29/11/2019
Di huấn cuộc đời Hoà Thượng Thích Thiền Tâm
ẨN TU NGẪU VỊNH
Ẩn tu nào phải cố xa đời ! �Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi ! �Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng �Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
Ẩn tu cảm xót biển trần-ai ! �Sóng gió trầm luân mãi lạc loài �Thân khổ kiếp người muôn nỗi khổ ! �Nghiệp đời vay trả, trả rồi vay !
Ẩn tu hôm sớm niệm Di Đà �Lòng lặng mười muôn chẳng cách xa �Canh vắng giường thiền khi mãn định �Hoa sương cười nụ dưới trăng tà.
Ẩn tu uổng tiếc bạn đồng hành ! �Nói lý cao huyền đắm lợi danh ! �Già, bịnh, đoạ sa, không phản tỉnh �Bóng câu mấy nỗi thoáng bên mành !
Ẩn tu cõi tịnh nhẹ buông hồn ! �Tưởng quán trời Tây nhớ Bảo-thôn �Ráng đỏ sắp đưa, vầng Nhật-lặn �Phất phơ tà áo gió hoàng hôn. �
Ẩn tu bền chí giữ công phu �Ba cõi không an lửa ngục tù ! �Ngũ-dục, Hoàng-lương say gối mộng �Kiếp người dường một thoáng phù du !
Ẩn tu riêng chạnh nỗi riêng mình �Túc trái gây nên, mối bất-bình �Tích phước tu-hành rồi tạo nghiệp �Cánh bèo trôi giạt biển phù sinh.
Ẩn tu tưởng lại quả đời nay �Bao lớp gian truân nỗi đoạ đày ! �Ẩn nhẫn trả xong tròn nghiệp trước �Dấu hồng chuyện cũ tuyết mờ bay !
Ẩn tu nhớ đến đức sanh thành �Lắm lúc vì con chẳng tạo lành �Con lớn Mẹ Cha oằn gánh nghiệp �Bảo châu đền đáp cũng mong manh !
Ẩn tu nguyện trả nghĩa song đường �Hồi hướng công phu mỗi khoá thường �Lại khuyến nghiêm-từ tâm đạo phát �Nương thuyền Phật huệ đến Tây-phương. � �Ẩn tu cửa đạo trải bao năm �Kinh nghiệm nhiều phen vẫn lạc lầm �Quen lắm lại càng thêm việc lắm �Cung đàn Hạ-Lý, mấy tri âm ?
Ẩn tu ngùi ngậm bạn chung sơ �Nối gót ra đi chẳng hẹn chờ �Ngàn dặm cố nhân hồn lẫn vẫn �Mười năm việc cũ nửa phai mờ !
Ẩn tu ưu cảm bởi nhơn tình �Điên đảo luân thường lại sát sinh �Khiến lắm tai trời thêm ách nước �Vầng hồng xế bóng sắp tây khuynh.
Ẩn tu xét thấy chốn Tăng-Già �Ganh-hại thị-phi lắm bất hoà ! �Danh vị, chùa chiền tranh đệ tử �Ưu Đàm, Lan Huệ héo mầm hoa.
Ẩn tu rõ biết chuyển cơ trời ! �Nhân-quả lọc thanh đạo với đời ! �Tai biến dập dồn trăm cảnh chết �Núi xương sông máu, thảm đầy vơi ! � �Ẩn tu nghĩ muốn thoát dòng mê ! �Vững lái phong ba lúc nặng nề �Niệm Phật, niệm Tâm, tâm niệm Phật �Mây tan thấy rõ lối đi về.
Ẩn tu Tín, Nguyện Niệm hồng danh �Thời mạt chướng sâu đạo khó thành �Chờ đến Liên-bang lên pháp-nhẫn �Đem thuyền Bát Nhã độ quần sanh.
Ẩn tu Hoa Tạng mến môn huyền �Muốn kết Dao-đài hội Thắng Liên �Theo bước Đàm-Loan chơi bảo-các �Bích Câu lạc dấu, Giáng-Kiều tiên.
