Nhịp Sống Tin Mừng

Nhịp Sống Tin Mừng Đem Lời Chúa vào Cuộc sống hằng ngày để cùng nhau Hoàn thiện Bản thân.

VỊ TU SĨ CẦM CHỔI ĐÃ QUÉT DỌN TU VIỆN SUỐT 40 NĂM VÀ NGÀY NAY TẤT CẢ NGƯỜI DÂN LIMA ĐỀU MANG NGÀI TRÊN VAI.✨Khi Thánh Ma...
27/08/2026

VỊ TU SĨ CẦM CHỔI ĐÃ QUÉT DỌN TU VIỆN SUỐT 40 NĂM VÀ NGÀY NAY TẤT CẢ NGƯỜI DÂN LIMA ĐỀU MANG NGÀI TRÊN VAI.

✨Khi Thánh Martin de Porres (Thánh Martino) vào tu viện Santo Domingo ở Lima, ngài không xin làm linh mục. Ngài cũng không xin làm người cử hành Thánh lễ.

Ngài xin làm một tu sĩ giáo dân. Người tu sĩ quét dọn.

Và cứ thế suốt 40 năm. Mỗi ngày, với cùng một cây chổi trong bức ảnh.

Vào lúc 7 giờ tối, khi chuông reo, tất cả các tu sĩ đều đến phòng ăn. Còn Martin ở lại quét dọn hành lang. Bởi vì nếu ngài không quét, thì ai sẽ quét? Sau đó, vào cuối buổi tối, ngài sẽ đến nhà bếp và ăn những gì còn lại. Đôi khi chỉ hai ổ bánh mì. Một ổ cho ngài. Và ngài sẽ bẻ ổ còn lại cho con chó và con mèo đang đợi ngài.

Ngài chưa bao giờ phàn nàn về công việc. Ông ấy chưa bao giờ nói, "Tôi luôn nhận công việc khó khăn nhất." Ngược lại. Khi các tu sĩ khác bảo ông, "Martin, dừng lại, muộn rồi," ông sẽ nói, "Trong nhà nguyện Đức Mẹ vẫn còn một ít bụi."

Một đêm nọ, một tu sĩ ốm yếu nhìn thấy ông. Lúc đó là 2 giờ sáng, và Martin vẫn đang quét hành lang tu viện trong cơn mưa thấm qua mái nhà. Vị tu sĩ hỏi ông, "Sao ông không nghỉ ngơi?"

Và Martin trả lời, "Bởi vì mỗi hạt bụi tôi quét được là một lời cầu nguyện cho những người không có nhà."

Bốn mươi năm với cây chổi. Không tìm kiếm sự tán dương. Không tìm kiếm chức vụ.

Và vào ngày ông qua đời, ở tuổi 60, chính những tu sĩ đã thấy ông quét dọn mỗi ngày phải khiêng ông trên vai vì toàn bộ người dân Lima đã tập trung bên ngoài. Thợ đóng giày, nô lệ, người Tây Ban Nha, người bản địa, tất cả đều hô vang, "Vị thánh quét dọn Chúa đã gọi về!"

Nếu hôm nay bạn cảm thấy công việc của mình quá tầm thường... rằng không ai nhìn thấy những gì bạn làm... rằng bạn luôn phải dọn dẹp mớ hỗn độn do người khác gây ra... Hãy nhớ đến ông ấy. Bốn mươi năm với cây chổi trong tay dưới mưa. Và cuối cùng, cả một thị trấn đã khiêng ông lên.

- Cang Huỳnh lược dịch từ Je suis Catholique.

