại! Ngài không ganh tị, không so đo. Và Chúa Giêsu chính là Đấng “được Thiên Chúa sai đến, nói những lời của Thiên Chúa, và ban Thần Khí vô ngần vô hạn”.
• Nói đến đây, chắc anh chị em đang tự hỏi: “Thưa cha, điều đó có liên quan gì đến đời sống hằng ngày của con?”. Rất liên quan, xin mời nghe tiếp…
• THÍ DỤ CỤ THỂ VÀ LỜI CÁC THÁNH – CAN ĐẢM NHƯ THÁNH PHÊRÔ
• Anh chị em thân mến, tôi xin lấy một thí dụ rất gần gũi. Có bà mẹ nào ở đây đã từng dặn con: “Đừng sờ vào ổ điện!”. Đứa trẻ có hiểu điện là gì đâu? Nó chỉ thấy cái ổ điện có lỗ trông vui mắt, nó thò tay vào. Nó không chịu tin lời mẹ. Đó là hậu quả của việc chỉ nhìn theo cái tôi ích kỷ của mình, không chịu nhìn lên.
• Đức Bênêđictô XVI đã dạy rất hay: “Đức tin không đơn thuần là sự đồng ý của trí tuệ… Đức tin là hành động tự do phó thác chính mình cho Thiên Chúa là Cha”. Tin không phải là hiểu hết, mà là biết mình đang nương tựa vào Ai. Như đứa trẻ nhảy từ trên cao xuống, nó chỉ nhảy khi biết cha nó đang đỡ ở dưới.
• Chúng ta vừa nghe bài đọc thứ nhất (Cv 5,27-33). Các ông Phêrô và các Tông đồ bị lôi ra trước Thượng Hội Đồng, bị đe dọa đủ điều. Thế mà các ông đã trả lời một câu xanh rờn: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người ta”. Sao các ông dám thế? Vì các ông đã nhìn thấy Đấng Phục Sinh. Các ông đã nhìn lên Trời. Cái nhìn của các ông không còn là cái nhìn của những anh chài lưới sợ hãi nữa.
• Đức Gioan Phaolô II cũng đã cho chúng ta một bài học sống động. Sau vụ ám sát hụt năm 1981, ngài không chỉ cầu nguyện cho kẻ ám sát mình, mà còn đến thăm hắn trong tù, ngồi nói chuyện thân mình và tha thứ. Đó không phải là chuyện “dưới đất”! Dưới đất dạy “có thù tất báo”, nhưng trên Trời dạy yêu thương và tha thứ.
• Vậy rồi, sau tất cả những điều đó, chúng ta kết luận thế nào? Chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe phần cuối…
• PHI CÔNG VÀ CÂY THÁNH GIÁ
• Thưa anh chị em, Lời Chúa hôm nay kết thúc bằng một lời vừa cảnh báo vừa đầy hy vọng: “Ai tin vào Người Con thì được sự sống đời đời; còn kẻ nào không chịu tin thì cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên kẻ ấy”. Xin đừng hiểu “cơn thịnh nộ” như một cơn điên của Thiên Chúa. Đó là hậu quả tất yếu khi một người cố tình quay lưng lại với Ánh Sáng, như người nhắm mắt giữa trưa nắng – tai nạn xảy ra không phải lỗi của mặt trời.
• Tôi xin kể câu chuyện cuối cùng. Tạp chí Time số tháng 4/1995 có ghi chứng từ của một cựu tù nhân chiến tranh Mỹ tại Việt Nam, ông Avares. Ông là phi công Hải quân, bị bắn rơi và bị giam tại nhà tù Hỏa Lò suốt 8 năm rưỡi. Năm 1993, khi trở lại thăm Việt Nam, ông xin vào lại căn phòng giam cũ. Điều duy nhất ông muốn nhìn thấy là hình Thánh Giá trên bức tường sau phòng giam – nơi ông đã nhìn lên mỗi ngày để cầu nguyện. Ngày ấy, bức tường đã được tô vôi, cây Thánh giá bị sơn phủ. Nhưng ông nói: “Có một cái gì đó đã được chôn chặt trong tôi. Đó không phải là hận thù, không phải oán trách. Đó là tâm tình tri ân Thiên Chúa, Đấng đã cho tôi về với gia đình và ban ơn tha thứ”.
• Bài học rút ra: Khi nhìn lên Thánh Giá, khi nhìn lên Trời, con người không còn là thù địch của nhau nữa – họ trở thành anh em.
• GỢI Ý THỰC TIỄN – BỐN VIỆC NHỎ CHO TUẦN NÀY
• Thưa anh chị em, chúng ta hãy ra về với bốn gợi ý rất thực tế:
• Mỗi tối trước khi ngủ, hãy tự hỏi: Hôm nay tôi đã nhìn mọi sự dưới góc nhìn của Đức Tin hay chỉ nhìn theo cảm tính “dưới đất”?
• Đừng sợ bị cho là “lỗi thời”: giữa một thế giới chạy theo hưởng thụ, hãy dám sống các giá trị Tin Mừng. Đức Lêô XIV mời gọi chúng ta “đầu tư vào tình yêu và lòng thương xót” – đó là ngân hàng an toàn nhất.
• Thực tập làm chứng tá bằng những điều nhỏ nhất: nhường nhịn trong gia đình, bỏ qua một lỗi nhỏ của đồng nghiệp.
• Siêng năng cầu nguyện cùng cộng đoàn, vì đức tin giống như cục than, muốn giữ lửa phải nằm gần nhau.
• Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết nhìn lên Chúa, Đấng là nguồn mạch của sự thật và sự sống. Xin giải thoát chúng con khỏi cái bẫy của những chuyện tầm phào dưới đất, để chúng con được tự do bước đi trong ánh sáng Phục Sinh của Chúa. Amen.