Ẩn tu tế độ chẳng quên lòng ! �Bi, Trí đôi đường phải suốt thông �Y sĩ nhân tâm dù đã sẳn �Còn rành nhân thuật mới thành công !
Ẩn tu chi quản nệ công-lao �Mà chẳng tuyên dương tiếng Hải-trào �Sông lớn khơi nguồn từ núi thẳm �Xuống trần càng đục biết làm sao ? � �Ẩn tu Không có, Có mà Không ! �Phương tiện, từ bi khó biết lòng ! �Ngôn thuyết hãy còn Thân thuyết-pháp �Sấm mưa ẩn hiện bóng Thần Long.
Ẩn tu mây trắng nhẹ phiêu diêu �Uốn khúc sông-in giãi lụa chiều �Thanh thoát gió chim reo nhạc Phật �Lầu-Tần không lại lắng hơi tiêu.
Ẩn tu an tĩnh chốn cao nguyên �Hoa cảnh lòng trăng đẹp dịu hiền �Mây núi điệp trùng đêm tịch tịch �Câu Kinh tiếng Phật lại triền miên !
Ẩn tu tịnh thấy cảnh am mây �Thanh tuấn thiền sư dáng huệ gầy �Kiếp trước Đạo Dung là tớ đó �Mà nàng Thiên Thụy hỏi ai đây ?
Ẩn tu dũng-tướng nhớ thời xa �Hoàng-tộc triều Lê điện Thái-Hoà �Vì Trịnh – Tú – Loan duyên trái khiến �Nửa chừng xuân gảy gánh tài hoa ! � �Ẩn tu được biết kiếp lâu xa �Từng ở Thiên cung cõi Đại La ! �Đại Phước Lão-tiên là bạn cũ �Xuống tìm học Phật lạc mê hà.
Ẩn tu luân chuyển nghĩ bao đời ! �Thân-thế bèo đưa, sóng nghiệp trôi ! �Lỗi bởi tâm mình chưa chuyển vật ! �Những riêng thương thẹn khó nên lời.
Ẩn tu nương tựa ánh từ quang �Lần lữa trần tâm lắng nhẹ tan �Năm tháng luyện thuần trâu hoá trắng �Sáo thanh một khúc cỏ hoa nhàn.
Ẩn tu gió mát toả gương nga �Tĩnh-thất cài then tụng Pháp-Hoa �Bừng sáng thân tâm hoà ánh nguyệt �Tầm Dương bổng dứt hận Tỳ Bà !
Ẩn tu niệm Phật cảnh sâu huyền ! �Trong sáng linh hư hợp Tịnh, Thiền �Không hữu đều tan, Trung đạo dứt �Hoa vàng chợt nở Bảo trì liên ! � �Ẩn tu niệm dứt tướng vào ra �Không thấy thân tâm Phật với ta �Thanh thoát rõ rành vang Thánh-hiệu �Trăm hoa đua sắc tiếng Oanh ca.
Ẩn tu niệm chẳng thánh cùng phàm �Mắt huệ can chi dính mạt vàng ? �Hữu tướng tức đồng Vô tướng niệm �Chân Không huyễn sắc khắp bao hàm.
Ẩn tu tuy biết ý cao siêu �Mà chẳng thích ưa lý luận nhiều �Căn tánh người nay đà kém loạn �Nói hay làm phỏng được bao nhiêu ?
Ẩn tu ngại lỗi luận đua tranh �Nói cũng vì người thuyết khác hành �Thái cực ai-phân nhơn-ngã đó �Lạnh lùng huyễn lợi với hư danh !
Ẩn tu suối bạc ánh màu ngân �Muốn gẫm gần xa chuyện túc nhân �Người cảnh ai bày vui với khổ �Hoa trăng cười cợt ý bâng khuâng. � �Ẩn tu thôi mặc dở hay đời �Chỉ ước lâm chung dự biết thời �Nương nguyện Phổ-Hiền sanh Cực-Lạc �Rồi d**g thuyền độ khắp nơi nơi.
Ẩn tu an phó bịnh suy già �Nhơn thế xưa nay vẫn thế mà �Giữ chắc hồng-danh thuyền tế độ �Muôn trùng bao quản ngọn phong ba !