MỪNG KÍNH THÁNH MONICA.Bổn mạng các Bà mẹ Công giáo.Xin Thánh Nữ Monica Cầu bầu cùng Chúa cho các Bà mẹ Công Giáo luôn c...
27/08/2026

MỪNG KÍNH THÁNH MONICA.
Bổn mạng các Bà mẹ Công giáo.
Xin Thánh Nữ Monica Cầu bầu cùng Chúa cho các Bà mẹ Công Giáo luôn có được một lòng Tin mạnh mẽ - Một đức Cậy vững vàng - Một trái tim đầy lòng Mến sốt sắng và không bao giờ Tuyệt vọng trong việc Cầu nguyện cho những người thân yêu trong gia đình. 🙏🏼

26/08/2026

Ba Trăm Mét
Chị Nga viết bài bóc phốt huynh trưởng đó lúc gần mười một giờ đêm, ngồi ở mép giường, thằng Bo đã ngủ, cánh tay nó còn một vệt đỏ mờ ở cổ tay mà chị soi đèn điện thoại nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần.

Nó đi trại hè của xứ đoàn về từ chiều, mặt buồn thiu, không ăn cơm. Gặng mãi nó mới nói. Nó nói anh huynh trưởng nắm tay nó lôi xuống, quát nó trước mặt cả đội, nó xấu hổ muốn chết, nó không muốn đi sinh hoạt nữa.

Chị Nga là mẹ. Chị chỉ có mình nó. Chồng chị đi làm xa, hai tháng về một lần. Cái đêm đó chị không gọi cho ai được, và chị cũng không muốn gọi cho ai.

Chị mở điện thoại, chụp cái cổ tay thằng nhỏ, rồi vào một nhóm Công giáo có gần hai trăm nghìn thành viên mà chị vẫn đọc mỗi tối, và chị viết.

Chị viết bằng thứ giọng của một người mẹ đang đau, nghĩa là chị viết rất hay. Chị kể chuyện con chị đi sinh hoạt xứ đoàn từ hồi lớp ba, chị tin tưởng giao con cho nhà thờ, và bây giờ con chị về với cái cổ tay như vậy. Chị viết rằng chị không dám nêu tên xứ vì sợ mang tiếng cho cha, nhưng chị đăng kèm tấm hình chụp đội của con chị hôm khai mạc trại, có anh huynh trưởng đứng giữa, mặc đồng phục, bảng tên trên ngực áo đọc rõ từng chữ.

Đăng xong, chị tắt máy, nằm xuống, và lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó chị thấy nhẹ người.

Sáng hôm sau chị mở máy, bài của chị đã hơn bốn nghìn lượt chia sẻ.

Người ta thương chị. Hàng nghìn người thương chị. Có người kể chuyện con mình cũng từng bị vậy. Có người xin số tài khoản để gửi chút tiền cho thằng Bo. Có người viết những câu dài, tử tế, khuyên chị bình tĩnh.

Nhưng phần lớn thì không phải vậy.

Người ta phóng to tấm hình, khoanh tròn mặt cậu huynh trưởng. Có người tìm ra trang cá nhân của cậu, tải hình cậu về đăng lại. Có người tìm ra xứ nào. Trong vòng hai ngày, cái tên Duy, mười chín tuổi, huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể, đã nằm trong hơn hai chục nhóm khác nhau.

Bên dưới là những dòng chữ mà chị Nga đọc mà không dám đọc hết.

Có người viết loại này mà cũng cho làm huynh trưởng. Có người viết coi chừng còn nhiều chuyện khác chưa lộ ra. Có người viết cây xấu thì sinh trái xấu, Chúa sẽ phán xét nó. Có người viết một câu Kinh Thánh về cối đá và biển sâu, được một nghìn hai trăm lượt thích.

Rồi có người moi ra được một chi tiết, và chi tiết đó biến bài viết của chị thành một thứ khác hẳn: cậu Duy đang nộp đơn xin vào một dòng tu, đã qua vòng phỏng vấn, chờ ngày nhập tu tháng Tám.

Từ đó bài không còn là chuyện một đứa nhỏ bị nắm tay. Nó thành chuyện một kẻ như vậy mà sắp được đi tu.

Chị Nga không biết những gì xảy ra sau đó. Chị chỉ nghe.

Chị nghe nhà dòng hoãn hồ sơ của cậu lại, nói để năm sau xét tiếp. Chị nghe cậu xin nghỉ hẳn xứ đoàn, trả lại khăn quàng. Chị nghe mẹ cậu đi lễ mà không dám ngồi hàng ghế cũ. Chị nghe khoảng tháng Chín cậu đi Bình Dương làm công nhân, và từ đó không về.