Linh mục Phêrô Gioan Đặng Xuân Hải

--------------------------------------------------------

📖 MEDITATION ON THE WORD OF GOD – APRIL 16, 2026
THURSDAY OF THE SECOND WEEK OF EASTER, YEAR A

FROM ABOVE OR FROM BELOW? THE CHOICE THAT DECIDES OUR DESTINY

• THE 104-YEAR-OLD GRANDMOTHER
• Dear brothers and sisters,
• let me begin with a small story. There was a 104-year-old grandmother living in a modest apartment. When she turned 100, a missionary visited her and explained the Gospel message: “God so loved the world that He gave His only Son, so that whoever believes in Him may have eternal life.” The old woman smiled brightly: “How wonderful! God is so good, He forgives me!” This story reminds me of a proverb: “From above, one sees far and wide; from below, one sees only one’s own house.” Yes, today the Word of God invites us to look up, because “the One who comes from above is above all.”
• And now, let us move into the first part…
• THE DIFFERENCE BETWEEN “HEAVEN” AND “EARTH” – DO NOT BE LIKE NICODEMUS
• Dear brothers and sisters, the Gospel today (Jn 3:31–36) is like a gentle but striking wake-up call. John the Baptist clearly distinguishes two perspectives: the view from below – this is the mindset of Nicodemus, a teacher of the law who came to Jesus at night, afraid of being seen. He measured God with human standards. This is like many of us: we keep asking, “Why does God let me suffer like this? Why doesn’t He do this or that?” – that is the “earthly way of thinking.”
• In contrast, the view from above belongs to John the Baptist. He told his disciples, “He must increase, I must decrease.” What a generous heart! No jealousy, no comparison. And Jesus is the One “sent by God, who speaks the words of God and gives the Spirit without measure.”
• At this point, you may be asking, “Father, what does this have to do with my daily life?” It has everything to do with it – let us continue…
• A PRACTICAL EXAMPLE AND THE WORDS OF THE SAINTS – COURAGE LIKE PETER
• Dear brothers and sisters, let me give a simple example. Which mother here has not told her child, “Do not touch the electrical outlet!” The child does not understand electricity. It just sees something interesting and reaches out. It refuses to trust the mother’s word. That is the result of seeing only from one’s own selfish perspective, without looking higher.
• Pope Benedict XVI taught beautifully: “Faith is not merely an intellectual agreement… Faith is a free act of entrusting oneself to God as Father.” To believe is not to understand everything, but to know in whom we place our trust. Like a child jumping from a height – it jumps only because it knows its father will catch it.
• In the first reading (Acts 5:27–33), Peter and the Apostles were brought before the council and threatened. Yet they answered boldly: “We must obey God rather than men.” How could they be so courageous? Because they had seen the Risen Lord. They were looking upward. Their vision was no longer that of fearful fishermen.
• Saint John Paul II also gave us a living example. After the assassination attempt in 1981, he not only prayed for his attacker but visited him in prison, spoke with him personally, and forgave him. That is not “earthly thinking.” Earth teaches “revenge,” but Heaven teaches love and forgiveness.
• So, what conclusion do we draw? Let us listen to the final part…
• THE PILOT AND THE CROSS
• Dear brothers and sisters, today’s Word of God ends with both a warning and a hope: “Whoever believes in the Son has eternal life; whoever refuses to believe will not see life, for God’s wrath remains upon him.” Do not think of “wrath” as anger in a human sense. It is the natural consequence of turning away from the Light – like closing one’s eyes at noon. If an accident happens, it is not the fault of the sun.
• Let me share one last story. Time magazine, April 1995, recorded the testimony of an American prisoner of war in Vietnam named Avares. He was a Navy pilot, shot down and imprisoned in Hoa Lo prison for eight and a half years. In 1993, when he returned to Vietnam, he asked to visit his old cell. The one thing he wanted to see was the image of the Cross on the wall – where he had looked every day to pray. By then, the wall had been repainted, and the Cross was covered. But he said: “Something had been deeply buried within me. It was not hatred or resentment. It was gratitude to God, who brought me back to my family and gave me the grace to forgive.”
• The lesson is this: when we look at the Cross, when we look toward Heaven, people are no longer enemies – they become brothers and sisters.
• PRACTICAL SUGGESTIONS – FOUR SMALL ACTIONS FOR THIS WEEK
• Dear brothers and sisters, let us leave with four practical suggestions:
• Each night before going to bed, ask yourself: today, did I see things through the eyes of faith, or only through earthly feelings?
• Do not be afraid of being called “old-fashioned” – in a world chasing pleasure, dare to live Gospel values. Pope Leo XIV invites us to “invest in love and mercy” – this is the safest treasure.
• Practice witnessing through small acts – be patient in the family, overlook a colleague’s small mistake.
• Be faithful in praying with the community, because faith is like a burning coal – it stays alive when kept together with others.
• Lord Jesus, help us to look up to You, the source of truth and life. Free us from the trap of trivial earthly concerns, so that we may walk in the light of Your Resurrection. Amen.

- Peter John Dang -

Address

Hàng 3, ấp Đông Linh, Xã Bình Giả
Ba Ria
M729+58X,BÌNHGIÃ,CHÂUĐỨC,BÀRỊA-VŨNGTÀU

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when GIÁO HỌ ĐÔNG YÊN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share