Ẩn tu suy gẫm sức hồng danh �Phước huệ tăng-kỳ kết tụ thành �Sáu chữ chí tâm tiêu vạn tội �Một câu chín phẩm thoát siêu sanh.
Ẩn tu tuy chửa đến Tây Phương �Cành ngọc chim linh ứng mộng thường �Rõ biết tâm lành sanh cảnh tịnh �Quả nhân cảm hiện lẽ chiêu chương.
Ẩn tu niệm Phật suốt thâu canh �Cam lộ từ răng đượm ngọt thanh ! �Khát nước đã nhờ công đức thuỷ �Lam Kiều chi nhọc hỏi Vân Anh ? � �Ẩn tu chợt nhớ Hổ Khê xưa ! �Suối bạc non xanh đệ nhứt thừa �Một giống Bạch Liên truyền đất Việt �Hương sen còn đậm hạt thu mưa !
Ẩn tu riêng mến đạo Đông Lâm �Biển Phật thuyền Sen thật chẳng lầm �Liên lậu trước chùa ghi nhựt khoá �Đến nay còn dậy khúc Thanh âm.
Ẩn tu trần niệm chẳng còn dư �Kinh điển dường quên, tám vạn tư �Chẳng biết Lư Sơn mày mặt thật �Chỉ nhân mình ở tại non Lư.
a) Ẩn tu nghĩ chuộng sắc thanh-duyên �Thanh sắc đâu bằng cõi Bảo Liên �Sắc rực ánh vàng thanh suối ngọc �Tô Đà hương phạn lại tham thiền.
b) Ẩn tu nghĩ kẻ sắc thanh tranh �Thanh sắc đâu bằng cõi Thái Thành �Sắc đẹp ba hai thanh phạm tám �Ăn xong thiền duyệt lại kinh hành. � �Ẩn tu khuyên khách mến giang hồ ! �Nên học Liên phương niệm Phật đồ �Về cõi Bảo Hoa đi dạo khắp �Muôn trời tịnh diệu nét Xuân tô !
Ẩn tu lòng đạo sáng gương rằm �Bạn Cúc quê vàng cảnh vắng tâm �Cây biếc mây hồng che tĩnh xứ �Khói sương vùi dập mấy mươi năm.
Ẩn tu Lan-Nhã ngắm tư bề �Ríu rít mây chim tiếng gọi về �Dâu biển người đời thương biến đổi �Đâu hay muôn cảnh vốn Bồ đề.
Ẩn tu nhớ dạy Tịnh Liên Hoa �Trí Giả nguyên là Phật Thích Ca �Lại có Vĩnh Minh cùng Thiện Đạo �Tương truyền thân hóa của Di Đà
Ẩn tu thấy nói Tổ bên Thiền �Long Thọ, Mã Minh chứng đạo huyền �Đều tín Liên tông khuyên NIỆM PHẬT �Sao hàng hậu học tạo khinh duyên ? � �Ẩn tu thương nghĩ cánh Nam tông �Tịnh độ cho là pháp viễn vông �Bác phá Đại thừa phi Phật thuyết �Yến Ly đâu biết dấu chim hồng ?
Ẩn tu ngẫm diệu đạo Liên trì �Căn tiểu thừa nghi chẳng lạ gì ? �Thượng đức năm ngàn Linh Thứu hội �Thành quân bại Bắc rút lui đi. � �Ẩn tu chán kẻ nói loanh quanh �Đem hiệu Di Đà phối ngũ-hành �Bao-tử giả là ao Thất-bảo �Phật lành niệm Phật để làm danh !
Ẩn tu than kẻ chấp ly kỳ �Không sắc thật quyền chẳng biết chi �Bảo Phật gỗ, đồng không độ lửa �Còn thân Phật đất, nước tan đi.
Ẩn tu chẳng ngại hung yêu ma �Vì để biệt phân chánh với tà �Chỉ sợ cửa không hàng phá Kiến �Dắt người lầm lạc khó nhìn ra.