Chị Nga có gỡ bài. Chị gỡ vào ngày thứ mười một. Nhưng lúc đó bài của chị đã được chụp màn hình, được đăng lại, được cắt ra làm nội dung cho không biết bao nhiêu trang khác. Cái nút gỡ bài chỉ xóa được chữ của chị trên trang của chị.

Mọi chuyện lẽ ra đã dừng lại ở đó, thành một chuyện cũ mà chị thỉnh thoảng nhớ tới rồi thôi, nếu không có một buổi tối tháng Ba năm sau.

Hôm đó chị chở thằng Bo đi học về, ngang qua khúc nhà thờ đang sửa mái, có mấy người thợ đứng trên giàn giáo. Thằng Bo, giờ đã lớp bảy, nhìn lên rồi buột miệng:

"Ghê thiệt. Bữa đó con leo lên có nửa cái mái nhà kho thôi mà anh Duy la con muốn điếc luôn."

Chị Nga thắng xe lại giữa đường.

Chị hỏi lại. Thằng nhỏ kể, giọng tỉnh bơ, chuyện của một năm trước với nó đã là chuyện xa lắc. Nó với hai đứa nữa trèo lên mái nhà kho phía sau nơi cắm trại để lấy trái banh. Mái tôn cũ. Anh Duy đi ngang thấy, hét lên, chạy tới, kéo tay nó xuống. Kéo mạnh. Rồi quát nó trước mặt cả đội, quát dữ lắm, tại vì anh sợ.

"Sao hồi đó con không nói vậy?" chị hỏi.

Thằng Bo nhún vai. "Con sợ mẹ la con vụ leo mái nhà. Với lại lúc đó con quê quá."

Nó nói xong thì quay ra nhìn đường, hỏi tối nay ăn gì.

Chị Nga chạy xe về nhà mà tay run.

Suốt đêm đó, chị ngồi ráp lại từng mảnh. Cậu Duy có sai. Cậu đã kéo tay thằng nhỏ mạnh tới mức để lại vệt đỏ. Cậu đã quát một đứa lớp sáu trước mặt bạn bè nó, và đó là điều một huynh trưởng không được làm, dù vì lý do gì. Chuyện đó là thật, và chị đã không bịa ra một chữ nào.

Nhưng cái mái tôn cũ thì chị không biết. Nỗi sợ của một thằng thanh niên mười chín tuổi thấy đứa nhỏ mình phụ trách đang đứng trên mái nhà thì chị không biết. Và chị đã đem tất cả những gì mình không biết đó ra trình bày trước hai trăm nghìn người, kèm một tấm hình đọc rõ tên.

Chị viết một bài đính chính. Chị viết thật, viết đầy đủ, viết cả phần lỗi của con chị. Bài đó được bốn mươi mấy lượt thích. Không ai chia sẻ.

Bài cũ của chị, cái bài chị đã gỡ, hôm đó vẫn còn nằm nguyên trong một nhóm khác, dưới dạng ảnh chụp màn hình, đủ nét để đọc từng chữ.

Tháng Năm, chị Nga đi bộ tới nhà chị Thắm, mẹ của Duy.

Chị đi bộ, vì chị muốn đi chậm. Từ cổng nhà chị tới cổng nhà chị Thắm, chị đếm được chưa tới năm phút.

Chị Thắm đang phơi đồ ngoài sân. Thấy chị Nga, chị dừng tay, không đon đả mà cũng không đuổi. Chị lấy cái ghế nhựa, đặt xuống hiên, nói ngồi đi.

Chị Nga ngồi. Chị đã soạn sẵn trong đầu mấy chục câu, mà tới lúc mở miệng thì không câu nào ra được. Cuối cùng chị chỉ nói được là chị xin lỗi, và chị đã biết chuyện cái mái tôn rồi.

Chị Thắm nghe hết, gật gật, rồi nói, giọng bình thường, không gay gắt chút nào, mà chính vì vậy mới khó chịu đựng:

"Thằng Duy nó sai. Cái đó chị không cãi. Nó nắm tay thằng Bo mạnh thiệt, nó quát thằng nhỏ trước mặt tụi bạn cũng thiệt. Nếu bữa đó em qua đây, chị đã bắt nó qua nhà em xin lỗi ngay trong đêm."

Chị ngừng một chút, rồi nói thêm, vẫn giọng đó:

"Nhà chị với nhà em cách nhau ba trăm mét."

Chị Nga ngồi im. Ngoài sân, cái áo trên dây phơi lật phật.

"Chị không giận em đâu," chị Thắm nói tiếp. "Chị có con, chị biết. Đêm đó em xót con em, em không nghĩ được. Chị mà ở chỗ em, chưa chắc chị đã hơn."

Rồi chị nói câu cuối cùng, và đó là câu chị Nga mang về nhà, mang theo nhiều năm:

"Chị chỉ tiếc là em không biết bên này cũng có một người mẹ."

Duy không về xứ. Nó vẫn ở Bình Dương, mỗi năm về hai lần, ở nhà mấy ngày rồi đi. Nó không đi lễ nữa, hoặc có đi thì đi ở đâu đó không ai biết. Chuyện nhà dòng thì thôi hẳn, không ai nhắc tới.

Chị Nga không bao giờ nói với thằng Bo rằng chuyện đó là do một bài viết của mẹ nó. Chị nghĩ nó không cần phải mang cái đó.

Nhưng chị đổi một thói quen. Từ đó, mỗi lần trong lòng chị dâng lên cái cảm giác quen thuộc kia, cái cảm giác muốn viết ra cho cả thế giới biết mình đúng, chị đứng dậy, ra khỏi phòng, và tự bắt mình đi bộ ba trăm mét.

Ba trăm mét, đi chậm, là chưa tới năm phút. Chị biết chính xác, vì chị đã đếm.

Chúa Nhật cuối tháng Sáu, chị Nga tới nhà thờ hơi trễ, các hàng ghế đã gần kín. Chị đứng ở lối đi, nhìn quanh tìm chỗ.

Chị Thắm ngồi hàng thứ năm bên phải. Chị nhìn thấy chị Nga.

Chị không gọi, không vẫy tay, không cười. Chị chỉ nhích người vào trong, để lại một khoảng trống bên ngoài, rồi quay lên nhìn cung thánh như cũ.

Chị Nga bước tới, ngồi xuống chỗ đó.

Hai người phụ nữ ngồi cạnh nhau suốt Thánh lễ, không ai nói với ai câu nào. Tới lúc chúc bình an, họ quay sang, nắm tay nhau một cái, rất nhanh, như tất cả mọi người trong nhà thờ hôm đó.

Không ai chụp lại. Không ai đăng lên đâu cả.
----
Nguồn bài viết: Tủ Sách Dịch Công Giáo

LẠY CHÚA GIÊSU ​Con đến trước mặt Chúa với tất cả lòng khiêm nhường và biết ơn. Cảm ơn Chúa vì món quà cuộc sống, vì tìn...
25/08/2026

LẠY CHÚA GIÊSU

​Con đến trước mặt Chúa với tất cả lòng khiêm nhường và biết ơn. Cảm ơn Chúa vì món quà cuộc sống, vì tình yêu vô điều kiện và sự thương xót bao la mà Ngài dành cho con mỗi ngày.

​Xin dâng lên Chúa: Tất cả những niềm vui, nỗi buồn, sự lo âu và những gánh nặng trong tâm hồn con. Xin Ngài gánh vác cùng con và ban cho con sự bình an vượt trên mọi trí hiểu.

​Xin Ngài soi sáng: Cho con trí tuệ để nhận biết ý Chúa, lòng can đảm để bước đi theo sự thật, và sự khiêm nhường để biết yêu thương, vị tha như Chúa đã yêu thương con.

​Xin Chúa gìn giữ: Gia đình, người thân và những người xung quanh con. Xin ban chữa lành cho những ai đang đau yếu, an ủi những tâm hồn đang tổn thương, và dẫn lối cho những ai đang mất phương hướng.

​Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi trái tim con nên giống trái tim Ngài—biết yêu thương không điều kiện và trở thành công cụ bình an của Chúa giữa thế gian. Con đặt trọn niềm tin và hy vọng nơi Ngài.

​Amen.🍀

25/08/2026
24/08/2026

Đi lễ mùa nước lên 🙁

Mặt Hồ Phẳng LặngChị Thảo làm thủ quỹ cho hội bác ái giáo xứ đã tám năm. Công việc không tên tuổi gì, chỉ là ghi chép từ...
23/08/2026

Mặt Hồ Phẳng Lặng
Chị Thảo làm thủ quỹ cho hội bác ái giáo xứ đã tám năm. Công việc không tên tuổi gì, chỉ là ghi chép từng khoản tiền quyên góp, mua gạo, mua sữa cho các gia đình khó khăn trong xứ, rồi báo cáo minh bạch trong mỗi buổi họp. Chị làm âm thầm, không đòi hỏi ai biết đến, chỉ nghĩ đơn giản đây là cách chị góp phần nhỏ bé cho giáo xứ.

Vậy mà một buổi sáng Chúa Nhật, chị nghe được câu chuyện từ một chị bạn thân, giọng ngập ngừng như không nỡ nói ra: "Thảo ơi, dạo này có người đồn Thảo lấy bớt tiền quỹ bác ái, mua đồ giá cao hơn thực tế để ăn chênh lệch. Mình không tin, nhưng người ta bàn tán nhiều lắm."

Chị Thảo đứng chết lặng giữa sân nhà thờ. Tám năm làm việc không công, không nghỉ một buổi họp nào, giờ đổi lại bằng một lời đồn không biết bắt nguồn từ đâu. Chị cố gắng giải thích, mang cả sổ sách, hóa đơn ra minh chứng với vài người đã nghe tin đồn. Có người tin chị, nhưng cũng có người, dù nhìn thấy hóa đơn rành rành, vẫn nửa tin nửa ngờ, thậm chí còn bảo: "Biết đâu hóa đơn cũng làm giả được." Càng giải thích, chị càng thấy mình như bị kéo sâu hơn vào một cái hố không đáy, mỗi lời chị nói ra lại bị người khác vặn vẹo, thêm thắt thành một câu chuyện khác.

Suốt hai tuần liền, chị Thảo mất ngủ. Chị không dám đi lễ giờ đông người, sợ ánh mắt dò xét của những người quen biết. Có đêm chị ngồi khóc một mình, tự hỏi mình đã làm gì sai đến mức phải chịu cảnh này. Cuối cùng, chị quyết định đến gặp cha xứ, không phải để nhờ cha đứng ra minh oan, mà chỉ vì chị không còn biết tâm sự cùng ai.

Cha Giuse đã ngoài bảy mươi, coi sóc giáo xứ đã hơn hai mươi năm, nổi tiếng là người ít nói nhưng mỗi lời đều có sức nặng. Nghe chị Thảo kể hết mọi chuyện, nước mắt lưng tròng, cha im lặng một lúc lâu, rồi hỏi một câu khiến chị bất ngờ.

"Con có muốn cha đứng lên trong nhà thờ, công bố sổ sách, gọi tên những người đã đồn thổi ra để minh oan cho con không?"

Chị Thảo sững lại, rồi lắc đầu, chính chị cũng không hiểu vì sao mình lại lắc đầu. Cha Giuse gật gù, rót cho chị một tách trà, rồi chậm rãi nói.

"Cha hỏi vậy vì cha muốn con tự nhận ra điều con thật sự cần, không phải một lời tuyên bố trước đám đông, mà là sự bình an trong lòng con. Con biết không, mỗi người đều có lúc phải đối diện với nỗi đau của sự hiểu lầm và những lời phán xét bất công. Đây là một thử thách thiêng liêng, đòi hỏi mình phải phân định cho sáng suốt. Và điều đầu tiên cha muốn con hiểu, là việc cố giải thích với những người đã quyết tâm hiểu sai về con, thường là một nỗ lực vô ích. Vì gốc rễ vấn đề không nằm ở chỗ họ thiếu thông tin, mà nằm ở chỗ lòng họ đang thiếu vắng đức ái. Khi một tâm hồn đã bị lấp đầy bởi định kiến, họ nghe con nói không phải để hiểu con, mà để tìm kẽ hở tiếp tục nghi ngờ."