Ẩn tu thời mạt nhớ Kinh ghi �Học đạo muôn ngàn ít ngộ kỳ �Duy niệm Hồng-danh cầu Tịnh-độ �Hiện đời giải thoát rất ly-kỳ.
Ẩn tu xót kẻ học Như Lai �Thiền, Tịnh, thị phi chấp trước �Kiên cố đấu tranh đà hiện rõ �Đạo đời phân hóa cảnh thời nay.
Ẩn tu ý Tổ cảm thông tri �Bi trí tuỳ cơ độ Mạt-thì �Đâu phải chấp đua như thế tục �Mà riêng khen Tịnh đạo huyền vi.
Ẩn tu thời mạt nhớ câu than �Đức Tín Tỳ Kheo kém Thiện-nam �Cư-sĩ lại thua hàng tín-nữ �Thiên Như huyền ký để lời vàng.
Ẩn tu lòng đạo muốn tăng cao �Phải quán tam đồ khổ lớn lao �Phát ý Bồ đề siêng niệm Phật �Bởi cơ nước lửa sắp dâng trào. � �Ẩn tu nhìn khắp cảnh ban mai �Người vật ra đường chim nhảy bay �Tất cả chỉ vì lo vóc huyễn �Nhọc, già, bịnh, chết mấy ai hay?
Ẩn tu tục luỵ thấy muôn mầu �Trong cảnh giàu sang dễ bạc đầu �Việc đắc ý nên dừng nghĩ lại �Kiếp trần tạm gởi được bao lâu.
Ẩn tu nhìn thế loạn đường tơ �Các nước phân tranh rối cuộc cờ �Đạo-pháp vang hồi chuông cảnh tỉnh �Mộng thành sấm dậy chẳng tan mơ.
Ẩn tu niệm Phật gọi Liên-hương �Khắp nguyện đồng lên Tuyển-Phật trường �Hoàng Hạc lầu mây lòng chẳng tưởng �Non Tiên ba cõi vẫn vô thường.
Ẩn tu thường thấy hạng ngu thành �Niệm Phật thiện chung hoặc vãng sanh �Khiến nghĩ làng tu huyền luận giỏi �Bởi đâu khi tịch chẳng an lành? � �Ẩn tu hằng tự nhủ riêng lòng (mình) �Đã biết đường Tây phải gắng công �Bình nhựt là nhân như chẳng thật �Lâm chung quả có nở Sen hồng.
Ẩn tu quyết chí gạt trần tình �Mặc nỗi khen chê lẫn bất bình �Sức yếu phải cam phần kém yếu �Tình đời ví nhẹ đạo tâm sinh.
Ẩn tu tưởng đến cảnh Lê-viên �Điệu múa Nghê thường đẹp áo Xiêm �Kim cốc sanh ca dìu dặt trổi �Mà nay suông lạnh ánh thu thiềm !
Ẩn tu Chiêm-tộc nhớ Mường-Lan �Nữ chúa rừng xanh đẹp khác phàm ! �Tướng sĩ trận voi uy-vũ thạnh �Nhạc mờ Phan Thiết núi sương lam !
Ẩn tu liên tưởng dãy Giang Đông �Xích Bích trống quân dậy lửa hồng ! �Tuyệt-đại song kiều, anh kiệt mất �Tài tình mấy đoạn phút hoàn Không. �
Ẩn tu Nguyễn Huệ nhớ Anh-hào �Điệp-điệp quân thanh, chiến cuộc thâu �Trúc kết sang sông mờ bóng cũ �Mây ngàn cỏ nội đỉnh Tây sầu !
Ẩn tu tìm hỏi truyện Tây Thi �Dư lại hồn mai ánh nguyệt trì ! �Hận nỗi ba sinh đâu vắng tá? �Thương tình một mối có ra chi?
Ẩn tu tích cổ duyệt xa gần �Tan hợp bên trời áng bạch-vân ! �Biển nổi dâu chìm duyên cảnh thế, �Bao giờ cảnh Phật tựa lầu ngân.