Chị Thảo cúi đầu, nước mắt rơi xuống trên gò má chị. "Nhưng thưa cha, con không làm gì sai, sao con phải chịu điều tiếng oan ức như vậy?"

"Con nhớ đêm Chúa Giêsu đứng trước dinh Philatô không?" cha Giuse hỏi. "Người ta tố cáo Chúa đủ điều, toàn những lời gian dối. Vậy mà Chúa im lặng. Không phải vì Người yếu thế, không có lời để đáp lại, mà vì Người biết, sự thật tự nó đã mang một sức mạnh không cần biện minh. Càng thanh minh với kẻ cố chấp, mình càng bị kéo vào một cuộc tranh luận thấp hèn, đánh mất chính sự bình an và phẩm giá của một người con Chúa. Con thử nghĩ xem, hai tuần nay, con có làm được việc gì tốt cho ai không, hay tâm trí con chỉ quẩn quanh nghĩ cách chứng minh mình trong sạch?"

Chị Thảo im lặng, vì cha nói đúng. Suốt hai tuần qua, chị chẳng còn tâm trí nấu một bữa cơm ngon cho gia đình, chẳng còn nghĩ đến những phần quà sắp phát cho các cụ già neo đơn tháng này, chỉ mải miết nghĩ cách để người ta tin mình.

Cha Giuse nói tiếp, giọng dịu dàng hơn. "Phẩm giá của con được ấn định bởi ấn tín ngày con chịu phép Rửa Tội, không phải bởi miệng lưỡi người đời. Thiên Chúa thấu suốt mọi sự trong lòng con, Người biết rõ tấm lòng con ngay cả khi cả giáo xứ này quay lưng lại. Những người thật lòng thương con, họ sẽ nhìn thấy con qua tám năm con âm thầm làm việc, qua cách con sống mỗi ngày, chứ không cần con phải nói nhiều. Còn với người đã chọn đứng trong bóng tối của sự hiểu lầm, mọi lời giải thích của con chỉ trở thành chất liệu để họ thêu dệt thêm mà thôi."

"Vậy con phải làm sao, thưa cha? Cứ để mặc người ta nói vậy sao?"

Cha Giuse mỉm cười, đặt tay lên cuốn Kinh Thánh để trên bàn. "Không phải để mặc, mà là chọn một cách đáp trả khác, sâu sắc hơn. Thay vì phí sức tranh biện, con hãy dành năng lượng ấy để tiếp tục sống đúng với Tin Mừng. Cứ tiếp tục ghi sổ sách minh bạch như con vẫn làm, cứ tiếp tục thăm hỏi các cụ già, cứ tiếp tục nấu những phần cơm cho người nghèo trong xứ. Thời gian là người thợ mộc tài ba của Thiên Chúa, nó sẽ bào mòn dần mọi lời gian dối và làm lộ ra cốt lõi sự thật. Lòng nhẫn nại và sự bao dung của con, rồi sẽ là tiếng nói vang dội hơn bất cứ lời thanh minh nào."

Chị Thảo ngồi lặng, để những lời cha nói thấm dần vào lòng. Cha Giuse nói thêm, như một lời dặn dò cuối cùng. "Con hãy giữ tâm hồn mình như một mặt hồ phẳng lặng. Người đời có ném vào đó bao nhiêu viên đá của sự xuyên tạc, mặt hồ ấy vẫn cứ phản chiếu được dung nhan Thiên Chúa, miễn là con đừng để lòng mình dậy sóng theo họ. Và cha tin, khi con đứng trước tòa phán xét của Chúa sau này, Người sẽ không hỏi con rằng người đời từng nghĩ gì về con, mà Người sẽ hỏi con đã yêu thương và giữ vững sự công chính ra sao giữa những sóng gió ấy."