Ẩn tu bốn mặt khói sương đầy �Hỏi gạn ai người niệm Phật đây? �Cười mỉm Duy Ma không phúc đáp �Song hồ nửa khép cánh am mây !
Ẩn tu trì niệm cảnh hồn nhiên �Trong lặng âm-thanh vẫn dịu hiền �Đoan-đích tìm chi tin-tức thật? �Tiếng chuông đêm vắng đến ngư thuyền. � �Ẩn tu niệm Phật nhẹ lâng không �Hồn bướm Trang Chu tỉnh giấc nồng ! �Ý vị âm thầm trăng tỏa sáng �Hình dung lóng lánh tuyết ngần trong.
Ẩn tu đã có luỹ non mây �Cao thấp đồi xa ủng hộ bày �Trước mắt rõ ràng chân cảnh lộ �Màu thu lai láng nét thu gầy.
Ẩn tu mưa phới khắp ngàn tiêu �Bát ngát lâm tuyền cảnh tịch liêu ! �Tiếng gió canh thâu hoà tiếng Phật �Bên thềm hoa rụng ít hay nhiều.
Ẩn tu ca nhạc có chim rừng ! �Bay hót vần quanh tợ đón mừng �Đủ sắc phi-cầm, tranh vẽ đẹp �Điểm-tô cảnh Phật, một màu Xuân.
Ẩn tu hoa cỏ dáng thờ ơ �Thời mạt nhơn tâm đã khác xưa �Lòng thú hình người, đầy lớp lớp �Cảnh đời gió gió, lại mưa mưa ! � �Ẩn tu kham nhẫn cõi Ta Bà �Nỗi khổ muôn ngàn, khó kể ra �Cực Lạc niềm vui vui bất diệt �Khổ vui đều bởi tự nhân mà !
Ẩn tu đàn suối cạnh triền non �Tươi tỉnh hoa ngàn tợ phấn son �Sáng lạ vừa tan vầng ráng đỏ. �Đẹp xinh lại hiện bóng trăng tròn !
Ẩn tu ai bảo chẳng Di Đà �Thiện Đạo quang-minh niệm niệm ra �Khang Tổ mỗi câu sanh hoá PHẬT �Cười hàng ngu chấp cố dèm pha.
Ẩn tu ai bảo niệm hồng danh �Không có Tây-phương chẳng vãng sanh �Liên hữu xưa nay nhiều hiện ứng �Thánh-Hiền-Lục đã chép ghi rành.
Ẩn tu chân thật chớ bề ngoài �Tu dáng tu hình lạc-lối sai �Tu tánh tu tâm lên giải thoát �Khuyên làng tu Phật chớ khoe tài. � �Ẩn tu hiếu thuận niệm Di Đà �Siêu độ cửu huyền đến mẹ cha �Hiếu đây mới là chân thật hiếu �Đời tươi như gấm, đạo như hoa.
Ẩn tu xót cảnh đạo đời suy �Lý học Đông Tây đã dự tri �Thiên giáo chỉ rành cơ tận thế �Tiên ghi tận diệt đến thời kỳ.
Ẩn tu lý đạo nói sao cùng ! �Nhân-quả nghiêm minh xử lạnh lùng ! �Tài, sắc, giàu, sang âu cảnh tạm �Sáng tươi chiều héo đoá Phù Dung.
Ẩn tu thế chiến biết kỳ ba �Nước lửa sơn lâm khắp hải hà �Mấy cuộc lọc thanh đầy huyết-lệ �Bay hồn thảm khổ, lướt khôn qua
Ẩn tu bom đạn, rõ điềm hung �Tan-tác thành đô quả đất rung �Đổi cảnh, đổi người, thời tiết đổi �Núi nhô, núi sụp, chuyện khôn cùng. � �Ẩn tu mạt-kiếp thấy lời ghi �Trước mất Lăng Nghiêm pháp diệu kỳ �Lần lượt các kinh đều diệt hết �Duy còn Phật hiệu độ cơ-nguy.
Ẩn tu khuyên khắp sớm hồi đầu �Lìa khỏi dòng mê, sóng nước sâu �Phước huệ đủ trong câu niệm PHẬT �Tám muôn tư pháp cũng gồm thâu.