Chị Thảo rời nhà xứ khi trời đã sẩm tối. Lòng chị vẫn còn đau, nhưng không còn là cơn đau cuống cuồng muốn minh oan bằng mọi giá nữa, mà là một nỗi đau đã được đặt vào đúng chỗ của nó, dưới ánh mắt của một Đấng chị tin tưởng tuyệt đối. Chị ghé qua nhà thờ, quỳ trước Nhà Tạm một lúc lâu, cầu nguyện, không phải xin cho những lời đồn kia biến mất, mà xin cho lòng mình đủ bình an để tiếp tục sống tử tế, dù có ai tin hay không.

Ba tháng sau, sự việc dần lắng xuống, như cha Giuse đã nói. Người khởi xướng tin đồn, sau một lần tình cờ đi cùng chị Thảo mang gạo đến nhà một cụ già neo đơn, tận mắt chứng kiến cách chị làm việc, đã tự tìm đến xin lỗi chị trong nước mắt. Chị Thảo chỉ mỉm cười, nắm lấy tay người ấy, nói rằng chị không còn giữ điều gì trong lòng nữa.

Đêm hôm đó, ngồi một mình trước bàn thờ nhỏ trong nhà, chị Thảo thầm cảm tạ Chúa, không phải vì sự thật cuối cùng đã được sáng tỏ, mà vì trong suốt những ngày tăm tối nhất, Chúa đã dạy chị một điều quý hơn cả danh dự được minh oan: đó là cách giữ cho tâm hồn mình một mặt hồ phẳng lặng, để dù cuộc đời có ném vào đó bao nhiêu viên đá, chị vẫn còn nguyên vẹn hình ảnh của Đấng chị tin yêu, phản chiếu rõ ràng giữa lòng mình.

Ba Thòng Lọng Của Quỷ Trong Bí Tích Hoà Giải — Giấc Mơ Của Thánh Gioan Bosco (1869)Trong một giấc mơ vào năm 1869, Thánh...
22/08/2026

Ba Thòng Lọng Của Quỷ Trong Bí Tích Hoà Giải — Giấc Mơ Của Thánh Gioan Bosco (1869)

Trong một giấc mơ vào năm 1869, Thánh Gioan Bosco thấy mình đang ở trong nguyện đường tràn ngập các bạn trẻ chờ đợi lãnh nhận Bí tích Hòa Giải. Ngay lúc đó, Ngài phát hiện một viễn cảnh hãi hùng: bên cạnh nhiều người trẻ là những tên quỷ đang giấu mặt, tay siết chặt những sợi dây thừng quấn quanh cổ họ nhằm ngăn cản họ làm điều thiện và lãnh nhận ân sủng.

Ác quỷ sử dụng ba thòng lọng nguy hại để trói buộc các tâm hồn:

Giấu tội khi xưng tội: Thòng lọng thứ nhất khiến hối nhân xấu hổ hoặc sợ hãi, dẫn đến việc cố tình giấu giếm tội trọng lúc ngồi tòa, làm cho phép giải tội mất hiệu lực và phạm đến sự linh thánh.

Xưng tội thiếu lòng ăn năn đau đớn: Thòng lọng thứ hai khiến hối nhân đọc tội như một thói quen cơ học mà không có lòng ăn năn trút bỏ. Xưng tội không chỉ là liệt kê lỗi phạm, mà là sự nhận thức sâu sắc bản thân đã xúc phạm đến Thiên Chúa và khao khát trở về với Ngài.

Thiếu dốc lòng cạch tội: Thòng lọng thứ ba khiến hối nhân không có quyết tâm cải thiện đời sống và bỏ qua các lời khuyên bảo từ linh mục giải tội. Một cuộc xưng tội đẹp lòng Chúa phải mang lại hoa quả của sự biến đổi.

Khi bị phát hiện, tên quỷ tức giận lao về phía Don Bosco. Nhưng Ngài không sợ hãi, liền dùng Nước Thánh rắc lên nó. Nước Thánh đi đến đâu, các quỷ dữ và thòng lọng của chúng phải tháo chạy đến đó.

Bài Học Cho Đời Sống Đức Tin

Để phá vỡ những trói buộc của ma quỷ và lãnh nhận trọn vẹn ân sủng từ Bí tích Hòa Giải, mỗi Kitô hữu cần thực hành các bước:

Xét mình kỹ lưỡng: Đặt mình trước ánh sáng Thánh Linh để nhận ra các lỗi phạm.

Xưng tội thành thật: Bày tỏ các tội lỗi một cách trung thực, không giấu giếm.

Ăn năn đau đớn: Thật lòng hối hận vì đã làm đau thương Trái Tim Chúa.

Dốc lòng cạch tội: Đưa ra quyết tâm rõ ràng để chừa bỏ dịp tội và cải thiện đời sống.

Thi hành việc đền tội: Mến yêu thực hiện lời khuyên và bài đền tội từ linh mục ban ban cho.

Bí tích Hòa Giải không phải là một nghi thức hình thức, mà là cuộc gặp gỡ sống động với Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Hoa quả cốt yếu của việc xưng tội là sự canh tân đời sống. Khi nỗ lực chiến đấu để xa rời tội lỗi, chúng ta mở lòng cho Ân Sủng biến đổi cuộc đời mình.

Nguồn: Thánh Gioan Bosco, Giấc mơ 74 (Năm 1869), Ký ký yếu (Memorie Biografiche), Tập IX, trang 593-596.

22/08/2026

Đôi khi mình cũng ích kỷ

22/08/2026

Dựa vào Quy Chế Sách Lễ số 138 và 71, chúng ta đi đến thực hành như sau:
(1) Như một sự chọn lựa thông thường và ưu tiên, người xướng ý nguyện (thường là một thầy phó tế, một ca viên, thầy đọc sách/thừa tác viên đọc sách hay một người khác), đứng tại giảng đài, đối diện với/hướng về dân chúng mà loan báo ý nguyện;

(2) Trong trường hợp đặc biệt phải nhờ đến hơn một người xướng ý nguyện, từng người một di chuyển đến giảng đài, đứng quay mặt về phía cộng đoàn mà xướng ý nguyện;

(3) Nếu không thể nào đứng tại giảng đài, thì [những] người xướng ý nguyện có thể đứng tại một nơi thích hợp/thuận tiện trong hoặc sát cung thánh, nhưng cũng phải hướng về dân chúng mà xướng ý nguyện chứ không hướng lên bàn thờ;

(4) Theo hướng dẫn về thực hành nghi lễ, sau phần ý nguyện, [những] người xướng ý nguyện nên đứng tại chỗ, hướng về phía chủ tế cho đến khi chủ tế đọc xong lời nguyện kết và cộng đoàn thưa “Amen” thì mới di chuyển về chỗ của mình.

Bài giải thích đầy đủ đăng trên website Hội đồng Giám mục Việt Nam: https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/nguoi-xuong-y-nguyen-huong-len-ban-tho-hay-doi-dien-voi-cong-doan

Tóm tắt hai ý chính:

- Bản chất của ý nguyện này là lời mời gọi để cầu nguyện chứ không phải là lời cầu nguyện; người xướng ý nguyện công bố các ý nguyện để cộng đoàn cùng cầu nguyện. Vì nói với cộng đoàn (không phải đại diện cho cộng đoàn) nên người xướng ý nguyện không sử dụng đại danh từ “chúng con” mà là “chúng ta”, ví dụ: "Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho….;"

- Cấu trúc của lời nguyện tín hữu mang tính đối đáp: người xướng: "Chúng ta cùng cầu xin Chúa" - cộng đoàn đáp: "Xin Chúa nhậm lời chúng con". Linh mục chủ tế có lời dẫn và lời kết thưa lên với Chúa.

Address

Trần Phú
Đà Lạt

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhịp Sống Tin Mừng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Nhịp Sống Tin Mừng:

Shortcuts

Share