Ẩn tu chầm chậm bóng dương đi �Ngoài cửa hoa nhàn liễu rũ mi �Đại-mộng hỏi ai người sớm tỉnh? �Ngày xuân chưa dễ hẹn tiên-tri !
Ẩn tu khẩn nguyện khắp nơi-nơi �Niệm PHẬT xứng cơ lại hợp thời �Biển mộng hỏi ai, thuyền lạc bến �Sông mê này chút ánh sen rơi !
Ẩn tu nghĩ tiếc bậc tài cao ! �Biển luỵ trần ai đắm kiệt hào ! �Giọt lệ Tần-Đình thương đất nước �Bên song kiếm ẩn thán công hầu ! � �Ẩn tu nhìn lắm kẻ chơi vơi �Gào khóc quên tu cũng huyễn thôi ! �Niệm PHẬT để cho tròn tánh PHẬT �Kiếp người chẳng uổng được thân người.
Ẩn tu tâm PHẬT hội Tào Khê �Kiếp ngoại trời xuân sáng bốn bề �Hoa nở sắc hương thành Chủng trí �Gió thông kim cổ đạo Bồ-Bề.
Ẩn tu giải đạo phải dùng lời �Biển lớp ngôn âm cảnh lẫn người �Tự xét đã riêng không sở đắc �Nói nhiều thêm lỗi vọng mà thôi.
Ẩn tu phương tiện mượn thi ngâm �Thức ngộ mình người khởi đạo tâm �Đâu nghỉ hoa đào ra động bích �Mà mong Lưu Nguyễn ghé vào thăm?
Ẩn tu sông chết việc ưu tiên �Kinh cảm luân hồi trải khắp miền ! �Sa đoạ ba đường như đại địa �Móng tay cát bụi cõi nhơn thiên ! � �Ẩn tu tổng-yếu Tịnh môn mầu �Bí quyết đừng xa nghĩ ngợi cầu �Thanh tịnh chí thành trong mấy điểm �LỰC,HÀNH, NGUYỆN THIẾT với TIN sâu.
Ẩn tu niệm niệm bút sanh hoa �Thi-tứ nguồn tâm một mạch ra �Danh-tự vị nguyên là Phật-nhãn �Non Tây rực rỡ dệt hồng hà.
Ẩn tu trắc trắc, lại bình bình �Niệm đạt vô-tình lẫn hữu tình �Lầu tuyết rã tan ngàn thế giới �Chân trời pháp nhãn lộ bình-minh.
Ẩn tu niệm vỡ chụp pha-lê �Muôn ổn ngàn yên lặng khắp bề ! �Riêng một bóng Tăng ngồi tĩnh-tọa �Lâm-viên vừa bặt tiếng sơn khê.
Ẩn tu sừng-sửng cội cây khô �Một ngón Thiên Long, dứt ý-đồ �Phật tử đến thăm như hỏi đạo �A Di Đà Phật lại NAM MÔ.
Ẩn tu nhơn cảnh chợt đều quên �Sáng-rỡ vầng-nga rọi trước thềm �Mùi đạo Lan-thanh riêng tự biết �Kêu mưa đã vắng giọng cưu đêm.
Ẩn tu suối lặng bóng chim qua �Chim nước đều như tự tại hoà �Di Lặc trao cho xem túi vải �Dưới trên đều rỗng, giọng kha kha !!!
Ẩn tu bên viện tiếng chuông dồn! �Sấm nổ Oai âm tỉnh mộng hồn �Chồn nhảy vào hang Sư tử chúa �Sư-Vương lại dạo dã hồ thôn.
Ẩn tu trì niệm tháng năm qua �Đạp lối Sen thanh trở lại NHÀ �Tin-tức ngày nay vừa thấy được �Tiếng chuông Sơn tự bóng trăng tà !
Nam mô Phương Liên Tịnh Xứ �Mật-Tịnh đạo tràng �Hòa Thượng Tôn Sư �Thích Thượng Thiền Hạ Tâm �Chi giác linh thùy từ chứng giám.